Dien vien nha phuong

Sau một hồi trò chuyện tâm tình, Trang quyết định hôm nay nàng và Tùng sẽ cùng vui cho hết đêm nay trước khi Tùng ra đi. Cả hai đi vào một khách sạn 3 sao nằm cách xa nhà của Trang để thuê phòng. Vừa vào tới phòng, cả 2 nhào vào với nhau và hôn nhau say đắm. Cả hai nút lưỡi cho nhau như sắp ko bao giờ được gặp nhau nữa. Họ cởi đồ cho nhau như mọi cặp tình nhân khác và cùng bước vào phòng để tắm. Có lẽ chưa bao giờ họ có tình cảm với nhau như lúc này. Từ lâu, Tùng đã có ý muốn được cạo hết lông *** của Trang và hôm nay Trang đã đồng ý để Tùng được cạo. Sau khi cạo hết đi, *** của Trang trông thật láng bóng và thích mắt. Tùng ẵm Trang từ bồn tắm và đi ra đặt lên giường. Chàng dùng hết mọi khả năng để cho hôm nay là một hôm đáng nhớ với Trang. Từ tai cho tới bàn chân, tất cả mọi cơ quan trên cơ thể Trang như muốn nổ tung. Nàng rên rất lớn: - Tùng ơi, đụ em đi, cái *** này vĩnh viễn của anh đó. Tùng nhét cặc của mình vào *** Trang và bắt đầu nhấp. Hôm nay ko hiểu sao cả hai rên rất lớn, 
rất may phòng bên ko có ai mướn ko chắc họ cũng nghe thấy hết. Tùng như vũ bão cứ thúc vào *** Trang cho đến lúc chàng ko thể cầm cự được nữa và thét lên: - Anh ra đây Trang ơi - Em cũng ra đây, hãy bắn hết tinh trùng của anh vào *** em đi, Trang cũng nói. 
Cả hai cùng gầm lên và hai dòng tinh dịch từ cặc của Tùng và *** của Trang đã hòa quyện trong *** Trang. Cứ thế tiếp diễn cho đến sáng hôm sau, cả 2 mệt lả đi và cùng đi vào giấc ngủ cho đến trưa. Gia đình Trang đi tìm con gái nhưng ko thấy. Khi Tùng và Trang thức giấc thì họ vội tắm rửa và trả phòng rời khỏi khách sạn. Rất may là Trang đã kịp phone cho đứa bạn để nó nói dối dùm là Trang ở đó tối qua. Sau đó cả Trang và Tùng dắt nhau đi mua sắm đồ cho Tùng trước khi đi. Hôm tiễn Tùng ra sân bay ko có Trang vì có lẽ nàng sợ sẽ xúc động và sợ ba má biết. Tùng lên máy bay ra đi và bắt đầu một cuộc sống mới.

dien vien nha phuong

Tôi bước chân vô cửa nhà mình mà có cảm giác như Đường Tam Tạng đặt chân tới Tây Thiên vậy. Cảm giác lâng lâng như thể sắp lấy được chân kinh. Nhưng con nhỏ thì không vậy. Nó dòm tôi lom lom:

- Sao hôm nay nhìn Long kì vậy? Long bị bệnh à?

Tôi hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh:

- Đâu có gì đâu, tại Long nghĩ ngợi nhiều quá đó thôi.

Mặt tôi lúc đó hẳn nghiêm nghị lắm nên con nhỏ cũng không hỏi gì thêm. Nó tung tăng bước vô nhà theo một cái cách tự nhiên hết mức. Tôi líu ríu đi theo con nhỏ như thể mình mới là khách, còn nó chính là chủ nhân ngôi nhà vậy.

Bữa mất ngủ hôm qua dù sao cũng đem lại ít nhiều lợi ích. Tôi dọn dẹp cái phòng sạch trơn - có khi là từ sau khi xây xong nhà, chưa khi nào căn phòng của tôi có một bữa sạch như vậy. Chăn ga gối nệm xếp cẩn thận, phòng ốc còn thoang thoảng mùi nước xịt phòng. Con nhỏ xem chừng có vẻ hài lòng dữ:

- Phòng Long bữa nay sạch sẽ ghê nha!

Tôi gãi gãi đầu cười:

- Tại tối qua Long khó ngủ nên dọn dẹp chút cho dễ coi mà.

Con nhỏ lại cắc cớ hỏi (con nhỏ này là chuyên gia cắc cớ):

- Tại sao mà Long mất ngủ?

Tôi ngẩn cả người ra, mắt ngó lơ chỗ khác, đáp:

- Tại ... Long nghĩ tới Linh hoài à!

Tôi không nhìn thấy ánh mắt con nhỏ lúc đó, nhưng tôi có cảm giác con nhỏ đang cười. Cũng không rõ nó cười vì sung sướng hay cười vì cái cách tỏ tình ngô nghê của tôi nữa, nhưng nó có thể tự hào rằng nó là một trong ít ỏi những người đàn bà làm tôi bối rối. Chỉ nghe nó "xì" một tiếng:

- Cái đồ nói xạo!

Không khí trong căn phòng cũng nhẹ nhàng bớt hẳn đi. Từ lúc nói ra được cái câu nửa trả lời, nửa tỏ tình kia, tôi cũng như quẳng được nguyên tảng đá ở trong người, thấy bớt căng thẳng hẳn. Con nhỏ ngồi lên giường tôi, cái chân đung đưa:

- Vậy mình học bài một chút ha!

Mém chút nữa tôi muốn té xỉu. Tại sao trên đời lại có cái kiểu vừa nói một câu tình tứ xong lại bị đối tượng bắt học bài ngay chứ? Tôi chưng hửng một hồi nhưng cũng líu ríu làm theo, móc trong cặp ra ba cuốn tập nhàu như quả táo tàu. Lại thấy ánh mặt con nhỏ nhìn tôi cười cợt. Dễ quê ghê.

Người ta hay nói đàn bà phát triển sớm hơn đàn ông, suy nghĩ của họ cũng già dặn hơn nhiều so với đàn ông cùng tuổi. Sau này, tôi mới thấy điều đó đúng thiệt đúng. Con nhỏ thời điểm đó so với tôi hệt như Năm Cam so với một tên chuyên làm nghề móc túi bến xe. Nghĩa là chênh lệch về đẳng cấp không thể san lấp nổi.

Con nhỏ nhìn lom lom tôi sắp đám sách vở từ trong cặp, rồi đột ngột kêu:

- Đưa Linh coi trong cặp Long có gì nào?

Tôi cũng hơi ngượng. Cặp tôi không chỉ là phương tiện đi học, nó còn là nơi tôi cất giữ ối thứ quan trọng. Con nhỏ chẳng để tôi từ chối, cái mặt tò mò thấy rõ, chạy qua ngồi kế tôi. Chỉ thấy nó lôi ra nào là máy chơi game, một con dao xếp, bộ bài tây, bật lửa. Chưa hết, con nhỏ tinh quái còn mở cả ngăn kéo trong, lôi ra nguyên cái đĩa VCD có hình mấy con nhỏ ở truồng. Nó "xì" một tiếng lớn thật lớn, kêu:

- Cái này là đồ dùng học tập của Long đó hả?

Tôi từ sau vụ hôm qua với nó cũng có bạo dạn ít nhiều. Dù sao mình cũng là đàn ông con trai, bị lép vế hoài trước đàn bà coi đâu có được. Tôi khịt mũi một cái:

- Có gì đâu, tài liệu môn sinh học đó mà!

Con nhỏ bụm miệng cười. Mà tôi nói cũng đâu có sai, băng sex cũng là một loại giáo cụ trực quan dành cho môn sinh học mà thôi. Nhà trường không hiểu cho việc này, thật uổng hết sức.

Con nhỏ lật đi lật lại 3 cái thứ linh tinh trong cặp tôi, rồi không hiểu sao nó dừng lại ở chỗ bộ bài.

- Long biết đánh bài không?

Trời, hỏi tôi biết Toán không, biết Hóa không thì tôi chịu chết, chứ hỏi biết đánh bài không thì trúng tủ của tôi rồi. Tôi hào hứng ưỡn ngực:

- Biết sơ sơ từ hồi ... học lớp 2.

Con nhỏ lườm tôi một cái:

- Dữ ghê ha. Làm ván coi.

Trong cuộc đời tôi gặp nhiều thất bại trước đàn bà, trong đó phần lớn tới từ con nhỏ này. Chuyên gia cờ bạc oánh bài từ năm lớp 2 bị con nhỏ chăn cho tối tăm mặt mũi, hết thúi heo lại tới bị chặt tứ quý, 3 đôi thông. Tôi oánh bài mà chỉ thầm mong trên giường nứt ra cái lỗ để tôi chui vào trỏng, tránh cái ánh mắt cười cợt của con nhỏ ác. Vừa đánh vừa nghĩ ra một cái lí do bào chữa cho thất bại thảm hại của mình:

- Oánh bài chơi vầy Long oánh không có giỏi, chớ oánh bài có ăn thua nó khác liền.

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Vậy tụi mình ăn thua nha, Long chịu không?

Suýt chút nữa tôi gạ con nhỏ oánh bài ăn tiền liền, nhưng sực nhớ ra làm vậy không có ổn. Ai đời con trai lại oánh bài ăn tiền với con gái bao giờ, chưa tính theo cái đà thua này, nếu đánh ăn tiền chắc tôi sẽ đi cầm xe lắm. 

- Được, nhưng ăn thua sao Linh?

Con nhỏ lại xáo xáo bộ bài, trả lời gọn lỏn:

- Ai thua phải làm 1 việc người kia nói nha, không được xù, không được ăn gian nha!

Tôi thề là mới nghe con nhỏ nói xong, trong đầu tôi nghĩ ngay ra cảnh bắt con nhỏ thua bài lột đồ ra từng món một, y chang như mấy phim sex tôi hay coi vậy. Tôi nuốt nước bọt cái "ực", gật đầu lia lịa.

Có điều cuộc đời thật không giống người ta mơ ước. Chưa kịp bắt con nhỏ cởi món đồ nào (đấy là tôi nghĩ vậy), tôi đã lần lượt biến thành heo kêu ụt ịt, chó sủa gâu gâu, mèo kêu meo meo đủ thứ hết trơn. Không có gì diễn tả nổi cái tình trạng thảm hại của tôi lúc đó, nhất là sau khi tôi biểu diễn xong một tiết mục, con nhỏ lại lăn ra cười ngặt nghẽo. Quê vừa vừa tôi còn chịu được, quê quá tới mức tôi chịu cũng không có nổi. Tôi đâm quạu, mà mỗi khi quạu tôi lại hóa liều à nha:

- Chơi vầy kì quá, chơi cái khác đi.

Con nhỏ lại nheo nheo mắt nhìn tôi:

- Được, Long muốn chơi sao?

Tôi chơi liều luôn:

- Long thích ... chơi bài cởi đồ kia!

Mặt con nhỏ đỏ ửng lên, nó nhìn tôi thấy lạ lắm à nha. Có lẽ nó cũng không ngờ thi thoảng trong cái trạng thái khùng khùng, tôi lại nghĩ ra mấy cái chủ ý tốt đẹp tới vậy. Nó lại hỏi cà tửng:

- Chơi bài cởi đồ là sao Long?

Tôi thấy trong miệng khô khốc, cố gắng lắm mới nói được một cách tự nhiên:

- Là ai thua sẽ phải cởi một món đồ trên người đó, Linh có chịu không?

Con nhỏ cho một câu làm tôi té ngửa:

- Nhưng mà ... Linh nhìn của Long hết trơn rồi mà?

Tôi bực và quê thấy ớn luôn. Sao lúc nào tôi cũng để con nhỏ này ăn hiếp hoài vậy trời? Tôi hít một hơi dài, lấy hết can đảm nói một câu:

- Long thì... chưa có được coi Linh!

Mặt con nhỏ có biểu cảm kì lạ ghê. Nó nhìn tôi lâu thiệt lâu, mắt chớp chớp. Tim tôi như đánh trống, không biết con nhỏ này sẽ trả lời mình ra sao nữa.

dien vien nha phuong

dien vien nha phuong la gi ?

Con cặc Hoàng cương cứng, chàng cởi quần vất xuống chân giường, con cặc dài quá khổ, đầu khoằm khoằm như mỏ ó, Hoàng mỉm cười khoái trá, cặc mỏ ó, đụ chó cũng phải la huống chi là gái trinh, tí nừa thôi em sẽ nát *** tại chỗ …chàng thầm nghĩ

Trong lúc cho con cặc sổ ***g, hoạt động của Hoàng chậm lại, đang nứng *** bị mất hứng Lan quay ra nhìn, Lan hoảng kinh khi nhìn thấy con cặc to và dài quá khổ, đầu cặc như mỏ ó dữ tợn

Em sợ quá anh ơi, cặc anh mà đút vào chắc em chết mất, thôi ..thôi… nhé anh ơi, Lan run run

Hoàng cười thầm, ở đó mà thôi, tại mắc giải phóng thằng nhỏ em mới có cơ hội hoàn hồn mà sợ chứ không thì cũng xong rồi, tuy vậy chàng nhỏ nhẹ, 

Em muốn sao cũng được, yêu em anh sẽ chiều theo ý em …

Nằm xuống với em đi anh, Lan thầm phục và cám ơn người tình, nàng thò tay mân mê con cặc căng cứng đầu cặc đã bắt đầu rỉ nước, nàng lại cảm thấy nứng *** vô cùng

Hoàng từ tốn trổ tài với cặp vú, Lan như nổi điên vì nứng

Bú *** mau lên, nàng ưỡn ***, đưa *** vào miệng Hoàng,

chỉ phút chốc *** Lan nẩy tưng tưng, oằn oại, nàng rên rỉ,

Ðụ em đi anh ơi, em sợ lắm nhưng nứng *** quá chịu hết nổi

Mà có đau không anh

dien vien nha phuong

Dạo này thành phố chẳng có gì chơi cã thôi đành đi bar tìm gái check hàng . vào bar đã nghe tiếng nhạc sập sình nghe như tràng đầy sức sống , đang kiếm chổ ngồi thì thấy có 1 em nhìn quen quen đang bị mấy thằng kia quấy rối . Mình bèn tới nói :
V: ê mấy anh . làm ơn tìm cô khác nhé 
Có 1 thằng nhìn cũng là dân biết chơi : Mầy là thằng nào?
V: tao là anh trai nó được không mậy? ( mình nói to mặc hâm hâm , tụi nó nhìn cũng tè ra quần , vì cả đám chẳng thằng nào to bằng mình , chắc tụi này hút chích rồi đây nè ) 
Gầm lên 1 tiếng mấy thằng bảo vệ chạy vào hỏi : có chuyện gì
Tui kia nói : không có gì anh .
Rồi tụi nó bõ đi , mình quay vào bàn nhìn con nhock đó , say mèm . uống vài ly rồi nói
V: sao em lại ra đây thế
P: ra chơi thôi ,
V: em thường đi như thế này lắm à
P: tất nhiên , đi cho biết mùi đời chứ anh ( con nhóc nói câu này mà mình muốn cười , mới từng ấy tủi mà biết gì mùi đời chứ )
V: ồ , thì ra em cũng ghê lắm đấy
P: thôi, đi vui vẽ đi anh ở đây chán quá
V: được thôi ( hè hè bố đang đi kiếm hàng check ai ngờ được con mồi ngon quá )
Diều em ra xe , trên đường đi em cứ sờ soạt người mình , làm mình đéo chiệu được , thằng nhỏ thì cứ biểu tình , khó chịu thật , bây giờ em đi đâu nè ( lúc đó hỏi ngu thật khách sạn thẳng tiến chứ đâu )
P: về nhà anh đi
V: thôi được
Đèo em về đến nhà em vào phòng mình nằm trong đó mình đem xe vào rồi đi tắm , đi ra thấy em cởi hết áo nhìn em đố thằng nào kiềm chế được , lao vào chơi luôn . 1 tay vừa nắng 1 tay móc bướm , còn miệng thì mút đầu ti , vú em cũng được xếp vào loại to , đầu ti thì hồng hồng , chắc ít bị cắm lắm đây ( lúc đó mình nghĩ thế ) làm 1 hồi thì mình đưa miệng xuống mút bướm , có mùi thơm chắc em xịt nước hoa rồi , nước thì chảy lây láng mình hết chiệu nổi , đưa cu vào nhấp luôn , bót thật , cảm giác này thật tuyệt nhưng có gì hơi tê tê ở đầu quy , nhấp được khoảng 20 phút thì mình xuất cũng ngon thiệt và làm 1 giất tới sáng . Mới sáng đã thấy tiếng con gái khóc làm bực hết chịu nổi , ngồi dậy nói
V: khóc khóc cái beep gì thế 
P: thằng chó . tao sẽ giết mầy
V: đâu phải lần đầu đâu mà chảnh
P: thằng chó câm mẹ mầy đi
Mình lấy ví móc ra 2 tr .
V: nè cầm đi
P: mầy tưởng có tiền là được à thằng chó
Mình vào nhà tắm mặt kệ nó ngồi đó khóc , vào nhà tắm thì nhìn lại thằng cu có vết máu , thôi bỏ mẹ nó rồi . đi ra thấy vết máu đỏ trên chăn nó đang che mình . mình lại gần nói
V: anh xin lổi , tại hôm qua không làm chủ được
Tát mình 1 cái đau điến rồi nói
P: thằng chó , mầy là thằng tồi
V: nhưng hôm qua em phê thuốc mà
Nó cứ khóc 
P: cút ra khỏi nhà
V: nhưng đây là nhà của tui mà
P: không cần biết
V: thôi cũng được , thay đồ đi rồi ăn sáng
Xuống nhà chờ nó có 5 phút mà cũng không yên , đành lên cửa phòng đưng chờ
P: làm gì đó thằng chó
V: ê nói đàng hoàng nha, tôi lên đây đứng chờ là sợ có chuyện gì thôi
P: đi , đứng đó nói nhảm

đeo em đi ăn trên đường về thì bảo
P: ghé nhà lấy vài món đồ
V: uk
Con này liều thật nói thì nó làm , vào nhà lấy đồ đi qua nhà mình ở luôn , chỉ phòng cho nó xong thì gọi nó ra bảo
v: ở đâu bao lâu thì tùy , đây là chìa khóa nhà
p: ờ , mà sao trong bếp không thấy có gì hết trơn vậy
v: có sử dụng đâu mà bảo có gì
p: thôi đi mua đi . tôi không thích ngày nào cũng ăn ở quán
v: thôi đi nhanh tôi còn có việc
Đúng là đi mua sắm với con gái mệt thật đẩy xe đồ theo sau mà ai cũng nhìn , ra tính tiền thì mấy chị thu ngân nhìn cứ cười : của em hết 3 tr 4 ( ô mẹ cha ơi , 1 đống đồ chút sao chở về trời )
P: chị ơi làm phiền đưa số hàng này đến nhà luôn nha chị
thu ngân : số nhà bao nhiêu em 
V: số xxx chị ơi
thu ngân : rồi em , chúc 2 vợ chồng trẻ hạnh phúc nha
ơ con này vô duyên thật , có câu nói đó mà xuốt đường về con bé cười làm mình nhìn mãi không thể nào quên được nụ cười lúc ấy ,
P: tập trung lái xe đi nhìn gì
mình chỉ cười . về đến nhà mình bảo 
v: ở nhà , ăn cơm luôn đê , bận việc về hơ trể
Mình phóng ga đi làm công việc của mình . thật ra là đi sang giúp thằng hiền , nó đang mở quán cafe , về đến nhà thì cũng 10h chứ còn gì , bước vào nhà thì thật bất ngờ nhà mình chưa bao giờ sạch hơn thế này , xuống bếp thì thấy nhóc ngồi ngủ còn bàn cơm thì nguội hết trơn rồi , đi tắm rồi ra giải quyết , định kêu con nhỏ giậy thì nhìn nó ngủ ngon quá đành thôi , cho thức ăn vào tủ lạnh rồi bế con bé vào phòng , đang định quai ra thì nghe con bé ngủ mớ thì thào '' em yêu anh V ơi '' nghe câu đó mà mình muốn rụng rời , làm mình thức đến gần sáng mới ngủ được , nằm 1 chút thì nghe em gọi 
P: dậy ăn sáng không tôi bỏ đói đó

dien vien nha phuong

Xem dien vien nha phuong hay nhat 2014

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?