Clip nong nu sinh hai duong

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

clip nong nu sinh hai duong

Đúng lúc gay cấn đó thì tôi bị đánh thức bởi tiếng la hét của Dương. Tôi tỉnh dậy thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy Hùng và Hoàng đang phối hợp với nhau làm lông con Dương, thế mà nó vẫn cười thoải mái ghê. Hùng thì nằm ngửa ra, tay ôm chặt lấy eo Dương, con dương vật của anh đang vùng vẫy trong âm vật nó. Còn Hoàng anh cưỡi lên hai bọn họ, tay trái ôm mông, tay phải cầm con dương vật mình đang cố ấn vào lỗ đít Dương. Hoàng ấn mãi không vào được, Hoàng sợ ấn mạnh sẽ làm rách, khổ thân Dương, anh thè lưỡi liếm từ ân vật cho đến lỗ đít một cách ngon lành, dùng ngón tay trỏ thọc sâu vào ngoáy trong tiếng la hét của Dương. Lúc này tôi sợ bà con hàng xóm nghe thấy, tiện tay cầm ngay chiếc quần lót của mình chạy tới nhét vào mồm Dương, và ghì chặt lấy hai tay nó. Vừa hay lúc đó Hoàng cũng đưa được con dương vật mình vào trong cái lỗ bướng bỉnh đó, anh nhìn tôi cười với vẻ cám ơn. 
Nhưng lúc này con Dương cảm thấy đau đớn phát khóc, giờ đây con Dương muốn rên lên thật to, nhưng không thành lời, tôi chỉ nghe thấy tiếng ư ử trong cổ họ nó 
Hoàng nhanh chóng bắn vội dòng tinh khí cho Dương. 
Ư. . . ư ư. . . . . . . . . . 
Con Dương còn muốn rên to hơn khi Hùng cũng phóng cho nó dòng tinh dịch dồi dào và nóng hổi của anh. Từ hai lỗ thông với ruột con Dương chảy ra hai dòng sữa đục ra ngoài. 
Tôi đến gần đưa cho Hùng chiếc khăn và giận rỗi bỏ vào phòng, thì Hoàng kéo tay tôi lại. . 
Anh xin lỗi về chuyện hồi trưa, giờ anh sẽ đền cho em!Hoàng hôn lên hai đầu vú tôi, bây giờ cảm giác thèm khát lại trào đến, tôi không cưỡng lại được. Hoàng nhanh nhẹn lăn ra sàn nhà, hai tay sốc ngược tôi lên, Hoàng để lưng tôi áp vào ngực anh, rồi nhẹ nhành đưa con dương vật của mình vào. Tôi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi của quý của Hoàng lại dựng nhanh đến vậy. Cùng lúc đó Hùng cũng bật dậy há mồm ngoạm lấy đầu vú tôi mút một cách ngon lành

clip nong nu sinh hai duong

clip nong nu sinh hai duong la gi ?

Tranh thủ viết tiếp luôn đang máu Mới kể kể chút thôi mà có bác đoán ra XX là ở đâu rồi đấy, bác nào biết thì đừng nói ra để mình còn kể được tiếp Hôm đó tip 680k là tại mới lãnh thưởng ở công ty nên chơi sang 1 bữa, tại sao lẻ 80k thì di trước đó mình mua gói thuốc, còn tiền lẻ tip hết cho em nó.

Mở đt ra xem thì thấy số em nhắn lại: Thôi xạo quá ông ơi nãy nói nhà ở ZZ về nhà cũng phải 1 tiếng mà chưa gì nt cho tui rồi, đi ăn thì lo đi ăn đi. Đọc tin nhắn xong mình cũng giật mình, em nó còn nhớ những gì mình nói sao, mà cũng lém lỉnh ghê, nói gì cũng suy ra được. Mình và em nt cho nhau suốt đêm đó, chỉ trừ những lúc em nó lên tua thì dừng lại chút, xong tua em nó lại nt lại cho mình. Đêm đó còn chúc nhau ngủ ngon như bồ bịch vậy, nghĩ lại lâu lâu có người nt vậy cũng vui vui 

Thời gian sau đó thì cứ như một thói quen, sáng dậy mình nt trước vì mình đi làm sớm, tối thì em nt chúc ngủ ngon trước vì em làm về trễ, nói chung là vui lắm Nhưng đời không như là mơ, chuyện mình đi 1 em hot vậy đã đến tai các bô lão trong công ty và mấy thằng bạn cột chèo, hậu quả là phải share cho các anh em đi thử. Lúc đầu mình định ém đi để chơi 1 mình mà thấy kỳ quá nên share, với lại em nó chả phải người yêu mình nên cũng kệ Và tuần sau đó mình bị các ông làm chung với mấy thằng bạn gạch điên cuồng:

Nạn nhân đầu tiên là thằng bạn thân của mình. Vào đó gọi em H, em nó đang kẹt khách,thằng bạn mình cũng chịu đợi 1 tiếng để được xem em nó ngon thế nào.
_Thằng bạn: Tưởng mày giới thiệu số nào ngon lắm, ai dè...
_Mình: Thế nào?
_Thằng bạn: Mặt xinh body ngon thật đấy nhưng nó không cho tao đụng chạm gì hết, chán bỏ mẹ.
_Mình: WTF Hôm trước tao bị ép sờ nữa nè
_Thằng bạn: Xạo %@(*&*(& Tao thế này nó còn không cho mà nó cho mày mới lạ
_Mình: Ah uh 

Sau đó là tuần tết, em nó về quê, mình cũng lo việc nhà nên cũng không đi matxa, với lại đợi em nó lên thì mình vào chơi. Mình vẫn giữ liên lạc đều đều với em nó suốt tết, mùng 3 em nó lên gọi mình vào chơi nhưng mình về HN với gia đình nên cũng không ghé được. Trước khi đi làm lại vài ngày thì mấy ông anh công ty tụ tập nhậu nhẹt kêu mình ra, và tiếp theo là nạn nhân thứ 2 
_Ông anh: Con bé của chú giới thiệu xinh đây, mà chảnh quá...
_Mình: Ơ em thấy nó dễ thương mà anh, anh biết em khó tính lắm, chảnh là em banlist rồi chứ ai lại giới thiệu cho các anh.
_Ông anh: Chú nói thế nào chứ... Mấy hôm trước anh vừa đi con bé ấy xong,đi phòng Vip đàng hoàng nhé, đang matxa anh đụng nó tí mà nó đẩy anh ra còn hỏi anh muốn đổi người khác không nữa chứ. Mẹ, lúc ấy anh thấy nó xinh nên cũng nhịn. Làm xong anh tip cho nó 1 củ, xin sdt nó để rủ nó đi ăn mà nó éo cho... 
_Mình: Ơ em có sdt của nó này không nói em, tip em 500k thôi em cho anh sdt của em nó 
_Ông anh: Anh thích thì tự xin chứ cần gì chú, mấy em trong đó tip nhiều nhiều là nó chả thích quá cho sdt ngay, mà chú làm gì mà em nó cho sdt thế
_Mình: Em có xin đâu, nó thấy em đẹp trai nên tự cho mà
_Ông anh: Chém gió với gái thôi chứ lại đi chém với các anh, mà thôi trả lại số cho chú đấy, éo vui vẻ gì cả...

Mình nghĩ trong đầu em này bị đa nhân cách à, hôm bữa vui lắm mà ông nào đi về cũng chê là sao. Nhậu xong anh em lại kéo nhau vào XX, mình quyết tâm test lại lần nữa xem em thế nào. Lấy đt ra nt cho em trước bảo mình sắp vào, em nó nt lại ngay nói anh vào đi em đợi. Lần này quyết tâm phải lột trần cái sự thật này ra

clip nong nu sinh hai duong

Hưng nói nhỏ:
“Thân thể bà Ngọc đẹp quá!”
Ngọc ấp úng:
“Lúc tối có kẻ . . hiếp người. . . . . . . . . . . . khiếp quá!”
Hưng chửa thẹn:
“Hưng quá say! Nên không biết ai? Xin lỗi!”
Ngọc hỏi lại:
“Bây giờ biết rồi. . . mà vẫn . . . làm. !!”
Hưng tới luôn:
“Biết xong, mặt mủi. . . . . làm mới. . . . . đã!”
Ngọc hứ lên, đôi mông nàng cựa quậy nhẹ khi ngón tay Hưng thụt vào lấy ra đi sâu vào âm hộ, Ngọc hẩy nhẹ mông lên nói trong hơi thở bắt đầu hổn hển:
“Nhứt định. . . . . không cho Hưng làm đâu!”
Hưng đưa môi vào núm vú, liếm nhẹ nói:
“Không cho. . . . thì cũng làm thôi!”
Hắn đưa lưỡi liếm từ từ đến rốn và nhẹ nhàng xuống thêm phía dưới, xâm nhập vùng cấm địa. Ngọc dạng chân khi hắn liếm mạnh vào vùng nhậy cảm, mòng dóc hé lộ đỏ tươi, nàng hẩy âm hộ cho thật sát môi miệng hắn. Con hơn cha nhà có phước. Thằng nhỏ làm Ngọc ngất ngư. Nó bú lồn sành sõi tuyệt vời. Cái lưỡi mạnh khỏe của Hưng vẫn hùng dũng đánh vào yếu huyệt, chất dâm thủy ứa ra òa vỡ, Ngọc rên rĩ: ” Trời ơi! Hưng. . . . . giết tôi rồi!. . . . sướng quá Hưng Ah ah ahah. . . . Hưng ơi!. . . !”

Tháng Tư trở về Luân vào nói với Ngọc: “Má và chị Hoa sinh nhật cùng tháng, nên Hưng và con muốn tổ chức một buổi mừng sinh nhật cùng ngày cho vui. Tụi con tính hết rồi. Chúng ta rũ nhau đi ăn, sau đó khiêu vũ. Má nghĩ sao?”

Ngọc vui vẽ nhận lời. Đến ngày hẹn bên nhà Hoa, nàng cũng sửa soạn áo quần thật đẹp cho buổi tối nay. Luân nói với Ngọc: “Con qua đón chị Hoa, còn thằng Hưng đón má, đi như vậy cho nó tình!”Ngọc nhìn Luân con mắt nhều ý nghĩa. Nhưng Luân vẫn chưa biết mẹ hắn đã làn chàn với Hưng từ khuya rồi. Hôm nay ngọc trang điểm thật kỷ, nàng mặc một cái một cái váy nhung dài ôm sát người. Trời cho nàng một thân hình bắt mắt, hấp dẫn, quí phái. Bên kia Hoa lại đơn giản hơn, tuy nàng chọn rất kỹ chiếc váy đầm đồ tơ mỏng và ngắn, như muốn khoe đôi chân dài, có lẽ nàng trẻ hơn Ngọc. Buổi tiệc nhỏ nhưng trong nhà hàng sang trọng. Luân và Hưng thuê nguyên một nhóm ca nhạc để hát bài mừng sinh nhật. Tiệc tàn, hai nàng đều vui mừng vì có những đứa con ngoan. Luần đề nghị với Ngọc: “Thôi! Tối nay Hưng chở má đi khiêu vũ và con với chị Hoa đi riêng. Sinh nhật nầy đặt biệt mà!” Ai cũng đồng ý va mừng trong bụng. Đôi má của Hoa và Ngọc ánh lên nét hồng đỏ vì rượu, nhưng trong lòng xôn xao râm rân gợi cảm vì biết tối nay hai thằng nhỏ sẽ đần mình một trận nên thân.

Từ thành cửa sổ trên lầu trông xuống phố xá đèn đuốc ban đêm vẫn còn sáng, mọi người đi đứng qua lại. Nếu tinh ý người ta nhìn lên nhìm thấy hai tay Hoa bám chặc vào thành cửa sổ như đang dòm xuống giòng người đàng qua lại. Chiếc váy đầm tơ mỏng Từ phía sau Luân đã kéo đến ngang hông. Đôi Mông không quần lót nhô về phía sau, khi Luân kề sát dương vật mình đẩy thật ngọt vào âm hộ của Hoa nắc từ tốn. Vừa trông xuống phố vừa cảm giác âm hộ rần lên , cơn sướng từ những cú hẩy tới của Luân len vào cơ thể, Hoa bám chặc tay vào thành cửa rên khẽ những tiếng nho nhỏ. Nếu những người đi dưới đường phố chỉ tinh ý chút đỉnh người ta sẽ nghe tiếng rên gợi dục của nàng. Nàng như muốn gục xuống, Luân phải cố giữ thật chặc đôi mông nàng. Vẫn chiếc váy đầm tơ lụa, Hoa vẫn đứng nhìn xuống phố, thân hình nhấp nhô như sóng, những chất dâm thủy từ âm hộ rĩ ra len xuống vòng háng. Phía sau Luân vẫn bền bỉ đẩy tới những cái thật mạnh. Dương vật chàng kéo ra dút vào ngon lành, dưới phố mọi người vẫn vô tình đi qua. Thêm một sinh nhật tuyệt vời đi qua đời Hoa

Trong chiếc xe dạo phố, Ngọc vẫn ngồi nghiêm chỉnh quí phái bên Hưng. Nàng không thích khiêu vũ, vì nàng không thích chỗ đông người, Hưng rũ Ngọc đi dạo phố đêm, nàng thích lắm, trên xe chỉ hai người Ngọc thoải mái hơn. Lối xưng hô cũng lạ tai. Ngọc gọi Hưng trống không và hắn gọi nàng là bà Ngọc. Ngọc nhìn thấy Thuận trong Hưng, trẻ, của mùi con trai quyến rũ. Sau đêm hai người biết nhau, Ngọc nghe hồn trẻ lại. Nàng đã ngủ với thằng con trai còn nhỏ hơn con mình. Lạ thật!nàng chẳng thấy gì xấu hỗ. Xe chạy êm ái Ngọc cất tiếng:
“Sao Hưng không nói tiếng nào vậy!?”
Hưng cười quây qua nàng nói:
“Hưng đang nghĩ tối nay tụi mình làm tình như thế nào. . . . . cho đã!”
Ngọc nẫy lên:
“Ê! Mình đàng hoàng nha!Cấm hẳn!”
Hưng tiếp:
“Cấm thế nào được, Chày đã vô cối rồi hì. hì. . . hì”
Ngọc cười to nói:
“Kệ ai! Đây không cho vô đâu. . . nhỏ!”
Hưng nói:
” Không cho vô ai thèm. . . cho biết!”
Ngọc tiếp lời:
“Tìm mấy cô khác đi. . . !Của nầy già rồi!”
Hưng tới luôn:
“Già mà nước nôi đầy đủ. . . . gấp ba lần trẻ. . hì. . . . hì!”
Ngọc nói:
“Sao biết còn nước nôi!”
Hưng ngó sang rồi nói:
“Đã vào ngoáy rồi. . . mới biết chứ!”
Ngọc in lặng vai giây nói:
“Con nít quỉ!”
Hưng cười lớn phóng xe bon bon. Khi ngang qua tiệm bán đèn cầy hắn dừng lại ghé vào mua một số đèn cầy rồi trực chỉ nhà Ngọc.
Nến được thắp trong nhà thay cho đèn điện. Cái bập bùng ánh sáng làm không gian thật lãng mạn trữ tình. Trời tháng Tư bên ngoài còn lạnh. Lò sưởi được thắp lên, nổ lách tách, hai người chung nhau đốt trong tiếng cười. Ngọc đến máy hát, tiếng nhạc cất lên trầm bỗng qua tiếng hát Ý lan: “Một lần nào cho tôi gặp lại em. . . Đôi môi đó. . . đến nay. . . còn nồng!” “Chưa gặp em. . . . . tôi đã biết rằng. . . có nàng . . . như trăng. . . !”Hưng và Ngọc dìu nhau trong tiếng nhạc, tay hắn lần lên kéo nhẹ phẹt mơ tuya xuống, những áo quần từ từ rơi chung quanh thảm, hai cơ thể trần truồng ôm nhau theo tiếng nhạc. Đôi gò hồng đào nhô ra thú vị, tay Hưng lần xuống ôm đôi mông Ngọc nhấc lên kéo mạnh vào người, hai bộ phận sinh dục cà cợt trêu nhau thú vị. Điệu nhạc vẫn trôi quanh, hai môi gắn liền. Khi Ngọc nẫy chân lên dương vật Hưng cương cứng tiến vào âm hộ Ngọc ngọt liệm ướt nhẹp. Tiếng nhạc vẫn buông lơi ” Mắt xang. . . là bóng dừa hoang dại. . . âu yếm nhìn em không nói năng. . . Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ. . . !”Hai bộ phận sinh dục dính chặc nhau không rời, Hưng bế nàng đi theo tiếng nhạc với thân thể lên xuống khi miệng Ngọc phát ra riếng rên. người đàn bà gần đến tuổi hồi xuân đạt được khoái cảm nhất trần gian. Mông nàng nhíu lại, âm hộ co bóp chặt vào dương vật Hưng, hắn nhẹ nhàng thả nhẹ hai thân thể xuống thảm. Những cú dập liên tục không ngừng theo giòng âm thanh cuống quít hoang lạc tận cùng trong tiếng bập bùng của lửa tình cháy đỏ.

Cái tin Ngọc bi ung thư thời kỳ cuối làm chấn động tinh thần mọi người. Nàng từ chối gặp Hưng, cho đến ngày mãn phần. Nàng chỉ nhắn với Hưng theo lời Luân vài chữ là nàng rất cám ơn, vậy thôi. Hưng gục xuống trên phần mộ khi mưa âm thầm qua rơi rớt trên vai chàng. Sau đó Hưng bỏ đi biền biệt chẳng biết hắn đi đâu.

Hoa bước vào tuổi 40 vẫn đẹp lộng lẫy. Nét đẹp của loài trái cây chín mùi ngọt lịm, . Bỗng một hôm nàng tuyên bố với Luân là nàng lấây chồng. Luân chới với, nhưng vãn bình tỉnh theo chân Hoa về nhà nàng. Hoa lấy ra một tấm hình người đàn ông da trắng người Mỹ lớn tuổi, nàng nói:
“Tui sẽ có chồng, tuổi tác mình chênh lệch quá Luân ơi. Thằng cha nầy nhà giàu, theo tui quá, nên tui quyệt định!”
Luân buồn bả:
“Chị có chồng. . . thì em chúc mừng. . . có nghĩa từ đây mình. . . . hết gặp nhau!”
Hoa phá lên cười:
“Hết chó gì. . . muốn đụ là mình đụ thôi! Ai cấm, chả cấm tui bỏ chả ngay! Tui là của Luân mà. . . nhưng Luân cũng phải có vợ, đẻ con, còn tui già rồi”
Câu nói của Hoa làm chàng mủi lòng, hắn ôm nàng hôn say đắm. Tay hắn thò xuống xoa âm hộ Hoa nói: “Cái nầy của tui nữa nha!” Hoa cười tay tìm dương vật Luân: “Cái chày thịt nầy có lấy vợ thì cũng còn của tui nha!”Hai người lại hôn nhau đắm đuối khi Luân mở từng hạt nút áo của Hoa ra.

Hoa gọi Luân trong tuần trăng mật của nàng:
“Luân, ở đây. . . chị cô đơn quá!”
Luân hỏi:
“Chị đang ở đâu?”
” Bahama, Trong khách sạn hải đảo”
Luân nói:
“Chồng chị đâu?”
“Vừa làm ăn xong, chả ra lan can ngắm biển”
Luân cười:
“Men! Chơi đã! Mà còn cô đơn nỗi gì bà chị!”
Hoa cười buồn:
“Được thôi! Nhưng nhớ Luân da diết! Có nhớ lần mình đi chơi núi không, đó mới là chơi đã!”
Luân nói:
“Thôi nha! Có chồng rồi. . . đừng lộn xộn. . . mà ông ta làm ăn ra sao?”
“Được thôi. . . nhưng không bằng Luân!”
Luân la lên:
“Bộ chị muốn hai cái chày thịt giã một luợt sao?!”
Hoa nói nhẹ:
“Không! Chỉ một cái của Luân đủ rồi!”
Bỗng nàng cúp phone nói nhanh:
“Chả vào rồi, sẽ gọi lại”
Buổi tối Hoa lại gọi cho Luân.
“Nầy Luân!”
Luân hỏi:
“Có gì nữa đây?!”
“Ổng đi uống rượu dưới bar, tui không muốn đi, Lại thấy cô đơn quá sức, nên gọi Luân!”
Luân nói rầu:
‘Chưa có ai quái như chị!Tuần trăng mật mà than. Bộ thằng chả không biết bú lồn chị sao!?”
Im lặng vài giây:
“Có nhớ lần đầu Luân bú chị không! Đã thật!”
Luân cười tiếp:
“Nầy bà chị kỳ quái của tôi!Trăng mật mà nói chuyện đâu đâu!”
Phone lại cúp.
Hai tuần sau Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Luân! Cái Hĩm của Luân về tới nhà. Ông gìa đi công tác, tới không?”
Luân tới nhà Hoa, nhưng ở một địa chỉ khác. Căn biệt thự nguy nga to lớn. Hoa đón hắn ngoài cửa trong chiếc quần jeans bó sát rạt da thịt . Hẳn nàng cũng biết hắn thích loại đàn bà nầy. Luân tươi cười hỏi nàng:
“Sao cái hĩm của Luân đâu? Có rộng ra không?”
Hoa hẩy mu về phía trước trông thật dâm rồi nói:
“Vẫn còn tốt, và bót lắm, nó chỉ thích cái chày thịt của Luân thôi!”

Hắn rượt nàng vào đán cỏ xanh bên hồ tắm lộ thiên thật đẹp. Hắn đè nàng xuống bãi cỏ, tay xoa mạnh bạo vào âm hộ bên ngoài quàân Jeans của nàng. Hoa cười nắc nẻ, hai người hôn nhau đắm đuối. Hoa thực tình yêu Luân, tình yêu có thật, tình yêu không giải nghĩa, Hai thân xác nhập một, Hắn kéo quần Jeans lên khỏi đầu gối, tay vạch quần lót nhỏ qua, rồi đẩy thẳng dương vật cương cứng vào âm hộ nàng. Cỏ non co rúm lại dưới thân thể Hoa. Hai thân thể hòa nhập mạnh bạo. Hai người nhảy xuống hồ tắm. Hoa rú lên trong sung sướng tình yêu khi Luân say sưa bú âm hộ nàng. Nàng thật hạnh phúc. Luân tiếp tục giã cái chày thịt to trong âm hộ Hoa cho đến khi sướng ngất cả hai người. Nước mắt hoa bỗng ràn rụa trên má nàng, Luân cũng khóc theo. Trên trời bỗng nỗi cơn giông rồi đỗ những hạt mưa xuống trên hai cơ thể dính nhau trần truồng.

Dì Út của Luân qua Mỹ diện đoàn tụ. Ngọc bảo lảnh em nàng đã lâu, nhưng khì Dì Út qua tới thì Ngọc đã qua đời. Hôm Luân đón Dì Út ở Phi trường, chàng không ngờ Dì Út còn trẻ quá, cỡ tuổi với chàng, Lúc mẹ còn, chàng chỉ nhìn hình, vì là con Út nên dì nhỏ hơn mẹ Luân nhiều. Nhưng cái làm chàng ngạc nhiên nhất là Dì Út giống mẹ chàng thật nhiều, chỉ có cao lớn hơn thôi. Hai dì cháu ôm nhau mừng tủi, Dì Út khóc như mưa khi nhìn thấy Luân. Tình thương của Luân dâng cao và sung sướng khi biết giờ đây có thêm tình ruột thịt. Hôm ra đón phi trường có vợ chồng Hoa nữa. Về đến nhà thì Hoa mời mọi người đi ăn nhà hàng. Chỉ vài tháng sau dì Út quen lần với cuộc sống, và nàng trở thành người mẹ thứ hai săn sóc cho Luân bửa ăn giấc ngủ. Nàng rất tinh ý khi hỏi Luân: Hoa là gì của chàng, ?sao hai người thân mật gần nhau quá, Luân tránh không trả lời, chỉ nói gia đình Hoa là bạn thân nhất từ thời còn Ngọc. Một năm sau thì dì Út đã đi làm và bắt kịp nhịp sống ở Mỹ. Nàng hối thúc Luân có vợ để nàng có cháu bồng bế. Luân cũng đùa lại là dì còn trẻ và nên có chồng. Hai dì cháu hợp tánh nên thương nhau. Dì Út tên thật là Vân, đã có chồng nhưng bỏ nhau rất sớm. vì đêm tân hôn người chồng khám phá nàng đã mất trinh, sau đó vì tánh tình ích kỷ, thủ cựu quá đáng nên không ở nhau được. Ngọc thương em muốn nàng qua Mỹ làm lại cuộc đời. Vân nhìn xa giống Ngọc như đúc, tánh tình cởi mở và phóng khoáng. 17 tuổi nàng đã biết đàn ông, nhưng biết giử nên nàng không bị mang bầu bì. Vân thích đọc sách hiểu nhiều về kiến thức phổ thông, tâm hồn lãng mạn , nhưng mang nhiều mặc cảm với đàn ông VN, vì nàng nghĩ đàn ông VN thường có lòng tự phụ và coi thường đàn bà, xem đàn bà là hạng đái không qua ngọn cỏ, xài xong là bỏ nhưng không muốn cho ai đụng tới, dó là bản chất của kẻ lộng quyền và ích kỹ. Nhưng sau khi qua Mỹ thời gian Vân nhìn thấy đàn ông nào trên thế giới cũng giống nhau. Có khi còn tệ hơn nữa. Như đàn ông ở Trung Đông, những người đêm Tôn Giáo vào đời và hành hạ đàn bà như miếng giẻ rách không bằng. Bất cứ nơi nào thời nào con người nhân danh tôn giáo để giết người hay chà đạp nhân phẩm, bất luận đàn ông hay đàn bà đều là sự láo khoắt bịp bợm và tồi tệ. Bây giờ Dì Út lại thấy đàn ông Việt Nam lương thiện hơn nhiều. Nhiều người con tốt hơn đàn ông bản xứ. Có thể môi trường sống thay đổi bản tánh con người.

Luân đang lui cui sửa xe, con nhỏ Việt Nam ùa tới dở giọng thấy gét:
“Anh Luân xe tui anh nói sử a xong mà thằng Mỹ cà chớn kia nói chưa lấy được!?” Thấy Luân đang bận chưa trả lời con nhỏ phan: ” Bộ anh điếc sao! Không trả lời!”Luân bực mình gắt lên: “Bộ không thấy người ta bận hay sao nhỏ!” Con nhỏ chu miệng: ” Tui mà nhỏ hả!”Luân chui ra khỏi gầm xe nheo mắt nhìn nàng nghĩ: con nhỏ trông không tệ, cao ráo, mặt mày sáng sủa đẹp, mặc một cái váy jeans ngắn củn cởn, tóc nhượm màu vàng nâu óng ánh. Nó là con Hà con gái bạn ngày xưa của Ngọc. Nhỏ tuổi hơn chàng nhưng Luân không chú ý gì nó, nó học sau Luân vài ba lớp gì đó cùng thời trung học, học hành làn chàn nhưng cũng ráng ra đại học với bằng kế toán nên hách lắm. Luân nói: ” Thì không lấy xe được thì. . . . . anh đưa về, lo mẹ gì!” Con nhỏ lườm chàng nói: ” Ai anh em với anh. . . !”Nhưng với ánh mắt rất ngọt ngào, Hà nhìn Luân rất lẵng. Nói ngay, hồi xưa trong trường không có VN nhiều, Hà để ý đến Luân nhưng hắn ham chơi không biết. Bây giờ nhìn con nhỏ được quá Luân nghe chút xôn xao, chàng tán: ” Thì anh cũng không được sao!. . . lỡ mai thành gì đó. . . coi chừng bị đòn! Cuối tuần có làm gì không?” Hà hỏi lại: “Làm gì. . . . bộ muốn rũ rê hả!” Luân tiếp: ” Thì đi movie! Đi ăn chung!” Hà không trả lời nhưng ra vẻ đồng ý.

clip nong nu sinh hai duong

Xem clip nong nu sinh hai duong hay nhat 2014

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.