Dien vien diem my

Ngôi nhà cấp 4 lợp ngói đỏ nhưng đã xỉn màu bởi thời gian quen thuộc đã hiện dần ra trong tầm mắt của Trinh, tiếng đùa nhau của Ngọc và Chích chòe từ trong nhà vượt qua bức tường xây bằng gạch xỉ cắm đầy những vỏ sò vọng đến tai Trinh. Hơi cau mày vì 2 đứa em vẫn còn đùa nghịch Trinh đẩy chiếc cổng sắt sơn đã tróc gần hết đang khép hờ bước vào nhà. Hai đứa em Trinh đang nô đùa vui vẻ chạy lên chạy xuống bậc tam cấp dẫn từ sân lên gian nhà chính trống hoác chỉ có bộ bàn ghế gỗ cũ mèm và cái tivi đen trắng 14”. 
- Hai đứa không rửa ráy thay quần áo ăn sáng rồi học bài hả! chị cho mỗi đứa một trận giờ! Ngọc không trêu em nữa, mau đưa em đi rửa ráy rồi lên nhà ăn sáng.
Câu nói kèm cái lườm của Trinh có tác dụng ngay tức thì, Ngọc và chích chòe lấm lét nhìn Trinh rồi bước ra bể nước rửa ráy. Nhìn bộ dạng của 2 đứa nhất là Chích chòe vừa đi theo Ngọc vừa đưa con mắt tròn xoe lườm trộm Trinh với cái mặt hậm hực làm Trinh muốn bật cười. Cúi người đặt cái rổ mỏ quạ xuống để tránh phải bụm miệng cười Trinh thoăn thoắt bước vào nhà lấy nồi cơm nguội ra xớt thật kỹ cho tơi rồi với cái chảo và liễn mỡ xuống gian bếp. Châm cái bếp dầu rồi đặt chảo đã được cho sẵn mỡ lên bếp, Trinh đổ cơm nguội đã đánh tơi vào chảo để rang, hôm nay có thêm ít tóp mỡ còn lại từ chiều qua nên trông chảo cơm ngon hơn hẳn, mùi cơm rang quyện vào mỡ chẳng mấy chốc đã vượt qua khuôn mặt đỏ gay dính vài lọn tóc mai bết lại trên mặt bởi mồ hôi để đánh động dạ dày của thằng em láu cá. Thế nên khi Trinh vừa quay người lại để gọi 2 đứa xuống ăn cơm đã thấy Chích Chòe ôm sẵn cái bát con và chiếc thìa nhôm đứng sau tự bao giờ. Bộ mặt chả còn tí nào hậm hực mà toe toét nịnh nọt
- Em rửa mặt đánh răng rồi! Chị Trinh lấy trước cho em ăn rồi em còn học bài!
Câu nói quen thuộc trước mỗi khi có gì ăn của Chích Chờe làm Trinh không thể nìn cười được
- Cứ có ăn là lấy lí do học bài ra để ăn! Hôm nay mà lại trốn đi chơi là chị về mách bố đấy! Biét chưa! Đưa bát đây nào ông tướng.
Đưa cái bát với bộ dạng ngập ngừng chích chòe ra điều kiện
- Nhưng chị phải cho em nhiều tóp mỡ cơ! Không em không ăn! Không ăn được thì không học được! Về em mách mẹ đấy!
Trinh ngao ngán bởi cái giọng lấy mẹ ra dọa suốt ngày của thằng em quái quỷ
- Được rồi đưa bát đây nào! Không nhanh chị cho hết chị Ngọc bây giờ
Không chờ nói thêm câu nữa Chích chòe đưa vội chiếc bát cho Trinh rồi đưa thìa lên miệng liếm láp tỏ vẻ háo hức và đói lắm rồi. Trinh lựa chỗ nhiều cơm ít cháy và nhặt cho thằng em những miếng tóp mỡ ngon nhất rồi đưa cho nó. Chích chòe chả buồn nói câu gì cầm chiếc bát chạy biến lên nhà hò hét
- Em có cơm rồi nhé chị Ngọc! chị không ăn chị Trinh ăn hết đấy
Trinh với thêm chiếc bát con xới thêm cho Ngọc một bát cơm phần còn lại trong nồi chỉ vẻn vẹn 3 thìa cơm Trinh lấy chiếc muôi nhôm sứt mẻ lồi lõm vét ăn nốt rồi mang nồi ra bể nước.
Nhìn chiếc bể đã cạn nước Trinh vội vàng buông gàu xuống chiếc giếng đục ngàu múc những gàu nước vàng khè mang mùi tanh tanh đổ vào chiếc bể lọc được làm bởi sỏi trắng và cát. Múc nước đã thấy tạm đủ để sinh họat trong ngày Trinh vấn mái tóc xơ xác lên cao hơn gáy, rửa qua cái mặt. Giật chiếc khăn mặt treo trên sợi thép chăng ngang bể nước Trinh lau qua mặt rồi bước vào nhà.

Ngọc đang cặm cụi trên chiếc bàn học kê sát cửa sổ với những chấn song sắt hoen gỉ để đón sáng, thằng em trai thì ngồi trên giường của ba chị em liền kề với bàn học nghịch những viên bi sắt bóng lóang mà thi thoảng bố xin được của mấy chú thợ máy làm đồ chơi cho nó. Vừa nhìn thấy Trinh bước vào nó dấu biến mấy viên bi vào vỏ chăn rồi xoen xoét cái giọng:
- Em vừa ăn xong no lắm! Cho em nghỉ tí lát nữa e học chị Trinh nhé
Lắc cái đầu dứt khoát Trinh đáp lời:
- Không được Chích chòe hư chiều chị không cho đi tắm biển đâu đấy! Lấy vở ra viết lại bảng chữ cái chị xem nào! Không thấy chị Ngọc ngồi học chăm chỉ ah! 
Xị cái mặt ra thằng em trai vùng vằng rời khỏi giường đến bàn học lấy cuốn vở bìa xộc xệch được Trinh đóng lại từ những trang giấy ôly còn thừa từ những cuốn vở cũ và lấy chiếc bút chì bị nó cắn nham nhở phần cuối bút ra ngồi nắn nót viết từng chữ. Tạm hài lòng với thằng em Trinh gấp gọn chăn mà vừa bị xới tung bởi nó rồi kéo từ gầm giường chiếc hòm sắt cũ kỹ. Mở chiếc hòm bên trong toàn sách Trinh lựa bộ sách lớp 6 bìa được bọc cẩn thận bằng những tờ giấy báo của Trinh ngày xưa để cho Ngọc năm nay học. Những cuốn sách được mua bằng không biết bao nhiêu tôm và cá của bố khiến Trinh rất cẩn thận giữ gìn khi học, ngay cả cái nhãn vở ghi tên Pham Ngọc Trinh lớp 6A ngày nào vẫn còn rõ nét.

Ôm bộ sách ra ngòai và đẩy cái hòm trở về vị trí cũ Trinh tiếng ra bàn Học nơi Ngọc đang cặm cụi ôn lại kiến thức cũ, gương mặt bướng bỉnh của Ngọc thường ngày mỗi khi học trở nên ngoan ngoãn và dễ bảo vô cùng, dường như Ngọc cũng đã thấm nhuần cái tư tưởng của bố và Trinh nhồi vào đầu là “Chỉ có học mới có được cuộc sống no ấm”. 
- Từ mai em bọc lại sách vở và thay nhãn đi nhé! Nửa tháng nữa là vào năm học rồi em thay nhanh rồi đọc trước những bài học trong sách dần đi cho đỡ bỡ ngỡ khi vào năm học mới như chị ngày xưa.
Ngọc ngầng đầu lên đưa đôi mắt háo hức vào chồng sách trên tay Trinh và ôm vội lấy vào lòng như được nhận món quà qúy giá.
- Vâng nhưng em chỉ thay nhãn thôi! Chứ bìa bọc vẫn đẹp mà chị!
Trinh gật đầu vơi ngọc rồi đưa tay chỉnh lại cái khung kính bị lệch dán chi chit những tấm bằng khen học sinh giỏi của Trinh và Ngọc được bố đóng lên bức tường phía trên bàn học. Bức tường ố màu vì nước thấm ra từ những vết nứt chi chit do được trát bằng cát biển càng làm nổi bật cái khung kính lúc nào cũng được lau chùi cẩn thận bởi bàn tay của bố. Với bố nó là thứ qúy giá nhất trong nhà và mỗi khi nghỉ ngơi bố Trinh hay ngắm nhìn nó với một gương mặt đầy tự hào.

Chợt có tiếng mở cổng và tiếng mẹ réo rắt ngòai sân
- Trinh, Ngọc đâu rồi nắng lên cao thế này chưa giặt quần áo mà phơi ah! Định ngày mai ở truồng hết cả hay sao thế.
Trinh vừa mới kịp “Dạ” một tiếng thì thằng em trai đã chạy biến ra khỏi chiếc bạn học kêu ầm lên:
- A! mẹ về! Mẹ đi chợ về rồi! 
Tiếng mẹ vọng lại từ ngòai sân
- Chích chòe của mẹ hả! Hôm nay có ngoan không con! Viết được nhiều chữ chưa! Bánh rán của Chích chòe đây!
Tiếng chích chòe hớn hở vâng dạ nhồm nhòam không làm Trinh và Ngọc ghen tị, bởi cả 2 chị em đã quá quen thuộc với việc đứa em trai bé bỏng được mẹ chiều chuộng. Trinh vỗ vào vai em
- Em cứ học đi để quần áo đấy chị giặt với giúp mẹ cơm nước cho! Lát ăn trưa xong thì em rửa bát cũng được.
Trinh vừa dứt lời cũng là lúc mẹ Trinh réo gọi thêm lần nữa:
- Đâu rồi không đứa nào ra đỡ tao một tí ah! Suốt ngày học với hành sách với chả vở! Đã bảo thằng bố mày cho một đứa theo tao chợ búa đỡ đần tao thì không nghe. Khéo đời con chưa kịp nồi thì tao với bố chúng mày đã chìm xuống bùn xuống biển cả rồi.

Tiếng cằn nhằn của mẹ khiến Trinh hơi tủi thân dù cũng đã nghe không biết bao lần nhưng Trinh vẫn thoăn thoắt đôi bàn chân ra dắt chiếc xe dạp vào nhà cho mẹ, mang mấy cái thúng, mẹt vẫn còn dính đầy muối trắng và bốc mùi tanh nồng của những mẻ tôm cá mẹ bán ngòai chợ buổi sớm, rửa thật sạch rồi phơi ra trước nắng để ngày mai mẹ lại tất tả mang đi trong khi trời còn chưa sáng hẳn. Mở chiếc làn có ít rau mùng tơi Trinh đem rửa qua để nấu canh với mỏ quạ, ít cá bị dập còn thừa lại được mẹ ướp sẵn với muối trong chiếc túi nilon Trinh bỏ ra ngoài để lát nữa kho làm thức ăn mặn. Tiếng mẹ đầy ngán ngẩm vọng ra từ gian phòng của bố mẹ vọng ra khi Trinh đang chuẩn bị vò những chiếc áo đầu tiên
- Chẳng biết bao giờ thuyền bố mày về! Cứ đi lấy cá nhà người khác rồi đem lên chợ bán lời lãi chẳng được bao nhiêu mà toàn bị chúng nó đẩy cho cá nhỏ với cá ươn!
Khiến Trinh đang tủi thân vì mẹ mắng tự nhiên thấy thương mẹ vô cùng và càng quyết tâm học thật giỏi hơn nữa để bố không phải đi biển, mẹ không còn chạy chợ, các em không còn phải lem luốc thế này…

dien vien diem my

Chị về Việt Nam lần nầy gặp lại những người bạn ngày cũ rất vui,vì sau nầy những người bạn ấy làm ăm khấm khá nên cũng không xa cách gì dù chị là Việt kiều.Những thành phố được đô thị hóa nhanh đến chóng mặt. Đàn bà con gái nhìn trông khá hơn lúc trước.Cũng quần jeans áo thun ngoại quốc đầy đường.Duy chỉ có lái xe gắn máy ào ào, bịt miệng khẩu trang với mủ bảo hiểm đủ kiểu tưng bừng phố xá trông hổn loạn như không có luật lệ nhưng lại lạ lung với chị.

dien vien diem my

dien vien diem my la gi ?

Sáng sớm tôi và chị dậy sớm, cả hai đi dạo một vòng thành phố Rạch Giá quê hướng cô ca sỹ Thủy Tiên mà thi thoảng chúng tọi có đưa vào câu chuyện khi cafe. Có ghé qua biển, dùng lại một quán cafe VP ven đường ăn sáng và làm tách cafe, cafe dưới này không được đậm đà như trên SG phố. Qua loa là gần hết buổi sáng. Chúng tôi lại bắt taxi về KS, cả hai sửa soạn và niêm yết hồ sơ xong xuôi. Thật hồi hộp, chuyến công tác này ngoài ý định không được tốt đẹp này thì tôi phải làm một việc quan trọng hơn là ký được hợp đồng với cty ty vẫn chuyển đường biển để tiện công ty chúng tôi thông hàng qua Thái Lan.
 
Tại một nhà hàng sang trọng trên con đường trung tâm Thành Phố Rạch Giá. Chúng tôi gồm tôi và chị trợ ký của tôi cùng 2 người bên công ty đối tác, cả 4 người vào bàn tiệc. Nhâm nhy vài ly vang, chúng tôi bắt đầu vào đề. Nhìn chung công việc không quá khó khăn và phức tạp vì HD lần nầy đều có lợi cho cả hai bên nên HD mau chóng được ký kết và hai bên tập trung vào ăn nhậu. Tôi đế ý rằng hình như lão đối tác bụng xệ cũng để ý tới người trợ lý xinh đẹp của tôi
dien vien diem my

Điệu nhảy tango đầu tiên thì vợ ai người nấy nhảy, hồi ở bên kia chúng tôi đã mê khiêu vũ nêu lâu rồi không nhẩy mà bước nhảy của vợ tôi và tôi vẫn nhuần nhuyễn. Sau điệu thứ nhất thì bắt đầu đổi cặp cho nhau, tôi lần lượt nhảy với mấy cô vợ của mấy ông kia. Nhảy cổ điển, người cứ áp sát vào nhau, tay thì đặt lên lưng, ngực áp ngực nên tôi cũng có điều kiện đánh giá người mấy cô. Tôi thấy người cô tên là Hương tuy gày nhưng rất săn, eo bé xíu, bụng phẳng lỳ, hứa hẹn chỗ đó sẽ rất khít khao, mà có lẽ cũng phải vì cô này trẻ nhất lại chưa đẻ con, mái tóc mượt dài ngang lưng của cô này rất thơm, không biết dùng dàu gội gì mà mùi man mát dễ chịu thế, đã thế cô ta cứ áp vào tôi, cười rúc rích vào bên tai tôi. chỉ mỗi tội là vú hơi lép thì phải. Vân Anh vợ anh chủ nhà thì khỏi nói rồi, cặp vú thỗn thện cứ áp chặt vào tôi, mắt thì cứ lim rim nhìn tôi vẻ rất dâm, da thịt cô này mát rượi, kể ra hơi béo một chút nhưng người như thế là cũng đẹp lắm rồi. Hồng thì vóc dáng cao, có vẻ chăm tập thể dục, nên tuy hơi cứng một chút nhưng rất săn chắc, háng gọn, chân dài, mặt thì cứ đỏ hồng lên không biết vì rượu hay vì ngượng, nhìn rất đáng yêu. Còn Hoa thì to khoẻ, mông nở ngực căng, cô ta cứ tủm tỉm cười với tôi, vừa nhảy vừa thì thào trêu tôi: – lát nữa nhớ cho em xí phần anh đầu tiên nhé, nhớ đấy nhé, em thèm anh từ lâu rồi mà anh có chịu để ý đến anh đâu. Thật là bó tay với cô bạn vợ bạo dạn này.

dien vien diem my

Xem dien vien diem my hay nhat 2014

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________