Con gai o tran

về tới nhà đả gần 9h , gió thổi mát rượi, mở cánh cửa nhẹ nhàng, để tránh đánh thức ba mẹ, tiếng cửa sắt tuổi thọ đả cao, và đả lâu ko được bôi trơn, nó kêu k…ét….lẽng vào nhà, phù may quá cả nhà ngủ hết rồi, bổng có một cánh tay nhỏ nhắn đặt lên vai tôi một cái, tôi giật bắng người
-Đi đâu mà zờ này mới về thế ông 2 
Thì ra là con em của tôi nó làm tôi giật hết cả người
-Ờ thì..thì đi chơi với bạn- tôi trả lời nói nhưng lòng vẫn còn bồn chồn
-Thôi sạo quá, chắc là đi hú hí với con nhỏ nào rồi- nó cười ha hả
-Thôi tào lao quá, lên ngủ đi-tôi quát
-Đánh trống lãng hả ông, hehe nhỏ nào thế, chưa em biết với coi- nó nhìn tôi
-Có con nào đâu- tôi thanh minh
- nếu ko có thì thôi, mà ngày mai rãnh ko
- chi vậy- tôi hỏi nó
- có rãnh ko- nó nhíu mài lại
-ừ thì có- tôi trả lời nó
-ừ zậy mai đi với em chổ này đi
-chổ nào- tôi trợn mắt nhìn nó
-Thi đi rồi sẽ biết- nó cười
Con nhỏ nào ngộ thật, có bao giờ nó rủ mình đi đâu đâu sao hôm nay thế nhỉ, tôi kéo cửa lại và bước lên phòng, ngả người xuống giường suy nghỉ, mà thôi kệ đi thì đi sợ gì, bất quá thì tốn tiền với nó thôi…………….
Reng .reng……..reng tiếng chuông đồng hồ báo thức, lòm còm ngồi dậy nhìn vào đồng hồ chết cha! Hôm nay có hẹn với em tập thể dục,chạy vào phòng tắm chảy răng rửa mặt, sựt, đau quá cái bản chải chúng nứu răng, máu ra cả họng, cuối mặt xuống dọng nước lạnh đang chảy, rửa mặt qua loa một chút, chạy xuống nhà, phi thẳng tới nhà em, vừa đi vừa ngăm mội thứ bên đường, trời vẩn còn tối, tiếng chổi quét rát của những cô công nhân, những quán ăn bình dân đả bắt đầu sáng lên, cái lạnh buốt giá của những cơn gió buổi sớm mai cứ thổi cứ thổi, nhưng giọt sương còn khẻ đọng trên nhưng chiếc là bàn, đi một hồi cũng tới nhà em, thoáng qua tôi đả nhận ra em, em đang đứng trước cửa nhà đợi tôi, em hôm nay trong chiếc quần ngắn để lộ ra cặp đùi thon thả trắng như trứng gà, chiếc áo thun ôm sát người tôn vinh cái eo thon thả và cặp vếu vung lên nhìn nứng ko chịu nổi, chạy đến em tôi thở hòng học
-Sr nha đợi có lâu ko-vừa nói tôi vừa thở
-ừa cũng mới vừa ra à, mà chạy bộ qua à-em cười nhìn tôi
-thì đi bộ, hk lẻ đi xe trời- tôi tròn mắt nhìn em
-sao ko chạy xe qua- em nhíu mài
-điên à, tập thể dục mà chạy xe- tôi trợn mắt
-ờ hé quên
-quên gì mà quên, chắc đó giờ ko có tập thể dục chứ gì?
-mơ đi cưng, tập đều đều đó giờ
-này thì cưng- tôi cù lét em
Em cười nất nẻ,em cù lét lại tôi,2 chúng tôi cười vang cả khu phố
-thôi tha em đi buồn cười quá- em cầu xin tôi
-hk tha- tôi tiếp tục cù lét em
Em quỵ gối xuống, ôm bụng tôi giật mình 
-Đoan sao vậy, có sao hk
-sao trăng gì, cười quá đau bụng chứ gì-em cười
-làm hết hồn, tưởng bị gì chứ
- sợ hả, sợ mất tui à- em ngước nhìn tôi
- sợ chứ sao hk, mất bà rồi sao tui sống nổi- tôi nhìn em
Em ngả đầu vào vai tôi, em cười hạnh phúc, tất cả ko gian như ngừng lại, thời gian bổng ngừng trôi
-M này đừng bao h bỏ Đ nhe
-Ừm tất nhiên là ko rồi, M sẽ ko bao h bỏ Đ, trừ khi Đ bỏ M thôi-Tôi nhìn em
-Làm gì có, sẽ ko bay h có ngày đó đâu- em đặt nhẹ một nụ hôn lên má tôi.
Tôi muốn, những lời em nói sẽ là sự thật, em và tôi sẽ đi suốt quảng đường còn lại, tay nắm tay đi trên con đường hạnh phúc
-Thôi, ôm quài đi tập thể dục thôi – em đẩy tôi ra
-ừm đi thôi- tôi nắm tay em
Tôi nắm tay em, bàn tay em thật là ấm áp nó sưỡi ấm trái tim tôi, đả lâu rồi nó ko được ấm áp suốt 15 năm qua, chúng tôi cùng nhau chạy trên những con phố, cùng nắm tay nhau , gió thổi ríu rít, tiếng lá cây sào sạt, mặt trời đả tỉnh giấc sao một đêm ngủ, ánh sáng.
-này đói chưa-tôi hỏi em
-ừm đói rồi nè nó kêu ọt ẹt nãy h nè- em cười
- ừm đi ăn phở hé- tôi khều vai em
- thôi sang quá hé, ăn bún riêu của bà bửa hỗm đc ùi- em lè lữi ra
Ôi sao mà đáng yêu thế này, em nhéo tôi một cái rồi chạy
-đua coi ai tới trước nè- em quay mặt lại nháy mắt một cái tinh nghịch
Tôi liền đuổi theo em, “bịch”:, em ngả xuống đường tôi chạy lại khuôn mặt tôi chau lại
-này có sao ko, đứng lên được ko- tôi nhìn em đầy vẻ quan tâm
- đau quá- em nhăn mặt như con khỉ con 
- đâu xem nào, bị chãy máu rồi này thấy chưa, cứ thích chạy
em tròn mắt nhìn tôi, lúc này tôi đang băng bó cho em nên ko nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc ấy.
-lên đây tui cõng cho mệt quá
-à…ừm…-em e thẹn
-này có lên nhanh ko, đả iu nhau rồi mà cứ như người xa lạ ấy
Em nhẹ nhàng choàn tay vào cổ lên, tôi sóc lẹ lên một cái, nhìn thân hình mãnh mai vậy mà nặng gớm
-bà mấy kí zị- tôi gẹo em
- à ừm 45kg
- ặc nói dối àk
- việc gì mà phải nối dối- em gé sát khuôn mặt vào tôi
-45kg gì mà nặng như 80 zỵ nặng quá- tôi tiếp tục chọc em
-cái gi 80, làm như tui là heo ko bằng- em nhéo vào tai tôi
-thì heo chứ gì nửa- tôi cười ha hả
-vậy thì đừng có cỏng, ai bắt mấy người cỏng đâu- em tỏ vẻ giận dữ
-thì tại có người, bị thương nên mới phải làm vậy thôi- tôi tỏ ra lạnh lùng
Em dãy dụa,làm tôi suýt ngả
-này ngồi yên coi té bây h
-thả xuống đi tôi tự đi được- em nói lạnh lùng
-thôi mà, giận rồi à- tôi xin lổi em
-hứ, ai mà dám giận mấy người- em lè cái lưỡi ra
- ko giận thì sao, nói lạnh lùng vậy
-có đâu- em chối quanh
- vậy thì ngồi yên đi 
-à……ừm
Bây h trời đả bừng sáng , chúng tôi đi đến đâu, tất cả mọi người nhìn chúng tôi bàn tán xôn xao, còn những thằng con trai, thì để cải lòng đố kị, tụi nó nhìn em với đôi mắt thèm thuồn, sau những giọt mồ hôi nhể nhại trêm cái trán của tôi, thì cuối cùng cũng đến quán ăn, lết tới đây mà gần muốn kiệt sức, nói thật 45kg gì mà sao nặng khủng khiếp
-ăn gì 2 đứa- bà chủ quán
-ăn cháo hé, sáng ăn cháo tốt lắm- tôi quay sang nhìn em
-ừm ăn..c..háo-em lấp bấp
-này có gì mà nc lấp bấp vậy
-à…t.ại..tại- em đỏ mặt
-tại gì ?- tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
-à…hk có gì, kêu đồ ăn đi, đói quá hà- em cố tính lãng tránh
-ko mún nói thì thôi, bà chủ cho 2 tô cháo- tôi tỏ ra hờn dỗi
-ko phải.tạ..i..i hùi nãy ông cỏng tui nên giờ còn thấy người thôi- mặt em đỏ bừng
-há há, pé iu của tôi cũng bít ngượng nửa cơ à- tôi cười hả hê
-dù sao người ta cũng là con gái mà, với lại lúc nãy ông chạm vào chổ…chổ…”ấy” của tui kìa- mặt em quay sang chổ khác vì ngượng
-Chổ “ấy” là chổ nào- tôi sững sốt trước câu nói của em
-thì thì,, mông ấy
-hehe ai pít âu. Tại lở đụng chúng ấy mà- tôi trêu em
Lúc này tôi mới nhở lại, lúc nãy tay tôi đả đặt vào cặp mông tròn trịa của em, có lẽ lúc nãy tôi củng trả để ý vì mệt
-2 tô cháo tới rồi đây- giọng bà chủ tinh nghịch
-này ăn cháo gì mà dính tùm lum thế-vừa nói em vừa lao cho tôi
-đâu làm gì có- tôi vội chùi mép
-đây nè tính xóa chứng cứ hả- em cười 
Ôi sao tôi iu cái nụ cười này thế cơ chứ, tôi sẽ nhớ mãi nụ cười này, nụ cười này sẽ giúp tôi đứng lên, sẽ giúp tôi vượt qua tất cả, mặt trời đả lên cao, tôi bổng nhớ cái hẹn với con em.
-nè ăn rôi chưa, y zìa
-ừm xog rồi nè
-chân hết đau chưa-tôi quan tâm
-hết đau rồi- em dậm chân xuống mặt đất
Ánh nắng dịu im của buổi sáng sớm mai, xe cộ tấp nập kẻ đi làm người đi học đả tạo ra những khung cảnh nhộn nhịp của nơi đây,nhưng đâu đó vẫn còn những con người đang vật lộn với những cơn sống vùi dập của cuộc đời, tôi thật sự may mắn hơn họ rất nhiều, tui có gia đình, có ba mẹ hết lòng yêu thương tôi, có đứa em cần phải bảo vệ.đi ngang đường xxx trước mắt tôi là một cửa hàng kem bắt mắt, bổng dưng em kéo tôi lại
-vào đây ăn kem yk M, thèm quá- em nhỏng nhẽo nhìn cái mặt dể thương dể sợ
-hã? Lớn rồi mà con ăn kem nửa cơ à- tôi xoáy em
-ăn kem có giới hạn tuổi tác đâu, vào đi mà
-ừm nhưng mà tí thôi nge, lát M có hẹn
-ừm nhanh nào
Em đẩy tôi vào, hơi lạnh tỏ ra tự chiếc điều hòa thật dể chịu, lúc này nhìn thấy em như những đứa con nít vậy cái mặt ngơ ngơ,
-kìa ngồi ở đây đi-em chỉ về phía kia
-ừm
- 2 đứa ăn kem zì- tiếng của chị phục vụ
-2 li kem socola- em trả lời ko cần hỏi tôi
-này có bít tôi ăn gì ko mà tự tiện kiêu vậy- tôi giả vờ trách móc em
-ai mà piết , M hk ăn thì Đ ăn 2 li luôn-em cười khoái trá
-nhìn mặt vậy ham ăn thấy gớm hehe
- kệ tui- em phì 2 cái má lên 
-ăn cho lắm, mập rồi đừng có la- tôi trêu em
-nói là kệ tui rồi mà- vừa ăn em vừa chu cái mỏ lên, nhìn dể gét thật
-mập cũng ko sao chỉ cần mãi ở bên M là được-tôi nhìn xoáy vào đôi mắt em
Hình như có chút gì e thẹn đối với em, em cuối gằm mặt xuống vào li kem và ăn lia lịa
-đừng nói vậy mà, người ta nhìn kìa mắt cở quá- má em ửng hồng lên
-kem dính trên mũi kìa-vừa nói tôi vừa dùng tấm khăn lao nhũng vệt kem trên mũi em, mỡi nãy chê người ta ăn dính tùm lum nhưng bây h em cũng vậy.
-cá..m..ơn- em ngượng ngùng đáp
Bước khỏi tìm kem không khí trở nên ngột ngạt bởi những tim nắng đả lên cao, trên con đường về nhà tôi nắm tay em, em chỉ quay sang chổ khác vì sự ngượng ngùng, con gái ngộ thật nhỉ bửa hổm còn hôn nhau tí nửa là abc xyz mà giờ lại ngường nắng mưa thất thường thật, tôi suy nghỉ mông lung một hồi thì đả tới nhà em, ôi sao con đường hôm nay ngắn lạ thường vậy, hôn lên mái tóc mềm mượt của em, rồi chào em ra về
…………………………………………�� �………………………………..
Kéo cánh cửa ra, tôi đả thấy mẹ đang ngồi trên chiếc gế sofa, mắt thì nhìn lên chiếc tv nhưng vẫn có thể cảm nhận thấy tôi
-chà chà con trai tôi hôm nay đi tập thể dục nửa cơ à- mẹ trêu tôi
-bt thôi mà mẹ- tôi cố ý lãng tránh
-chắc là đi tập với em nảo rồi
-ấy làm gì có em nào, đi với tụi bạn thui à- tôi ngước lên trần nhà để tránh ánh mắt của mẹ
Từ sau bếp con em bước ra, nhanh thay đồ đi ông, lẹ lên trể bây h, con em hối thúc tôi
-rồi từ từ
Chạy lên nhà tắm rửa, chọn một cái quần kaki màu nâu, và một cái áo thun, chạy xuống nhà nếu ko con em lại kiếm cớ chữi bới nửa
-rồi lên xe đi cô nương
-lại tịm kem xyz đi
ủa cái tịm này nge wen wen nhỉ, à phải rồi hồi nãy mình với nhỏ đả zô đây, trên con execiter của ba cho sau khi ổng đổi xe.
-rồi tới rồi nè, muốn ăn kem à
-ừm ăn kem nhưng còn một người nửa- nó đẩy tôi vào
Vẫn chiếc bàn này và……….ơ kia là

con gai o tran

Số là từ lúc qua Mỹ, gia đình bà Trang được bảo trợ người Mỹ đối xử tử tế, sau đó vì ơn nghĩa bà lấy ông bảo trợ làm chồng, Ông cũng có thời đi lính ở Việt nam, vợ chết đã lâu, lúc lấy bà ông gần năm mươi, bà thì mới hai mươi támĐêm động phòng ông bắt bà tắm rửa sạch sẻ. Khi lên giường ông cởi hết đồ bà ra. Thân hình bà Trang rất đẹp, từ đôi vú cho đến cái bụng nhỏ, kèm theo đôi mông to với chân dài trường túc. Bà là người con gái trời cho đẹp. Nhất là đám lông mịn màn nơi âm hộ phủ trên hai mu tròn trịa nhô cao mập mạp. kinh nghiệm tràn đầy, ông từ tốn bú từ đôi vú xuống dưới L*n, Trang oằn người sướng ngất, dù bà mất trinh từ thuở hai mươi, khi bạn trai bà ở Việt Nam lúc hắn phá trinh thì bà đau đớn, nhưng chỉ ít giây sau là hắn phóng tinh, nên cảm giác sung sướng chẳng bao lâu, có thể vì hấp tấp hay quá nhiều ham muốn. Phải công nhận là ông chồng Mỹ nhiều kinh nghiệm. Bình thường những người đàn bà hơi đau đớn vì mất trinh làm tình lần dầu, sau đó thường có những đòi hỏi rất mạnh, chỉ cần sờ bên ngoài là bên trong âm hộ của bà ta đã ra nước. Chỉ một lát bú L*n mà bà Trang muốn chết giấc vì sướng. Đôi mông và hai bắp vế bà muốn cứng đơ vì gồng, đây cũng là lần đầu tiên bà hưởng cảm giác ân ái kiểu đó. Sau đó ông chồng Mỹ từ tốn đẩy dương vật cứng ngắt vào âm hộ ẩm ướt nắc mạnh. Thân hình to lớn dồn dập lên xuống trên thân thể gợi cảm nóng bỏng hừng hực của bà Trang. Sau đó ông Phóng tinh mạnh, bà Trang rú lên sung sướng. Những thời gian đầu ông Đ* bà liên tục, nhưng sau đó lơi dần, và thường là dương vật ông mềm sèo dù to nhưng không thể cho vào được. Càng ngày ông lại càng gần nhà Thờ nên vấn đề ân ái lâu lắm mới có một lần. Tuy vậy bà Trang vẫn thương chồng. Hai vợ chồng vẫn hạnh phúc dù không có con.

con gai o tran

con gai o tran la gi ?

Tôi thấy người dì rung bần bật. Tay dì bấu chặt trên lưng tôi. Tôi cũng run không kém nhưng tình thương của tôi cho dì đã làm tôi quên tất cả. Tôi liếm lên cặp mắt đẹp như hồ thu, trên sóng mũi cao kín đáo, trên hai gò má hơi cao đầy đặn của người đáng lẽ phải được hưởng hạnh phúc lâu bền ... và trên cặp môi mọng đỏ như thoa son của dì. Dì xiết tôi mạnh hơn. Cặp môi dì hé ra và ngậm lấy đầu lưỡi tôi. Răng tôi ê lại, lưỡi tê tái khi các giác quan đều
biến sạch ngoại trừ xúc giác và vị giác. Mắt tôi bổng mờ và hai tai điếc đặc đi khi dì cho tôi biết thế nào là hôn giữa hai người khác phái. Tôi không biết thế này là sai luân lý, là loạn luân, là một tội mà xã hội không bao giờ tha thứ. Nhưng tôi biết làm sao? Tôi chỉ biết tôi đang thương dì bằng một mối tình mà còn sâu đậm hơn cả tình thương tôi có cho ba má tôi. Không biết nữa! Tôi rõ dì đang hôn tôi chứ không phải đang hôn dượng, nhưng tôi vẫn không khó chịu dù dì có tưởng tượng tôi là dượng chăng đi nữa. Tôi chỉ muốn mang lại hạnh phúc cho dì dù phải làm bất cứ điều gì. Dù là có thay thế... dượng cho dì. Tôi say mê hôn dì như là một đứa bé mới ăn kẹo lần đầu. Tôi riết mạnh dì trong tay, miệng ham hố nút cái lưỡi mềm mại uốn éo trong miệng. Phía dưới tôi cương cứng cọ vào phần bụng mềm mại của dì. Nụ hôn thơm ngát còn đọng trên đầu lưỡi chưa tan nhưng dì đã dừng lại. Mặt mày đỏ bừng, hơi thở hổn hển và dì đẩy tôi ra.
"Thôi con. Cho dì xin."
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì dì đã rời vòng tay và giọng nói dì còn xao động
"Ăn sáng đi con. Để dì lên đánh thức hai đứa nhỏ dậy."
Dì bỗng chồm lên hôn vào má tôi và như một cô gái mới biết yêu bẽn lẽn chạy nhanh vào trong phòng. 

con gai o tran

Tôi làm mãnh liệt làm cho Hoa như cảm giác khoái cảm bùng nổ, nước của cô ào ra mãnh liệt, mặt nàng đỏ lựng, mồm Hoa buột ra tiếng gọi tên tôi, rồi há hốc kêu không ra tiếng, từ sâu trong cổ họng nàng phát ra tiếng ậm ự nặng nhọc. Đến lúc đó cũng hết chịu nổi, người tôi gồng cứng, hai tay tôia bấu chặt lấy hai bờ mông tròn trĩnh của Hoa. xxx tôi phọt toé ra thứ chất lỏng âm ấm một cách mãnh liệt, bắn sâu vào tận ngóc ngách nhỏ nhất ở đáy âm đạo của Hoa, cả thân cái dương vật của tôi giật giật liên tục trong âm đạo Hoa, tôi xuất tinh ào ạt.

Tôi nhìn sang bên ngoài cửa thấy Vân đang nhắm mắt tận hưởng. Tôi muốn đánh động Vân nên đằng hắng một tiếng. Nghe thấy tiếng của tôi Vân mở mắt ra nhìn thấy tôi đang nhìn mình thì nàng hốt hoảng nhìn sang chỗ khác và đi xuống phòng như không muốn theo dõi nữa. NHưng tôi biết trong đầu em sẽ đọng lại cái hình ảnh hôm nay và nếu tôi mà địt em thì em sẽ không phản đối.

con gai o tran

Xem con gai o tran hay nhat 2014

Với tác giả nào cũng vậy, đầu câu chuyện đều phải làm thủ tục chào hỏi và thêm thắt đủ thứ chuyện về câu chuyện mà mình sẽ kể, là thực ..v…v. Đối với câu chuyện này hay dở, thật hư tự nó sẽ thể hiện, văn phong không tốt nên cũng có thể sẽ phải học thêm trong quá trình viết. Mời các bạn cùng đọc.

Các bạn cứ thoải mái góp ý kiến, mình sẽ thường xuyên theo dõi comment để rút kinh nghiệm, đừng chửi bậy là được ^^

Đoạn 1 : Năm Cuối THCS
Một Huyện thuộc tỉnh cao nguyên, nằm dọc quốc lộ 26 là nơi nó sinh ra và lớn lên. Kể sơ qua về cuộc sống trước năm cuối THCS, là con trong gia đình CNVC, cha mẹ nó không giàu có, gia đình thuộc hạng trung trung, năm lớp 7 cha nó có bồ nhí bên ngoài … gia đình không êm ấm, tôi buồn, bỏ học gia nhập vào băng nhóm, đánh nhau, chém lộn ….

Cuối năm lớp 8, nó từ bỏ băng nhóm, vì mất căn bản khá nhiều nên cũng chỉ học trung bình chứ không vươn lên nổi như người ta, chỉ có đầu óc nhanh nhạy chỉ nhanh hiểu hơn mà thôi. Cuộc sống vẫn cứ bình thường trôi qua chẳng có nhiều sự kiện nổi trội.

Cuối năm lớp 9 sau khi thi xong tốt nghiệp cả lớp tổ chức chia tay, địa điểm tập trung là Thác Krông Bông, nếu ở dọc QL 26 thì hẳn bạn cũng sẽ biết thác này, trong này chỉ có địa hình hiểm trở về đá tảng lớn xếp nhau, nước trong, khu bên dưới có khá nhiều khách du lịch đến chơi. Cũng khá rành đường vì đã đi nhiều lần lên khu trên đầu nguồn nên tôi dẫn đầu đưa cả lớp lên các tảng đá trên đầu nguồn để tập trung ăn nhậu, xách 2 tay 2 két bia sài gòn đi leo lên theo mấy con đường mòn cuối cùng cũng đến bãi đá trên. Sau khi tập trung, thời tiết gần trưa khá nóng nên mấy đồng chí trong lớp hăng hái đi tắm trước để cho mấy bạn nữ sửa soạn các món ăn, thủ tục ăn uống xong, vì còn là học sinh nên cả lớp chỉ uống có 2 két bia và mấy chai nước ngọt cho mấy bạn nữ thôi.

Đến xế chiều, lúc các ông tướng đã lăn ra mà ngủ, các bạn nữ thì tụm năm tụm bảy nói chuyện om sòm, nó nhảy ra mấy tảng đá giữa sông nằm chơi, đang chuẩn bị thiu thiu do men bia, bỗng nghe các bạn nữ la thất thanh.

Cứu …á…á…. Cứu bạn Nhung với, Nhung nó rớt xuống sông rồi…

Nguyên lai là do mấy bạn nữ ngồi chơi trong chán nên cũng nhảy ra các tảng đá như nó để hóng gió, khoảng cách giữa các tảng đá là khá xa, tuy đá nằm trên nước không trơn nhưng mép đá lại bo tròn nên dễ trợt chân, nhất là chân ướt mà nhảy. Ở sông này đã có nhiều vụ các chết đuối, chủ yếu ở đây là đá tảng nên nước sẽ xoáy qua các khe, ai mà bị cuốn ở đây thì nắm chắc 80% sẽ đi chầu ông bà, hàng năm đều có nhiều vụ tai nạn thương tâm xảy ra ở đây.

Bật dậy, nhìn qua thấy cách nó 2 tảng đá là tảng đá mà Nhung bị trợt chân và đang bị cuốn xuống, lao nhanh qua 2 tảng đá, nhảy xuống dòng sông cố bơi theo Nhung, Nhung đớp nước liên tục do không biết bơi và nước xoáy hút người xuống, nó bơi sải hết tốc lực đến cạnh Nhung, nhưng xảy ra sự cố nguy hiểm mà xém chết cả hai. Nhung trong lúc đớp nước do sợ quá, khi nó đến gần cứ ôm chầm lấy, đè nó xuống rồi ngoi len, làm nó cũng đớp nước mấy ngụm, duỗi chân lặn xuống , lăng mình ra xa Nhung, lấy thế bơi ra sau lưng thọc tay dưới nách ôm từ đằng sau, sải cánh tay trái qua ngực Nhung, lúc này ko còn đủ thời gian mà cảm giác ngưc nghiếc gì nữa, la to lên.

Nhung ….. bà đừng quẫy nữa…. chết cả đám đó…

Có vẻ có tác dụng, Nhung không quẫy nữa, nói thì lâu nhưng tình huống lúc đó nhanh vô cùng, sau khi ôm được Nhung, cố sải mình bơi 1 tay kéo Nhung vào các tảng đá phía trong, nhưng hỡi ôi, bia làm cho sức của nó yếu hẳn đi, nước vẫn cứ đẩy nó và Nhung lao xuống mép thác vèo vèo, trượt qua tảng đá cố lấy tay phải bám vào nó, tay ướt cộng với tốc độ cuốn đi quá nhanh nên tay trượt qua tảng đá, rách ra mấy đường chảy máu tùm lum, cũng phải nói lúc đó thực sự chẳng thấy đau.

Trời ơi…. tay ông chảy máu kìa….á á. Nhung la lên

Trượt dài thêm một khoảng nữa, cố gắng vươn mình vào trong, chỉ còn 2 tảng đá cuối cùng này là lao xuống thác, xuống là chết chắc vì thế nó cố vươn thật mạnh để trôi vào giữa 2 tảng đá, khoảng cách của nó khá rộng khoảng hơn 1 sải chân, hết cách để có thể trụ lại, bỗng lóe lên suy nghĩ trong đầu “Dùng hai tay mới cản được”, nghĩ là làm, xoay mình thật mạnh để lưng về phía khe 2 tảng đá, nó la lên

Nhung….. tui đẩy bà ra một chút, đừng có quẫy nha….

Không biết là do sợ hay sao mà Nhung gật đầu lia lịa, mịa bà, con gái bình thường lì như quỷ, lúc này sao mà hiền gớm >”<. Lấy sức đẩy Nhung ra khỏi người nó, tạo thêm lực để lao về 2 tảng đá, giang rộng hai tay, hai chân để bắt hai bên tảng đá.

Phịch phịch, hai tay hai chân và vào tảng đá như tên bắn, cảm giác nhức buốt truyển từ 4 điểm khác nhau về não một lần quả là cả một cực hình, cuối cùng đã níu lại được, sau khi đã trụ lại được, nó nhìn lên phía trên để chuẩn bị đón Nhung đao lao tới, thì bỗng nhiên tim nhảy lên thình thịch, cảm giác đau nói từ tim ra

Nhung đâu ?...... đâu mất tiêu rồi, mới đây mà.

Đang tính lao mình lên lặn xuống thì thấy Nhung lại trồi lên, tội nghiệp cô nàng, mới chim xuống đớp nước nữa rồi, gồng hết tứ chi đón cú va chạm thần tốc.

Phịch…. Nhung va chạm với thân mình nó, đầu trồi lên được tới cổ của nó, lập tức nó la lên

Ai da … Nhung bà ôm tui đi, tui không níu bà được.

Như đã chuẩn bị trước, Nhưng đưa hai tay lập tức quàng lấy cổ tôi, áp má vào má của nó, ôm chặt cứng. Ôi cha mẹ ơi, lần đầu tiên được gái ôm chặt đến thế… lang man rồi, quay lại tình huống lúc đó, khoảng 3 phút sau đó Nhung cứ bá cổ ôm chặt lấy nó, má kề má cả hai cùng thở hồng hộc, chắc mới đớp nước nên sợ đến thế. Cảm giác đau từ bàn tay truyền đến, bị rách tay, nhúng nước liên tục nên máu không đông lại được, máu cứ chảy từ lúc đó đến giờ. Cảm giác chóng mặt ập đến, nỗi lo sợ của tôi dâng cao, sợ rằng …..

Nhung… Nhung, bà bám lấy tay tui, leo lên tảng đá bên phải đi,nó thấp dễ leo đó…hộc..hộc. Nó gắng sức nói với Nhung

Nhưng tui … sợ.. lắm. Nhung nói

Trời ơi … chết tới nơi rồi.. sợ cái gì, nhanh đi . Nó hét lên

Nhung buông lỏng tay trên cổ nó, lân theo cánh tay phải bò lên tảng đá, thấy Nhung trợt hai lần, như sắp rơi lại trong nước, bỗng nhiên nó quyết định một quyết định liều lĩnh, cố gắng chống chân trái vào tảng đá, buông hai tay, lấy hết sức đẩy mông của Nhung lên tảng đá, Nhung vừa lên được tảng đá cũng là lúc nó bị nước đẩy lọt qua khe đá, đầu nó đập mạnh vào cạnh của tảng đá bên trái trôi xuống dưới.

H …H .. ơi, bơi lên đây đi, H ơi … huu. Hu … Ai cứu H với. Nhung thét lên rồi khóc.

Trước mắt nó tối dần, đớp thêm mấy ngụm nước không rõ, nó chợt cười rồi buông thõng người ra, không còn sức để bơi nữa, tự nhiên lại nghĩ về cha mẹ…. nghĩ về quãng thời gian trước đó …. Mọi thức dần dần nhòa đi, hình như bị nước dìm xuống…. bỗng ..cảm giác đau nhói từ chân phải truyền lại ….

Sực tỉnh táo hơn, nó mới nhận thấy tình huống, do buông thõng người nên khi nước cuốn trôi ngang, có một tảng đá nhỏ hơn 2 tảng kia nằm chắn trên đường trôi, cái nhói vừa rồi là chân trái va vào nó, chính cái chân vướng vào tảng đá đó lại là cái tựa để cả người xoay tròn và áp vào tảng đá, nhanh chóng lấy hai tay bám vào tảng đá rồi cố hết sức kéo mình lên, dòng nước cứ như bàn tay vô hình, cứ như muốn kéo mình xuống vậy. Vật vã một hồi lâu cũng đã bò lên được tảng đá, không còn sức mà lật người lại, úp mình trên tảng đá, mọi thứ tối dần đi…