Clip sec

Nơi tôi sanh ra là một đô thị đông đúc, đời sống khá hiện đại, đa phần là thương gia, giàu có. Gia đình tôi cũng khá giả, ba tôi làm thuyền trưởng một tàu buôn gỗ liên lục – hiếm khi ở nhà, mẹ tôi buôn bán mỹ phẩm. Tôi là con một, 17 tuổi, năm cuối trung học.
Gia đình tôi ít khi quây quần bên bàn ăn hay họp mặt, ba mẹ tôi quan tâm đến vấn đề buồn vui của tôi nhiều hơn trường lớp, bạn bè. Cuộc sống vật chất của tôi sung túc, không gì vướng bận, bạn bè trang lứa, cũng giàu có như nhau nên không gì phải đua ganh, duyên phần: còn trẻ, chẳng gì phải lo lắng, bỗng ….

Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được, thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng ….

- “Ôi, anh nhớ em… a ….a ….”
- A ….a …. Á ……ôi……… cho em hết đi ôi……………

clip sec

Linh gọi Ngọc lại gần giường và nói nhỏ
- Chị hứa bảo bố mẹ chi tăng lương cho em rồi nhưng em cũng phải giúp chị một việc đấy nhé
- Chị yên tâm đi mà đứa em này sẽ giúp chị tất kể cả việc khó khăn đến thế nào đi chăng nữa
- Em không nói cho bố mẹ chị biết chuyện chị vừa làm với anh Nam nhé
- Tưởng chuyện gì chưs chuyện đấy thì chị yên tâm đi em giữ kín cho không ai biết đâu mà sợ
- Cảm ơn em nhé. 
- Thôi em xuống đây anh chị mà cảm thấy thích thì cứ làm tiếp đi nhé, em ở dưới nhà cảnh giới cho
- Thôi anh chị chả làm nữa đâu em ạ
Tôi và Linh mặc lại quần áo rồi lại ra bàn chuẩn bị học tiếp. Ngọc cũng mon men lại gần phía chúng tôi nghía vào sách của Linh
- Sao hả em muốn học hả, vào đây anh chị dạy cho. 
- Ngọc bẽn lẽn bước vào chứ không còn mạnh dạn như lúc nãy,ngồi nhẹ nhàng lên ghế của Linh
- Em học lớp mấy rồi hả em, lúc nãy em nói với anh rồi nhưng anh quên mất
- Em học lớp 9 anh ạ nhưng đây toàn bài lớp 11 em nghe thì thấy hay đấy nhưng chẳng hiểu gì anh ạ
- Tai em chưa học đến đó thôi, hơn nữa lại nghỉ học, kiến thức quên hết rồi còn đâu. thôi để anh và chị dạy lại em. 

clip sec

clip sec la gi ?

Tôi chợt nghe có tiếng động bên phòng tắm nhà Lan. Nhìn qua lỗ đinh thì thấy Lan cũng đã vào phòng tắm, nàng đã cởi hết quần áo từ lúc nào. Nàng đứng trước tấm gương lớn, đang vuốt ve thân thể mình như Nga và Thu thường làm. Lan xoa nắn vú mình thật lâu rồi lôi ra một cái kiếng cầm tay. Lan ngồi xổm xuống rồi để cái gương dưới đất, nàng vạch mép lồn và ngắm hai mép thịt trong gương. Một lúc sau, Lan ngồi xuống bồn cầu, lôi dưới gầm tủ ra một quyển truyện và đọc ngấu nghiến. Chỉ vài giây sau, tôi thấy người Lan như co rút lại, Lan gấp quyển truyện, nhắm mắt lại, rồi cho một tay xuống cửa mình của nàng. Nhìn cánh tay chuyển động, tôi biết Lan đang làm gì: nàng cũng đang nứng giống như tôi, vậy còn phải chờ gì nữa ?

clip sec

Tôi lững thững bước về phòng rồi quăng cái máy cho Hải và Hiệp. Quan sát thấy Dũng vẫn còn đang ngủ, tôi ngồi phịch xuống, nhẹ nhõm.
“mày đi đâu mà lâu vậy? Coi kìa, cái mặt nhìn như ăn cướp bị bắt quả tang” Hải lên tiếng.

Rồi không cần quan tâm đến tôi, hai đứa chụm đầu vào cái máy của Dũng. Tìm tòi một hồi lâu, hai thằng cuối cùng cũng tìm thấy nơi chứa ảnh của vợ chồng Dũng. Hải với tay bảo tôi lại xem, tôi bảo là xem qua rồi nên ngồi yên không nói.
“mẹ, chả trách thằng Dũng bảo là của báu. Nhìn em Thủy ngon vãi chưởng thế này, hỏi sao nó không nứng được? Mày nhìn này, ui ui… địt mẹ, chỉ muốn cắn cho nát hai quả bưởi này mất thôi” Hiệp cất tiếng dâm dục như không kiềm chế được.
Hải tiếp lời “mày nói thế chứ tao nứng lắm rồi, muốn thủ dâm luôn đây!”
Rồi hai thằng ha hả cười và tiếp tục tìm đến chỗ chứa video.
Những tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên. Hai đứa xuýt xoa “ư… a… thế, đúng thế đấy em…. địt mẹ, nhìn em ấy địt mà sướng thế. Quả này mới ngon này…. Bố khỉ, bóp thế này thì đứt vú mất thôi…. Địt cụ....”

Rồi bất chợt Hải hếch mũi lên ngửi. “Quanh đây có mùi tinh trùng mày à!” rồi nhìn quanh sang Hiệp và dừng lại ở tôi.
Hiệp tiếp lời “chắc thằng này thủ dâm ngay trong phòng thằng Dũng mất mày à!”
“À, thằng này khá. Dưới chân anh em mà làm chuyện ba trợn”
“Ờ ờ…. ủa, mà còn có cả mùi con gái nữa” Hiệp phát hiện ra chuyện.
“địt mẹ, khai mau, con nào?” Hải chất vấn.
Không dừng lại ở đó, Hiệp bắt đầu ghi ngờ. “vợ tao và mày thì không đúng. Em Xuyên thì vừa mới qua đây kiếm nó. Vậy thì….”
“Thôi không nói nhiều, để tao qua bên kia kiểm tra sẽ biết” Hải quyết định.
Tôi biết không thể giấu giếm được hai thằng này cho nên mới vội vàng ngăn lại rồi mới từ từ kể lại chuyện vừa rồi cho hai đứa nghe.
“mày làm với cô dâu trước chú rể hả!?” Hải trợn tròn con mắt lên rồi ngạc nhiên.
“Thằng này điên rồi!” Hiệp bình luận.
“tao xin hai đứa mày, đừng nói nữa. Giữ bí mật dùm tao đi, cái gì tao cũng có thể làm chỉ cần bọn mày giữ kín miệng hộ tao.” Tôi van nài.
Hiệp méo mặt khó xử, còn Hải thì đăm chiêu suy nghĩ. Sau một hồi, Hải đề xuất ý kiến “để tao đi kiếm tra. Nếu mà đúng là Thủy không nhận ra mày thì tao giữ bí mật cho mày. Thế đã được chưa?”
Tôi ậm ừ rồi như sực nhớ ra điều gì đó, mở miệng “lỡ cô ấy nhìn thấy mày thì sao?”
“Yên chí, tao chỉ nói tao đi vệ sinh, tưởng là em ấy chưa về phòng thôi mà!” – Hải nói một cách chắc nịch.

Tôi và Hiệp ngồi đợi cho Hải xuống kiểm tra xem tôi nói thật hay không. Đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy Hải quay lại, tôi bồn chồn lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì. Bất ngờ, Hải mở cửa rồi bước vào trước mặt chúng tôi. Nhìn Hiệp rồi trả lời
“đúng là Thủy đang say mày ạ! Gái vừa cưới chồng có khác, da dẻ mịn màng, chật khít mà chắc nịch”.
Ngửi cái mùi toát ra từ người Hải, cộng thêm quần áo xộc xệch và khóa quần chưa kéo lên hết. Hai đứa chúng tôi đoán ra ngay điều gì đã xảy ra. Hiệp ngạc nhiên nhưng cũng đầy mong đợi, vẫn im lặng chờ Hải ngồi xuống kể.
Hải hất đầu sang Hiệp rồi thản nhiên phán một câu xanh rờn. “tới lượt mày đấy!”
Tôi ú ớ, không ngờ sự việc lại diễn ra thế này. Thấy Hiệp đứng lên, vẻ mừng rỡ, tôi đưa tay ra cản lại nhưng Hải đã tiến đến trước tôi rồi nói một câu “đầy trách nhiệm”
“anh em là phải giúp đỡ nhau lúc này chứ, nhỉ?”
Rồi kéo tôi ngồi xuống, để Hiệp ra đi.

Rót thêm ly rượu, Hải ngồi xịch lại gần tôi cười hì hì rồi buông một câu nói. “Mày lo gì, chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi. Còn đéo gì mà phải vương vấn.”
Rồi dường như thấy tôi vẫn chưa gạt bỏ được vấn đề. Hải thản nhiên uống tiếp ly rượu rồi thao thao bất tuyệt một mình.
“địt mẹ, đụ em Thủy sao mà sướng thế không biết. Còn sướng hơn cả trong tưởng tượng. Mày biết không, khi tao nằm đè lên em ấy, đút cu vào âm hộ, em ấy rên lên nghe khoái cảm vô cùng. Chùi chùi… hai bầu vú ấy đúng là to mềm và ngon hơn trong tưởng tượng. Bố khỉ, tao chỉ muốn bứt đứt vú của em ấy luôn thôi. Địt mẹ, sao mà em ấy có cặp vú ngon và âm hộ khít đến thế không biết”.
Những nói của Hải văng vẳng bên tai tôi. Những hình ảnh vừa xảy ra ập về trong đầu tôi. Hai bầu vú đầy đặn đó đúng là mềm mại không tưởng được. Cứ nghĩ đến thân hình nhỏ nhắn mà có cặp vú đồ sộ như vậy, con cu tôi lại cương lên không kiểm soát được.
Hải nhìn thấy tôi cương cứng liền cười xòa. Nó vội cởi cái quần dài của nó ra rồi bảo tôi cởi luôn cho đỡ vướng, kèm theo một câu nói “mày làm được mấy phát? Tao làm 2 phát mà bây giờ nghĩ đến còn muốn làm thêm phát nữa đây này!”
Nói rồi nó nhìn xuống bộ hạ của nó rồi nhìn thẳng sang bộ hạ đang dương lên trời của tôi rồi cười khà khà. Tôi dường như trút được một gánh nặng rồi cùng nhau nói chuyện với Hải. Hai đứa ngồi kể lại quá trình làm tình cùng với cô dâu ngay trong phòng ngủ.
“tao phát hiện ra là em Thủy rất thích chơi kiểu chó. Tao cứ thọt vào là em ấy hẩy ra sau mạnh bạo. địt mẹ, cái âm hộ cứ co bóp làm tao sướng đéo chịu được. Mà cũng lạ, đụ kiểu chó với em ấy mà tét mông là em ấy dừng, còn nếu bóp vú càng mạnh thì em ấy càng hăng. Địt cụ, bóp sướng tay, đụ đã buồi vãi cặc đi được” – Hải bình luận cùng nhắm mắt kiểm nghiệm.
Tôi vẫn ngồi lặng yên, thi thoảng thêm vào vài câu cho Hải có hứng mà kể thêm. Không cần nói cũng biết được Thủy điên cuồng như thế nào khi làm kiểu chó. Nhất là khi đã trải qua một lần chơi kiểu đứng với tôi.
Đang thao thao bất tuyệt thì cửa mở, Hiệp bước vào. Vẻ mặt thỏa mãn cùng với chiếc quần dài cầm trên tay đã cho chúng tôi biết kết quả. Nghe chúng tôi đang kể về Thủy, Hiệp chêm vào một câu
“tao khám phá ra là vú của em Thủy rất to và mềm. Cà vào vú rất là sướng.”
“Mày cà cái của mày vào ngực em ấy à!? Mẹ, ngon vậy?” Hải thắc mắc nên ngắt lời Hiệp.
“Thì có gì đâu, Thủy đang say mà. Tao vào phòng ngủ thì nghe tiếng thủy gọi tao lên giường. Nhưng sợ ánh đèn sáng quá nên tao với tay tắt đèn ngủ luôn. Thủy muốn tao nắn bóp vú, nhưng tao đéo thèm làm. Tao đè nàng xuống, ngồi lên người nàng, ép hai vú lại rồi đút buồi vào giữa vú mà thụt ra thụt vào luôn. Đã phải biết. Đúng là trên phim xem đã sướng, thực tế làm còn sướng hơn nhiều.” – Hiệp thao thao trong con mắt hâm mộ của hai chúng tôi.
“rồi sau đó…” Tôi tiếp lời.
“Sau khi xuất tinh đầy mặt Thủy, tao nằm cạnh vòng tay qua tiếp tục bóp vú. Một lúc sau tao đè em ấy nằm sấp xuống, đút buồi vào từ phía sau rồi luồn hai tay ra phía trước nắm chặt lấy hai bầu vú mà bắt đầu đụ. Bố khỉ nhà nó, sướng đéo tưởng tượng được. Không ngờ 2 đứa mày vừa mới đụ xong mà *** em ấy bót đến thế. Nhất là khi tao rút ra đụ lỗ đít. Mẹ, khít kinh lên được.” Hiệp diễn tả lại hành động làm tình vừa xong, đồng thời kéo quần xuống, để con cặc đứng lên hùng dũng trước mặt hai đứa tôi.
Tôi cũng đâu chịu kém, kéo cái của mình rồi nhìn sang con cu bên cạnh của Hải. Hóa ra, cả 3 đứa đều hiểu ý nhau, đều muốn làm thêm hiệp nữa cho thỏa lòng mong mỏi. Xem ra trong 3 cái “dùi cui” trước mắt thì cái của tôi là cái to nhất, của Hải là bình thường nhưng mà nhìn chắc chắn nhất, còn của Hiệp thì tuy dài nhất nhưng mà khá nhỏ và không cứng như của tôi.
3 đứa thi nhau so sánh dùi cui. Không để ý sau cánh cửa ra vào có một ánh mắt thèm thuồng nhìn vào từng con cu, chăm chú nhất vào con cu của tôi.
“thế mày bắn lên mặt, lỡ mai phát hiện thì sao?” Tôi chợt nhớ đến chuyện cũ, hỏi Hiệp.
“Lo gì, tao lấy khăn lau đi rồi, không phát hiện ra được đâu”

clip sec

Xem clip sec hay nhat 2014

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.