Clip nu sinh hai duong quan he

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….

clip nu sinh hai duong quan he

Chiều hôm sau tôi lại đến nhà nàng , hôm nay tôi mặc một cái áo may ô ( Hay còn gọi là áo ba lỗ ý ) . Không phải tự hào gì đâu , nhưng tôi rất hay chơi thể thao , bóng bàn , bóng đá , bóng chuyền , bơi ..v..v... Nên tôi dù đang học lớp 11 , nhưng cơ thể đã sớm nẩy nở hơn các bạn cùng trang lứa , tuy ko được cơ bắp như mấy anh thể hình , nhưng cũng vâm lắm . Trong đầu tôi đang có những kế hoạch táo bạo mà tôi chưa từng nghĩ đến , và cái áo may ô này cũng là một phần trong kễ hoạch đó , từ hôm qua đến hôm nay , dù chỉ trong một ngày ngắn ngủi tôi đã bản lĩnh lên nhiều , có lẽ bởi cái mùi kích thích ở chiếc quần lót của nàng đã thôi thúc tôi muốn khám phá những điều mới lạ hơn ...
Tiết trời tháng 11 ở miền Bắc lúc chuẩn bị giao mùa thu sang đông thật kỳ lạ , hôm qua nắng gắt thì hôm nay lại se lạnh . Sáng nắng chiều mưa phùn , tôi đi đường mà thấy hơi lạnh ngấm vào người , nghĩ hôm nay mình mặc cái áo này đến nhà nàng thật kỳ quá , nhưng vì tôi đã có kế hoạch ắt sẽ có lý do để văn vở nàng .
Đúng như tôi nghĩ , nàng ra mở cửa và tròn xoe mắt ngac nhiên :
_TRời , hôm nay thời tiết thay đổi mà Hiếu mặc vậy , ko thấy lạnh sao !
Tôi cười xoà :
_Chiều nay khu tớ có trận đá bóng giao hữu với tổ 12 , nên tớ mặc vậy để khi nào làm báo xong là phi ra đó luôn , ko phải về nhà thay áo nữa , chút nữa đi đá bóng tớ còn cởi trần nữa cơ , lạnh thế này thấm tháp gì đâu , mùa đông có khi còn phải sợ tớ nữa là !
Câu nói vô lý và pha trò nhạt nhẽo của tôi cũng có thể khiến nàng cười khúc khích , nhưng nàng vẫn gườm gườm :
_Hiếu mặc thế này đến nhà tớ bố mẹ tớ mà về thấy thì kỳ quá !
Tôi lấp lửng :
_Thì tớ về trước khi bố mẹ ấy về mà , lo gì , thôi mình vào bắt đầu tiếp tục công việc đi , cho mau để tớ còn về cho kịp trận bóng , ko đến muộn các anh ý mắng !
Thế rồi tôi lại theo nàng vào nhà , hôm nay nàng ko mặc váy mà mặc một bộ thun bó sát , tôi bước theo sau và thả hồn theo đôi mông tròn chắc nịch uyển chuyển lắc lư theo từng nhịp của nàng , viền quần lót ẩn hiện sau chiếc quần thun khiến tôi rạo rực , và tôi càng quyết tâm hơn ...!
Chúng tôi say mê tiếp tục công việc cho tập thể , nhưng trong tôi đầy những toan tính của dục vọng cá nhân , hôm nay tôi cố gắng ngồi sát nàng hơn nữa , 2 đùi chúng tôi chạm sát vào nhau , 2 tay cũng vậy . Chúng tôi say mê với những thiết kế hoạ tiết , những lời văn ý nghĩa , chau chuốt cho bài báo của mình , bất giác đầu tôi với nàng cụng nhẹ vào nhau , tôi nhìn sang nàng , bắt gặp ánh mắt của nàng cũng đang nhìn tôi ...nàng quay mặt đi ngượng ngùng nói lảng :
_Theo tớ thì mục truyện cười nên đặt sau trang văn thơ , cậu thấy sao ?
Mặc dù cũng đang run bắn , nhưng đã có chủ đích nên tôi vẫn là người bình tĩnh hơn , tôi nhoài người ra lật lật trang báo nói :
_Vậy thì chỗ này mình để mục nào cho thích hợp đây ?
Tôi cố tình nhoài người ra để có cơ hội cọ sát hơn nữa vào người nàng , tôi còn cố tình gồng cứng người lên để nàng có thể cảm nhận được cơ thể chắc nịch của tôi , có lẽ nàng chưa bao giờ đụng chạm thân mật với một người khác giới đến như vậy , tôi có thể thấy rõ sự lúng túng đang hiện hữu trên khuôn mặt nàng . Tôi liền ngồi lại ngay ngắn để nàng có thể trấn tĩnh hơn . Bước đầu của tôi đã phát huy tác dụng , tôi bắt đầu thấy thi thoảng nàng lại liếc sang nhìn tôi , nhìn cơ thể tôi với đôi mắt khá tò mò xen lẫn một chút ..đề phòng .
Ngồi thêm nửa tiếng , tôi bảo nàng cứ ngồi làm tiếp tôi đi vệ sinh . Thực chất tôi đã ko thể kìm nén thêm được nữa , tôi bước nhanh đến phòng vệ sinh , đóng cửa lại và đứng trấn tĩnh một lát , rồi theo thói quen tôi bắt đầu đảo mắt tìm kiếm ...Kia rồi ! Đống quần áo nàng thay ra trưa nay , chưa vứt vào chậu mà vẫn ngoắc trên tường , chiếc quần chip nhỏ xíu màu hồng đang treo trên đó mời gọi , tôi mừng rỡ chụp lấy như vớ đc bảo vật , tôi úp thẳng vào mặt mà hít hà mùi hương mơ ước đã theo tôi vào cả giấc mơ đêm qua , lần này thì có lẽ tôi ko thể chịu đựng hơn được nữa , tôi tụt quần xuống , dương vật của tôi đã ngỏng lên , tôi nhẹ nhàng quấn nhẹ quần lót của nàng vào đầy nâng niu và trìu mến , trong đầu tôi hiện lên cảnh làm tình của cậu tôi , rồi hình ảnh các bạn gái đi vệ sinh trên đồi , rồi hình ảnh của cô giáo Anh Văn với vùng tam giác đem sâu thẳm đầy lôi cuốn .... và rồi cuối cùng là đọng lại hình ảnh của nàng ...phải rồi , tôi yêu nàng , yêu nàng say đắm mà ...nàng đang cười với tôi qua những câu chuyện tâm sư kìa ...đôi mắt to tròn đen lắy đang mơ màng điều gì kia ...đôi má hồng lớt phớt những sợi tơ như trái đào ...cái miệng nhoẻn cười thật vô tư và hồn nhiên làm sao ...ôi !! Cặp đùi trắng nõn và đôi chân thon của nàng , đôi mông tròn chắc lẳn ...tất cả những cái đó đang chờ tôi khám phá , mở ra một thế giới thần tiên ...tay tôi sục nhanh dần theo từng dòng suy nghĩ ...tim tôi đập nhanh hơn .. tôi vơ nốt luôn cả đống quần áo trên mắc của nàng mà hít mà ngửi ... ôi !! sáng nay những thứ này còn đang bao bọc lấy cơ thể ngọc ngà của nàng ...còn đây mùi mô hôi , mùi thơm xử nữ ....tôi vục mặt vào đó , mê say ...tay tôi nhanh dần lên ...rồi người tôi cứng đờ , từng thớ thịt của tôi đang dãn nở và giật giật theo mỗi dòng tinh nóng hổi đang xuất vào chính quần lót của nàng , môt cảm xúc khó tả ko sao nói được thành lời ...tôi nhẹ nhàng nâng chiếc quần lót của nàng lên nhìn , ôi !! nước trong cơ thể thanh niên của tôi đang hoà với nước con gái của nàng ...tôi ngắm nghía đầy thoả mãn ! Tôi nhẹ nhàng mắc nó lại như cũ , rửa tay và ngắm nghía lại một lần nữa ...Sau đó tôi trở về phòng . Nàng vẫn đang cắm cúi chăm chỉ làm việc , có biết đâu tôi vừa làm những điều thật xấu xa ... Tôi ngồi xuống bên nàng , ngắm nghía nàng đầy thoả mãn .Nàng quay sang tôi , thấy anh mắt của tôi như vậy nàng bối rối vô cùng :
_Sao Hiếu cứ nhìn Ngọc vậy , hôm nay trông Ngọc buồn cười lắm hay sao ?
Tôi giật mình , và hơi hối hận với phút lơ đãng vừa rồi , bỗng nhiên tôi buột miệng :
_Tại Ngọc xinh quá ...! 
Câu buột miệng của tôi khiến mặt nàng đỏ như gấc và ...mặt tôi cũng đỏ ko kém , đó là lần đầu tiên tôi biết khen một người con gái , và cũng có thể nói là một câu tán tỉnh đầu tiên của tôi , dù chỉ là buột miệng . Cả 2 chúng tôi đều tránh những ánh mắt nhìn vào nhau , nàng cúi gằm xuống , cầm bút nguệch ngoạc những dòng vô nghĩa , tôi cũng quay mặt đi , ngoáy bút liên tục ... bầu không khí trôi qua thật nặng nề . Là người gây ra nên tôi phải mở lời xoá tan bầu không khí yên lặng này :
_Thôi chết , Ngọc viết cái gì vào mục đố vui vậy ?
Nàng sực tỉnh , và tái mặt :
_Thôi chết tớ xin lỗi ..không hiểu sao ..tớ !
Tôi nhanh nhảu :
_Không sao đâu , chỗ này hoạ tiết ko phức tạp , tớ vẽ lại nhanh thôi mà ! Ko vấn đề gì đâu !
Nàng quay sang nhìn tôi mỉm cười , tôi cũng nhìn nàng cười , nhưng anh mắt của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn , tôi nhìn thấy một điều gì đó trìu mến trong ánh mắt nàng nhìn tôi ..và tôi tin là tôi đang đi đúng hướng !

Cuối giờ chiều hôm ấy chúng tôi đã hoàn thành tương đối , chắc chỉ còn một buổi nữa là xong .Tôi ra về , nàng tiễn tôi ra cổng ... và tôi đã bắt đầu thấy sự lưu luyến trong ánh mắt của nàng ... Tôi cứ đứng tần ngần nhìn nàng và nàng cũng vậy . Bỗng có tiếng ho húng hắng của bà nội trong nhà xóa tan những cảm xúc đang nhen nhúm trong lòng 2 chúng tôi , nàng giật mình ,rồi cúi xuống vân vê vạt áo , ngượng ngùng nói :
_Hiếu về đi cho kịp giờ đá bóng kìa !
Tôi gật đầu :
_Ngọc vào nhà đi ...à , mai tớ thấy bảo có gió mùa đông bắc thổi về đấy , mai Ngọc đi học nhớ mặc áo ấm vào kẻo lạnh nhé !
Nàng ngước lên nhìn tôi :
_Ngọc biết rồi 
Tôi đạp xe phóng đi , rất hài lòng với câu nói thể hiện sự quan tâm của mình với nàng , đi một quãng xa tôi lén quay đầu nhìn lại , thấy bóng nàng vẫn đứng tần ngần nhìn theo dưới gốc bàng đã trụi gần hết lá ... một cơn gió lạnh thổi thốc qua ...lá bay xào xạc ...nhưng tôi thấy lòng vẫn ấm áp vô cùng ..Trong đầu tôi bắt đầu tự tin hơn và có thêm niềm tin vào chiều mai ..Tôi mỉm cười mãn nguyện ...

clip nu sinh hai duong quan he

clip nu sinh hai duong quan he la gi ?

Hưng nói nhỏ:
“Thân thể bà Ngọc đẹp quá!”
Ngọc ấp úng:
“Lúc tối có kẻ . . hiếp người. . . . . . . . . . . . khiếp quá!”
Hưng chửa thẹn:
“Hưng quá say! Nên không biết ai? Xin lỗi!”
Ngọc hỏi lại:
“Bây giờ biết rồi. . . mà vẫn . . . làm. !!”
Hưng tới luôn:
“Biết xong, mặt mủi. . . . . làm mới. . . . . đã!”
Ngọc hứ lên, đôi mông nàng cựa quậy nhẹ khi ngón tay Hưng thụt vào lấy ra đi sâu vào âm hộ, Ngọc hẩy nhẹ mông lên nói trong hơi thở bắt đầu hổn hển:
“Nhứt định. . . . . không cho Hưng làm đâu!”
Hưng đưa môi vào núm vú, liếm nhẹ nói:
“Không cho. . . . thì cũng làm thôi!”
Hắn đưa lưỡi liếm từ từ đến rốn và nhẹ nhàng xuống thêm phía dưới, xâm nhập vùng cấm địa. Ngọc dạng chân khi hắn liếm mạnh vào vùng nhậy cảm, mòng dóc hé lộ đỏ tươi, nàng hẩy âm hộ cho thật sát môi miệng hắn. Con hơn cha nhà có phước. Thằng nhỏ làm Ngọc ngất ngư. Nó bú lồn sành sõi tuyệt vời. Cái lưỡi mạnh khỏe của Hưng vẫn hùng dũng đánh vào yếu huyệt, chất dâm thủy ứa ra òa vỡ, Ngọc rên rĩ: ” Trời ơi! Hưng. . . . . giết tôi rồi!. . . . sướng quá Hưng Ah ah ahah. . . . Hưng ơi!. . . !”

Tháng Tư trở về Luân vào nói với Ngọc: “Má và chị Hoa sinh nhật cùng tháng, nên Hưng và con muốn tổ chức một buổi mừng sinh nhật cùng ngày cho vui. Tụi con tính hết rồi. Chúng ta rũ nhau đi ăn, sau đó khiêu vũ. Má nghĩ sao?”

Ngọc vui vẽ nhận lời. Đến ngày hẹn bên nhà Hoa, nàng cũng sửa soạn áo quần thật đẹp cho buổi tối nay. Luân nói với Ngọc: “Con qua đón chị Hoa, còn thằng Hưng đón má, đi như vậy cho nó tình!”Ngọc nhìn Luân con mắt nhều ý nghĩa. Nhưng Luân vẫn chưa biết mẹ hắn đã làn chàn với Hưng từ khuya rồi. Hôm nay ngọc trang điểm thật kỷ, nàng mặc một cái một cái váy nhung dài ôm sát người. Trời cho nàng một thân hình bắt mắt, hấp dẫn, quí phái. Bên kia Hoa lại đơn giản hơn, tuy nàng chọn rất kỹ chiếc váy đầm đồ tơ mỏng và ngắn, như muốn khoe đôi chân dài, có lẽ nàng trẻ hơn Ngọc. Buổi tiệc nhỏ nhưng trong nhà hàng sang trọng. Luân và Hưng thuê nguyên một nhóm ca nhạc để hát bài mừng sinh nhật. Tiệc tàn, hai nàng đều vui mừng vì có những đứa con ngoan. Luần đề nghị với Ngọc: “Thôi! Tối nay Hưng chở má đi khiêu vũ và con với chị Hoa đi riêng. Sinh nhật nầy đặt biệt mà!” Ai cũng đồng ý va mừng trong bụng. Đôi má của Hoa và Ngọc ánh lên nét hồng đỏ vì rượu, nhưng trong lòng xôn xao râm rân gợi cảm vì biết tối nay hai thằng nhỏ sẽ đần mình một trận nên thân.

Từ thành cửa sổ trên lầu trông xuống phố xá đèn đuốc ban đêm vẫn còn sáng, mọi người đi đứng qua lại. Nếu tinh ý người ta nhìn lên nhìm thấy hai tay Hoa bám chặc vào thành cửa sổ như đang dòm xuống giòng người đàng qua lại. Chiếc váy đầm tơ mỏng Từ phía sau Luân đã kéo đến ngang hông. Đôi Mông không quần lót nhô về phía sau, khi Luân kề sát dương vật mình đẩy thật ngọt vào âm hộ của Hoa nắc từ tốn. Vừa trông xuống phố vừa cảm giác âm hộ rần lên , cơn sướng từ những cú hẩy tới của Luân len vào cơ thể, Hoa bám chặc tay vào thành cửa rên khẽ những tiếng nho nhỏ. Nếu những người đi dưới đường phố chỉ tinh ý chút đỉnh người ta sẽ nghe tiếng rên gợi dục của nàng. Nàng như muốn gục xuống, Luân phải cố giữ thật chặc đôi mông nàng. Vẫn chiếc váy đầm tơ lụa, Hoa vẫn đứng nhìn xuống phố, thân hình nhấp nhô như sóng, những chất dâm thủy từ âm hộ rĩ ra len xuống vòng háng. Phía sau Luân vẫn bền bỉ đẩy tới những cái thật mạnh. Dương vật chàng kéo ra dút vào ngon lành, dưới phố mọi người vẫn vô tình đi qua. Thêm một sinh nhật tuyệt vời đi qua đời Hoa

Trong chiếc xe dạo phố, Ngọc vẫn ngồi nghiêm chỉnh quí phái bên Hưng. Nàng không thích khiêu vũ, vì nàng không thích chỗ đông người, Hưng rũ Ngọc đi dạo phố đêm, nàng thích lắm, trên xe chỉ hai người Ngọc thoải mái hơn. Lối xưng hô cũng lạ tai. Ngọc gọi Hưng trống không và hắn gọi nàng là bà Ngọc. Ngọc nhìn thấy Thuận trong Hưng, trẻ, của mùi con trai quyến rũ. Sau đêm hai người biết nhau, Ngọc nghe hồn trẻ lại. Nàng đã ngủ với thằng con trai còn nhỏ hơn con mình. Lạ thật!nàng chẳng thấy gì xấu hỗ. Xe chạy êm ái Ngọc cất tiếng:
“Sao Hưng không nói tiếng nào vậy!?”
Hưng cười quây qua nàng nói:
“Hưng đang nghĩ tối nay tụi mình làm tình như thế nào. . . . . cho đã!”
Ngọc nẫy lên:
“Ê! Mình đàng hoàng nha!Cấm hẳn!”
Hưng tiếp:
“Cấm thế nào được, Chày đã vô cối rồi hì. hì. . . hì”
Ngọc cười to nói:
“Kệ ai! Đây không cho vô đâu. . . nhỏ!”
Hưng nói:
” Không cho vô ai thèm. . . cho biết!”
Ngọc tiếp lời:
“Tìm mấy cô khác đi. . . !Của nầy già rồi!”
Hưng tới luôn:
“Già mà nước nôi đầy đủ. . . . gấp ba lần trẻ. . hì. . . . hì!”
Ngọc nói:
“Sao biết còn nước nôi!”
Hưng ngó sang rồi nói:
“Đã vào ngoáy rồi. . . mới biết chứ!”
Ngọc in lặng vai giây nói:
“Con nít quỉ!”
Hưng cười lớn phóng xe bon bon. Khi ngang qua tiệm bán đèn cầy hắn dừng lại ghé vào mua một số đèn cầy rồi trực chỉ nhà Ngọc.
Nến được thắp trong nhà thay cho đèn điện. Cái bập bùng ánh sáng làm không gian thật lãng mạn trữ tình. Trời tháng Tư bên ngoài còn lạnh. Lò sưởi được thắp lên, nổ lách tách, hai người chung nhau đốt trong tiếng cười. Ngọc đến máy hát, tiếng nhạc cất lên trầm bỗng qua tiếng hát Ý lan: “Một lần nào cho tôi gặp lại em. . . Đôi môi đó. . . đến nay. . . còn nồng!” “Chưa gặp em. . . . . tôi đã biết rằng. . . có nàng . . . như trăng. . . !”Hưng và Ngọc dìu nhau trong tiếng nhạc, tay hắn lần lên kéo nhẹ phẹt mơ tuya xuống, những áo quần từ từ rơi chung quanh thảm, hai cơ thể trần truồng ôm nhau theo tiếng nhạc. Đôi gò hồng đào nhô ra thú vị, tay Hưng lần xuống ôm đôi mông Ngọc nhấc lên kéo mạnh vào người, hai bộ phận sinh dục cà cợt trêu nhau thú vị. Điệu nhạc vẫn trôi quanh, hai môi gắn liền. Khi Ngọc nẫy chân lên dương vật Hưng cương cứng tiến vào âm hộ Ngọc ngọt liệm ướt nhẹp. Tiếng nhạc vẫn buông lơi ” Mắt xang. . . là bóng dừa hoang dại. . . âu yếm nhìn em không nói năng. . . Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ. . . !”Hai bộ phận sinh dục dính chặc nhau không rời, Hưng bế nàng đi theo tiếng nhạc với thân thể lên xuống khi miệng Ngọc phát ra riếng rên. người đàn bà gần đến tuổi hồi xuân đạt được khoái cảm nhất trần gian. Mông nàng nhíu lại, âm hộ co bóp chặt vào dương vật Hưng, hắn nhẹ nhàng thả nhẹ hai thân thể xuống thảm. Những cú dập liên tục không ngừng theo giòng âm thanh cuống quít hoang lạc tận cùng trong tiếng bập bùng của lửa tình cháy đỏ.

Cái tin Ngọc bi ung thư thời kỳ cuối làm chấn động tinh thần mọi người. Nàng từ chối gặp Hưng, cho đến ngày mãn phần. Nàng chỉ nhắn với Hưng theo lời Luân vài chữ là nàng rất cám ơn, vậy thôi. Hưng gục xuống trên phần mộ khi mưa âm thầm qua rơi rớt trên vai chàng. Sau đó Hưng bỏ đi biền biệt chẳng biết hắn đi đâu.

Hoa bước vào tuổi 40 vẫn đẹp lộng lẫy. Nét đẹp của loài trái cây chín mùi ngọt lịm, . Bỗng một hôm nàng tuyên bố với Luân là nàng lấây chồng. Luân chới với, nhưng vãn bình tỉnh theo chân Hoa về nhà nàng. Hoa lấy ra một tấm hình người đàn ông da trắng người Mỹ lớn tuổi, nàng nói:
“Tui sẽ có chồng, tuổi tác mình chênh lệch quá Luân ơi. Thằng cha nầy nhà giàu, theo tui quá, nên tui quyệt định!”
Luân buồn bả:
“Chị có chồng. . . thì em chúc mừng. . . có nghĩa từ đây mình. . . . hết gặp nhau!”
Hoa phá lên cười:
“Hết chó gì. . . muốn đụ là mình đụ thôi! Ai cấm, chả cấm tui bỏ chả ngay! Tui là của Luân mà. . . nhưng Luân cũng phải có vợ, đẻ con, còn tui già rồi”
Câu nói của Hoa làm chàng mủi lòng, hắn ôm nàng hôn say đắm. Tay hắn thò xuống xoa âm hộ Hoa nói: “Cái nầy của tui nữa nha!” Hoa cười tay tìm dương vật Luân: “Cái chày thịt nầy có lấy vợ thì cũng còn của tui nha!”Hai người lại hôn nhau đắm đuối khi Luân mở từng hạt nút áo của Hoa ra.

Hoa gọi Luân trong tuần trăng mật của nàng:
“Luân, ở đây. . . chị cô đơn quá!”
Luân hỏi:
“Chị đang ở đâu?”
” Bahama, Trong khách sạn hải đảo”
Luân nói:
“Chồng chị đâu?”
“Vừa làm ăn xong, chả ra lan can ngắm biển”
Luân cười:
“Men! Chơi đã! Mà còn cô đơn nỗi gì bà chị!”
Hoa cười buồn:
“Được thôi! Nhưng nhớ Luân da diết! Có nhớ lần mình đi chơi núi không, đó mới là chơi đã!”
Luân nói:
“Thôi nha! Có chồng rồi. . . đừng lộn xộn. . . mà ông ta làm ăn ra sao?”
“Được thôi. . . nhưng không bằng Luân!”
Luân la lên:
“Bộ chị muốn hai cái chày thịt giã một luợt sao?!”
Hoa nói nhẹ:
“Không! Chỉ một cái của Luân đủ rồi!”
Bỗng nàng cúp phone nói nhanh:
“Chả vào rồi, sẽ gọi lại”
Buổi tối Hoa lại gọi cho Luân.
“Nầy Luân!”
Luân hỏi:
“Có gì nữa đây?!”
“Ổng đi uống rượu dưới bar, tui không muốn đi, Lại thấy cô đơn quá sức, nên gọi Luân!”
Luân nói rầu:
‘Chưa có ai quái như chị!Tuần trăng mật mà than. Bộ thằng chả không biết bú lồn chị sao!?”
Im lặng vài giây:
“Có nhớ lần đầu Luân bú chị không! Đã thật!”
Luân cười tiếp:
“Nầy bà chị kỳ quái của tôi!Trăng mật mà nói chuyện đâu đâu!”
Phone lại cúp.
Hai tuần sau Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Luân! Cái Hĩm của Luân về tới nhà. Ông gìa đi công tác, tới không?”
Luân tới nhà Hoa, nhưng ở một địa chỉ khác. Căn biệt thự nguy nga to lớn. Hoa đón hắn ngoài cửa trong chiếc quần jeans bó sát rạt da thịt . Hẳn nàng cũng biết hắn thích loại đàn bà nầy. Luân tươi cười hỏi nàng:
“Sao cái hĩm của Luân đâu? Có rộng ra không?”
Hoa hẩy mu về phía trước trông thật dâm rồi nói:
“Vẫn còn tốt, và bót lắm, nó chỉ thích cái chày thịt của Luân thôi!”

Hắn rượt nàng vào đán cỏ xanh bên hồ tắm lộ thiên thật đẹp. Hắn đè nàng xuống bãi cỏ, tay xoa mạnh bạo vào âm hộ bên ngoài quàân Jeans của nàng. Hoa cười nắc nẻ, hai người hôn nhau đắm đuối. Hoa thực tình yêu Luân, tình yêu có thật, tình yêu không giải nghĩa, Hai thân xác nhập một, Hắn kéo quần Jeans lên khỏi đầu gối, tay vạch quần lót nhỏ qua, rồi đẩy thẳng dương vật cương cứng vào âm hộ nàng. Cỏ non co rúm lại dưới thân thể Hoa. Hai thân thể hòa nhập mạnh bạo. Hai người nhảy xuống hồ tắm. Hoa rú lên trong sung sướng tình yêu khi Luân say sưa bú âm hộ nàng. Nàng thật hạnh phúc. Luân tiếp tục giã cái chày thịt to trong âm hộ Hoa cho đến khi sướng ngất cả hai người. Nước mắt hoa bỗng ràn rụa trên má nàng, Luân cũng khóc theo. Trên trời bỗng nỗi cơn giông rồi đỗ những hạt mưa xuống trên hai cơ thể dính nhau trần truồng.

Dì Út của Luân qua Mỹ diện đoàn tụ. Ngọc bảo lảnh em nàng đã lâu, nhưng khì Dì Út qua tới thì Ngọc đã qua đời. Hôm Luân đón Dì Út ở Phi trường, chàng không ngờ Dì Út còn trẻ quá, cỡ tuổi với chàng, Lúc mẹ còn, chàng chỉ nhìn hình, vì là con Út nên dì nhỏ hơn mẹ Luân nhiều. Nhưng cái làm chàng ngạc nhiên nhất là Dì Út giống mẹ chàng thật nhiều, chỉ có cao lớn hơn thôi. Hai dì cháu ôm nhau mừng tủi, Dì Út khóc như mưa khi nhìn thấy Luân. Tình thương của Luân dâng cao và sung sướng khi biết giờ đây có thêm tình ruột thịt. Hôm ra đón phi trường có vợ chồng Hoa nữa. Về đến nhà thì Hoa mời mọi người đi ăn nhà hàng. Chỉ vài tháng sau dì Út quen lần với cuộc sống, và nàng trở thành người mẹ thứ hai săn sóc cho Luân bửa ăn giấc ngủ. Nàng rất tinh ý khi hỏi Luân: Hoa là gì của chàng, ?sao hai người thân mật gần nhau quá, Luân tránh không trả lời, chỉ nói gia đình Hoa là bạn thân nhất từ thời còn Ngọc. Một năm sau thì dì Út đã đi làm và bắt kịp nhịp sống ở Mỹ. Nàng hối thúc Luân có vợ để nàng có cháu bồng bế. Luân cũng đùa lại là dì còn trẻ và nên có chồng. Hai dì cháu hợp tánh nên thương nhau. Dì Út tên thật là Vân, đã có chồng nhưng bỏ nhau rất sớm. vì đêm tân hôn người chồng khám phá nàng đã mất trinh, sau đó vì tánh tình ích kỷ, thủ cựu quá đáng nên không ở nhau được. Ngọc thương em muốn nàng qua Mỹ làm lại cuộc đời. Vân nhìn xa giống Ngọc như đúc, tánh tình cởi mở và phóng khoáng. 17 tuổi nàng đã biết đàn ông, nhưng biết giử nên nàng không bị mang bầu bì. Vân thích đọc sách hiểu nhiều về kiến thức phổ thông, tâm hồn lãng mạn , nhưng mang nhiều mặc cảm với đàn ông VN, vì nàng nghĩ đàn ông VN thường có lòng tự phụ và coi thường đàn bà, xem đàn bà là hạng đái không qua ngọn cỏ, xài xong là bỏ nhưng không muốn cho ai đụng tới, dó là bản chất của kẻ lộng quyền và ích kỹ. Nhưng sau khi qua Mỹ thời gian Vân nhìn thấy đàn ông nào trên thế giới cũng giống nhau. Có khi còn tệ hơn nữa. Như đàn ông ở Trung Đông, những người đêm Tôn Giáo vào đời và hành hạ đàn bà như miếng giẻ rách không bằng. Bất cứ nơi nào thời nào con người nhân danh tôn giáo để giết người hay chà đạp nhân phẩm, bất luận đàn ông hay đàn bà đều là sự láo khoắt bịp bợm và tồi tệ. Bây giờ Dì Út lại thấy đàn ông Việt Nam lương thiện hơn nhiều. Nhiều người con tốt hơn đàn ông bản xứ. Có thể môi trường sống thay đổi bản tánh con người.

Luân đang lui cui sửa xe, con nhỏ Việt Nam ùa tới dở giọng thấy gét:
“Anh Luân xe tui anh nói sử a xong mà thằng Mỹ cà chớn kia nói chưa lấy được!?” Thấy Luân đang bận chưa trả lời con nhỏ phan: ” Bộ anh điếc sao! Không trả lời!”Luân bực mình gắt lên: “Bộ không thấy người ta bận hay sao nhỏ!” Con nhỏ chu miệng: ” Tui mà nhỏ hả!”Luân chui ra khỏi gầm xe nheo mắt nhìn nàng nghĩ: con nhỏ trông không tệ, cao ráo, mặt mày sáng sủa đẹp, mặc một cái váy jeans ngắn củn cởn, tóc nhượm màu vàng nâu óng ánh. Nó là con Hà con gái bạn ngày xưa của Ngọc. Nhỏ tuổi hơn chàng nhưng Luân không chú ý gì nó, nó học sau Luân vài ba lớp gì đó cùng thời trung học, học hành làn chàn nhưng cũng ráng ra đại học với bằng kế toán nên hách lắm. Luân nói: ” Thì không lấy xe được thì. . . . . anh đưa về, lo mẹ gì!” Con nhỏ lườm chàng nói: ” Ai anh em với anh. . . !”Nhưng với ánh mắt rất ngọt ngào, Hà nhìn Luân rất lẵng. Nói ngay, hồi xưa trong trường không có VN nhiều, Hà để ý đến Luân nhưng hắn ham chơi không biết. Bây giờ nhìn con nhỏ được quá Luân nghe chút xôn xao, chàng tán: ” Thì anh cũng không được sao!. . . lỡ mai thành gì đó. . . coi chừng bị đòn! Cuối tuần có làm gì không?” Hà hỏi lại: “Làm gì. . . . bộ muốn rũ rê hả!” Luân tiếp: ” Thì đi movie! Đi ăn chung!” Hà không trả lời nhưng ra vẻ đồng ý.

clip nu sinh hai duong quan he

Anh uống nước đi !
Ngay cả đến khi cho cốc nước lên mồm uống "ực ực. . "mà hai con mắt anh vẫn không dời khỏi tôi, làm cho cơn khát của tôi càng lúc càng háo, hơi thở gấp, tim đập nhanh, hai vú đập loạn xạ. Trước cảnh tượng như vậy, Hùng cũng không tài nào kiềm chế được nữa, đã cả tuần nay anh chưa được chơi Dương. Hùng tiến lại gần, nắm lấy tay, ghì chặt tôi vào lòng, anh vật tôi xuống nền nhà, đồng thời tụt phăng chiếc quần ngủ, bành rộng háng tôi ra mút chùn chụt. . . 
Dưới con măt tôi lúc này là chiếc đầu đen đang nhấp nhô giữa hai cặp giò hồng hào trắc lịch. Tôi cưỡng lại nhưng toàn thân tôi thấy tê tê, co rúm lại về phía trước, tôi bắt đầu cảm thâý sướng nên không cưỡng lai nữa và thọc tay vào trong cổ áo anh tìm chỗ bấu víu. hùng thấy tôi có vẻ tự nguyện, anh ngóc đầu lên cỏi nhanh bộ quần áo trên mình. trước mắt tôi lúc này là một thân thể cường tráng, lông ngực rậm rạp trông càng hứng hơn. Hùng ghé sát môi hôn hít, hạ dần độ cao, anh ngồi bệt xuống nền nhà, liếm náp bộ lông ngực, rồi dần dần túm lấy dương vật anh mút chùn chụt. 
Thủy à ! em tuyệt thật em xoay người lại giúp anh đi, một công đôi việc. 
Tôi hiểu ngay ý định của Hùng, có lần tôi và Hoàng đã chơi nhau theo cách này, mà kiểu này chỉ biếu bọn đàn ông thôi, chứ phụ nữ chúng tôi chỉ gào thét chứ chẳng nhấm nháp được dương vật đâu. Nhưng tôi lại thích kiểu này nhất, sở dĩ lúc đó chiếc mu của tôi sẽ đươc cọ sát với cằm rằm rặm, phần gợi tình của tôi được đầu mũi nhọn của họ cọ vào. Ôi cái cảm giác đó thật là sướng vô cùng. Vì vậy tôi làm theo lời Hùng, mông tôi nhô lên trông giống ngọn núi lửa đang phun trào nham thạch, còn hai vú tôi lung lay như hai trái bưởi níu kéo sự sống trong cơn bão. 
Ối ! Anh ơi !Tha cho em. 
Thì ra Hùng đã soi mói vào tận lớp thịt trong âm vật tôi, anh cắt nhẹ làm tôi sung sướng lắm lắm Nước mắt tôi chảy ra kéo theo nước nhầy trong âm vật tôi cũng tuôn không ngớt. . 
Bục. . . bục. . . . phì. . . _Tiếng Hùng thổi vào âm vật tôi, dong dịch nhầy tách ra làm hai nhánh thấm qua cằm anh, chỉ trong chốc nát bộ ngục rậm rạp của Hùng đã ướt nhèo. 
Khi đã liếm náp thoả thuê, Hùng thu người lại khoé léo mò dậy mà tay cứ lắm chặt hai vú tôi, bất thình lình Hùng giật mạnh một bên vú làm tôi quay một80 độ. Hùng cưỡi lên người tôi, xiết chặt tôi lại dùng hết sức thọc con dương vật cứng nhắc vào âm vật tôi và nhấc bổng lên. 
Á! á á. . . một tiếng rên dài trong sung sướng 
ỐI em sướng quá anh à !

clip nu sinh hai duong quan he

Xem clip nu sinh hai duong quan he hay nhat 2014

Đêm sau, nó đảo một vòng trên đường Hậu Giang vòng quanh những hộp đêm để mong tìm khách nhậu. Thì bỗng một thiếu nữ trẻ đẹp gọi nó “này nhỏ, tới đây !”. “Dạ chị kêu em”. Nó bước vào một căn buồng xanh xanh đỏ đỏ chật hẹp tuềnh toàng, nơi đó đã có sẳn hai “em” nằm chờ. Quần áo hở hang. Nó đã biết là nó đã lạc vào chốn “yêu nhền nhện” rồi. Nhưng còn làm gì được hơn giờ đây nó đang cần tiền, khách nào thì vẫn là khách. Một cô cởi phắt xiêm y, chỉ chừa “đôi mảnh” rồi nằm vật ra chiếc chiếu trải giữa sàn ra lệnh “Đấm kỹ nghe cưng”. Nó ra sức băm, bổ, bới trên cái lưng trần nõn nà. Cô ả mắt lim dim hưởng thụ “tuyệt chiêu” của nó. Bàn tay của nó đi tới đâu là tiếng lốp bốp vang khắp, nghe mà phát đã ! Hơn nữa tiếng trôi qua, mồ hôi của nó bắt đầu rịn ra. Một “ả” khác bước tới cởi phắt cái áo ngực trước mặt của nó một cách tự nhiên. Nó chẳng dám nhìn, chỉ cúi gầm mặt. Cả ba phá lên cười ha hả thương hại cho thằng bé còn ngây ngô. Ả bước tới ôm chầm lấy nó, cạ bộ ngực căn tròn lên khắp mình mẩy của nó. Nó vẫn như bức tượng đá, đứng trơ trơ không động đậy. Thấy vậy ả buông tiếng “thôi tạm tha cho cưng đó, đấm bóp cho chị đi chút nữa thì mới tính chuyện với em”. Ả nằm vật ra, nằm ngữa đưa hai gò vú căn tròn về phía nó như thách thức bàn tay điêu luyện của nó. “Nào, chị nghe nói em giỏi lắm phải không ? Làm cho chị ‘phê’ đi”. Nó miễn cưỡng ngồi xuống chiếu, cạnh sườn của ả. Nó bắt đầu vuốt, cạo, vò, tuốt từ lưng quần chạy dọc lên hai gò vú. Nó bấm các huyệt đạo và huyệt vị vòng quanh hai cái núm làm cho ả rên rĩ sung sướng. Nó nhắm mắt lại để tránh cặp mắt dâm đãn của ả cứ nhìn chầm chầm vào mặt của nó. Tuy thế… nhưng đã là một “cao thủ” thì nó như thuộc lào lục phủ ngũ tạng của con người. Mười ngón tay của nó bấm đâu là trúng đó. Hai cái núm vì thế mà càng lúc càng căng cứng nhô cao nhọn hoắc. “Chị nghe nói em có phương pháp xoa bóp Cốc Đại Phong, vậy em là cho chị đi nhen”. Nói xong thì ả cởi luôn cái quần xì líp ra để lộ “cái đó” đã cạo tỉa sạch sẽ. Nó chẳng dám nhìn vì e thẹn. Ả nắm lấy bàn tay của nó đặt lên mu. Nó thấy gai gai trơn tru, mềm èo, nhột nhạt ở bàn tay