Dan ong liem lon dan ba

Thế là cả tối hôm đó, người tôi cứ lâng lâng; một cảm giác khó tả cứ nao nao trong lòng. Tôi ăn cơm ngon hơn, thấy yêu đời hơn. Và cả tối đó, tôi cứ tìm mọi cách để luôn được nhìn thấy cô; cô và mẹ tôi ngồi nói chuyện ngoài hàng hiên trước nhà, tôi xem ti vi bên trong phòng khách nhưng cặp mắt luôn hướng về cô, mỗi lần nhìn cô là óc tôi luôn tưởng tượng ra nhiều cảnh ái ân giữa tôi và cô. Tôi cũng dự định leo lên gác, tiếp tục công cuộc nhìn lén như ngày hôm qua. Dự tính của tôi sẽ tiếp tục nhìn qua khe hở của ván lót sàn, để mà chiêm ngưỡng hình dáng của cô khi cô ngủ. Nhưng hỡi ôi, chú Thắng có lẽ hôm nay say quá nên đi ngủ sớm, cái màn ngủ và bóng đèn ngủ mờ mờ không ủng hộ tôi. Thôi được, hôm nay như vậy tôi cũng đã thỏa rồi. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hai giờ sáng hôm đó, tôi lại lọ mọ thức dậy để xem bóng đá, đó là trận đội tuyển Hà Lan đấu với Bỉ (hình như tỷ số là 0-0 thì phải). Cùng xem với tôi còn có chú Thắng nữa, có lẽ chú đã ngủ quá nhiều lúc chiều tối nên đến giờ nay trông chú tỉnh hẳn. Xem hết hiệp 1, tôi ra sau nhà để đi toa - lét và tranh thủ pha chế gói mì ăn liền cho đở đói. Ô kìa! Trước mắt tôi lại là hai cái quần lót màu đen của cô Vân mà cô giặt khi chiều đang còn phơi trên sào. Một ý nghĩ xẹt qua như điện của tôi. Tôi liền nhẹ nhàng và nhanh chóng tiến đến sào phơi quần áo, lấy 2 cái quần lót của cô Vân và đ vào nhà tắm chốt cửa lại. Tôi lại muốn tiếp tục thủ dâm với hai cái quần lót này. Để chắc chắn, tôi liền dấu 2 cái quần lót của cô trong nhà tắm, chạy vào nhà bếp nhấc cái ấm đun nước đa réo sôi lên nhanh chóng pha cho chú Thắng 1 tô mì, tăng cường cho chú 02 cái hột gà do nhà tôi chăn nuôi mà có. Tôi đem tô mì lên cho chú, lúc này chú đang xem chương trình ca nhạc do VTV 3 phát lúc nghỉ giữa hai hiệp đấu. Chú hỏi tôi:
- Thế cháu không ăn à?
- Dạ, cháu ăn sau, cháu đi tắm cái cho mát
Trời ạ. Mình đang định “xử” vợ hú nè, vì vậy mình phải nịnh chứ - tôi nghĩ vậy và thầm cảm giác mình hơi “đểu”.
Tôi vào nhà tắm, tụt quần mình ra và ngồi bệt xuống dưới nền. nền nhà tắm lúc này đang khô ráo, tôi lấy 1 cái quần lót của cô để xuống nền, cũng lật ngược mặt trái ra và đưa phần đũng quần ngữa lên trên. Tôi bắt đầu sục dương vật của mình. Chỉ vài lần sụt thôi mà tôi đã như lên mây, trong đầu tôi lúc này hiện ra cảnh tôi đang làm tình với cô Vân. Cảm giác lâng lâng từ lúc chiều tác động trong tư tưởng tôi là tôi nhanh chóng đạt cơn cực khoái, tôi bắn ra ào ạt. Sức trẻ của tôi, cảm giác của tôi đã đẩy những dòng tinh trong cơ thể tôi phọt ra ngoài với tốc độ cực mạnh, nhiều vô kể. Cả dòng tinh trùng phọt ra ngoài, bắn đè lên cái quần lót, làm thành 1 vệt kéo dài khoảng 8 cm từ mép quần phía trên xuống phía dưới đủng quần. Tinh dịch tôi vẫn tiếp trục trào ra nhưng không còn bắn mạnh nữa, nó xuất ra ngoài và nhiểu xuống đãng chiếc quần lót đang nằm bên dưới. Tôi nâng chiếc quần lót lên, chùi phần đủng quần vào đầu dương vật, vét hết những dòng tinh còn dính trên đó. Sau đó, tôi lộn phải chiếc quần lót lại, trở về vị trí bình thường, nếu các dòng tinh trùng của tôi có chảy xuống thì cũng sẽ chảy về “chổ trũng”, tức là đáy chiếc quần lót, nơi mà nó sẽ ôm lấy âm hộ của cô Vân khi cô mặc chúng. Tôi mắc chiếc quần lót đó vào móc kẽm và móc lên tường; tôi cần phải xử lí chiếc quần lót còn lại.

dan ong liem lon dan ba

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

dan ong liem lon dan ba

dan ong liem lon dan ba la gi ?

Đằng đẵng ba ngày sau, cuộc chiến tranh lạnh xảy ra giữa hai chị em Phương Nam và Phương Đại vẫn cứ còn âm ỉ mãi miết kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt chẳng khác nào mặt trời và mặt trăng không bao giờ muốn gặp nhau ; hễ em ra nhà sau thì chị ở phòng khách còn lúc chị lên trên lầu, em lại né xuống gian bếp. Dư âm hạnh phúc cuộc tình loạn luân tội lỗi một đêm tuy quả thật tuyệt vời nhưng lại không thể nào hàn gắn nổi tình cảm giữa hai chị em vừa mới bị sứt mẻ sau buổi tối hôm ấy và dù gì đi nữa cũng không thể nào kết luận rằng chúng không muốn thân thiện với nhau trở lại. Khi đã trót “lỡ dại” với thằng em, chị gái đầu trong nhà tỏ ra rất là buồn, hoàn toàn không hề ngó ngàng gì đến chuyện bếp núc trong nhà, đến bữa mạnh chị rồi tới em nấu mì gói ăn qua quýt cho xong ngày ; sáng ngày thứ tư, lúc tháo drap trãi nệm giường ra giặt, tình cờ thấy mặt drap vẫn sạch sẽ tuyệt nhiên không hề có dấu vết gì gọi là khác thường cả, chị lấy hoang mang chưng hửng. Với trình độ kiến thức của một cô gái vừa mới tốt nghiệp tú tài, không khó khăn gì mà không biết được rằng ở lứa tuổi trưởng thành nghĩa là đã mười tám tuổi thì lần đầu tiên giao hợp rất dễ dàng gây chảy máu do màng trinh bị thủng rách, không còn nguyên vẹn ; sự thực hiển nhiên chứng tỏ chị vẫn còn con gái, chưa hề hấn chi cả ấy thế mà mấy bữa nay chị quả thật lo lắng, khiếp này sợ nọ vô cùng. Gánh nặng tâm lý ưu tư cả ngàn tấn tình cờ được trút bỏ, nhân lúc em trai còn ngủ, chị lật đật đi chợ về nấu thật nhiều món ăn ngon để tự dàn hòa với cu cậu ; trưa hôm ấy, chị vào phòng khởi động máy vi tính và mở mạng Internet và do vậy vô tình chị phát hiện ra từ rất lâu hệ thống lưu trữ trang web đã mở có vô số truyện người lớn như Duyên nợ, Giải thoát và cả phim 18+ như Câu chuyện mẹ con 18, Eo biển xanh,…. Eo ơi, dĩ nhiên rằng chị nhanh chóng phát hiện ra ai chính là thủ phạm rồi, còn ai trồng khoai đất này nữa nếu chẳng phải thằng em mới có mười một tuổi ăn chưa no lo chưa tới, ngờ nghệch khờ khạo của chị và do đó chị chẳng cần phải mất thời gian tìm hiểu, thắc mắc chi cho mệt. Tò mò, chị nhấp chuột vào mở truyện Duyên nợ ra xem rồi đến Giải thoát, càng xem chị càng cảm thấy máu trong người chị như đang sôi lên sung sục khiến cho mặt chị cứ nóng lên hừng hực chẳng khác gì vừa mới từ trong một cái lò xông hơi bước ra ; tiếp đó, sau khi tắt máy xong, quả thật là đầu óc chị không thể nào vững vàng cho nổi trước những hình ảnh, tình tiết gợi dục tuy kín đáo nhưng lại kích thích quá cỡ của hai nhân vật mẹ và con trong bộ phim Câu chuyện mẹ con 18 của Nhật Bản. Chị ngẫm nghĩ : thảo nào mà thằng nhỏ có vẻ rành rõi đến mức như vậy, nó đâu có đi chơi đi bời đâu mà ai chỉ vẽ cho nó đường đi nước bước như thế ; chỉ có cái màn hình LCD này là nguồn gốc đầu độc tâm hồn thơ trẻ của nó, tiêm nhiễm bao thói hư tật xấu cho đầu óc nó khi vẫn còn thơ dại, chưa phân biệt nhận định đâu là chính nghĩa hoặc gian tà….

Ngay đến cả chị cũng còn chưa thể nào kiểm soát nổi được tâm trí mình đang càng lúc càng rối loạn chứ đừng nói chi là nó, thảo nào giờ đây chị mới hoàn toàn hiểu được lý do cớ sự vì sao lại xảy ra cái buổi tối ngập tràn tội lỗi ấy vừa mới cách đây không lâu ; chị nhủ thầm vậy rõ ràng là thằng nhóc chẳng qua cũng chỉ là một nạn nhân của những trang web đen không hơn không kém mà thôi chứ nó nào có chủ ý gì xấu xa với chị cho cam, cũng tội nghiệp cho nó chứ bộ và việc gì phải oán trách, giận hờn nó. Chị suy nghĩ mà bất giác phải giựt mình vì chỉ suýt chút nữa là chị đã một mình đi về quê Phước Hải để mách với bố mẹ về tội trạng của thằng em đã gây ra cho chị ; chị rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh thằng em bị bố mẹ đánh đập, mắng nhiếc không thương tiếc rồi sau đó bị từ bỏ chẳng khác gì một tội đồ và liệu khi ấy nếu hàng xóm láng giềng mà biết chuyện thì có bao giờ họ nhìn chị bằng ánh mắt thân thiện như trước giờ nữa chăng? Cũng may là chị chưa vội vàng thực hiện ý tưởng của mình chứ nếu không thì chẳng biết giờ đây tình thế hai chị em xảy ra sẽ như thế nào, dù không biết trước được nhưng chắc chắn cũng lành ít dữ nhiều chứ chẳng phải chơi đâu và dẫu sao chị cũng chưa hề bị ảnh hưởng hậu quả gì lớn lao cho lắm, chẳng qua đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Thời gian dần dần trôi qua, quan hệ giữa hai chị em dần dần bình thường trở lại, thằng Đại cũng đã bước vào học lớp 6P4 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi còn chị Nam thì đang chờ đợi kết quả thi Đại học nhưng giữa chúng bỗng dưng có một biến chuyển khác thường đó là chúng không còn ngủ chung với nhau mỗi tối như từ trước tới giờ nữa mà thằng em phải trở về căn phòng bấy lâu nay bỏ không còn con chị vẫn một mình sở hữu nơi đã xảy ra đêm tình nghiệt ngã giữa chị với nó. Sở dĩ chị kiên quyết không ngủ chung với em trai nữa là vì nếu chị được đi học Đại học thì chẳng nói gì nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị thi rớt, phải ở nhà mà nó cứ ngày mỗi lớn độ khoảng 5-6 năm nữa nếu tình trạng trên mà lập lại, rõ ràng chị chẳng biết xử trí ra sao. Ngày qua ngày, đêm nối đêm, tuy chị gái và em trai vẫn bình thường vui vẻ, thậm chí chị còn chỉ bài Toán, Pháp văn …cho nó học nhưng vẫn phải công nhận là giữa chúng vẫn còn có một rào cản ngăn cách tuy vô hình nhưng rất hữu hiệu vô cùng khiến chúng đôi khi tỏ ra ngại ngùng, e dè mỗi lúc nhớ lại buổi tối lỡ làng xảy ra sự cố cho cả hai chị em chính vì vậy mà cả hai đứa dường như chẳng có đứa nào dám hồi tưởng lại dĩ vãng xưa tuy chỉ mới vừa xảy ra cách đây không lâu. Rồi giả sử nếu ông trời run rủi không cho chị gái thằng Đại được đậu vào Đại học Y dược mà phài ở nhà thì chắc chắn thời gian cũng như mức độ gần gũi, chung đụng nhau giữa chúng sẽ ngày càng nhiều không thể nào tránh né đâu cho khỏi ; liệu khi ấy hai chị em có còn giữ được mình để bảo toàn cái ranh giới thuần phong mỹ tục vổn dĩ đã mong manh lại còn bị bào mòn bởi một đêm tình loạn luân tội lỗi xảy ra cách đây chẳng bao lâu hay không? Chuyện đời mà, biết đâu được phải không các bạn? Nếu lúc này mà chị có về Phước Hải thì cũng chẳng gặp được bố mẹ để mà méc tội thằng em đã dám hỗn hào làm nhục chị vì lý do hai vợ chồng ông Thái bà Phụng theo tàu ra khơi đánh cá từ hơn tháng nay ; rõ ràng là họ chưa hề biết gì cả về chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra cách đây không lâu giữa hai đứa con ở căn nhà tại Bà Rịa. Cuộc đời là thế, trong cái rủi lại có cái may bởi lẽ dẫu sao hai bài thi của chị nộp tại hai hội đồng thi trường Đại học Công nghệ thông tin và Đại học Y khoa làm rất khả quan khiến cho chị phần nào tự vơi đi được nỗi buồn “mất mát” trong cuộc đời của một người con gái vừa mới trưởng thành ; từ đó, trên đôi môi chị cũng giống như lúc trước thường xuyên nở những nụ cười tươi chẳng khác gì hoa hàm tiếu hồng tươi đất lạnh Đà Lạt. Có lẽ là dường như chị đã không còn nhớ gì đến cái đêm tình xảy ra giữa chị cùng thằng em trai nhỏ tuy thật tội lỗi nhưng phải nói rằng không thể nào phủ nhận là rất tuyệt vời bởi lẽ đầu óc chị luôn kỳ vọng đến viễn cảnh chị đang ung dung đi giữa hàng hàng lớp lớp sinh viên trong một ngôi trường Đại học uy nghi, bề thế nào đó tại thành phố Sài Gòn nguy nga, tráng lệ. Dẫu sao thì hai chị em vẫn không tài nào biết trước được là chỉ mấy ngày nữa thôi là con quỷ dâm dục trong tận sâu cõi lòng chúng lại sống dậy và quậy tới bến khiến cho chúng không thể nào trốn chạy đâu được cả và cứ phải cùng nhau mù quáng lao đầu vào ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt bốc cháy một cách dữ dội, điên cuồng rồi sau đó cứ mãi miết dính vào với nhau như keo lẫn vào với hồ, không gì có thể chia cách cho nổi. Trong thời gian này, tuy ngày nào cũng đều đặn đi chơi cùng bạn bè như liên hoan, sinh nhật, xem phim, picnic bởi đây là những khoảnh khắc sắp sửa chia tay giữa chị Nam với bằng hữu thân quen nhưng không vì vậy chị mà xao nhãng đi tình cảm với thằng em trai ; có thể nói chị luôn dành cho em mình một tình cảm ưu ái và chân thành nhất tuyệt đối hoàn toàn không so sánh với bất cứ thứ gì khác trên cõi đời này dù cho đó là điều thiêng liêng, hoàn hảo nhất. 

dan ong liem lon dan ba

Trò chuyện một lát thì tôi và Khang hồi lại, tôi cũng ngạc nhiên vì bình thường phải lâu hơn tôi mới hồi lại được. Khang cười: – thế nào, anh thấy rượu thuốc nhà em tốt không. Tôi cười gật đầu bảo: – rượu này là kiểu chồng uống vợ khen ngon đây màcuộc chơi ba người lại diễn ra hào hứng, bất chấp đứa con nhỏ ngủ trong góc giường. Tôi và Khang luân phiên chơi đủ mọi tư thế, lần này thì Khang xuất tinh trước, tôi cũng xuất tinh sau đó một lát trong tư thế đè sấp Hồng xuống giường mà giã từ trên xuống, tinh trùng tôi và Khang đầy ứ trong âm đạo Hồng rớt cả xuống giường. Nghịch ngợm trò chuyện thêm một lát thì cả ba chúng tôi cũng thấm mệt và buồn ngủ. Khang bảo tôi khoan hẵng ngủ mà đi tắm rửa qua cho sạch rồi mặc quần áo vào rồi mới ngủ vì sợ sáng hôm sau say giấc ngủ quên, đứa nhỏ nhà họ thức dậy nhìn thấy lại hỏi lung tung.

Sáng hôm sau thức dậy chúng tôi cùng đi ra ngoài ăn sáng rồi Hồng về trước còn tôi và Trung ngồi uống cafe trò chuyện đến gần 9h tôi mới về nhà. Về đến nhà thì Lan vợ tôi đã về rồi và đang lúi húi trong bếp. Tôi lại gần ôm lấy vợ từ đằng sau khiến cô giật mình rồi cười khúc khích, hồi mới yêu tôi mê cái nụ cười này của vợ tôi lắm.

dan ong liem lon dan ba

Xem dan ong liem lon dan ba hay nhat 2014

- "sau đêm nay...anh sẽ về Việt Nam..." tôi dịu dàng vuốt ve mái tóc nàng rồi nhỏ giọng.
- "lúc nào anh quay trở lại đây!?" nàng như giận dỗi, dúi dúi mặt vào ngực tôi rồi thỏ thẻ.
- "anh cũng không biết nữa. Có thể là vài tháng, có thể là vài năm." Tôi trả lời một cách miễn cưỡng rồi xoa nhẹ bờ vai nàng.

Tôi và nàng quen nhau trong một buổi party của hội người Việt bên này. Dù biết nàng đã có chồng nhưng tôi vẫn không thể kìm nén được cái khát khao được ôm tấm thân nõn nà này vào lòng ngay từ buổi đầu tiên. Dù biết tôi không có ý định tiến xa hay muốn có quan hệ lâu dài với nàng, nhưng nàng vẫn chấp nhận làm người tình của tôi. Chỉ là một người tình, yêu trong vụng trộm.
Chúng tôi sắp xếp thời gian đến với nhau khi chồng nàng đi công tác, khi tôi kết thúc một vụ làm ăn hay khi nàng vừa hạ cánh xuống sau một chuyến bay, có khi là trong giờ nghỉ ở một khách sạn gần nơi công tác... Tôi làm tình với nàng mỗi khi có cơ hội.

- "đi rồi, anh có nhớ em không?" nàng bất chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào tôi.
- "nhớ chứ, anh sẽ nhớ em nhiều"
- "nhớ như thế nào? nhớ những gì?"
- "anh nhớ đôi mắt em này. Mỗi khi nhìn vào, anh cảm thấy mình được yêu thương. Nhớ nụ hôn nồng nàn làm anh không muốn dứt, nhớ thân hình thon thả anh ôm không muốn buông này, nhớ..."
- "thế thôi à" nàng cắt lời tôi.
Một ý nghĩ tinh quái hiện lên trong đầu. Tôi với tay ra sau lưng ôm ghì lấy tấm thân nàng rồi tiếp tục.
- "anh nhớ cặp bánh bao nóng hổi đã không biết bao nhiêu lần làm mỏi tay anh. nhớ hai quả bưởi căng tròn lúc lắc sau mỗi bước đi này..." tôi tiếp tục nói trong khi lèn một chân vào giữa cặp trường túc tròn lẳn của nàng, tay vuốt dần xuống dưới và ôm lấy cái chân trắng trẻo của nàng ghì chặt vào hông mình.
- "đầu óc đen tối không hà" nàng phát hiện ra ý định của tôi, thủ thỉ.
Tôi cười hì hì rồi thì thầm vào tai nàng "thế em có nhớ anh không!?". Trong khi đưa tay phải ôm lấy đùi nàng, ghì chặt vào em mình rồi cà cà con cặc vào mép *** đang còn ẩm ướt sau buổi làm tình.
Nàng không nói gì, ghì chặt đầu tôi vào cổ rồi xiết mạnh một cách mạnh bạo. Tôi nói trong khi vẫn áp mặt vào bầu ngực căng của nàng. "anh yêu em, yêu ngay từ lần đầu tiên gặp. Ôi.... cặp vú này.... " tôi bắt đầu thở gấp trong khi nàng rên lên ư ử trong miệng
"ôi đôi mông mềm mại này..." tôi ghì chặt đùi nàng vào hông mình, xoa xoa cặp mông mềm mại trong khi con cặc đã được đặt trên mép *** của nàng.
Nhẹ nhàng và từ tốn, con cặc đã từng bước tiến vào *** nàng. Thở mạnh như khi trải qua một sự việc khó khăn, tôi và nàng ghì chặt lấy nhau, yêu nhau trong hạnh phúc. Bất kể thời gian, bất kể việc sắp phải xa nhau....
Tôi nhấp từng cái một, từ tốn, từ tốn vào cái *** đầy nước của nàng. Nàng rên ư ử theo từng tiếng nấc của tôi. Hai tay chống vào dưới hai khuỷu tay nàng, tôi đè nàng nằm xuống rồi bắt đầu công việc của mình. Hai chân nàng kẹp chặt lấy hông tôi, cố co vào sau mỗi nhịp nắc của tôi như muốn tôi tống "tiểu quỷ" này vào sâu hơn nữa. Mồm nàng cứ rên ư ử "yêu em nữa đi anh.... nữa đi..."
Không biết bao nhiêu lần tôi đã làm tình với nàng trong tư thế này rồi. Tuy không mới nhưng tôi vẫn cảm thấy thích nó nhất vì nó cho tôi cái cảm giác điều khiển được nàng đi theo ý mình.
Cơn sướng khoái xông lên tới tận đỉnh đầu. Tôi ngã người xuống người nàng, hai tay vòng ra phía sau, ôm lấy hai bờ vai thon thả và hít lấy cái mùi hương thơm dâm dục tỏa ra trong miệng nàng mỗi khi nàng sung sướng. "Tiểu quỷ" cứ đi ra đi vào hăng say không mệt mỏi. Nàng ôm chặt lấy tôi, rướn người lên đón nhận từng đợt tấn công, miệng rên rỉ đòi tôi yêu thêm nữa.
Bất chợt, tôi dừng lại trong sự ngỡ ngàng của nàng. Tôi bảo nàng chuyển sang tư thế cưỡi ngựa. Nàng vâng lời ngay, đè tôi nằm xuống rồi ngồi lên người tôi và bắt đầu phi ngựa. Tôi dừng nàng lại, áp mặt vào ngực nàng, bóp mông nàng rồi bảo nàng xoay người lại, cưỡi ngược ngựa. Nàng cười khúc khích rồi yên lặng làm theo. Tôi ôm lấy nàng từ phía sau, cảm nhận cái hơi ấm tỏa ra từ thân hình nóng bỏng của nàng rồi bắt đầu nắn bóp ngực nàng trong khi nàng phi ngựa.
- "em nhìn kìa, trông em thật dâm đãng" tôi nói trong khi nàng lâng lâng trong sung sướng, mắt khép lại tận hưởng. Rồi với tay ra đầu giường, bật công tắc đèn lên.
Đèn bật sáng, đối diện là chiếc gương của tủ quần áo. Lúc này nàng mở mắt mới phát hiện ra cảnh mình đang phô bày thân hình nõn nà trước người tình.
Bẽn lẽn, nàng đưa tay úp lên tay tôi, che đi cặp vú căng tròn và chắc nịch rồi lí nhí. "anh kỳ quá đi, tắt điện đi nào".
Tôi phản lại "nhìn em thật dâm đãng khi thế này" rồi cười. "anh thích rồi đấy, này thì đẹp, này thì dâm đãng này.... " Tôi nói rồi hai tay bóp mạnh lấy hai vú, hai khuỷu tay ép mạnh vào hông nàng rồi kéo về phía sau như muốn đút con cặc mình vào sâu hơn nữa.
Nàng thủ thỉ "tắt điện đi mà anh"
"chiều anh một lần đi, nhìn em nứng thế này thì thằng nào chịu nổi mà tắt điện..."
Rồi không quan tâm đến nàng, tôi tiếp tục nhàu nát hai bầu vú tròn trịa.
Như cảm nhận thấy tôi bóp nàng mạnh hơn thường ngày, tôi muốn đụ nàng mạnh hơn thường ngày hay là đêm nay là đêm cuối mà nàng bỏ tay tôi ra, nghiêng người qua một bên, kẹp lấy đầu tôi rồi bắt đầu nhún nhảy.
Những nhịp nhún điên cuồng, mạnh mẽ. Cơn sướng khoái xông lên đầu không thể kiềm chế. Tôi bóp mạnh vú nàng, ghì chặt lấy hông rồi nẩy người theo sau mỗi nhịp nhún của nàng. Cái hình ảnh sống động trong gương đang xảy ra trước mắt làm tôi không thể kiềm chế được. Tôi đụ nàng điên cuồng, không thương tiếc.
Không biết đã bao nhiêu lần nàng rên lên đau đớn khi tôi bóp vú nàng quá mạnh, hay không biết bao nhiêu lần nàng trả thù tôi bằng cách phi ngựa điên cuồng. Nhưng những gì được thấy trong gương lúc làm tình đã làm cho cả hai không để ý đến những điều đó nữa. Chỉ còn lại là trận làm tình điên cuồng nhất từ trước đến nay mà thôi.
Hết lần này đến lần khác. Hết chuyển từ tư thế cưỡi ngựa sang tư thế kiểu chó. Hết quỳ xuống để tôi đụ từ phía sau cho đến khi mệt mỏi duỗi chân nằm sấp xuống giường, tôi vẫn không buông tha cho nàng. Tôi nằm úp lên lưng nàng, tiếp tục đút con cu vào sau lần xuất tinh vừa rồi. Thủ thỉ trong tai nàng
"em biết không, anh thích nhất là cặp mông này đấy, khép lại đi nào, bóp anh đi nào..."
Nàng như đang say trong cơn hoan lạc, hưởng ứng tất cả những gì tôi nói. Khép chân vào làm cặp mông và cặp đùi tròn trịa ép lấy con cu tôi, nàng cười hì hì. "khiếp, hôm nay sao chơi ác liệt vậy?". Tôi tiếp tục thụt ra thụt vào rồi trả lời nàng.
"mỗi lần ôm cặp mông này, anh không thể nào dừng được. Cho dù phải ra bao nhiêu lần thì anh cũng muốn nằm đè lên cặp mông tròn vẩu này mà đụ em mà thôi. Mà em biết anh nghĩ gì về em không? Ngay từ lần đầu tiên anh thấy em, nhìn cặp mông của em, anh chỉ nghĩ được duy nhất một điều là phải đè em xuống mà đụ cho đến khi kiệt sức mà thôi. Hự... sướng thế...."
Tôi thụt ra thụt vào được một lúc nữa rồi xuất tinh thẳng vào người nàng.
Nằm úp ở trên người nàng, tôi đặt hai tay sát bờ vai nàng, hai chân kẹp lấy chân nàng như muốn che chắn tất cả cho nàng. Cho dù bao nhiêu lần nàng trở mình, tôi cũng vẫn đặt nàng trở về tư thế cũ. Bởi chỉ có tư thế này, tôi mới tận hưởng được sự mềm mại của cơ thể nàng, sự sung sướng khi chạm vào đùi nàng và ép con cu của mình vào giữa hai mông nàng. Thiếp đi trong sự sung sướng như khi lần đầu lên giường với nàng...