Clip quay len thay do

Anh ra sớm thế, em vẫn đang nứng mà. Tú thò tay vào trong ví nó lấy ra chiếc cu bằng cao su hai đầu đều có khấc màu đen khịt 
Anh giúp em chơi nốt cho sướng nha ! Nó vừa nói vừa ấn một đầu vào miệng Hoàng, một đầu đưa vào trong con âm đạo mình, chiếc mu lồn Tú áp vào mặt Hoàng, những sợi lông cọ vào mặt khiến anh khó chịu. trong khi đó Tú nắc tới nắc lui, cho mãi đến hơn 5 phút sau thì tinh khí Tú mới trào ra theo chiếc cu cao su chảy nhem hết mồm Hoàng, bắt tứ tung trên mặt anh. Bây giờ Tú mới cảm thấy mệt, nó lăn khềnh ra mặt đất!!!
Hoàng thấy mình là "kẻ chiến bại " dưới tay một con nhỏ, anh bật dậy đè ngửa Tú trên mặt đất, dùng hai chân kẹp Tú lại, vơ chai rượu cổ to bằng cái điếu cày mà hồi chiều anh mới trông thấy. Hoàng chọc thẳng vô âm vật con Tú, "bơm" liên tục làm cho con Tú đã mệt lại càng mệt hơn, Tú quần quại trong lòng Hoàng, la hét inh ỏi mà không ai nghe thấy. Một lần lữa tinh khí lại bắn ra, nhưng lần này lẫn với cả máu, tuôn trào ra thấm ướt sũng bộ lông mơn mởn, thưa thớt của Tú, chảy tràn lên bụng. Hoàng lúc này như con quái thú, con cu anh lại dựng "cầu âu" lên, anh định chơi tiếp con Tú nhưng nó đã ngất đi vì đau đớn. Hoàng ngậm ngùi cất con cu vào trong quần rồi đi về phía nhà. 
Vừa lúc đó thì các bạn tôi đã về hết, tôi ko thấy Hoàng và Tú đâu, cơn tức giận công với sự ghen tuông trong tôi trỗi dậy, cũng vừa hay lúc đó hoàng mở của bước vào. 
Tôi nhìn anh với con mắt căm giận, tôi thừa hiểu cái thú râm bên trong người Hoàng như thế nào rồi :
Anh dẫn Tú đi đâu rồi?
Hoàng mỉm cười : 
Anh biết sao được cơ chứ, miệng nói tay Hoàng khéo tôi vào phòng ngủ, Hoàng lột trần tôi và anh ra. Bỗng tôi trông thấy hai bên đùi Hoàng có dính đầy tinh khí, mồ hôi nhễ nhại. 
Hoàng thấy mình bại lộ, anh chộp lấy tôi chói lại và bế tôi lên giường;
Cứu em với chị Loan ơi!Thằng đểu nó định giết em!
Âm!, . . Cậu làm gì vậy?

clip quay len thay do

Thằng Bưu cương hết cỡ khi Kim Thoa bú dương vật hắn, thân hình lực lưỡng của hắn căng ra đứng giữa phòng, nhạc trong phòng nghe êm tai nhưng tiếng rú của thằng Bưu to lên khi Kim Thoa tay thoăng thoắt xuột dương vật càng ngày càng nhanh. Bưu khờ người, hắn rún người lại trừng mắt cơn sướng toát ra vỡ toạt một loạt tinh khí từ đầu c*c phun ra ngay mặt của Kim Thoa, nàng nhìn cơn sướng thằng bé tràn trề từng đợt tinh khí bắn ra sung mãn nhiều lần. Bưu gập người rên rĩ trong tay người đàn bà.

Bưu nhoài người từ phía sau, mông của bà Kim Thoa chổng lên, hắn trấn tới, mủi tên đâm thẳng mục tiêu, tay bà chống vào cạnh giường. Như người nài tài giỏi hắn phóng nước đại liên tục. Người đàn bà oằn người sung sướng những cái nắc mạnh bạo. Đôi mông to của Kim Thoa và bắp vê Bưu chạp nhau chan chát. Trận chiến thứ hai khai màn cho cuộc giao hoan như bất tận. Dương vật Bưu thật lớn khít khao với âm hô của Kim Thoa trong tương phùng những chất dâm thuỷ tuơm ra thêm phần đầm đà bản sắc cho cường độ dâm dật tăng lên sãng khoái. Kim Thoa bật lên rên lớn như không thể cưỡng lại những đợt thống khoái tràn ngập.
“Dì sướng quá Bưu ơi!….. !”

Hai quả tim đập mãnh liệt, rung động toàn diện, triệt để. Bưu tung Kim Thoa lên giường, hắn tràn theo đầy ấp người bà, quấn lấy nhau, môi trong môi, lưỡi quấn lưỡi. Hai bộ phận sinh dục ngậm chặc không rời phía dưới liên tục ra vào đầy ắp.
“Bâng!!!!… bưng bong…… bưng!”
“Áaaaaaa!….. aaaaaa!”

clip quay len thay do

clip quay len thay do la gi ?

Hai đứa lại một lần nữa đứng thân hình ngồn ngộn của cô Phương ,nói mạnh như thế nhưng bây giờ lúc hành sự thì Tèo cũng ngần ngại Đôcũng không giục bạn , cả hai đứa cùng yên lặng chờ đơi.Đứng chán mỏi chân chúng ngồi bệt xuống sàn khong ai nói nửa câu , tiếng ngáy đều đều của cô Phương làm Tèo và Đô dần yên tâm trở lại
Tèo xoa hai tay lại với nhau để thêm can dảm hành sự , lần này không cần sự giúp đỡ của Đô nó tự tay lật chiếc váy ngủ cô Phương lên. Cái *** với hai mép thịt hồng hồng phơi ra trước mắt Tèo ánh dèn pin từ tay Đô soi rõ chùm lông lơ thơ .Lần trước vì vội vã nên Tèo chưa thưởng thức kỹ lần này nó gí sát mắt vào giữa hai chân cô Phương ,Tèo còn cảm nhận những chiếc lông *** cọ vào mặt mình .
Không dùng tay Tèo thè lưỡi liếm nhẹ vào cái nhị nhô ra giữa hai mép *** , nó cảm giác như có 
cái gì sương sường từ đầu lưỡi lan tỏa khắp người .Tèo ngoái lại phía sau nhìn Đô đang trợn mắt ngạc nhiên ,hai chân cô Phương khẽ rung vì kích thích lên rồi im .Tèo thấy mở đầu xuôi xẻ mạnh dạn hẳn lên ,nó liếm tiếp vào *** cô Phương lần này mạnh hơn ,rộng hơn lưỡi nó lướt từ khe mông lên tới rốn ôm trọn lấy cả hai múi thịt .Ôi chao sướng quá ,thích quá lưỡi Tèo đánh đi đánh lại quết khắp *** cô Phương , chợt nó nghe thấy cô Phương rên lên rất to “A...a” sau đó hai chân cô giáo nó giãy lên rất mạnh và có gì đó ngai ngái âm ấm phóngỉ ở âm hộ cô Phương .Tèo ngừng bú ngẩng mặt lên , Đô cố nín cười nhìn mặt thằng bạn nhoe nhoét nước 
“Mày vào bú đi , cười cái gì “Tèo cau mặt thì thào rất nhỏ 
“Lần đầu bị gái nó đái vào mặt sướng không” Đô trêu chọc

Hai đứa đang nói chuyện thì chúng nghe thấy tiếng lịch kịch từ phía giường cô Phương ,Đô lập tức tắt đèn cùng Tèo vọt nhanh ra phía cửa phòng .

Ra đến ngoài đường rồi hai đứa ngồi thở hồn hển rồi Tèo lên tiếng trước
“Tiếc quá tao vẫn chưa liếm đã “
“Tham vừa thôi bố mày làm nó tè dầm ra chiếu rồi mà vẫn kêu .Mày làm thế thì trâu cũng phải dậy chứ nói gì người “ 
“Hôm sau lại đến nhé “ Tèo mặc cả
“Mày cứ làm như đây là *** miễn phí ấy .Muốn gì cũng phải chờ tao bày binh bố trận đã “ Đô vỗ vai thằng bạn
“Mày biết không lúc nãy tý nữa tao rút cu chọc cho cái *** ấy một phát “ Tèo liếm mép ra chiều tiếc rẻ 
“Tao cũng muốn vậy nhưng bây giờ về thôi sắp sáng rồi “ 

Hôm sau cả Tèo lẫn Đô đều nghỉ học không vì lý do đặc biệt cả đơn giản hôm nay cả hai gia đình cần bọn chúng ngoài đồng ,ở vùng này thế là thường học sinh có thể nghỉ học 1 ,2 ngày khi gia đình muốn chả ai nghĩ đến chuyện xin phép .Công việc Tèo và Đô hôm nay vất vả nên mặc dù ở ngay hai thửa ruộng cạnh nhau chúng cũng không trao đổi nói chuyện với nahu được 
Vào buổi chiều khi mọi người lần lượt ra về Tèo và Đô cố tình đi tụt lại phía sau .Ngay khi có khoảng cách an toàn Tèo thì thào 
“Tối nay đi chứ “
“Mày cứ sốt ruột thế thì được gì cơ chứ “Đô gãi đầu trả lời ấp úng
“Kệ tao mày không thích thì ở nhà ,chả ai bắt” Tèo nói quả quyết
“Tao chả sợ nhưng mà này trời mưa rồi ,thế là hỏng hẳn”Đô xèo tay hứng lấy những giọi mưa đầu tiên rơi xuống .
Cơn mưa đến thật bất ngờ và dữ dội chả mấy chả máy chốc nước rơi trắng xóa con dường đất trở nên lầy lội khó đi.Hai đứa bé đội mưa chạy rầm rầm vừa chạy chúng cười đùa ầm ĩ ,đang ngon trớn thì Đô dừng phắt chỉ tay 
“Cô Phương”
“Hả “ Tèo căng mắt ra nhìn theo hướng Đô chỉ ,đúng là cô Phương đang trần trật dắt chiếc cúp trên con đường lầy lội .
“Cô ơi “ Đô réo gọi chạy lại
Nhìn thấy hai đứa học trò cô Phương vui ra mặt 
“Giúp cô với nào “ 
“Tại sao cô lại đi đường này “ Tèo cúng Đô hè nhau đẩy chiếc xe 
“Cô qua nhà thầy hiệu trưởng có chút việc “ Cô Phương cố nổ máy chiếc xe nhưng nó vẫn im lìm 
“Các em có biết sửa xe” Thất vọng nhìn chiếc xe cô Phương hỏi Tèo và Đô nhưng chúng đều lắc đầu 
“Chà gay quá nhỉ “Vẻ buồn rầu Phương nhìn trời mưa
“Cô cứ để bọn em đẩy cái xe này về nhà mai gọi thợ đến sửa cô ạ” Đô sốt sắng đề nghị nó kín đáo nháy mắt với Tèo
“Có phiền các em không mưa gió thế này “ Phương ngần ngại 
“Cô không lo bọn em khỏe lắm “ Tèo vỗ ngực ,nó thầm hiểu ra dụng ý của Đô “Chút mưa gió này thì thấm tháp gì “
“Vậy cô cảm ơn nhé “ Phương cúi xuống xoa đầu Đô 
Thế là ba cô trò lại hì hục đẩy xe trong khi Đô không thể không nhận ra bộ áo váy cô Phương do ướt nước mưa đã dính sát vào người hằn lên những đường cong khêu gợi .
Chiếc xe được đẩy bởi những bàn tay khỏe mạnh nên đi phăng phăng chả mấy chốc đã đến nhà .Cô Phương mở cổng nói với Tèo 
“Hai em vào đi ướt hết rồi “

Vừa vào nhà rất tự nhiên như Tèo và Đô không có mặt tại đó cô Phương trút bỏ bộ quần áo ướt lúc đầu là áo sau đó là quần trên người cô Phương chỉ còn bộ đồ lót thấm nước nên gần như trong suốt .Cả người cô giáo phơi trần lồ lộ ra ,cặp vú bánh dày cứ tưng tưng lên theo từng bước chân Phương ,Đô và Tèo không thể rời mắt khỏi đó
“Các em nhìn gì đó cởi đồ ra không cảm lạnh bây giờ “ Phương giục giã hai thằng nhỏ đang đưng ngây ra giữa nhà 
“Dạ dạ “ Tèo lắp bắp nó khẽ tụt cái quần xà lỏn đang mặc trên người nó ngượng ngùng lấy tay che cái cu đang dựng lên 
Không nhìn hai thằng nhóc Phương bước vào phòng tắm vặn vòi nước đầy bồn tắm rồi gọi vọng ra 
“Vào đây cô tắm cho “ 
Tèo nhìn Đô ngần ngại phải đến khi cô Phương giục lần thứ 2 ,bọn chúng mới lò dò vào hai tay vẫn che che chỗ hạ bộ
Lần trươc đột nhập vào nhà cô Phương Tèo và Đô mới chỉ đi ngoài hành lang và vào phòng ngủ ,trong phòng tắm chúng cảm thấy chân tay không biết để vào đâu ,ở đây chỗ nào cũng sạch sẽ trắng tinh.
“Ngồi xuống cô gội đầu cho “Phương câm bánh xà phòng thơm trên tay mỉm cười 
“Cô để em tự làm “ Tèo miệng thì nói thế nhưng nó lại ngoan ngoãn ngồi xuống ,cố ý quay lưng phía cô Phương .
Ngay khi bàn tay cô giáo chạm vào người nó con cu Tèo dựng ngược len căng cứng rồi có cái gì đó giống như nước đái phun ra.May nó đã cẩn thận quay người lại chứ nếu không đã bị cô giáo nhìn thấy , Đô cảm thấy ghen tỵ với thằng bạn nó sán lại cô Phương giọng nịnh nọt 
“Thăng đó lâu không tắm bẩn lắm cô phải tắm cho nó thật kỹ “
“Thế à” Cô Phương không chú ý gật đầu 
“Cô cứ lo cho thằng Tèo đi ,em sẽ giúp cô kỳ lưng “ Đô hăng hái 
“Ừ được rồi giúp cô nhé “ 

Nắm chặt bánh xà phòng trên tay tưởng như có thể nghiền vụn ra Đô lướt nhẹ tay lên tấm lưng trần cô giáo .Nó ngó đầu qua vai cô giáo nó nhìn chăm chăm vào bộ ngực lấp ló sau chiếc áo ngực . Đô nhận ra chỉ cần kéo tháo cái cúc phóa sau lưng là chiếc áo mỏng manh đó sẽ tuột xuống .Thế là từng chút từng chút một mỗi lần kỳ lưng dưa tay qua đó nó lại nới cái cúc ra thêm một chút cuối cùng thì 
“Phựt “ Chiếc áo ngực cô Phương tuột xuống 
“Ý” Phương kêu khẽ lấy tay che ngực 
“Em xin lỗi “ Đô nói rối rít 
“Không sao đâu đằng nào cô cũng phải cởi ra mà “ Phương cúi xuống nhặt lấy chiếc ao ngực rồi tiện tay cởi luôn quần lót rồi treo tất cả lên sợi dây mắc trong nhà tắm .Khi đứng lên tất nhiên cô không nhận ra hai cặp mắt hau háu nhìn vào bộ ngực căng tròn với hai đầu ti đỏ mọng

clip quay len thay do

ĐÊM CĂNG THẲNG

Hóa ra em biết nhiều hơn tôi tưởng. Không biết tự lúc nào em quan tâm đến tôi… Sự băn khoăn cứ lớn dần …
Ôm em trong vòng tay lơi lả, tôi thì thầm :
- Tối nay anh ngủ đây nhé ?
- Ai cấm anh đâu ? Em vẫn cái điệp khúc đầy quyến rũ.
- À, giám đốc kêu em lên bảo đi công tác cùng anh bao giờ vậy ? Tôi gợi chuyện.
- Sáng sớm hôm kia, còn anh ?
- Tầm 10h em …
- Xếp nói gì với anh ?
- Thì cũng công việc thôi, chủ yếu là giải quyết vấn đề khúc mắc giữa hai bên.
- Mà sao rồi anh, em nhỏm dậy nhìn tôi lo lắng.
Vú vê trều trào trên vai tôi, khuôn mặt lộ vẻ căng thẳng. Hóa ra em rất quan tâm đến chuyện này. Sao vậy ta, cứ tưởng là chỉ mình mình thôi. Không lẽ em cũng nằm trong dây làm ăn của xếp ? Nếu thế thì hay rồi …

Như dần dần gỡ được mối băn khoăn, tôi nhẹ nhõm trong lòng và đưa ra phương án mèo vờn chuột với em một tý.
- Anh có cách rồi. Anh đã biết vì sao giữa hai bên lại căng thẳng. Tuy nhiên, sáng mai anh sẽ đưa ra vấn đề giải quyết , tùy thuộc vào thái độ hợp tác của đối tác mà anh sẽ đưa ra phương án tiếp theo.
- Anh làm em hồi hộp muốn chết.
- Em yên tâm, khi anh đưa ra bước 1, nếu họ OK thì anh em mình chỉ việc đi du lịch. Tôi cười nhằm tạo yên tâm cho em. Còn bước 2, họ chỉ việc đồng ý mà thôi.

- Xếp còn nói gì nữa với anh không ?
- Không em, chỉ là chuyện vui …
- Vui gì kể cho em nghe. Em đang sốt ruột đây.
- Chuyện là vui với anh, nhưng không biết em nghe có buồn không ? Tôi đưa đẩy.
- Anh vui thì em cũng vui, sao lại phải buồn nhỉ ?
- À á, xếp nói thế này này “Đừng để em Trang buồn nhé”

Em đấm vai tôi thùm thụp, rõ ghét. Vẫn chưa khai thác được câu chuyện của em và xếp, tôi hỏi :
- Vậy xếp nói gì với em ?
- Nói ra sợ anh mừng mà chết, em không nói đâu !
- Nói đi em, tôi hôn má em và năn nỉ.
- Anh phải hoàn thành nhiệm vụ xếp giao em mới nói.
- Xếp giao cho anh 2 nhiệm vụ, nhiệm vụ thứ nhất thì anh đảm bảo với em. Còn nhiệm vụ thứ 2, nếu em không nói, chắc chắn anh không hoàn thành đâu. Tôi hóm.
- Xếp nói với em này này “Đừng để anh buồn !”
Á à ...
Continue ...

clip quay len thay do

Xem clip quay len thay do hay nhat 2014

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

[X] Close.