Dien vien minh thu

Linh mở tủ lấy mấy quyển sách cũ ra để tôi và Linh cùng dạy Ngọc học. Ngọc tiếp thu cũng khá nhanh lên không lâu chỉ khoảng hai tiếng sau là đã ôn lại được một phần của kiến thức lớp 9
- Ngọc thông minh đấy chứ Linh nhỉ, chỉ cần dạy một chút là biết rồi đó
- Em học ở dưới quê thông minh nhất lớp cơ mà, cái gì mà đã đọc qua rồi là nhớ hơi bị lâu đấy. 
- Thế à chắc lúc nãy anh chị làm gì thì em cũng nhớ hết rồi phải không
Linh dò hỏi Ngọc như vậy thôi cũng chẳng có ý gì khác cả nhưng câu trả lời của Ngọc khiến tôi và Linh hết sức ngỡ ngàng. 
- Em nhớ thì nhứo hết đấy nhưng em thấy làm lạ là làm sao cai lỗ lồn bé tí như thế mà có thể cho con cặc dài ơi là dài cắm thật sâu vào trong nhue thế được chứ

Linh đỏ mắt trước câu hởi của Ngọc bèn quay lên bảo tôi giải thích
- Dấy đúng chuyên môn của anh rồi đấy nhé anh giải thích cho em nó hiểu đi nào
Tôi bất ngờ trước tình huống này lên chưa biết trả lời ra sao tôi đành đem kĩ thuất đã học ở trường cùng những kinh nghiệm của tôi trong chuyến đi nghỉ hè để giảng cho Ngọc hiểu. 
- Anh nói đơn giản cho Ngọc hiểu thế này nhé
- Âm đạo hay mọi người vẫn gọi với nhau là lồn đấy có cấu tạo hầu hết là các cơ, có độ đàn hồi khá tốt. Chính vì vậy mà khi giao hợp hay nói cách khác là địt thì cơ lồn sẽ tự giãn ra ôm chặt lấy cặc của người đàn ông. Cặc của đàn ông vào càng sâu thì các cơ sẽ càng bóp mạnh. Ở trong đó sẽ tiết ra một loại nước bôi trơn để con cặc có thể trơn chu mà chui thật sâu vào trong
- À thế thì em hiểu rồi !Hồi trước ở quê em coa xem nén mấy chị hàng xóm của em làm cái việc địt nhau này đấy. Em chỉ xem thôi mà cũng có nước ở lồn chảy ra, em tưởng mình tè dầm nhưng không phải. Giờ thì em biết nước đó do đâu mà có rồi
- Anh ơi em thấy lạ lắm nhé, mấy chị ở quên em bảo địt nhau lần đầu ai cũng đau mà lúc nãy em chẳng thấy chị Linh chị ấy kêu đau gì cả
Linh quay lại trả lời cho Ngọc
- Em ngốc lắm ! làm lần đầu màng trinh nó rách thì mới đau thôi còn các lần sau thì mệt nghỉ vô tư không cảm thấy đau mà còn cảm thấy sướng nữa đó em ạ. Nếu là người con gái còn trinh thì lần đầu làm chuyện đấy thì lồn cũng chảy ra một ít máu khi màng trinh bị rách đấy em ạ. 
- Thế thì cứ phải làm chuyện ấy thì mới rách màng trinh hả chị?
- Không hẳn thế đâu em mà thủ dâm không khéo hoặc bị tai nạn cũng có thể gây rách màng trinh đấy
- Thủ dâm là gì hả chị? Có phải là maình tự cho một thứ vào trong lồn mình mà ngoáy phải không chị
- Thế em đã thủ dâm lần nào chưa mà hiểu biết rành rã như vậy hả?
- ỐI giời tưởng chuyện gì, chuyện này ở quê em làm sướt nagỳ không à. Lúc nào mà nhìn thấy mấy chị bên nhà hàng xóm đang cho bon con trai địt là lồn em tự nhiên nó cứ ngứa ơi là ngứa, em chỉ biết cách chạy ra ngoài ruộng dưa leo kiếm quả nào giống con cặc một chút là vặt lấy ttụt quần ra để vào lỗ lồn mà ngoáy thôi à
- Bé thế mà đã dê thế rồi không biết lớn lên sẽ như thế nào nhỉ
Tôi nói có vẻ chê Ngọc một chút
- Em đâu có biết làm chuyện đấy là dê hay là gì chứ Chỉ biết các anh chị ấy làm chuyện đó thấy sướng như lên tiên đấy. Các chị ấy bảo em thì em mới thừ chứ. Lần đầu em đút trái dưa vào đau thật đấy anh chị ạ chắc có lẽ màng trinh của em bị rách ngay lúc đấy thì phải. Em mới có đút vào 3 4 phân gì đó thôi mà đã đau diếng hết cả ngưưoì lên rồi, hơn nữa khi em rút trái dưa leo ra còn có một chút máu dình vào đầu nữa cơ
- Thế chắc là em bị rách màng trinh rồi đó. rách thì chồng nó chê nhưng không sao cứ làm cho chồng sướng là được rồi mà. 

dien vien minh thu

Trong chốc nát Hoàng đã làm choDương thở dồn dập, mệt quá cô ả phải vắt vẻo trên ghế. Hoàng cắp nắch tôi lên giường, anh nằm ngửa ra đồng thời nhấc tôi lên dùng tay nhét con dương vật đang cưng cứng và ướt nhèo vào khe âm đạo và buông tay cài "tọ", dương vật chui vào trong một cách dễ dàng do lớp chất nhầy tôi tiết ra. Tôi rên lên vì sướng, anh bắt đầu nắc mà tay vẫn bấu víu cặp vú to, sệ của Dương. Nưng lên Hoàng nắc mạnh khiến cho hai đứa tôi thay nhau la hét. Dương tuy là đứa chịu đựng giỏi nhưng với chiếc lưỡi kết hợp hai bàn tay Hoàng, Dương chưa thể là đối thủ được. Lúc này cô chỉ biết xiết chặn vai tôi, nghiến răng ken két mà cầm cự.

Tôi và Dương càng thét to thì Hoàng càng luồn sâu, lách mạnh bấy nhiêu. Rồi điều gì phải đến cũng đã đến, khe âm vật Dương ói ra hai dòng sữa chảy liên tục cho đến khi cô không chịu được, ngã vật ra giường, cô nhìn tôi rên"Ư Ử Ư Ử" nó cười mồm khẽ nói:
- Cố lên tí nữa đi, anh ấy sắp hết hơi rổi !

Nghe vậy Hoàng giảm bớt nhịp độ trận đấu anh thở hổn hển, bắt đầu hạ giọng. 
- Em nắc tiếp hộ anh nha, anh sắp ra rồi nhưng lại mệt quá, chiều anh đi nhe cưng!
Không hiểu sao hôm nay tôi hứng đến vậy, tôi đồng ý ngay, hôm nay được làm chủ trận đấu thì tội gì lại không. Thế rồi tôi nhấp nhô không biết bao nhiêu lần, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn chưa thấy gì cả, nhưng đến khi Hoàng khép chặt hai đầu vú, cắn tới tấp vào nó thì tinh khí tôi trào ra như vỡ đê, hai mắt nhắm tịt mà hưởng cái khoái cảm mà suốt 3 ngày trời mong đợi. Hoàng cũng vậy, anh chỉ đợi thế cũng tuôn cùng tôi. hainguồn gặp nhau như ông tơ bà nguyệt gặp gỡ, cứ tuôn ra ướt cả hai bên đùi tôi, tôi mệt quá ngục xuống, úp mặt vào lòng Dương thì thấy nó đã ngủ từ lúc nào rồi. . . .

dien vien minh thu

dien vien minh thu la gi ?

Dũng và Thủy vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường sau đêm tân hôn. Thủy vẫn nghĩ rằng đêm qua Dũng đã làm nàng cuồng nhiệt suốt đêm khi thấy chồng nằm cạnh. Còn Dũng thì mơ mơ màng màng đang mơ về mấy con em “số một số hai” của những bức ảnh trong máy tính.

Với 3 thằng tôi, mọi chuyện qua như một giấc mơ. Như một ước định ngầm, từ sau đó trở đi không thằng nào nhắc đến chuyện đó, cũng không nói bóng nói gió gì về đêm hôm ấy. Coi như chuyện chưa bao giờ xảy ra trong tâm trí 3 người.
Nhưng mỗi lần nằm ngủ một mình, tôi lại thi thoảng nhớ đến cảm giác mãnh liệt xảy ra trong đêm hôm ấy. Chắc tại vì tôi cảm thấy áy náy, cũng chẳng biết. Hay tại vì tôi còn thèm thuồng như con mèo ăn vụng quên chùi mép, ăn không no vẫn còn thèm mỡ? Chẳng hình dung được. Chỉ biết là thi thoảng lại cởi quần ra thủ dâm khi nhớ đến vóc dáng và cặp vú ngồn ngộn ấy mà thôi.
Ông bà tôi định cư luôn ở bên ấy, hàng tháng gửi cho tôi một tí để gọi là “chi tiêu”. Tuy rằng cuộc sống ở Việt Nam không như hồi ở nước ngoài nhưng được cái thoải mái và tự do tự tại. Mình tôi nguyên ngôi nhà rộng rãi, có khu vườn ngay bên cạnh. Kể ra thi thoảng cũng buồn tẻ khi chỉ có mỗi mình tôi trong nhà. Nhưng nghĩ lại, một mình một dinh thự là thoải mái nhất. Vừa không bị làm phiền vừa có thể làm gì tùy thích. Vả lại tôi đi làm suốt cả ngày, rồi còn cả đi công tác đến các chi nhánh khá thường xuyên cho nên chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Nếu mà thuê Osin thì có khác gì là….cho người khác vào vị trí của mình, còn mình thì có mặt ở nhà hay không cũng giống như không tồn tại. Vì thế tất cả mọi thứ, cứ để như tự nhiên.
Cơm thì đi ăn quán, giặt thì có máy nó lo. Mấy khoản điện nước thuế má thì hàng tháng nhân viên cứ để hóa đơn vào thùng thư, lúc nào tôi về nhà thì nhận lấy. Còn việc thanh toán thì nhờ em Hoa trong cơ quan lo. Đằng nào thì em ấy cũng làm cùng cơ quan, với lại là gần nhà cho nên thi thoảng đến lúc nạp tiền điện nước thì nói thằng con đi nạp hộ, cũng tiện. Chính vì không thích việc nhờ vả ai cả cho nên hàng tháng tôi vẫn chi thêm 100k cho Hoa, coi như là tiền cảm ơn.
Mảnh vườn nhỏ bên cạnh nhà thì khi nào có thời gian tôi sẽ để mắt một chút, còn nếu không thì cứ để mặc kệ nó, coi như tự nhiên nó vậy. Thi thoảng chu kỳ một hay hai tháng gì đó tôi lại gọi sang cho cậu bạn quen được bên công ty cây xanh, nhờ nó điều nhân viên xuống tỉa tót và chăm sóc khu vườn chút ít, tiền công mỗi vài buổi như thế tôi lại gộp lại chuyển qua tài khoản luôn cho tiện. Với lại, cái chuyện nhà cửa tôi kết hợp luôn cho mấy người làm vườn. Mỗi lần đến làm vườn là tôi lại “nhân tiện” luôn cái việc quét dọn nhà cửa và sắp xếp đồ đạc trong nhà.
Chìa khóa nhà thì tôi không để cố định mà lại thay đổi tùy theo sở thích. Có khi là gốc cây bưởi, có khi là cột trên cành cây khế. Nói tóm lại là chẳng biết đâu mà lần, chỉ có bước vào nhìn cửa nhà kho phía sau sẽ rõ mà thôi, vì lúc treo chìa khóa thì tôi luôn dán luôn 1 mẩu giấy báo địa điểm luôn vào đó.
Nhà tôi có 3 tầng, mà tầng 3 thì một nửa là phòng còn nửa là ban công luôn. Thi thoảng tối tối mùa hè tôi lại mang cái võng xếp ra nằm cho mát. Có cái chõng tre bên cạnh để bia, cà phê hay trà đá gì đó đề phòng khát nước. Mà cái sự khát nước thì nó cũng mang theo cả cái sự… khó chịu vệ sinh nữa. May mà gian thờ để ở góc tầng 3 chứ nếu không tôi đã làm thêm cái nhà vệ sinh trên này rồi. Tầng hai thì đơn giản hơn, có 3 phòng để ở và 1 phòng khách dùng để chiêu đãi bạn bè hoặc là tiệc tùng thì tổ chức luôn ở đó. Tôi thay đổi phòng ngủ ở gần cầu thang khi ông bà còn ở Việt Nam thành cái phòng đọc sách, còn phòng làm việc của ông bà thì tôi chuyển thành phòng ngủ. Riêng phòng ngủ của ông bà, tôi thiết kế thành gian phòng giải trí. Trong phòng này tôi bố trí một bộ giàn Karaoke và để tủ rượu của tôi trong đó. Có sẵn đồ pha như ở quán Bar trong đó luôn. Tại cái tính mà, cứ muốn đi đâu cũng không bằng về nhà mình là thế đấy.
Tầng 3 là nơi tôi ngủ và học tập lúc xưa. Giờ đây tôi để trống cả 2 phòng để đề phòng trường hợp bà con ở quê lên chơi thì còn ngủ lại được, chứ đến lúc ấy thì chả nhẽ lại bảo là “bác về dưới quê mà ngủ!?” à!?
Tầng 1 có nhà bếp và một phòng khách rộng rãi cùng với một gian phòng khá rộng, là nơi tôi thường xuyên cư ngụ nhất trong ngôi nhà. Tôi ít lên phòng ngủ bởi vì đi làm về là nằm lăn quay ra giữa phòng khách ngủ luôn cho tiện. Gối chăn thì cứ để sẵn trong phòng ở tầng 1, còn căn phòng này giờ chỉ để trống như thế thôi. Có chăng nhiều lắm cũng chỉ là nơi để đồ đẹp nhất của tôi tù trước tới giờ.
Con trai mà, ai mà chẳng luộm thuộm. Mà tôi cũng thuộc dạng có nề nếp ngăn nắp cho nên cái gì đã không đụng vào rồi thì cứ để nguyên, chẳng việc gì phải sắp xếp lại cho gọn cả. Khách khứa đến nhà thì hoặc là nhảy vào bếp ngồi rồi cùng nấu nướng cái gì đó, không thì ra phòng khách xem ti vi, nghe nhạc và uống rượu bia.
Cuộc sống trôi qua, căn nhà vẫn lạnh lẽo. “Người dọn dẹp” vẫn đi đến theo thường lệ, quét dọn nhà cửa và chăm sóc cây trong vườn. Tất nhiên là có một căn phòng là không được đụng đến, và tự tôi sẽ dọn dẹp phòng này. Đó chính là phòng ngủ của tôi.

dien vien minh thu

Bắc kéo em trèo lên đống thùng các- tông mới khám phá ra một khoảng trống bên trong rất tiện ẩn nấp. Ba phía bên kia đều là những bó chiếu lớn dựng sát nhau. Bắc nhảy xuống trước rồi giơ tay đỡ nách em xuống theo. Khỏng trống khá chật vừa đủ cho hai anh em đứng sát đối diện nhau nhưng không xoay trở được, Tâm áp mặt vào ngực anh, vóng tay ôm lấy thắt lưng. Bắc cao hơn một cái đầu, cằm cọ vào tóc em, quàng tay ra sau vai em. Một hương thơm kì dị từ tóc Tâm tỏa ra. Anh nghĩ có lẽ cơ thể nàng cũng có mùi thơm như thế. Có phải hương trinh nữ chăng? Bàn tay anh xoa nhẹ lên lưng nàng chạm phải sợi dây nịt vú. Anh mân mê sợi dây nhỏ đó rồi nghịch ngợm luồn một ngón tay xuống dưới sợi dây, chạm vào da thịt em qua lớp vải áo mỏng. Đôi tay tiếp tục xoa nhẹ dọc hai bên sống lưng. Cơ thể Tâm thật mềm mại, từ cái gáy mịn màng đến cái eo nhỏ nhắn. Vú Tâm nhỏ, em đè lên phần bụng trên của anh làm tim Bắc đập rộn rã.

Tâm ngửi thấy mùi chua chua như men rượu từ người anh bốc ra, nàng cảm thấy lôi cuốn lạ lùng. Vì thấp hơn nên nàng ôm lấy phần thắt lưng anh dễ dàng. Thằng Ngọc vừa đếm xong số 100 bắt đầu chạy đi kiếm những người đi trốn. Nàng tưởng chừng nó sắp tìm thấy mình nên ôm chặt và đứng sát thêm vào người Bắc. Nàng cảm thấy một vật cồm cộm, mềm mềm giống như quả chuối sứ đè lên bụng dưới nàng. Hình ảnh cái bìu dái hồng lại trở về tâm trí, kích thích trí tò mò. Chắc chắn cái khúc mềm mềm, cưng cứng này không phải bìu dái rồi. Bắc  lấy ngón tay vẽ những đường ngoằn ngoèo lên lưng em khiến nàng nhột, nhúc nhích lưng làm bụng nàng sàng qua sàng lại, cọ sát thêm vào cặc anh. Nàng nghe rõ tim anh đập thình thịch, đồng thời quả chuối sứ cồm cộm đó đè mạnh thêm vào bụng nàng. Bắc đứng đờ ra vì xúc động, dựa tay lên vai em như thể bị tê liệt bất ngờ. Tâm không còn lý do bị nhột để nhúc nhích nữa. Nhưng chính nhờ đứng bất động mà nàng ý thức được rõ rệt hơn độ bành trường của "khúc dồi" trong quần Bắc. Mức độ cương của nó theo một nhịp điệu rất đều đặn : nó căng lên rồi nghỉ, rồi căng tiếp hòa hợp với hơi thở và nhịp tim đập, lên xuống đều đặn như sóng nước. Nhưng sau mỗi nhịp căng lên như vậy, "khúc dồi" lại dài thêm ra một chút. Khi mức cương trở thành thường trực, không còn giai đoạn nghỉ nữa thì độ dài của "khúc dồi" cũng ngưng lại. Tính ra từ lúc cương rồi nghỉ đến giai đoạn cương thường trực, khúc xúc xích khởi đầu chạm vào bụng khoảng dưới rốn Tâm nay đã dài xuống đến ngang mu lồn.

dien vien minh thu

Xem dien vien minh thu hay nhat 2014

Không được đâu anh ơi, lỗ đít em bé thế, cu anh to thế, anh mà cố ấn là gãy chim ấy.Thanh hơi thất vọng và nằm bật ngửa ra. Tôi úp người tôi lên mặt anh ấy và hôn vào môi anh ấy. Nhưng anh ấy đang thất vọng nên cũng chẳng đáp lại nụ hôn của tôi. Tôi hôn xuống cổ rồi ngực anh ấy. Tôi cạ cu tôi và cu anh ấy. Tôi có thể cảm nhận thấy cu cạ vào cu, lông cạ vào lông, hòn cạ vào hòn. Một cảm giác rất lạ và thích thú. Nhưng anh ấy vẫn thất vọng. Tôi nghĩ ra một trò làm anh ấy thích thú. Tôi để lỗ hậu môn của tôi đè nhẹ lên đầu cu anh ấy. Tôi sử dụng khả năng uốn éo trời cho của tôi (Tôi đã từng học khiêu vũ và tôi là một vũ công xuất sắc). Tôi uốn éo ra đằng trước ra đằng sau, rồi nhịp lên nhịp xuống thật uyển chuyển nhẹ nhàng để đảm bảo không làm gãy dương vật của anh ấy. Lần này thì anh ấy thích thật sự và bắt đầu rên lên. Hôm ở Hải Phòng anh ấy đã biết tôi nhảy giỏi như thế nào nhưng anh ấy không ngờ là hôm nay tôi dùng khả năng đó để làm cho anh ấy sướng như tiên như thế này