Clip sec

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

clip sec

Vào tối hôm cưới, tên Quan Huyện mới xuống tới nhà lão điền chủ, không muốn thất lễ với Quan trên lão bày một bựa tiệc chiêu đãi, bữa tiệc gần xong thì 2 vợ chồng chào cha mẹ và quan huyện để về chòi. Nói là lễ thực ra chỉ để che mắt thiên hạ chứ lão có coi 2 vợ chồng họ là con đâu, cốt để cầm cán ấy mà. Tên quan Huyện ngà say thì vào trong, tên này ra dấu và lão Điền chủ hiểu ý đưa một cô gái trẻ vào hầu hạ. Tên này vừa đụ vừa cấu véo cô gái trẻ và bên ngoài 2 anh em đã rình từ lâu, đây là cơ hội vàng để 2 anh em trả thù cho Cha Mẹ. Tên quan vừa lăn ra khỏi người cô gái thì ngủ khò khò, cô gái vơ vội quần áo chạy ra ngoài với đối mắt ướt đẫm. 3 Ruộng lăm lăm con dao bầu len vào còn tư Đất cầm một cái liềm và một cao dao thái chuối cho heo canh bên ngoài.
- Á…con dao chí mạng đâm vào cổ, máu bắn tóe ra và tên quan chỉ kêu lên một tiếng rồi im bặt. 3 Ruộng tung cửa chạy ra sau, tư Đất bám theo anh…Tiếng hét, tiếng la inh ỏi, tiếng súng nổ ầm ầm, tiếng gia đinh chạy loạn xạ tìm kiếm. 2 anh em lao về nhà anh 2 vì nơi đó rất gần sông. 
- Ầm ầm…anh hai
- Ai vậy, thực ra tiếng súng đã làm 2 Lúa thức dậy rồi
- Em nè 3 Ruộng, tư Đất nè…Tụi em giết tên quan Huyện rồi, nó giết ba mẹ mình đó
- Vô đây. Hai Lúa mở cửa đón em…Mình dậy đi thôi
- Gì vậy anh…cô Thắm lè nhè
- Đi thôi người ta đến giết mình. Hai Lúa chộp cây rựa, bốn người họ vội lao về con sông, tháo dây thuyền và bắt đầu chèo. Tiếng ầm ầm, tiếng la hét tiến về phía nhà 2 Lúa, đèn pha sục rọi khắp nơi. Anh em họ là những tay chèo lão luyện, họ thay nhau chèo và chèo…Tiếng la hét nhỏ dần, anh em họ cứ thế chèo….Trời sáng anh em họ giấu thuyền và nướng cá ăn, tối lại tiếp tục chèo…Nhờ trên thuyền có sẳn ít dụng cụ nên anh em họ cũng đở vất vã. Cứ thế anh em họ đi mãi đi mãi, cánh rừng U Minh hiện ra và nuốt chửng anh em họ vào bụng, giờ thì ngày cũng như đêm, họ không còn nghe thấy tiếng người, chỉ tiếng chim, tiếng thú anh em họ tiếp tục chèo mãi chèo mãi.

Họ đã đi rất xa, xa đến nổi bản thân họ cũng không biết là ở đâu và đã qua bao nhiêu ngóc ngách. Họ vào sâu trong rừng, cánh rừng hoang vu không một dấu vết của con người. Họ dừng lại và neo thuyền, 4 con người cùng nhau chặt tre, dựng lều, chẳng mấy chốc căn lều nhỏ đã dựng xong, trên thuyền có một ít dụng cụ nấu nướng nên họ cũng không quá khổ, dưới sông thì đầy cá họ vào rừng kiếm thêm cái ăn, là dân lam lũ nên họ cũng khá thành thạo trong việc tìm kiếm cái ăn tuy không được no đủ nhưng cũng có thể sống qua ngày.

Rồi cái gì đến cũng phải đến. đôi vợ chồng trẻ chưa một lần ân ái không thể chịu đựng nổi. Vào một đêm thanh vắng, ánh trăng lấp ló, bốn người họ ngủ trong lều, 2 Lúa và Thắm đều bức rức khó ngủ, 2 Lúa đưa vợ ra sông, lên Thuyền đôi vợ chồng họ bắt đầu cái công việc dỡ dang cả tháng sau khi cưới. Tuy chưa từng ân ái nhưng 2 Lúa đã thuộc lòng cách làm tình, 2 Lúa từ tốn cởi từng mảnh vãi trên người vợ. thân thể nõn nà của cô gái 15 làm 2 Lúa nao nao, 2 Lúa từ tốn hôn hít cơ thể vợ. Từng cái mơn trớn, từng cái hôn vào môi vào vú và vào lô`n, những cách làm tình phương tây được thằng con trai 17 áp dụng triệt để và có lẽ Thắm là cô gái may mắn nhất thời bấy giờ vì thời này trai Việt mấy ai biết làm tình đúng bài.

2 Lúa banh chân vợ, cái lô`n hum húp của cô gái mới lớn, những sợ lông non dại gọi mời, sau cái liếm đê mê lô`n Thắm đã tràn trề nước. 2 Lúa cầm con cu to bự của thằng con trai bẻ gãy sừng trâu, đẩy vào, rất từ tốn, cái lô`n quá bót. Thắm nghe đau điếng trong người, 2 Lúa gồng lên đâm một phát lút cán

clip sec

clip sec la gi ?

Được bú cặc kĩ càng như vậy, Tuân như ở trên mây, chàng ngửa cổ lên trần nhà, mắt nhắm nghiền hưởng thụ, tay Tuân nắm chặt lấy đầu Vân từ từ dí sát vào vùng hạ bộ của mình, cặc của chàng đã chui tọt vào miệng nàng, ngập lút đến tận cán. Sau đó lại từ từ rút ra rồi lại ấn vào. Cặc Tuân thì có phần quá khổ trong khi miệng Vân thì lại nhỏ nên công tác khẩu dâm của Vân gặp rất nhiều khó khăn, nhưng có hề gì, từ xưa đến giờ, càng khó khăn thì nàng càng muốn thử sức, đỉnh càng cao thì nàng càng muốn chinh phục, mặc dù đã mấy lần phải nhả cặc Tuân ra nhưng Vân vẫn không bỏ cuộc, cuối cùng công sức của Vân cũng có được thành quả, nhờ nước dãi trong miệng nàng kết hợp với nước nhờn ở đầu con cặc của Tuân đã vô tình tạo ra một chất nhầy giúp cho con cặc của Tuân ra vào trong miệng Vân trơn tru và dễ dàng hơn, Cả chàng và nàng bắt đầu gia tăng tốc độ. Được một lúc chắc do quá sướng khi được người đẹp khẩu dâm, mà cở thể Tuân gần như không chịu nổi, Chàng giật giật liên hồi tưởng như sắp xuất vào miệng Vân đến nơi, rất may Tuân đã kiềm chế lại được và rút con cặc ra khỏi miệng Vân.

Tuân sốc lách Vân đứng dậy và bắt đầu nút lưỡi Vân, nàng đáp trả lại một cách cuồng nhiệt và si mê, bất ngờ Tuân đẩy Vân ngã ngửa ra giường sau đó nằm đè lên người nàng, con cặc nóng hổi và cứng như 1 thanh sắt của Tuân như có mắt, tìm đúng động vàng suối tiên và ấn một phát hết cỡ, ngập lút cán vào trong đó. Đến đây thì Vân không thể im lặng được nữa, nàng hét lên một tiếng: Á..a…a…vang khắp cả căn phòng của Tuân với vẻ mặt đầy sung sướng, nhục dục và khoái cảm. Tuân đẩy tốc đọ của con cặc nhanh dần, nhanh dần, tiếng phành phạch của 2 bộ phận sinh dục ma sát va cham vào nhau vang lên văng vẳng trong đêm khuya thanh vắng. Vân chết lên chết xuống với con cặc của Tuân, hai tay nàng lúc thì nắm chặt vào nệm, lúc thì bám lấy vai Tuân, đầu liên tục lắc lư sang 2 bên, mắt nàng nhắm nghiền, miệng thì gào lên sung sướng:
- Mạnh…mạ..nh..nữa..ơ…ớ…lên…a..anh …ơi…em…sướng…ướng…quá…Ôi…đ ịt…n..át…***…em…đi…Ôi…chết…m� ��t……
- Sướng không em…amnh sướng quá em à…*** em bót lắm…địt sướng lắm em ạ - Tuân vừa nói vừa dập con cặc lia lịa như máy khâu vào***vân.
- Sướng…ướng…lắm…ắm…anh…ạ…m� ��nh …nữa…ữa…lên…anh…dập…nát…***� ��em…đi…i…anh…nh…ơi – Vân nài nỉ

Lúc này tiếng rên của Vân gần như vang khắp căn nhà, nàng không còn nghĩ được gì nữa cũng như không con sợ gì nữa, nàng rên lên như thể sợ vc Thanh Phượng ở tầng trên không nghe thấy mà thôi, trong đầu nàng lúc này chỉ còn có duy nhất một chữ: Địt địt và địt mà thôi. Chơi kiểu truyền thống chán chê, Tuân liền đổi kiểu, chàng rút cặc ra khỏi***nàng sau đó lật Vân nằm sấp xuống giường vỗ đen đét vào mông nàng. Vân hiểu ý liền lồm cồm bò dậy, chổng mông ra sau, đầu chúi xuống nệm hay tay vòng ra sau tóm vào 2 mông của mình và banh ra hết cỡ, để lộ 2 múi thịt vô cùng hấp dẫn được bao bọc bởi 1 chòm lông đen xì trông vô cùng dâm đãng. Không chần chừ Tuân nhét ngay thanh sắt nóng hổi của mình vào đó và bắt đầu nhấp lia lịa. Vân chúi người về phía trước kèm theo một tiếng rên lớn sau mỗi cú nhấp của Tuân, hai tay nàng chống về phía trước để chống lại lực đẩy của Tuân đồng thời làm điểm tựa hẩy mông về phía sau để hòa nhịp với Tuân. Dập liên tiếp lia lịa được khoảng 10 phút vào đít Vân, thì Tuân không thể nào chịu nổi nữa chàng dí sát mmoong đít của Vân vào mình và rùng mình giật giật liên hồi và xuất tinh xối xả vào*** của Vân từ phía sau, tinh trùng tích tụ suốt nửa thánh không địt ai của Tuân nhiều đến nỗi tràn theo 3 mép***ra bên ngoài giỏ giọt xuống nệm. Tuân ngã vật ra giường thở hổn hển trong khi Vân cũng giữ nguyên tư thế nằm sấp bẹp dí xuống giường với ánh mắt đầy thỏa mãn.

Cả hai nhìn nhau âu yếm cười khúc khích, Tuân vuốt nhẹ má Vân, 2 người nằm hôn nhau thêm 1 lúc thì Vân đứng dậy vào nhà tắm tắm rửa xóa sạch giáu vết của cuộc truy hoan vừa qua, còn Tuân tranh thủ nằm nghỉ thêm 1 lúc sáng dậy còn lấy sức để đi làm, không thể nghỉ mãi như vây được. Còn Vân sau khi tắm rửa xong nàng cầm bộ quàn áo ngủ tả tơi trong phòng Tuân vê phòng của mình, liếc nhìn đồng hồ, đã gần 5h sáng mà thầm nghĩ trong bụng “Tuân thật là dai sức” sau đó nàng nằm ngủ trên giường mà không thèm mặc quần áo mà chỉ quần ngang chiếc mền mỏng qua người để che ngực và mông. Nàng nằm ngủ mê mật đến độ không cần biết trời đất trăng sao gì nữa do trận chiến suốt đêm hôm qua.

Trở lại với thực tại, lúc này ông Kiên đã đi được vào bên trong phòng của Vân mà vẫn không bị nàng phát hiện, ông nhẹ nhàng khép cửa lại rồi rón rén nhún từng bước chân đến sát giường của Vân, bất chợt ông dẫm phải vật gì đó trơn tuột và ngã huỵch xuống sàn, gây ra tiếng động. Sợ Vân tỉnh giấc nên ông nằm im thin thít dưới nền nhà, môtj lúc sau không thấy phản ứng gì ông mới nhẹ nhàng bò dậy, kéo vật dưới chân mình lên ông giơ lên xem thì phatf hiên ra đó là quần lót của Vân, chiếc quần tam giác màu đen bé xíu, ông nhìn kỹ phần tiếp xúc với*** Vân thì thấy có rất nhiều dâm thủy dính vào đó, và nó chính là nguyên nhân làm cho ông ngã, chắc chắn là của Vân chứ không ai khác, nghĩ vậy ông cho mũi vào hít một hơi thật sâu và dùng lưỡi liếm sạch chỗ dâm thủy còn xót lại trên chiếc quần rồi ném nó về một bên, sau đó từ từ bò về phía giường ngủ, nơi Vân vẫn đang say sưa ngủ mà không biết là sắp có một trận chiến như vũ bão nữa chuẩn bị đến với mình….

clip sec

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

clip sec

Xem clip sec hay nhat 2014

Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt của nàng để xác thực câu trả lời này có thành thật hay không?. Tôi không thể tìm được sự dối trá nào trong đôi mắt của nàng nên trả lời “Ừ , nhiều khi đột xuất anh cũng phải dùng năm ngón tay để tự thoả mãn cho mình tất nhiên là phải đọc truyện sex và thủ dâm.”

- Anh có thể làm cho em coi được không?

[X] Close.