Dit co giao

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

dit co giao

Mặc dù nói thế nhưng Đô vẫn thấy lo lo khi thấy hai thằng cứ khơi khơi đứng ra giữa đường nhìn chiếc xe máy cô Phương phóng lại gần 
“Này mày vẫn bình tĩnh đấy chứ “
“Yên tâm đi “
“Tao.....”
“Im mày sợ thì trốn đi “ Tèo nạt bạn
Đô quay đầu nhìn thằng bạn rồi nhanh chân lỉnh thẳng vào bụi cây gần đó nó núp thật kỹ chỉ ló ra hai con mắt 

Chiếc xe chở cô Phương chầm chậm chạy tới khi cách Tèo chừng khoảng 2 m thì dừng lại .Trong chỗ núp Đô căng mắt nhìn ra nó thấy cô Phương xuống xe lại gần chỗ Tèo hai người nói gì với nhau xong đó cô Phương quay lại chỗ xe máy nhưng không đi tiếp mà dắt xe đi theo Tèo hai người khuất sau chỗ khuất .Đô không nén nổi sự tò mò nó lặng lẽ luồn đến nơi để nhìn cho rõ mặc dù đã lờ mờ đoán ra nhưng nó vẫn bất ngờ vì những gì mình nhìn thấy .Sau một bụi cây rậm rạp cô Phương ngồi trên yên xe máy hai chân thả hờ hững xuống đất chiếc váy dài lùng bùng một thân hình bên trong rồi từ đó ló ra một cái đầu ,không khó để Đô nhận ra là Tèo .Nó thấy mặt thằng bạn tươi rói ,Tèo cầm trên tay chiếc quần lót màu trắng của cô Phương nó quẳng chiếc quần xuống đất rồi sau đó lại chui tọt vào trong váy cô Phương .Cô Phương có vẻ ngượng nên cố cúi xuông nhặt lấy chiếc quần lót nhét vào chiếc túi mang bên người .Hai người làm như thế lâu lắm hình nấp gần đó Đô cảm giác thời gian như cả tiếng đồng hồ rồi phía trên đường có tiếng còi xe rất gắt .Cô Phương vội vã khép tà váy hớt hơ hớt hải dắt xe đi mất Tèo ngồi thừ một chỗ mắt ngơ ngác nhìn trông rất buồn cười 
Đô bò ra khỏi chỗ nấp lại chỗ thằng bạn vỗ vai thằng bạn Tèo quay lại nhìn Đô có vẻ nó mất hồn mất vía .Đột nhiên hai đứa cùng phá lên cười ha hả cực kỳ vui vẻ
“Mày có biết lúc nãy trước khi đi bà ấy nói gì với tao không “ Tèo nén cười nói
“Gì thế “ Đô tò mò hỏi 
“Bà ấy hẹn tao tối nay đến nhà “ 
“Nhất mày rôi tao theo với nhé ,cấm bỏ rơi bạn bè “ Đô đe 
“Bỏ thế nào được “ Tèo vỗ ngực nói “Nhưng phải tế nhị một chút “
“Chuyện này thì phải nhờ mày sắp xếp thôi” 
“Vậy thì mày phải làm thế này.....thế này ........”Tèo ghé tai thằng bạn nói nhỏ vài câu Đô gật đầu lia lịa sau đó hai thằng chia tay nhau mỗi đưa đi một ngả 

Theo lời Tèo Đô tạt qua nhà một lát ăn qua loa bát cơm rồi leo lên kêu mệt leo lên giường ngủ sớm .Mọi người trong nhà nó chả ai thắc mắc gì cả họ còn bận nhiều viêc khác .Lợi dụng lúc không ai để ý Đô lẻn ra khỏi nhà sau khi phủ chăn lên gối để cho có ai nhìn thấy cũng tưởng nó còn ngủ trong nhà 

Đô gặp Tèo tại gốc đa đầu làng hai thằng đều có vẻ rất phấn khích
“Mày đi trước đi ,tao đến ngay“ Tèo dặn bạn
“Được rồi “ Đô không chờ ai nhắc thêm đã phóng đi luôn 
Đã quá quen đường nên nó nhanh chóng tìm được nhà cô Phương , nhớ lời Tèo dặn nó nấp kín chờ đợi 
Chỉ một lúc sau là thằng bạn nó đến trông rất phởn vừa đi vừa huýt sáo .Cũng tự nhiên như là ông chủ Tèo đoàng hoàng bấm chuống .Bấm xong Tèo quay lại chỗ Đô nấp hất hàm ,nhận được ám hiệu Đô băng khỏi chỗ nấp vòng lại sau nhà .Bức tường phía đó khá thấp nó trèo một cái là qua 
.Vào trong nhà rồi Đô nhanh chóng theo đường cũ lên gác vào phòng ngủ chui xuống dưới gầm giường .Trong này toàn bụi lại muỗi nhiều nhưng nó ngại gì 
Với đôi tai thính Đô nghe thấy dưới nhà có những tiếng thầm thì nho nhỏ ,nó đang phẩy tay đuổi mấy con muỗi thì cánh cửa mở ra ,sau đó ánh đèn trong phòng vụt tắt

Tối như bưng lấy mắt Đô chả tháy nhìn thấy gì cả nhưng nó nghe thấy giọng Tèo rất rõ 
“Sao lại tắt đèn đi ,em muốn nhìn thấy cô “
“Ngượng lắm “ Giọng cô Phương nghe rất dịu dàng “Ngay cả với chồng cô cũng tắt đèn , thôi đừng nói nữa lại đây với cô“ 
“Ừm ......Ừm “Tèo ấp úng 

Nghe hai người trò chuyện mà Đô cảm thấy sôi máu lên không cần tưởng tượng nó cũng biết trên đó đã xảy ra cái gì .Nhất là lúc này chiếc giường nó nấp rung lên những nhịp rất đều đặn Đô lẩm nhẩm đếm từng nhịp rung đẻ giết thời gian
“Một hai ba.....10...”
Có lần nó đêm lẫn vì những tiếng thở hổn hển ở phía trên làm nó phân tâm nhưng đại khái đến đến khoang 100 hoặc 150 thì chiếc giường không còn rung nữa.
Chưa biết làm gì tiếp theo thì khuôn mặt Tèo ló ra nhòm xuống chỗ Đô đang nấp nháy mắt . Đô chui ra trong phòng vẫn tối um nên nó chỉ nhận ra thằng bạn nhờ qua chút ánh sáng chiếu qua cửa sổ .
Không dám nói Tèo hươ hươ tay chỉ tay lên giường phía đó cô Phương nằm đó toàn thân không một miếng vải cặp vú đầy dặn nhô cao trắng như tuyết nổi rõ trong đêm .Đô rón rén lại gần nó bóp bóp nhẹ lên đôi bồng bảo căng mịn ,còn Tèo lúc đó đóng nốt cánh cửa sổ hướng ra ngoài sân để cho căn phòng chìm hẳn vào trong bóng đêm .Trong bóng đêm hoàn toàn Đô bạo dạn hẳn lên nó leo hẳn lên giường day day se se hai đầu ti cô Phương 
“ Ư.....Ư” Tiếng rên khe khẽ thoát từ miệng cô Phương nhưng Đô vẫn không rụt tay lại nó lần lần xuống phía dưới ,vuốt dọc hai bắp chân cô giáo nó chạm vào hai mép *** .
Cả người cô Phương ưỡn oằn oại lên như muốn tránh sự khám phá tham lam đầy mạnh bạo của cậu nhóc mới lớn.
Những tiếng rên rỉ cô Phương làm Đô bị kích thích tột độ nó lột chiếc quần xà lỏn trên người ra nắn nắn cái cu đang chổng ngược lên của nó .Rồi chầm chậm Đô kéo hai chân cô Phương ấn con cu vào trong cái *** nhoe nhoét nước của cô Phương 
“Phọt “ Một tiếng thật nhẹ con cu của Tèo đã nằm gọn trong cái hang ẩm ướt của cô giáo nó .Cắm vào xong nó bắt đầu hì hục địt , tiếng da thịt va vào nhau phàng phạch , cô Phương hình như cũng thức giấc .Hai chân Phương co lên quắt chặt lấy Đô còn tay cô thì siết rất chặt vào lưng nó 
“A.aaa....nữa đi ..sướng qua cố lên .......“ Tiếng rên khoái lạc cùng nhịp thở dồn dập thoát ra từ miệng Phương .Đô cảm thấy từng thớ thịt trong mép *** cô giáo nó đang siết chặt lấy cu mình .Nó cố gắng xọc một cú thật mạnh thẳng vào *** cô Phương rồi lả người nằm úp mặt gục xuống bộ ngực cô giáo nó .Ở phía dười con cu Đô teo nhỏ lại sau khi ri rỉ ra chút nước màu trắng ,nó nằm yên trên người cô Phương mân mê cặp vú ,thật là thích giống như ngày xưa mình sờ vú mẹ vậy nhưng sờ của cô giáo thích hơn
“Này xuông đi đến lượt tao mà “ Tèo ghé sát vào tay Đô giục giã 
“Tao xuống đây “ Đô tiếc rẻ gỡ tay ra tụt xuống dưới giường
Khi chui vào chỗ nấp Đô còn nghe thấy giongj nói rất nhẹ nhàng của cô Phương 
“Sao em khỏe hả Tèo thế vừa mới xong mà đã “
“Ôi dào thế thấm tháp gì đâu so với đi cày ạ .Cô có tiếp được nữa không” Thằng bạn nó gạt đi
“Sao lại không nhưng .......Hự...... ôi.......“
“Cô cứ ngủ đi em làm nhẹ nhàng cho cô ngủ ,chứ cái trò địt nhau này dở dang nó chán lắm “ Tèo vừa nói vừa ngoáy tròn cu trong âm hộ cô Phương 

Đô bịt mồm để khỏi phá lên cười nó nghĩ thầm trong bụng cái thằng đến là quê suốt ngày chỉ biết cày với cuốc ,nó vạch quần ra ngồi sục cặc một mình chả mấy chốc con cu Tèo lại hùng dũng ngỏng lên . 
Những tiếng bì bạch thở hì hục ,hổn hển vọng xuống khiến cho Đô cảm thấy một phút cũng kéo dài như cả năm trời không biết thằng Tèo ăn cái gì mà khỏe thế không biết .Đô tiếc lúc nãy mình ra nhanh thế để bây giờ thằng chó đó nó hưởng hết ,con cu nó mỗi lúc lại thêm căng tức, chịu không nổi nữa rồi ra thôi .
Đô luồn ra ngoài êm ru mắt đã quen với bóng tôi nó nhận ra trên giường có hai bóng đen dính sát vào nhau .Một cảnh chỉ có trong phim hiện ra trước mắt Đô cô Phương đang cưỡi trên bụng thằng Tèo nhún lên nhún xuống ,xem ra thằng bạn nó khỏe thật ,bà giáo này hèn ra cũng phải 50 ký thế mà vẫn chịu được .Vì quay lưng lại phía Đô cộng thêm với trong phòng tối mò nên Phương không nhận ra sự có mặt của nó .
Êm ru không một tiếng động nó lại gần chiếc giường gần đến nỗi nó ngửi thấy mùi mồ hôi trộn với thứ mùi gì rất lạ nói hơi ngai ngái khai khai từ người cô Phương. Chờ lúc cô Phương ưỡn người về phía trước Đô vòng tay bóp vào một bên vú căng tròn trắng nõn trong bóng tối
“Ư ......” Đang nhún nhảy đều đặn trên bụng thằng nhỏ cả người Phương khẽ giật nhẹ khi sự đụng chạm diễn ra .

dit co giao

dit co giao la gi ?

Kể từ sau lần đó, nụ hôn đầu của nó và Nhung đã trao nhau, mỗi buổi sáng nó vẫn sang chở Nhung đi học, điều thay đổi lúc này, khi ngồi sau, cô bé đó ôm tay qua bụng nó, ôm chặt như muốn vắt mấy giọt axit trong bao tử nó ra hoặc sợ nó bay đi đâu mất vậy, nó cũng cảm thấy hạnh phúc hơn, điều thay đổi khiến nó bất ngờ đến không ngờ là Nhung đã đổi cả cách xưng hô với nó, gọi nó bằng “anh”, cái từ mà khi nghe nó cảm thấy chững chạc hơn, cảm thấy to lớn đối với người con gái bên cạnh mình.

Hai đứa đã tình cảm hơn, đi chơi cùng nhau ở những nơi vui chơi, nó cảm thấy đi bên cạnh Nhung nó hạnh phúc lắm.

Chiều hôm đó, nó đi đá banh về, trời đã xệ tối, chưa tắt hẳn ánh sáng nhưng đã lờ mờ. Khi đi đến đoạn cua gần nhà nó, bỗng có vài đứa, tay cầm côn, ống tuýp, có 1 đứa cầm cây hàn, đứng chắn đường nó, dự cảm điều gì đó không tốt, nó dừng xe sớm và chuẩn bị cho tình huống sắp diễn ra. Bạn đọc hẳn sẽ cảm thấy sao nó cứng cỏi vậy, mới chỉ là học sinh lớp 10 thôi mà ? nói thêm về nó, chú nó là một võ sư dạy Thái Cực Quyền Chính Tông, khi từ nhỏ, nó đã theo chú để học môn võ này để phòng thân và tăng cao sức khỏe. Ai thoạt nhìn cũng đều nói múa gì chậm như rùa, đánh đấm cái gì không biết ??? nhưng điều thực sự của thái cực là cân bằng âm dương, trụ là chính, chậm là căn bản, nhanh chỉ theo tốc độ của sự vật, Quay lại tình huống lúc này, trong tay nó không có vũ khí, cảm thấy hơi bị thất thế, nó bỏ lại xe đạp, lùi lại và bắt đầu phòng bị.

Bỗng từ đằng sau bọn này, một người khác xuất hiện với tiếng cười ha hả, đi lại gần nó

- Chào chú em ! chú mày cố tình phớt lơ lời anh nói hôm trước à ?

- Ông muốn gì ? nói nhanh đi ko cần dài dòng

- ĐM mày chết tới rồi mà còn kênh kiệu hả mày ? tao cho mày 3 lựa chọn. Một là tránh xa Nhung ra, Hai là Qua được anh em của tao đằng sau, Ba là nhận thách đấu của tao.

- Thách đấu gì ?

- Tao với mày ngày mai tại sân vận động, sẽ đấu quyền với nhau, ai thắng thì được yêu cầu người kia làm vài điều nào đó, mà mày chắc không dám đâu, như tao đã nói đó, tao là Nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, mày không có cửa thắng tao đâu, hahaha

- Rồi ! cứ vậy đi, giờ thì mấy ông lặn đi dùm cái, tính hù người với mấy cái thứ lỉnh kỉnh kia đó hả ?

- Mày ngon lắm. 1 h chiều mai, nhớ tới đó, không đừng trách anh vô tình

- ok

Lên xe đạp về nhà, nó suy nghĩ lung tung trong đầu

Sáng hôm sau, vẫn làm cái nhiệm vụ cao cả đó, vẫn chở nàng đi học, vẫn ăn gói xôi cùng nhau. Ra chơi Nhung đến tìm nó

- Anh ! chiều nay mình vào Hồ Sen hái sen nha ?

- Không được rồi ! chiều nay anh bận

- Bận gì ?

- Anh đi với ba

- Đi đâu á ?

- Chẳng biết ! hôm qua ba nói chiều nay đi với ba thôi

- Vậy à ! vậy hôm khác mình đi hái sen nha, em nghe nói trong đó sen đẹp lắm

- Xì ! đẹp con khỉ á, toàn đỉa không, lúc đó anh bắt đỉa quăng vào chân em cho biết

- Anh dám ?

- Ha..a đừng thách anh nha 

- Ghét không nói chuyện với anh nữa, em về lớp đây

- Ừ

Nhung chạy về lớp, nhìn cặp mông núng nính trong chiếc quần xanh, nó nghĩ bâng quơ.

12h giờ trưa, nó đến sân vận động, ngồi trong quán nước, nó nhìn ra sân, lại bâng quơ nhớ đến hôm Nhung ngất xỉu.. rồi lại nghĩ lung tung.

1h giờ nhóm của thằng đàn anh dắt nhau tới, đứa nào cũng mặc áo khoác, chắc ghim hàng trong tay áo rồi, nó giật mình nghĩ “mình cũng ngu ghê, quên đem theo cái gì phòng thủ rồi”

- Thằng em tới sớm thế ? lo lắng à ?

- Lo lắng gì ? chẳng qua không muốn ông đợi thôi

- Được lắm !

- Giờ thế nào ? đấu ra sao, nói nhanh đi chiều tui bận rồi

- Đừng nóng chú em, lúc nữa lại xin anh tha thì khổ lắm

- Đừng nói nhảm, nói vấn đề chính đi

- Được ! giờ anh với chú đấu 3 hiệp, thắng 2 hiệp sẽ thắng toàn trận, mỗi hiệp ghi 3 điểm, thắng 2 điểm là dừng, mà chú mày biết ghi điểm là sao không ?

- Biết ! đánh tới là dừng hay chiến thật ?

- Chiến thật nhé ! cho máu lửa

- ok vậy đi !

Nói xong nó đi ra tán cây hôm trước, đứng đợi sẵn và chuẩn bị cho cuộc đấu, thằng đàn anh cũng đi lại, cởi áo khoác và chiếc quần thể thao, bên trong là bộ đồ Karate đeo đai đen, nó nhếch mép nhìn rồi cười mỉa mai.

- Xong rồi ! đấu hiệp 1

Nói xong thằng đàn anh lao vào nó với tốc độ vũ bào, lên 1 đá chân phải vào sườn nó, xuống thế Kinji nó đưa hai bàn tay và mu tay đỡ cú đá, bay sang một bên, cảm giác tê từ tay truyền lại, nó phải công nhận thằng này có cú đá rất mạnh. Lui người ra sau một khoảng nó lại xuống tấn Kinji chuẩn bị cho đợt tấn công mới, Thái Cực là môn võ nhu thắng cương, các bài quyền hầu như không có thế chủ động tấn công đối thủ, chỉ đỡ và tùy ý biến chiêu của đối thủ mà thôi.

Một cú đá tạt nữa được đưa vào ngay thái dương của nó, hạ người xuống, bắt tay phải lên cao hơn đầu, đỡ cú đá, lúc tay nó áp được vào chân thằng kia thì tay trái và thân người cũng đồng thời xoay nhanh qua phải kéo trở ngược chân nó lại và lôi thằng kia về phía mình, đầu gối đã sẵn sàng cho cú va chạm tới đây, thằng kia thấy tình thế bất ổn, xoay người lấy chân đang bị nắm làm điểm tựa, xoay một cú giò lái về hướng cổ của nó.

Cúi đầu xuống nhé cú giò lái, nó nâng chân và tấp đầu gối vào bụng của thằng kia, một tiếng bịch khô khan vang lên, nó buông chân và nhanh chóng lùi lại, thằng kia đang ngồi thở dốc và ho dữ dội do 1 gối vào bụng.

- 1 điểm nhé, nó nói

Sau tràng ho kéo dài, thằng kia méo mặt gật đầu, chắc thằng kia cũng đang đánh giá lại khả năng của nó

Lần này, thận trọng hơn, thằng kia quyết định chơi chiến dịch áp sát sử dụng quyền của Karate để đánh, môn Karate chủ yếu thế quyền là đánh tay, áp sát đánh rất mạnh.

Thằng kia lao tới nó nhằm áp sát nó và thực hiện ý đồ, nó vũng chãi đứng đó và đón đợi, khi thằng kia lao tới, thực hiện một vài quyền khống chế đối thủ như đánh sườn, chặt cổ, cùi chỏ xoay ngàng, không nao núng, đối với tất cả các động khác của thằng kia nó đề có cách hóa giải và đấy thằng kia ra xa.

Thấy cách áp dụng không hiệu quả, thằng kia điên cuồng lao tới sử dụng thế chân đánh liên tục, sau khi vượt thoát thế đá nó đưa chân lên định đạp vào bụng của thằng kia, nhưng hỡi ôi, cái chân nó đưa lên để tấn công là cái chân mới gẫy cách đây 5 tháng, tuy không còn nhiều bất tiện nhưng độ cứng cáp chưa cao, khi tấn công với lực mạnh sẽ gây đau hoặc có thể gãy lại vết cũ.

Cảm giác đau nhói khi nó đá trúng tay của thằng kia, thằng kia tuy có đau nhưng cú đỡ rất hoàn hảo, nó cảm tháy chân rất đau, đau có vẻ còn hơn khi va vào đá, nó mím môi thả chân xuống, điều chỉnh khoản cách cà nhắc, như thấy được lợi thế, thằng kia liền áp sát, liên tục đá trái tấn công cái chân phải của nó, sau một thế luống cuống do cái đau truyền lại, nó phản ứng không kịp và bị đá một phát nữa vào vết thương cũ.

Cảm giác đau nhói truyền đến não bộ, nó ngã xuống ôm lấy ống quyển. Thằng kia đã dừng và đứng nhìn nó cười hách dịch

- 1-1 nhé ku em !

Mím môi đứng dậy, khẽ gật đầu như trả lời câu nói kia, nó đưa chân phải về phía sau để tránh các đòn tấn công của đối thủ, nó xuống tấn Kaori, nói thêm về tấn Kaori cho độc giả chưa biết về Thái Cực, tấn Kaori chủ yếu dùng để che khuyết điểm nào đó trên cơ thể, ví như người tàn tật, khi sử dụng thế này, các bộ phận khác sẽ che chở cho vị trí bị tàn tật đó.

Thằng kia lại lao tới, sử dụng đòn tay với nó, bình tĩnh tránh né để tìm sơ hở của đối phương, khi thằng kia đấm bàn tay tới mặt nó, đưa tay vuốt nhẹ để nắm đấm đi qua lỗ tai trái, nó sử dụng thế thả lực kéo thằng kia bay theo nó, một chỏ hoàn hảo được đặt đúng vị ví nách của đối thủ, phịch, chỉ nghe thấy thế, thằng kia đã nằm oặt xuống đất, lăn trên đất và kêu la.

- Xong 1 hiệp, nó nói

Rồi nó đi lại gốc cây, ngồi xuống uống chút nước, chờ đợi hiệp đấu tiếp theo. Thằng đàn anh cố gượng dậy nhìn nó với ánh mắt đầy thù hận, và tỏ vẻ muốn ăn tươi nuốt sống nó.

15 phút sau, nó đứng ra 

- Ông còn sức đấu hiệp 2 không ? làm nhanh đi tui còn về có chuyện nữa

- Ok, các thế mày đánh, mày cũng là người biết võ, mày sử dụng môn phái nào ?

- Thái Cực Chính Tông

- Ra là vậy, nhìn uyển chuyển lắm, anh thích chú mày rồi đấy

- Khỏi cần nói nhảm, có sức thì tiến lên đi

Như chọc vào lửa giận, thằng kia tiến lên, xuống tấn nào đó của Karate mà nó cũng chẳng biết, lao đến như vũ bão, đấm vài quyền vào bụng và tạt bên hông của nó, chủ đích của đối thủ vẫn là cái chân phải đang trọng thương của nó, nó cẩn thận sử dụng Kaori để phòng thủ cho vị trí yếu thế của mình, đòn thế của đối thủ ra rất nhanh, tấn công liên tục, hai bàn tay và cánh tay của nó đã cảm giác tê rần sau nhiều cú đỡ đòn.

Bỗng như nổi điên sau cơn đau dồn dập, nó vuốt ngược cánh tay đối thủ, lao mình tới áp sát, nằm nắm đấm và đặt tại vị trí sườn, khoảng 1 đốt tay tính từ nách đi xuống, lắc mình để lấy lực, nó chấn mạnh vào sườn đối thủ và lập tức đạp chân trái bắn người trở ra. Chỉ thấy thằng kia nằm trên đất, cố gắng rút hơi thở, có lẽ đang bị tắc thở đây ???

- 1 điểm, nó nói

Thằng đàn anh đang cố gắng hít lấy hơi thở vào phổi sau cú dập trời giáng đó, thằng kia bất ngờ về khả năng ứng chiến trong điều kiện bị thương của nó, đứng dậy phủi bộ quần áo trắng có hình nắm đấm chỗ vị trí trái tim, thằng kia tiếp tục thủ thế và nhìn chằm chằm vào nó

Lao đến, đánh vào những nơi trọng yếu của nó, yếu hầu, hạ bộ thạm chí có nhiều lần đã chủ động tấn công vào mắt của nó, nó cảm nhận được sát khí đang dâng trào của đối thủ, đối thủ đã bắt đầu dùng sát chiêu, đánh những nơi mà theo đúng luật của võ thuật là cấm kị.

Nó vẫn bình tĩnh chống đỡ và tìm phương hướng tấn công, chợt đối thủ lui ra, bắn mình tới nó, lao lên không trung tung ra một cước nhằm ngay cần cổ bên phải của nó, đưa tay lên đỡ đòn, nó chưa kịp định thần sau cú giáng thần tốc vào tay, thì chân trái đã áp sát mạng sườn của nó, chỉ nghe phịch khô khốc, nó quỵ xuống, cố gắng nhịn đau và cố hít không khí, cảm giác tức từ sườn truyền lại làm nó cảm thấy khó thở. Không dừng lại ở đó, đối thủ của nó tiếp tục tấn công, không theo luật lệ có điểm thì dừng nữa, thằng kia xoay thêm một cú giò lái vào vai của nó, bay sang phải một đoạn khá xa, nó chưa đứng dậy được, 2 đòn tấn công liên tiếp làm nó choáng váng.

Như lửa giận nổi lên vì cách chơi xấu của đối thủ, nó không nói gì, thả lỏng hai tay, từ từ tiến gần lại từng bước, áp sát đối thủ, thấy nó cứ như đi bộ, dang tiến lại phía mình, thằng kia liên tục dùng đòn chân và tay để ngăn cản nó, rồi trong 1 cú đá, nó nằm chân đối thủ, quăng mạnh lên không trung, chân trái hợp với chân phải thành tư thế ngồi suy nghĩ, để chống hai đầu gối, 1 cao, 1 thấp, đã rơi đang tới cộng với sức kéo của nó, thân hình đối thủ như miếng thịt đang rơi, nguyên một bên sườn của nó tiếp xúc với đầu gối bên cao, sau đó lại đến bên thấp, đòn tấn công liên tục này làm cho đối đủ nằm đo ván tại đương trường.

Nó đứng thẳng lên, nhìn vào mấy thằng đàn em mặc áo khoác đang đứng xung quanh, nhìn 1 vòng rồi nó mỉm cười quay lưng đi lấy xe ra về.
Thằng đàn anh vẫn quằn quại nằm đó, nó chẳng biết là thằng kia có gãy cái xương nào không ?, thực tế cách ra tay này là khá nặng, thường chỉ dùng để chiến đấu chứ không dùng trong đấu võ, hôm nay sử dụng cũng là do nó mất kiểm soát…. Thở dài rồi dắt xe đi, mấy thằng đàn em, nhìn thấy thằng kia như vậy, rút ống tuýp trong tay áo ra, đang tính xông lên để làm thịt nó.

- Đứng lại hết cho tao, Thằng đàn anh hét lớn

- Tao thua rồi, không có cớ gì mà đánh nó, tụi mày về trước đi, thằng kia nói với mấy thằng đàn em và đi tới chỗ nó.

- Anh thua chú mày rồi, võ nghệ chú mày khá quá, nhưng nhớ đấy anh vẫn chưa chịu thua đâu, có một ngày anh sẽ thách đấu lại với chú mày.

Khẽ nhìn thằng đàn anh kia, tuy rằng tính khí hơi gàn dở nhưng là một người trọng võ, trọng nghĩa, trọng lời hứa, hảo cảm của nó đối với thằng đàn anh cũng tăng lên vài phần

- Ông nghe hoa Hướng Dương bao giờ chưa ?

- Rồi ! liên quan gì đến hoa đó ?

- Nó luôn hướng về mặt trời, ông coi lại mình có phải mặt trời không đã, đừng ép Hướng Dương phải quay ngược với hướng mặt trời, nói thế ông hiểu không ?

- Ừ anh hiểu !

- Cái gì của mình, nó sẽ là của mình, không phải thì mãi mãi không phải

Nói xong nó quay lưng đi lấy xe, nó dắt bộ, đi cà nhắc, không còn đủ sức để đạp nữa, cái chân phải của nó có vẻ đã trở nên đau hơn …..

dit co giao

“ anh hai ơi dậy đi...” Mở mắt là Tr đang gọi tôi dậy, vẫn nụ cười hồn nhiên vẫn cái mũi tặt ấy sao mà hồn nhiên đến thế. Mới mấy tiếng thôi Tr đang nằm trong vòng tay tôi ngọt ngào. Tôi mỉm cười và mặc quần áo vào, Tr đỏ mặt và chạy ra ngoài chuẩn bị đồ ăn sáng. Đã 8h rồi à, nhìn bước chân em đi tôi cảm thấy nó hơi gượng gạo có lẽ chân em vẫn còn hơi đau, hai ánh mắt của anh em tôi chưa dám nhìn thẳng vào nhau sợ sẽ thấy điều gì đó buồn ở đối phương. Quả như Tr đã nói, sang ngày mới tôi và Tr sẽ hồn nhiên vui đùa và sẽ bắt đầu lại tình cảm anh em nhưng hình ảnh trần truồng của em không thể phai nhoài trong tâm trí tôi. Đôi lúc tôi giỡn quá trờn và cố tình chạm vào ngực em, em vẫn giả vờ như không hề biết. Tr đang rửa chén, nhìn từ phía sau tôi không thể kìm chế bản thân mà ôm lấy thân thể kiều diễm của Tr. Tr cảm nhận tất cả, Tr vẫn nhẹ nhàng không cho tôi sờ soạng và bảo “anh hai, chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, đừng làm em thêm khó xử chứ, em không muốn như thế đâu”. Tôi mở cái giọng van xin hãy cho tôi một lần thôi dù gì đêm qua cũng đã như thế rồi mà. Tr nói hãy quên tất cả đi và yêu cầu tôi không làm như thế nữa, giọng của Tr đầy van xin nhưng cũng đầy dọa dẫm. Tôi không dám làm liều đành xem như là giấc mơ mà thôi, trong buổi sáng Tr luôn tìm cách tránh tôi, tôi suy nghĩ kĩ và tự hứa không làm như thế nữa, tôi cũng sẽ xem như là một kỉ niệm đẹp của hai anh em thôi. Mai là ngày giỗ ông ngoại tôi rồi, tôi cũng tranh thủ dọn dẹp nhà của chuẩn bị mền chiều vì tối nay nhà rất đông người. Cứ mỗi dịp giỗ là người thân của tôi lại về đi xe hơi nên làm tôi cảm thấy rất hãnh diện và tất nhiên thể nào mà chẳng có tiền đút túi. 1h trưa ba chiếc xe con dừng lại trước nhà tôi, thì ra gia đình ông năm với bà chín, hai gia đình này ở ngoài Hà Nội. Mẹ và cháu tôi cũng theo xe về để dọn dẹp nhà cửa nữa. Một đoàn xe 12 chiếc của các ông bà còn lại cũng đã về, phải nói dòng họ tôi giàu nhất ở vùng này, tôi tranh thủ giúp mọi người đem đồ vào. Kiểm lại nhì về khá đông đủ chỉ thiếu vài đứa cháu rể, đây là dịp mà nhà tôi có cơ hội gặp mặt nhau nhất. Các ông cậu đây cũng là dịp tốt để dẫn người yêu về ra mắt bên nhà chồng.
Các cháu trai cũng nhau dọn dẹp nhà của và đi thắp nhang cho bà cố ông ngoại tôi ( thứ 2 ) ông ba, ông bốn đều hi sinh trong kháng chiến chống Mĩ. Sự xuất hiện của cháu tôi làm mọi người chú ý, không biết cháu nào nhà mình có diễm phúc làm người yêu của cô này. Tôi nghe câu đó là lòng mình buồn vô hạn, tôi biết mình sẽ không có diễm phúc tuyệt vời ấy. Một ý nghĩ bệnh hoạn và điên rồ xuất hiện trong suy nghĩ của tôi, tôi sẽ làm với L như những gì tôi đã làm với Tr đêm qua. Tuy không phải là để giữ L bên mình nhưng cũng ít nhất tôi có thể để lại một dấu ấn trong cuộc đời L.
Khách khứa đến đông quá, toàn là những người có uy trong các cơ quan nhà nước, tôi cảm thấy tự hào về dòng họ của mình. Tôi và L theo xe của cậu tôi về nhà, mới chỉ xa nhau 3 ngày mà lòng tôi cảm thấy nhớ L vô cùng, không biết L có nhớ tôi như tôi nhớ L hay không. Nhìn cái ngực phập phồng theo từng hơi thở của L, tôi rất muốn được vồ vập, ôm ấp bú liếm cái ngực ấy. Con cu tôi căng cứng khi nghĩ một lúc nào đó tôi sẽ được nằm trên tấm thân ngọc ngà ấy. Chỉ còn 1 tháng nữa là L sẽ về tôi quyết tâm thực hiện cái mong muốn tội lỗi ấy.
Ngoài việc học thêm với ba tôi thì tôi trực tiếp kèm cặp cho L. Những câu nói đùa, sự quan tâm của tôi cũng như kiến thức về môn toán làm L ngưỡng mộ tôi hơn, khoảng cách chúng tôi ngắn dần. Những lúc chỉ có 2 chúng tôi tôi thường chọc lét em hay hôn lên tóc em, tôi rất vui khi em chỉ xem là bình thường và xem những hành động thân mật ấy của người chú dành cho cháu. L đâu biết rằng những lúc như thế như thế tim tôi đập rất mạnh và cu tôi căng cứng trong cái quần xì. Ngồi cạnh em tôi có thể nhìn xuyên qua cái áo cổ rộng để thấy cái nịt vú màu trắng ấy. Cái nịt vú dường như không đủ để che cái ngực vĩ đại của L, tôi thấy một làn da trắng ngần không được che bởi nịt nú. Tôi rất muốn cho tay vào cái áo ấy để ve vuốt cái ngực căng cứng vì những kích thích của mình. Hàng đêm tôi vẫn mơ được nằm cạnh L được ôm ấp vuốt ve L vào lòng và tất nhiên không thể thiếu những cảnh tôi được quan hệ với L. Tất cả cũng chỉ là mơ một giấc mơ mà tôi ngỡ sẽ không bao giờ có thật. Có những buổi trưa nhìn Tr nằm ngủ mà tôi không thể kiềm chế nổi mình, tôi nhẹ nhàng đẩy nhẹ cửa bước vào, không ngờ cũng làm em thức giấc tôi giả vờ lại bàn học em gái tôi lấy quyển sách ( L nằm trên giường em gái tôi ). L hỏi tôi “ chú tìm gì thế”, mồ hôi tôi túa ra khi thấy L hỏi như vậy, tôi bảo vu vơ tìm quyển sách này sách nọ và vội vàng ra khỏi phòng. Tôi thấy mình khá may mắn nếu như tôi đụng vào người L mà L tỉnh dậy thì … Tôi không dám nghĩ đến tình huống đó bởi nếu như thế thật khủng khiếp, tôi sẽ lộ bộ mặt thật đểu giả của mình.
Còn 2 tuần nữa là L phải về để chuẩn bị cho năm học mới L cho tôi số điện thoại di động của L và nick chat để tiện liên lạc. Tôi rất sợ mất L, L có vẻ mong tới ngày về còn tôi thì ngược lại rất thời gian trôi qua. Lòng buồn rười rượi, tôi vẫn chưa có cơ hội nào để gần L cả trừ những lúc chỉ L học. Tôi nghĩ ước mơ đó tôi không thể thực hiện được rồi nhưng mình có thể thấy được tấm thân nõn nà của em để sau nãy cũng chẳng có nuối tiếc cái gì. Tôi quyết định sẽ rình xem L tắm, tôi lại đắng đo trước những suy nghĩ điên hồ của mình nhưng tôi chậc kệ sau này chắc gì đã có dịp. Phía sau nhà tắm có một cửa lỗ thông hơi nhỏ, thực ra đó là một của sổ nhỏ, nó đủ để tôi thấy tất cả nhưng cũng rất dễ bị lộ. Tôi mong chờ tới giờ phút L tắm, tim tôi đạp mạnh liên hồi nàn tay run run khi mình chuẩn bị làm một điều vô cùng thất đức. Tôi đang chỉ em học thì em bảo đi tắm, tim tôi đập mạnh hơn. Tôi thấy em cầm quần áo vào phòng tắm thì tôi chạy vòng ra phía sau nhà, tôi không dám đi mạnh mà chỉ rón rén như một con mèo vì sợ L phát hiện. Vô phòng tắm nhưng L vẫn còn đang nhắn tin cho ai đó, tim tôi đập mạnh mong chờ từng phút giây để được chứng kiến cái tấm thân nõn nà của L. L cởi cái áo thun màu vàng và vứt vào trong chậu, chân tôi bủn rủn khi thấy tấm lưng trần của L, hôm nay L không mặc áo ngực, L cởi tiếp chiếc quần sóoc của mình để lộ quần xì ren màu đen. L cởi nốt cái quần xì ấy và treo lên móc. Tiếng chuông điện thoại vang lên, có tin nhắn đến tôi ngắm cái hình ảnh trần truồng của em từ phía sau, tôi nhẹ nhàng đi vào nhà vì sợ con L nó phát hiện. Tiếng nước xả trong phòng tắm làm tôi không thể tập trung vào việc suy nghĩ được. Tôi tính chạy vòng ra phía sau để xem thêm lần nữa nhưng không dám. Những lần sau đó tôi cũng tìm cách rình khi L tắm nhưng cũng chỉ nhìn từ phía sau chứ khưa thể thấy từ phía trước.

dit co giao

Xem dit co giao hay nhat 2014

- Thôi tao biết rồi, nếu tụi bây nghe tao thì tao không mét ai hết.
Cả thằng Trí và con Út đều mừng rở :
- Gì vậy anh Tâm, tụi em sẳn sàng nghe theo lời anh.
- Thiệt nhe ! tao để thằng Trí mò phần trên nhưng tụi bây phải cho tao mò phần dưới !
Hai đứa trẻ ngơ ngác :
- Phần dưới ? là gì vậy hả anh ?
- Tụi bây ngáo thiệt, phần dưới là phần dưới cái quần của con Út đó !
Rồi không chần chờ thằng Tâm thò tay xuống bóp chặc mu lồn con Út bên trên cái quần bà ba. Con Út hoảng hốt kêu lên một tiếng, nó lấy tay đẩy mạnh tay thằng Tâm ra, nhưng thằng Tâm bóp chặc lồn con bé hơn nửa, nó véo mạnh hơn. Con Út đau thốn người, nó ứa nước mắt ra :
- Ôi đau quá, thả tui ra … đau quá.
- Được, mầy nghe rỏ, nếu mầy không cho tao rờ thì tao mét ông bà chủ, và hơn nửa tao véo mạnh hơn cho mầy chết ! Hiểu chưa ?