Clip nong vang anh

Thì tôi nằm bật ngửa ra giường. Hằng nhướn người hôn lên má của tôi thì thầm “Cám ơn anh, thật tuyệt diệu. Anh đã chỉ dẫn và cho em biết thế nào là yêu đương, ân ái. Nếu anh không phải là anh họ của em thì em nhất định sẽ lấy anh làm chồng.”

Nghe Hằng nói. Tôi mới được đưa về thực tại của sự luân thường đạo lý. Tôi mỉm cười chống chế.

- Chúng ta chỉ là anh em đôi con dì. Người Hoa họ vẫn có thể lấy nhau cơ mà.

Hằng gối đầu lên ngực của tôi cười đáp “Nhưng mà chúng ta là người Việt chớ đâu phải người Hoa.”

clip nong vang anh

- Ui…!!
Chỉ đợi thế, út giữ tay mình ngả hẳn người ra sau, vén tóc út qua 1 bên, thở nhẹ vào tai… cọ vào cổ vào má, út ngọ nguậy thở nặng dần… ôm 2 bầu vú, xoa nhẹ… lần lần qua lớp vải se se 2 đầu vú… cứng dần… út uốn éo ưỡn lên… Càng se út càng uốn … càng se càng uốn.. thở mạnh… chừng chịu không nổi, út giữ chặt tay mình. Út thở hắt ra… vẫn ôm đằng sau, kéo 1 bên vai áo trễ xuống, liếm nhẹ từ vai lên gáy… Lại ui….!!! Út rùng mình gai ốc nổi khắp người.
Xoay út lại sổ vú bên áo trễ… ánh đèn tiết kiệm điện già cỗi, leo lét mờ ảo… bầu vú… vai út trắng… mình cũng căng rồi… nhìn út trắng nhợn, tóc tai rũ rượi… vừa liêu trai vừa gợi dục kinh người… đầu mụ dần… không khách sáo được nữa… ngậm tí mút mạnh… luồn vào 2 chân út… luồn thẳng vào trong 2 cái quần.. mu nở căng… ướt nhoét… móc cả 2 ngón vuốt lên 1 đường… Lại ui… !!!
Út dựa nhẹ vào bàn bếp, tay vẫn víu chặt cổ mình… luồn vào trong áo út mà bóp mà se… bên dưới hạt le nở căng… day nhẹ… vuốt lên vuốt xuống…
Người đàn bà chân chất khác xa đám máy bay kinh nghiệm thành phố… út chỉ đứng trân trối 2 tay ghì chặt đầu mình… quằn quại… thở… chịu đựng… hưởng thụ… Laf thằng đóng đô ngoài Đồ Sơn từ khi giá có 8 chục, gu của mình là kết cấu đẹp và phải thật yêu nghề nhưng lần này, út chỉ đứng ui…ui… để mình móc… mình xào… vậy mà mình nứng kinh khủng… Nắm quần út tụt đại xuống… đẩy út nửa đứng nửa ngồi lên bàn bếp… tự tụt quần mình xuống!!! Dạng chân út ra… nhìn út đôi mắt long lanh dại đi… nứng quá rồi, đưa chym vào… rà rà chọc chọc, út dang rộng 2 chân… tư thế này thật ra vô cùng khó trong tình huống khẩn trương, nhất là 2 người chưa giao lưu với nhau lần nào… rất khó vào… Vác 1 chân út lên, út dang rộng chân kia… lựa thế đẩy tới… út nhiều nước quá… cắm thẳng vào trong… Lại ui… út ghì chặt, mình cũng ghì chặt… may mà út thụ động hoàn toàn… chỉ cần út sàng nhẹ đảm bảo lúc đó vọt ra hết… út thở… mình căng người nghiến răng chịu… lúc này mà vọt ra là hư bột hư đường hết… Nóng… mồ hôi… tư thế khom lưng uốn cật.. và muỗi… cảm giác căng cứng dịu dần… bắt đầu bơm nhè nhẹ… út cắn răng nhìn mình, tóc tai bê bết rũ rượi… mỗi lần bơm là út thở…bơm mạnh dần… út bắt đầu ui…ui… cảm giác rần rần trở lại… bợ chặt mông út… bơm kịch liệt… mắt út long lanh dại hẳn… người cứng đờ… nhìn út mình kìm hết nổi… út ghì chặt đúng lúc mình muốn vọt ra… móc vội chym ra ngoài vọt xối xả, vọt như rút gan rút ruột… mắt hoa… tai ù…Rất rất lâu mới lại có 1 lần thế này…
Út cựa nhẹ chân, buông chân cho út đứng lên, xốc xếch rũ rượi, áo út mới tụt ra 1 bên tay, quần vương vãi trên sàn, mình cũng không kịp lột áo. Lưng áo ướt đầm, út vẫy vít cổ, kéo út vào hôn, lại lùa xuống vú se se. Út buông tay:
- Thôi để đi rửa.
Phụ nữ lạ thật, lúc lâm trận thì banh dạng nghiến ngấu… hạ hự phì phò, xong rồi thì cúi cúi bẽn la bẽn lẽn. Nhìn út ngượng nghịu xỏ lại tay áo, vuốt vuốt tóc, khép khép che che… suýt phì cười. Út trắng quá, trắng nhễ nhại. Vừa giữ tóc vừa cúi nhặt quần, út lầm bầm khẽ:
- Tóc dơ thế này giờ sao ngủ.
Mình nhặt cái quần mặc đại, út lại quay ra nhăn nhó: 
- Thôi về đi, út đi rửa.
Bộ dạng út mắc cười, sấn lại lùa vào ngực út, út túm tay giữ lại ánh mắt van vỉ rít khẽ: 
- Thui…
Kéo út vào hôn, út vùng vằng, bợ mông út kéo vào ghì cứng út không cựa được trân ra… út giãy giụa ngửa ra sau thở:
- Thui..thui mà…
Buông út ra, rón rén ra cửa ánh mắt út nhìn theo lại long lanh. Về bên nhà tụt đại cái quần đùi, nằm dạng ra giường thở… mệt đói, nhớp nháp. Định bụng nằm xíu rồi đi tắm, mà chìm dần, chìm dần… nằm 1 phát đến sàng mai…

clip nong vang anh

clip nong vang anh la gi ?

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

clip nong vang anh

Nhưng Ti có nghe đâu. Nó lại đè ngữa tôi ra và cứ tự nhiên tiếp tục việc xụt và xoa bóp dương vật tôi. Tôi thật chịu hết nổi rồi. Ti cầm lấy dương vật tôi vuốt ngược lên rồi vuốt xuôi xuống lúc mạnh lúc nhẹ. Tôi đành nằm trân mình ra đó mà thưỡng thức bàn tay năm ngón của Ti. Dương vật của tôi cứ cứng ngắt như khúc gỗ. Tôi không ngừng rên ư ử trong họng. Rồi tôi lại mắt há hốc miệng, rung người lên một lần nữa. Dương vật tôi lại giật giật liên hồi, thêm một loạt tinh khí nữa lại tuông ra ào ào.

clip nong vang anh

Xem clip nong vang anh hay nhat 2014

Sáng sớm tôi và chị dậy sớm, cả hai đi dạo một vòng thành phố Rạch Giá quê hướng cô ca sỹ Thủy Tiên mà thi thoảng chúng tọi có đưa vào câu chuyện khi cafe. Có ghé qua biển, dùng lại một quán cafe VP ven đường ăn sáng và làm tách cafe, cafe dưới này không được đậm đà như trên SG phố. Qua loa là gần hết buổi sáng. Chúng tôi lại bắt taxi về KS, cả hai sửa soạn và niêm yết hồ sơ xong xuôi. Thật hồi hộp, chuyến công tác này ngoài ý định không được tốt đẹp này thì tôi phải làm một việc quan trọng hơn là ký được hợp đồng với cty ty vẫn chuyển đường biển để tiện công ty chúng tôi thông hàng qua Thái Lan.
 
Tại một nhà hàng sang trọng trên con đường trung tâm Thành Phố Rạch Giá. Chúng tôi gồm tôi và chị trợ ký của tôi cùng 2 người bên công ty đối tác, cả 4 người vào bàn tiệc. Nhâm nhy vài ly vang, chúng tôi bắt đầu vào đề. Nhìn chung công việc không quá khó khăn và phức tạp vì HD lần nầy đều có lợi cho cả hai bên nên HD mau chóng được ký kết và hai bên tập trung vào ăn nhậu. Tôi đế ý rằng hình như lão đối tác bụng xệ cũng để ý tới người trợ lý xinh đẹp của tôi