Clip nu nong cua nu sinh

Một cốt truyện hay dựa trên những gì có thật, những mảnh vỡ ẩn sâu trong tâm hồn một người con gái, một bức thư nhở vả, một số phận long đong. Đã đủ để làm nên một tác phẩm chưa? Câu trả lời là có thể? Nhưng có thể với một nhà văn chứ không phải có thể với một kẻ nghiệp dư như tôi, một kẻ vẫn còn lăn lộn kiếm sống cả ngày tối về chỉ muốn thư giãn bên những bản nhạc, bộ phim, một kẻ gần gũi với những chiếc server, với những đường dây mạng, những cốc bia với khách hàng nhiều hơn là sách và bút. Tôi chỉ có vốn sống kha khá bởi va chạm với nhiều tầng lớp khác nhau, từ những anh cửu vạn bốc xếp, cho đến những công tử chịu chơi hay các giám đốc công ty lớn. Nhưng điều đấy cũng chẳng giúp gì được tôi để trở thành một cây viết được. 

Tôi đã đắn đo suy nghĩ mãi, trước khi quyết định viết hay không và khi đọc đi đọc lại những trang word ấy tôi thấy mình nên viết tiếp, viết không phải vì nghĩ rằng mình có khả năng mà viết để những người khác thấy được sự tàn nhẫn của cuộc đời. Nó không đẹp như những câu truyện mà các bạn hay được đọc. Không có hậu, không có may mắn, không có phép lạ. Có thể tôi không lột tả được hết cảm xúc của nhân vật chính nhưng quả thật nhân vật chính có những lí do để không thể viết được và tôi cũng không thể từ chối một người con gái như thế. Tôi sẽ bắt đầu viết từ hôm nay, mong rằng các bạn hãy để câu chuyện này như một bài học khác về cuộc sống, tôi sẽ cố viết để nó đủ sức bay thật xa, vươn tới đủ các thành phần của xã hội. Các bạn hãy comm để động viên, góp ‎y’ vào tác phẩm này giúp tôi nhé! Tks
P/s: Nhờ bác Ngaodu cho Thread này lên chú ‎y’ nhé! Cái này là vì cô gái ấy không phải vì bản thân tôi! Tks Bác


Câu chuyện bắt đầu ở một làng chài ven biển, nơi sóng biển ngày đêm không biết mệt mỏi xô lên những bờ cát trắng. Biển nuôi làng chài bằng những tài nguyên tôm cá vô tận trong lòng, bằng những hạt muối trắng tinh mặn chát nhưng biển cũng đôi khi tàn nhẫn để lại trong bờ những ngôi mộ tượng trưng mà chẳng có gì bên dưới bởi những cơn giông tố bất chợt, bởi những cơn sóng cả bất ngờ đã lấy đi cả thuyền và người. Tàn nhẫn là thế nhưng những người dân chài chẳng bao giờ oán trách biển, họ vẫn cặm cụi đan lưới đóng thuyền rồi bước bàn chân chai sạn bị cứa ngang dọc bởi những con hà để lên thuyền ra khơi hy vọng vào những mẻ lưới bội thu nuôi sống gia đình. Đã bao đời nay như thành cái lệ, trai tráng đàn ông sẽ lên thuyền đánh cá, soi mực, câu đêm, phụ nữ đan lưới làm muối, trẻ em thì đứa đan lưới, đứa dậm bề bề, cào mỏ quạ để kiếm những bữa canh cho gia đình hoặc có thể là lên chợ bán kiếm ít tiền mua quần áo mới. Và vòng quay dường như luôn định sẵn cho mỗi mái nhà trên cái làng chài bé nhỏ này.

Mặt trời đỏ ối đã bắt đầu trồi dần từ đường chân trời được kẻ bằng những con sóng biển đang chầm chậm đổ vào bờ tạo nên những âm thanh rì rào quen thuộc như bao buổi sáng khác. Lác đác những thuyền câu đêm về muộn đang cập bờ để các chị em phụ nữ tranh nhau những mẻ cá tôm tươi rói mang lên chợ bán hy vọng kiếm lời, phía xa nơi những mỏm đá, đám trẻ con vạn chài vừa nô đùa vừa bước thoăn thoắt trên những phiến đá đầy hà bám để cào những con mỏ quạ. Những đứa con trai con gái vui vẻ cười đùa trong bãi đá, cả đám đều có chung một bộ dạng quần áo lấm lem bùn, mái tóc khô vì nắng và gió biển, làn bánh mật đặc trưng của dân miền biển. Chợt có tiếng trẻ con hướng từ bờ cát phía ngòai những hòn đá lởm chởm đầy hà vọng vào
- Chị Trinh ơi! Em dậy rồi em dậy rồi

Một đứa con gái tóc có mái tóc xơ xác dài ngang vai được buộc tạm bằng sợi dây thun ngẩng cái trán đã lấm tấm mồ hôi hướng về nơi bờ cát nhoẻn hàm răng trắng bóc cười hớn hở
- Chích chòe hả! Chờ chị tí chị vào ngay đây!
Rồi Trinh thoăn thoăt bàn chân trần chai sạn bước lên những phiến đá đi vào bờ. Thằng bè độ 6 tuổi đen nhẻm trông khá là tinh nghịch, đôi mắt tròn đen láy như con gái vừa lấy chân té nước đùa với sóng vừa vẫy tay với chị
- Nhanh lên chị Trinh ơi không nước biển lên cao mất
Trinh rảo chân nhanh hơn trên bãi cát chạy về phía thằng em trai vừa mắng yêu
- Hư thể! Ai cho dậy sớm thế này! 
Thằng bé không đáp lời Trinh nó lấy ngay chiếc que đã chuẩn bị từ trước huơ huơ trước mặt
- Em dậy sớm để học mà! Chị dậy em học đi nào! Em muốn học giỏi như chị cơ
Trinh bật cười để chiếc rổ đựng đầy những con mỏ quạ vẫn còn bám bùn toàn thân xuống rồi kéo thằng bé lại gần thơm nựng lên má nó 1 cái:
- Rồi thế bắt đầu học nhé! Hôm nay Chích chòe của chị phải viết nhanh hơn và nhiều hơn hôm qua nhé! Xem biển có thắng được Chích chòe không nào!
Chích chòe hớn hở “dạ” một tiếng rồi chạy ra chỗ cát phẳng phiu nhất đưa chiếc que viết lên nền cát những chữ của bảng chữ cái, miệng thì ê a đọc theo những chữ vừa viết xuống. Cứ mỗi chữ thằng bé viết xuống và đọc xong sóng biển lại tiến đến cuốn những nét chữ nguệch ngọac ấy vào lòng biển như muốn học cùng với thằng bé. Cũng có những chữ Chích chòe chưa kịp viết xong biển đã ào đến cuốn lấy khiến nó hậm hực dậm chân dậm tay rồi lại chạy lên phía trên một chút để viết tránh cho những con sóng có thể đến nhanh hơn.

Trinh tháo chiếc chun buộc tóc để mái tóc lòa xòa bay trong gió biển mỉm cười ngắm nhìn em trai, mới ngày nào nó còn bé tí tẹo đỏ hỏn trong vòng tay nâng niu như sợ vỡ đồ của mẹ trong ánh mắt đầy hy vọng của bố giờ đã sắp vào lớp 1 rồi. Trinh nhớ ngày Trinh hát bài “Có con chim vành khuyên nhỏ” bên cái cũi của đứa em, mỗi lần nghe đến đoạn “Chim gặp anh chích chòe! Chào anh” đứa em trai lúc nào cũng toe toét cười mặc dù chẳng hiểu gì khiến Trinh thích thú hát đi hát lại câu đấy để chọc cười. Rồi chẳng biết từ bao giờ Trinh gọi em trai mình là Chích Chờe mặc dù bố đã đặt cho nó cái tên Mạnh Dũng, bố muốn đứa con trai duy nhất của mình mạnh mẽ, dũng cảm để sau này có thể gánh vác cả gia đình. Nhìn nét chữ nguệch ngọac của chích chòe trên bờ cát nơi mà bố đã dẫn Trinh ra ngày Trinh bé tí bảo Trinh rằng “Mặt trời của biển chính là chiếc đèn bàn vĩ đại nhất, bờ cát này là cái bảng viết đẹp nhất và những cơn sóng biển chính là thứ tận tụy hơn một người thầy khi luôn cặm cụi lau bảng cho những người hiếu học” Trinh thấy có một niềm vui nhỏ bé cứ dâng lên trong lòng như những cơn sóng biển.

Chích chòe đã kết thúc phần viết bảng chữ cái tự bao giờ, nó cất giọng trong trẻo gọi Trinh
- Chị ơi! Hôm nay em chỉ bị không kịp mất 2 chữ thôi! Mai em không để cho biển xóa kịp đâu.
Trinh tiến lại gần đứa em trai bé bỏng xoa mái tóc khô như rễ tre của nó động viên;
- Chích chòe hôm nay giỏi lắm! mai chị sẽ dậy chích chòe viết các chữ số nhé!
Tiếng chích chòe hớn hở đáp lại:
- Vâng chị nhớ đấy! Chị sai lời em mach mẹ đánh chị đấy!
Trinh gật đầu nhìn em không đáp lời rồi hướng ra bãi đá cất giọng gọi
- Ngọc ơi! Ngọc ơi! Về thôi em! Về còn ôn bài nào! Hôm nay đủ rồi!
Có tiếng đáp “vâng” vọng lại từ bãi đá rồi một bóng con gái tóc cắt ngắn đến mang tai, bước chân thoăn thoắt khỏe khoắn trái ngược hẳn với cái dáng người mảnh mai của nó chạy về phía Trinh.
- Hôm nay em đựoc nhiều phết chị ah! Thằng Cường nó nhường cho em một ít đấy!
Trinh với lấy chiếc rá nhỏ của em đổ những con mỏ quạ đầy bùn đất vào rổ của mình rồi cắp lên ngang lưng:
- Thôi đi về thôi! Về tắm rửa còn ôn bài! Không mấy hôm nữa bố đi biển về đứa nào lười học bố lại phạt đứng góc nhà đấy!
Tiếng “Dạ” chỉ còn vang lại chỗ Trinh đứng vì hai đứa đã vừa chạy vừa trêu nhau trên con đường về nhà để lại những vết chân bé xíu trên cát. Trinh bước theo sau nhìn hai đứa em cười hạnh phúc, chợt nhớ lại lời bố “Bố sẽ cố gắng để 3 đứa được học đến nơi đến chốn, Con là chị phải đôn đốc các em không được quên việc học! 3 Đứa chúng mày phải thoát khỏi cái làng chài này để trở thành kỹ sư, bác sĩ chứ không lênh đên trên biển được” Trinh liền rảo bước nhanh hơn để về kèm Ngọc năm nay vào lớp sáu, để quản thằng em tinh nghịch lúc nào cũng sẵn sàng tót ra biển chơi với lũ nhóc trong xóm. Dường như cái khao khát thoát khỏi làng chài và trách nhiệm của một người chị cả trong nhà đã khiến Trinh già dặn hơn so với cái tuổi 14 của mình…..

clip nu nong cua nu sinh

Xóm nằm sâu trong một con hẻm chạy ngoằn ngoèo như một vết sẹo dài ngay giữa lòng thành phố. Chiều lại về trên những mái nhà cũ kĩ, xiêu vẹo màu thời gian. Cái thời khắc mặt trời trễ nải nhả xuống nhan gian thứ nắng kiệt cùng cứ mỗi lúc một thẫm lại như khoảng hụt hơi của người già đuối sức lại là lúc xóm nhỏ cựa mình trong những sinh hoạt chung: người ta bắt đầu trở về từ các nhà máy, công xưởng, từ những chốn bụi bặm của cuộc mưu sinh, uể oải hay phấn chấn về với mái ấm của riêng mình. Những người phụ nữ bên công việc nội trợ, hỏi han nhau đôi điều, than thở cùng nhau nỗi bận tâm về giá cả, thoáng nén tiếng thở dài. Cánh đàn ông bỗ bã chào nhau, nghe chừng nhiều mỏi mệt. Chỉ tụi nhỏ là ồn ào hơn cả. Chúng tề tựu đông đủ quanh vòi nước chung, nô đùa dưới làn nước mát lành, té nước lên đầu nhau, tranh giành nhau từng gáo nước. Tiếng hò hét, tiếng nước dội, tiếng lanh canh xô chậu huyên náo cả khoảng sân.

Thoáng thấy bóng bà Thùy từ xa, Quang vội vàng dội nốt xô nước, cuống quýt theo mẹ về nhà. Trẻ con nhà nghèo, niềm vui cũng thật giản đơn: chúng có thể loay hoay không biết chán với những món đồ chơi tự làm, những trò chơi tự bày ra cho nhau; chúng hoàn toàn hài lòng với sự tự do người lớn thờ ơ bỏ lại vì nỗi lo cơm áo; Và chỉ những thức quà rẻ tiền thôi đã là niềm hân hoan không gì sánh được. Có lẽ vì thế mà việc chờ đợi bữa cơm chiều mỗi ngày cũng mang đến cho chúng niềm háo hức đặc biệt cùng với niềm băn khoăn hồn nhiên – “tối nay được ăn gì?”

Bữa cơm đạm bạc diễn ra trong im lặng. Thằng Quang cắm cúi ăn. Nó cần khỏa lấp cái bụng đói meo sau một ngày vận động mạnh. Dượng nó chỉ chấm mút qua loa rồi bỏ vào nhà trong. Gã đàn ông bạc nhược đang khát rượu, chỉ thứ nước đắng cay ấy mới có thể khỏa lấp những chát chua mà cuộc đời trút lên những thất bại của gã. 


Quang năm nay 12 tuổi và chỉ còn vài tháng nữa là bước sang lớp 7, bố nó mất từ lúc mới sinh, họ hàng bên nội chửi con dâu là nguyên nhân khiến bố nó mất rồi đuổi 2 mẹ con đi. Được 2 năm sau bà Thùy lấy thêm đời chồng nữa, vô phúc vớ phải ông chồng nghiệp ngập rượu chè cờ bạc, ngày xưa ông cũng hiền lành lắm, cũng đi làm nhà nước đàng hoàng, vậy mà đang lúc làm ăn tử tế thì bị đuổi việc do ông nhà quê không hay xu nịnh nên không được lòng sếp và bị chê là yếu chuyên môn, mất việc, ông buồn chán, hận cơ chế nhà nước, tham quan lộng quyền rồi uống rượu tối ngày, có lần say rượu bị xe máy tông phải may mà không chết nhưng bị tật ở chân không thể làm được việc nặng, sau vụ đó ông được bạn bè xin cho vào làm ở xưởng giấy, chỉ phải ngồi một chỗ in ấn, lương đã thấp ông lại còn ngập đầu vào rượu thuốc nên trở thành nỗi khổ cho bà Thùy, cứ mỗi lần say rượu, ông lại lôi bà ra mà mắng chửi, đánh đập, biết bao lần Quang phải lao vào lãnh đòn thay mẹ rồi 2 mẹ con ôm nhau khóc. Cả nhà giờ đây chỉ còn biết trông vào mấy đồng lương bà đi làm thuê cho một quán cơm ngoài thành phố.

Quang nhớ, có hôm trời tối không được đi chơi, nó đang chán nản bên đống bài vở dưới ánh đèn nơi góc bếp thì lão Hoàng đi uống rượu ở đâu về xồng xộc xông vào nhà, người lão toát ra toàn là hơi rượu, đảo mắt nhìn quanh, lão kéo tay bà Thùy dắt vào trong buồng, bà Thùy gạt tay chồng ra, tỏ ý khó chịu thì lập tức bị lão siết chặt hơn, biết không thể chống cự nổi lão Hoàng lúc đang say, bà Thùy đưa mắt nhìn con, nhẹ nhàng nói :
- Quang, ra ngoài đi chơi đi con, khj nào mẹ gọi thì hãy về !
Quang nghe lời mẹ, đứng lên toan đi ra cửa, nhưng khi mà chân còn chưa kịp bước ra đến sân thì nó đã nghe thấy tiếng mẹ kêu xin ở trong nhà, rồi một tiếng quát của lão Hoàng vang lên khiến bà Thùy không dám nói lại một câu nào nữa, Quang khép cửa lại rồi nhìn vào trong buồng qua thông khe cửa khép hờ. Đập vào mắt nó lúc này là hình ảnh dượng nó đang vật bà Thùy ra, cởi sạch quần áo mẹ nó mặc trên người rồi nhấp nha nhấp nhổm trên người bà, bà Thùy nhắm mắt quay mặt vào trong góc tường, lão Hoàng có vẻ không vừa ý, lão bắt bà quay mặt lại để lão chồm lên người, 2 chân bà Thùy lúc này đã giơ lên trời và chịu đựng màn hành xác của người chồng vũ phu. Tiếng thời sự vtv3 dù đã được bật to nhưng cũng không át được tiếng bình bịch mà lão Hoàng tạo ra, bà Thùy ban đầu có vẻ đau đớn khó chịu nhưng đến lúc này cũng đã phải rên lên thành từng tiếng…
Tận mắt chứng kiến những cảnh đó diễn ra ngày một trong gia đình, sâu thẳm trong Quang, nó căm ghét lão dượng đối xử tồi tệ với mẹ con nó, nhưng ở trong cái xóm lao động nghèo này hình như không phải chỉ có mình nó phải chịu đựng như vậy, không ít lần nó bắt gặp bọn thằng Sơn thằng Tũn cũng phải mò ra đường canh gác để cho bố mẹ nó làm tình…

Thằng Quang thương mẹ nên ngoài giờ học nó hay đi làm thêm linh tinh kiếm tiền phụ giúp, đỡ đần cho bà Thùy. Quang chủ yếu nhặt phế liệu ở cái bãi rác to đùng bên ngoại ô thành phố, có khi nó chạy theo làm phụ hồ cho tốp thợ xây trong xóm, được bao nhiêu tiền nó cầm về đưa cả cho mẹ.

Mùa hè là mùa làm ăn của bọn nhỏ trong xóm nghèo, sáng sớm chúng nó dậy sớm từ 3 giờ để đi ra ngoài thành phố, tìm xem nhà nào có xoài, chuối, ổi, vú sữa...rồi bàn nhau làm một mẻ về bán lại cho bà Tám hàng nước đầu xóm. Trong nhóm, thằng Sơn tèo chơi thân với Quang, nó cao to nên được bầu làm đội trưởng chỉ huy chiến dịch, còn Quang trông nhỏ nhất, lại còi còi, da ngăm đen, nhưng được cái nhanh nhẹn nên lúc nào nhiệm vụ lên cây cũng được giao cho nó, có lần đang hái trộm xoài thì chủ nhà mở cửa lao ra cầm theo cái gậy rõ to, bọn kia bỏ chạy hết để mặc thằng Quang ở trên cây, may mà thằng Quang cũng nhanh trí đu người sang mái ngói nhà hàng xóm rồi lẩn mất dạng luôn trong bóng đêm. Sau này bọn nó thống nhất, đã chiến cây nào là phải hái sạch từ quả to đến quả nhỏ, nếu không từ lần sau chủ nhà chú ý sẽ dễ bị bắt, thế mới có chuyện chiều qua hàng xóm sang chơi khen nhau nhà ông có cái cây xoài nhiều quả thật đến sáng mai dậy tập thể dục đi ngang qua nhìn đã trần trùi trụi. 

Hoa quả thu hoạch được, mấy đứa đem bán cho các bà hàng nước, giá cả tính theo cân, chia nhau cũng được vài trăm một đứa cả mùa, số tiền này chia cho 3 tháng hè chả đáng là bao nhưng quả là lớn đối với những đứa thuộc diện con nhà nghèo như Quang và Sơn tèo. 

Vặt hết hoa quả trong cái thành phố nhỏ tí teo, bọn thằng Sơn lại rủ Quang đi ăn trộm sắt ở mấy hàng phế liệu, cái này khó lấy hơn nhưng nếu được một vụ thì tha hồ chia nhau. Sáng sớm hôm đó 4 đứa lóc cóc dậy từ 3 giờ, giả vờ như đi thể dục rồi đảo qua đảo lại hàng thu mua phế liệu, cái hàng rào bằng dây thép gai thì bọn nó ngồi cắt chắc mất khoảng 20 phút, không đáng ngại, quan trọng là con bẹc-giê của lão chủ nhà, không xử lý được nó thì sẽ không làm ăn được gì vì con này mà lùa thì đố thằng nào chạy thoát. Sáng hôm đó coi như nghiên cứu địa bàn, thằng Sơn tèo chỉ cho cả nhóm thấy bức tường nối sang trường tiểu học của thành phố, chúng nó đặt sẵn gạch ở đó cho cao để nếu có lỡ bị chó lùa thì sẽ nhẩy qua tường trốn sang trường rồi từ đó chuồn về nhà. 
4h sáng, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện bà bán bánh mỳ rong đang ngồi quạt than, thằng Sơn tèo hỏi cả lũ có muốn ăn bánh mỳ không tao khao ? Gớm, đói rã mồm, tự nhiên lại được mời ăn bánh mỳ pa-tê thằng nào mà chả thích. Nói xong 4 đứa ngồi vây lại bà hàng bánh gọi bánh mỳ, thằng Sơn dặn dò : Tao nói gì chúng mày cứ ờ ờ với uh uh thôi đừng có hỏi lại nhé. Rồi bắt đầu nó chém :
- Ăn nhanh về còn đi học, may mà mẹ tao bảo đi thể dục thì mang theo tiền mà ăn sáng luôn !
Cả nhóm : Ah uh… 
4 thằng, mỗi đứa làm 2 cái, thằng Quang thật thà nhất trong nhóm vì đến lúc này nó cũng chả hiểu gì, đang gặm cái thứ 2 thì tự nhiên thấy thằng Sơn bật dậy phi như ăn cướp, 2 thằng kia cũng chạy theo không quên ngoái đầu lại gọi : Quang, chạy nhanh !!!
Bà bán bánh mỳ ngơ ngác ! chẳng kịp nói lấy 1 câu, mới sáng sớm còn chưa dọn hàng xong đã gặp ngay mấy thằng ăn quỵt…
- Lần sau bọn mình đừng ăn kiểu này nữa nhé, tao cứ thấy thế nào ấy, bà ấy cũng nghèo mà… Quang vừa đi vừa trách thằng Sơn.
- Gớm, mày thương bà ấy thì ai thương cái bụng mày ? mày không thích thì lần sau đừng có ăn, thằng Sơn cự lại.
Biết không thể đấu khẩu thắng được thằng Sơn, Quang chẳng nói gì nữa, dù nghèo và cũng chả có tiền nhưng nó không thích lừa đảo một người cũng nghèo như nó và mẹ nó, thà là đi ăn trộm của mấy nhà giầu trong thị trấn nó lại thấy thoải mái.
Sáng hôm đó, Quang xin mẹ 20 nghìn, gọi là xin nhưng thật ra là tiền tiết kiệm của nó gửi mẹ, rồi lẳng lặng đi ra hàng bà bán bánh mỳ, tất nhiên bà ta không nhận ra được nó là cái thằng đã chạy làng của bà lúc sáng sớm.
- Cháu gửi bà tiền bánh mỳ lúc sáng !
Nói xong nó chạy mất !

clip nu nong cua nu sinh

clip nu nong cua nu sinh la gi ?

Yên tâm đi con, hôm nay ba nhất quyết cho con chui vào cái l*n mà con mong ước rồi thì tới đâu thì tới, mày chịu không nổi tao cũng vậy, tội cho mày mà cũng tội cho tao nhịn thèm bao nhiêu năm

Bước chân vào trong thấy Hạnh vẫn ngủ, dưới ánh đèn sáng vì khi đi làm Danh gấp rút sợ bị trể chàng quên tắt đi, thân thể Hạnh trần truồng trắng nuột nà cặp vú nhô cao săn chắc, phía dưới lông l*n cắt tỉa gọn gàng, hai mép l*n khép kín mu nhô lên cao đường chẻ của hai mép l*n mum múp, một chút lông lơ thơ được cạo chạy thẳng lên giữa rún và mu l*n, Hạnh trở mình nằm nghiêng sang một bên đưa lưng về phía ông. Vinh liếm mép thèm thuồng, tay vuốt ve c*c mình, hít một hơi dài Vinh trèo lên giường, úp sát người bên Hạnh, ôi da thịt đàn bà âm áp ông nhắm mắt lại tận hưởng, tay nhè nhẹ đưa sang ôm lấy Hạnh, bàn tay ông chạm lên nhủ hoa của nàng mềm mại phía dưới con căc ông đang gác giữa đường chẻ của mông đ*t, nó đã quá, sướng quá mới gác c*c lên mông của Hạnh mà ông đã muốn xuất tinh, rón rén banh mông Hạnh ra ông để con cu của mình vào giữa đường chẻ của mông cảm giác mát lạnh từ mông Hạnh ùa đền, hai cái mông thịt khép chặt con c*c của ông vào giữa, ông bắt đầu nắc nhè nhẹ, Vinh vùi đầu vào tóc Hạnh hít hà mùi hương thơm của nàng bên dưới c*c Vinh rỉ nước cái đầu khất trơn tuột vì nước khí dâm đang ứa ra từ đầu c*c, hai mông đ*t của Hạnh khép chặt kẹp c*c Vinh, ông nằm im lắng nghe nổi đê mê, hồi hộp tim ông đập nhanh hơn cảm giác sợ Hạnh thức giấc cộng với cảm giác con c*c đang khép chặt lại bởi da thịt của đàn bà làm Vinh ngây ngất.

clip nu nong cua nu sinh

Con nhỏ để tôi đợi một hồi lâu thật lâu, xem chừng có vẻ cân nhắc kĩ lưỡng quá đó nha. Rồi nó cũng hổng trả lời, cái tay chia chia bài thiệt chậm, cổ họng phát ra một tiếng "ừ" gọn lỏn.

Ngực tôi như bị ai đó giáng cho một búa thiệt là mạnh, đầu óc ong ong như thể vừa phóng xe đâm thẳng vô tường vậy. Mặt mũi tôi đờ đẫn, tay cầm lá bài mà mém chút nữa đánh rơi. Con nhỏ thì có vẻ bình tĩnh dữ ha, có điều trên mặt nó không hiện ra nét cười cợt nữa.

Vận xui xem ra chưa hết với tôi nha. Ván đầu tiên, tôi thua trắng. Con nhỏ nheo mắt nhìn tôi như bà nội trợ ngắm phản thịt heo vậy, rồi phán một câu:

- Cho Long nợ đó, lát tính sau.

Làm mèo kêu chó sủa gì tôi còn ngại, nhưng riêng vụ này tôi không có ngại đâu nha. Tôi hùng hổ:

- Không được. Chơi phải đàng hoàng à nha.

Con nhỏ nhìn xuống đất, nói tỉnh bơ:

- Vậy Long cởi áo ra đi.

Tôi cũng hơi ngạc nhiên, không nghĩ con nhỏ này chẳng lộ tí cảm xúc nào cả. Không lẽ nó coi tôi trong phòng tắm rồi nên cũng không khoái coi nữa hay sao? Tôi lột cái áo, ngồi trần trùng trục trước mặt con nhỏ. Nghĩ tới cảnh có thể lột trần con nhỏ ra giống tui, chút xíu nữa máu của tôi thôi chảy. Có điều từ suy nghĩ tới thực tế nó lại còn lâu lắc lắm. Ván thứ 2, ông thần đèn đen sì sì vẫn cứ bám riết lấy tôi. Không đợi nó kêu, tôi đứng luôn dậy, lột cái quần ngoài ra. Trên người tôi còn đúng cái quần cộc ngắn chút xíu, hệt như bữa trước tôi bước trong phòng tắm bước ra vậy. Con nhỏ vẫn không có thèm nhìn tôi, dễ giận ghê.

Ván thứ 3, mắt tôi sáng ngời. 3 con 2, một cặp tứ quí. Tôi nuốt nước bọt đánh "ực" một tiếng, cái tay cầm bài bất giác run lên. Con nhỏ xem chừng cũng đoán được điều gì đó qua nét mặt hăm hở của tôi nên nhìn có vẻ run rẩy dữ. Quả nhiên, cho thằng thiểu năng trí tuệ cầm bài của tôi đánh mà không ăn được nữa thì cũng nên đem nó xử bắn, nhất là khi bài con nhỏ toàn 3 và 4 cọc cạch, không có nổi một cái dây ra hồn. Quân bài cuối cùng trên tay hạ xuống, mắt tôi nhìn con nhỏ chằm chằm, nhưng không có làm sao nói lên lời nổi.

Con nhỏ giờ làm bộ mặt đáng thương lắm à nha. Nó lí nhí:

- Giỡn thôi nha Long, Linh không có làm đâu, kì lắm!

Ông trời ơi, nó vừa bắt tôi hết làm chó làm mèo, lột tôi chỉ thiếu mỗi quần cộc là trở thành Adam, vậy mà giờ có thể thốt ra một câu nghe dễ nể vậy trời. Tôi hừ một tiếng. Thời điểm này mà còn mềm yếu với kẻ địch, chính là tự sát vậy. Tôi làm mặt lạnh, kêu:

- Không được nha. Nãy giờ Long làm hoài, mình lớn rồi chơi bời phải đàng hoàng nha!

Mắt con nhỏ lúng túng thấy rõ. Nó cố gắng chống chế:

- Là tự Long làm mà, Linh đâu có bắt Long làm đâu.

Tôi chưng hửng:

- Vậy hồi nãy ai kêu Long cởi áo?

Mặt con nhỏ đỏ rần. Nó ngồi ngậm tăm tới 10 phút mới thốt ra được một câu:

- Là Linh. Nhưng ... Long ép Linh mà.

Tôi khịt mũi một tiếng ra chiều bất mãn:

- Dù sao thì cũng là Linh nói mà. Long ghét nhất ai có tính hay xù đó.

Con nhỏ có vẻ dễ bị khích dữ à nha. Mặt nó vênh lên:

- Được, vậy Linh cũng làm.

Nói xong, con nhỏ quơ cái tay vô hàng nút áo. Mắt tôi nhìn tay nó chạm vô nút áo mà muốn nổ tung cả con ngươi. Nhưng trời xui đất khiến như thế nào, tôi làm một câu khiến con nhỏ chết sững:

- Long đâu có kêu Linh cởi áo?

Con nhỏ mặt mũi đần ra, nhưng có vẻ gì đó lạ lạ. Nó hỏi lại tôi:

- Vậy Long muốn sao?

Tôi ấp úng một hồi rồi lấy hết can đảm, kêu nó:

- Linh tụt váy ra coi!

Mặt con nhỏ dại hẳn đi, lúng túng thấy rõ. Nhưng chỉ một lát thôi, nó kiên quyết:

- Không được, Linh không có chịu đâu. Nếu không Linh nghỉ à nha.

Tới nước này thì tôi cũng chịu thua nó vậy. Dù sao, méo mó có còn hơn không, tôi xuống nước:

- Vậy Linh cởi áo ra coi!

clip nu nong cua nu sinh

Xem clip nu nong cua nu sinh hay nhat 2014

Vâng, hình ảnh đó là trong 1 căn phòng nhỏ, có 1 chiếc giường to,trên chiếc giường to có 1 chiếc mền(chăn) nhỏ, chiếc mền nhỏ đang bao bọc 2 con người to đang dính vào nhau như sam, họ cùng chung nhịp thở, cùng chung suy nghĩ và…..người đàn ông đang “vét máng ” người phụ nữ.Vâng, chính là cái hình ảnh em suy nghĩ tới, tuy chỉ trong vài khoảnh khắc giây nhưng nó lại vô cùng đậm sâu thôi thúc em lao vào thực hiện, em lặng lẽ chậm nhịp lại, mọi thứ trong căn phòng dường như trôi vào im lặng chỉ còn đâu đó nhịp thở và sự rung động nhẹ nhàng và cũng ít ỏi của 2 cá thể, đoạn em kéo nhẹ nhàng xuống phần háng nàng và chúi đầu vào, nàng như thức dậy sau cơn đê mê nhục dục và thầm thì ”Đừng….đừng D”, nhưng em mặc kệ, vẫn cứ tiếp tục khám phá.Em chúi đầu vào háng nhỏ, cái đầu tiên em chú ý, à ko, cái đầu tiên đập vào mắt em là háng lông xoăn nhẹ nhưng mịn màng, cái bím vẫn đang còn rỉ nước íu ớt như góp phần làm cho các sợi lông măn nằm rạp xuống dính chặt vào da, cái bím nhỏ xíu và đỏ ửng lồ lộ, phải nói là bím nhỏ rất đẹp, trông rất dễ thương luôn í, nhìn mà chỉ muốn………18+ vãi cả hàng, em đưa sát đầu hơn vào bím nhỏ, liếm 1 cái rất nhẹ đủ làm cho nhỏ trân người lên và thở hổn hển, cảm giác ngay khoảng khắc lưỡi em chạm vào thứ nước đó làm em kích thích ngay lập tức 2 giác quan.Thứ nhất là thính giác, thứ mùi đó xộc ngay vào mũi em, ngai ngái nhưng em chỉ cảm nhận đc trong tíc tắc thôi chứ chẳng cảm nhận đc lâu, có thể vì đã hơi quen từ lúc nãy, nhưng đến bấy giờ mới định hình đc, hơi ngái ngái nhẹ, về sau thì chẳng còn mùi j nữa hay sao luôn í.Thứ 2 là vị gíac, ngay từ đầu em đã rất băn khoăn và hồi hợp vì cái giây phút này đã in đậm trong đầu em qua những clip, video em đã từng đú đởn xem đc, thứ nước ấy có mùi lờ lợ, như kiểu bỏ ít muối, ít bột ngọt vào trong cốc nước lọc đc đun bằng bếp than thời trước hay ở vùng quê hay đun vậy, nó cứ lờ lợ, em tả sâu cho các bạn trẻ, các anh biết đc cái thứ ấy là như nào, để còn có kinh cmn nghiệm về sau nữa nhóe.hí hí.Sau đó, em rà lưỡi khắp bím và hang nhỏ, liếm láp mọi nơi trong bím, nhỏ như trân người lên, quằn quại và mãnh liệt, rên ngày 1 to, em thấy vậy liền giảm nhịp độ nhưng khi em giảm nhịp quét lưỡi thì nhõ vẫn tiếp tục rên như đúng rồi, làm cho em chẳng biết mần ăn ra răng hết, nhưng thôi kệ phần vì nhà nhỏ cũng ko cùng vách với nhà khác, và là nhà nhỏ mà nhỏ ko sợ ng khác nghe thấy thì việc quái j em phải sợ.Em rê dắt lượi cùng khắp, em rê 2 bên mép bím, rồi xuống phần dưới bím, rồi lại lên hang, ghé thăm bác hạt bím, kéo dài theo cái khe, em cảm thấy nước bím nhỏ ra ngày 1 nhiều, nhưng chưa ào ạt và em quyết định sẽ chơi chiêu cuối, thọt lưỡi sâu và trong bím, em thọt vào rồi lại rút lưỡi ra độ khoảng mười mấy giây thì nhỏ ra luôn rất nhiều và ào ạt vãi.Nhưng cuộc đời éo như mơ và chuyện đó cũng éo ai ngờ, lúc em thè lưỡi ra để đâm sâu vào bím nhỏ thì các bác tưởng tượng đi, em cố gắng kéo lưỡi thật dài nên miệng cũng hé thật to, khi nhỏ ra em ko kéo lưỡi về vội và đó là cái ngu mà bây giờ em vẫn còn nhớ.Thứ nước đó tràn hết vào miệng em, rồi từ miệng dâng lên mũi vì cơ bản em éo dám nuốt mà chỉ ngậm, khi nó dâng lên mũi thì các thím biết sao rồi em ho sặc sụa lăn xuống giường nhưng cảm giác đó vẫn chưa rời bỏ em.Cảm giác ổ họng như nghẹn cứng, mũi thì khó chịu và ho sù sụ ra thứ nước đó chảy ra bằng cả miệng và mũi xuống sàn nhà, mắt em như bắt đc hơi bắt đầu long song sọc và em cảm nhận cũng trào ra nước thứ nước đó+ cả nước mắt, mũi thì chảy nước, miệng thì cố gắng mở rộng để thứ nước đó chảy ra hết, nàng hốt hoảng lao xuống ngồi bên em và ko ngừng hỏi han:”Hic, sao vậy D, hic, thở mạnh ra, hic,xin….xin lỗi” rồi nàng bắt đầu khóc nghẹn, tay thì vẫn vỗ vỗ lưng em, em thấy nàng khóc thì với tay như ra hiệu ko sao ko sao vậy, cảm giác trong em lúc đó là nhục nhục nhục và nhục, hic, ko ngờ sau bao nhiêu năm chinh chiến trước màn hình comp, luyện JAV cũng ở mức thượng thừa mà em lại mắc một..híc……một cái điều ói ăm như vậy, vừa tức bản thân vừa tức con chym của mình.Ngồi trên sàn 1 lúc thì em bình thường trở lại, ko còn ho hay gì nữa, chỉ có cảm giác lờ lợ trong miệng thôi, nàng dìu em vào nhà vệ sinh, em rửa mặt và nhìn vào trong gương….Ô kìa, gương mặt của 1 thằng ku giống như vừa trải qua 1 cuộc thảm sát, mũi thì như vẫn còn dính chút nước j đó, mắt thì đỏ hoe, em rửa mặt mà đầu óc trống rỗng,nhỏ vẫn đứng ngay đằng sau với 1 chiếc áo lót và áo 3 lỗ trên người, còn phần dưới thì ko có che đậy cả.Em vừa quay lại thì nhỏ ôm chằm lấy em, em cũng vậy, lúc đó thì em cũng dịu lại phần nào mà bắt đầu coi mọi chuyện bình thường thôi, đây là lần đầu của em mà, làm sao trác đc, mặc dù nó là 1 cái bắt đầu khá tệ lậu cho 1 thanh niên bước vào độ tuổi ăn, tuổi “chơi”.Nhỏ ôm em thật chặt, thật lâu tay em thì đặt ngay mông nhỏ, lâu lâu em lại nắn, lại bóp cặp mông căng tròn ấy, thật là sướng cho những người con trai có ng iu mông bự, sờ vừa mát, vừa thích, hì hì.Rồi giây phút ấy cũng ngừng lại, nàng nói em ra ngoài cho nàng rửa ráy, em thì cũng hơi chánh nên ra ngoài ngồi đợi nàng, 1 lúc sau thì nàng ra ngoài với chiếc khan quấn quanh người, rồi cứ thế tuột khan rat hay đồ trước mặt em luôn, em thì thấy tất cả và cũng đã kể ở những đoạn trên và cả những chap trước nên em ko kể chi tiết lại ạh, nàng thay 1 cái áo sơ mi đen, 1 cái quần jear đen với các hoa văn song gợn rồi 2 đứa xuống nhà,khóa cửa lên xe, và tụi em đi ăn và ngồi trà sữa lát rồi nhỏ chở em về nhà rồi đi thẳng.Vừa vào nhà bỏ cái cặp ra ngồi ở ghế phòng khách thì bà Dì iu qúy ra hỏi han:

-Mới về hả con,nay ko đi học sao về sớm dzạ??? ủa? Khóc hay sao mà mắt đỏ hoe thế kia???Chơi mà chơi khóc, con trai nữa chứ, hô hô.

-Dza._Em ko nói j trước những lời mỉa mai tới xót lòng và ko biết có chủ ý hay ko của bà Dì lam bam kia, chỉ dạ 1 tiếng rồi em lên lầu luôn, tắm rửa, ngủ nghĩ, ăn cơm rồi học hành, ngủ, kết thúc 1 ngày đầy biến động với những tình tiết 18+ và những sự tiếc nuối tới đau cmn lòng.Một vài ngày sau em và nhỏ vẫn iu nhau, gặp nhau và tuyệt nhiên ko ai nhắc tới ngày đen tối hôm ấy, tụi em ngày càng iu nhau thấm thiết hơn sau vài chuyện xảy ra và cuối cùng nàng cũng quyết định dành cái quy giá nhất của 1 người con gái cho em.Trưa hôm đó, sau WC nữ………………………….