Co gai ban dam

Rồi mỗi lúc nàng rên lớn hơn như không còn sợ ai nghe thấy. Sự co thắt trong âm đạo bắt đầu trỗi dậy như muốn nuốt ngón tay nào vô trong. Em thả trôi theo sự đòi hỏi của cơ thể, cứ đút sâu nó hơn … cho tới khi nàng cảm thấy đau … thì ngừng. Em nghĩ em phải dành cái quyền được phá trinh cho người anh trai mình người mà Vân cam thấy rất yêu quý. Vân cảm thấy thủ dam rất ướng nên nàng tiếp tục. hai chân dang rộng hai bên tay trái Vân khéo banh nhẹ, tay phải thì xoa tròn những vòng nhỏ ở chung quanh, ngay giữa trung tâm của hai bên đùi.

co gai ban dam

về tới nhà đả gần 9h , gió thổi mát rượi, mở cánh cửa nhẹ nhàng, để tránh đánh thức ba mẹ, tiếng cửa sắt tuổi thọ đả cao, và đả lâu ko được bôi trơn, nó kêu k…ét….lẽng vào nhà, phù may quá cả nhà ngủ hết rồi, bổng có một cánh tay nhỏ nhắn đặt lên vai tôi một cái, tôi giật bắng người
-Đi đâu mà zờ này mới về thế ông 2 
Thì ra là con em của tôi nó làm tôi giật hết cả người
-Ờ thì..thì đi chơi với bạn- tôi trả lời nói nhưng lòng vẫn còn bồn chồn
-Thôi sạo quá, chắc là đi hú hí với con nhỏ nào rồi- nó cười ha hả
-Thôi tào lao quá, lên ngủ đi-tôi quát
-Đánh trống lãng hả ông, hehe nhỏ nào thế, chưa em biết với coi- nó nhìn tôi
-Có con nào đâu- tôi thanh minh
- nếu ko có thì thôi, mà ngày mai rãnh ko
- chi vậy- tôi hỏi nó
- có rãnh ko- nó nhíu mài lại
-ừ thì có- tôi trả lời nó
-ừ zậy mai đi với em chổ này đi
-chổ nào- tôi trợn mắt nhìn nó
-Thi đi rồi sẽ biết- nó cười
Con nhỏ nào ngộ thật, có bao giờ nó rủ mình đi đâu đâu sao hôm nay thế nhỉ, tôi kéo cửa lại và bước lên phòng, ngả người xuống giường suy nghỉ, mà thôi kệ đi thì đi sợ gì, bất quá thì tốn tiền với nó thôi…………….
Reng .reng……..reng tiếng chuông đồng hồ báo thức, lòm còm ngồi dậy nhìn vào đồng hồ chết cha! Hôm nay có hẹn với em tập thể dục,chạy vào phòng tắm chảy răng rửa mặt, sựt, đau quá cái bản chải chúng nứu răng, máu ra cả họng, cuối mặt xuống dọng nước lạnh đang chảy, rửa mặt qua loa một chút, chạy xuống nhà, phi thẳng tới nhà em, vừa đi vừa ngăm mội thứ bên đường, trời vẩn còn tối, tiếng chổi quét rát của những cô công nhân, những quán ăn bình dân đả bắt đầu sáng lên, cái lạnh buốt giá của những cơn gió buổi sớm mai cứ thổi cứ thổi, nhưng giọt sương còn khẻ đọng trên nhưng chiếc là bàn, đi một hồi cũng tới nhà em, thoáng qua tôi đả nhận ra em, em đang đứng trước cửa nhà đợi tôi, em hôm nay trong chiếc quần ngắn để lộ ra cặp đùi thon thả trắng như trứng gà, chiếc áo thun ôm sát người tôn vinh cái eo thon thả và cặp vếu vung lên nhìn nứng ko chịu nổi, chạy đến em tôi thở hòng học
-Sr nha đợi có lâu ko-vừa nói tôi vừa thở
-ừa cũng mới vừa ra à, mà chạy bộ qua à-em cười nhìn tôi
-thì đi bộ, hk lẻ đi xe trời- tôi tròn mắt nhìn em
-sao ko chạy xe qua- em nhíu mài
-điên à, tập thể dục mà chạy xe- tôi trợn mắt
-ờ hé quên
-quên gì mà quên, chắc đó giờ ko có tập thể dục chứ gì?
-mơ đi cưng, tập đều đều đó giờ
-này thì cưng- tôi cù lét em
Em cười nất nẻ,em cù lét lại tôi,2 chúng tôi cười vang cả khu phố
-thôi tha em đi buồn cười quá- em cầu xin tôi
-hk tha- tôi tiếp tục cù lét em
Em quỵ gối xuống, ôm bụng tôi giật mình 
-Đoan sao vậy, có sao hk
-sao trăng gì, cười quá đau bụng chứ gì-em cười
-làm hết hồn, tưởng bị gì chứ
- sợ hả, sợ mất tui à- em ngước nhìn tôi
- sợ chứ sao hk, mất bà rồi sao tui sống nổi- tôi nhìn em
Em ngả đầu vào vai tôi, em cười hạnh phúc, tất cả ko gian như ngừng lại, thời gian bổng ngừng trôi
-M này đừng bao h bỏ Đ nhe
-Ừm tất nhiên là ko rồi, M sẽ ko bao h bỏ Đ, trừ khi Đ bỏ M thôi-Tôi nhìn em
-Làm gì có, sẽ ko bay h có ngày đó đâu- em đặt nhẹ một nụ hôn lên má tôi.
Tôi muốn, những lời em nói sẽ là sự thật, em và tôi sẽ đi suốt quảng đường còn lại, tay nắm tay đi trên con đường hạnh phúc
-Thôi, ôm quài đi tập thể dục thôi – em đẩy tôi ra
-ừm đi thôi- tôi nắm tay em
Tôi nắm tay em, bàn tay em thật là ấm áp nó sưỡi ấm trái tim tôi, đả lâu rồi nó ko được ấm áp suốt 15 năm qua, chúng tôi cùng nhau chạy trên những con phố, cùng nắm tay nhau , gió thổi ríu rít, tiếng lá cây sào sạt, mặt trời đả tỉnh giấc sao một đêm ngủ, ánh sáng.
-này đói chưa-tôi hỏi em
-ừm đói rồi nè nó kêu ọt ẹt nãy h nè- em cười
- ừm đi ăn phở hé- tôi khều vai em
- thôi sang quá hé, ăn bún riêu của bà bửa hỗm đc ùi- em lè lữi ra
Ôi sao mà đáng yêu thế này, em nhéo tôi một cái rồi chạy
-đua coi ai tới trước nè- em quay mặt lại nháy mắt một cái tinh nghịch
Tôi liền đuổi theo em, “bịch”:, em ngả xuống đường tôi chạy lại khuôn mặt tôi chau lại
-này có sao ko, đứng lên được ko- tôi nhìn em đầy vẻ quan tâm
- đau quá- em nhăn mặt như con khỉ con 
- đâu xem nào, bị chãy máu rồi này thấy chưa, cứ thích chạy
em tròn mắt nhìn tôi, lúc này tôi đang băng bó cho em nên ko nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc ấy.
-lên đây tui cõng cho mệt quá
-à…ừm…-em e thẹn
-này có lên nhanh ko, đả iu nhau rồi mà cứ như người xa lạ ấy
Em nhẹ nhàng choàn tay vào cổ lên, tôi sóc lẹ lên một cái, nhìn thân hình mãnh mai vậy mà nặng gớm
-bà mấy kí zị- tôi gẹo em
- à ừm 45kg
- ặc nói dối àk
- việc gì mà phải nối dối- em gé sát khuôn mặt vào tôi
-45kg gì mà nặng như 80 zỵ nặng quá- tôi tiếp tục chọc em
-cái gi 80, làm như tui là heo ko bằng- em nhéo vào tai tôi
-thì heo chứ gì nửa- tôi cười ha hả
-vậy thì đừng có cỏng, ai bắt mấy người cỏng đâu- em tỏ vẻ giận dữ
-thì tại có người, bị thương nên mới phải làm vậy thôi- tôi tỏ ra lạnh lùng
Em dãy dụa,làm tôi suýt ngả
-này ngồi yên coi té bây h
-thả xuống đi tôi tự đi được- em nói lạnh lùng
-thôi mà, giận rồi à- tôi xin lổi em
-hứ, ai mà dám giận mấy người- em lè cái lưỡi ra
- ko giận thì sao, nói lạnh lùng vậy
-có đâu- em chối quanh
- vậy thì ngồi yên đi 
-à……ừm
Bây h trời đả bừng sáng , chúng tôi đi đến đâu, tất cả mọi người nhìn chúng tôi bàn tán xôn xao, còn những thằng con trai, thì để cải lòng đố kị, tụi nó nhìn em với đôi mắt thèm thuồn, sau những giọt mồ hôi nhể nhại trêm cái trán của tôi, thì cuối cùng cũng đến quán ăn, lết tới đây mà gần muốn kiệt sức, nói thật 45kg gì mà sao nặng khủng khiếp
-ăn gì 2 đứa- bà chủ quán
-ăn cháo hé, sáng ăn cháo tốt lắm- tôi quay sang nhìn em
-ừm ăn..c..háo-em lấp bấp
-này có gì mà nc lấp bấp vậy
-à…t.ại..tại- em đỏ mặt
-tại gì ?- tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
-à…hk có gì, kêu đồ ăn đi, đói quá hà- em cố tính lãng tránh
-ko mún nói thì thôi, bà chủ cho 2 tô cháo- tôi tỏ ra hờn dỗi
-ko phải.tạ..i..i hùi nãy ông cỏng tui nên giờ còn thấy người thôi- mặt em đỏ bừng
-há há, pé iu của tôi cũng bít ngượng nửa cơ à- tôi cười hả hê
-dù sao người ta cũng là con gái mà, với lại lúc nãy ông chạm vào chổ…chổ…”ấy” của tui kìa- mặt em quay sang chổ khác vì ngượng
-Chổ “ấy” là chổ nào- tôi sững sốt trước câu nói của em
-thì thì,, mông ấy
-hehe ai pít âu. Tại lở đụng chúng ấy mà- tôi trêu em
Lúc này tôi mới nhở lại, lúc nãy tay tôi đả đặt vào cặp mông tròn trịa của em, có lẽ lúc nãy tôi củng trả để ý vì mệt
-2 tô cháo tới rồi đây- giọng bà chủ tinh nghịch
-này ăn cháo gì mà dính tùm lum thế-vừa nói em vừa lao cho tôi
-đâu làm gì có- tôi vội chùi mép
-đây nè tính xóa chứng cứ hả- em cười 
Ôi sao tôi iu cái nụ cười này thế cơ chứ, tôi sẽ nhớ mãi nụ cười này, nụ cười này sẽ giúp tôi đứng lên, sẽ giúp tôi vượt qua tất cả, mặt trời đả lên cao, tôi bổng nhớ cái hẹn với con em.
-nè ăn rôi chưa, y zìa
-ừm xog rồi nè
-chân hết đau chưa-tôi quan tâm
-hết đau rồi- em dậm chân xuống mặt đất
Ánh nắng dịu im của buổi sáng sớm mai, xe cộ tấp nập kẻ đi làm người đi học đả tạo ra những khung cảnh nhộn nhịp của nơi đây,nhưng đâu đó vẫn còn những con người đang vật lộn với những cơn sống vùi dập của cuộc đời, tôi thật sự may mắn hơn họ rất nhiều, tui có gia đình, có ba mẹ hết lòng yêu thương tôi, có đứa em cần phải bảo vệ.đi ngang đường xxx trước mắt tôi là một cửa hàng kem bắt mắt, bổng dưng em kéo tôi lại
-vào đây ăn kem yk M, thèm quá- em nhỏng nhẽo nhìn cái mặt dể thương dể sợ
-hã? Lớn rồi mà con ăn kem nửa cơ à- tôi xoáy em
-ăn kem có giới hạn tuổi tác đâu, vào đi mà
-ừm nhưng mà tí thôi nge, lát M có hẹn
-ừm nhanh nào
Em đẩy tôi vào, hơi lạnh tỏ ra tự chiếc điều hòa thật dể chịu, lúc này nhìn thấy em như những đứa con nít vậy cái mặt ngơ ngơ,
-kìa ngồi ở đây đi-em chỉ về phía kia
-ừm
- 2 đứa ăn kem zì- tiếng của chị phục vụ
-2 li kem socola- em trả lời ko cần hỏi tôi
-này có bít tôi ăn gì ko mà tự tiện kiêu vậy- tôi giả vờ trách móc em
-ai mà piết , M hk ăn thì Đ ăn 2 li luôn-em cười khoái trá
-nhìn mặt vậy ham ăn thấy gớm hehe
- kệ tui- em phì 2 cái má lên 
-ăn cho lắm, mập rồi đừng có la- tôi trêu em
-nói là kệ tui rồi mà- vừa ăn em vừa chu cái mỏ lên, nhìn dể gét thật
-mập cũng ko sao chỉ cần mãi ở bên M là được-tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
Hình như có chút gì e thẹn đối với em, em cuối gằm mặt xuống vào li kem và ăn lia lịa
-đừng nói vậy mà, người ta nhìn kìa mắt cở quá- má em ửng hồng lên
-kem dính trên mũi kìa-vừa nói tôi vừa dùng tấm khăn lao nhũng vệt kem trên mũi em, mỡi nãy chê người ta ăn dính tùm lum nhưng bây h em cũng vậy.
-cá..m..ơn- em ngượng ngùng đáp
Bước khỏi tìm kem không khí trở nên ngột ngạt bởi những tim nắng đả lên cao, trên con đường về nhà tôi nắm tay em, em chỉ quay sang chổ khác vì sự ngượng ngùng, con gái ngộ thật nhỉ bửa hổm còn hôn nhau tí nửa là abc xyz mà giờ lại ngường nắng mưa thất thường thật, tôi suy nghỉ mông lung một hồi thì đả tới nhà em, ôi sao con đường hôm nay ngắn lạ thường vậy, hôn lên mái tóc mềm mượt của em, rồi chào em ra về
…………………………………………�� �………………………………..
Kéo cánh cửa ra, tôi đả thấy mẹ đang ngồi trên chiếc gế sofa, mắt thì nhìn lên chiếc tv nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy tôi
-chà chà con trai tôi hôm nay đi tập thể dục nửa cơ à- mẹ trêu tôi
-bt thôi mà mẹ- tôi cố ý lãng tránh
-chắc là đi tập với em nảo rồi
-ấy làm gì có em nào, đi với tụi bạn thui à- tôi ngước lên trần nhà để tránh ánh mắt của mẹ
Từ sau bếp con em bước ra, nhanh thay đồ đi ông, lẹ lên trể bây h, con em hối thúc tôi
-rồi từ từ
Chạy lên nhà tắm rửa, chọn một cái quần kaki màu nâu, và một cái áo thun, chạy xuống nhà nếu ko con em lại kiếm cớ chữi bới nửa
-rồi lên xe đi cô nương
-lại tịm kem xyz đi
ủa cái tịm này nge wen wen nhỉ, à phải rồi hồi nãy mình với nhỏ đả zô đây, trên con execiter của ba cho sau khi ổng đổi xe.
-rồi tới rồi nè, muốn ăn kem à
-ừm ăn kem nhưng còn một người nửa- nó đẩy tôi vào
Vẫn chiếc bàn này và……….ơ kia là

co gai ban dam

co gai ban dam la gi ?

Sau khi cởi quần Hoàng Nam ra Quỳnh Hoa bảo chàng ngồi xuống ghế và Quỳnh Hoa bắt đầu le lưỡi liếm lên đầu khất của chàng. Hoàng Nam thấy tê tái cả người, và thằng bé của chàng giờ đây đã vươn lên kiêu hãnh. Quỳnh Hoa thích thú bú nhè nhẹ nơi đầu dương vật của chàng, rồi từ từ ngâm lấy đầu khất của chàng và nàng từ từ đưa dương vật của chàng vào sâu trong cổ họng nàng. Hoàng Nam “ú” lên một tiếng vội đẩy đầu Quỳnh Hoa ra, một dòng nước trắng đục đã tích tụ trong Nam phọt ra thành một vòi nước tưới lên cả mặt Quỳnh Hoa. Chàng thấy xấu hổ vô cùng và vội vàng xin lỗi nàng, và nàng bắt phạt chàng phải theo nàng về nhà. Lần đầu tiên được một người con gái mang đến cho mình một cảm giác đê mê sung sướng đến ngất ngây nên chàng đã bén mùi nhục dục và nhất quyết theo nàng về nhà một phen.

co gai ban dam

.. său cái buổi tối con trai làng tôi đánh nhău với đám con trai làng thượng . làng xóm ầm lên bàn tán suốt mấy ngày , chị liên buồn lắm vì có ngườ ác miệng bảo chị đẹp nhưng chị là con ma ở trong khu vườn cổ 

Ông thực là người bị điếc là bà con họ xa nhà chị , lỡ dại miệng bảo chị đang sống trên mảnh đất thành hoàng của làng đã dựng ngôi nhà lá đầu tiên , chả biết ai đúng , ai sai , nhưng cái ngã ba đầu cổng nơi đám con trai hay tụ tập tự nhiên yên ắng cả tuần không có ma nào tới 

Chị liên buổi tối là đóng cổng , hình như chị có gì u uất , lặng buồn . người mà chị cảm thấy thân thiết chia sẻ buồn vui chỉ còn có tôi , đôi khi là chị tiết 

Buổi trưa đầu tháng bảy , sắp đến ngày lễ vu lan cũng là ngày giỗ bà tiện . tôi sang chị đang sắt cải , phơi ra cái nong ngiêng theo cạnh bờ thềm , chị bảo làm thêm mấy món cải chua , mấy ông uống rượu đắng mồm thích ắn lắm 

Ông tiện đung đưa trên cái võng ở ngoài vườn chuối , song việc chị ra ngồi cạnh bên tôi , cắt thêm tằu lá chuối trải ra trên nền đất dưới gốc cậy vối cạnh bờ ao , bóng nắng gữa trưa dịu lại nhờ hơi ẩm từ mặt ao xanh biếc đám bèo 

Chơi dánh chuyền đi tiến 

Nhưng làm gì có que chuyền mà đánh 

Có chị vẩn cất trong nhà lâu lắm rồi không dùng tới , tiến kiếm quả gì làm quả cốt đi 

Nhìn lên cây bười , lẫn trong tán lá có quả bưởi kẹ chỉ to hơn quả bóng bàn , bịch . hòn đá ném lên , tôi tung quả bưởi trong lòng bàn tay , mùi da bưởi hăng hăng thơm dịu 

. tùng xoà 

Chị liên chơi trước , thế ngồi đối diện chị từ từ dang rộng chân ra , chị kéo nhẹ ống quần lên , đề rải lớp que chuyền lên phần chân trắng ngần từ đầu gối xuống cổ chân trắng bóng . tung lên quả cốt , mắt chị dõi theo tung hứng nhịp nhàng , bàn tay phải chị uyển chuyển như lướt trên phím đàn , rải que , từng nhịp lần lượt chị chơi đến bảy lượt vẫn chưa làm rơi quả cốt 

Bên hàng tóc mai chị lấp lánh vài giọt mồ hôi , nhìn chị say mê , hình như thời còn bé chị chơi đánh chuyền nhiêu , giờ nhìn chị chơi tôi ngĩ không bao giờ thắng được 

Mải mê nhìn chị , quả cốt tung lên hạ xuống không ngừng . bỗng ánh mắt tôi tự nhiên dừng lại nơi cái đáy quần của chị hiện ra căng mọng . lồi lên . khát khao như mời gọi thằng con trai dậy thì gữa buổi trưa hè bên bờ ao tĩnh lặng 

Chị liên Rơi cốt . tiến .

Tôi như thoát khỏi cảm giác mơ màng 

Tung lên lập bập , lừng phừng tôi chơi được đến chuyền hai thì đánh rơi quả cốt . 

Bỗng ngoài phía cổng tiếng ai như tiếng anh hùng 

Thấy ơi 

Anh hùng về , chị liên te tái đi ra mở cổng

Anh hùng dắt chiếc xe máy vào góc sân , trên cái đèo hàng buộc theo chiếc cân và con dao bầu sáng loáng . anh bảo về hỏi thăm xem thầy và em chuẩn bị đám giỗ thế nào 

Chuyện trò một hồi . có ông đưa thư hỏi thăm nhà chị tiết 

Bên kia bờ ao chị tiết từ trong nhà chạy ra ôm mặt khóc , tôi cùng mơi ngượi chạy vội trở sang 

Thì ra người chồng cô em gái chị , ở tận mãi miền đông bị tai nạn giao thông thập tử nhất sinh khó bề qua khỏi , chị hạnh đánh điện tín trở về nhà . tai bay vạ gió . cảnh nhà , cùng đứa em xa . chị tiết rối bời , ôm mặt khóc than inh ỏi 

Anh hùng là người va chạm nhiều ngoài phố , nóng tính quát lên , giờ chị tính thế nào 

Nước mắt lưng tròng chị bảo nó nói chi phải vào để có gì có chị có em lo việc . mà mẹ chị lại bị thế này . trong nhà đâu chuẩn bị tiền bạc gì sẵn 

Bàn tính thật nhanh . anh hùng bảo , thôi lát em chở thị lên thị xã đi xe khách chiều nay . cái liên , thằng tiến lo cơm nước cho bà hằng ngày . buổi tối phải kiểm tra nhà cửa kẻo bà đi đêm lại ngã . tiền bạc chị có bao nhiêu còn em cho mượn 

Hai giờ chiều , trước khi chị tiết lên xe . tôi cùng chị liên dúi vào tay chị những đồng tiền cất riêng trong cặp sách 

………………………………….+ + +…………………………………..

Tháng bảy là tháng hay mưa , nhưng cả tuần nay trời trong nắng như dịu lại . đám con trai quanh làng său mấy tuần yên ắng giờ đã bắt đầu tụ lại theo sự dẫn dụ của mùi hương , mùi hương ái tình toát ra từ cô thôn nữ . chị liên xinh đẹp 

Buổi tối đàn chó lại xủa lên inh ỏi , xua đuổi cắn theo đám con trai hơi lạ xuất hiện ở cái ngã ba . chị liên cự tuyệt , buổi tối ông tiện kéo cổng tắt đèn đi ngủ sớm 

Cái không gian khu vườn , bờ ao , gốc chuối như cái lãnh địa riêng . ngày hai lần chị liên nấu cơm bưng sang , chiều tắm rửa cho bà cụ bị loà tận tình như người thân của chị , có hôm chị liên ngủ lại khi bà tiết trái gió trở trời 

Tôi cũng được chị phân công nhiệm vụ , chẻ củi giúp chị , buổi tối phải chạy qua thắp đèn . hình như có việc thế này tôi và chị gặp nhău nhiều hơn mọi bữa 

Trăng lên sáng tỏ , bần thần tôi men theo hàng duối , bên mép bờ ao , bước chân lặng lẽ sang khu vườn nhà chị tiết . ánh trăng chiếu xiên lên nửa hàng hiên . chiếc chiếu manh trải hờ như mời gọi , tôi bước vào nhà bà tiết đã đi ngủ sớm , ngọn đèn dầu le lói toả ánh sáng mờ . bước ra hàng hiên . ngả mình . ngọn gió nam thổi ào qua mặt sân sáng loá 

Đôi mắt tự nhiên díp lại , buông chân thả thõng ,tôi nhắm mắt mơ màng , từ trong ánh trăng bóng chị hằng nga thướt tha múa lượn , xuay vong từ từ đậu xuống nền sân nhẹ nhàng như chiếc lá rơi theo con gió nhẹ . chìm trong khoành khắc nhịp thở nhẹ nhàng 

Bỗng nhiên chị hằng ngừng những nhịp xuay làn áo trước ngực buông lơi cúi mình . thấp dần chị chạm vào môi tôi nụ hôn như gió chạm vào khung cửa ……..

Tội vươn tay ra , bàn tay chạm nhẹ vào bờ vai mềm của chị , chị hằng , xuống đây bỏ chú cuội đâu rồi …

Mơ gì thế 

Hé mắt mơ màng , chị liên ngôi bên , bàn tay tôi từ từ rời bờ vai chị ……….

co gai ban dam

Xem co gai ban dam hay nhat 2014

Trời đất ơi, tôi đang nghiêm túc hết chỗ nói đó chứ bộ. Thật lòng tôi rất muốn mở cái đĩa sex ra để xem tụi con gái khi xem sex mặt mũi nó sẽ ra sao. Có điều lúc đó tôi lại không đủ can đảm, vậy mới buồn.

- Long nè, Long thích chỗ nào trên người phụ nữ nhất?

Con nhỏ cũng sáng dạ ghê ta. Câu hỏi này là câu hỏi thường trực trong lòng tôi cũng khá lâu rồi, tuy là đối tượng hỏi của tôi có khác. Tôi tất nhiên chả hỏi về tụi đàn ông làm gì cả.

Tôi khẽ liếm môi một cái, trả lời:

- Với Linh thì Long thích nhất là mông.

Con nhỏ nửa cười, nửa như không cười, kêu:

- Vậy Long là người dâm dê rồi. Mấy chị lớn hay nói, đàn ông khoái mông đàn bà thì là mấy người dê lắm đó.

Chút nữa tôi buột miệng: vậy đàn bà khoái coi đàn ông tắm thì là thứ gì? May mà kịp nuốt trôi vào trong bụng. Tôi cũng hỏi lại con nhỏ một câu y hệt. Ai dè câu trả lời của nó làm tôi chưng hửng:

- Linh à, Linh thích nhìn đôi mắt.

Mém chút nữa tôi té ghế. Tuy nhiên, câu trả lời sau của nó mới là câu thật lòng:

- Với cả, tất nhiên là những chỗ ít khi nhìn thấy nữa.

Có vậy chứ, tôi đánh giá cao tính thật thà của con nhỏ này. Đang ngon trớn, tôi bồi luôn câu nữa:

- Thế Linh thấy, cái của Long thế nào?

Con nhỏ ngậm tăm. Tôi hỏi dồn thêm mới gắt:

- Thì cũng đẹp, hỏi hoài.

Tôi thấy thanh thản ghê. Đàn ông, dù là gay đi chăng nữa thì cũng sẽ tự hào hết cỡ khi nghe đàn bà con gái khen mình sở hữu một con cu đẹp. Nhất là đối với một thằng con trai mới lớn, niềm tự hào còn được dâng lên gấp bội.

Trí óc của tôi cũng minh mẫn ra nhiều sau khi có được lời khen ngợi con cu. Một loạt câu hỏi, một loạt những điều tôi băn khoăn giờ nhảy ra ào ào như lính xung phong vậy. Tuy nhiên, tôi chưa kịp thể hiện trí thông minh của mình thì con nhỏ đã cho tôi một câu chìm nghỉm:

- Long thấy Linh có đẹp không?

Tôi nuốt nước bọt ực một tiếng, rồi gật đầu quả quyết:

- Đẹp mà. Hồi Linh mới vào lớp, Long đã để ý Linh rồi đó!

Mắt con nhỏ sáng lên. Được một người con trai để ý, đối với con gái là một niềm tự hào mãnh liệt sánh ngang với việc đàn ông được khen cu đẹp. (Tất nhiên trừ trường hợp đàn ông quá xấu và vô duyên - giống như mấy độc giả đọc mà không có thank tôi) Con nhỏ hỏi tiếp:

- Có thật không đó? Mà sao lúc đó Long lạnh nhạt với Linh hoài à, đâu có giống đang thích Linh đâu?

Tôi đánh bài ngửa luôn:

- Tại hồi đó Linh đi với thằng kia, cho nên Long cũng không có muốn xáp vô, kì lắm.

Nhắc tới thằng khỉ đột, mặt con nhỏ xị ra. Tôi chợt nhớ ra một điều, nhưng chẳng biết có dám hỏi hay không. COn nhỏ kia cũng xem chừng đoán được ý tôi, nói trước luôn:

- Long muốn hỏi tại sao Linh quen ổng hả?

Tôi gật gật. Con nhỏ tiếp:

- Linh không có thích ổng đâu. Có điều trước đi học về hay bị tụi con trai ngoài đường chọc ghẹo, có ổng thì Linh an toàn hơn. Chứ xấu trai thí mồ, ai mà thèm chứ!

Đàn bà ghê gớm thật. Tí tuổi đầu đã biết nương tựa đàn ông, quả thật không đơn giản. Nhưng cái ý tôi muốn hỏi đâu phải vậy, con nhỏ này chỉ được cái láu táu không ai bằng. Ý tôi muốn hỏi là nó với thằng khỉ đột từng làm cái gì cơ.

- Vậy, sao Linh còn làm mấy cái chuyện đó với nó?

Con nhỏ mặt mũi bực bội hẳn đi:

- Linh đâu có muốn mấy vụ đó với ổng, chỉ nghĩ là hôn thôi mà. Mà mồm miệng ghê thấy mồ, Linh không muốn cho ổng chạm vào người nữa.

Tôi khoái trá chút nữa bật cười thành tiếng. Haiz, đồ xấu trai mồm thối - ngày mai tôi sẽ đến trường gọi nó ra và bảo vậy. Nhưng cái cảm giác ghen tuông cũng lần đầu tiên xuất hiện trong đời, khi tôi nghĩ lại cái hình ảnh con nhỏ bị thằng khỉ đột đè ra nút vú. Con nhỏ hình như cũng nhận ra vẻ mặt tôi không vui vẻ, nó cũng chẳng hiểu sao tôi như vậy nên nhìn tôi với vẻ kì kì. Tôi cũng bắt đầu nhận ra cái vô lí của mình, nhưng không kìm được sự tò mò nên hỏi thêm một câu lãng xẹt:

- Vậy,,, lúc đó Linh có thích ko?

Con nhỏ giận dữ thấy rõ. Nó lườm tôi một cái khét lẹt rồi sẵng giọng:

- Không! Nếu Long nghĩ Linh là thứ con gái đó thì từ mai đừng bao giờ nói chuyện với Linh nữa.

Tôi hơi ngỡ ngàng. Con gái luôn là một điều cực kì khó hiểu, kể cả khi họ mới chỉ mười mấy tuổi. Tôi xuống nước làm huề:

- Thôi mà, Long đâu có nghĩ vậy, chỉ hỏi cho biết thôi. Giờ mình hỏi tiếp nha.

Con nhỏ đứng hẳn dậy, nói quả quyết:

- Thôi không có hỏi nữa. Linh phải về đây, muộn rồi.

Tôi cứ như con mèo bị chụp cái túi nilon vào đầu vậy, loanh quanh chẳng biết đường nào mà lần. Đàn bà lúc nắng lúc mưa có khác, không lẽ hỏi mỗi vậy mà cũng làm con nhỏ nổi cáu sao? Lại nữa, lúc trong phòng tắm tưởng xơ múi được gì, ai dè được ôm một lúc là chấm hết lãng xẹt vậy sao trời? Tôi vừa đưa con nhỏ về vừa nghĩ ngợi lung tung, mém chút nữa đâm thẳng cái xe vô xe rác đậu ven đường, làm con nhỏ hét toáng lên:

- Long đi cái kiểu gì kì cục vậy?

Từ sau lúc đó tới khi về tới nhà, con nhỏ ngậm tăm chẳng nói thêm điều gì cả. Tôi cũng chẳng nghĩ ra điều gì để nói, chỉ đi chậm chậm kéo dài thêm chút thời gian. Nhưng có đi chậm mấy thì cái hẻm nhà con nhỏ cũng hiện dần ra trước mắt. Tôi với tay lấy cái cặp sách đưa cho con nhỏ với vẻ mắt chân thành hối lỗi, tuy nhiên nó vẫn cứ lạnh lùng hệt như một con thạch sùng. Đúng lúc tôi đang chán nản và thất vọng về bản thân mình hết sức có thể thì con nhỏ quay lại, kêu:

- Mai tới đón Linh tiếp nha.

[X] Close.