Clip nu nong cua nu sinh

Được một lúc thì tôi và anh ấy đều chán trò này nên tôi quyết định chuyển sang trò khác. Tôi để cu tôi sát vào cu anh ấy. Tay tôi cầm cả hai con cu xóc lên một lúc. Nhưng thực khó vì cu tôi ngắn và bé hơn cu anh ấy nên rất khó cầm. Nên tôi quyết định xóc lọ cho anh ấy trước. Tôi xóc mạnh và nhanh rồi lại chậm lại và đẩy con cu anh ấy ra phía trước ra phía sau. Rồi lại xóc mạnh rồi khi tôi cảm thấy cu anh ấy bắt đầu khô thì tôi lại mút lại liếm cu anh ấy. Anh ấy lại rên và lần này tôi thấy chân anh ấy duỗi thẳng và cơ thể căng ra như sợi dây đàn, mắt nhắm nghiền lại, mồm thìn không ngừng rên lên. Được một lúc thì anh ấy bắn tinh tung tóe lên bụng của mình và giật nảy lên, chân tay run lẩy bẩy vì sướng. Tinh của anh ấy đặc và nằm gọn một chỗ trên bụng của anh ấy, chỉ có vài giọt bắn ra xung quanh nhưng vẫn nằm trên người anh ấy. Anh ấy lấy giấy ăn ra lau chỗ tinh trùng trên bụng mình. Rồi quay ra phục vụ tôi. Anh ấy cũng làm như tôi đã làm với anh ấy. Cũng xóc mạnh, rồi đẩy, rồi liếm, rồi bú. Tôi không tả nổi cảm giác sung sướng lúc đó nữa. Chân tôi duỗi thẳng ra, 1 tay tôi đập loạn trên chiếc giường đệm còn tay kia thì đang mân mê con cu đã mềm của anh ây. Mắt nhắm nghiền vì sướng. Một lúc sau thì tôi bắn tung tóe. Tinh tôi không nhiều nhưng nó bắn rất khỏe, không nằm một chố mà bắn ra cả xung quanh, bắn cả xuống giường. Khi anh ấy lấy giấy ăn lau cu cho tôi. Lúc đấy tôi cảm thấy một cảm giác sung sướng ở đầu cu làm tôi không kiếm nổi, chân tay run lên và rên to lên một tiếng.

clip nu nong cua nu sinh

Tôi dè dặt trở mình, áp người vào bên người Hồng, vòng một tay đặt lên người cô ta, da thịt cô này mềm và mát thật, sờ vào mà sướng cả tay, cái dương vật tồng ngồng nóng hổi của tôi chạm vào bên đùi mịn màng của Hồng. Hồng cười rúc rích nằm giữa hai người đàn ông vẻ thích thú. Tôi thầm nghĩ, hai vợ chồng này bạo thật, phim sex cũng đến thế này là cùng. Tôi cũng bắt đầu cảm thấy kích thích, với lại sự tự nhiên của hai vợ chồng nhà này cũng làm cho tôi thấy thoải mái và bắt đầu mạnh dạn ôm ấp sờ soạng Hồng. Người cô này thon thả săn chắc sờ nắn rất thích, vú hơi nhỏ hơn so với vú vợ tôi nhưng bóp cũng rất sướng. Đợi Khang hôn vợ xong, tôi cũng nhoài người lên để hôn, đôi môi ướt rượt của cô này vừa rời môi chồng xong lại hé mở nút lấy môi tôi, mắt nhắm nghiền vẻ say đắm. Khang cười nhìn tôi hôn vợ anh ta, anh ta hôn chụp choạt vào bên má vợ, cổ vợ. Nụ hôn của Hồng cảm giác là lạ say mê khiến tôi tiếc nuối khi rời ra. Tôi và Khang mỗi người bú một bên vú của Hồng, một cảm giác dâm đãng buông thả cứ ngày một trào lên trong tôi, khiến tôi không chút ngại ngùng khi Khang rủ tôi cùng chúi đầu xuống phía háng của vợ anh ta để liếm láp hôn hít chỗ đó. Tôi thầm so sánh thấy chỗ đó của Hồng với vợ tôi, cũng không khác biệt nhiều lắm, nhưng lông có vẻ nhiều và dài hơn của vợ tôi. Không chịu nổi sự kích thích của hai người đàn ông một lúc liếm láp chỗ đó, Hồng cười nhăn nhó khổ sở, nước ứa ra nhờn hết cả miệng của tôi và chồng cô ta

clip nu nong cua nu sinh

clip nu nong cua nu sinh la gi ?

Sau tai nạn xe chồng bà Kim Thoa tư nhiên bất lực. Cái khổ là bà vẫn là con người bình thường như mọi người đàn bà khác. Những đòi hỏi thể xác đương nhiên không thể không có. Những tình cảm thần thánh chỉ có trong tiểu thuyết, trong muôn vạn con người có mấy ai giữ được lòng trung trinh. Có chăng chỉ những người Tiên Thánh. Những kẻ bề trên. Nhưng không phải là không có. Bà Kim Thoa thích làm còn người trần tục hơn.

Dịu dàng kín đáo, bà Kim Thoa vẫn không để lộ bất cứ một khả nghi nào. Buổi tiệc sinh nhật thằng Bằng vẫn vui vẽ, ông chồng bà lặng lẽ về phòng. Cuộc sống những ngày gần đây có đỗi khác với bà Kim Thoa nhưng thấy bà tươi đầy sức sống hơn. Không nói thì bà cùng với thằng Bưu lo thêm đồ ăn uống và tụi nhỏ uống thêm rượu, tuy chỉ mức chừng mực nhưng các cu cậu cũng xỉn. Cuối tiệc ai cũng ra về vui vẽ, thằng Bưu là người tỉnh nhất đưa thằng Bằng lên phòng. Chỉ còn lại hai người dưới phòng ăn, Bưu đưa tay kéo bà Kim Thoa, nhưng bà khoát tay nói nhỏ:
“Tối nầy không được! Ổng còn thức chưa ngủ đâu!”

clip nu nong cua nu sinh

Tưởng Hoàng giỡn, Lan định cắn mạnh thêm, chợt thấy Hoàng mắt trợn ngược, mồ hôi toá ra Lan hết hồn, em ..em ..không biết, nàng vuốt ve, tội nghiệp anh, tội nghiệp con cặc yêu quý của em

Một lúc sau Hoàng mới nứng cặc trở lại, Lan càng ngày càng điệu nghệ, nàng thổi kèn như nghệ sĩ Saxo chuyên nghiệp, Hoàng ưỡn mình, oằn oại, con cặc càng lúc càng căng cứng, thọc sâu trong miệng Lan, lúc này Lan bị kích thích quá độ, nàng nghiến răng cắn chặt con cặc mà không biết mình đang làm gì, Hoàng gồng người vì đau và vì khoái lạc, chưa bao giờ con cặc được hành hạ tận tình như vậy

Sướng cặc quá em ơi, chưa bao giờ anh sướng như vậy, cắn mạnh vào em ơi

Lan nghiến răng nhai con cặc căng cứng, con cặc sừn sựt trong miệng như món ăn khoái khẩu, nàng nhai một cách say mê

Bỗng Hoàng oằn người, tinh khí bắn đầy miệng Lan, nàng mải miết cứ hưởng con cặc, giờ lại có thêm nước sốt, ngầy ngậy, tanh tanh …Hoàng chợt kêu lên thảm thiết, anh đau quá em ơi, cặc ra rồi thì đau lắm, Lan vộui nhả con cặc mềm xèo ra, vuốt ve nhè nhẹ, hai người rơi vào giấc ngủ

Từ đó tới sang, Hoàng lại đụ thêm mấy cái, giã *** Lan như giã giò, cối nào cối ấy tả tơi, còn Lan thì ăn xúc xích gân thỏa thuê

Lan cố nán lại nhà Hoàng đến 11 giờ sáng hôm sau, thứ hai cả nhà đi làm, lẻn về thì ai biết đấy vào đâu, cứ nói hôm qua về ngủ, sang dậy sớm đi làm

Bước chân vào nhà Lan chưng hửng thấy chị dâu đdứng nhìn mình chằm chằm

Chị không đi làm hôm nay?

Tôi đi làm nhưng mấy hôm lo đám cưới, mệt quá nên xin về sớm

Em cũng vậy, hôm qua về khuya, sang dậy sớm đi làm, bây giờ về nhà thì gặp chị

clip nu nong cua nu sinh

Xem clip nu nong cua nu sinh hay nhat 2014

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......