Diem a cua phu nu

Hắn chỉ vừa thiếp đi được một phút. Nàng lén bước ra ngoài với cây súng trên tay. Nàng nhìn trời rồi nhìn đất. Do dự. Sợ sệt. Nàng không thể tự hủy hoại bàn chân mình bằng một phát súng được. Chỉ có cách này là nàng mới được cấp giấy thương binh trở về thôi.

Hắn xuất hiện đột ngột sau lừng nàng nhưng đã không ngăn cản nàng. Thực sự hắn cũng không biết ngăn cản nàng làm sao. Hắn cảm thấy không giúp gì cho nàng trong hoàn cảnh này. Hắn chỉ nhắm mắt. Đau lòng. Chờ đợi phát súng kia bắn ra. Nhưng rồi hắn không nghe tiếng nào. Hắn mở mắt ra, thấy nàng ngồi phịch trên tuyết khóc nức nở. Hắn thấu hiểu nàng quá trong lúc này. Hắn bước tới bên nàng. Nàng quay lại nói rõ quyết định của nàng là dứt khoát. Nàng muốn hắn hãy giúp nàng toại nguyện. Hãy bắn vào bàn chân của nàng. Hắn không nói như bao lần không nói. Nàng bước tới ôm hắn van xin. Hắn vẫn nhắm mắt thở dài. Rồi nàng hôn hắn, nói : “Giúp em đi Lầu Sơn, chuyện gì em cũng làm được cho anh”. Hắn lịm đi một giây, nhưng rồi đẩy nàng ra. Hắn lượm lên khẩu súng. Chỉa về phía chân nàng quyết đoán. Rồi hắn bước lui vài bước nhắm. Thời gian từng khắt một gõ đều trong trái tim. Hắn bậm môi nhưng rồi hắn bảo nàng hãy quay mặt về hướng quê nhà của nàng. Nàng làm theo. Mắt nhìn về cõi xa xăm. Nhìn hắn. Nhìn khẩu súng được đưa lên từ từ. Lên phía ngực nàng. Hắn nhắm hơi lâu. Nàng không biết nên vui hay nên buồn. Nàng chỉ cười tươi. Và … “đùng”. Một tiếng súng xé ngang tai. Phát lớn trong bầu không khí vắng lặng buổi sáng, như vang tới tận chân trời.

Tiểu Châu ngả xuống. Máu loang trên ngực nàng đỏ hồng, nổi bật trên mặt tuyết trắng.

Hắn thểu não bồng nàng lên tay. Đi lệch bệch lên ngọn đồi nhỏ gần đó. Hắn đặt nàng vào cái hố tắm nhỏ mà hắn đào cho nàng tắm dạo nào. Sau khi sắp đặt tư thế cho nàng xong xuôi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy dưới phía chân nàng. Cầm súng và lên cò. Một tiếng “đùng” lại xé tang bầu trời. Đàn ngựa lại giựt mình hí vang. Hắn đổ mình lên người nàng. Máu loang ra … Rồi tuyết cứ thế theo thời gian phủ lên lưng hắn. Dầy và dầy nữa như một cái mộ huyệt hoang, trắng lạnh nằm trên đỉnh đồi.

diem a cua phu nu

Tôi lục lại trí nhớ xem quanh mình còn ai để địt không thì nhận thấy rằng chỉ còn môi con Vân là còn trinh mà lại dễ làm việc. Nhưng hiềm một nỗi nó lại là em gái tôi. Nếu như hiếp nó thì bố mẹ biết thì chết. Tôi nghĩ phải thử phản ứng của nó đã rồi tôi mới có thể quyết địng xem có thể địt nó hay không. Tôi hình dung lại thân hình Vân tôi thấy nó có khuôn mặt xinh đẹp( cùng nhà với tôi, mà tôi đẹp trai nó cũng không thể xấu được). Vân cao 1m58 so ơi tuổi nó thì cũng vừa vừa. Còn thân hìh thì cũng khá cân đói. Tôi biết tính nó nhút nhát nhưng không biết nó có chịu nghe tôi để tôi đị nó không. Tuy nó sợ tôi nhưng vấn đề này thì khó xác định nắm. Nên tôi nghĩ phải cho nó xem cảnh tôi và Hoa làm tình với nhau để xem nó phản ứng thế nào.

Đến hôm đó, Khi bố mẹ tôi đã đi khỏi thì tôi bảo Vân
- Vân hôm nay học về về luôn đấy nhớ
- Có việc gì vậy anh
- Hôm nay anh phải dạy Hoa buổi cuối để nó về quê nên dạy hơi muộn. Em về nhà nấu cơm.
- Vâng em sẽ về luôn.
- Àh mà về em không phải gọi đâu. Thấy anh trong phòng đang dạy thì em đi nấu cơm luôn. anh không muốn ồn khi đang dạy.
- Vâng

diem a cua phu nu

diem a cua phu nu la gi ?

Mấy ngày sau đó cô bé vẫn im lặng dù thỉnh thoảng hắn vẫn hỏi. Và chiều nào cô bé cũng đến đúng giờ. Những khoái cảm mà cô bé đem lại khiến hắn đã mê mệt cô bé. Có lúc trong nhà tắm , trên giường, trên ghế, dưới nền.... Rồi hết tất cả các tư thế mà hắn kỳ công lên trên internet tìm hiểu. Lúc ngồi, lúc nằm sấp như con sò….. Có tối bốn năm lần đến khi cô bé khô cong và mệt nhoài vì sung sướng.

Cô bé nhìn hắn đang ngủ, cô bé đang tự trách mình. Cô bé không hiểu sao mình cũng lại ham mê hắn, ham mê nhục dục nhiều như vậy, mà đôi lúc còn quên cả tủi hổ, phó mặc số phận. Còn chiều không bắt hắn đeo bao, chỉ bắt hắn xuất ra ngoài. Cô bé biết dù hắn đẹp trai, dễ mến, nhưng đó không phải lài điều quan trọng, đúng với cô bé, cô cảm thấy một sự tốt bụng ẩn giấu bên trong của hắn. Và một điều nữa cô không biết rằng chính sự ngọt ngào nhẹ nhàng từ trong tim hắn truyền sang mà nó mới có được sự cảm nhận thần tiên thoát khỏi những sự mặc cảm, những tủi hổ.

Và cô bé dường như hiểu ra thêm một cái gì đó. Nó cúi xuống và hôn hắn.
Bỗng vòng tay của hắn kéo tấm thân loã lồ của cô bé lại.
-Chúng ta tâm sự tí nhé. 

Hắn bắt đầu kể.
-Ngày xưa nhà anh cũng nghèo lắm, ở quê lo cái ăn cái mặc đã là tốt. Rồi may mắn đỗ đại học, nhưng thủa sinh viên cũng là thủa bần hàn cùng cực, vừa học vừa làm, đôi khi có những lúc tưởng rằng không thể nào học tiếp. Mà bây giờ anh cũng không hiểu sao mình vượt qua được những tháng năm đó.
Kể xong hắn cười.

Lặng im một hồi lâu cô bé bắt đầu tâm sự cuộc đời của mình.
-Nhà em xưa kinh tế cũng khá lắm. Nhưng bố em đi làm công nhân hầm lò ngoài Quảng Ninh, bị bọn nó đè ra chích, rồi bị nghiện, kinh tế gia đình vì thế ngày càng kém. Họ hàng, làng xóm xa lánh. Năm rồi em thi đỗ, cố lên Hà Nội học thoát nghèo thoát khổ. Những tưởng thế là có thể thoát khỏi số phận, nhưng ở quê mẹ em ốm, bố em lại đi vay nặng lãi, rồi mấy hôm trước ông ấy bắt em về gả cho gã bán thuốc phiện, nếu không chúng dọa sẽ đập chết cha mẹ em. 

Kể đến đó mắt cô bé bắt đầu rướm lệ.
-Vì vậy em thà làm cave chứ không chịu về.

Gật đầu cô bé sụt sùi đáp.
-Lấy cái loại thú đội lốt người đó em thà làm cave còn hơn. Nếu không vì mẹ có lẽ em đã bỏ nhà không về nữa.

Thở dài thông cảm hắn hỏi.
-Em lên đây lâu chưa.

-Em … lên được một năm rồi .

-Thế từ đó đến giờ em làm gì để sống

-Em đi dậy thêm, cả đi rửa bát cho quán ăn. 

Ngạc nhiên Hoàng Nam hỏi.

-Ủa em đi dậy thêm. Em là sinh viên à?

-Vâng.

-Thế em học trường gì vậy.

-Dạ ,Ngân hàng.

-Oh ghê ha. 

-Vậy một tháng như vậy em được khoảng bao nhiêu tiền.

-Tổng cộng được 1,5 thôi ạ. Nhưng như thế vẫn không đủ cho gia đình và chính mình.
Một cô sinh viên tự lo cho mình lại còn lo lắng cho một gia đình có một ông bố nghiện ngập, thật sự cô gái này còn vất vả hơn so với anh ngày xưa rất nhiều, lúc này anh nhận thấy thêm cô bé có vẻ xanh xao nhợt nhạt hơn lần đầu gặp anh. Chắc là do quá sức. Mà cũng do anh tham lam quá. Hoàn cảnh của cô bé làm anh xúc động. Anh thấy buồn cho thân phận một con người.
-Anh sẽ giúp em một tay. Anh nói.

Hôn lên những giọt nước mắt mằn mặn đang chẩy ra, anh ôm cô bé thật lâu như để sưới ấm tâm hồn giá lạnh của cô bé. Anh nằm im một lúc lâu ôm trọn cô bé như để chia xẻ. Anh thấy thương cô bé. Anh hôn lên gáy cô bé . Bỗng nhiên anh muốn và đôi tay anh bắt đầu vuốt ve cô bé, bóp nhẹ lên đầu vú cô bé. Cu anh đã cứng lên từ lúc nào cạ sát vào người cô bé. Anh hôn lên lưng cô bé, anh hôn say sưa như đang hôn tình nhân, bàn tay anh sỗ sàng lần trên người cô bé, kéo xuống khu vực cấm của cô bé. Anh đút ngón tay vào và ngoái lên liên hồi. Nước nhờn của cô bé chẩy ra đầm đìa. Sau khi tâm sự xong, mọi nặng nề dường như đã giảm đi rất nhiều, bây giờ cô bé cũng thấy nhột nhạt khắp cơ thể. Anh đè lên người cô bé, cái gậy trơn tuột đâm thẳng vào người cô bé. Một luồng điện sung sướng xông thẳng lên não cô bé, nhịp mông khẽ nẩy người lên để hoà cùng với anh. Lúc như vũ bão, lúc lại nhẹ nhàng hẩy qua hẩy lại trong người cô bé, rồi bất ngờ anh lại phi nhanh đẩy sâu thật sâu vào người cô bé. Không thể nín nhịn sự sung sướng tột cùng cô bé đã rên lên cao vút. Như được khuyến khích anh tiếp tục nhấp càng lúc càng vũ bão vào người cô bé, từng nhịp từng nhịp, lúc này cô bé đã rướn người lên, lỗ nhờn của cô bé như nút chặt anh. Anh gục mặt xuống tìm môi cô bé và hôn đắm đuối. Hai tay cô bé giờ cũng đã ôm lấy anh. Cu anh nắc vào phầm phập, cô bé cũng ưỡn mông lên cao hơn nữa để hoà nhịp với anh. Sự bó sát trơn tuột đưa anh đến một cảm giác sung sướng không thể kìm hãm nổi. Anh xuất tinh ồ ạt vào người cô bé, đệm dưới mông cô bé cũng đã ướt đẫm. Cả hai cùng ôm chặt lấy nhau, anh thấy mình thật tham lam, có lẽ thời gian tới nên giả bớt ân ái một chút, sợ cô bé sẽ rất mệt, sau một khoảng thời gian im lạng tĩnh mịch, anh lên giọng phá vỡ sự im lặng của màn đêm.
-Anh xin lỗi.

-Tại sao cơ. Cô bé thủ thỉ.

-Anh không kịp cho ra khỏi người em. Tí nữa anh đi mua thuốc cho em.

-Thôi không sao. Hôm nay không phải ngày của em. Vả lại không hiểu sao hôm nay em thấy tin anh. Cô bé mỉm cười.

Hắn vén tóc con bé lên để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh xắn và hỏi tiếp.
-Mà thật đáng trách, biết nhau mấy ngày rồi mà anh thật vô tâm không biết tên em.
-Dạ, Lê Kiều Thanh.

-Cái tên thật đẹp. Hắn buột miệng khen.

-Còn anh là Phan Hoàng Nam. 

Một lúc sau hắn chợt lên tiếng.
-Anh nghĩ đợt tới anh có thể sẽ gom 10 T giúp em
Mắt cô bé rưng rưng, và cô bé rướn người lên hôn hắn vào má. Một nụ hôn mềm mại ướt át nhưng vô cùng thánh thiện không có mùi của sự trao đổi toan tính. 
-Em sẽ trả anh sau này.

-Mà hồi này em ở đâu.

-Em ở trọ, em không đăng ký được ký túc xá.

-Vậy đợt tới dọn hẳn về đây mà ở, cho đỡ tiền thuê nhà.

-Em sợ làm phiền anh.

-Phiền gì, đàng nào chả hợp đồng dài hạn, hơn nữa như thế cũng tiết kiệm được chút tiền và công đi lại. Mai anh sẽ giúp em chuyển nhà. Mà yên tâm đi anh không bắt em phải chiều anh nhiều hơn đâu mà sợ.
Anh cười.
-À mà quên, em đậy thêm khối gì và được mấy học trò.

-Dạ khối D, nhưng chỉ có một học trò học Tiếng Anh vào chiều thứ 4 và thứ 6 thôi ạ.

-Trước đây anh cũng dậy thêm khá nhiều, học trò cũ cũng còn vài đứa. Nếu em dậy toán hoặc tiếng anh tốt anh sẽ giới thiệu cho vài đứa.

-Anh tốt với em quá.

Còn lại một mình, hắn ngồi nghĩ về cô bé thình thoảng hắn lại thở dài. Khói thuốc chờn vờn theo tâm tư hắn bay lên trần nhà. Mấy hôm nay mới xin được việc, môi giới chứng khoán tuy không phải là chức vụ cao gì nhưng tiền bạc hắn tin mình chắc không lo lắng lắm.

Từ ngay cô về ở cung anh, anh bớt la cà quán xá hơn. Hoặc có la cà với lũ bạn thì cũng rủ cô theo coi như đổi bữa. Còn với Kiều Thanh được sự giúp đỡ của anh, cả tuần dậy thêm cô cũng kiếm được kha khá, cộng với số tiền đầu tháng anh đưa cô đã giúp cô thoát khỏi cơn cùng bẫn của cuộc sống.

diem a cua phu nu

Ngọc gọn gàn trong cái váy nhẹ mỏng, thân hình đầy sức sống của đàn bà thời sung mãn nhất. Không chồng đã lâu, nàng có vẽ như cần hơi đàn ông. gặp Thuận nàng thất mình bị kích thích mảnh liệt, không hiểu tại sao?Khi vài ly wine đã qua, những tâm tình thố lộ, Thuận đứng lên lại phía sau Ngọc kéo nhẹ nàng đứng lên, chàng nhẹ nhàng đưa tay luồn vào trong váy, Ngọc đứng nguyên, đầu cuối xuống thụ động chấp nhận, Bàn tay chàng mò mẫn tiến lần lần lên giữa háng, xoa vào vùng hạ bộ căng cứng. Nàng quây trở lại, Thuận cuối xuống, hai lưỡi nguyện lấy nhau như không rời. Chàng bế nàng lên đi về phòng ngủ. Thuận từ từ thoát y cho Ngọc. Thân hình người đàn bà căng nở trong đôi mắt người đàn ông. Sức sống mảnh liệt nhấp nhô trên hai đồi vú trần dồn dập, phía dưới bàn tay chàng lùa hẳn vào vùng cấm địa, âm hô tròn trịa mướt lông của Ngọc đẫm ướt nhô cao mời mọc. Thuận biết chàng sẽ cho Ngọc nhiều khoái lạc, khi những ngón tay đi sâu vào vùng cấm địa với những nẩy bật đồng lõa của nàng. Chao ơi! cơn khoái lạc từ từ dâng lên theo lời rên của Ngọc: “Anh. . . anh ơi!. . Aaaa!” Bật ra những âm thanh rên rĩ từ môi miệng Ngọc khi Thuận liếm bú trong vùng nhậy cảm âm hộ. Cơn dâm nứng dâng lên cao độ Ngọc không kiềm chế được những cử động ham muốn tận cùng. “Đụ em. . . đụ emmmm đi Thuận”. Những cái thốc thật mạnh, Ngọc lăn lộn trong vòng tay của Thuận, khi dương vật săn cứng của chàng đâm vào thật sâu, thật mạnh trong cửa ngõ của Ngọc. Đầu Ngọc như chuí xuống sàn nhà, hai bàn tay như xé toan tấm ra trải giường, Phía dưới đôi mông tròn to, chiếc gối như muốn kê cao hơn, âm hộ như nỡ to hơn gần hơn, và những cú đẩy mạnh bạo hơn thì Thuận phóng tinh ào ạt vào âm hộ. Ngọc cong người rên rĩ đón nhận sự sướng ngất lâu lắm nàng không có hưởng thụ.

Thuận đưa Luân đi chơi, hai chú cháu vui vẻ. Trong quán bar buổi tối, hai chàng sần sần cả. Bỗng Thuận móc bóp đưa Luân coi tấm hình của Hoa khi chàng chụp. Trên người chẳng có mảnh vải nào. Luân không ngờ Thuận bạo như vậy: “Trời! sao Chú bạo vậy!” Luân nói xong, Thuận nheo mắt nhìn hắn trả lời: “Mẹ! Chú mầy khoái thí mẹ, làm bộ! Lâu lâu có tí thật thì mê thôi!”Luân hỏi tiếp: “Chụp hồi nào vậy cha!” “Sinh nhật năm ngoái”Trong bóng tối mờ nhưng Luân thấy không sót thân hình của Hoa, nhiều tấm chứ không phải một. Đôi mắt hắn sáng lên những nét thích thú. Khi hai chàng về đến nhà thì say mềm, Hoa đưa Thuận lên phòng ngủ và Luân nằm trên sofa. Nàng giật bắn cả người khi thấy cái bóp của Luân rơi trên thảm, có hình của nàng. Tấm hình ngày sinh nhật tháng tư. Luân bỗng tỉnh ngủ chụp lại cái ví nhưng đã trễ. Không giận dữ nhưng Hoa lôi Luân dậy hỏi:
“Bộ anh Thuận cho Luân hả?”
Luân tỉnh queo đáp:
“Có gì đâu!coi tí đã sao!”

Hoa trả lời không gay gắt:
“Bộ tui là của chùa sao!”
Mặt Luân đỏ gay nói:
“Người đẹp như chị không khoe cũng uổng!”Và hắn cầm tay nàng kéo ngồi xuống sofa. Hoa ngoan ngoản như con chiên. Trong bộ đồ ngủ mỏng tanh, Luân nhìn nàng như ăn tươi nuốt sống. Hắn chòm qua ôm nàng. Hoa đẩy ra như lấy lệ. Hắn vùi đầu vào cặp ngực trần sau chiếc áo mỏng. Hoa ngã người nằm trên ghế. Luân trường lên. Tấm thân to lớn người con trai mới lớn đầy sung mãn đẩy Hoa vào ngõ cuối. Rõ ràng nàng như chờ đợi giờ nầy lâu lắm rồi. Lưỡi hắn cuống vào lưỡi nàng thật lâu, hai cái miệng như không rời. Bỗng Hoa đẩy bật Luân ra, nàng thoăn thoắt lên lầu, lát sau nàng trở xuống trong áo quần gọn gàn , nàng cầm chìa khóa trong tay nói nhỏ vào tai hắn: “Ở đây không được ra xe thôi!. Hoa chở hắn về nhà bà Ngọc. Hai người se sẽ vào cửa sau, khi căn phòng hắn đóng lại thì bầu trời tự do mở ra, Hoa ra dấu im lặng. Nàng lấy khăn bịt mắt hắn lại và nói: ” Khi tui đếm từ một đến ba mới được mơ û mắt ra!”Tiếng ba nhỏ vừa dứt Luân mở khăn thì thấy cả một tòa thiên nhiên của Hoa trước mặt. Thân thể tuyệt đẹp của nàng phơi trước mặt thằng con trai mới lớn. Hắn ngẩn ngơ chiêm ngưỡng sự thật chứ không còn trong tấm hình. Hoa tiến tới ve vuốt cậu trai. Cái lực lưỡng của hắn không làm nàng thất vọng, khi dương vật Luân được sổ lồng. Trời ơi! to khủng khiếp, như cũa mấy chàng da đen. Đồ sộ gân guốt cứng ngắt ngỗng lên hết cỡ. Kinh nghiệm của người đàn bà có chồng con, Hoa ve vuốt chàng trai. Cái miệng kinh nghiệm của nàng và cái lưỡi xuyên suốt đi vào cửa ngõ chàng trai trẻ đẹp. Hoa mút dương vật thành thạo, Luân cong người xuất tinh không đầy vai giây sau. Cái sướng ập tới không kìm chế được với người đàn bà kinh nghiệm tràn đầy. Nhưng Hoa biết hắn sẽ trở lại rất nhanh lần thứ hai thứ ba không bao lâu. Cậu trẻ nào chả vậy. Hắn sẽ quần nàng suốt đêm. Bên kia nhà Thuận ngủ say như chết. Nàng biết Thuận sẽ ngủ dậy rất trể vào ngày hôm sau, và chàng cũng không cần biết nàng đi đâu, hình như chàng biết nàng đã đi đâu. Hoa nằm xuống bên Luân vỗ nhẹ vào mông của hắn nói:

diem a cua phu nu

Xem diem a cua phu nu hay nhat 2014

Vào phòng tắm dội lên người những làn nước mát lạnh . chợt nghĩ đến cô . hồi này nhìn đã thiệt . bổng cảm giác gì là lạ. quái nhọ thằng nhỏ biểu tình . thôi bỏ ý nghĩ đó đi thì thằng nhõ cũng xuống thôi . Lát sau bước ra khỏi phòng tắm . trước mặt là cái bàn ăn với nhiều món còn nóng hổi . không phải đắng đo vào bàn ăn luôn .
K: làm cái gì đó , ra rửa tay mau
V: mới tắm mà không rửa vẩn được
K: làm gì mà hấu ăn thế
V: thì thấy ngon thì ăn thôi
K: ngon thì ăn nhiều vào nha , à mà ở nhà đừng có gọi bằng cô , gọi bằng chị được rồi
V: dạ . à mà chị này
K: gì thế em?
V: cái hình người con trai chụp chung với chị đằng kia là bạn trai chị à
K: ưk . mà có chuyện gì ko?
V: vậy cái quần này là của anh ấy luôn à
K: ưk , mà em mặc vừa ko?
V: rất vừa là đằng khác , mà chị ở 1 mình à?
K: ưk , hỏi nhiều quá . ăn mau đi
Mình im luôn và tiếp tục ăn rồi đi lên phòng ngủ . chợt nghe tiếng ai gọi 
K: dậy đi có mua đồ không
V: dạ có , chờ em tí
K: ưk , à có bộ đồ chị để trong phòng tắm đấy
V: vâng , chị ra xe trước đi
Mình chạy thẳng vào nha tắm , lát sau đi ra chút nửa thì đâm đầu vào cột vì mải nhìn chị . ôi mặc chiếc đầm trông rất trẻ trung
K: nhì gì mà dử vậy ông tướng , lên xe mau
V: chị ơi . để em chở chị nha
K: có chở được không ông tướng
V: chị có hay đùa . lên đi rồi biết
Chị vừa trèo lên mình vọt ga làm chị chuối về trước đụng ngay đôi nhũ hoa vào lưng mình
K: chạy gì mà gớm thế
V: thêm tí ga nửa nhé
K: thôi thôi sợ rồi
Trên đường đến shop quần áo , chị cứ ôm chặc mình vì sợ té . cuối cùng cũng đến
V: xe chị chay yếu thế
K: thế mà còn yếu
V: hôm nào qua nhà em lấy xe của nhà em chạy mới sướng
K: thôi thôi . vào đi
Đi vòng hết shop quần áo cũng chọn được khoảng chục bộ, tính tiền xong đi thẳng về nhà luôn
Về đến nhà phi thẳng vào phòng tắm . Bổng có tiến gọi
K: V ơi sách vở của em đâu
V: làm gì có. em chưa mua mà
K: ưk để chị đi mua cho
V: chị mua chút về em trả tiền lại
Chị đi mua mình cũng tắm , khi đi ra định lên xem tivi thì chị về
K: đây đủ hết đấy nhé
V: em cảm ơn chị . hết bao nhiêu tiền chị
K: 5tr . đưa đây
V: chị đợi em tí để em đi rút tiền
K: đùa tí thôi . chị tặng em đó
V: thôi để em trả . nhiêu đó hết 5tr của chị đó
K: khùng quá , nhiêu sách vở này mà 5tr.
V: thôi cũng được
Mình đem sách vở vào phòng . chị thì đi nấu ăn . ăn xong mình đi xem tivi ( lúc đó mê phim hồng kông phết )
K: này vào học đi
V: hã . học cái gì chị
K: không chuẩn bị bài mai đi học
V: thôi chị
K: có đi không thì bảo ( vừa nói vừa cầm cái gối ghế ném vào mình)
V: thôi . để em đi . dử thế đúng là
K: đúng là gì
V: đúng là đồ đàn bà ( vừa nói vừa chạy vào phòng đóng cửa luôn)
Ngày qua tháng lại cũng gần bước sang năm mới rồi .

[X] Close.