Co giao toi

Lời qua tiếng lại giữa hai chị em đến đây lại im lặng vì lần thứ tư thằng Mỹ lại cúi xuống với nỗi niểm khát khao, đòi hỏi tìm kiếm đôi môi mọng đỏ như đóa hoa đào của chị nó và lần này, chị không tỏ vẻ trốn tránh, khước từ nó nữa mà trái lại chị còn háo hức đón nhận trao tặng, hiến dâng cho nó. Không hiểu được là đến giờ phút này đây, hai chị em đã thực sự nhận ra là cả hai đang yêu nhau hay chưa, có thể chúng hoàn toàn chưa hiểu được vấn để ái tình chính thức giữa chúng mà chẳng qua chúng chỉ hành động theo bản năng tự nhiên sẵn có mà thôi ; như hai bàn tay thằng em lúc này không hiểu do ai chỉ ai bảo mà cũng đã bắt đầu mày mò, sờ mó lung tung nơi vai nơi lưng người chị gái lớn nhất trong nhà. Lúc trưa, khi phát hiện ra chú Tư đang làm ẩu với chị mình, tình cờ nó trông thấy khoảng da ngực trắng ngần như bông bưởi của chị do mấy nút áo chị hở ra bất chợt nó có cảm giác bần thần mặc dù đó là lần đầu tiên trong đời nó được mục kích thân thể của một người khác phái và lúc trở vào buồng lấy quần áo cho chị, nhìn từng cái áo ngực quần lót đầy đủ màu sắc bỗng dưng đánh thức dậy một nguồn sống mới mà bấy lâu nay đang ấp ủ yên lặng ở bên trong con người nó. Sau khi lãnh cái tát tai oan uổng của chị, nó chạy biến ra khỏi nhà rồi đi bộ mấy cây số xuống ấp Nam đến nhà thằng Luân chơi, hai thằng kéo xuống chợ vòng ra sân banh đi bắt dế cơm và dù vậy nhưng đầu óc nó sao mà cứ lởn vởn hình ảnh chị Hai nó ; suốt cả buổi chiều, nó cảm thấy là nó không được bình thường như mọi khi bởi lẽ nó mãi miết nhớ chị -một điều đặc biệt mà trước giờ nó chưa từng có chứ không phải là nó sợ chị bởi cái tát tai nổ đom đóm mắt, phải nói là nó đã “thích” chị thì đúng hơn. Do thằng bạn cứ chèo kéo rủ rê cho nên khi trời đã chạng vạng, nó mới trở về nhà bạn và chỉ được lót bụng đúng một củ khoai lang, vừa mệt vừa đói nó quyết định cuốc bộ về nhà để có dịp gần gũi với người chị thương yêu chứ không thèm ở lại chơi nữa thời may gặp chị đạp xe đi đón nó ; phải nói là khi ấy, nó mừng rỡ còn hơn cả lân gặp pháo hay đứa bé thấy mẹ đi chợ về mua cho tấm bánh. Đêm mưa này, trong gian chuồng bò kín đáo vắng lặng, trãi qua ba lần cùng chị hôn môi nhau, không thể dối lòng một điều mà từ trước tới giờ nó chưa hề có lần nào cảm nhận được đó là cảm giác rạo rực tràn dâng một cách thật khó tả ; nó tự nhận thấy lien tục có những luồng điện xuất phát từ dưới xương cùng rần rật chạy dọc lên theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa khắp cả tứ chi lẫn châu thân. Đến lúc này, nó thực sự chẳng hiểu vì sao mà hai bàn tay nó lại tự cử động ngoài ý muốn, hết sờ lên vai lại mò xuống lưng xuống ngực chị ; nó đâm ra sợ hãi vô cùng vì có thể nó sẽ bị lãnh một cái bạt tai nữa của chị do cái tội nó dám sờ mó lung tung nơi người chị. Tự dưng thằng Mỹ lại nảy sinh trong đầu óc nó cái ý muốn cởi nút áo chị như chú Tư Bình hồi trưa, lẽ đương nhiên nó không dám thực hiện theo cái ý định điên rồ ấy nhưng hai bàn tay nó thực sự chẳng hiều do ma đưa lối quỷ dẫn đường hay sao mà thản nhiên lần lên tháo cởi hột nút ốc thứ nhất ngay dưới cổ chị…
-Sao…em dám…? –Chị Trầm chỉ phản ứng nhẹ nhàng bằng cách nắm giữ hai bàn tay nó lại.
-Em…xin lỗi…chị. Tự dưng…tay em…nó…-Nó trả lời lấp lửng.
-Em…cứ cởi…đí!

co giao toi

Tiếng nói của anh bị tràng sấm tiếp theo át mất. Tâm rú lên. Anh phóng sang giường em hổn hển nói : Thôi đừng sợ nữa! Anh đây. Bắc chui vào trong mùng. Một ánh chớp lóe lên. Tâm chồm dậy ôm lấy cổ anh. Bắc ngồi chưa vững, ngã xuống nhưng còn kịp ôm vòng lấy lưng em và dùng khuỷu tay chống lên chiếu để khỏi đè nặng lên người nàng. Môi hai anh em chạm nhẹ lên nhau. Như hai luộng điện âm dương, Bắc không tự chủ được nữa, gắn môi mình lên môi nàng, không có kinh nghiệm hôn hít nên động tác gắn môi nhau cũng dừng ở đó. Trái lại Tâm đã từng hôn môi, nút lưỡi Thúy hồi ở Đà Lạt bèn ôm ghì lấy đầu anh, nhẹ nhàng lách lưỡi vào miệng Bắc quấn lấy lưỡi anh. Bắc bắt chước rất mau, cũng xoắn lấy lưỡi em. Một cảm giác đê mê bao trùm hai người. Toàn thân anh bủn rủn, nằm nghiêng xuống gối đầu lên chiếc gối dài chung với em. Nụ hôn trai gái đầu tiên còn vụng về ngắn ngủi, nhưng khiến tâm hồn họ gần gũi nhau như chưa bao giờ gần gũi đến thế. Một bên má Tâm áp vào lòng bàn tay anh đặt lên gối, bàn tay kia xoa nhẹ lên má trái nàng.

Bắc thủ thỉ với em :
- Đây là lần đầu tiên anh được hôn con gái là em đó!
Tâm đáp :
- Em cũng vậy! Hôn nhau mà em thấy như say rượu.
Bắc đề nghị :
- Chúng mình hôn nhau lại đi?
Anh nhích đầu trên gối lại sát đứa em gái để hôn.
Tâm ngập ngừng :
- Anh nè!
- Cái chi em!
- Thôi, không nói nữa. Mắc cỡ lắm!

 

Bắc nhấc đầu lên dúi mặt vào tóc nàng trên bờ vai, gác đùi lên hông em thì thầm :
- Nói đi! Em muốn gì?
- Lúc ôm nhau khi đi trốn hồi sáng đó... Thôi, không nói nữa.
- Tâm nè! Anh chưa bao giờ đi chơi điếm nên không biết cơ thể con gái ra sao. Mà anh chắc em cũng chưa thấy cơ thể con trai bao giờ? Đúng không?
Tâm hăm hở trả lời :
- Đúng quá ấy chứ! Như hồi sáng ôm nhau, em thấy anh cái gì cồm cộm trong quần đè lên bụng em đó? Mà cả bây giờ nữa, có cái đầu gì tròn tròn, cưng cứng cọ lên bụng em thế?
Bắc ghé sát tai em thì thào :
- Cặc anh đó!

co giao toi

co giao toi la gi ?

Kể từ đó, cứ lâu lâu là Hà Anh lại nhờ Loan gọi điện thoại hẹn Thắng đến nhà cô để…. Thường cô hẹn Thắng vào ngày nghỉ cuối tuần, những hôm đó cô gửi con bên nhà bố mẹ chồng để cho cô và Thắng thoải mái vui vẻ với nhau, nhưng
cũng có lần cô hẹn Thắng đến nhà cô vào buổi chiều ngày làm việc trong tuần, đi như thế với cô tiện hơn, chỉ cần bảo với bà trưởng phòng là cô bị mệt xin nghỉ buổi chiều là xong, giờ đó thì hàng xóm cũng đi vắng hết, chẳng ai để ý cả, còn con thì gửi bán trú ở lớp học. Kể ra Hà Anh cũng không muốn nhờ Loan gọi điện thoại cho Thắng như thế, nhưng cô thấy ngại gọi điện thoại đến nhà cậu bé lắm, không hiểu sao cô cảm thấy rất xấu hổ nếu phải nói chuyện với bố mẹ cậu bé, có lẽ trong thâm tâm cô cũng biết những gì cô đang làm với một cậu bé trong trắng như vậy là không phải. Từ hồi được giải toả nhu cầu bản năng sinh lý với Thắng đến giờ, Hà Anh như đẹp hẳn ra, trông cô tươi mơn mởn như cái cây được tưới đầy đủ nước, kể ra thì Thắng vẫn chưa đáp ứng được hoàn toàn nhu cầu của một người đàn và tràn trề sức sống như Hà Anh, nhưng cô thấy ngượng với cô bạn của mình, không dám hẹn Thắng thường xuyên quá, bởi vì cô nghĩ dù sao thì Thắng cũng cặp với cả Loan nữa, mình đòi hỏi nhiều quá thì không tiện, với lại như vậy thì khổ thân cậu bé, sức đâu mà học hành nữa. Mọi việc cứ như vậy được một thời gian thì Thắng đến kỳ thi, bố mẹ bắt học thêm liên miên, quản lý giờ giấc chặt chẽ, không đi đâu được cả.

co giao toi

Nga kéo tôi quì thẳng dậy rồi tuột cái quần xà lỏn của tôi xuống, con cu tôi chưa bao giờ cứng như lúc nầy. Trượt mông ra khỏi mép ghế, Nga điều chỉnh cửa mình nằm đúng ngay đầu cu, Nga bảo tôi đút thằng ngỏ vào. Cửa mình trơn ướt, không khó khăn, tôi đẩy mông một cái, con cu đâm sâu mất hẳn vào âm đạo. Ôi sướng quá, con cu nằm trong hang thịt ấm cúng quá, từng đợt, từng đợt, âm đạo Nga vuốt bóp thằng nhỏ thiếu điều làm tôi xuất tinh tại chổ. Tôi hít một hơi dài trấn tỉnh, tôi bấu lấy eo Nga rồi bắt đầu chuyển mông thụt ra, thụt vào. Nga cắn răng để kềm tiếng gào khoái cảm như muốn cạy miệng nàng phát ra, hai tay nàng không ngừng xoa nắn hai cái vú đang tưng lên theo từng cái nắc của tôi. Tôi cuối đầu nhìn xuống, thấy con cu của mình xuất nhập “sinh tử nhất quan”, nước khí của Nga trắng đục dính đầy thằng nhỏ của tôi. Đã quá, quá đã? Tôi nhắm mắt tận hưởng cái sướng đang chạy rần rần khắp cơ thể, nhất là chổ đang tiếp xúc với thân thể Nga.

co giao toi

Xem co giao toi hay nhat 2014

Hoàng rút trong túi quần ra đưa cho tôi chiêc khăn mùi xoa. Tôi lau dương vật cho Hoàng trước, đến lúc lau cho mình thì chiếc khăn có dính một màu đỏ hồng. 
- Ối ! Máu anh ơi, anh chơi em khiểu gì mà chảy máu rồi nè. 
- Em đừng lo, máu chứng tỏ em đã trao sự trong trắng của em cho anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. 
Lúc này tôi bớt sợ hơn, nhưng vẫn không khỏi hoang mang. Hoàng thấy vậy, anh nhanh chóng khoác thêm cho tôi chiếc áo jacket của anh. Thế rồi chúng tôi cùng nhau đi về như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đêm đó tôi không sao ngủ được khi nhớ lại cái cảm giác sung sướng đó nhưng đổi lại tôi thấy đau âm vật. Tôi lân na đến chỗ Dương kể cho nó nghe. 
- Mày cứu yên tâm, đó chỉ là chuyện thường thôi, hai, 3 hôm nữa mày sẽ khỏi liền.

Thấy Dương nói vậy tôi cũng an tâm, sở dĩ nó đã trải qua chuyện này cách đây hơn một tháng mà. Anh chàng đã cùng nó chiến đấu giờ đang ở quê dỗ mẹ.

Cho tận 3 ngày sau đó tôi không dám đến thư viện vì sợ khi gặp Hoàng tôi sẽ thấy xấu hổ. Tuy ở vẻ bên ngoài là vậy, nhưng thực ra tôi rất muốn được bên cạnh Hoàng trong thời gian này, và hơn nữa là cùng anh có nhưng cuộc chiến bất phân thắng bại như tối hôm đó. Hình như mọi người vẫn thường nghĩ bọn con gái chúng tôi không thích những chuyện như vậy, thực ra thì hoàn toàn ngược lại, nói đúng hơn là còn rất thích nữa là đằng khác, chẳng qua do xấu hổ mà thôi. Bọn con gái chúng tôi có tài tỉnh bơ lắm.

[X] Close.