Cuc khoai diem g

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi trong sự hối hả của cuộc đời. Tiếng ve giờ đây cũng thưa dần mà thay vào đó tiếng trống khai giảng báo hiệu một năm học mới lại đến, tôi giật mình khi thời gian vô tình trôi đi. Năm học này là một năm học cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi, nó sẽ quyết định tương lai, quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Câu hát “nếu có ước muốn trong cuộc đời này.. hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” giờ đây làm tôi buồn quá, giá như được vui vẻ giữa cái tuổi mơ mộng cái tuổi giữa tình bạn và tình yêu thì hay biết mấy. Tôi cảm thấy tôi phải chịu nhiều áp lực học tập từ mọi phía, cả bố mẹ tôi, cả hai bên nội ngoại đều hi vọng vào tôi thằng cháu đích tôn của dòng họ. Tôi cũng hiểu điều đó chứ, tôi biết mình là niềm tự hào của bố mẹ của ông bà, tôi cũng muốn những đứa em tôi sau này sẽ lấy tôi làm gương. Tôi quyết tâm học tập trong năm học này và thi đỗ đại học. Tiếc thay tôi lại đắm mình vào trong thế giới ảo của các trò chơi game online. 

Đầu năm học, tôi quyết định sẽ bày tỏ lòng mình với một cô bạn cùng lớp. Em là bí thư của lớp tôi, thực ra ban đầu chúng tôi không thân nhau lắm nhưng từ ngày lớp 11 cô giáo chủ nhiệm xếp em ngồi trên tôi làm tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi thân nhau lắm, tuy em không cao lắm nếu như không muốn nói là bị lùn nhưng khuôn mặt có duyên của em với nụ cười xinh đẹp và thân hình nẩy nở đã làm rung rinh không biết bao nhiêu người. Chúng tôi khá hiểu nhau, em biết tôi thích điều gì, biết tôi thích ăn gì nói chung là em biết rõ con người tôi. Khi đi hát kraoke em cũng bấm bài cho tôi làm tim tôi xuyến xao loạn nhịp. Đôi lúc những đứa trong lớp ganh tị với tôi, chúng cứ ngỡ rằng chúng tôi là của nhau. Những ngày noel, valentin để cho những đôi tình nhân đi chơi với nhau thì hai kẻ cô đơn chúng tôi lại đi với nhau, tôi nhận ra rằng hình như chúng tôi dành cho nhau. Thực ra tôi nhút nhát lắm, tôi muốn tỏ tình với một ai đó khi cảm thấy hi vọng cao và sẽ không bao giờ nói ra nếu như mình không còn cơ hội....

Tôi viết tất cả tình cảm của tôi vào một mảnh giấy và kẹp vào cuốn tập của em, tôi hi vọng rằng ngày mai tôi sẽ nhận lại một tờ giấy từ em và em sẽ nói rằng cũng mến tôi nhiều lắm. Tôi nghĩ đến viễn cảnh tương lai của hau đứa, được nắm tay nhau dạo phố được nói những lời ngọt ngào của tình yêu. Tôi chỉ mong đến ngày mai để gặp em được nghe em nói rằng em cũng mến tôi. Nhưng giữa thực tại và giấc mơ là một khoảng cách xa vời. Ngày hôm sau tôi cô bận thân của cô ấy nói với tôi là em muốn nói chuyện với tôi. “D, con Yến nó hẹn ông ở ghế đá ở sân trường kìa, sướng nhé” – cô bạn nở nụ cười tinh nghịch với tôi, tôi đáp lại bằng một nụ cười rồi vội vàng tiến lại cái ghế đá ở sân trường. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với bạn gái nên tôi cảm thấy rất run, tôi ngồi bên cạnh Yên mà không biết nói câu gì cả, chắc em cũng bối rối như tôi. “mình thật sự cảm ơn tình cảm của D, nó làm mình cảm thấy hạnh phúc khi có một người luôn quan tâm chăm sóc mình..” tôi nghe như thế cảm thấy trong lòng rất vui, tôi cảm thấy hạnh phúc. “Nhưng..” tiếng nhưng của em làm tim tôi thắt lại, tôi hồi hộp không biết Y sẽ nói gì đây. Y không nhìn thẳng vào mắt tôi “thực sự mình cảm thấy rất quý D, nhưng đó không phải là tình cảm của đôi trai gái mà là tình bạn rất bình thường. Mình rất trân trọng tình cảm của D và mình sẽ mãi khắc ghi nó nhưng chắc chúng ta không thể trở thành đôi tình nhân được rồi. Giá như D không nói ra thì chúng ta sẽ mãi mãi là bạn thì tốt biết bao. Chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau”. Từng câu nói nhập ngừng từ Yến mà lòng tôi thắt lại, tôi nghẹn ngào nước mắt chỉ muốn chực trào ra, tôi định nói rằng D chỉ đùa cho vui thôi để vớt vát chút thể diện nhưng không thể. Y đã từ chối tôi rồi, tôi không dám chấp nhận sự thật này, tôi chỉ hi vọng rằng Y thử mình, hàng loạt tình huống đặt ra trong đầu tôi, có thể là Yến chưa tin tưởng mình, có thể là Yến cảm thấy năm cuối cấp nên muốn tập trung vào học… nhưng tôi không dám tin rằng Y không hề có tình cảm với mình. Lớp đã giờ học mà tôi không biết, đến khi thằng bạn chạy ra kêu tôi vào lớp tôi mới biết rằng thầy giáo đã vào lớp. Chắc nhìn bộ dạng của tôi, khuôn mặt thất thần và thái độ của Y chắc mọi người trong lớp cũng đoán được phần nào. Tôi không thể chấp nhận được…
Tôi tìm hỏi đứa bạn thân của Y thì mới biết thực ra Y đã có người trong mộng rồi, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi và đang học đại học y dược. Tôi không thể chấp nhận được, nếu như thế thì tại sao Yến phải quan tâm tôi đến vậy. Tôi đã tự làm xấu hình ảnh mình tong mắt Yến khi đòi gặp anh chàng kia và cũng tôi lúc tôi tự làm khổ mình để mong được Yến thương hại. Tất cả những hành động đã làm tôi ngày càng xa Yến. Tôi bắt đầu chìm đắm trong thế giới ảo với những trò online hay những trang web khiêu dâm, tôi luôn liên tưởng mình đang được làm tình với đứa em họ của tôi với L hay với cả Yến nữa. Tôi cố tỏ ra là một người đàn ông khi bập bẹ những điếu thuốc trong môi. Tôi thường xem nghỉ học thêm để ngồi hàng giờ trước màng hình máy tính. Đã không biết bao lần Yến khuyên tôi nhưng tất cả những lời khuyên ấy tôi đều không xem ra gì cả, đã có lần tôi xúc phạm đến Y làm Y khóc.
Thực ra trong giai đoạn này có nhiều chuyện khiến tôi không thể kiểm soát nỗi bản thân. Khi đó con em họ C của tôi học lớp 9, tôi nói với bố tôi nên chuyển nó về trường của bố tôi để nó có thể học tốt hơn rồi chuẩn bị thi lớp 10 ( thực ra đó là một âm mưu, một âm mưu tội lỗi của tôi đã được tính toán từ trước ). Ý kiến đó không ai phản đối cả vì điều đó quá tốt. C dọn về nhà tôi, tôi nhường phòng ngủ cho C và C học bài ở phòng khách, bình thường phòng của tôi chỉ để ngủ còn tôi học phòng bên cạnh cái phòng khách. Phòng này chỉ để cái máy tính, tủ đồ, cái bàn học của tôi và dựng vài cây xe máy. Tôi đêm tấm nệm ra và nhường phòng mình cho nó. Má tôi đã mua cho nó mấy cái nịt vú để nó thay áo lót vải của con gái mới lớn, bởi mẹ tôi sợ cái cặp ngực của nó sẽ thu hút mấy ánh mắt tò mò khi trên áo của nó có thể nhìn thấy cái nhủ hoa ẩn hiện dưới lớp áo ấy. Chắc có cho tiền mẹ tôi cũng không dám nghĩ rằng chính thằng con trai của bà cũng bị cuốn hút bởi cái cặp nhũ hoa ấy. Mấy lần nhìn C thắm từng mảnh vải dính vào làn da thịt làm lộ nên cái nhũ hoa trông quyến rũ vô cùng.
11h đêm, bố mẹ và em gái tôi đã ngủ rồi chỉ còn có tôi và C đang học bài, tôi đang tranh thủ làm bài văn để nộp cho kịp. Cái đề “cảm nhận của em về nhân vật chí phèo..” làm tôi phải lục tất cả các tài liệu vốn có của mình. Phải chắp vá tất cả các cuốn sách tham khảo mới có bài văn hoàn chỉnh. Hài lòng với bài văn của mình, tôi đang định thu dọn lại bàn học rồi đi ngủ thì tôi giật mình khi thấy C đang đứng bên cạnh mình. C bảo có bài toán khó quá mà ngày mai sợ bị kêu lên bảng giải nên muốn nhờ tôi giúp. Thực ra bài toán không quá khó với tôi, nhìn dáng vẻ nó mà tôi buồn cười quá, không ngờ nó lại ngại tôi đến như thế. Tôi không trách nó vì dù sao đi nữa tôi cũng là người gây ra lỗi lầm này trước mà. Tôi chỉ cho nó bài toán rồi thả người lên tấm nệm và nằm suy nghĩ vẩn vơ. Không biết lúc này Yến có nhớ đến thôi hay không ( lúc này chưa nói ra ), nghĩ đến không biết C suy nghĩ tôi là người anh như thế nào: đốn mạt hay là một người anh mà C vẫn ngưỡng mộ. Tồi chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ nhẹ nhàng được nắm tay Yến đi dạo trên con đường đầy hoa…..
Sáng hôm nay tôi lại dậy trễ, tất bật nuốt cái bánh mì rồi leo lên chiếc xe đạp để đi học ( bố tôi nhất quyết không cho đi xe máy đi học ). Đạp 8 cây số tôi mệt bở hơi tai, mồ hôi nhẽ nhại. Xuống đến trường tôi bị trễ 5’, cũng may Yến là bí thư nên xin xỏ mấy đứa em lớp 11 nó mới bỏ qua không ghi tên tôi, tôi thầm cảm ơn em và càng tin tưởng vào tình cảm của mình. Tuy là con trai nhưng trong đầu tôi luôn mơ mộng, những lúc mấy đứa trong lớp ghép đôi tôi và Yến thì tôi lại nhất định không chịu và bảo rằng chỉ là bạn bè mà thôi. 
Đến một ngày cuối tháng 9, khi cả nhà tôi đi vắng cả, tôi vào phòng của C để tìm lại một thứ của tôi. Tôi vô tình nhìn trên bàn học em nó một cuốn sổ, tính tò mò trỗi dậy tôi lại định lấy cuốn sổ ra xem. Cuốn sổ bị khóa bởi một cái khóa ở bên hông nhưng cái khóa ấy không thể là khó tôi được. Tôi dùng cái kéo sau một hồi thì cũng mở được cuốn sổ đó. Trang đầu tiên mà tôi thấy đó là dòng chữ nhật kí, thì ra đây là nhật ký của nó. Tôi lật ra đọc...
Ngày … tháng … năm 
Trang đầu tiên là một ngày buồn với nó, thì ra hôm nay là ngày nó chấm dứt cuộc đời con gái. Hôm nay khi đi chơi với đám bạn thì nó bị một thằng mà nó ngưỡng mộ học cùng lớp ( thằng này anh em tôi phải gọi là chú ) đã ôm ấp nó và vuốt ve. Trong cuốn nhật ký nó ghi rõ ràng là thằng đó đã dùng tay sờ mó nó. Nó nhất quyết không cho nhưng ngón tay đó đã làm nó mất trinh. Khi thấy những dòng máu đỏ tươi thì thằng chú tôi đã hoảng hốt bỏ đi, điều này đã làm nó rất buồn. Tôi tức điên, tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại như thế tại sao tôi lại không thể được những thứ ấy chứ. Tôi bình tĩnh đọc những trang tiếp theo nó viết về gia đình về bạn bè anh em. Dường như tôi cũng chỉ xuất hiện một vài lần trong nhật kí nó nhưng cũng may đó là những lời tốt đẹp về tôi….
Gấp lại quyển nhật kí và cất lại chỗ cũ nhưng nó vẫn ám ảnh đầu óc của tôi, tôi không thể chấp nhận chuyện này, thực ra tuy một người nghiện sex nhưng tôi rất thương những đứa em của tôi, tôi thương những đứa em họ như những đứa em ruột của mình nhưng tôi không thể hiểu vì sao cuộc đời lại đối xử với tôi như thế. Tôi quyết định sẽ làm tất cả mọi chuyện để rõ chuyện này là do lỗi của ai của thằng chú tôi hay là do con C yếu lòng. Tối nay khi mọi người đã ngủ say chỉ còn tôi và C thức, tôi hít thở thật sâu để hỏi rõ chuyện này…..

cuc khoai diem g

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

cuc khoai diem g

cuc khoai diem g la gi ?

Làm tình qua lỗ đ*t mình chưa bao giờ thử, vậy mà hôm nay mình lại được nếm mùi hoan lạc qua cả hai cơ quan trên cơ thể mình cùng một lúc. Cơ thể trần truồng của mình bị ép chặt, cọ sát giữa hai thân thể cường tráng, hừng hực lửa tình làm mình nứng quá. Mình cứ rên xiết quằn quại trong cơn hoan lạc lên đến cực điểm. Hai con cu nhét vào hai đường trên cơ thể mình cứ thay phiên nhau thụt ra thụt vào đem đến cho mình cảm giác cực khoái liên tục. Mình cảm thấy dịch nhờn chảy nhầy nhụa trên đám lông chỗ tiếp xúc với cu của anh Nhân. Anh Hải nhấp thêm một hồi nữa thì rút cu nhanh ra ngoài ép nó vào khe mông của mình và nấc tiếp mấy cái thì bắn tinh xối xả lên lưng, lên mông mình.

cuc khoai diem g

Ngôi nhà cấp 4 lợp ngói đỏ nhưng đã xỉn màu bởi thời gian quen thuộc đã hiện dần ra trong tầm mắt của Trinh, tiếng đùa nhau của Ngọc và Chích chòe từ trong nhà vượt qua bức tường xây bằng gạch xỉ cắm đầy những vỏ sò vọng đến tai Trinh. Hơi cau mày vì 2 đứa em vẫn còn đùa nghịch Trinh đẩy chiếc cổng sắt sơn đã tróc gần hết đang khép hờ bước vào nhà. Hai đứa em Trinh đang nô đùa vui vẻ chạy lên chạy xuống bậc tam cấp dẫn từ sân lên gian nhà chính trống hoác chỉ có bộ bàn ghế gỗ cũ mèm và cái tivi đen trắng 14”. 
- Hai đứa không rửa ráy thay quần áo ăn sáng rồi học bài hả! chị cho mỗi đứa một trận giờ! Ngọc không trêu em nữa, mau đưa em đi rửa ráy rồi lên nhà ăn sáng.
Câu nói kèm cái lườm của Trinh có tác dụng ngay tức thì, Ngọc và chích chòe lấm lét nhìn Trinh rồi bước ra bể nước rửa ráy. Nhìn bộ dạng của 2 đứa nhất là Chích chòe vừa đi theo Ngọc vừa đưa con mắt tròn xoe lườm trộm Trinh với cái mặt hậm hực làm Trinh muốn bật cười. Cúi người đặt cái rổ mỏ quạ xuống để tránh phải bụm miệng cười Trinh thoăn thoắt bước vào nhà lấy nồi cơm nguội ra xớt thật kỹ cho tơi rồi với cái chảo và liễn mỡ xuống gian bếp. Châm cái bếp dầu rồi đặt chảo đã được cho sẵn mỡ lên bếp, Trinh đổ cơm nguội đã đánh tơi vào chảo để rang, hôm nay có thêm ít tóp mỡ còn lại từ chiều qua nên trông chảo cơm ngon hơn hẳn, mùi cơm rang quyện vào mỡ chẳng mấy chốc đã vượt qua khuôn mặt đỏ gay dính vài lọn tóc mai bết lại trên mặt bởi mồ hôi để đánh động dạ dày của thằng em láu cá. Thế nên khi Trinh vừa quay người lại để gọi 2 đứa xuống ăn cơm đã thấy Chích Chòe ôm sẵn cái bát con và chiếc thìa nhôm đứng sau tự bao giờ. Bộ mặt chả còn tí nào hậm hực mà toe toét nịnh nọt
- Em rửa mặt đánh răng rồi! Chị Trinh lấy trước cho em ăn rồi em còn học bài!
Câu nói quen thuộc trước mỗi khi có gì ăn của Chích Chờe làm Trinh không thể nìn cười được
- Cứ có ăn là lấy lí do học bài ra để ăn! Hôm nay mà lại trốn đi chơi là chị về mách bố đấy! Biét chưa! Đưa bát đây nào ông tướng.
Đưa cái bát với bộ dạng ngập ngừng chích chòe ra điều kiện
- Nhưng chị phải cho em nhiều tóp mỡ cơ! Không em không ăn! Không ăn được thì không học được! Về em mách mẹ đấy!
Trinh ngao ngán bởi cái giọng lấy mẹ ra dọa suốt ngày của thằng em quái quỷ
- Được rồi đưa bát đây nào! Không nhanh chị cho hết chị Ngọc bây giờ
Không chờ nói thêm câu nữa Chích chòe đưa vội chiếc bát cho Trinh rồi đưa thìa lên miệng liếm láp tỏ vẻ háo hức và đói lắm rồi. Trinh lựa chỗ nhiều cơm ít cháy và nhặt cho thằng em những miếng tóp mỡ ngon nhất rồi đưa cho nó. Chích chòe chả buồn nói câu gì cầm chiếc bát chạy biến lên nhà hò hét
- Em có cơm rồi nhé chị Ngọc! chị không ăn chị Trinh ăn hết đấy
Trinh với thêm chiếc bát con xới thêm cho Ngọc một bát cơm phần còn lại trong nồi chỉ vẻn vẹn 3 thìa cơm Trinh lấy chiếc muôi nhôm sứt mẻ lồi lõm vét ăn nốt rồi mang nồi ra bể nước.
Nhìn chiếc bể đã cạn nước Trinh vội vàng buông gàu xuống chiếc giếng đục ngàu múc những gàu nước vàng khè mang mùi tanh tanh đổ vào chiếc bể lọc được làm bởi sỏi trắng và cát. Múc nước đã thấy tạm đủ để sinh họat trong ngày Trinh vấn mái tóc xơ xác lên cao hơn gáy, rửa qua cái mặt. Giật chiếc khăn mặt treo trên sợi thép chăng ngang bể nước Trinh lau qua mặt rồi bước vào nhà.

Ngọc đang cặm cụi trên chiếc bàn học kê sát cửa sổ với những chấn song sắt hoen gỉ để đón sáng, thằng em trai thì ngồi trên giường của ba chị em liền kề với bàn học nghịch những viên bi sắt bóng lóang mà thi thoảng bố xin được của mấy chú thợ máy làm đồ chơi cho nó. Vừa nhìn thấy Trinh bước vào nó dấu biến mấy viên bi vào vỏ chăn rồi xoen xoét cái giọng:
- Em vừa ăn xong no lắm! Cho em nghỉ tí lát nữa e học chị Trinh nhé
Lắc cái đầu dứt khoát Trinh đáp lời:
- Không được Chích chòe hư chiều chị không cho đi tắm biển đâu đấy! Lấy vở ra viết lại bảng chữ cái chị xem nào! Không thấy chị Ngọc ngồi học chăm chỉ ah! 
Xị cái mặt ra thằng em trai vùng vằng rời khỏi giường đến bàn học lấy cuốn vở bìa xộc xệch được Trinh đóng lại từ những trang giấy ôly còn thừa từ những cuốn vở cũ và lấy chiếc bút chì bị nó cắn nham nhở phần cuối bút ra ngồi nắn nót viết từng chữ. Tạm hài lòng với thằng em Trinh gấp gọn chăn mà vừa bị xới tung bởi nó rồi kéo từ gầm giường chiếc hòm sắt cũ kỹ. Mở chiếc hòm bên trong toàn sách Trinh lựa bộ sách lớp 6 bìa được bọc cẩn thận bằng những tờ giấy báo của Trinh ngày xưa để cho Ngọc năm nay học. Những cuốn sách được mua bằng không biết bao nhiêu tôm và cá của bố khiến Trinh rất cẩn thận giữ gìn khi học, ngay cả cái nhãn vở ghi tên Pham Ngọc Trinh lớp 6A ngày nào vẫn còn rõ nét.

Ôm bộ sách ra ngòai và đẩy cái hòm trở về vị trí cũ Trinh tiếng ra bàn Học nơi Ngọc đang cặm cụi ôn lại kiến thức cũ, gương mặt bướng bỉnh của Ngọc thường ngày mỗi khi học trở nên ngoan ngoãn và dễ bảo vô cùng, dường như Ngọc cũng đã thấm nhuần cái tư tưởng của bố và Trinh nhồi vào đầu là “Chỉ có học mới có được cuộc sống no ấm”. 
- Từ mai em bọc lại sách vở và thay nhãn đi nhé! Nửa tháng nữa là vào năm học rồi em thay nhanh rồi đọc trước những bài học trong sách dần đi cho đỡ bỡ ngỡ khi vào năm học mới như chị ngày xưa.
Ngọc ngầng đầu lên đưa đôi mắt háo hức vào chồng sách trên tay Trinh và ôm vội lấy vào lòng như được nhận món quà qúy giá.
- Vâng nhưng em chỉ thay nhãn thôi! Chứ bìa bọc vẫn đẹp mà chị!
Trinh gật đầu vơi ngọc rồi đưa tay chỉnh lại cái khung kính bị lệch dán chi chit những tấm bằng khen học sinh giỏi của Trinh và Ngọc được bố đóng lên bức tường phía trên bàn học. Bức tường ố màu vì nước thấm ra từ những vết nứt chi chit do được trát bằng cát biển càng làm nổi bật cái khung kính lúc nào cũng được lau chùi cẩn thận bởi bàn tay của bố. Với bố nó là thứ qúy giá nhất trong nhà và mỗi khi nghỉ ngơi bố Trinh hay ngắm nhìn nó với một gương mặt đầy tự hào.

Chợt có tiếng mở cổng và tiếng mẹ réo rắt ngòai sân
- Trinh, Ngọc đâu rồi nắng lên cao thế này chưa giặt quần áo mà phơi ah! Định ngày mai ở truồng hết cả hay sao thế.
Trinh vừa mới kịp “Dạ” một tiếng thì thằng em trai đã chạy biến ra khỏi chiếc bạn học kêu ầm lên:
- A! mẹ về! Mẹ đi chợ về rồi! 
Tiếng mẹ vọng lại từ ngòai sân
- Chích chòe của mẹ hả! Hôm nay có ngoan không con! Viết được nhiều chữ chưa! Bánh rán của Chích chòe đây!
Tiếng chích chòe hớn hở vâng dạ nhồm nhòam không làm Trinh và Ngọc ghen tị, bởi cả 2 chị em đã quá quen thuộc với việc đứa em trai bé bỏng được mẹ chiều chuộng. Trinh vỗ vào vai em
- Em cứ học đi để quần áo đấy chị giặt với giúp mẹ cơm nước cho! Lát ăn trưa xong thì em rửa bát cũng được.
Trinh vừa dứt lời cũng là lúc mẹ Trinh réo gọi thêm lần nữa:
- Đâu rồi không đứa nào ra đỡ tao một tí ah! Suốt ngày học với hành sách với chả vở! Đã bảo thằng bố mày cho một đứa theo tao chợ búa đỡ đần tao thì không nghe. Khéo đời con chưa kịp nồi thì tao với bố chúng mày đã chìm xuống bùn xuống biển cả rồi.

Tiếng cằn nhằn của mẹ khiến Trinh hơi tủi thân dù cũng đã nghe không biết bao lần nhưng Trinh vẫn thoăn thoắt đôi bàn chân ra dắt chiếc xe dạp vào nhà cho mẹ, mang mấy cái thúng, mẹt vẫn còn dính đầy muối trắng và bốc mùi tanh nồng của những mẻ tôm cá mẹ bán ngòai chợ buổi sớm, rửa thật sạch rồi phơi ra trước nắng để ngày mai mẹ lại tất tả mang đi trong khi trời còn chưa sáng hẳn. Mở chiếc làn có ít rau mùng tơi Trinh đem rửa qua để nấu canh với mỏ quạ, ít cá bị dập còn thừa lại được mẹ ướp sẵn với muối trong chiếc túi nilon Trinh bỏ ra ngoài để lát nữa kho làm thức ăn mặn. Tiếng mẹ đầy ngán ngẩm vọng ra từ gian phòng của bố mẹ vọng ra khi Trinh đang chuẩn bị vò những chiếc áo đầu tiên
- Chẳng biết bao giờ thuyền bố mày về! Cứ đi lấy cá nhà người khác rồi đem lên chợ bán lời lãi chẳng được bao nhiêu mà toàn bị chúng nó đẩy cho cá nhỏ với cá ươn!
Khiến Trinh đang tủi thân vì mẹ mắng tự nhiên thấy thương mẹ vô cùng và càng quyết tâm học thật giỏi hơn nữa để bố không phải đi biển, mẹ không còn chạy chợ, các em không còn phải lem luốc thế này…

cuc khoai diem g

Xem cuc khoai diem g hay nhat 2014

Mắc xong bộ đồ lót lên dây Phương lại quay lại tiếp tục gội đầu cho Tèo .Cặp vú bánh dày lúc lắc trước mắt thằng bé ,Đô cảm thấy ghen tỵ với bạn ,bực mình lại sẵn có ca nước lạnh trong tay nó tạt mạnh vào Tèo . Đang lim dim mắt bị hứng trọn ca nước lạnh vào người Tèo nhảy dựng lên vô tình bàn tay cô Phương tuột xuống chạm vào con cu thằng bé
“Ơ “ Phương đỏ mặt ngước lên nhìn Tèo nhưng tay cô vẫn đặt ở cu thằng bé ,Tèo cũng ngơ ngác nhìn Phương .Con cu Tèo trong tay Phương cứ mỗi lúc lại to lên nóng dần , không biết từ lúc nào Phương cứ miết tay lên con cu hồng hồng căng cứng từng nhịp một.
“A..a........a..........a” Không chịu nổi những kích thích liên tục con cu Tèo phun ra một dòng nước đặc sệt may Phương tránh kịp chứ nếu không dính vào mặt rồi

Sau khi xuất xong Tèo rũ người xuống vì mệt nó thuề thào nói 
“Thích quá cô ơi“
“Thế à “ Phương trả lời giọng cố giấu đi chút bối rối
“Tay cô sờ vào cu em thích thật” Tèo bô bô

“Cô sờ cho em nữa đi “ Đô sấn sổ bước tới giương con cu nó ra 
Phương lúng túng quay mặt đi tránh nhìn trực tiếp vào con cu thẳng căng của đứa học sinh , tay cô từ từ nắm lấy con cặc thứ hai sục nhè nhè 
Giống như Tèo chỉ vài phút sau Đô cũng hết chịu nổi đái tè ra sàn nhà
“Không được nói với ai chuyện này đâu đấy “ Phương đe hai đứa nhỏ cô vội vã mặc lại quần áo 
“Vâng ạ” Tèo và Đô mặt hí hứng chúng đồng thanh trả lời 

Vì trời vẫn mưa ngày càng nặng hạt nên Tèo ,Đô phải nghỉ lại nhà cô giáo ,Phương nấu cơm cho cả ba người .Thái độ của ba người hơi ngượng ngạo Phương tránh trò chuyện với cả Tèo lẫn Đô chúng cũng nín lặng vẻ sờ sợ
Đến giờ ngủ Phương xếp mấy cái mền xuống đất Tèo và Đô chỉ cần vài phút là ngáy o ....o .Phương nhìn chúng mỉm cười cô lên phòng gọi cho chồng
“Chào em “ Giọng nói quen thuộc vọng đến 
“Anh yêu ,anh có khỏe không “ Phương hỏi chồng
“Bận lắm em ạ.Công việc của anh dao này ........................” Không chờ cô hỏi đầu dây bên kia đã tuôn một tràng những chuyện về những chuyện buôn bán .Phương nghe mà chả hiểu gì cả 
“Bao giờ anh lên thăm em “ Bằng một nỗ lực đáng ngạc nhiện Phương ngắt lời chồng 
“Ờ chuyện đó.........anh sẽ lên sớm thôi” Chồng Phương ầm ừ 
“Bao giờ vậy anh “ Phương nài nỉ hỏi
“Để sang tháng đi công viêc........” 
“Cạch “ Phương gác máy trước khi cô nghe hết câu trả lời , cô đã quá biết cái kiểu ỡm ờ của chồng .Anh ấy thì chỉ có biết công việc thôi ,cảm thấy bức bối nóng nực khó chịu Phương với tay lên bàn cầm lấy chai nước tu một hơi. Nhưng chai nước gần như rỗng không chỉ có một ít cặn ở đáy chai Phương chặc lưỡi bước khỏi giường xuống dưới nhà tìm nước uống .Chiếc tủ lạnh duy nhất trong nhà Phương được đặt ở phòng khách nơi Tèo và Đô ngủ .

Đang dò dẫm trong bóng tôi thì Phương đá phải một cái gì mềm mềm 
“Úi da” Một tiếng kêu nhỏ nhỏ phát ra 
“Ai vậy, Tèo phải không “ Phương hỏi nhỏ
“Em đây ạ “ Tèo nhận ra giọng cô giáo nó 
“Sao lại nằm ở đây “
“Bọn em ngủ hay lăn lung tung lắm “ Thằng bé nhe răng cười hàm răng lấp lóa trong đêm “Cô tìm gì thế ạ” 
“Lấy cho cô cốc nước ở trong cái tủ lạnh đằng kia kìa ‘ Phương chỉ tay về phía góc nhà 
“Vâng ạ “ Tèo ngoan ngoãn trả lời , rồi không cần bật đèn nó đi lại chỗ tủ lạnh lấy hẳn một cốc nước đầy mang lại cho Phương 
“Cảm ơn em “ Phương cầm lấy cốc nước từ tay đứa học trò ngồi xuống nhấp từng ngụm nhỏ .Nước lạnh xoa dịu nỗi tức tối trong lòng ,một lúc sau Phương quay qua nhìn thấy Tèo vẫn ngồi cạnh mình mắt chăm chú nhìn cô 
“Sao thế chưa ngủ tiếp đi “ Phương mỉm cười với đứa trẻ
“Em không muốn ngủ ,em muốn ngắm cô” Tèo nói thẳng thừng
“Vậy sao “ Tự nhiên Phương cảm thấy vui vui khi nghe thằng bé khen “Tèo thấy cô đẹp không “
“Cô đẹp lắm hơn tất cả bọn con gái vùng này “ Tèo vung tay hăng hái thao thao 
“Đừng bốc thế “ Phương ấn ngón tay vào trán thằng bé 
“Ở vùng này ai cũng lội ruộng suốt ngày làm gì có ai chân trắng như cô “ 

Nghe thằng bé nói Phương chột dạ liếc xuống chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn khi ngồi xuống lộ ra gần hết đôi chân trần .Theo phản xạ Phương cầm lấy vạt váy kéo xuống
“Đừng cô cứ để thế ,em muốn nhìn thêm “ Tèo nắm chặt lấy tay Phương năn nỉ 
Phương im lặng không nói gì nhưng vạt váy được dịch dần dịch dần lên rồi tốc ngược lên lộ ra chiếc quần lót nhỏ xíu màu trắng 
“Thế này được chưa “ Phương nói qua hơi thở hổn hển 
“Chút nữa đi cô “ Tèo nằm bò xuống sàn nhìn ngược lên
“Cô kéo lên hết cỡ rồi “ Phương nói 
“Còn cái quần đó “ Tèo rờ tay vào giữa hai chân Phương bóp *** cô qua lớp vải quần lót mỏng manh
“Thế thôi “ Phương cương quyết trả lời

Tèo tiếc rẻ nhưng cũng không nài thêm tiếp tục mò mẫm bàn tay quanh *** Phương nó cảm thấy hình như có nước rỉ ra .Tèo chầm chậm lách ngón tay qua khe quần lót ,ngón tay nó miết mạnh trên mép *** Phương ,chui tọt vào cái lỗ *** hé mở.Nó nghe rõ một tiếng rên “Hự “ nho nhỏ từ miệng cô giáo ,thọc vào rồi nó ngoái tít ngón tay trong âm hộ Phương .
10 phút trôi qua chỉ còn tiếng thở hỏn hển của cả hai người đột nhiên Phương gật tay Tèo ra khỏi người mình rồi chạy lên phòng đóng cửa đánh rầm .
Còn lại một mình Tèo đưa bàn tay còn dính đầy nước nhờn lên miện liếm ngon lành 

“Mày sướng nhé “ Đô nghe bạn kể mặt tím lại vì tức “Thế mà không gọi dậy bạn bè thế đấy “
“Hê hê thì cũng tại mày ngủ say quá “ Tèo rung đùi cười đắc ý “Nhưng đừng buồn từ hôm đó tao rút ra một chuyện “
“Chuyện gì “ Đô nhăn mặt hỏi
“Bà này cũng dâm lắm chứ chẳng chính chuyên gì đâu “
“Vậy à “ 
“Ừ hôm nay tao với mày lại chặn bà ấy trên đường “
“Tụt váy nữa à “ 
“Gần như thế thôi nhưng lần này mày phải để tao chỉ huy “
“Tao cần gì phải tranh với mày “