Con dau dam dang

Một lúc sau thì Khang rủ tôi: – anh em mình bây giờ để cho vợ phục vụ một tý nhỉ, lao động từ nãy đến giờ rồi còn gì. Tôi và Khang nằm ngửa ra cho Hồng lụi cụi ở dưới mút dương vật cho cả hai chúng tôi, cứ người này một tý, người kia một tý. Cô này trông có vẻ trí thức vậy mà mút mát khéo ra phết, vừa mút vừa cười khúc khích, ậm ự trong cổ họng rất chi là dâm. Trong ánh sáng mờ mờ, tôi thấy dương vật của Khang cũng to chẳng kém gì của tôi nhưng ngắn hơn một chút, Hồng mút cho cả hai cái dương vật bọn tôi ướt nhờn nước. Khang ngồi hẳn dậy cúi sát vào xem vợ anh ta mút dương vật cho tôi chùn chụt như mút kem. Đang mút Hồng nhả dương vật tôi ra quay sang hôn chồng vẻ rất âu yếm. Eo ôi, môi cô ta ướt nhờn nước do dương vật tôi ứa ra thế kia mà hai vợ chồng họ vẫn hôn nhau như không. Nhìn cảnh Hồng cứ luân phiên mút dương vật tôi và hôn chồng mà mà tôi thấy kích thích quá, dương vật căng cứng hết cỡ.

con dau dam dang

Con nhỏ chỉ nói vỏn vẹn có một tiếng mà có tác dụng hệt như cả chục ly cafe đặc vậy. Tôi cố gắng mãi mà không làm sao ngủ được. Cảm giác của một đứa con trai mơ hồ chạm vào ngưỡng cửa trở thành đàn ông là một thứ cảm giác khiến con người ta kích thích cực độ. Cả đêm hôm đó tôi nằm lơ mơ hoài, trong đầu ba lúc hiện ra hình ảnh của con nhỏ đang lườm nguýt, ba lúc lại hiện ra cái cảnh con nhỏ nằm dưới thằng khỉ đột. Giấc ngủ đến lâu thiệt lâu, nhưng trong một cơn mơ không thể nhớ rõ tên, có cả vị ấm áp khi tôi ôm con nhỏ. Sáng sau, tôi dậy sớm thiệt sớm, chạy ù vô toilet để thay quần. Giấc mơ mắc dịch.

Giờ "đi học" của tôi và con nhỏ tận buổi trưa lận. Vậy là nguyên buổi sáng tôi long nhong ngoài đường chứ không có cách nào gặp con nhỏ sớm hơn. Chưa khi nào tôi thấy cái thời gian từ sáng tới trưa nó lâu dữ dội vậy. Mà kể cũng kì, cứ nghĩ tới con nhỏ, trong lòng tôi lại có một cảm giác ngọt ngào. Hương vị của tình yêu đầu tiên, nó là như vậy.

Nếu tôi yêu con nhỏ, tôi dám tin đó không phải là một tình yêu trong sáng gì lắm lắm. Tại cứ nghĩ tới con nhỏ, tôi thật lòng chỉ nghĩ tới toàn những điều bậy bạ gì đâu. Nguyên một buổi sáng, tôi nghĩ đủ mọi thứ vẩn vơ, từ lãng mạn như phim bộ Hongkong (thời tôi đi học người ta chưa ghiền phim Hàn Quốc) cho tới bạo lực như phim Mỹ. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ quy về một mục đích cuối cùng: chơi con nhỏ.

Nói "chơi con nhỏ" nghe to tát dữ, thật ra cái lúc nó ra tới nơi, bao nhiêu ý nghĩ của tôi bay mất sạch. Tôi đứng xuội lơ à. Con nhỏ chỉ sau một hôm không gặp nhìn khác dữ - hay là bởi con mắt của người đang yêu nó nhìn ra vậy. Hôm nay nó ăn mặc nhìn cũng khác ha: váy tím xếp ly kiểu học sinh, cái áo sơ mi trắng bó eo nhìn y chang tụi nữ sinh Nhật Bản trong phim sex vậy. Ặc, lại sex. Sao vừa nhìn thấy nó tôi toàn nghĩ về sex không vậy trời?

Con nhỏ nhìn tôi, như cười mà không phải. Nó lên lên xe, ánh mắt vui vẻ nhưng có cái gì đó lạ lạ lắm nghen. Mãi sau này, khi dày dạn hơn nhiều, tôi mới biết đó chính là ánh mắt của đàn bà khi họ đang ủ một mưu đồ gì đó. Con nhỏ ủ mưu gì lúc đó tôi cũng không rõ, nhưng dám chắc trong đầu nó cũng không sáng sủa hơn tôi là mấy à nha.

Tôi nổ máy xe, mà cũng hổng biết sẽ chạy đi đâu nữa. Con nhỏ có vẻ thoải mái hơn tôi nhiều, nó ung dung dựa cái cằm vô vai tôi, thì thầm:

- Cũng may bữa nay không mưa ha?

Tôi thề có chúa rằng mỗi khi nghĩ về thời trai trẻ của mình, tôi cảm thấy mình là một đứa ngu nhất quả đất, ngu thứ nhì giải ngân hà. Nghe cái câu bật đèn xanh của con nhỏ, tôi thừ người ra một lúc rồi lắp bắp:

- Uh cũng may ha!

Con nhỏ chắc cũng đang chửi tôi thấy mồ, có điều nó lanh hơn tôi tưởng nhiều nhiều. Nó bâng quơ hỏi:

- Mình đi đâu đây Long?

TÔi trả lời như cái máy:

- Đi ăn hay đi uống nước nha Linh!

Con nhỏ ngồi phía đằng sau, tôi dòm không thấy mặt nó nhưng cái mặt thấy rát rạt à. Chắc nó đang vừa nguýt tôi một cái sắc như dao cạo. Chỉ nghe con nhỏ trả lời cà tửng:

- Linh còn no lắm nè, Linh chưa có muốn đi ăn.

Tôi lại ngu tập 2:

- Vậy mình đi chọc bida nghen!

Con nhỏ có vẻ kiên nhẫn cũng có hạn à nha. Chỉ nghe nó "hứ" một tiếng có vẻ bực bội rồi ngồi im re hà. Quả thật, tôi cũng muốn thiệt muốn đưa nó vù một cái tới nhà tôi - rồi sau đó làm gì tôi cũng không rõ nữa - có điều tôi chẳng có tí can đảm nào hết trơn hết trọi. Con nhỏ ngậm tăm một hồi rồi nói ra một câu (tới giờ tôi vẫn phục con nhỏ, sao nó thông minh quá xá):

- Mấy bữa liền Linh không có học hành gì, sợ mai mốt đi học lại theo không có kịp. Mình kiếm chỗ nào học bài chút nha Long?

Tôi có hơi thiếu IQ chút xíu, nhưng chắc chắn cũng chưa bị hội chứng Down. Nghe con nhỏ nói vậy, tôi hăm hở:

- Vậy qua nhà Long đại đi. Long cũng muốn Linh chỉ cho ít bài mà.

Thề có chúa, ba má tôi mà nghe thấy câu đó hẳn sẽ nghĩ: Thằng nhỏ này con cái nhà ai sao nhìn giống con trai mình dữ? Đơn giản là bởi con trai ông bả - tức là tôi - từ khi sinh ra tới già cũng không khi nào nói một câu ghê gớm như vậy. Tuy nhiên con nhỏ thì không phải ba má tôi, nó "ừ" một tiếng nhẹ tưng, mặc cho tim tôi trống đập liên hồi.

con dau dam dang

con dau dam dang la gi ?

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

con dau dam dang

Xuân đi làm vắng, cô tôi bảo Xuân làm ở sở chế biến liên hiệp, tôi chưa quen với những danh từ mới nên nhiều khi chữ nọ xọ chữ kia. Thằng Tường (15 tuổi, con Xuân) đang ngồi trên phản phì phò điếu thuốc, tôi cũng chẳng biết gọi là thuốc gì, thuốc lá hay thuốc rê. Thấy nó hút thuốc tôi để ý nhìn lũ trẻ chơi trong xóm, nhiều đứa nhỏ hơn nó cũng phì phèo hút lách như thế cả. Đang chuyện trò với cô tôi thì một đứa bạn đến gọi nó ơi ới:

- Đ.. mẹ thằng Tường có lên Đồng Xuân bây giờ không đấy hả? Để bố mày chờ mãi, muộn đéo nó rồi còn gì?

Thằng Tường đủng đỉnh trả lời:

- Thủng thẳng ông lấy cái xe đạp ông ra ngay, có động mồ động mả cha mày đâu mà rối lên thế?

Rồi nó lững thững kiểng chân lên giường, nghễn cổ, với cái xe đạp cũ treo trên trần bằng sợi dây thừng khá chắc, gọn gàng và nhẹn lắm, nó tháo dây thừng, lôi chiếc xe xuống, lí nhí chào tôi rồi đi. Cô tôi dặn với:

- Đừng la cà, về ngay con nhá!

Hai thằng bạn lại cười nói như không, câu chuyện lại nổ như pháo rang, mỗi câu lại mang mồ mả, cha ông làm chấm phẩy. Hình như tôi không thấy cô tôi thở dài.

con dau dam dang

Xem con dau dam dang hay nhat 2014

Mùa hè năm nay thằng Dũng và con Mai được ba má nó cho về quê ngọai nghĩ hè một chuyến. Số là 2 anh em nó ... thằng anh vừa tốt nghiệp cấp 3 và đậu vào 1 trường đại học . còn nhỏ em thì tốp nghiệp cấp 2 chuẩn bị khăn áo sang học học cấp 3 với lớp 10. Nói chung anh em nó vừa trải qua 1 cuộc thi khá cam go và căng thẳng. Vì vậy khi có kết quả , ba má nó liền cho tụi nó chuyến về quê ngoại ở 1 huyện ngọai thành , mục đích vừa thăm ông bà , cô bác bà con vừa cho chúng cái thú đựơc nhảy nhót trên đôi chân trần dưới đồng cỏ xanh rì với đàn trâu thơ thẩn nhấm nháp từng ngụm cỏ non xanh mứơt. Hoặc là chúng cùng bạn đồng trang lứa đi hái hoa bắt bướm , lội suối tắm sông , những trò mà khi ở thị thành chúng không có dịp vui chơi.


Thằng Dũng năm nay đã 18 tuổi. Cái tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống , dáng người nó hơi đen nhưng chắc đậm trông khỏe khắn chứ không yếu ớt như mấy cậu công tử bột. Còn Mai em nó thì sắp qua tuổi 14. Em là trông khá xinh xắn như cô tiểu thư giữa những đứa con gái nhà quê khác. Tóc thì luôn thắt bính cột nơ buông xõa 2 bên vai. Khuôn mặt trắng trẻo và bầu bỉnh với lông măng trông thật đáng yêu. Lúc mới về nhà ngọai lúc nào nó cũng mặc váy tuy không ngắn lắm nhưng khá bất tiện khi chạy nhảy cùng lũ bạn. Thế là nó cất những chiếc váy ấy đi và thay bằng những bộ đồ ngắn vừa mắc mẻ vừa dễ bay nhảy , nhất là không bị gió hất tung váy lên lộ cái mông no tròn của đứa con gái vừa mới lớn.


Buổi trưa hôm ấy là một trưa khá nóng nực. Cái nắng gay gắt của mùa hè tháng 7 như thiêu đốt. Mặc dù đã mắc cái võng dưới tán cây vú sữa cao to sau nhà cành lá sum suê nhưng thằng Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Mà thật , nó không thói quen ngủ trưa. Lúc ở nhà những buổi trưa thế này hoặc nó lên mạng lang thang tìm thông tin .. hoặc chat chit .. hoặc vào ấy trang web dành cho nguời lớn. Mấy cái thể lọai truyện như cô giáo thảo hay cậu tú thì nó rành sáu câu. Nó thẳng ra thì nó không phải một đứa khù khờ.

Từ khi về nhà ông bà ngọai , trưa nào bà nó cũng bắt anh em nó phải ngủ 1 tí .. dù không ngủ cũng phải nằm đó. Nhỏ Mai thì nằm trong nhà cũng không ngủ được cứ lăn qua lộn lại người bứt rứt không yên. Đợi bà nó ngủ say , thằng Dũng nhanh chân tót xuống võng chạy sang nhà thằng Cu Đen kế bên nhà ngọai nó hú thằng này ra sông tắm cho mát. Mặc dù nó nói hú rất nhỏ nhưng nhỏ Mai vẫn nghe thấy. Thế là khi 2 thằng con trai vừa có mặt ở mé sông thì con Mai cũng có mặt ngay tắp lự.

Bên bờ sông một cây đa cổ thụ mọc từ bao giờ sum suê cành lá chìa ra mặt sông. Đây là nơi tụi nhỏ hay chạy leo lên lấy đà nhảy ùm xuống nước. Hai thằng con trai vừa tới nơi định làm động tác khởi động trước khi nhảy xuống nước thì bất chợt thằng Dũng thấy con em đứng sát bên cạnh. Nó ngạc nhiên :

_ Trời đất , mày đi đâu đây ??

Nhỏ Mai đáp tỉnh queo :

_ Đi tắm sông chứ đi đâu !

_ Ai rủ mày ? Thằng Dũng mặt nhăn như khỉ ăn ớt , hỏi :

_ Thì em rủ em. Anh đi tắm sông được thì em cũng đi đuợc , em học bơi rồi chớ bộ.

Nhỏ Mai vừa trề môi đáp lời thằng anh vừa dợm chân xuống mặt nước xem thử. Làn nước mát lạnh ve vuốt đôi bàn chân trần khiến nó cười thích thú. Rồi không đợi thằng anh hỏi gì thêm , nó nhảy ùm xuồng nước làm vài động tác bơi sãi rồi bơi bướm cho thằng anh xem thử tài nghệ của nó. Rồi nó nằm ngữa lên làm vài động tác bơi ngữa , thả người trôi nhẹ trên mặt nước như con thuyền chưa buột neo. Thằng anh lúc đầu thấy xuống nuớc thì hơi chột dạ , sợ nó không biết bơi rồi chết đuối thì khổ. Nhưng sau một hồi thấy nhỏ Mai bơi lội cứng cáp thì cũng yên tâm. Chẳng đợi thằng Cu Đen nói gì thêm , nó chạy thẳng lại cây đa trèo lên cái nhánh cao to vuơn sát mé sông nhảy ùm xuống làm nứớc bắn lên túng tóe. Thằng Cu Đen cũng ngay lập tức nhảy cái ùm xuống theo thằng Dũng. Tiếng động tụi nó tạo ra dưới mặt sông như ai vừa châm ngòi hai trái phá.

Đang tung tăng bơi lội giữa dòng nước mát lạnh .. chợt thằng Dũng nghe tiếng con Mai la bai hải :


_ Anh Hai ơi .. cứu em !!!


Nó lật đât nhảy lên bờ rồi trèo lên cành đa nhìn xuống. Trời ơi nhỏ Mai ba xớn ba xác thế nào mà trôi ra tít ngòai xa , mà cái chỗ đó là vùng nuớc xóay , dân địa phương gọi là búng. Trôi vô đó rất dễ bị chuột rút và làm mồi cho Hà Bá. Nhìn con Mai đưa 2 cánh tay quơ quơ trên không và chìm từ từ thằng Dũng như mốun điếng hồn. Con nhỏ có mệnh hệ thì nó cũng chẳng yên. Thế là nó chẳng suy nghĩ gì thêm , nhảy ùm xuống nước bơi sãi thật nhanh ra chỗ con Mai đang gặp nạn. Nó không dám nắm tay con Mai vì sợ những người sắp chết đuối thường hỏang sợ nắm chặt người nó thì nó không thể bơi , mà như thế thì cả 2 cùng chết. Nó lấy tay nắm tóc con Mai lôi con em ra khỏi vùng nước xoáy.

Tuy đã qua khỏi vùng nước nguy hiểm như chỗ này mực nước vẫn rất sâu , thằng Dũng phải vừa bơi đứng vừa ôm sát con em vào người. Mặt mày con Mai xanh như tàu lá cắt không còn hột máu. Thằng Dũng lần đầu tiên ôm con em gái sát rạt bên người thì nó thấy hơi nưng nứng. Cái mùi thơm da thịt của con gái cứ phả vào mũi là nó thấy đê mê. Tự nhiên nó thấy con cặt của mình cứ ngỏng lên chỉa thằng ra phía trước. Nhỏ Mai tuy vẫn còn sợ hãi nhưng vẫn cảm nhận được khúc thịt thằng anh cứ chỉa chỉa vào đùi , vào mông mình. Mà vì đang ở dưới nứoc nên nứớc thấm vào lớp vải chiếc quần mỏng manh của nhỏ Mai khiến mặt nó lúc xanh lúc đỏ. Nó rất mắc cỡ khi con cặt thằng anh cứ như vô tình chạm vào người nó. Rồi không biết vô tình hay cố ý , nó thấy bàn tay thằng anh đang ôm ngang nó ngang hông chợt di chuyển lên phía trên ngực. Cái tay anh nó áp sát và đè lên bộ ngực thanh tân vừa nhu nhú của đứa con gái vừa qua tuổi dậy thì. Bộ ngực no tròn và chưa có bàn tay thằng con trai nào khám phá.

Còn đang phân vân vân chưa biết thằng anh sẽ làm gì tiếp them thì nó thấy bàn tay anh nó đã đặt úp lên úp nó và xoa nhẹ dưới làn nước. Lúc này cả người con Mai gần như chìm hẳn trong nước chỉ có cái đầu là ló lên trên. Vì vậy khi thằng anh đưa tay bóp vú con em thì thằng Cu Đen đứng trên bờ vẫn không hay biết gì. Nhỏ Mai thấy thằng anh cứ rờ rẫm xoa nắn cái vú của mình thì nửa mắc cỡ nửa thinh thích. Cái cảm giác này với nó thật lạ lẫm làm nó thấy nó khoan khóai đê mê. Nó nửa muốn gạt tay thằng anh ra khỏi người nửa muốn để yên. Thằng Dũng một tay bóp vú con Mai một tay lần mò xuống dưới rồi bất ngờ chộp vào cái mu *** con Mai khiến nó theo phản xạ dùng tay đẩy mạnh thằng anh 1 cái làm thằng anh văng ra , con nhỏ em thì sắp chìm xuống nước.

Thằng Dũng lật đật hít 1 hơi sâu rồi lặn xuống nuớc tới chỗ con Mai đang chìm để kéo nhỏ em lên. Khi đã kẹp chắt nhỏ em rồi , thằng anh làm bộ nghiêm mặt :

_ Mày là gì vậy ... bộ muốn chết hả ?!

Nhỏ Mai nghe thằng anh nói cái từ '' chết '' thì sợ ra mặt. Nó lí nhí :

_ ... Anh .. kỳ cục quá !

Thằng Dũng cười nhảm nhở : Có gì đâu...

Vừa nó xong nó lại tiếp tục đưa tay bóp vú con Mai như lúc nãy , có điều lúcnãy nó bóp cái vú bên trái còn bây giờ là bên phải. Cái đầu ti nhỏ xíu của con Mai cự bị nó dùng ngón tay khều khều khiến nhỏ Mai mặt đỏ lựng lên như người say rượu. Bên dưới thằng dũng đưa bàn tay úp vô cái mu *** no tròn nung núc thịt của con em xoa nhẹ bên ngòai lớp vải quần. Rồi không chờ con Mai phản ứng , nó thọc tay vào trong quần con em dùng tay vuốt ve cái mu đã lớm chớm những sợi lông non. Thằng Dũng nghĩ thầm : Ái chà .. con nhỏ này *** đang mọc lông đây ... !

Nghĩ tới đó nó thấy con cu cứng lên thêm nữa. Thế là nó quay con Mai lại mặt đối mặt đối mặt với nó rồi nó vòng tay ôm eo con con kéo sát vào người. Bên dưới con cặt thằng anh chỉa thẳng vô cái mu con em cọ lên cọ xuống khiến con Mai hỏang hồn. Nó dùng tay xô mạnh thằng anh rồi bơi thẳng vô bờ. Thì ra nó đã hết bị chuột rút và có thể tự bơi được. Thằng anh nhìn theo hơi tiếc rẻ. Nhưng nó cũng nhanh chóng bơi vào bờ rồi 3 đứa nhanh chân chạy về nhà. Khi nó vừa thay xong bộ đồ ướt và nhảy lên võng thì bà nó cũng vừa thức giấc .. nó nhắm mắt làm bộ ngủ say khi nghe tiếng bà nó hỏi :

_ Dũng ơi ... ngủ dậy chưa con !