Co gai ban dam

Mấy ngày sau đó tôi cảm giác bị mập lên một cách bất thường, hai mi mắt nặng trĩu, toàn thân phù lên. Mẹ tôi đưa tôi đi khám thì phát hiện ra tôi bị “viêm cầu thận cấp”. tôi thấy hơi lo, bác sĩ bảo tôi ở lại bệnh viện để theo dõi còn tôi thì chẳng muốn như thế chút nào tôi cứ nằng nặc về nhà trị bệnh. Khi mới nhập viện họ truyền nước cho tôi, với nhà tôi chẳng có chút kinh nghiệm gì về chuyện bệnh tật nên cũng không để ý, đến khi một người bà con làm trong bệnh viện vào thăm mới thấy bảo y tá dừng ngay việc truyền nước. Cô ấy giải thích, thực ra bệnh viêm cầu thận là hiện tượng dư nước thì làm sao truyền nước vào được. Bố mẹ tôi bị sốc khi thấy trình độ chuyên môn của y tá ở đây.
10 ngày nhập viện với tôi quả là cực hình, cái bệnh viện tỉnh lúc nào cũng ồn ào, hôi hám làm tôi cảm thấy khó chịu trong người. Bác sĩ y tá thì làm việc quan liêu thiếu trách nhiệm. Do tôi có bảo hiểm y tế nên thấy chẳng quan tâm gì nhiều cũng may là có nhiều người quen trong này nên sau đó thấy họ làm việc quan tâm tôi hơn ( chắc cũng có chút đỉnh gì rồi ). Trong quá trình điều trị 10 ngày họ yêu cầu tôi phải nằm im một chỗ, không được cử động mạnh và đặt biệt không được ăn mặn đây mới là điều tôi khó chịu nhất. Không tivi, không internet, không game….. làm sao tôi chịu đựng nổi qua 10 ngày chứ.
Do công việc với lại tôi lớn rồi nên bố mẹ không ở cạnh tôi thường xuyên, còn chuyện cơm nước cũng đã có bà tôi lo ( bà này là dì ruột của mẹ tôi ). Bạn bè của bố mẹ tôi đến thăm tôi rất đông, trong tủ cạnh giường lúc nào cũng đầy ắp sữa, bánh, trái cây… Tôi đếm từng ngày để ra khỏi cái bệnh viện này. Ngày thứ 3, Liễu đến thăm tôi, có lẽ bây giờ Liễu mới biết từ những người bạn của tôi về bệnh tình của tôi. Nhìn dáng dấp của em bước vào phòng mà trong lòng tôi cảm thấy một cảm giác rất lạ, có lẽ đây là lần đầu tiên mà tôi có cảm giác ấy một cảm giác yêu thương em thật sự. Khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi chắc do đạp xe đạp 7,8 cây số để xuống đây. 
Tôi niềm nở để đón chào Liễu:
- Em xuống đây bằng gì vậy
- Thì bằng xe đạp chứ bằng gì nữa, mà sao anh không nói với em biết. – Liễu vừa nói vừa đặt túi trái cây xuống giường.
- Thì có gì đâu mà phải nói em, ai cũng chẳng muốn em phải lo cho anh nhiều.
- Sax, bạn bè mà nói với nhau như thế à, nếu như anh Tùng mà không nói thì em cũng chẳng biết nữa. ( Tùng là thằng bạn hồi cấp 2 của tôi )
- Bạn bè thôi à – Tôi cố trêu em, em đỏ mặt nhưng không trả lời.
- …..
Hôm nay mẹ tôi lại vào bệnh viện thăm tôi như mọi ngày ( mẹ tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa để vào bệnh viện ). Bà bắt cảnh Liễu đang gọt trai cây cho tôi, Liễu nhanh miệng “cháu chào bác”. Có lẽ nhìn thái độ bối rối của tôi và em mẹ tôi cũng đoán được phần nào bởi đơn giản bà là người hiểu tôi nhất và thương tôi nhất. Mẹ đem cơm cho tôi và dẫn Liễu ra ngoài ăn trưa. Tôi thực sự rất lo vì không biết hai người họ nói chuyện gì. 12h trưa tôi thấy mẹ tôi quay trở lại, tôi hỏi mẹ “của Liễu đâu mẹ”, “à, nó về rồi để chiều còn đi học”. Trái với suy nghĩ của tôi khi nghĩ mẹ sẽ hỏi những câu hỏi về Liễu nhưng bà không hỏi gì cả. Tôi không biết phải nên vui hay buồn trong tình huống này. Qua ánh mắt của tôi, bà hiểu tôi đang suy nghĩ cái gì, tôi không biết mẹ sẽ nghĩ tôi như thế nào, sẽ vun đắp cho mối quan hệ hai đứa hay sẽ ngăn cản khi 2 kì thi quan trọng của tôi đang đến gần. Mẹ tôi không muốn xen quá nhiều vào chuyện riêng tư của tôi.
Mấy ngày sau đó, Liễu lại đến thăm tôi và chăm sóc tôi trong bệnh viện, Yến bí thư của lớp đến thăm tôi. Thực ra mấy ngày trước cũng đến rồi nhưng với tư cách là người đứng đầu lớp. Yến vào đúng lúc khi tôi và Liễu đang nắm tay nhau. Tôi bất ngờ không biết giới thiệu sao cả, tôi không muốn yến biết tôi đã có người yêu bởi tôi còn khá nặng tình cảm với Yến. Nhưng tôi không thể không nói ra, tôi đành giới thiệu Liễu bạn gái tôi. Từ trong đôi mắt Yến tôi biết mình không còn một cơ hội nào nữa. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải chấp nhận sự thật phũ phàng ấy. Tôi quyết tâm sẽ yêu thương và chăm sóc Liễu thật tấm lòng mình.

co gai ban dam

Nằm trên người nhỏ, cảm giác đầu tiên là……………..em thấy nhức kinh khủng ở bụng dưới vì cơ bản là chym em nó bị vướng, lại đâm vào quần nên rát lắm các thịm ạh, anh em chúng mình chắc ai cũng nhớ về kỉ niệm về những tai nạn cương cứng éo đúng thời điểm nhễ, đau vãi ra í.

Em xin kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ của em cho các thím giảm tình trạng căng thẳng ạh.Hồi năm học lớp 9, cái thời mà em đã đc nhiều người để ý trong trường vì độ trắng của da, độ dựng của tóc, lúc đó mẹ em đã mất, ba thì lại ko ở nhà nên quần áo em toàn phải tự lo, ngày hôm đó, đáng lẽ ra tối hôm trước em phải giặt đồ lót của mình để mai còn đi học nhưng vì quên khuấy đi mất nên sáng hôm sau đi học em ko thể mang cái quần chip hôi hôi như hủi đc vì sợ bị bệnh nấm trym, thế là em đến trường mà chỉ mặc 1 chiếc quần dài thôi, lại thêm cứ đứa con gái nào mà em nhìn xinh hoặc nhìn em là nó cứ………….. ngỗng cmn lên luôn mới đau chứ lị.
Vào 3 tiết đầu thì mọi thứ vẫn ổn nhưng tới tiết 4 thì em đang ngồi im re thì bà cô dạy môn Công Nghệ hình như phát hiện đc đỉnh nhọn trên chiếc quần em hay sao ấy, nên gọi em đứng lên phát biểu, mà nói đi cũng phải nói lại là bà cô nào nhan sắc thì bình thường như người đi đường thui hàz, nhưng đc cái 3 vòng chuẩn thôi rồi, nhất là quả ngực và mông, mông thì bự chảng làm cho mỗi lần quay lên bảng viết bài là cái mông cứ ngoáy ngoáy như đúng rồi, làm cho hơn 21 cặp mắt thèm thuồng nhìn theo và những phút giây liên tưởng đến chảy nước miếng của các bạn boy lớp em, thật là vãi hàng, cặp ngực đi thì cứ cà lắc cà lắc, em nói thật là nhiều lúc đi học trái buổi mà gặp bà ấy mặc đồ bộ thì em xin thề với các thím là em còn thấy cả cái núm vú của bả sau cái áo lót huyền thoại màu đen đang chỉa thẳng và rape tinh thần em, hoang mang Hồ Quỳnh Hương tí, quay lại với tiết học năm nào.
Em đứng lên mà lòng bồi hồi lo lắng vãi ra luôn ấy chứ, với hi vọng là thằng nhỏ nghe theo lời thằng lớn, bà kiu em nói về các thứ cần để thực hiện món j j đó thì phải, căn bản là giờ em éo nhớ nổi đc là cái món lề j hết, lúc đó em bấn lắm chứ, nhưng may sao cáo thằng bạn phía sau lại nhắc như đúng rồi, em nói đầy đủ hết, chẳng thiếu món nào, bả ậm ừ cho em ngồi xuống rồi cả lớp im thin thít, em thở phào nhẹ nhõm và thằng nhỏ thì ngỗng zậy lun với sự hung dung và khao khát vãi ra, nó châm thẳng vào quần làm em nóng ran người, mặt mày đỏ ửng, hai tai như bốc hỏa cứ cố ngồi xiêng rồi lại xẹo chỉ mông mấy đứa ngồi ngang ko để ý dùm cái nhoa, nhưng đời đéo như mơ và chuyện đó đéo ai ngờ, thằng bạn nhoi lên nói nhỏ và vừa đủ to để bà cô và hầu hết lớp nghe thấy “lát bao anh ăn cái j đi nha, ko có anh là mày die”.Bà cô nghe thấy thì liếc ngay xuống và bắt thằng phía sau em đứng dậy trước và sau đó là em luôn, bà nói thằng kia xuống cuối lớp đứng, em thì bị bắt đứng dậy, vì thằng nhỏ đang vẽ nên trong quần em 1 đường thẳng nên em cứ đứng mà chống tay lên bàn, mông nhoài về phía sau, thế mà bà cô cứ kiu em đứng thẳng lên ko đc chống tay lên bàn nữa chứ, thế là em đứng thẳng và cố gắng đưa cái phần hạ bộ áp sát vào bàn ko muốn bàn dân thiên hạ hoang mang và lo lắng.bà yêu cầu em nhắc lại câu hỏi lúc nãy mà trả lời nó, em trải lời trong ngượng nghịu vì thằng nhỏ làm căng quá và vì em cũng éo nhớ lắm, đang trả lời thì bả nói “em đang ngó cuốn sách dưới học bàn hay sao mà nhìn nhìn cúi cúi j vậy”, híc, lúc đó em đứng hình luôn ko biết nói j nữa, bà ấy từ trên bàn giáo viên đi xuống, cặp ngực lắc lắc lại càng làm em căng thẳng cái chym các bác ạh, ênn nó thẳng tưng và hiện rõ nguyên cây sau hình đáng chiếc quần luôn mới đỉnh chứ. Hic hic.Bà đi tới chỗ em, nhìn thẳng mặt em và nói ”em giấu cái j dưới học bàn, nói ngay”,em thì cư ấm úng nói em ko giấu j cả, nhưng bả éo tin, cứ đòi kiểm tra, em thì cứ ì lại và ko chịu kéo phần thân dưới ra khỏi cái hộc bàn mà cứ ép sát, thế là bả đẩy em ra 1 xíu và nhìn thẳng hộc bàn, xong bả nhìn thẳng góc vào phần dưới của em, phải vài giây luôn ấy chứ, em lại đỏ mặt, ko biết nói j luôn, hic bả nhìn chym em thì thấy nó thẳng tưng, lại chỉa ra làm cho cái quần căng vật vả luôn, hùi đó lại chảnh chó, may quần ống túm, đáy căng nên nó chỉa ra rõ mồn một luôn ấy các thím, rùi bả ngước lên nhìn em với vẻ mặt như nào thì em ko thể diễn tả đc, nhưng mà nhìn mặt em chằm chằm 1 lúc thì đã cười mỉm 1 phát làm em chết trân và khá là nhục mặt, đoạn bả bảo thằng bạn em về chỗ ngồi, cho em ngồi xuống và nói 1 tràn, em xin nhắc lại tuy có thể ko chính xác từng từ nhưng đại ý là thế:“Tui biết các em là những đứa con nít mới lớn, rất bốc đồng, ham tìm hiểu, có những đứa còn ham chơi game, ham iu đương này nọ, nhưng tui khuyên các em hãy chăm chú tất cả vào việc học, lứa tuổi các em là chỉ nên ăn và học thôi, các em ham hố lao vào tìm hiểu những thứ vượt quá lứa tuổi của mình là ko nên và ko đáng, các em đừng phụ công ơn của ba mẹ rồi ông bà và cả của thầy cô, hãy chỉ là 1 đứa trẻ biết ăn, học là đủ.
Em ngồi mà mặt đỏ gay, nhất là khi bả nói từ “bốc đồng” là em giật bắn người nảy lên phát luôn, hic, nghe bả nói mà tim gan em nóng bừng, nhục ko thể tả và dù có tả cũng ko hết nhục.hic, em run bần bật luôn ấy các thím, cảm giác như vừa bị phá trinh luôn ấy chứ, thời gian sau thì bả vẫn dậy lớp em nhưng ko kiu em lên trả bài j nữa, thỉnh thoảng kiu em phát biểu thôi, và dù có gẳp mặt nhau trên sân trường hay cổng ra vào, trên hành lang lớp học em chào thì bả cũng khẽ gật đầu thôi. Hic, nhắc đến chuyện này thì kí ức ùa về vãi các thím ạh.Tất nhiên còn nhiều kỉ niệm nữa chứ nhưng mà toàn ko đâu nên em ko tiện nhắc đến.
Quay lại với lúc đầu chap, vì em đau và rát chym quá nên buộc phải leo xuống nằm ngửa ra và tuột hẳn cái quần jear ra khỏi người và quăng xuống đất luôn, nhỏ cũng nhân cơ hội đó mà lấy cái mền(chăn) quấn luôn, em tuột cái quần xong thì lao vào kéo chăn ra khỏi người nhỏ vì cơ bản là em đang rất hứng, hì hì, kéo đằng đầu thì nhỏ cầm chặt quá nên em mới vòng đến khúc thân người cù lét vài phát thì thấy nhỏ cười khúc khích và nới lỏng tay dần em nhân cơ hội đó thì em thọt tay vào phần thân và kéo cả tấm chăn ra luôn và quăng thẳng xuống dưới sàn luôn, nguyên thân hình trắng trẻo lộ ngay ra trước mặt em, hic, cảm gíac như dc sỡ hữu, đc chiêm ngưỡng 1 điều kì diệu có thật ngay trước mắt mình vậy, vì nàng đắp chăn, bị em kéo ra nên cái áo 3 lỗ bị kéo lên cao hẳn làm lộ ra cả cái áo ngực màu trắng xinh xinh với cặp vếu trắng ngừng, em xông tời lao lên người nhỏ mà hôn môi nhỏ ngấu ngiến, nhỏ hưởng ứng rất nhiệt tình bằng cách kéo đầu em chặt lại với đầu nhỏ, nhỏ rất biết hôn, luồn lưỡi và đá đủ kiểu làm em phê như con tê tê luôn ấy chứ, đc 1 hồi thì em bắt đầu đuối hơi nên buông miệng nàng ra, rà dần xuống cổ nàng mà mút mà hôn ngấu nghiến, nàng co người, nhô cao phần cổ, em đc thế nên hôn như điên như dại luôn, rà dần xuống phần ngực nhỏ, em đang định kéo cái áo ngực nhỏ nhỏ xinh xinh ra thì nàng kiên quyết ko chịu cứ giữ khư khư nói là:”ko đc,làm j làm nhưng ko có cho cởi ra đâu”, lúc đó em chẳng biết lí do tại sao cái bím thì cho đụng mà cái vếu thì lại ko, sau này thì em biết là lúc đó nàng sợ em chê vếu nàng nhỏ nên kiên quyết ko cho, nhưng mà thú thật là lúc đó em thấy nó bự và cao lắm, nhìn rất là đc mà ko hiểu sao nàng lại tự ti thế chứ.Nghĩ vậy rời em cũng ko ép nàng chi nữa, cúi thẳng xuống dưới phần háng của nàng luôn,lông bím nàng thật đẹp, mọc đều nhưng ko rậm mà lạu thưa thớt lắm, nhìn vào cáo khe bím thấy 1 chút chất nhờn trong khe vẫ còn đang rỉ ra, nhìn thấy là cơn cuồng dâm của em lại nổi lên, em chà sát 2 mép bím của nhỏ phát thành tiếng bởi vì hai mép tuy rất nhỏ nhưng cạ sát với chất nước đó nên tạo thành tiếng nhót nhép tuy nhỏ nhưng rất kích thích, nàng thì rên khá khẽ là phần hạ bộ lăn lăn liên hồi luôn, cứ thế em cứ chà sát đủ kiểu khoảng 2, 3 phút thời gian như lắng đọng và khoảng khắc này dường như chỉ có đôi mình, đc 1 lúc thì thấy nàng quằn quại quá mà chợt nhớ tới 1 hình ảnh trong bộ phim mà em đã xem nên em đã…………………………….P/s:Gần đây nhà em bắt đầu dọn nhà và mua sắm chuẩn bị đón tết nên hơi bận, ko có nhiều thời gian để type chap lắm, nên chap ra muộn hoặc em ít lên đọc cmt của các thím đc, mong các thím thông cảm, em xin nhắc lại lần thứ 3 là các chap kia em viết xong từ trước khi lập trang page này kia nên em mới nói là viết tới chap 20, còn các chap 10.1,10.2,10.3,… là các chap em kể lại theo nhu cầu của các thím nên mỗi ngày em đều viết chứ ko phải là viết xong rồi mà ko up lên, điều này em đã nói ở hầu hết các cmt trước, mong các thím đừng inbox nói về vấn đề viết rồi mà ko up nữa, cám ơn các thím luôn dõi em từng chap nhé, iu các thím nhìu vãi ra luôn í.

co gai ban dam

co gai ban dam la gi ?

Thanh trườn lên đưa dương vật vào miệng bà Hiệp,hai người tiếp tục cuộc giao hoan bú mớm trong cơn mê đắm cực độ.

Thanh lật sấp bà Hiệp,mông người đàn phồng to hấp dẫn,từ phía sau hắn cầm dương vật cứng ngắt đâm thẳng vào cái khe ướt nhẹp.Bà Hiệp rú lên khi hắn nắc tới tấp.Cuộc giao hợp hòan tòan cho hết không che dấu cơn sướng,không đạo đức,không tuổi tác,không gượng ép,không e lệ,không thẹn thùng,thật tự do cho từng thớ thịt hửi mùi ân ái, đâm sâu ,hết mình.Dấu vết ân ái loang đổ xuốmg tấm nệm trắng tinh như mời mọc tậm tình của những cơn sướng chảy ra.

Từ sau bờ mông nhô caoThanh ôm chặt nắc mạnh dần và gừ trong trọng họng cho cơn sướng phun ra phía dưới,bà Hiệp bấu chặt tay xuống tấm ra rên rĩ sõai người đón từng làn khí nóng bắn mạnh vào âm hộ mình trong thống khóai vô tận.

Thanh vừa ngồi dựa trên thành giường vừa uống bia vừa coi tv,cơn ân ái mặn nồng đã qua,bà Hiệp xuống dưới lấy đồ nhậu,trên người bà khóat áo chòang dài và mặc một cái quần xi líp nhỏ.Một số khô bò,một số các đồ khác như đậu phọng mứt và đồ ăn nhẹ.Bà Hiệp cũng là một tay uống bia cừ.Bà để đồ ăn xuống bàn nhỏ và leo lên ngồi cạnh Thanh.Hai người uống bia ăn khô bò coi tv.Thanh vừa coi tv vừa thò tay qua mân mê vú bà Hiệp,lát sau núm vú bà cương lên.Thanh chợt hỏi:
“Mình fuck quá xá cỡ coi chừng dì mang bầu à!”
“Tao có uống thuốc ngừa rồi, đừng lo!”
“Sao dì hay quá vậy!”
“Hổng biết nữa,truớc khi vài tuần mầy đến tao có cảm giác lạ lạ,nên đi bác sĩ xin thuốc, đến khi gặp mầy tao biết là thuốc dùng được rồi nên tao uống!”
“Tui hỏi chơi mà thật à!”
“Sao không,tao còn kinh nguyệt mà mầy! tao đâu muốn đẻ nữa!”
“Dì sanh thằng Thắng hồi bao nhiêu tuổi?”
“Hồi tao 17 thì phải!”
“Trời sao sớm vậy!”
“Thì ở Việt Nam lấy chồng sớm là thường thôi!”
“Hèn chi di trông còn trẻ măng!”

Bà Hiệp đưa tay vọc vào cặc Thanh nói:
“Trẻ mầy mới thích… mới chờ cái nầy nầy…!”
Thanh chợt hỏi đưa tay thò vào trong quần si líp của bà Hiệp:
“Của dì sao cạo láng o vậy cà?”
“Mầy không thích sao!”
“Thích chứ! Mê thấy mồ!”
“Tao thấy bây giờ đàn bà con gái cái gì cạo sạch,nên tao cạo…chứ lông nhiều lắm à mầy!”

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”

co gai ban dam

Mình cũng không nói gì các bác , nhưng chuyện của mình thì mình cứ tiếp tục viết , đời thiếu gì người giống nhau :

Trời thì nóng quá , cũng sắp đến hè rồi , chờ thi xong thì về quê luôn ( quê mình ở gần nha trang các bro nhá ) , đang ngồi ở nhà coi phim ( từ nhỏ đến lớn mình chỉ coi Dragon Ball đến giờ thỉnh thoảng vẩn coi các bác ạ ) không giám đi ra ngoài vì trời nóng quá , bổng đột nhiên con nhóc chạy đến giành các điều khiển 
V: làm cái *** gì thế
P: ăn rồi mở miệng ra nói tục .
V: thích thế có sao đâu
P: ờ , mà lớn to đầu rồi mà còn coi phim hoạt hình
V: ờ thích thế , có đưa không thì bảo
P: không mở phim khác coi
V: sao không lấy con lap đó mà coi .
P: hết pin rồi
V: thế giờ coi phim gì
P: hàn quốc đi 
V: không , coi phim khác đi
P: cũng được mà phim gì
V: để coi ( mình dò kênh , lúc đó HBO có chiếu phim Titanic )
Ngồi coi mà mình mất hết hộp giấy , coi đến đoạn chìm tàu thì nó khóc ôi khỏi nói luôn , chút nhìn lại xong mất hết hợp giấy , coi xong nó quai lại nói 
P: phim hay quá ha 
V: ờ
P: ước gì mình được đứng trước mũi tàu đón gió biển nhĩ , không biết cảm giác đó thế nào
V: úi giời , tưởng gì chứ cái đó , đi hoài
P: dóc tổ 
V: không tin thì thôi
P: thôi đi ông nội xuống phụ tui nấu cơm không tui cho nhịn đói
V: thôi được
Đi sau con nhóc xuống bếp mà thèm muốn chết nhìn cập mông của nó chỉ muốn bóp . mà con này vô ý hết sức , đi tắm lúc nào cửa cũng không gài chốt đợi mình nhắc nó mới chiệu khóa , ở nhà thì không mặc nịt vú , cái này thì cho được đi . có lúc nó còn không mang cã quần chip thấy hiện con '' sò '' ra luôn , tôi nhắc cã chục lần nó mới hết quên . Sáng nay xuống bếp thì thấy nó đi đâu rồi chĩ chuẩn bị ăn sáng cho mình , khi về thì nó như người mất hồn , cứ thửng thờ , ăn cơm còn rơi cã bát xuống đất
V: sao thế nhóc , không được khỏe à
P: dạ không
Ăn xong nó đem rác ra đổ thì làm gì đó té mình nhìn thấy hốt hoảng chạy ra thì thấy hình như xe kia mang mà nó bỏ chạy mất tiêu rồi nhìn thấy máu mình hốt hoảng gọi cấp cứu . Vào đến bệnh viện thì đưa vào cấp cứu khoảng 30 phút bác sĩ đi ra , bảo qua phòng bên :
bs : chào anh , có phải anh là chồng bệnh nhân không ạ
lúc đó cuống quá nên dạ luôn cho rồi
v: dạ phải ạ
bs: hiện giờ thì vợ anh không sao nằm nghỉ vài hôm thì có thể xuất viện
v: dạ cảm ơn bác sĩ
bs: nhưng mà có 1 điều không hay cho anh ,
v: dạ bác sĩ cứ nói
bs: chị nhà có thai khoảng 3 tuần rồi , nhưng mà do tai nạn nên hỏng
v: dạ thế có ảnh hưởng gì về sau không bác sĩ
bs: cũng may là không có gì , tốt nhất là anh nên đừng cho chị nhà biết
Đi ra khỏi phòng mà muốn sỉu tại chổ , nghĩ lại mình cũng khỏe thiệt , mới có 1 lần mà dính thai , sau này phải cẩn thận mới được không thì chết , mấy hôm liền con nhóc chẳng nói câu nào , về đến nhà thì cứ ở trong phòng , thiếu tiếng cười con nhỏ mình bực bội thật , vào phòng ngồi cạnh bên hỏi nó .
v: mấy ngày nay sao thế nhóc
nó quay lại ôm chầm mình vừa nói vừa khóc
p: mất hết rồi anh à
nghe câu đó mình tưởng nó biết chuyện ai ngờ không phải đến bây giờ nó cũng không biết
v: mất gì chứ , từ từ nói anh nghe nào
p: ba mẹ em ly dị rồi
v: hồi nào thế
P : hôm bửa
v: thế bây giờ nhóc ở với ai
P: dạ em ở với anh được không
v: ờ cũng được , mà sao ba mẹ em không lo
p: ai cũng có hạnh phúc riêng hết rồi
v: ơ ba mẹ em quá đáng thật , thôi đừng khóc nửa em
p: anh ơi em có chuyện này . lâu rồi em chưa dám nói
v: chuyện gì em nói đi
p: em yêu anh lâu rồi mà em không giám nói làm bạn trai em nhé
v: ơ chuyện này
p: anh không thích em à
v: anh cũng thích em nhưng sợ em chưa hiểu anh nên anh sợ làm tổn thương em thôi
p: không sao đâu anh , mọi việc ăn chơi của anh em biết rồi
v: sao em biết
p: anh có quyển sổ nhỏ ghi thành tích ăn chơi của anh đúng không
v: em đọc nó à ( mọi cuộc vui check hàng em nào mình cũng ghi vào cuốn sổ đó , từ khi con nhóc phát hiện mình vứt luôn)
P: em xin lổi anh
v: không sao . à mà nhóc nghĩ hè chưa
p: rồi anh ạ
v: anh vừa mới thi xong , hay đi chơi đâu đó cho đở buồn nha . xong hẹn hò luôn được không
p: cũng được
Mọi dự định đã xong ôm con nhóc ngủ mà lòng nao nức . sáng dậy em thu dọn hành lý đi . 9h lên máy bay , hành lý đã chuẩn bị xong mình khóa cửa , lấy xe đi ra sân bay . đem xe về luôn . ngồi nhìn em hình như em có vẽ bị gì
v: em sao thế
p: không sao không biết đi máy bay thế nào nhĩ
v: ( mình cười) bộ chưa đi máy bay lần nào à
p: dạ chưa
v: chút nửa đi rồi biết 
Chẳn mấy chốc đã về bay cam ranh , về nhà mình thì đi khoảng 35 km nửa thì đến

co gai ban dam

Xem co gai ban dam hay nhat 2014

Ngọc gọn gàn trong cái váy nhẹ mỏng, thân hình đầy sức sống của đàn bà thời sung mãn nhất. Không chồng đã lâu, nàng có vẽ như cần hơi đàn ông. gặp Thuận nàng thất mình bị kích thích mảnh liệt, không hiểu tại sao?Khi vài ly wine đã qua, những tâm tình thố lộ, Thuận đứng lên lại phía sau Ngọc kéo nhẹ nàng đứng lên, chàng nhẹ nhàng đưa tay luồn vào trong váy, Ngọc đứng nguyên, đầu cuối xuống thụ động chấp nhận, Bàn tay chàng mò mẫn tiến lần lần lên giữa háng, xoa vào vùng hạ bộ căng cứng. Nàng quây trở lại, Thuận cuối xuống, hai lưỡi nguyện lấy nhau như không rời. Chàng bế nàng lên đi về phòng ngủ. Thuận từ từ thoát y cho Ngọc. Thân hình người đàn bà căng nở trong đôi mắt người đàn ông. Sức sống mảnh liệt nhấp nhô trên hai đồi vú trần dồn dập, phía dưới bàn tay chàng lùa hẳn vào vùng cấm địa, âm hô tròn trịa mướt lông của Ngọc đẫm ướt nhô cao mời mọc. Thuận biết chàng sẽ cho Ngọc nhiều khoái lạc, khi những ngón tay đi sâu vào vùng cấm địa với những nẩy bật đồng lõa của nàng. Chao ơi! cơn khoái lạc từ từ dâng lên theo lời rên của Ngọc: “Anh. . . anh ơi!. . Aaaa!” Bật ra những âm thanh rên rĩ từ môi miệng Ngọc khi Thuận liếm bú trong vùng nhậy cảm âm hộ. Cơn dâm nứng dâng lên cao độ Ngọc không kiềm chế được những cử động ham muốn tận cùng. “Đụ em. . . đụ emmmm đi Thuận”. Những cái thốc thật mạnh, Ngọc lăn lộn trong vòng tay của Thuận, khi dương vật săn cứng của chàng đâm vào thật sâu, thật mạnh trong cửa ngõ của Ngọc. Đầu Ngọc như chuí xuống sàn nhà, hai bàn tay như xé toan tấm ra trải giường, Phía dưới đôi mông tròn to, chiếc gối như muốn kê cao hơn, âm hộ như nỡ to hơn gần hơn, và những cú đẩy mạnh bạo hơn thì Thuận phóng tinh ào ạt vào âm hộ. Ngọc cong người rên rĩ đón nhận sự sướng ngất lâu lắm nàng không có hưởng thụ.

Thuận đưa Luân đi chơi, hai chú cháu vui vẻ. Trong quán bar buổi tối, hai chàng sần sần cả. Bỗng Thuận móc bóp đưa Luân coi tấm hình của Hoa khi chàng chụp. Trên người chẳng có mảnh vải nào. Luân không ngờ Thuận bạo như vậy: “Trời! sao Chú bạo vậy!” Luân nói xong, Thuận nheo mắt nhìn hắn trả lời: “Mẹ! Chú mầy khoái thí mẹ, làm bộ! Lâu lâu có tí thật thì mê thôi!”Luân hỏi tiếp: “Chụp hồi nào vậy cha!” “Sinh nhật năm ngoái”Trong bóng tối mờ nhưng Luân thấy không sót thân hình của Hoa, nhiều tấm chứ không phải một. Đôi mắt hắn sáng lên những nét thích thú. Khi hai chàng về đến nhà thì say mềm, Hoa đưa Thuận lên phòng ngủ và Luân nằm trên sofa. Nàng giật bắn cả người khi thấy cái bóp của Luân rơi trên thảm, có hình của nàng. Tấm hình ngày sinh nhật tháng tư. Luân bỗng tỉnh ngủ chụp lại cái ví nhưng đã trễ. Không giận dữ nhưng Hoa lôi Luân dậy hỏi:
“Bộ anh Thuận cho Luân hả?”
Luân tỉnh queo đáp:
“Có gì đâu!coi tí đã sao!”

Hoa trả lời không gay gắt:
“Bộ tui là của chùa sao!”
Mặt Luân đỏ gay nói:
“Người đẹp như chị không khoe cũng uổng!”Và hắn cầm tay nàng kéo ngồi xuống sofa. Hoa ngoan ngoản như con chiên. Trong bộ đồ ngủ mỏng tanh, Luân nhìn nàng như ăn tươi nuốt sống. Hắn chòm qua ôm nàng. Hoa đẩy ra như lấy lệ. Hắn vùi đầu vào cặp ngực trần sau chiếc áo mỏng. Hoa ngã người nằm trên ghế. Luân trường lên. Tấm thân to lớn người con trai mới lớn đầy sung mãn đẩy Hoa vào ngõ cuối. Rõ ràng nàng như chờ đợi giờ nầy lâu lắm rồi. Lưỡi hắn cuống vào lưỡi nàng thật lâu, hai cái miệng như không rời. Bỗng Hoa đẩy bật Luân ra, nàng thoăn thoắt lên lầu, lát sau nàng trở xuống trong áo quần gọn gàn , nàng cầm chìa khóa trong tay nói nhỏ vào tai hắn: “Ở đây không được ra xe thôi!. Hoa chở hắn về nhà bà Ngọc. Hai người se sẽ vào cửa sau, khi căn phòng hắn đóng lại thì bầu trời tự do mở ra, Hoa ra dấu im lặng. Nàng lấy khăn bịt mắt hắn lại và nói: ” Khi tui đếm từ một đến ba mới được mơ û mắt ra!”Tiếng ba nhỏ vừa dứt Luân mở khăn thì thấy cả một tòa thiên nhiên của Hoa trước mặt. Thân thể tuyệt đẹp của nàng phơi trước mặt thằng con trai mới lớn. Hắn ngẩn ngơ chiêm ngưỡng sự thật chứ không còn trong tấm hình. Hoa tiến tới ve vuốt cậu trai. Cái lực lưỡng của hắn không làm nàng thất vọng, khi dương vật Luân được sổ lồng. Trời ơi! to khủng khiếp, như cũa mấy chàng da đen. Đồ sộ gân guốt cứng ngắt ngỗng lên hết cỡ. Kinh nghiệm của người đàn bà có chồng con, Hoa ve vuốt chàng trai. Cái miệng kinh nghiệm của nàng và cái lưỡi xuyên suốt đi vào cửa ngõ chàng trai trẻ đẹp. Hoa mút dương vật thành thạo, Luân cong người xuất tinh không đầy vai giây sau. Cái sướng ập tới không kìm chế được với người đàn bà kinh nghiệm tràn đầy. Nhưng Hoa biết hắn sẽ trở lại rất nhanh lần thứ hai thứ ba không bao lâu. Cậu trẻ nào chả vậy. Hắn sẽ quần nàng suốt đêm. Bên kia nhà Thuận ngủ say như chết. Nàng biết Thuận sẽ ngủ dậy rất trể vào ngày hôm sau, và chàng cũng không cần biết nàng đi đâu, hình như chàng biết nàng đã đi đâu. Hoa nằm xuống bên Luân vỗ nhẹ vào mông của hắn nói:

[X] Close.