Dien vien nha phuong

- He he, em thật sự không biết sao. Em không cảm thấy sướng sao?

Thằng Tuấn đã phải luyện tập nói giọng ồm ồm miền Nam này từ cả tháng rồi. Ngày nào cũng đứng trước gương luyện tập ít nhất 2 tiếng mới dám thực hiện kế hoạch. Nó đúng là một kẻ cẩn thận.

- Mày… thằng khốn nạn. Mày có biết tao là ai không hả? Rồi tao sẽ bắt mày vào tù, mau thả tao ra.

Tuấn từ tốn nói:

- Cô em nói ngu vậy, vừa dọa dẫm sẽ thả anh vào tù, rồi lại bắt anh thả em ra, vậy chả hóa là anh tự trói mình rồi ngồi trong tù sao?

Huyền gắt lên chửi Tuấn mấy hồi, rồi hét toáng lên xung quanh. Nhưng vô ích, chỗ này là một khu khá vắng vẻ, xung quanh phần lớn là mấy căn biệt thự của các đại gia, mà các đại gia quanh đây ai cũng phải có vài ba căn, Tuấn tính toán kỹ, khu xung quanh này, hôm nay không có ai ở nhà cả. Vậy nên nó cứ để mặc cho mẹ nó la hét. Mà mẹ nó vốn là một cảnh sát, cũng gây thù chuốc oán cũng kha khá, cho dù xui xẻo có ai ở nhà mà nghe thấy tiếng la mẹ nó thì cũng mặc kệ, sợ đụng phải một toán cướp côn đồ, một hội lưu manh xã hội đen nào thì sao. Thà cứ đắp chăn nằm ngủ máy lạnh còn hơn là ra ngoài giờ này.

Biết la hét cũng không được ích gì, Huyền đành ngậm miệng lại, dưỡng sức.

- Đúng rồi, cô em cũng biết điều đấy, la hét làm gì, tốt hơn hết là câm mồm lại.

Tuấn từ từ tiến tới cơ thể Huyền, đặt tay lên đùi nàng, Huyền dãy mạnh cái chân ra, thấy có tốn sức hơn mọi ngày rất nhiều, nhưng nàng cũng không để ý lắm, mà chỉ quan tâm đến tay lưu manh trước mặt. Tuần làm thế khoảng 20 phút, cứ vờn qua vờn lại, Huyền chỉ dãy mạnh được khoảng thời gian đầu, nhưng rồi sau đó càng ngày càng yếu.

Đó vốn là tác dụng khác của viên thuốc ngủ của Tuấn, gần như rút cạn sức của đối phương. Tuấn làm vậy nãy giờ là để rút nốt những gì còn sót lại của Huyền. 

- Hehe, cô em không biết rồi, lúc em ngủ, anh đã cho em uống một loại thuốc, còn thuốc gì thì… Hì hì, bí mật.

Huyền thở hổn hển, nghe giọng rất yếu:

- Thằng… khốn nạn. Đồ chó. Địt mẹ mày.

Trong lúc phẫn uất quá Huyền mới văng ra được một câu đầu đường xó chợ vậy thôi chứ bình thường nàng không bao giờ nói vậy. Điều này càng làm kích thích Tuấn, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó giận dữ và văng tục như vậy. Nhìn mẹ nó lúc này đẹp và kích thích thật. Nó vội tiến tới, tách hai đùi Huyền ra. Huyền không còn sức nữa, chả thể làm gì khác ngoài việc nhìn cậu quý tử của mình hãm hiếp mẹ mình lần hai, chỉ có điều nàng không biết đó là Tuấn mà thôi.

- Đừng… không… Á…

Con cặc Tuấn lại chui vào trong Huyền một lần nữa. Không có một sự chống cự, *** Huyền thật khít. Huyền lắc đầu nguầy nguậy, không muốn chấp nhận sự thật, cặc Tuấn thật to, ban đầu nó làm nàng đau, nhưng càng vào sâu, nó lại gây cho nàng những khoái cảm kỳ lạ. Vì ban nãy, khi mơ, trong tâm trí nàng đã chấp nhận nó là cặc của người chống yêu quý của mình, và chấp nhận rằng con cặc này đã làm nàng sướng, nên bây giờ vẫn còn đọng lại một phần suy nghĩ vô thức này, nàng không thể xóa bỏ nó. Lần này Tuấn dập thật mạnh như vũ bão. Vừa dập nó vừa khẩu dâm:

- Địt… Địt… *** em sướng quá… A a…. Còn ra nước nữa…. Hẳn là em cũng đang sướng lắm không? Nước nhiều quá…

Huyền tủi hổ không nói nên lời. Nàng chẳng thể làm gì khác, không cam chịu những gì xảy ra trước mặt, nàng chỉ còn biết nhắm mắt lại, nước mắt rơi ra từng giọt từng giọt. Nàng xấu hổ vì những gì Tuấn nói là đúng, dù nàng không muốn, nhưng cơ thể nàng đã phản ứng lại. 10 năm thiếu mùi đàn ông, giờ đây lại được đáp ứng, cái *** như muốn đồng tình với những cú nắc của Tuấn, như muốn phản lại chủ nhân của nó. Nàng thấy xấu hổ vì cảm giác sướng khoái của mình hiện tại.

Được một lúc, Tuấn nói:

- A…a… sướng… Anh ra em ơi!

Huyền vội mở mắt nói:

- Đừng… Đừng… xin…. Đừng ra trong tôi

Tuấn khựng lại, một suy nghĩ bệnh hoạn chợt lóe lên trong đầu nó.

- Tại sao anh phải nghe lời cô em nhỉ.

Huyền cứng họng, không biết nên nói gì.

- Nào, nếu em không nói thì anh sẽ ra trong em đấy.

- Không… xin anh… - Huyền muốn chửi tên này lắm nhưng nếu làm vậy chỉ sợ hắn sẽ càng không làm theo mất, bao năm trong nghề cảnh sát, dù ở trong tình huống khiến nàng gần như mất hết lý trí như vậy nhưng nàng vẫn biết lúc nào nên nặng lời còn lúc nào nên nhẹ giọng. – Chỉ cần anh không ra trong tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bây giờ tôi đã không còn sức chống cự gì rồi.

- Vậy em sẽ bú cặc anh nhé.

- Mày nói cái gì, đồ chó.

- Lại nặng lời rồi, vậy thì anh sẽ không kiêng dè gì nữa đâu.

Tuấn đột nhiên dập mạnh hơn, và làm ra vẻ sắp xuất tinh đến nơi. Đó là điều Huyền không muốn, nàng không thể để chuyện đó xảy ra được, dù sao thì ra trong miệng nàng vẫn tốt hơn là trong *** nàng. Nàng sẽ mang thai của thằng chó đẻ này mất.

- Thôi được rồi, tôi đồng ý.

Tuấn cười đắc chí trong lòng, nó vội rút buồi ra khỏi *** Huyền rồi nói:

- Đồng ý cái gì cơ?

- Đồng ý… đồng ý…

- Nếu em không nói hẳn ra thì anh vẫn sẽ tiếp tục ý định xuất tinh trong *** em đó.

Huyền đành phải nói:

- Tôi đồng ý bú cặc cho anh.

Tuấn cười dâm đãng, nó đang kích thích ghê lắm, chỉ riêng 1 câu đó của mẹ nó thôi đã đủ để khiến nó xuất tinh rồi, phải cố kềm lắm mới không ra. Nó trèo lên giường, quỳ trước mặt Huyền rồi dí con cặc ngay sát miệng Huyền.

- Bú nó đi.

Huyền thực sự không muốn điều này, dù cho có cho cả tỷ đồng ra bảo nàng làm thì nàng cũng nhất quyết không làm, nhưng hiện tại không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng đành phải há miệng ra, và chỉ chờ có thể, Tuấn đâm ngay con cặc bự choảng của mình vào miệng Huyền, nàng có phút đầu ngộp thở bởi độ bự của cặc Tuấn. 

- Bú cho anh ra đi, hehe.

Huyền dùng lưỡi đẩy qua đẩy lại con cặc một cách vụng về nhưng chừng đó là quá đủ với Tuấn, nó xuất tinh xối xả vào trong miệng Huyền, nàng không còn cách nào khác, đành phải nuốt hết, nó có mùi ngai ngái và nàng không thích nó một tẹo nào, nhưng không hiểu sao, lúc nàng nuốt tinh của Tuấn, trong người nàng lại xuất hiện một cảm giác kích thích, và nước *** cứ ra, ra liên tục. Huyền không hề có những suy nghĩ thích thú nhưng cơ thể của người đàn bà đã phản ứng lại. Huyền không ngờ mình lại có thể dâm đãng như vậy, cảm thấy kích thích trước kẻ hiếp mình. Nàng tự rủa mình vì điều đó, rồi nàng lại chợt nhớ tới người chồng quá cố, và cảm thấy có lỗi với anh quá.

Quan sát nét mặt của Huyền, Tuấn có thể phần nào đoán được những suy nghĩ trong tâm trạng người mẹ nghiêm khắc mà hiền từ của mình. Nó chợt nhận ra mình đã sai, mình đã mắc phải một lỗi lầm trời không dung đất không tha, liệu nó làm như vậy có bị rớt xuống 9 tầng địa ngục không. Lần đầu tiên trong suốt vụ hiếp dâm được dàn dựng này, nó cảm thấy mình nên dừng lại. Nhưng con cặc nó lại không nghĩ vậy, nó lại hiên ngang đứng lên sừng sững. Đúng là trớ trêu, cơ thể của cả Tuấn và Huyền đều có những phản ứng trái ngược với suy nghĩ của chủ nhân. 

“Thôi thì đã trót rồi, có làm thêm cả triệu lần nữa cũng có sao” Nghĩ vậy, Tuấn lại tiếp tục gí con cặc mình vào miệng Huyền, nó chợt nhận ra nó thích làm với cái miệng của người mẹ kính yêu hơn là *** nàng. Huyền không hề phản kháng, nàng dường như không còn quan tâm gì đang xảy ra trên thế gian này nữa. Cặc Tuấn dễ dàng lọt vào trong miệng Huyền. Nó giữ lấy đầu nàng rồi thụt ra thụt vào như khi địt vào *** Huyền vậy, Huyền dù ngộp thở nhưng vẫn để im như vậy, không phản kháng gì, nàng thật sự như người mất hồn vậy. Một lúc sau, Tuấn lại xuất tinh vào miệng nàng, và nàng lại nuốt hết trong vô thức và không có một hành động gì khác nữa. Tuấn gục lên người Huyền, nó sướng kinh khủng, Lần đầu tiên của nó với một người đàn bà có thân hình hấp dẫn bao gã đàn ông, hơn nữa lại là mẹ mình, đem lại cho nó những kích thích lạ thường, và dường như điều đó khiến cơ thể nó, cụ thể hơn là “chiến binh nhỏ” hoạt động không có giới hạn. Nó biết sau vụ này, ngày hôm sau, nó sẽ kiệt sức và không làm gì được ngoài nằm ngủ trên giường hơn 12 tiếng. Nhưng nó mặc kệ, và quyết định vượt qua giới hạn chịu đựng, cả đời chỉ có một lần, không thể bỏ qua. Con cặc Tuấn dường như cũng đồng tình với suy nghĩ chủ nhân, và chỉ sau một vài phút, nó lại cương lên, chạm vào bụng Huyền. 

Một lần nữa, Tuấn lại đâm cặc vào *** Huyền, nhấp ra nhấp vào đều, vừa nhấp, nó vừa bóp mạnh vú Huyền khiến đôi gò bồng đảo của nó đỏ ửng lên. Nó quyết phải dày vò thân xác của mẹ mới thỏa mãn được dục vọng của nó bấy lâu nay.

Huyền có thể cảm nhận được sự tiếp xúc ở *** và ở vú. Phải mất một thời gian rất lâu, nàng mới quay trở lại mặt đất và thoát khỏi trạng thái mông lung không phản ứng. Điều đầu tiên nàng nhận ra là mình thích điều này, nàng thích được con cặc kia nhấp ra nhấp vào ở trong *** mình, thích cặp vú mình được gã lưu manh đê tiện kia dày vò. Và điều ngạc nhiên hơn nữa, nàng thích cái mùi tinh trùng từ cặc gã kia. Nàng không hiểu sao mình lại có thể có suy nghĩ điên rồ và dâm loạn đến như vậy, trong khi nàng lại đang hận tên kia đến tận xương tủy. Có lẽ vì trước đây khi chồng nàng còn sống, hai người không thường làm tình với nhau, và cả sau đó nàng cũng không quan hệ với người đàn ông nào nữa, nên mới không sớm nhận ra bản tính dâm đãng vốn có sẵn trong người.

Tuấn kêu mạnh một tiếng, rồi phóng tinh xối xả trong *** Huyền, tinh của nó chạm đến mọi ngóc ngách trong tử cung Huyền, gây cho nàng một cảm giác cực khoái, không kìm được, nàng rên lên sung sướng, rồi hẩy hẩy cái mông lên để đón nhận hết dòng tinh nóng hổi của Tuấn. Tuấn không tin được vào mắt mình, mẹ nó… đang đồng tình với hành động hiếp dâm của nó sao. Việc này nằm ngoài dự kiến ban đầu của nó. 

- Hehe, cuối cùng cô em cũng thích rồi phải không.

Huyền không nói gì, nàng không phủ nhận, nhưng cũng không muốn xác nhận điều đó trước mặt tên lưu manh này. Tuấn cười thầm trong lòng, rốt cuộc thì cá cũng cắn câu rồi. Như để chắc chắn, nó đưa con cặc ỉu xìu của mình lên trước mặt Huyền, nàng có thể ngửi thấy mùi tinh của Tuấn lẫn mùi từ nước *** của mình, không thể tin là nàng lại thèm khát nó. Huyền nhắm mắt rồi đưa lưỡi ra khẽ liếm quanh con cặc của Tuấn. Nhìn cảnh này Tuấn kích thích ghê gớm, con cặc nó lại cương lên. Rất nhanh chóng, Huyền ngậm trọn con cặc Tuấn trong miệng, nàng thích cái cảm giác có một con cặc trong miệng mình lắm. Lưỡi nàng đẩy qua đẩy lại, liếm trọn thân cặc, liếm sạch hết những gì trên nó. Rồi nàng lại nhả ra rồi liếm mút hai hòn dái của Tuấn, Tuấn sướng đê mê, nó có cảm giác như đang ở trên thiên đường vậy, và người đang mút buồi nó kia là một thiên sứ đẹp tuyệt trần. Cảm giác này khiến nó không thể chịu được lâu, nó muốn xuất tinh rồi, nó lại muốn xuất vào miệng mẹ nó, nhưng lần này không muốn giữ đầu mẹ mình mà muốn thử một trò vui xem.

- Cô em, anh sắp ra rồi!

Không nói gì, Huyền lại ngậm buồi Tuấn vào, ôi trời, vậy là mẹ nó tự nguyện cho nó xuất tinh trong miệng, không thể chịu được hơn, một lần nữa, Tuấn lại xuất tinh, Huyền nuốt bằng hết, không bỏ sót một giọt nào, dường như nàng đã nghiện cái món tinh trùng này rồi. Rồi sẽ ra sao nếu có ai đó biết nữ cảnh sát đáng kính và nghiêm khắc lại nghiện tình dục chứ? Nhưng nàng không quan tâm, giờ nàng chỉ còn nghĩ đến con cặc trước mặt và đống tinh trùng từ nó… Những mặc cảm đã bị nàng gạt ra một bên. Ôi! Một đêm, chỉ một đêm mà nàng đã thay đổi hoàn toàn. Còn đâu, còn đâu nữa hình ảnh một người mẹ đáng kính trong lòng một đứa con hư hỏng, khi mà nó đã chứng kiến mẹ mình bú cặc, liếm dái rồi tình nguyện nuốt tinh trùng từ một kẻ lưu manh mà mẹ nó không biết? Còn đâu hình ảnh một nữ cảnh sát khiến tội phạm khiếp sợ nếu như chúng nhìn thấy được cảnh này, có khi đến lúc đó chúng lại chỉ coi nàng như một con điếm hư hỏng không hơn không kém.

Tuấn rất sướng, nó nghĩ là nó có thể tiếp tục với mẹ nó thêm vài hiệp nữa. Nhưng nó còn phải dành sức nữa, mệt quá kiệt sức rồi nằm luôn ở đây không dậy được nữa thì mọi kế hoạch sẽ đổ bể, và mẹ nó sẽ phát hiện ra tất cả. Có lẽ nên dừng ở đây, nó là một kẻ khôn ngoan và biết khi nào nên dừng, và nó biết đây là lúc thích hợp nhất. Nhưng hiện tại nó lại đang phân vân, liệu nên để “thằng lưu manh” mở khóa cho mẹ nó bây giờ, hay chờ “đứa con Tuấn” sau khi “đi sinh nhật bạn qua đêm về chợt thấy mẹ mình khỏa thân trên giường, blah blah blah…” rồi vội chạy đến mở khóa? Tiến thoái lưỡng nan! Nó sợ mở bây giờ mẹ nó sẽ bắt nó lại mất. Nhưng nó cũng không muốn nhìn thấy mẹ nó khỏa thân trong bộ dạng của thằng con Tuấn thường ngày, nó không muốn mẹ nó biết hình tượng người mẹ đã sụp đổ trong nó. Nó muốn mọi thứ vẫn bình thường, chứ không muốn hai mẹ con cảm thấy khó xử.

Suy tính một hồi, thở dài mấy lượt, rốt cuộc nó cũng chọn giải pháp mở ngay ra bây giờ, tuy mạo hiểm nhưng xem ra là cách tốt nhất. Nó tin thuốc ngủ của nó đã khiến mẹ nó khá là kiệt sức rồi.

Nghĩ là làm, nó mặc quần áo vào, rồi đi ra chỗ đầu giường, từ từ mở khóa 2 còng tay. Được giải phóng, hai tay Huyền buông thõng xuống vì quá mỏi, đúng như Tuấn dự đoán, Huyền chả thể làm gì được, nàng cứ khỏa thân nằm đó, chẳng thể nhúc nhích được. Tuấn khẽ cười một cái:

- Hehe, được làm với cô em thật là sướng, cảm ơn cô em vì ngày hôm nay, thật tuyệt vời.

Rồi nó vứt chìa khóa lại và bỏ đi, để cho Huyền nằm đó với bao cảm xúc suy nghĩ lẫn lộn.

---

dien vien nha phuong

Nhưng được một lúc tôi muốn chạm vào xxx của Vân. Nên tôi giả vờ đánh rơi cái điều khiển xuống đất. Vân định cúi xuống nhặt nhưng tôi bảo để tôi nhặt cho. cứ để cho Vân dựa vào tôi, còn tôi cui uống nhặt cái diều khiển. Vừa nhặt cái điều khiển tôi cố ý chà tay lên xxx của cô em gái mình. Tôi chắc chắn Vân cũng biết tay tôi ở đâu nhưng lại cứ để tay tôi đấy không nhưng vậy laị còn hẩy hẩy đít lên để tay tôi cọ xát vào xxx mình. Tôi chỉ chà sát khoảng độ 2 phút thôi rồi rút tay về để Vân hụt hang đưa mắt nhìn tôi. Nhưng tôi làm ra vẻ không biết mà còn bảo Vân” Em mỏi thì cứ gối đầu lên đùi anh này”. Vân gối đầu lên đùi tôi, không biết vô tình hay cố ý mà tay em lại đặt lên chỗ có con xxx tôi. Tay Vân đặt vào dù còn cách hai lần vải mà còn làm tôi cảm thấy sướng

dien vien nha phuong

dien vien nha phuong la gi ?

- Hiểu rồi, nhưng cũng hơi ớn.
- Ớn gì ?
- Rủi người nhà lôi cổ Minh trói lại…
- Làm gì có chuyện đó. Trong nhà chỉ có dì và bà ta.
- Khi nào bắt đầu …công tác ?
- Ngày mai dì đến ở nhà bà ta, chừng ba ngày sau Minh …công tác.
- Được. Nhưng mà như thế Minh phải nhịn 4 ngày sao ? Dì gọi chị Mai tới được không ?
- Liên lạc với Mai không được. Không biết bà ta đi đâu. Nếu ngày mai không có Mai dì thế cho.
Ngày hôm sau chị Mai cũng không đến. Để giữ sức cho tôi, bà Tuyết không bắt tôi “làm” ba tà, mà bà ta …đích thân “làm” tôi. Không biết bà có rình thấy người phụ nữ bí mật “làm” tôi hay không mà bà đã “làm” giống y như vậy, nghĩa là cởi áo quần leo lên người tôi, kéo cu tôi ra nhét vào lồn, xong phi như phi ngựa. Tôi nắm mắt lại tưởng tượng đây là “nàng” nhưng lông của bà Tuyết quá nhiều, cứ kêu rạo rạo khi chạm vào lông tôi, khiến tôi không thể nào tưởng tượng nổi đây là cái lồn của nàng. Tôi nói với bà Tuyết:
- Dì cạo hết lông đi được không ?
- Minh nói gì ?
- Cạo lông lồn của dì đi !
- Sao lại cạo ? Bộ không thích lông nhiều sao?
- Thích chứ ! Nhưng muốn có cảm giác lạ.

Bà Tuyết rút lồn ra khỏi cu tôi và đi lấy một hộp dụng cụ hớt tóc đem vào. Tôi bảo bà Tuyết nằm ngửa ra trên giường, hai chân chấm đất. Tôi lấy cái gối kê dưới mông bà ta, xong lấy toong- đơ hớt mớ lông dài như đầu tóc của một đứa con nít. Tôi vừa đẩy toong- đơ vừa hỏi:
- Dì có giải phẫu thẩm mỹ không mà đẹp vậy ?

Bà Tuyết không trả lời vì bị kích thích bởi cái toong- đơ, đang lim dim đôi mắt.

Hớt lông xong, tôi lấy foam thoa vào mu lồn và lấy lưỡi dao lam cạo. Bà Tuyết bị kích thích sướng quá nẩy mông lên và dâm thủy trào ra dầm dề. Cạo xong, bà vào buồng tắm; còn tôi thì nằm trên giường đợi sau khi đã lấy miếng vải bịt mắt lại. Lát sau tôi nghe có tiếng bà Tuyết :
- Minh làm trò gì mà bịt mắt vậy?
- Thì đùa chút chơi cho vui thôi.
Bà Tuyết trèo lên người tôi và tiếp tục phi. Tôi nằm ở dưới tưởng tượng đến “nàng”. Nhưng bà Tuyết yếu quá, chỉ có 10 phút sau là ra, làm tôi cũng ra theo.

Ngày hôm sau trong lúc tôi đang đọc sách thì bà Tuyết bước vào phòng cười nói :
- Mọi chuyện đều êm đẹp. Dì chuẩn bị đi đến nhà bà ta. Hai đêm sau dì sẽ gọi điện thoại cho Minh. Nghe điện thoại xong, Minh phải khởi hành liền. Nhớ đêm đó phải tắm rửa sạch sẽ trước khi ngủ. Nhớ làm đúng những chỉ dẫn của dì tối hôm qua. Đây tới đó đi bộ chỉ chừng 5 phút. Tôi gật đầu nói :
-  Quá dễ dàng chui vào nhà bà ta và leo lên đụ. Chỉ ngại không biết bà ta có phản phé không ?
- Bà ta phản phé để làm gì . Đã nói rồi mà. Điều cần thiết là làm đúng theo lời dì dặn bảo. Nhớ không ? Đây là chìa khoá phòng ngủ của bà ta, sợi giây.và cái mặt nạ.

Sau khi bà Tuyết đi rồi, sự tò mò của tôi càng lúc càng nhiều. Tôi mong cho giờ phút đó đến nhanh. Và nó đã đến. Tôi đang mê mang ngủ thì nghe có tiếng chuông điện thoại reo. Tôi cầm ống nghe lên. Bên kia đầu giây có giọng bà Tuyết :
-  Nhanh lên.

Tôi bỏ ống nghe xuống, chạy nhanh vào phòng tắm, đánh răng súc miệng và rửa sơ con cu vì biết nó sắp có công tác thích thú. Năm phút sau tôi đến một biệt thự hai tầng, cách biệt hẳn với bên ngoài bằng một khu vườn rộng vây quanh bởi bốn bức tường cao trên ba thước. Tôi mở cái cổng sắt một cách dễ dàng và lách vào vườn. Băng qua chiếc sân rộng với những ngọn đèn tròn như những cái mặt trăng, tôi đến trước cái cửa chính lớn bằng gỗ sơn vẹc- ni vàng óng ánh. Bỗng nhiên tôi giựt mình sợ hải. Tôi làm gì thế này ? Bây giờ là 4 giờ sáng. Tôi đến đây làm gì giờ này nếu không phải là ăn trộm. Tôi định quay về thì nghe có tiếng nói sau cánh cửa :
-  Mở cửa vào đi !

Đó là tiếng bà Tuyết. Tôi mở cửa lách mình vào. Bà Tuyết đứng sau cánh cửa lấy tay chỉ lên lầu. Tôi lấy mặt nạ cao su tròng vào mặt và bước nhanh lên lầu, đi qua một hành lang nhỏ trưng bày đầy những hoa và đèn. Tôi đến trước cái cửa phòng bên trên có chạm cành hoa nhỏ theo như lời bà Tuyết nói. Tôi đút chìa khoá vào mở cửa ra. Một con mèo trắng từ trong phòng phóng nhanh ra cửa làm tôi muốn đứng tim. Tôi vào phòng, khoá cửa lại và quan sát chung quanh. Đây là một phòng ngủ khá rộng. Trên chiếc giường cũng khá rộng một phụ nữ đang say sưa ngủ. Đúng như bà Tuyết nói, người phụ nữ rất đẹp, nhưng hơi đẫy đà. Bà ta mặc một bộ đồ ngủ rất mỏng, thấy rõ cả da thịt. thấy cả cặp vú đầy đặn đang nhịp nhàng lên xuống theo nhịp đập con tim và thấy luôn cả chùm lông đen nơi háng. Tôi ngồi xuống giường, lấy hai tay bóp vú và bóp lồn. Bà ta vẫn say sưa ngủ, nhưng vì tôi bóp mạnh quá nên bà ta vùng ngồi dậy la lên:
- Ai thế này ?
Tôi nhào tới ôm bà ta vật xuống. Bà ta lăn xuống giường. Tôi chụp được cái quần và kéo tụt ra. Vì không mặc xì- líp nên bấy giờ bà ta chỉ còn chiếc áo mỏng trên người. Bà ta ngồi dậy chạy. Tôi rược theo và chụp được bà ta. Bà ta rú lên :
- Cứu tôi vơi1

Tôi bụm miệng bà ta lại và giật tung chiếc áo của bà ta vứt xuống đất. Một tay ôm bà ta, còn tay kia tôi rút sợi giây ni- lông ra định trói bà ta lại. Thừa dịp này, bà ta lại vụt chạy. Bà ta trần truồng chạy quanh phòng, trông thật kỳ dị nhưng vô cùng hấp dẫn. Tôi phóng người thật nhanh và nắm được mớ tóc bà ta. Tôi kéo bà ta đến giường và trói lại. Tôi trói hai tay vào giường, xong trói 2 chân chàng hảng ra cho dễ đụ. Tôi lấy một cái gối kê duới mông bà ta xong cởi quần áo mình ra. Lúc ấy con cu của tôi đã cứng lên khá lâu rồi, nó ngóc ngóc như một con rắn, chỉ chực mổ. Tôi cầm con cu đánh nhẹ vào đầu bà ta và nói :
- Chạy hả ? Chạy này. Mổ một cái toét lồn bây giờ.

Tôi thấy bà ta nhìn con cu của tôi với đôi mắt lim dim và lờ đờ nên lấy tay sờ lồn. Ôi chao ! Toàn là dâm thủy. Tôi không chần chờ nữa, trèo lên người bà ta và đụ như mua bảo. Bà ta ôm cứng lấy tôi và nói như rên:
- Sướng quá ! Em yêu anh. Em yêu anh. Anh lấy mặt nạ ra đi.
Tôi lấy mặc nạ ra. Bà ta lấy miệng ngọm môi tôi và cắn một cái hơi đau. Tôi nói:
- Coi chừng anh bị thương.
- Ôi chao ! Anh đẹp trai quá đi. Cặc lại lớn nửa. Em yêu anh quá. Đụ mạnh lên đi.
Tôi cởi trói cho bà ta, lật sấp bà ta xuống, lấy tay gấp hai chân bà ta lại và cứ thế từ đằng sau tôi đụ tới. Bà ta lại lảm nhảm những lời tục tiểu và rên liên hồi. Chừng 40 phút sau hai chúng tôi đều ra và nằm ngủ như chết. Chúng tôi thức dậy thì bà Tuyết cũng vừa vào phòng. Bà nói với vẻ mặt tươi như hoa :
- Đã chưa ?
Cả hai chúng tôi cứ trần truồng như vậy trước mặt bà Tuyết và nói :
- Đã quá. Cám ơn nghe !

Chiều lại, theo lời cố vấn của bà Tuyết, trong lúc đang chuyện trò, bỗng tôi kéo lê bà chủ nhà vào phòng khách trói lại và kéo quần bà ta xuống, cho cu vào đụ. Bà ta lại chống cự, lại rên. Trong ngày hôm đó tôi đã thình lình đụ bốn lần như vậy và lần nào cũng đem đến kết quả tốt đẹp cho cả hai người.
Tôi biết cái trò chơi này không thể tiếp diễn nhiều lần được. Bà chủ nhà cũng biết vậy, nên sau khi trả công cho tôi một món tiền khá lớn, bà ta đã ngậm ngùi tiễn tôi ra về. Từ đó chúng tôi không bao giờ gặp nhau lại nữa.

Tôi đang ngồi làm bài tập thì nghe có tiếng chuông gọi cửa. Ngay sau đó có tiếng mở cổng và tiếng chân người vội vã đi vào. Tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Chị Mai đang hấp tấp bước lên mấy bực thềm. Tôi mừng quá chạy vội ra ôm lấy chị. Chị cũng ôm lấy tôi, nước mắt rưng rưng :
-  Gần cả tuần rồi không gặp em chị nhớ muốn chết luôn.
- Chị đi đâu mấy ngày hôm nay ?
- Chị lo thủ tục ly dị và mấy việc linh tinh khác mà chị sẽ kể cho em nghe sau. Bây giờ xong hết rồi.
- Bây giờ mình làm gì đây ?
- Mới gặp đã muốn xáp vô liền sao? Em cũng thuộc loại dâm thần, không thua gì thằng cha đó.
- Chị muốn nói chồng chị hả ?
- Còn ai nữa. Em biết không, gia đình con nhỏ làm rắc rối, đòi bồi thường, chị phải dàn xếp. Dù sao ông ta cũng đã là chồng, chị không muốn mất mặt. Mấy hôm nay chị qua lại nhà nó và nhà chị như con thoi.

Chị Mai vừa nói vừa nhìn tôi đăm đăm :
- Sao em xanh quá vậy ?
- Em vẫn bình thường. Chị không tin, có thể …thử em ngay bây giờ. Bảo bà Tuyết và bà già đi xem hát đi !
- Quỷ ! Chị không giỡn đâu. Em xanh quá, hãy nghỉ ngơi đi !
- Chị Tuyết ơi, sao Minh xanh quá vậy ?
Bà Tuyết không trả lời. Chị Mai lại hỏi :
- Chị Tuyết ! Sao nó xanh xao quá vậy ?
- Xanh gì mà xanh. Tôi thấy cũng bình thường thôi.
-  Rõ ràng là xanh, lại ốm nữa. Có ai …làm gì em không ? Chị Tuyết này, sao chỉ mới có mấy ngày mà nó lại như vậy ?
Bà Tuyết có vẻ bực mình :
- Ai mà …làm nó. Ai làm nấy biết.
- Chị nói sao ? Tôi làm gì nó. Gần cả tuần nay tôi đâu có tới đây.
-  Mới lúc nãy nói “mấy ngày”, bây giờ nói ” một tuần”.
Tôi nửa đùa nửa thật nói chen vào :
- Có gì lạ đâu. Tại nhớ quá, “năm mười mười lăm” nên xanh xao, vàng vọc. Bây giờ làm một cái là hết liền.
Cả chị Mai và bà Tuyết đều cười ré lên. Thế là huề.

Bà Tuyết định nói một cái gì đó nhưng bỗng có tiếng chuông gọi cổng. Chị Mai đứng dậy đi ra ngoài. Lát sau chị cùng một người nữa đi vào. Cả hai đều khệ nệ trên tay những vật dụng lĩnh kĩnh như áo quần, hộp đựng son phấn, chai lọ v.v…Người cùng chị đi vào nhà là một cô gái chừng 15 tuổi, dong dỏng cao, khá đẹp, nhất là nước da và đôi mắt. Cô ta lí nhí chào :
- Chào bà ! Chào cậu !
Cô ta trố mắt nhìn mọi người và đứng nép một bên tường. Chị Mai nói :
- Minh biết ai đây không ?
- Ai ?
- Thì chị đã kể chuyện cho em nghe rồi đó.
Chị làm bộ với tay lấy tách trà và nói khẽ vào tai tôi :
- Con nhỏ bị thằng cha đa dâm hiếp đó. Thấy con nhỏ cũng tội nghiệp, chị thuê nó làm người ở luôn.
Chị Mai quay mặt qua phía bà Tuyết nói lớn :
- Như đã thoả thuận, trong khi chờ đợi ly dị, tôi dọn đến đây ở. Tôi thích ở căn nhà phía sau vườn có lối đi riêng, cách biệt với khu cho học sinh thuê.
Bà Tuyết nói :
- Được rồi. Cứ sửa sang căn nhà giúp tôi như đã hứa là được.
- Chuyện nhỏ.
Thế là chị Mai, con Lan – tên con nhỏ 15 – và tôi ở căn nhà phía sau vườn.
Con Lan xem tôi như một tiểu chủ, cứ xưng hô “cậu và con” làm tôi vừa khó chịu vừa buồn cười. Tôi nói với nó:
- Xưng hô “anh, em” được rồi !
- Con gọi bà bằng “bà”, gọi cậu bằng “cậu” là đúng rồi.
Tôi đùa :
- Đằng ấy nói thế là thế …lào ?
- Thì cậu là con bà…
- Đừng nói bậy bạ ! Vợ tao đó.
Nó đưa cặp mắt tròn xoe nhìn tôi cười và không nói gì cả.

Dĩ nhiên đêm đó, tôi không “tha” cho chị Mai. Còn chị Mai tuy rất lo cho sức khỏe của tôi nhưng cũng đã ôm riết lấy tôi, rồi tự động cởi áo quần ra nằm chàng hảng hai chân, đưa cái húm đỏ hồng nhô cao với chùm lông được cắt tỉa rất gọn gàng. Chị Mai có lối làm tình rất “thẳng thắn” như vậy, có lẽ vì chị biết cái húm của chị rất đẹp, không cần che dấu úp mở. Thế là tôi đè lên người chị và nhắp lia lịa. Chị cắn nhẹ tôi một miếng nơi tai và nói :
- Để chị bú em thử xem sao. Chị chưa hề bú cái đó của đàn ông. Tôi ngồi dậy dời thân hình về phía miệng chị. Khi con cu tôi đến ngang đôi vú, tôi để nó giữa hai vú cà tới cà lui. Chị Mai lấy hai tay ép đôi vú lại kẹp chặt lấy con cu trong khi tôi cứ đẩy cu tới đẩy cu lui như vậy. Được một lát, tôi dời cu sát miệng chị Mai. Chị ngậm cu tôi, cắn nhẹ một cái, lấy lưỡi rà rà chung quanh rồi ngậm cu sâu vào trong miệng bú. Chừng 5 phút sau, chịu hết nổi tôi rút cu ra nói :
- Để dành chơi cho lâu.
- Đúng rồi. Hai chị em ôm nhau nghỉ một chút đi.
- Mình xưng hô cách khác được không ? Xưng “anh, em” được không ?
- Khỏi cần ! Ai lớn tuổi hơn là anh hay chị. Tại sao đàn ông bắt buộc phải là “anh”, đàn bà phải là “em” ? Nam nữ bình quyền.
- Sao cũng được. Nhưng em có đề nghị này.
- Nói đi.
- Chị…cạo lông được không ?
- Lông gì ?
- Lông này.
Tôi vừa nói vừa rờ húm chị. Chị ngạc nhiên hỏi:
-  Bộ em không thích sao ? Ngay cả em trai chị khi khám bệnh cho chị mà nó còn khen…
- Dĩ nhiên là đẹp, nhưng em muốn có cảm giác lạ.
- Chưa chi mà em đã chán chị rồi. Thôi được.
Tôi đi lấy hộp đồ nghề hớt tóc của bà Tuyết đem vào phòng. Vì lông chị Mai ít nên tôi chỉ cần thoa foam và cạo một lát là xong. Cạo xong, tôi lấy cái gương đưa cho chị Mai. Chị cầm gương soi cái húm rồi cười nói :
- Trông cũng được, nhưng vài hôm nữa lông lại ra, đâm cu em rát chết luôn.
Tôi chỉ cười mà không nói gì cả. Tôi cho miệng vào húm chị, le lưỡi làm một đường từ dưới lên trên. Chị Mai ôm lấy đầu tôi rên. Nghe chị rên khá lớn nên tôi nói :
- Coi chừng con nhỏ nghe.
Chị vừa rên vừa nói :
- Không biết nó đi đâu rồi. Thây kệ nó.

dien vien nha phuong

Tôi cảm thấy mình như ngộp thở bởi sự quan tâm của Liễu, có thể với những người yêu nhau thì sự quan tâm ấy mang lại hạnh phúc cho nhau nhưng với tôi và Liễu không hề có gì cả họa chăng chỉ là tình cảm đơn phương từ Liễu. Tôi thực sự không thể yêu Liễu bởi tôi chỉ có thể xem Liễu là cô em gái của tôi nhưng với những gì Liễu đối với tôi thì tôi cũng không nỡ nói ra sự thật. Tôi không biết đến khi nào mới có thể nói ra sự thật phũ phàng ấy, chắc phải đợi khi tôi vào đại học ở 2 nơi khác nhau thì Liễu sẽ dễ dàng quên tôi hơn. 
Sau khi kết thúc đợt thi học kỳ một tôi được nhà trường cho nghỉ một tuần, tôi không nghĩ một tuần này sẽ có nhiều chuyện đến với tôi như thế. Trong khoảng thời gian này thì trường Liễu cũng đang tổng kết học kì 1 nên thành ra Liễu cũng rảnh rỗi trong tuần. 2 tháng yêu nhau tôi tuyệt nhiên không hề đòi hỏi gì thân xác ở Liễu, có thể nhờ đó mà Liễu ngưỡng mộ tôi và càng yêu tôi hơn. Thực ra tôi không muốn làm như thế bởi tôi biết một ngày nào đó tôi cũng phải nói ra sự thật này, tôi hi vọng khi ấy em vẫn xem tôi như 1 người bạn chứ không muốn em xem tôi như 1 kẻ sở khanh. 
Đang nằm dài ở nhà thì tôi nhận được cú điện thoại của em, Liễu rủ tôi đi chơi ở đâu đó. Thực tình tôi cũng chẳng muốn đi chơi riêng với Liễu lắm nên cố lấy lý do chuẩn bị đi về nội ăn giỗ để từ chối. Liễu hẹn tôi đêm nay lên nhà Liễu để chơi cho biết nhà. Tôi không thể lấy lý do mãi để từ chối, tôi miễn cưỡng chấp nhận với hi vọng tối nay sẽ có chuyện gì đó đột xuất để tôi khỏi phải lên nhà Liễu. Thực ra nhà Liễu cũng không phải khó tìm nhưng tôi ngại khi phải đến nhà Liễu sợ bố mẹ Liễu sẽ bắt gặp thì rắc rối chuyện.
6h chiều, tôi tắm rửa sạch sẽ và dắt con xe cup ra ngoài, tôi lại nói dối với bố mẹ là đi học thêm để lên nhà Liễu. Tôi nghe người ta nói nói dối thì rất sợ đối phương nhìn thẳng vào mắt nhưng với tôi thì nói dối là chuyện quá bình thường nó chẳng còn là cái cảm giác tội lỗi như trước kia nữa. Bố mẹ tôi rất tin tưởng tôi chưa hề một lần nghi ngờ tôi nên lần này cũng thế tuy có hơi lạ vì thi xong nhưng tôi bảo là tranh thủ để ôn thi tốt nghiệp và đại học nên ông bà cũng không còn nghi ngờ gì nữa. 
Tôi hồi hộp gọi cửa, tôi rất sợ cái cảm giác là bố mẹ Liễu ra mở cửa rồi hỏi tôi tìm Liễu có việc gì…ôi! Cái cảm giác đó khiến tôi điên mất, tôi hi vọng Liễu sẽ mở cửa chứ không phải là bố mẹ Liễu. Một bóng người thấp thoáng trong nhà chạy ra mở cửa cho tôi, là Liễu làm tôi nhẹ nhõm cả người. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Liễu và nói nôm na là lần đầu tiên đến nhà bạn gái một mình. Căn nhà hai tầng hiện ra trước mắt, nhà Liễu khá rộng hình như quá rộng với ba người. Tôi hỏi Liễu:
- Ủa, bố mẹ em đâu rồi, sao anh thấy nhà vắng quá vậy.
- Anh cứ thỏa mái đi, đừng căng thẳng như thế chứ. Bố mẹ em đi đám cưới người bà con rồi, mai mới về lận nên em mới rủ anh lên chơi chứ…
- Thế mà anh cứ tưởng….
- Tưởng gì, mà như thế cũng đâu có sao đâu nào. Em cũng gặp mẹ anh rồi đấy thôi. – Em cười một nụ cười thật đẹp, vừa tinh nghịch vừa rất đáng yêu. Đôi môi hồng của em chúm chím trong dễ thương vô cùng thảo nào có nhiều anh xin chết đến thế. 
Có lẽ vì không có bố mẹ em nên tôi cảm thấy thỏa mái vô cùng, tôi ngồi ăn cơm cùng với em. Hình như em cố tình chiêu đãi tôi một bữa ăn thật ngon, đây là bữa ăn đầu tiên chỉ có 2 người đối với tôi và có lẽ là bữa ăn tôi cảm thấy ngon miệng nhất. 
- Em thấy mẹ anh như thế nào. – Tôi hỏi em
- Giống như lời mà giang hồ đồn đại
- …… - tôi không thể không ngạc nhiên bởi bố tôi là giáo viên thì học trò còn biết tính ông ấy chứ mẹ tôi thì là sao biết được. Liễu cười 
- Thì bạn bè em hồi học thêm ba anh, bạn bè của anh đó nói rằng má anh rất thương anh, khó tính nhưng em thấy mẹ anh rất chu đáo và biết quan tâm đến những người khác.
- Em thấy thế à, thế sau này có muốn làm con dâu của mẹ anh không - tôi băng quơ một câu đùa 
- Ai mà thèm chứ - Liễu đỏ mặt bởi câu nói của tôi
- …….
Thực ra tôi thấy mình cũng hơi quá đáng khi đang cố tình đùa giỡn trên tình cảm của em. Tôi giúp em dọn dẹp bàn ghế, chén bát để tỏ ra một người đàn ông luôn biết quan tâm chia sẻ công việc với người phụ nữ, chắc lúc này em đang rất hạnh phúc khi có một người yêu như tôi. Hai đứa chúng tôi ngồi đối diện nhau trên phòng khách nói chuyện với nhau. Những cơn mưa nặng dần, tôi sợ bố mẹ lo cho tôi bởi tôi không mang theo áo mưa. Thấy trời mưa lớn, Liễu rủ tôi ở lại nhà Liễu đêm nay. Thực tình từ nhỏ tôi chưa hề ngủ nhà người lạ bao giờ cả. Tôi đánh bạo gọi điện thoại cho mẹ tôi ( tôi gọi vào máy bàn chứ không dám gọi vào di động ).
- alo, mẹ hả?
- uh, có chuyện gì à. Hay là không mang theo áo mưa để mẹ nói ba đem xuống cho con nghen. Đừng đi ngoài mưa bị đau rồi khổ nữa.
- Không cần đâu mẹ ơi, mẹ nói với ba con ở lại nhà trọ thằng bạn con sáng mai về. Bữa nay sinh nhật nó nên mấy đứa bọn con ở nhà nó chơi tí nghen mẹ
- uh, nhưng nhớ là …….
Lại điệp khác mẹ dặn tôi, lần đầu tiên tôi ngủ ở nhà bạn. Những đứa bạn tôi ở huyện xa nên phải ở trọ lại để đi học nên chắc mẹ tôi cũng không nghi ngờ gì cả. Liễu cười khúc khích khi nghe những lời dặn của mẹ tôi qua điện thoại. Tôi thở phào vì đã qua được của ải của mẹ. Từng cơn gió thổi lạnh người, mới hơn 8h mà ngoài đường tối đen như mực, nhà nào cũng đóng cửa cả chỉ còn lại những ánh đèn trơ trọi trong màn đêm mưa lạnh giá. Tôi dắt xe vào nhà và đóng các của lại, trong nhà đã ấm hơn. Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau nói về đủ thứ chuyện, em dựa vào vai tôi và bảo rằng hi vọng vai tôi sẽ là bờ vai vững chắc cho em tin cậy cả đời.
Bất chợt em quàng tay qua cổ tôi và ôm hôn tôi thắm thiết, nụ hôn của em đủ đánh thức tất cả các cơ quan trong cơ thể tôi, toàn thân tôi nóng ran. Tôi đáp lại em một cách điệu nghệ, hai cái lưỡi chạm vào nhau hòa quyện vào nhau như muốn trở thành là một. Bàn tay tôi xoa trên tấm lưng mền mại của em, em hôn lên má, tai và cổ tôi một cách điệu nghệ. Đây chắc không phải là lần đầu tiên em hôm một người khác giới, tôi không quan tâm đến chuyện đó. Liễu thì thào vào tai tôi “ lên phòng em anh nhé”. Tôi bước theo em lên cầu thang và vào phòng em, hai chúng tôi ôm nhau và trao nhau những nụ hôn đắm say. Căn phòng đang ấm dần lên bởi sức nóng của hai thân thể đang hôn nhau đắm đuối. 
Tôi lại chiếc máy tính mở trang web đen quen thuộc, tôi quay trở lại giường của em nơi em đang ngồi đó. “anh kỳ quá à”, em thì thầm vào tai tôi. Trên màn hình là cặp Tây đang quan hệ với nhau, tôi và Liễu không chú ý đến cái máy tính đó nữa… Tôi cởi cái áo thun của Liễu, cặp ngực của em giấu gọn dưới cái nịt vú màu trắng, vú em không to lắm nhưng nó là quá đủ với tôi. “em đẹp quá, trông em quyến rũ vô cùng”, tôi thì thầm với em. Tôi hôn em, hôn lên mình em và hôn lên cái nịt vú màu trắng ấy. Mùi dịp thơm từ làn da trắng ngần của em làm tôi thích thú vô cùng. Em cởi từng nút áo sơ mi của tôi, Liễu cũng bị cuốn hút theo nhịp đập tình yêu của hai đứa. Liễu hôn lên mình tôi và liếm hai đầu vú của tôi, bàn tay tôi nhẹ nhàng cởi cái nịt vú ra khỏi người Liễu. Hai bầu vú hiên ra trước mặt tôi, nó không quá to, hai núm vú màu hồng trông quyến rũ vô cùng. 
Tôi không thể tự kìm chế nổi bàn thân nữa, tay tôi nhào năn hai bầu vú của em, vân vê hai núm hoa màu hồng nhỏ xíu. Tôi ngậm lấy hai núm vú để bú liếm, mút mát như những đứa trẻ thèm khát sữa mẹ lâu ngày. Hai bàn tay em sờ khuôn mặt vẫn còn lấm tấm mụn của tôi, Liễu cũng đang nhắm mắt để thưởng thức cảm giác khoái lạc đầu đời. Tôi nằm ngửa trên giường, Liễu bú liếm khắp người tôi, Liễu nhẹ nhàng kéo sợi dây kéo quần kaki xuống. Chiếc quần kaki được kéo ra khỏi người tôi, con chim đang cực kì sung sướng làm cái quần xì độn lên một cục. Liễu kéo cái quần xì xuống làm cu tôi bung ra một cách hùng dũng.
- Khiếp, chưa chi mà đã….
- Thì cũng do em hết mà – tôi đáp lại câu nói của em
- Mà em có phải là lần đầu tiên của nó không vậy, nhìn thế này chắc không phải đâu nhỉ
- Không, em là lần đầu tiên của nó đó, em không thấy nó chi ghi tên em thôi à - tôi hóm hỉnh đáp.
- Thật không đó, khó tin con trai lắm
Tôi không nghĩ những câu nói này xuất phát ra từ miệng Liễu. Một cô gái dễ thương dịu dàng bao nhiêu thì trên giường lại táo bạo mạnh mẽ bấy nhiêu. Những câu nói này đến tôi ra nói còn cảm thấy ngượng huông chi là con gái như Liễu. Em vuốt dọc theo con chim tôi, Liễu cảm nhận từng đường gân guốc trên con chim của tôi. Em cầm con chim tôi sục liên hồi làm tôi cảm thấy đau nhói, đây là lần đầu tôi biết đến cái cảm giác ấy. Cái miệng xinh xinh của em làm giảm đi cơn đau của con chim, nhìn em mút mát mà tôi cảm thấy điệu nghệ vô cùng tôi nghĩ chắc tôi không phải lần đầu tiên của em. 
Tôi đặt ngửa em ra để cởi chiếc quần thun ra khỏi người em, chân em khá trắng nhưng không trắng bằng C. Những sợi lông đen mượt ẩn hiện dưới cái quần lót màu trắng của em. Tôi cởi chiếc quần lót ấy ra khỏi người em, hai mép thịt màu đỏ nhô cao của em hiện ra trước mắt tôi. Những sợi lông đen rì càng tô thắm thêm sự quyến rũ của bím em. Tôi đặt lên đó một nụ hôn, tôi ngửi thấy một mùi gì đó vừa tanh ở đó, nghĩ đến cái cảnh em đi vệ sinh mà tôi không thể chịu được. Tôi đặt lên môi em một nụ hôn cháy bóng và em đáp lại bằng những cái nút lưỡi điệu nghệ
- anh yêu em nhiều lắm, cô bé ngốc của anh. – tôi thiều thào với Liễu
- Em cũng thế, em không tiếc gì với anh cả. Anh sẽ phải mãi là của em, của một mình em mà thôi. Em hi vọng anh sẽ là người đàn ông đầu tiên, duy nhất và cuối cùng khám phá cơ thể em.
Thấy tôi có phần hơi ngạc nhiên Liễu nói tiếp:
- thực ra em cũng từng có người yêu rồi. Nhưng họ quá sỗ sàng, quá ham muốn không ai đủ chín chắn như anh cả, lúc nào họ chỉ biết nghĩ đến bản thân họ mà không nghĩ đến người khác. Em yêu anh nhiều lắm, em không phải là người con gái dễ dãi nên em đã hiến cho anh thì em sẵn sàng làm tất cả vì anh, vì tình yêu của hai chúng ta vì tương lai sau này….
Những lời nói của em như đang ngoái sâu vào con tim tội lỗi của tôi, tôi biết sẽ không phải là tôi – người mang hạnh phúc đến cuối đời cho em, vậy mà tôi nỡ chiếm đoạt con tim trinh nguyên ấy. Có lẽ khi hiến dâng cho tôi em không tính toán đến chuyện được mất, không phân biệt đúng sai, không phân biệt tương lai hay sự hối hận. Liễu làm tất cả chỉ vì tôi, người đàn ông đang lợi dụng em.
Con chim tôi đang tiến đến rất gần cửa thiên đàng, một thứ mong manh của cuộc đời, một bức tường mỏng manh sự tội lỗi, qua mức ấy tôi đã hủy hoại cuộc đời em. Con chim tôi nhẹ nhàng đâm vào, khuôn mặt em hiện rõ sự đau đớn ấy. Từng dòng máu đỏ chảy ra trên đường gân chim tôi, nó chứng tỏ cuộc đời trinh tiết của em đang dành cho tôi. Tôi hạnh phúc nhường nào khi có người yêu tôi đến thế chỉ buồn tôi không thể mang hạnh phúc cả đời đến cho em. 
- còn đau không em, anh rút ra nhé – tôi khẽ nói.
Liễu lắc đầu
- Không sao đâu, em sẵn sàng làm tất cả vì anh mà
Tôi bắt đầu nhấp, nhanh dần nhanh dần. Liễu bảo đỡ đau rồi và tôi bắt đầu nhấp mạnh hơn. Hai chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết để cố chứng minh tình cảm của tôi. Tôi nhấp được 5’ rồi rút ra khỏi người em, những dòng tinh đục ngầu chảy xuống nệm em. Sau đó tôi nằm xuống nệm và em ngồi trên người tôi, chúng tôi quan hệ thêm lần nữa rồi cùng nằm trên giường. Tôi đã thấm mệt còn Liễu vẫn còn thấy đau. Tôi hôn em để cảm ơn em về buổi tối tuyệt vời này. Nhìn từng bước đi của em hai cái mông lắc qua lắc lại trông đáng yêu đến thế. Em rót cho tôi li nước để uống và em tắt máy tính rồi chuẩn bị đi ngủ.
- Anh xuống phòng khách ngủ nhé. – Tôi nói
- Anh này, sao thế ngủ với em không được à, đàng nào cũng thế rồi mà.
Nói thế thôi chứ tôi thừa biết em sẽ bảo tôi ngủ với em. Hai thân thể không mảnh che thân nằm cạnh nhau, tôi kéo cái mền lên ngang ngực. Không biết thấy cảnh này bao nhiêu anh trường em tức điên lên nữa. Ngoài trời vẫn còn mưa, Liễu gối trên tay tôi. Liễu hôn lên má tôi, bàn tay em đang vuốt ve ngực của tôi. Với những gì đã xảy ra làm tôi không thể ngủ được, tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa, hạnh phúc hay ân hận. Tiếng nói của Liễu xé tan sự suy nghĩ của tôi.
- Anh chưa ngủ phải không!
- Chuyện gì vậy em.
- Hôm nay em cảm thấy hạnh phúc quá, hạnh phúc khi người đầu tiên của em lại là anh. Sau này có vì anh em cũng không tiếc cái gì cả. Ôi ông chồng tuyệt vời của em.
- Tất nhiên là anh hết lòng vì em rồi, cô bé ngốc của anh ạ. Nhưng…
- Nhưng gì anh..
- Nếu như sau này mình không thể đến với nhau thì sao. Lỡ như…
- Không có cái lỡ như đó đâu anh. Em tin anh, em tin vào tình cảm đôi mình dành cho cho nhau. Em tin anh sẽ lấy em làm vợ và em chỉ lấy mỗi anh làm chồng không bao giờ thay đổi. 
- Nhưng nếu như…
- Không có chữ nhưng đó đâu, trừ khi anh chưa hề yêu em. – Liễu quay sang tôi nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi – Anh có thực sự yêu em hay không.
- Có..có, anh yêu em nhiều lắm chứ.
- Thế thì tốt rồi. Sau này vô trong Sài Gòn học đại học mình sẽ ở chung như thế này rồi sau đó sẽ tính tiếp. Em đang nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến nhường nào khi mặc chiếc váy cưới, được sánh bước bên anh để chào mọi người…
Tôi không muốn xé bỏ ước mơ nhỏ nhoi của em, tôi thực sự rối bời lúc này
- À, hôm nay có phải chu kì gì đó của em không?, anh sợ khi nãy….
- Thực sự anh nói làm em lo quá, mà lần đầu chắc không có đâu mà sợ, anh yên tâm đi
- Nhưng nếu lỡ như….
- Anh lại nhưng với lỡ như. Nếu như thế thì chúng ta sẽ phải công khai chuyện này sớm hơn.
- Em điên à, anh và em còn phải đi học mà. Hay là nếu có thì nên…. ( thực ra tôi cũng chẳng biết phá ở đâu nữa nhưng cũng nói bừa thế)
- Không có chuyện đó đâu, cùng lắm em hi sinh ở nhà chăm sóc cho con để anh đi học là được chứ gì.
Tôi không thể hiểu em đang nói thật hay nói đùa nữa. Làm sao mà không lo lắng khi xảy ra chuyện này chứ. Tôi không thể ngờ em lại hi vọng vào tôi nhiều đến thế, hi vọng một tương lai với tôi là xa với đến thế, tôi không biết phải sống như thế nào đây. chấp nhận sống với em, cố gắng xây dựng gia đình với em hay là đi kiếm một nửa thực sự của mình. Tôi thiếp đi mà không biết chuỗi ngày sắp đến sẽ đi về đâu.

dien vien nha phuong

Xem dien vien nha phuong hay nhat 2014

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!