Con gai ho hang

Kế hoạch diễn ra quá suôn sẻ, nó bước ra khỏi nhà 10 phút, đi loanh quanh khu này rồi lại quay lại, nhẹ nhàng mở cửa, và Huyền đã nằm cuộn trên ghế, như một con mèo ngoan ngoãn. Ôi trời, nhìn mẹ ngủ trông thật kiều diễm, để chắc chắn, nó chạy đến lay lay mẹ thật mạnh, nhưng vẫn không có phản ứng, tốt rồi. Nó chạy vào phòng mình, thay bộ quần áo đen mà nó mới bí mật mua cách đây vài ngày, rồi đội luôn lên đầu mũ trùm bịt mặt, khà khà, cơ hội là đây.

Nó nhẹ nhàng bế Huyền lên tay, hơi ấm từ cơ thể nàng gây cho nó một cảm giác hưng phấn tột bậc. Tuấn nuốt nước miếng, rồi bế nàng vào giường của mình, lấy từ trong ngăn kéo hai chiếc còng tay rồi khóa hai tay của Huyền vào thành giường, vậy là xong. Giờ mẹ nó dậy cũng không làm gì được. 

Không việc gì phải vội, nó lấy đôi bàn tay vuốt tóc Huyền, rồi từ từ trườn xuống má, xuống cổ… rồi chẳng mấy chốc đã chạm vào đôi gò bồng đảo của nàng. Nó nhẹ nhàng xoa nắn, nâng niu, rồi lại bóp nhè nhẹ, Huyền dù ngủ nhưng cũng cảm nhận được sự kích thích, miệng phát ra tiềng rên ư ử. Tuấn không chịu được nữa, không thể để con cu tưng tức trong người như vậy được, không thể bị giam cầm thế được, nó liền tuột phăng quần ngoài và cả quần sịp ra, “cậu nhỏ” sừng sững đứng hiên ngang ngay trước thân thể Huyền.

Tuấn chầm chậm cởi từng nút cúc áo Huyền ra, mỗi một cúc được mở, tim Tuấn lại đập càng nhanh. Ực ực, Huyền không mặc áo ngực. Nó đặt đôi tay mình lên đôi gò bồng đảo căng tròn đấy, hết bóp, rồi xoa nắn, rồi lại gục mặt vào đấy mà bú như một đứa trẻ con mấy tháng tuổi, càng lúc lại càng hăng, lần đầu tiên tiếp xúc với thân thể đàn bà đã khiến nó xuất tinh từ rất sớm, mặc dù vẫn chưa thực hiện kế hoạch “hãm hiếp”. Tinh trùng rớt đầy trên bụng Huyền.

Tuấn mò đôi tay xuống dưới “vùng cấm địa”, sờ sờ xoa xoa mấy lượt qua lớp vải mỏng. Rồi nó tụt quần mẹ nó xuống, kéo luôn cả chiếc quần lót theo. Kia rồi, cả một vùng đất hứa đầy mơ ước của bất kì người đàn ông trên thế giới này (trừ gay) hiện ra trước mắt Tuấn. Chả mấy chốc mà con cu lại cương lên đầy kiêu hãnh, ngẩng cao đầu mà nói rằng “Tao sẽ sớm chinh phục vùng đất này”. Đôi tay sờ vào chỗ ẩm ướt đó, tim không ngừng đập (tất nhiên, nếu ngừng đập thì ngỏm lâu rồi), mắt không ngừng quan sát vẻ mặt mẹ nó. Tuấn cố gắng dùng hết khả năng có thể để khiến mẹ mình sướng, dù nàng đã ngủ. Và có vẻ nó đã làm được, từ trong vô thức, mẹ nó rên “ưm…ưm…”, khuôn mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn, đôi chân dang rộng ra hai bên. Kích thích quá đi mà! Tuấn đánh bạo banh rộng hai chân Huyền ra, đặt con cu mình chạm ngay mép *** Huyền, nàng khẽ cựa cậy một chút rồi lại nằm im. Chỉ chờ có thế, nghe “ót” một tiếng, “tiểu chiến binh” của Tuấn đã thâm nhập ngay vào vùng thánh địa của nữ hoàng. Ban đầu nó làm rất nhẹ nhàng, như một người bạn trai làm với người bạn gái mình lần đầu, đầy trìu mến thiết tha, khiến cho Huyền trong mơ lại cứ tưởng là người chồng quá cố của mình. Trong miệng Huyền rên từng tiếng nhỏ một cách vô thức. Sau màn khởi động nhịp nhàng, Tuấn càng kích thích hơn bởi những tiếng rên, và dập mỗi lúc một mạnh hơn, Huyền cũng rên càng to hơn. Không chịu nổi nữa, Tuấn xuất tinh xối xả vào trong *** Huyền, dù trong cơn mê nhưng cơ thể Huyền cũng phản ứng lại sự kích thích, và nước *** nàng cũng ra lênh láng, cùng lúc với Tuấn.

Tuấn thở hổn hển, nhẹ nhàng rút buồi ra khỏi *** Huyền, nó nằm bệt xuống sàn nhà, rồi thiếp đi lúc nào không biết. Chưa bao giờ nó cảm thấy sướng khoái và thỏa mãn như lúc này. 

Trong cơn mê, Huyền những tưởng đang làm tình cùng với người chồng yêu của ngày xưa. Sau cuộc làm tình dữ dội, chồng nàng lại đứng dậy và bỏ đi, Huyền gọi với theo, nhưng bóng dáng của chồng càng lúc càng xa, trước sự níu kéo vô vọng của nàng. Nàng muốn chạy theo, nhưng lại có cảm giác tay mình bị trói lại, rồi nàng từ từ mở mắt và nhận ra mình đang còng tay khóa lại với thành giường ở phòng Tuấn. Phải mất một lúc lâu sau, nàng mới định hình ra rằng mình đang khỏa thân, và có cảm giác ươn ướt khó chịu nơi cửa mình. Kết nối lại tất cả, nàng giật mình nhớ lại mình đã ngủ quên trước khi ra khóa cửa, nàng cố giằng tay ra, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Tuấn nghe thấy tiếng động, vội đứng dậy, Huyền sững người nhìn Tuấn. Trong giây lát, Tuấn đã thót tim lại vì sợ mẹ mình phát hiện ra mình. Nhưng không ngờ Huyền lại hét lên:

- Mày… mày đã làm gì tao thế này? Mau thả tao ra, thằng côn đồ kia!!!

Sau một giây sững người, Tuấn cũng bình tĩnh lại, và quyết định diễn nốt màn kịch mà nó đã chuẩn bị từ rất lâu…

con gai ho hang

Gã cướp hành động như một kẻ đói khát đàn bà lâu ngày, hắn nhắp điên dại vào cái lồn mà hắn tự dưng được dịp chiếm đoạt một cách không thương tiếc. Hắn đẩy thêm được mấy cái nữa vào lồn nàng rồi lên cơn co giật. Liên thấy một luồng tinh nóng bắn rất mạnh vào sâu trong lồn nàng, chảy ồ ồ về phía trong tử cung nàng. Thằng cướp trọc đầu thở mạnh một tiếng khoan khoái, hắn vẫn giữ tư thế giao phối cũ cho tinh khí chảy hết không sót một giọt vào lồn nàng. Tay chân gã bỗng trở nên mềm nhũn, đã rất lâu rồi, thậm chí là chưa bao giờ hắn thấy thích thú đến thế với một con đàn bà trắng trẻo thơm tho, mũm mĩm đến thế này.

Bỗng gã cướp lăn quay ra đất khi Liên bật mạnh người lên trên một lần nữa, hất con cặc của thằng cướp đang còn rỉ nước ra khỏi lồn mình. Nàng chạy tới chiếc ghế nhỏ, nơi nãy giờ bé Bi ngồi im chứng kiến mẹ mình bị hiếp rồi nàng ôm con chạy ra phía nhà ngoài. Tên trọc bị bất ngờ về điều này, mặt khác gã như mệt hết hơi sau màn hiếp dâm ban nãy nên không đủ sức ngăn được nàng lại. Nàng xô cửa ôm con chạy ra ngoài, nhưng sau một lúc định thần gã trọc vùng đuổi theo nàng. Gã nhoài người với lấy nàng tuy không kịp, nhưng tay hắn đã quờ trúng chân nàng làm nàng vấp ngã sõng soài ra sàn nhà. Thằng cướp nhanh chóng chồm đến, lấy cả thân hình trần như nhộng của hắn đè chặt lên nàng lúc này cũng chẳng có lấy một mảnh vải che. Con cu hắn lúc này tuy vừa mới xuất tinh xong nhưng vẫn còn cứng ngắc, nó áp chặt vào lưng nàng khiến Liên chỉ còn biết òa khóc vì bất lực. Nàng bị hắn lật ngửa lại, hai chân nàng dạng ra vô thức, nàng vẫn ôm chặt bé Bi con nàng vào lòng vào chỗ hẻm giữa hai bầu vú căng tròn, lấy thân hình trần truồng của mình che chở cho đứa con như bản năng của một người mẹ. Gã cướp lại giáng cho nàng mấy cái tát cực mạnh nữa vì tội dám vùng chạy trốn làm cho hai má nàng ửng đỏ trông lại càng đáng yêu tuy có hằn mấy vết ngón tay gã. Liên đang tối tăm hết cả mặt mũi vì mấy cái tát của gã, người nàng lõa lồ co rúm ôm chặt lấy con thì bỗng nghe thấy tiếng của ả Phượng chua ngoét cất lên:
- Mày làm gì mà đánh đập nó thế hả thằng béo kia….. hiếp nó thì cũng vừa vừa thôi chứ, tội nghiệp cô em bị mày chăn nuôi quá đáng….
- He he, tại nó định trốn đấy chứ nên tao mới phải dằn mặt nó mấy phát cho hết vùng. Đại ca ơi anh phải xơi con này một cái thôi. Hết ý đại ca ạ, vừa mềm vừa bót… bá cháy…… em vừa phát cho nó một cú đã đời….. he he…

Liên ngước lên nhìn thì thấy cảnh hành dâm của tên cầm đầu và ả tên Phượng. Cả hai vứt hết quần áo trên người lung tung khắp phòng rồi hành sự ngay trên tấm thảm trải giữa phòng khách. Có lẽ vì tên trùm đang bị thương ở chân nên ả Phượng là kẻ chủ động làm tình. Ả nằm trên nhún nhẩy, Liên thấy rõ là ả vừa đứng lên ngồi xuống liên tục để cho con cu của gã trùm ra vào chỗ giữa hai chân ả, ả lại vừa sàng xể hai bên như muốn vặn thắt nút con cặc của gã trùm. Ả làm rất mạnh, hai tay để lên ngực tự bóp vú mình trông thật đĩ thõa, Liên nghĩ có lẽ ả là loại gái bán trôn nuôi miệng, chẳng có chút ngượng ngùng xấu hổ nào khi làm chuyện ấy giữa nhà. Nàng đưa mắt nhìn hai đứa đụ nhau trong khi gã trọc thì không ngừng vuốt ve cái của nợ to béo của gã. Nàng thấy cái vật ấy của thằng trọc cũng mỡ màng hệt như gã, trong khi dù không kề sát ngay bên, nàng vẫn nhận được là con cu của tên trùm rất to và dài. Gã là kẻ chơi gái rất tài tình…. Liên nghĩ vậy, bởi nàng thấy gã vẫn rất thản nhiên truớc nhưng cú dập, phi ngựa nước đại của ả giang hồ bên trên. Hai tay gã bấu lấy hai bên mông ả, hòa theo nhịp phi của ả, nhưng trong khi ả Phượng bên trên đang thở dốc thỉ gã vẫn tươi cười chẳng có vẻ gì là sắp xuất tinh. Cô ả cố ấn mông xuống được thêm một lúc thì lồm cồm bò dậy, hai cặp mông ngúc ngoắc, cái miệng tru lên:
- Thôi… đại ca chì quá… em ra nước mấy lần rồi mà đại ca cứ thế thì bố ai mà chịu thấu. Em vào xem cơm nước thế nào rồi chứ nãy giờ con nhỏ kia bị thằng Hưng trọc nó giã thế chắc chưa nước nôi được gì đâu…. Em trông con nhỏ kia cũng ngon lắm, đại ca thử xem.
Ả Phượng cứ thế trần truồng bước vào bếp, vừa đi ả vừa quay sang tên trọc chì chiết;
- Mẹ thằng chó này, mày lại dám chọc lỗ trước đại ca à. Đại ca ơi cái thằng này nó dám làm hỗn thế đấy….
Thằng trọc cười hì hì đắc chí, tay gã vẫn không ngừng mân mê con cặc đang chỉa ra của gã:
- He he… em khởi động con nhỏ hộ đại ca đấy chứ. Con này nước nôi mông vú đầy đủ ngon ghê cơ đại ca à. Em mời đại ca nếm thử nhé…..

Liên giật nảy người không kịp phản ứng gì khi ả phượng bước qua mặt nàng. Ả cúi xuống giằng lấy đứa con ra khỏi tay nàng rồi bế đứa bé vào trong bếp. Liên chồm theo định giành lại đứa bé thì đã bị thằng trọc giữ chặt không nhúc nhích nổi. Liên cố vẫy vùng thì ả tên Phượng quay lại gằn giọng:
- Con kia, tao giữ hộ con cho mày mà mày còn định ăn thua với tao hả. Biết điều thì ngoan ngoãn hầu hạ đại ca, không thì tao cho thằng con mày vào bếp quay chín đấy. Muốn nó không bị làm sao thì đại ca bảo làm gì phải nghe theo nấy nghe chưa…..

con gai ho hang

con gai ho hang la gi ?

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.

con gai ho hang

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

con gai ho hang

Xem con gai ho hang hay nhat 2014

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

[X] Close.