Clip sex co giao thao

Tôi năm nay vừa tròn 33 tuổi, đã bước sang độ tuổi mà ông bà ta thường nói “tam thập nhi lập” nghĩa là từ 30 tuổi người ta có thể tạo nên sự nghiệp. Thế nhưng, tôi thì chưa có sự nghiệp gì cả, làm công ăn lương nhà nước lìu tìu, chưa yên bề gia thất.
Tội đang sống tại một tỉnh thuộc vùng cao nguyên nắng đốt, là một nhân viên quèn trong một đơn vị y tế của tỉnh. Dù rằng tôi công tác trong ngành y nhưng thật ra, nữa viên thuốc tôi cũng không biết, vì tôi thuộc biên chế bộ phận hành chánh, chuyên lo điện đèn giường chiếu, xăng dầu, xe cộ cho cơ quan. Tuy vậy, thu nhập tôi cũng kha khá, chủ yếu là từ những khoản % mà tôi có được khi chiết khấu hóa đơn mua hàng. Trình độ thì không cao, tướng tá thì xấu tệ nhưng theo nhận xét của mọi người xung quanh, tôi có cái duyên ngầm, cái duyên của sự may mắn, cái duyên đào hoa mà ông trời đã gán cho tôi. Có thể nói, chính nhờ cái duyên ngầm này mà tôi hiện tồn tại khá bền vững trong cuộc sống vật chất; và nhờ chính nó mà tôi có được sự an ủi phần nào trong đời sống tinh thần, khỏa lấp đi sự bi quan yếm thế của một số phận con người.
Tôi xuất thân trong một gia đình nông dân bình thường. Cha mẹ tôi chỉ là những người cày ruộng, buôn thúng bán bưng đắp đổi qua ngày. Gia đình tôi sinh sống tại miền Trung, khúc eo nghèo nhất của cả nước. Trước đây, cha tôi từng đi bộ đội, chiến đấu bên mặt trận Kam. Tôi sinh ra trong một cơn vượt cạn khi mà mẹ tôi “đi biển bồ côi một mình” vì lúc đó cha tôi đang cùng thực hiện nghĩa vụ quốc tế ở Cam, tiến đánh vào các cứ điểm của Pốt ở Kam. Những năm 80, kinh tế đất nước khó khăn, tôi sinh ra trong hoàn cảnh trẻ sơ sinh không có sửa để bú, tôi lớn lên chủ yếu là nước cháo pha với mật đường. Thân hình suy dinh dưỡng của tôi cũng lây lất như những ngọn cỏ héo quắt đánh đu cùng mùa gió nóng rát của miền Trung.Khi đến năm 18 tuổi, thân hình gầy nhom của tôi thường bị bạn bè chế giểu là bộ xương di động, là bị bệnh còi … thịt. (nhưng 5 năm trở lại đây tôi đã phát phì rồi, do lẽ cuộc sống khá hơn, bia rượu nhiều, bụng đã “ trương” lên rồi).
Năm 1980, cha tôi giải ngũ, nhận chế độ và về quê cày ruộng. Tôi bắt đầu lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo, lạc hậu. Chúng tôi được đi học, được vui chơi; tuy vậy; đó chỉ là một nền giáo dục khập khiểng, có nhiều thiếu sót. Kinh tế khó khăn, cha tôi cảm thấy bất lực khi không lo đầy đủ đời sống vật chất cho gia đình, từ đó đâm ra cáu bẳn, khó chịu. Tôi lớn lên trong mội trường đó, từ đó, tôi phải chịu một sự mặc cảm, tự ti về hình tượng thể xác, về tâm lý. Đôi lúc tôi muốn phá vỡ một khuôn hình vô định nào đó để giải thoát sự mặc cảm luôn đè nặng trong bản ngã của tôi. Tôi có cuộc sống nội tâm, ngại giao tiếp; khi ra giao thiệp ngoài xã hội, sự nhạy bén trong giao tiếp của tôi rất chậm chạp.
Bước sang giữa thập niên 90, kinh tế đất nước cũng bắt đầu phát triển, kinh tế gia đình cũng đi vào ổn định, quê tôi cũng từng bước thay đổi, thị tứ sầm uất hơn. . Cũng như những cậu thanh niên mới lớn, khi đến tuổi dậy thì, giới tính và tình dục là những gì bí ẩn đối với tôi. Chúng tôi không được hưởng thụ nền giáo dục đầy đủ; chúng tôi phải tự tìm hiểu những kiến thức về giới tính, tất nhiên đó là những kiến thức sai lệch từ những bộ phim video sex mà chúng tôi lén lút xem được. Với cuộc sống đầy nội tâm và mặc cảm , giới tính và tình dục là điều dằn dặt luôn hiện lên trong tất cả mọi suy nghĩ của tôi. Ra xã hội, thấy một người con gái , tôi quá nhút nhát để làm quen; mỗi khi có dịp nói chuyện với phụ nữ là tôi run bắn lên, lời nói không rõ ràng. Đã có lúc, tôi đã đặt mục tiêu mà mình cần phải chiến thắng, cần phải vượt qua đó là chinh phục phụ nữ, nhưng vào thời điểm đó, điều đó là quá sức của tôi. Rồi không biết tự khi nào, trong cơ thể tôi luôn hiện diện một dòng máu mới, đó là máu dâm. Trong mọi suy nghĩ của tôi, lúc nào cũng hiện diện hai chữ tình dục. Ngày nào cũng vậy, khi đi ngủ, trước khi nhắm mắt tôi điều liên tưởng đến chuyện tình dục; trong mơ, tôi mơ thấy mình được làm tình với rất nhiều cô gái đẹp, từ những cô bạn học trong lớp đến cả các diễn viên trong phim truyền hình. Rồi tôi vô tình khám phá ra những cảm giác đê mê khi mình thủ dâm. Những giấc mơ mộng mị, những lần lén ra sau hè thủ dâm đó phần nào đáp ứng cho tôi những khao khát cháy bỏng, nhưng cũng đem đến cho tôi những bất tiện về sức khỏe. Có những đêm, tôi thủ dâm, tự sướng lên đến cả 5 lần. Nhưng oan nghiệt hơn cả, những khoảnh khắc sung sướng trong mơ, những lần lên tê dại lúc xuất tinh khi thủ dâm lại càng làm cho tôi cay đắng hơn, bất lực hơn. Tôi nhìn những đứa bạn học chung lớp yêu đương hẹn hò nhau mà cảm thấy bức bối; tôi biết những anh chị thanh niên yêu nhau, hẹn hò nhau ngoài rẫy trong đêm mà mốn trào nước mắt; tôi ngồi há mồm nghe chúng bạn kể về chiến tích cưa gái mà thấy thắt long. Tôi cần phải khám phá, tôi cần bùng nổ. 
Thế rồi, như tôi đã nói, tôi có nét duyên ngầm. Chấm phá duyên ngầm này đã bắt đầu phát lộ đối với tôi từ năm tôi 18 tuổi, khi vừa học hết chương trình trung học. Tôi cũng không biết ông trời đã cho cái duyên này phát lộ như thế nào, nhưng từ đó, tôi gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Tôi sống thảnh thơi hơn, tôi bạo dạn hơn, tôi nhạy bén hớn và tất nhiên tôi…. DÂM hơn. Đối với tôi, chinh phục thể xác phụ nữ và đời sống tình dục là mục tiêu hàng đầu của tôi. Không phải tôi có sống biến thái, mà như trong sâu thẳm tôi cần phải bùng nổ hơn, khẳng định mình hơn. 
Theo dòng chảy của tự nhiên, tôi cũng được hưởng cảm giác ái ân. Như qua được cái dớp, từ đó, cuộc sống tình dục của tôi ngày càng thăng hoa, như dòng sông lớn, cuốn phăng tất cả, chảy mãi chảy mãi và hướng ra biển lớn….
(câu chuyện đó như thế nào, có lẽ sau này tôi sẽ chia sẽ cho anh em trong thiên truyện dục tình của mình; còn nội dung chủ yếu trong câu chuyện sau là tôi chỉ lấy ra một đoản khúc mà mấy hôm nay tôi đang có nhiều cảm xúc khác nhau, ok nhé)
2. CON MA DÂM DỤC
Năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, tôi không đủ điểm bước vào giảng đường đại học, vì vậy tôi chỉ học trung cấp lìu tìu tại tỉnh nhà. Hai năm sau tốt nghiệp thì gắn liền với chữ thất nghiệp; bởi vì trình độ trung cấp quèn, rồi không quen biết xin xỏ nên khó có cơ hội. Những năm đó, tôi chỉ biết lêu lỏng, chat chit và tất nhiên là….gái. (giai đoạn này tôi sẽ chia sẽ cho anh em sau trong thời gian tới)
Rồi buổi trưa 1 ngày đầu năm 2006, lúc này tôi đang cày 1 con võ lâm ngoài tiệm nét thì gia đình cho thằng cu út đi tìm tôi nói về cha cần gặp. Tôi không biết có chuyện gì, phi về nhà thì thấy cha và chú Thắng đang ngồi lai rai vài chai bia với con gà luộc, sắc mặt tinh thần 2 người cảm thấy thoải mái lắm, bảo tôi ngồi xuống cạnh bên . Hay là 2 ông này kêu mình về nhậu chung, không đời nào vì tôi với ông cha khắc khẩu nhau mà. Mà thấy 2 ông già cũng có vẽ ra điều quan trọng, hay là…, hay là…. Đầu óc tôi mông lung không biết có việc gì thế, làm tôi hải bỏ dở chiến trường Tống Kim đang đi vào hồi chiến thắng
Nói về chú Thắng, trước đây chú cùng trong đơn vị quân đội với cha tôi ở chiến trường Kam. Năm 1980, trong 1 lần đi trinh sát chú bị lạc đội hình, không ngờ lọt vào ổ phục kích của giặc, chú bị 5 thằng Pốt vây rát, khả năng không về với mẹ là rất cao (Pốt rất căm bộ đội VN, nếu chúng bắt được chúng sẽ hạ thủ rất ác như chặt đầu, moi gan…). Đơn vị xem như chú mất tích. Trước đó cha tôi với chú đã kết nghĩa anh em, khi nghe nói chú đi lạc đã xung phong cùng 2 người nữa đi tìm chú. Kết quả, cha tôi đã giải vây cứu chú, đổi lại, ông đã bị thương nên sau đó xuất ngũ luôn, về quê đi cày. Chú Thắng sau đó tiếp tục phục vụ trong quân đội nhưng trong một binh đoàn chuyên làm kinh tế. ở khu vực Tây Nguyên. Chú Thắng với cha tôi ngoài tình nghĩa an hem, chú còn xem cha tôi như là người cưu mạng mình, vì thế gia đình tôi và gia đình chú có mối quan hệ rất thân thiết. Quãng thời gian chiến tranh bên Kam, cha tôi và chú không có dịp gặp nhau, chủ yếu chỉ trao đổi qua thư từ. Sau này, đến những năm 90, chú mới có dịp gặp cha tôi qua những lần tranh thủ đi công tác tạt ngang. Đến năm 1998, khi chú bắt đầu công tác bên ngành kinh tế, điều kiện ổn định thì hàng năm chú điều tổ chức đưa vợ con từ tây Nguyên xuống ghé thăm ông anh kết nghĩa.
Năm 1990 chú lập gia đình với cô Vân. Cô Vân vốn người Hải Phòng, mặc dù không xuất thân trong gia đình khuê các nhưng là người con gái đất Cảng, cô mang một vẻ đẹp của người phụ nữ quý phái. 

clip sex co giao thao

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

clip sex co giao thao

clip sex co giao thao la gi ?

Hắn làm với ông Tom vài chai bia, sau đó đứng lên ra về. Trước khi bước ra khỏi cửa hắn đưa mắt nhìn bà Trang ngầm hỏi “ lần tới nhe! ”Bà Trang nhìn hắn với ánh mắt mơ màng khó hiểu.

Bà Trang thích mặc những đồ ôm sát người, có thể bà biết thân người của bà đẹp, nên bà ưa khoe của? Không ai biết được. Từ những chiếc quần Jean cho đền những chiếc váy ngắn, hay những quần thun bó sát, bà đều muốn để lộ những đường cong cho công chúng chiêm ngưỡng cái dung nhan mỹ miều của bà, và Huân là một trong hàng triệu đàn ông mê bà những điều ấy. Cũng thường thôi! Ai lại không thích những người đàn bà đẹp! . Bửa hôm từ chổ phòng tập thể dục ra thấy Huân đứng đợi, bà Trang tiến lại hắn:
“ Sao! Huân đợi cô nào ở đây? ”
“A! Chi Trang, tính đi tìm mấy câu lạc bộ tập thể dục cho bà xã. Coi Phim chị thấy bả mập không! ? ”

Bà Trang ngượng ngùng không trả lời, hắn nhìn kỹ bà nói tiếp:
“Bả mà vú vê đ*t mông như chị, mới là nhất! ”
Khi đi tập thể dục thì thường là Trang mặc loại quần thun bó sát, trên áo ngắn sát tay nên trông nàng rất trẻ trung mạnh khỏe.
“Thôi cho tôi xin đi ông! ”Vừa nói Trang đi về xe mình. Huân nhìn theo chép miệng, nuốt nước miếng. Đang gần tới xe bỗng nàng quây lại nói:
“Chiều qua chơi đi, ông xã đi vắng”Nói thật nhanh Trang lên xe phóng đi.

clip sex co giao thao

Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ 
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không 
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?

Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.
Tôi hỏi hai đứa sau đó thì như thế nào, ngập ngừng một lúc thì con C cũng nói sau đó thằng chú đó cũng không dám gặp mặt con C nữa. Tôi nói với nó để khi nào về tôi sẽ nói với ông bà để cho nó một bài học, con C khóc lóc năn nỉ tôi đừng nói gì, thực ra nếu con C có đồng ý nói thì chưa chắc tôi đã dáng nói ra bởi tôi cũng không phải tốt đẹp gì và tôi cũng muốn giữ chút thể diện cho hai đứa nó. Ở quê tôi họ coi trọng chữ trinh lắm, không cần biết vì lí do gì nhưng nếu chuyện này mà vỡ lỡ ra thì sẽ bị mọi người xem thường. Ban đầu nó khóc lóc sau đó hăm dọa tôi nhưng tôi vẫn bảo là sẽ nói ra với tất cả mọi người. Con C năn nỉ không được nó chuyển sang hăm dọa tôi, nó bảo rắng sẽ kể cho mọi người nghe chuyện hôm tôi sờ mó nó. Tôi cười như muốn thách nó, tôi biết nó không dám đâu bởi nhờ có tôi mà nó ở trong cái nhà này, gia đình nó mang ơn còn không hết thì làm sao mà nói ra chứ vả lại nói ra người chịu thiệt không phải là tôi. Nó biết nó không thể dọa dẫm tôi được, nó chuyển sang van xin, tôi nói với nó chuyện này để tôi tính đã, tôi bảo nó hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nhìn bộ ngực phập phồng theo hơi thở mà tôi không chịu được, qua ngọn đèn tôi thấy thấp thoáng cái nhũ hoa của nó, tôi được thế cho tay sờ cái bộ ngực của em qua lớp áo, em chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám phản ứng với tôi, em luôn bảo với tôi rằng đừng mà, em không thích như thế đâu. Bây giờ tôi chả quan tâm gì tới lời nói nó cả, tôi định cho tay vào sờ thì đúng lúc ấy thì mẹ tôi đi ra chỗ tôi, thực ra mẹ tôi đi vệ sinh sẵn tiện xem tôi học bài như thế nào. Chắc mẹ thấy tôi với C nên nghĩ rằng con C đang hỏi bài tôi nên không quấy rầy chúng tôi. Con C quay lại bàn học rồi đi ngủ. Tôi cũng mất hứng nên cũng đi ngủ luôn.
Thực ra đọc cuốn nhật kí ấy tôi mới hiểu hết cuộc sống gia đình em. Nhìn vẻ bình thường chú tôi có vẻ hiền và có phần thiếu hiểu biết nhưng có tính gia trưởng và hay nhậu nhẹt trong xóm, mỗi lần xỉn chú tôi thường phung phí tiền bạc mặc dù kinh tế gia đình rất khó khăn. Mấy lần thím tôi góp ý đều bị chú tôi cắt phăng nên chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám nói ra ngoài. Chỉ cần có rượu là chú tôi thay đổi hoàn toàn từ một người nông dân thật thà chất phát thành một con ma men. Tôi ngủ đi với những tính toán trong đầu, tôi thiếp đi trong những suy nghĩ ấy.
Mấy ngày sau tôi lên trường cấp 3 ở huyện ( tôi học trường chuyên còn trường này là trường cấp 3 của huyện nơi em Tr học ) diễn văn nghệ, tôi gặp lại phần lớn anh em hồi cấp 2 ( thực ra hồi cấp 2 lớp tôi có 10 nam nhưng đến 35 nữ ). Gặp thằng Nam đi với con nào ấy cả lũ ra hỏi, nó không ngần ngại khi giới thiệu là người yêu nó, hai đứa bắt đầu được một tháng rồi. Con bé ấy nhỏ hơn chúng tôi 1 tuổi, nói chung là khá xinh xắn, nghe anh em nói hai đứa hay hoạt động văn nghệ chung nên thành ra quen nhau rồi mến nhau luôn. Tôi ganh tị với tình yêu của nó, vì học giỏi nhất trong đám bạn cấp 2 cộng với mồn mép cũng nhanh nên anh em giao tôi trọng trách là giới thiệu em nó về đội hình này. Thực ra hồi cấp 2 chúng tôi lập ra cái hội 10 thằng con trai này, thằng Nam là người đầu tiên công khai người yêu với anh em. Tôi không quá quan tâm đến con bé đó, nhưng nhìn hai đứa nó hạnh phúc vui vẻ với nhau mà tôi không thể không ghen tị. Tôi quyết định sẽ tỏ tình với em Yến để một dịp nào đó tôi sẽ tỏ tình với em nó.
Được sự hậu thuẫn của anh em cấp 2, bọn nó cung cấp cho tôi những lời hoa mĩ những lời có cánh để viết một lá thư ngắn đầy cảm xúc nhất. Trong nhóm có 3 đứa học chung trường, nên bọn nó biết em Yến ( bí thư mà rất năng nổ cộng với tài ăn nói có duyên nên không thể lọt khỏi mắt tụi nó). Tụi nó bảo tôi kể tình hình hai đứa và bảo rằng 100% em Yến thích tôi rồi. Tôi nghe mà mát cả ruột và càng có thêm tự tin để gởi lá thư ấy. Ngày hôm sau tôi kẹp lá thư ấy vào quyển tập của em và nhận được lời từ chối của Yến. Có lẽ không ai hiểu được tôi hi vọng vào mối tình đẹp này như thế nào và chắc không ai hiểu tôi được sự thất vọng, nỗi buồn chán trong tôi như thế nào. Trước mặt đám bạn tôi luôn cố tỏ ra một con người vui vẻ lạc quan nhưng tôi không thể giấu nỗi buồn ấy trước đám bạn. Iôi vẫn luôn miệng rằng “ tụi bây yên tâm đi tao không sao đâu, thực ra tao cũng không có tình cảm nhiều với con đó đâu, tỏ tình cho vui thôi, có bồ thì tốt không thì thôi”, nhìn những nụ cười giả tạo cố che đi nỗi trống trải trong lòng, tụi nó không nói ra nhưng đều biết rằng tôi đang rất đau, một nỗi đau khó mà diễn tả thành lời, tôi hi vọng nhiều bao nhiêu để rồi thất vọng bấy nhiêu. Tôi nhớ có một lần đang đi hái dừa với tụi nó, một thằng vô tình hỏi lại tình hình tôi với Yến, tôi đáp lại vẫn câu nói đó, vẫn nụ cười đó. Một thằng trong nhóm nói rằng: “ D, mày không cần thiết phải giấu mọi người ở đâu, không ai nói gì đâu có điều gì buồn bực cứ nói ra đi”. Nghe câu này mà môi tôi như mếu, tôi run lên từng tiếng, những dòng nước mắt muốn tuôn ra ngoài. Tôi cố ngăn lại giọt nước mắt rơi, tụi nó không nói gì cả, nó cũng không muốn làm tôi bối rối hơn nữa để khỏi ai nói rằng: “ con trai lớn rồi mà còn khóc”. 
Tôi bắt đầu vùi đầu vào những trò vô bổ, game online, sex, thuốc lá. Trên trường tôi không hề bỏ học bữa nào nhưng tôi thường xuyên bỏ học thêm thậm chí còn bịa ra thêm một số buổi học để đi và còn lấy trộm tiền để đi đánh điện tử nữa. Có khi bố tôi cho 30k để đó xăng thì tôi chỉ đổ ít hơn số tiền ấy còn lại thì mua thuốc hút. Thực ra hút điếu thuốc ấy tôi cũng khó chịu lắm chứ, cái cảm giác đắng trong họng không thể nào diễn tả được nhưng vẫn cố để chứng tỏ mình là người lớn, mình là một người trưởng thành. Bạn bè tôi cũng nhắc nhở tôi chuyện này bởi chúng hiểu sức học của tôi, niềm hi vọng của bố mẹ , dòng họ và cả danh dự nữa. Tôi có điều kiện để học tập nhưng không cố gắng, bao nhiêu người mơ có điều kiện học tập như tôi. Tôi nhận ra mình càng ngày mê tốc độ, khi ngồi trên xe tôi luôn chạy hết ga ( cũng chỉ khoảng 60km/h ) và cũng may mắn cho tôi là chưa một lần bị té ngã dù nhiều lúc tôi không thể làm chủ tốc độ. Nhưng một đêm, tôi đi chậm nhưng do trời tối nên tôi va với một đứa con gái, tuy tối nhưng tôi vẫn nhận ra là con bé em nhỏ hơn 2 tôi 2 tuổi học chung trường cấp 2 và hiện giờ tôi với nó học chung trường với nhau. Tôi nhận ra nó, bình thường đi nhanh không có chuyện gì hôm nay nổi hứng đi chậm thì lại xảy ra chuyện ( thực ra là do thằng bạn tôi đi xe đạp thôi ). Tôi hơi hốt hoảng tôi với thằng bạn đỡ nó dậy và hỏi thăm thử nó có bị sao hay không, nhìn nó thì cũng không bị gì nghiêm trọng cả bởi tôi thấy chỉ bị trầy đầu gối, nó nhăn nhó bảo chỉ bị đau tay. Mọi người xung quanh bảo nó bị gãy tay tôi lo quá, tôi không biết làm sao để giấu bố tôi đây, bởi mọi người ai chả biết tôi con ông thầy D với lại nó bị gãy tay thì lấy đâu ra tiền mà lo cho nó. Đánh liều tôi mượn điện thoại gọi về cho mẹ tôi báo tin. Nghe đến mấy chứ “ tai nạn giao thông thôi” mà mẹ tôi đã khóc ầm lên ( thực ra tôi không dám gọi với bố mà chỉ dám gọi cho mẹ tôi ). Bố tôi nghe thấy vội giật điện thoại từ mẹ tôi, ông hỏi tôi “ mày bị ở đâu có bị làm sao không”, giọng bố tôi vồ vập. “ Dạ không sao bố ạ, con thì không sao, con lỡ tông con bé Ng học trò cũ của ba ” tôi đáp lí nhí. “ Mẹ, đi đứng không cẩn thận là thế đó”, bố quát tôi qua điện thoại. Tôi biết bố sẽ quát tôi bởi bố tôi rất nóng tính và nghiêm khắc. 
Nhìn ánh đèn xe và đèn xi nhan quen thuộc, chiếc xe dream rẽ trái, bố mẹ tôi đã tới. Bố tôi lại gần tôi và đánh tôi một bạt tai trời giáng, còn mẹ tôi lại xem bé Ng như thế nào. Cái bạt tai ấy làm tôi lạng choạng đứng không vững, một người chạy vào can bố tôi “ thôi, thầy đừng đánh cháu nữa, dù sao cũng chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà, đừng đánh nó nữa”. Mẹ tôi cũng chen ngang vào: “thôi anh D, chở con bé Ng đi xuống bệnh viện trước đã”. Môi tôi run bần bật như muốn khóc, tôi lại cố cản những dòng nước mắt. Tôi rất giận cái nóng tính của bố tôi thực ra trong chuyện này không hẳn tôi sai, tôi đã đi chậm, đèn xe cũng bình thường, còn Ng thì vừa đi vừa giỡn lại cưỡi xe từ trong ngõ tối mù chạy ra mà không quan sát ( Ng đang giỡn với đám bạn đi học chung về ). Dường như trong người tôi đang rất nóng nảy, tôi bực bội bao nhiêu ngày qua bị Y từ chối, những điếu thuốc, những câu chửi trên gameonline làm tôi trở nên lầm lì hơn. 
Tôi bất mãn định dựng cây xe máy về, bố tôi bảo: “mày gởi chiếc xe máy lại và cởi xe đạp này về, về nhà đi rồi lát tao sẽ nói chuyện với mày”. Tôi dắt chiếc xe đạp về mà không thèm nói một lời. Tôi rất bất mãn với cơn nóng tính của bố khi không giữ thể diện của tôi trước đám đông. Tôi khóc, tôi không thể nhịn được, bố chưa hiểu đầu đuôi gì cả mà đã quát mắng tôi. Về đến nhà hai đứa em tôi vội chạy ra hỏi han tôi có bị làm sao không, con bé Ng như thế nào. Tôi quát chúng và bảo chúng vô nhà lo học hành đi đừng vô duyên như thế. Tôi nhờ con em gái tôi gọi điện thoại hỏi thử bé Ng như thế nào, má tôi bảo, không sao đâu chỉ bị trật khớp nhẹ thôi. Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn, tôi chuẩn bị những câu nói để chút nữa thi phần hùng biện với ông già khó tính của tôi. 10h đêm bố mẹ tôi mới về tới nhà, khuôn mặt bố tôi rất khó chịu với tôi, bố tôi bảo phải chở con bé Ng về nhà và xin lỗi bố mẹ nó. Chắc vì nể bố tôi nên họ cũng vui vẻ bỏ qua, dù sao thì bố tôi cũng bớt nóng nảy hơn rồi. Bố tôi gọi tôi ra nói chuyện, không có cái roi nào cả, có lẽ bố tôi cũng biết đấu đuôi câu chuyện chứ không như bố tôi nghĩ, tôi bây giờ chỉ cuối dầu dạ với vâng. Bố tôi bảo từ tối mai là đi học bằng xe đạp. Tôi vội phân trần bởi nếu đi xe đạp mà đi 8 cây số thì lấy sức đâu mà học hành gì nữa. Mẹ tôi cũng nói đỡ vài lời và bố tôi cũng đồng ý cho tôi đi xe máy tất nhiên là phải cẩn thận hơn nữa.
Nằm nghĩ lại tôi cảm giác đây là lần đâu tiên bố tôi nhẹ nhàng đến thế, tôi càng cảm thấy yêu bố tôi hơn ông ấy là người tuyệt vời nhất với tôi.

clip sex co giao thao

Xem clip sex co giao thao hay nhat 2014

Mình vẫn sống cùng dì và càng hiểu thêm về dì hơn, nhưng mình vẫn lạnh lùng như hùi mới về nhà mới này, và dường như dì sống chung với 1 thằng suốt ngày chẳng nói j nên cũng ít nói hẵn, cũng hay cười nhưng mà cực ít và lạnh tanh, dì mồ côi, có 1 người em trai, nhờ ba mẹ mình mà cậu em ham học đó đã được đi du học bên Anh và cũng vừa lập gd trước ngày mẹ mình mất vài tháng, hình như là lấy 1 con Mễ mới qua du học bên Anh luôn hay sao ấy.
Nói chung là cuộc sống khá bình lặng trôi, đi học về, ăn cơm, sống với không gian riêng của mỗi người nhiều hơn, mình đặc biệt thấy dì chẳng bao giờ đi ra ngoài, dì có quen đc với cái bà bán tạp hóa và kèm luôn chở thịt gần nhà nên sáng nào bà đó cũng hay qua hỏi “hôm nay có muốn mua j ko? Bà chở thịt rồi lựa đồ tươi mua luôn cho”, thỉnh thoảng dì cũng đi ra đầu đường hay tiệm tạp hóa mua mấy cái linh tinh, đường muối, tiêu, bột ngọt,… đồ thôi.
Rồi cũng kết thúc năm lớp 10 với nhiều thứ zui zẻ xen lẫn nỗi buồn,ngay từ đầu tháng 6 thì ba mình đã bay ra ngoài HN để xây chi nhánh ks ngoài đó còn ks và vài quán trong này thì hình như cô 4 với lại chú bạn nối khố của ba trông coi nhưng hằng ngày vẫn gửi sổ sách và mail cho ba tính toán đều đặn.Hè đó mình làm quen được với mấy thằng gần nhà, đi đá banh suốt luôn, nhưng rồi có 1 ngày trong hè đó, mình ko biết nhắc lại như nào nữa, mà hình như nó như này…..
Sáng sớm hôm đó, 1 ngày oi bức của sg mình thức dậy, đánh răng, rửa mặt xong, mình bước xuống nhà thì thấy dì ấy, vẫn cái kiểu váy với áo, dì ấy mang cái váy cứng kiểu công sở í, nhưng vẫn màu đen tới đầu gối, cái áo thun bó màu nâu đậm, nhìn da trắng lắm các thím ạh, dì thấy mình thì nói:
-Đói chưa???
Mình trả lời:
-Rồi dì!!!_ nói xong mình ngồi xuống bàn luôn.

Ngồi vào bàn ăn thì thấy tô bò kho bốc khói nghi ngút, vài cái bánh mì trên đĩa thì bụng mình khá là sôi. Dì ngồi vào bàn, mình xé bánh mì ăn trước, nói chung là cũng khá ngon, nhưng mà thịt bỏ nhiều quá, ác cả mùi của khoai tây các thím ạ.Sau đó Dì đứng dậy cầm cái cảu(rổ) rau sống ngồi lại bàn và hỏi:
-Ngon ko???-Dì cười hỏi.
Mình chỉ gật đầu nhẹ mà ko trả lời j, Dì lại nói thêm:
-Dì nấu từ sớm mà đợi con dzậy nên thịt hơi mềm xíu nha.
Mình chẳng nói j, lại cắm cúi ăn, dì cũng cầm muỗng. Ăn xong mình vào rửa miệng rồi nói vọng ra:
-Lát con đi đá banh_ dì “ờm, hum qua có nói òi mùk”, rùi mình lên phòng thay đồ, xuống đi đá banh.Ra đầu ngõ thì thấy có thằng bạn đứng đợi, 2 thằng mình cùng vào quán uống nước mía đợi thằng kia, mình nãy uống ít nước nên giờ tu 2 li và đó là cái ngu của mình, lúc 3 người đủ rồi cùng lên xe đi tới chỗ sân cách nhà chừng nửa km ,vừa vào sân đá đc 2 , 3 thi bụng mình đau inh ỏi, nhưng vẫn cố chạy, nhưng rồi, cảm giác khó chịu ấy lớn dừng lên, tới lúc mình hết chịu nổi thì đòi thay người, ra sân thằng bạn hỏi ”sao dzậy, mới đc 1 chút mà”, mình nói” tao đau bụng quá,chắc chạy về nhà quá mày ơi”, nó nói “trong đây có nè “rồi chỉ mình, mình chạy về hướng WC, vừa vào thì hôi thúi chịu không nổi.Mie, ruồi nhặn lum la, còn có 1 đống kít của thằng shit nào nữa ấy, gớm quá mình ra lấy xe chạy về luôn.Chạy trên đường cứ sợ ị ra quần luôn ấy chứ, nhưng ráng nín, mình chạy thằng về nhà, mở cửa cổng phi thẳng vào nhà khi nhìn thấy cái cửa chính chỉ đang khép hờ, vọt lẹ lên tầng 2 vì cơ bản là tầng 1 nhà vệ sinh sao thì các thím biết rồi.Mình mở cửa chạy thẳng vào thì tái mặt thấy………………………….. ………. ………………