Con gai ho hang

Trưa hôm đó, Tôi thấy nóng lực lên đi tắm, một lúc sau Dương ra ngoài kiếm cái gì để tối nay nhem nhem. 
Cộc. . . cộc. . . cộc. . . . . 
Không thấy ai ra mở, cửa lại không khoá cho nên từ từ mở ra, người bước vào là Hoàng, anh không gọi mà định gây bất ngờ cho tôi bằng bó hoa tươi thắm trên tay. Còn tôi không thấy tiếng Dương, mọi khi con nhỏ to tiếng lắm cơ mà, hay là chộm, tôi loai hoai không biết làm thế nào thì có bóng người trước mặt tôi xuất hiện một bóng người;
- Ơ. . . anh. . . . . . 
Hoàng cũng sửng sốt trước thân hình đầy quyến rũ của tôi mà máy hôm trước anh chưa kịp chiên ngưỡng. Anh tiến lại gần :
- Tặng em nè!Em đẹp lắm, sao mấy hôm nay không thấy em đến thư viện, anh nhớ em quá trời luôn. 
Mắt Hoàng long sòng sọc trước bộ ngực trắc mẩy, hai mông xoè ra khiến cho vòng eo trở lên cân đối.

Anh nhớ em quá!Nhớ từ khuân mặt đến trái tim, từ hơi thở đến thân hình. Đồng thời Hoàng nhấc bổng tôi vào phòng ngủ. Anh đặt tôi lên giường, nhanh tay lột bỏ những mảnh vải trên người, mình trần trùng trục lao thẳng tới phía tôi, một tay khéo léo vòng qua eo, một tay vuốt ve mu lồn tôi, môi thi ngậm chặt đầu vú bú một cách ngon lành. Trong 3 ngày qua Dương đã huấn luyện kinh nghiêm cho tôi đẻ khỏi bị ép vế, bài học hãn còn in đậm trong đầu. Tôi dùng hết sức đẩy Hoàng ra, kéo tay anh ngồi lên chiếc ghế xa nông tay túm dương vật Hoàng, chổng mông lên hôn nó liên tục rồi bất thình lình ngậm chặn lấy nó hai tay mân mê hột tinh hoàn.

Đúng thời điểm Hoàng đang sung mãn nhưng anh phải kiềm chế để nhường nhị tôi thì Dương xuất hiện, trên mình cô không một mảnh vải che thân, cô nhảy chồm lên vai ghế, Hoàng cũng nhanh nhẹn không kém ngoạm lấy một bên vú, hai tay ôm chặt hai mông. Hoàng nắn bóp và liếm náp dần đần úp cả âm vật Dương lên mặt anh. Dương càng thét to bao nhiêu tôi càng thấy được đầu lưỡi Hoàng "siêu"bấy nhiêu.

con gai ho hang

Bà Mai kẹp chặt đùi lại nghiêng người quay đi để tránh bàn tay người ấy. Bà cười và nằm úp sấp xuống giường, đôi mông tròn nhỏng lên cong tớn. Người ấy xoa bóp khắp đôi mông bằng bàn tay tham lam và rồi bò xuống dưới kéo quần lót của bà Mai tụt xuống. Bên dưới hai quả mông núng nính, hai múi *** khép khít như sợi chỉ, những sợi lông ướt dính trên đó. Người ấy nằm xuống úp mặt vào khe mông, mũi miệng dí vào những sợi lông ướt, mùi *** quen thuộc chua nồng ngai ngái xộc vào mũi làm người ấy chộn rộn. Dục tính nổi lên khiến người ấy chúi mũi vào mút chùn chụt hai múi *** mím khít của bà Mai. Bà Mai mỉm cười chua chát, bà không nghĩ chồng bà lại có thể làm như thế với bà, bởi vì từ xưa tới nay với chồng bà đó là nơi bẩn thỉu. Nhưng hôm nay, chồng bà lại đang cố gắng lè lưỡi liếm “nó”, mà ông có vẻ rất thích thú, ông bú liếm rất tận tình, cứ như là muốn ăn nó vậy đó, bà đành co gối lên chổng đít nhỏng cao để chồng bà có thể dễ dàng đưa lưỡi quét vào giữa hai múi *** bà.
- Ui dza…
Phải nói là như có điện xẹt, mỗi lần cái lưỡi của người ấy quét qua là một lần là bà Mai thót người run lên bần bật. Người ấy càng hứng thú, hai tay bạnh mông bà Mai ra mút chùn chụt. Bà Mai ríu cả người không chịu nổi đổ vật sang một bên, nằm ngửa ra, trong lòng người ấy sôi lên ngọn lửa dục vọng, người ấy kéo chiếc quần lót đang trễ ngang đùi bà Mai ra khỏi đôi chân và mở rộng đùi bà, để lộ toàn bộ con sò lông há miệng trong bong tối như mời mọc. Bà Mai bồn chồn căng mình ra chờ đợi giây phút này. Một ngón tay người ấy từ từ chui vào, ngập sâu trong lỗ *** bà Mai. Bà Mai nhíu mày nhăn nhó khi ngón tay ấy bắt đầu ngóc ngoáy móc ngược lên trên, bà Mai khép hai đầu gối lại, cặp đùi run rẩy.

Người ấy kẹp thêm một ngón tay nữa ấn vào trong *** bà Mai móc sâu vào trong, ngón tay người ấy chạm phải một cái hột cưng cứng, hai đầu ngón tay cứ gại gại mãi vào đó khiến bà Mai vặn vẹo cong cả người. Vẫn chưa dừng lại ở đó, người đó vừa tiếp tục móc *** vừa ghé miệng đá lưỡi lóc chóc lên mồng đóc đã cứng lại như đầu ngón tay út. Thỉnh thoảng lại ngậm lấy nó mà mút chặt như muốn rứt nó ra khiến bà Mai rên lên:
- Uh…uh…

Đối với riêng bà, chỗ này là nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể bà, chỉ cần những tác động phớt qua cũng đủ làm bà bủn rủn cả người chứ đừng nói là mạnh mẽ đến nhường này. Bà Mai quằn quại trong cái sướng khôn tả, nước *** tứa ra mằn mặn nơi đầu lưỡi người đó. Hai đùi bà co lên cao khép mở liên tục kẹp vào hai bên thái dương của người đó. Đến một lúc dường như chịu không nổi nữa bà Mai ngồi bật dậy đẩy người đó ra, tay bịt lấy háng vừa cười vừa thở hổn hển.

Người đó kéo bà Mai lại cởi nốt chiếc áo ngủ mỏng manh trên người bà. Ôm cơ thể nõn nà của bà Mai, người đó sướng run trong lòng, nằm xuống bên cạnh bà, tay xoa xoa đám lông mu của bà. Bà Mai bật cười và quờ tay sờ chim người đó, bà nhủ thầm trong lòng :
- Xem nó đã cứng chưa nào… Ôi, chán quá, mềm nhũn thế này thì làm ăn gì chứ.

Đúng thật, do mải tập trung vào việc liếm mút nên con cu của người đó đã ỉu xìu từ bao giờ không biết. Nghĩ là chồng mình, ổng đã “hôn” của mình thì mình cũng phải đáp lễ lại chứ, bà Mai chuồi người xuống dưới vạch quần người đó ra, bàn tay bà cầm con cặc tuy mềm ngoẹo cổ nhưng vẫn khá to và dài. Người đó thò tay xuống tụt hẳn quần xịp ra để bà Mai tha hồ nâng niu vuốt ve cái giống đực của mình.

Bà Mai chậm rãi hôn hít quanh đầu khấc, liếm nhè nhẹ rồi mới há miệng nuốt trọn nó vào mà mút mạnh, tuốt dọc lên và để nó tụt ra khỏi mồm bà đánh “pấc” mọt cái. Người đó “ah” lên một tiếng ngạc nhiên đầy thích thú. Bà Mai lặp lại hành động đó vài lần rồi bà liên tục gục gặc, con cặc người đó nhanh chóng cương lên trong cái miệng ướt nóng của bà. Nó to ra và vươn dài làm bà chỉ còn ngậm mút được một tí chỏm đầu nó. Bàn tay nhỏ bé của bà nắm lấy thân cặc mà xóc, vuốt, xoắn khiến người đó căng cứng cả người để chống đỡ lại cảm xúc sướng khoái tê dại. Vừa làm bà Mai vừa khều khều, gãi gãi hai hòn dái lủng lẳng bên dưới khiến người đó lại càng thêm rung mình. Sự kích thích bằng miệng lưỡi và những ngón tay của bà Mai ngày càng trở nên khốc liệt khiến người đó lo rằng mình sẽ không giữ nổi. Vừa định ngăn lại thì bà Mai đã nhả ra, trườn lên áp bộ ngực núng nính vào người người đó.
Người đó cười, hít một hơi thật dài rồi lật người dậy đè bà Mai nằm ngửa ra và trườn lên trên. Tấm thân mềm mại của bà uyển chuyển mở rộng hai đùi, người đó áp con cặc cứng ngắc vào háng bà Mai day nhẹ. Bà Mai thở hổn hển thò tay xuống luồn vào giữa hai người nắm lấy con cặc người đó đưa vào chỗ cần thiết. Đầu cặc tìm được cái khe lõm nhớt nháp, lập tức ấn vào thật mạnh. Bà Mai thót người kêu “ối” một tiếng, bà hơi sững người ngạc nhiên.
- Sao hôm nay của ổng to thế nhỉ ?
Bà Mai buông tay ra cười sung sướng. Người đó bặm môi dấn vào, bà Mai tròn mắt nhìn người đàn ông trong bong tối, bà vít cổ người đó xuống, hai chân bà co lên cao, con cặc người đó nhắp nhắp tiến vào sâu hơn. Bà Mai thổn thức đón nhận cái giống vật to lớn đang chêm vào trong bà, nó tạo lên trong bà một cảm giác thật khó tả, vừa đau vừa lạ lẫm.
Người đó nhún nhún đẩy vào từng cái nhẹ nhàng, bà Mai quen dần và bắt đầu thấy thích thú. Bà Mai hôn người đó trong khi người đó tiếp tục dấn xuống, bà Mai cảm thấy nước đang trào ra và chảy xuống lỗ đít bà nhồn nhột như kiến bò. Tiếng sịt sọp phát ra từ chỗ ấy khiến bà ngượng ngịu, vừa hôn bà Mai vừa cười làm người đó tưởng bà đang sướng.

Bên dưới những nhịp dấn vẫn đều đều, cả hai đều cảm thấy có thể duy trì thế này cả đêm cũng được. Họ thấy thật hòa hợp, hai người như đang tan chảy vào nhau, hòa quyện trong cùng một nhịp đập. Không gian thật tĩnh lặng, y như thế gian chỉ còn lại hai người. Họ vẫn say đắm trong những nhịp dấn bồng bềnh, nhấp nhô. Bà Mai như mê đi, đã lâu lắm rồi bà lại mới có cảm giác như thế này, xoay tròn trong men say tình ái, cơ thể bà đang trào dâng những cảm xúc mãnh liệt đáp lại những xung động nhịp nhàng đang tấn vào háng bà. Chỗ ấy nóng lên, râm ran tê dại. Cơn sướng bắt đầu khởi phát, nó lan từ bụng dưới ra khắp tứ chi khiến bà run rẩy.
- Đúng là với của lạ có khác. Với mình thì phì phọp cho xong chuyện còn với của lạ thì mạnh mẽ như giông bão.

con gai ho hang

con gai ho hang la gi ?

Tôi bắt đầu cố gắng giải thích cho Hằng nghe hai chữ thổi kèn để ám chỉ sự yêu thương bằng miệng của người con gái dành cho người con trai, giải thích từ dùng trong truyện sex mà nàng thắc mắc. Rồi giảng giải cho nàng biết phải dùng môi lưỡi như thế nào, và những nơi nào nhạy cảm nhất để tạo cho người bạn tình của mình đạt được những cảm giác khoái lạc. Sau một hồi huyên thuyên chỉ dẫn. Hằng nhìn tôi đăm chiêu rồi nói “Em nghĩ tốt hơn hết em cần phải thực hiện những điều anh vừa giảng giải thì mới nắm chắc được vấn đề.”

con gai ho hang

LÀNG…chẳng ai biết được lập từ bao giờ . thành hoàng của làng dựng căn nhà đầu tiên ở nơi nào , chỉ biết ngôi miễu thờ rêu phong cổ kính . hai bên hai cây si già đã buông tán , buông rễ mọc ra mấy gốc nhìn xa như một con rồng uốn lượn ôm lấy ngôi miễu quanh năm ngi ngút khói hương . phìa trước cây giã hương đã quá già lá cành trơ trụi chứng kiến bao bước chân của những người bước qua con đường chạy phía ngoài ngôi miễu 

Đất làng không đẻ . nhưng bao thế hệ sinh ra theo quy luật của thời gian . thành thử nhà cửa ngày càng chật trội . phố làng đã phải xây những căn nhà bề ngang nhỏ hẹp . kiểu nhà hình ống cửa nhà ai cũng hướng ra mặt đường . mặc cho hướng tây buổi chiều nắng chiếu vào gữa gian phòng trước . 

Một bề là núi , ba bề là đồng ruộng . làng nằm lọt thỏm cách xa phố thị , con đường nhỏ chạy suốt qua làng . chia ngang , bẻ ngược , quanh co uấn khúc gũa những mái ngói , nhà cửa lô nhô buổi trưa nắng chiếu hực lên thật là oi bức , gữa bao cái chật trội . vẫn nổi lên một ốc đả thanh bình . khu vườn nhà ÔNG TIỆN 

Khu vườn có hình ngũ giác rộng khoảng hơn hai ngàn mét vuông , hai cạnh tiếp giáp với hai góc của con đường . một bờ giáp với căn nhà ông sú chí ngăn cách bằng dãy tường gạch thấp , chẳng biết hai nhà có điều gì đó với nhău nhưng quanh năm suốt tháng tôi chẳng thấy hai nhà qua lai bao giờ . một bờ còn lại giáp gianh với nhà chị TIẾT cái cạnh ngắn nhất tiếp giáp với mảnh đất nhà tôi . căn buồng tôi ở có cái cửa sổ , mỗi khi hai cánh cửa mở ra khu vườn nhà ông tiện như thu vào trong tầm mắt , thanh bình yên ả lúc nào cũng mát rượi nhờ hơi ẩm từ cái ao bên nhà ông . cái ao thật sâu mùa đông không bao giờ cạn . quanh năm đám bèo trên mặt ao xanh ngắt 

Ông tiện đã già , chỉ có hai người con , anh con trai lớn trước kia làm ngề khai thác mỏ . quanh quẩn đồng lương ba cọc ba đồng . chán ngề anh làm ông thợ thịt , trời cho anh sức khoẻ con lợn gần tạ nháy mắt mình anh vật ngã , trói gô bỏ lên xe máy hai bên hai con nổ máy băng băng trên đường . chị vợ chỉ hai nhát dao bẻ đôi sống lưng con lợn . cái phản thịt của anh chị ngày càng phát đạt , cất nhà anh về ỷ ôi lôi ông ra phố ở chung . chỉ đúng ba ngày lại thấy ông trở về với căn nhà với khu vườn rộng 

Chị liên , thửa hưởng cái duyên của mẹ . da trắng , tóc dài hiền dịu dễ thương . ánh mắt long lanh , mùa đông hai gò má chị ửng hồng như da quả cà chua sắp chín 

Khu vườn nhà ông như vòng đời người con gái . chớm xuân cái sân gạch tằu thật rộng .lấm tấm đón những giọt mưa xuân đầu mùa thì hai bên cái bể nước thật lớn nhà ông . một bên cây đào già khẳng khiu nhú nụ đối xứng bên kia cây mận cũng hiện ra vài lộc non tơ lấm tấm nơi đầu cành , nắng xuân ngọt dịu chỉ một đêm thôi sáng ra hàng xóm đã ồ lên tranh cãi năm nay tiết xuân đến nhanh hay chậm , cây đào , cây mận như cái hàn thử biểu chẳng ai gò ép năm nào cũng trĩu trịt quả ngọt trên cành . tươi tỉnh đón xuân nơi làng quê yên ả 

Khi mưa xuân giăng dầy ướt đẫm mặt sân thì ngoải kia vươn cao trên ngọn chuối cây hồng già nua đến cả trăm năm đối xứng theo thế chân kiềng cây thị , cây mít cũng thi nhău nhú lộc , hoa thị , hoa hồng nở trắng cả ngọn cây . hương thơm hoa hồng dìu dịu hoà cùng mùi hương hoa thị hơi gắt trộn lẫn thoang thoảng trời đêm xe lạnh khi có gió bâc đổ về . tôi cùng chị liên nhặt cả rổ hoa rơi đấy gốc hồng gốc thị , xâu thành những chuỗi vỏng đeo cổ , chơi chán mang ra bờ ao đổ cả góc rổ hoa nổi trắng cầu ao . đám cá nhảy lên đớp vội đám hoa tan ra trên mặt ao trong vắt 

Tháng năm nắng gắt , khu vườn nhà ông như như có cái máy điều hoà , cây mít già quả đeo lẵng nhẵng lên tận cành cao . vài quả gai đã giãn ra đó là lúc bên kia cây thị hàng đêm vài chú dơi rình mò , chập chờn bay quanh khi mùi thị chín toả ra góc sân gữa đêm trăng sáng tỏ . 

Buổi tối học xong , tôi lại bước qua sân nhà chị , chị liên đang đứng ở bậc thềm chải tóc ,

chị bảo tiến ném hộ chị mấy con dơi cho nó bay đi 

thì ra trên kia mùi thị chín thơm nồng đã dẫn dụ mấy chú dơi bay lòng vòng tìm nơi quả chín 

năm nay tiến lại tha hồ trèo hái nữa nhỉ , thị năm nay sai trái lắm tiến ạ 

thôi em chả trèo nữa đâu , ngã chết 

ui chị đã xin lỗi rồi mà 

chả là đến mùa quả chín . ông tiện đã già không leo trèo được , năm nào tôi cũng phải bắc thang , hái mít , hái thị , hái hồng . để mỗi chợ phiên tuần hai lần chị liên gánh ra chợ bán 

năm ngoái . tôi đứng trên cành cách mặt đất gần năm mét . đang thuăn thuắt đưa cây sào hái từng trái thơm lừng bỏ vào cái giỏ treo ở cành cây . ngước lên phía xa quả thị nhỏ vàng rợm thơm lừng đung đưa ngay trước mặt , giống thị cây này cũng lạ trái to thì có hạt , lâu lâu mọc ra trái nhỏ không hạt thịt ít nhưng bù lại mùi thị thơm lừng , tôi biết chị liên bao giờ cũng để ở đầu gường lâu lâu lại đưa lên mũi ngửi 

a lên , chị liên đang ngồi đón giỏ trái cây khi tôi thả xuống chị nở nụ cười 

ném xuống đi , chị đỡ 

tôi nhứ nhứ khi chị đưa cánh tay ra , rụt lại mấy lần 

ném nhanh , chị vơ tay lên , hụt . vô tình trái thị gieo trúng nơi nhô ra cao nhất trên ngực chị 

đỏ mặt , chị tức tối không nói gì . tôi lại mải mê nhìn ra đầu cành lùa quả thị váo cái rọ nơi đầu cây sào để hái 

bất ngờ gữa đũng quần xà lỏn rộng . hàng trăm cái lông gà xuáy mạnh . chọc lên khua khoắng trúng cái bìu lõng thõng gữa hai ống quần , cơn nhột làm nổi da gà tôi hoảng hồn buông sào ôm vào thân cây thị . tức tối leo xuống cái thang chạy một mạch về nhà 

thì ra chị đã lừa tôi mải mê hái giơ chổi lông gà lên . bất ngờ chọt vào cái ống quần xà lõn há ra khi tôi rạng chân hái thị 

chị liên chạy theo .tôi chui tọt vào buồng lăn ra gường nhịp tim còn đánh thình thình khi vơ vội tay ôm chặt thân cây . xém văng mình xuống đất 

chị liên ngồi bên ỷ ôi năn nỉ , tôi nằm úp mặt vào trong 

im lặng ….

Lát său chị nắm nhẹ tay tôi . bất ngờ chị kéo lên úp nhẹ vào nơi nhô ra căng phồng trước ngực 

Ai bảo ném trúng chỗ này ……..

con gai ho hang

Xem con gai ho hang hay nhat 2014

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......