Con gai ho hang

Nga kéo tôi quì thẳng dậy rồi tuột cái quần xà lỏn của tôi xuống, con cu tôi chưa bao giờ cứng như lúc nầy. Trượt mông ra khỏi mép ghế, Nga điều chỉnh cửa mình nằm đúng ngay đầu cu, Nga bảo tôi đút thằng ngỏ vào. Cửa mình trơn ướt, không khó khăn, tôi đẩy mông một cái, con cu đâm sâu mất hẳn vào âm đạo. Ôi sướng quá, con cu nằm trong hang thịt ấm cúng quá, từng đợt, từng đợt, âm đạo Nga vuốt bóp thằng nhỏ thiếu điều làm tôi xuất tinh tại chổ. Tôi hít một hơi dài trấn tỉnh, tôi bấu lấy eo Nga rồi bắt đầu chuyển mông thụt ra, thụt vào. Nga cắn răng để kềm tiếng gào khoái cảm như muốn cạy miệng nàng phát ra, hai tay nàng không ngừng xoa nắn hai cái vú đang tưng lên theo từng cái nắc của tôi. Tôi cuối đầu nhìn xuống, thấy con cu của mình xuất nhập “sinh tử nhất quan”, nước khí của Nga trắng đục dính đầy thằng nhỏ của tôi. Đã quá, quá đã? Tôi nhắm mắt tận hưởng cái sướng đang chạy rần rần khắp cơ thể, nhất là chổ đang tiếp xúc với thân thể Nga.

con gai ho hang

LÀNG…chẳng ai biết được lập từ bao giờ . thành hoàng của làng dựng căn nhà đầu tiên ở nơi nào , chỉ biết ngôi miễu thờ rêu phong cổ kính . hai bên hai cây si già đã buông tán , buông rễ mọc ra mấy gốc nhìn xa như một con rồng uốn lượn ôm lấy ngôi miễu quanh năm ngi ngút khói hương . phìa trước cây giã hương đã quá già lá cành trơ trụi chứng kiến bao bước chân của những người bước qua con đường chạy phía ngoài ngôi miễu 

Đất làng không đẻ . nhưng bao thế hệ sinh ra theo quy luật của thời gian . thành thử nhà cửa ngày càng chật trội . phố làng đã phải xây những căn nhà bề ngang nhỏ hẹp . kiểu nhà hình ống cửa nhà ai cũng hướng ra mặt đường . mặc cho hướng tây buổi chiều nắng chiếu vào gữa gian phòng trước . 

Một bề là núi , ba bề là đồng ruộng . làng nằm lọt thỏm cách xa phố thị , con đường nhỏ chạy suốt qua làng . chia ngang , bẻ ngược , quanh co uấn khúc gũa những mái ngói , nhà cửa lô nhô buổi trưa nắng chiếu hực lên thật là oi bức , gữa bao cái chật trội . vẫn nổi lên một ốc đả thanh bình . khu vườn nhà ÔNG TIỆN 

Khu vườn có hình ngũ giác rộng khoảng hơn hai ngàn mét vuông , hai cạnh tiếp giáp với hai góc của con đường . một bờ giáp với căn nhà ông sú chí ngăn cách bằng dãy tường gạch thấp , chẳng biết hai nhà có điều gì đó với nhău nhưng quanh năm suốt tháng tôi chẳng thấy hai nhà qua lai bao giờ . một bờ còn lại giáp gianh với nhà chị TIẾT cái cạnh ngắn nhất tiếp giáp với mảnh đất nhà tôi . căn buồng tôi ở có cái cửa sổ , mỗi khi hai cánh cửa mở ra khu vườn nhà ông tiện như thu vào trong tầm mắt , thanh bình yên ả lúc nào cũng mát rượi nhờ hơi ẩm từ cái ao bên nhà ông . cái ao thật sâu mùa đông không bao giờ cạn . quanh năm đám bèo trên mặt ao xanh ngắt 

Ông tiện đã già , chỉ có hai người con , anh con trai lớn trước kia làm ngề khai thác mỏ . quanh quẩn đồng lương ba cọc ba đồng . chán ngề anh làm ông thợ thịt , trời cho anh sức khoẻ con lợn gần tạ nháy mắt mình anh vật ngã , trói gô bỏ lên xe máy hai bên hai con nổ máy băng băng trên đường . chị vợ chỉ hai nhát dao bẻ đôi sống lưng con lợn . cái phản thịt của anh chị ngày càng phát đạt , cất nhà anh về ỷ ôi lôi ông ra phố ở chung . chỉ đúng ba ngày lại thấy ông trở về với căn nhà với khu vườn rộng 

Chị liên , thửa hưởng cái duyên của mẹ . da trắng , tóc dài hiền dịu dễ thương . ánh mắt long lanh , mùa đông hai gò má chị ửng hồng như da quả cà chua sắp chín 

Khu vườn nhà ông như vòng đời người con gái . chớm xuân cái sân gạch tằu thật rộng .lấm tấm đón những giọt mưa xuân đầu mùa thì hai bên cái bể nước thật lớn nhà ông . một bên cây đào già khẳng khiu nhú nụ đối xứng bên kia cây mận cũng hiện ra vài lộc non tơ lấm tấm nơi đầu cành , nắng xuân ngọt dịu chỉ một đêm thôi sáng ra hàng xóm đã ồ lên tranh cãi năm nay tiết xuân đến nhanh hay chậm , cây đào , cây mận như cái hàn thử biểu chẳng ai gò ép năm nào cũng trĩu trịt quả ngọt trên cành . tươi tỉnh đón xuân nơi làng quê yên ả 

Khi mưa xuân giăng dầy ướt đẫm mặt sân thì ngoải kia vươn cao trên ngọn chuối cây hồng già nua đến cả trăm năm đối xứng theo thế chân kiềng cây thị , cây mít cũng thi nhău nhú lộc , hoa thị , hoa hồng nở trắng cả ngọn cây . hương thơm hoa hồng dìu dịu hoà cùng mùi hương hoa thị hơi gắt trộn lẫn thoang thoảng trời đêm xe lạnh khi có gió bâc đổ về . tôi cùng chị liên nhặt cả rổ hoa rơi đấy gốc hồng gốc thị , xâu thành những chuỗi vỏng đeo cổ , chơi chán mang ra bờ ao đổ cả góc rổ hoa nổi trắng cầu ao . đám cá nhảy lên đớp vội đám hoa tan ra trên mặt ao trong vắt 

Tháng năm nắng gắt , khu vườn nhà ông như như có cái máy điều hoà , cây mít già quả đeo lẵng nhẵng lên tận cành cao . vài quả gai đã giãn ra đó là lúc bên kia cây thị hàng đêm vài chú dơi rình mò , chập chờn bay quanh khi mùi thị chín toả ra góc sân gữa đêm trăng sáng tỏ . 

Buổi tối học xong , tôi lại bước qua sân nhà chị , chị liên đang đứng ở bậc thềm chải tóc ,

chị bảo tiến ném hộ chị mấy con dơi cho nó bay đi 

thì ra trên kia mùi thị chín thơm nồng đã dẫn dụ mấy chú dơi bay lòng vòng tìm nơi quả chín 

năm nay tiến lại tha hồ trèo hái nữa nhỉ , thị năm nay sai trái lắm tiến ạ 

thôi em chả trèo nữa đâu , ngã chết 

ui chị đã xin lỗi rồi mà 

chả là đến mùa quả chín . ông tiện đã già không leo trèo được , năm nào tôi cũng phải bắc thang , hái mít , hái thị , hái hồng . để mỗi chợ phiên tuần hai lần chị liên gánh ra chợ bán 

năm ngoái . tôi đứng trên cành cách mặt đất gần năm mét . đang thuăn thuắt đưa cây sào hái từng trái thơm lừng bỏ vào cái giỏ treo ở cành cây . ngước lên phía xa quả thị nhỏ vàng rợm thơm lừng đung đưa ngay trước mặt , giống thị cây này cũng lạ trái to thì có hạt , lâu lâu mọc ra trái nhỏ không hạt thịt ít nhưng bù lại mùi thị thơm lừng , tôi biết chị liên bao giờ cũng để ở đầu gường lâu lâu lại đưa lên mũi ngửi 

a lên , chị liên đang ngồi đón giỏ trái cây khi tôi thả xuống chị nở nụ cười 

ném xuống đi , chị đỡ 

tôi nhứ nhứ khi chị đưa cánh tay ra , rụt lại mấy lần 

ném nhanh , chị vơ tay lên , hụt . vô tình trái thị gieo trúng nơi nhô ra cao nhất trên ngực chị 

đỏ mặt , chị tức tối không nói gì . tôi lại mải mê nhìn ra đầu cành lùa quả thị váo cái rọ nơi đầu cây sào để hái 

bất ngờ gữa đũng quần xà lỏn rộng . hàng trăm cái lông gà xuáy mạnh . chọc lên khua khoắng trúng cái bìu lõng thõng gữa hai ống quần , cơn nhột làm nổi da gà tôi hoảng hồn buông sào ôm vào thân cây thị . tức tối leo xuống cái thang chạy một mạch về nhà 

thì ra chị đã lừa tôi mải mê hái giơ chổi lông gà lên . bất ngờ chọt vào cái ống quần xà lõn há ra khi tôi rạng chân hái thị 

chị liên chạy theo .tôi chui tọt vào buồng lăn ra gường nhịp tim còn đánh thình thình khi vơ vội tay ôm chặt thân cây . xém văng mình xuống đất 

chị liên ngồi bên ỷ ôi năn nỉ , tôi nằm úp mặt vào trong 

im lặng ….

Lát său chị nắm nhẹ tay tôi . bất ngờ chị kéo lên úp nhẹ vào nơi nhô ra căng phồng trước ngực 

Ai bảo ném trúng chỗ này ……..

con gai ho hang

con gai ho hang la gi ?

Mùa hè năm nay thằng Dũng và con Mai được ba má nó cho về quê ngọai nghĩ hè một chuyến. Số là 2 anh em nó ... thằng anh vừa tốt nghiệp cấp 3 và đậu vào 1 trường đại học . còn nhỏ em thì tốp nghiệp cấp 2 chuẩn bị khăn áo sang học học cấp 3 với lớp 10. Nói chung anh em nó vừa trải qua 1 cuộc thi khá cam go và căng thẳng. Vì vậy khi có kết quả , ba má nó liền cho tụi nó chuyến về quê ngoại ở 1 huyện ngọai thành , mục đích vừa thăm ông bà , cô bác bà con vừa cho chúng cái thú đựơc nhảy nhót trên đôi chân trần dưới đồng cỏ xanh rì với đàn trâu thơ thẩn nhấm nháp từng ngụm cỏ non xanh mứơt. Hoặc là chúng cùng bạn đồng trang lứa đi hái hoa bắt bướm , lội suối tắm sông , những trò mà khi ở thị thành chúng không có dịp vui chơi.


Thằng Dũng năm nay đã 18 tuổi. Cái tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống , dáng người nó hơi đen nhưng chắc đậm trông khỏe khắn chứ không yếu ớt như mấy cậu công tử bột. Còn Mai em nó thì sắp qua tuổi 14. Em là trông khá xinh xắn như cô tiểu thư giữa những đứa con gái nhà quê khác. Tóc thì luôn thắt bính cột nơ buông xõa 2 bên vai. Khuôn mặt trắng trẻo và bầu bỉnh với lông măng trông thật đáng yêu. Lúc mới về nhà ngọai lúc nào nó cũng mặc váy tuy không ngắn lắm nhưng khá bất tiện khi chạy nhảy cùng lũ bạn. Thế là nó cất những chiếc váy ấy đi và thay bằng những bộ đồ ngắn vừa mắc mẻ vừa dễ bay nhảy , nhất là không bị gió hất tung váy lên lộ cái mông no tròn của đứa con gái vừa mới lớn.


Buổi trưa hôm ấy là một trưa khá nóng nực. Cái nắng gay gắt của mùa hè tháng 7 như thiêu đốt. Mặc dù đã mắc cái võng dưới tán cây vú sữa cao to sau nhà cành lá sum suê nhưng thằng Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Mà thật , nó không thói quen ngủ trưa. Lúc ở nhà những buổi trưa thế này hoặc nó lên mạng lang thang tìm thông tin .. hoặc chat chit .. hoặc vào ấy trang web dành cho nguời lớn. Mấy cái thể lọai truyện như cô giáo thảo hay cậu tú thì nó rành sáu câu. Nó thẳng ra thì nó không phải một đứa khù khờ.

Từ khi về nhà ông bà ngọai , trưa nào bà nó cũng bắt anh em nó phải ngủ 1 tí .. dù không ngủ cũng phải nằm đó. Nhỏ Mai thì nằm trong nhà cũng không ngủ được cứ lăn qua lộn lại người bứt rứt không yên. Đợi bà nó ngủ say , thằng Dũng nhanh chân tót xuống võng chạy sang nhà thằng Cu Đen kế bên nhà ngọai nó hú thằng này ra sông tắm cho mát. Mặc dù nó nói hú rất nhỏ nhưng nhỏ Mai vẫn nghe thấy. Thế là khi 2 thằng con trai vừa có mặt ở mé sông thì con Mai cũng có mặt ngay tắp lự.

Bên bờ sông một cây đa cổ thụ mọc từ bao giờ sum suê cành lá chìa ra mặt sông. Đây là nơi tụi nhỏ hay chạy leo lên lấy đà nhảy ùm xuống nước. Hai thằng con trai vừa tới nơi định làm động tác khởi động trước khi nhảy xuống nước thì bất chợt thằng Dũng thấy con em đứng sát bên cạnh. Nó ngạc nhiên :

_ Trời đất , mày đi đâu đây ??

Nhỏ Mai đáp tỉnh queo :

_ Đi tắm sông chứ đi đâu !

_ Ai rủ mày ? Thằng Dũng mặt nhăn như khỉ ăn ớt , hỏi :

_ Thì em rủ em. Anh đi tắm sông được thì em cũng đi đuợc , em học bơi rồi chớ bộ.

Nhỏ Mai vừa trề môi đáp lời thằng anh vừa dợm chân xuống mặt nước xem thử. Làn nước mát lạnh ve vuốt đôi bàn chân trần khiến nó cười thích thú. Rồi không đợi thằng anh hỏi gì thêm , nó nhảy ùm xuồng nước làm vài động tác bơi sãi rồi bơi bướm cho thằng anh xem thử tài nghệ của nó. Rồi nó nằm ngữa lên làm vài động tác bơi ngữa , thả người trôi nhẹ trên mặt nước như con thuyền chưa buột neo. Thằng anh lúc đầu thấy xuống nuớc thì hơi chột dạ , sợ nó không biết bơi rồi chết đuối thì khổ. Nhưng sau một hồi thấy nhỏ Mai bơi lội cứng cáp thì cũng yên tâm. Chẳng đợi thằng Cu Đen nói gì thêm , nó chạy thẳng lại cây đa trèo lên cái nhánh cao to vuơn sát mé sông nhảy ùm xuống làm nứớc bắn lên túng tóe. Thằng Cu Đen cũng ngay lập tức nhảy cái ùm xuống theo thằng Dũng. Tiếng động tụi nó tạo ra dưới mặt sông như ai vừa châm ngòi hai trái phá.

Đang tung tăng bơi lội giữa dòng nước mát lạnh .. chợt thằng Dũng nghe tiếng con Mai la bai hải :


_ Anh Hai ơi .. cứu em !!!


Nó lật đât nhảy lên bờ rồi trèo lên cành đa nhìn xuống. Trời ơi nhỏ Mai ba xớn ba xác thế nào mà trôi ra tít ngòai xa , mà cái chỗ đó là vùng nuớc xóay , dân địa phương gọi là búng. Trôi vô đó rất dễ bị chuột rút và làm mồi cho Hà Bá. Nhìn con Mai đưa 2 cánh tay quơ quơ trên không và chìm từ từ thằng Dũng như mốun điếng hồn. Con nhỏ có mệnh hệ thì nó cũng chẳng yên. Thế là nó chẳng suy nghĩ gì thêm , nhảy ùm xuống nước bơi sãi thật nhanh ra chỗ con Mai đang gặp nạn. Nó không dám nắm tay con Mai vì sợ những người sắp chết đuối thường hỏang sợ nắm chặt người nó thì nó không thể bơi , mà như thế thì cả 2 cùng chết. Nó lấy tay nắm tóc con Mai lôi con em ra khỏi vùng nước xoáy.

Tuy đã qua khỏi vùng nước nguy hiểm như chỗ này mực nước vẫn rất sâu , thằng Dũng phải vừa bơi đứng vừa ôm sát con em vào người. Mặt mày con Mai xanh như tàu lá cắt không còn hột máu. Thằng Dũng lần đầu tiên ôm con em gái sát rạt bên người thì nó thấy hơi nưng nứng. Cái mùi thơm da thịt của con gái cứ phả vào mũi là nó thấy đê mê. Tự nhiên nó thấy con cặt của mình cứ ngỏng lên chỉa thằng ra phía trước. Nhỏ Mai tuy vẫn còn sợ hãi nhưng vẫn cảm nhận được khúc thịt thằng anh cứ chỉa chỉa vào đùi , vào mông mình. Mà vì đang ở dưới nứoc nên nứớc thấm vào lớp vải chiếc quần mỏng manh của nhỏ Mai khiến mặt nó lúc xanh lúc đỏ. Nó rất mắc cỡ khi con cặt thằng anh cứ như vô tình chạm vào người nó. Rồi không biết vô tình hay cố ý , nó thấy bàn tay thằng anh đang ôm ngang nó ngang hông chợt di chuyển lên phía trên ngực. Cái tay anh nó áp sát và đè lên bộ ngực thanh tân vừa nhu nhú của đứa con gái vừa qua tuổi dậy thì. Bộ ngực no tròn và chưa có bàn tay thằng con trai nào khám phá.

Còn đang phân vân vân chưa biết thằng anh sẽ làm gì tiếp them thì nó thấy bàn tay anh nó đã đặt úp lên úp nó và xoa nhẹ dưới làn nước. Lúc này cả người con Mai gần như chìm hẳn trong nước chỉ có cái đầu là ló lên trên. Vì vậy khi thằng anh đưa tay bóp vú con em thì thằng Cu Đen đứng trên bờ vẫn không hay biết gì. Nhỏ Mai thấy thằng anh cứ rờ rẫm xoa nắn cái vú của mình thì nửa mắc cỡ nửa thinh thích. Cái cảm giác này với nó thật lạ lẫm làm nó thấy nó khoan khóai đê mê. Nó nửa muốn gạt tay thằng anh ra khỏi người nửa muốn để yên. Thằng Dũng một tay bóp vú con Mai một tay lần mò xuống dưới rồi bất ngờ chộp vào cái mu *** con Mai khiến nó theo phản xạ dùng tay đẩy mạnh thằng anh 1 cái làm thằng anh văng ra , con nhỏ em thì sắp chìm xuống nước.

Thằng Dũng lật đật hít 1 hơi sâu rồi lặn xuống nuớc tới chỗ con Mai đang chìm để kéo nhỏ em lên. Khi đã kẹp chắt nhỏ em rồi , thằng anh làm bộ nghiêm mặt :

_ Mày là gì vậy ... bộ muốn chết hả ?!

Nhỏ Mai nghe thằng anh nói cái từ '' chết '' thì sợ ra mặt. Nó lí nhí :

_ ... Anh .. kỳ cục quá !

Thằng Dũng cười nhảm nhở : Có gì đâu...

Vừa nó xong nó lại tiếp tục đưa tay bóp vú con Mai như lúc nãy , có điều lúcnãy nó bóp cái vú bên trái còn bây giờ là bên phải. Cái đầu ti nhỏ xíu của con Mai cự bị nó dùng ngón tay khều khều khiến nhỏ Mai mặt đỏ lựng lên như người say rượu. Bên dưới thằng dũng đưa bàn tay úp vô cái mu *** no tròn nung núc thịt của con em xoa nhẹ bên ngòai lớp vải quần. Rồi không chờ con Mai phản ứng , nó thọc tay vào trong quần con em dùng tay vuốt ve cái mu đã lớm chớm những sợi lông non. Thằng Dũng nghĩ thầm : Ái chà .. con nhỏ này *** đang mọc lông đây ... !

Nghĩ tới đó nó thấy con cu cứng lên thêm nữa. Thế là nó quay con Mai lại mặt đối mặt đối mặt với nó rồi nó vòng tay ôm eo con con kéo sát vào người. Bên dưới con cặt thằng anh chỉa thẳng vô cái mu con em cọ lên cọ xuống khiến con Mai hỏang hồn. Nó dùng tay xô mạnh thằng anh rồi bơi thẳng vô bờ. Thì ra nó đã hết bị chuột rút và có thể tự bơi được. Thằng anh nhìn theo hơi tiếc rẻ. Nhưng nó cũng nhanh chóng bơi vào bờ rồi 3 đứa nhanh chân chạy về nhà. Khi nó vừa thay xong bộ đồ ướt và nhảy lên võng thì bà nó cũng vừa thức giấc .. nó nhắm mắt làm bộ ngủ say khi nghe tiếng bà nó hỏi :

_ Dũng ơi ... ngủ dậy chưa con ! 

con gai ho hang

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.

con gai ho hang

Xem con gai ho hang hay nhat 2014

Hì, khi chap này được post lên thì cũng có nghĩa là chương trình dự đoán đã kết thúc các thím nhĩ, lần này lượng inbox và cmt cao đột biến, vui thì cũng có vui nhưng buồn thì cũng có buồn, không hiểu em viết thế nào mà có nhiều thím inbox và cmt xoáy đểu thế không biết cơ chứ, em nhắc lại là tính em nóng, võ lại cao nên thím nào mà khía đểu em là... là.... là em giận ngay.... Hehe, giỡn thế thôi chứ càng nhiều thím pm thì em càng vui chứ nhễ, mấy khi được người khác qúy và xem là bạn bè trong tình hình xã hội quá xô bồ như hiện nay nhĩ. ^^.Tiếp nhé!

Thật đấy, lúc đó nhìn Dì rất đáng yêu, lòng em chợt bồi hồi xao xuyến, phút chốc trong em hình bóng nhỏ như nhạt nhòa và bị che lấp bởi ảo ảnh của cái bóng đen đang gối đầu lên nệm kia.Em ngồi nhìn lung lắm, cũng bởi tại nhìn lâu và suy nghĩ toàn xxx nên mặt em đỏ ửng, máu trong cơ thể như dồn vào các mao mạch trên cơ mặt, khó chịu và nóng bừng.Tay chân em run rẩy vì cảm giác háo hức và hồi tưởng về cái đêm hôm ấy, hình ảnh cái khe hẹp hiện ra lồ lộ và khiêu khích, thật đê mê và lôi cuốn.

Em ngồi nhìn và suy nghĩ lung lắm, nhìn vào khuôn mặt Dì, nó thất đẹp và càng nổi bật hơn khi Dì ngủ, thật ngây thơ và thánh thiện, chợt một ý tưởng mong lung và bất chợt hiện lên trong đầu em "thơm phát xem thế nào", ngay lập tức em vạch ra kế hoạch tác chiến chỉ trong vài phần trăm giây, mà như các bậc cao nhân thời xưa có dạy:"Nam nhi chi chí, dám nghĩ là dám làm" còn nếu các thím nào tò mò muốn hỏi về bậc cao nhân ấy tên họ là gì??? thì xin thưa luôn là "Em éo biết". ==.Đoạn nghĩ là làm ngay, em ngồi ở tư thế qùy gối xuống nệm và từ từ chống 2 tay xuống luôn, mặt em tiến sát lại ngày một gần với mặt Dì, lúc này mà xét thì chỉ cách khoảng 1 gang tay.Môi em từ từ tiến lại ngày một gần má Dì............ và rồi........ chụt......... môi em và má Dì tạo 1 tiếng động khe khẽ giữa màn đêm tĩnh mịch, cảm xúc lúc đó trào lên trong em cuồn cuộn, liên hồi và cực kì khó tả.Em có cảm giác như sự khao khát, của việc chiếm hữu điều gì đó đeo bám và nó không ngừng thôi thúc em tiến lên, làm 1 cái gì đó đi để thỏa mãn nó và tạo bước đà cho nó chạy ngày một nhanh hơn, thật lẫn lộn và rối bời.

Cũng vì cái cảm giác đó và vì lần đầu thành công nên em quyết định chơi tiếp phát nữa, lần này sẽ xa hơn đó là vào cái khe hẹp.................... giữa hai môi Dì hay người ta còn gọi là cái miệng ý ^0^.Nhẹ nhàng cúi xuống và thêm một lần hôn nữa thì không thể tưởng tượng được hết cảm xúc vui sướng trong em sẽ tăng lên đến dường nào nữa...Nhưng tréo quèo thay, cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, cuộc đời éo như mơ và chuyện ấy đâu ai ngờ, khi em vừa đưa cái bản mặt đù đù và ngu ngơ của mình tiến gần mặt Dì thì ôi thôi, Dì lờ đờ mở mắt ra, một cảm giác lạnh sống lưng tràn đến, ngượng ngùng đến khó tả, và khó tả đến mức dù cố gắng tả lại thì vẫn éo tả được =.=.

Khi nhìn thấy Dì vừa lờ đờ mở mắt ra thì em ngay lập tức ngước mặt lên, mặt dù vẫn ở tư thế qùy mình hồi hộp và lo lắng lắm, không biết Dì có lờ mờ đoán ra là mình mới vừa "thơm" má Dì hay không, Dì mà biết thì bách nhục luôn ấy T.T, híc trong vài phần trăm giấy ấy, em quyết định lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi, em đưa tay lại gần phía má của Dì và................. nhẹ nhàng em uốn MU bàn tay lại........... khẽ gõ mạnh vào mặt Dì một cái đánh "Bép", ngay lập tức em rút tay về, Dì thì vừa ngạc nhiên và tròn xoe mắt nhìn em, nói ngay:

-Lại dậy àh??? Có sao hông con???_Nhìn em là lộ hẳn ánh mắt lo lắng.
-Dạ, sao Dì lại nằm đây, về đi._Em nói mà cúi mặt xong ngước lên lườm lườm.
-Híc, lo cho con quá chứ gì, sợ tối con tự tử nên ngồi canh nè ^0^ _Nói mà bắt đầu cười cười, rõ hâm.
-Làm gì mà phải tự tử, khùng quá Dì, con trai chứ đâu phải bê đê đâu mà dzậy ==_ mình nói rõ to.
-Nhưng mà mặt con đù._Dì giải thích, híp mắt.
-Đù chứ đâu có ngu đâu, mệt, đi tè đây_ Nói rồi mình đứng dậy
- Khoan con.....vậy thì nhớ đừng có suy nghĩ lung tung nữa nha, nhìn mặt đơ quá...!!!_Dì hét lớn
-Vầng, Dì đi ngủ dùm con cái, nhìn mắt như gấu_Dì nghe mình nói mà hốt hoảng sờ sờ nắn nắn da mặt nhìn tếu vờ lờ.
Mình đi đằng trước, Dì đi đằng sau, mình ghé WC còn Dì thì đi vào phòng, ngáp dài một cái rõ to, đoạn tè xong thì mình lên phòng nghĩ ngợi lát rồi ngủ lúc nào không hay luôn.

Vài ngày sau thì nhỏ điện thoại hỏi tình hình sức khỏe rồi khuyên này kia, mình thấy nhỏ như khóc qua điện thoại, mình cũng xao xuyến rất nhiều.Nhưng thôi, vu vơ thế đủ rồi, hôm ấy cũng là một ngày trong tháng 7 thôi.Sau giai đoạn tự kỉ không thông báo trước đã làm cho Dì nghĩ mình là một thằng tâm thần có tiềm tàng nên đã lật đật gọi điện thoại xin ba mình cho phép Dì được quản giáo mình chặt hơn, mình mỗi khi ra ngoài đều phải thông báo cho Dì là đi đâu??? và lâu lâu Dì còn hay lên phòng mình bất chợt nhìn vào xem có đang "cắn thuốc" hay không, theo lời Dì nói là như vậy, đến khổ.Nhiều lần mình méc ba về vấn đế này thì ba chỉ vỏn vẹn một câu "Ba biểu", và van xin Dì đừng như vậy nữa thì Dì cũng lại "Ba biểu", đến là chán, à thời gian đó mình được cho nghĩ học hầu hết môn, chỉ học 3 môn cần thiết thôi các thím ạh, nói chung cũng sợ thua thiệt bạn bè lắm chứ, nhưng thiết nghĩ cứ cố gắng là ok nên vơi sầu đi bớt phần nào.

Mặc dù nhỏ đã không còn là nỗi lo nghĩ của mình mỗi ngày nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại về hỏi han tình hình bạn bè và nhờ vả chỉnh sửa hay hướng dẫn hoặc là tâm sự về việc ba nhỏ, chị nhỏ, những đứa bạn trên lớp này kia, đủ thứ, dần dà mình cũng quen dần và sống 1 cách tập trung hơn, trong lòng mình thì vẫn còn nhớ nhỏ nhưng thật sự khi tham gia vào công việc như dọn phòng hay làm mấy thứ này kia phụ Dì thì mình cũng quên bén đi nỗi canh cánh trong lòng ấy.

Một sự việc xảy ra.......

Ngày hôm đó, mình nhớ không lầm là đêm hè của một ngày tháng 8 oi ả, đang chat yahoo với thằng bạn thì thấy đột nhiên một cái buzz! to uỳnh, mình hết hồn bấm qua khung thì thấy thì ra là nhỏ, mình tốn gọn lại là nhỏ nói: Mặc dù ba nhỏ chia tay người mẹ đó, nhưng chị em nhỏ vẫn rất thương mẹ kế, hay gọi điện thoại,mẹ kế nhỏ đang bị ốm, chẳng ai ghé qua nhà nhỏ và chăm sóc mẹ kế lúc này, nhỏ lo lắm sợ mẹ kế xảy ra chuyện gì không hay thì nhỏ chết mất và nhỏ muốn nhờ mình qua chăm mẹ kế nhỏ xem có sao không??? nhỏ năn nỉ mình rất nhiều nhưng mình đều từ chối vì.... lúc đó đã rất khuya mình vừa làm biếng và vừa sợ đi đêm nữa, nhưng mà nhỏ năn nỉ ghê lắm nên mình đành chiều lòng và hứa sẽ qua ngay tuy nhiên nhỏ phải gọi điện thoại trước cho mẹ và vì nếu không thấy ai là mình về luôn đó, sợ bị giang hồ dòm ngó thì khổ lắm, nhỏ bắn số điện thoại nhà nhỏ cho mình vì cơ bản mình xóa hôm bữa rồi.
Như đã hứa, mình thay đồ và dắt xe ra khỏi nhà trước ánh mắt không tin tưởng của Dì, xin mãi Dì mới cho đi với lí do bạn bệnh nặng, qua thăm tí cho nó vui rồi lát về mà. Rồ ga chạy tới nhà nhỏ.Vừa đi mình vừa run, không phải vì tiết trời mà vì lo lắng và sợ sệt, đi mà tay lái run run các kiểu, sợ sệt trước ánh mắt khách của các quán nhậu ven đường còn mở cửa, sợ thằng boy nào thấy mình ngu ngơ lại theo xin tiền thì khổ, sợ thằng gay nào đấy hâm mộ và có ý đồ dò theo âm mưu cướp zin cửa sau thì càng ê chề hơn nữa ấy chứ ^^....... Xe cứ đi.
Tới trước nhà nhỏ, em gọi điện thoại nhà nhỏ thì thấy giọng phụ nữ bên kia yếu ớt:
-D đó hả con, cô không sao đâu con, con về nghĩ đi!
-Dzạ nhưng cô ơi, nhỏ nhờ con qua đây, cho con vào xem cô bị làm sao có cần gì không rồi con mới về được._mình quả quyết.
-Không sao đâu con, cô không sao hết ák, tại nó làm quá lên thôi, con về đi không ba mẹ lại mong, cẩn thận trộm cướp ák_Cô vẫn nhỏ nhẹ và yếu ớt.
_Híc, cô mở cửa cho vào vào lát rồi con mới về được chứ ngoài này.... ngoài này tối quá cô ơi, con lỡ qua rồi, coi cô bị sao rồi con về ngay._Mình hơi lớn giọng xíu.
_Con đợi cô xíu, cô ra ngay.
Em đứng chờ một lúc thì thấy mẹ nhỏ ra, phải tả sao nhĩ, cô ấy không cao lắm, khoảng gần 1m6 thôi, tướng người theo em nhìn thì có da, có thịt khuôn mặt tròn, mái tóc uốn xoăn và bó gọn cột tóc kiểu đuôi ngựa, trắng trẻo, nhìn rất duyên nhưng duyên theo kiểu một người phụ nữ thành đạt, một người khá qúy phái.Cô đang làm trong một ngân hàng ở quận 1.

Cô ấy đi với 1 dáng điệu có vẻ hơi mệt mỏi và phờ phạt, trách sao được, con người ta đang bịnh mà, em nhẹ nhàng chào cô rồi đẩy xe vào sân bước lên thềm thì cô nói vọng vào từ hướng cổng:"Con ngủ đây đêm nay luôn đi, sáng về, giờ này cò ra đường thì nguy hiểm lắm".Thiết nghĩ cũng đúng vì em không dám chạy về nhà lúc này, vừa tối lại vừa nguy hiểm, có anh nào xinh trai nghiện ngập nhào lại chơi cho phát thì phẻ đời lắm nhễ, nghĩ đến đó mà em chợt rùng mình, đoạn em nghe lời và dắt xe hẳn vào nhà cô luôn.

Cô đóng cổng và phụ em đẩy xe lên, nói là phụ nhưng hình như cô chỉ cầm cái biển số đủn đà đủn đỉnh thì phải.hì hục một lúc thì cũng xong, em vào nhà.Cô khóa cửa chính lại................. và............