Do choi cho nam gioi

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

do choi cho nam gioi

Tommy bỏ mẹ hắn lại, hắn lang thang 1 lúc, rồi nhanh chóng lao ra khỏi phòng để vào nhà vệ sinh mà hắn đã nhìn thấy lúc mới vào. Hắn nhìn xung quanh để xem liệu có ai đứng trong đó không, nhưng hoàn toàn không có ai.

Hắn nhanh chóng bước tới bồn rửa mặt và vặn vòi xả nước, vẩy mạnh dòng nước mát lạnh lên mặt hắn. Nhưng phải cẩn thận không để nước làm ướt bộ trang phục, hắn vục đầu vào nước và sau đó soi mình trong gương.

Hắn rất nứng; cặc hắn cứng dữ dội, cứng đến mức hắn nghĩ tới cả chuyện vào căn phòng nhỏ nào đó và thủ dâm trong khi nghĩ về mẹ của mình.

Giờ không còn lối thoát nào hết, trước kia hắn chưa bao giờ chú ý nhưng sau đêm nay hắn sẽ luôn luôn ý thức được rằng mẹ của hắn rất quyến rũ,cực kỳ quyến rũ, cực khiêu gợi và hắn biết hắn khao khát nàng.

Anh nghiêm khắc nhìn chính mình trong gương và cố gắng bình tĩnh lại.

"Mẹ chỉ giả vờ thôi. " Hắn nói với bóng mình trong gương, "Mẹ không thật sự đang ve vãn mình. Chỉ đang cố để khiến điều này trông thật hơn. "

Hắn nói với chính mình lần này đến lần khác, nhưng hắn lại không muốn tin điều đó.

"Vâng, tôi có thể xử lý vụ này, tôi có thể làm điều này. Chỉ cần giữ bình tĩnh, kiềm chế và nhớ kỹ sự thật rồi tất cả mọi chuyện sẽ ổn. Mẹ chỉ giả vờ. Tất cả chỉ là giả vờ." Hắn nói với chính mình một lần nữa, và tiếp tục nói với tâm trí của mình trước khi rời nhà vệ sinh để quay trở lại để kiếm đồ uống cho m… của hắn ... cho Leah.

Leah đang đứng nói chuyện với một cặp vợ chồng, cả hai đều làm việc với chung với Carl, nàng không hề quen họ. Họ là những người tử tế và là người đầu tiên nói chuyện với nàng mà không nhìn chằm chằm vào vú của nàng. Tại sao người đàn ông duy nhất được phép chạm vào ngực nàng khi ông muốn lại là người duy nhất không có mặt tại bữa tiệc này? Nàng đã cố gắng nói với bản thân rằng những cảm xúc nặng nề mà nàng đang trải qua là do lão chồng Carl khó ưa tạo ra, mất cả hứng.

Trong suốt mười lăm phút nàng đã nhìn xung quanh để xem liệu nàng có nhìn thấy Tommy hay không. Hắn đã đi được một lúc. Nàng hy vọng con trai không bị lạc.

Đột nhiên nàng cảm thấy một cánh tay vòng quanh eo nàng kéo nàng ép sát vào ai đó, và khi nàng quay đầu nhìn lại thì ra đó là Tommy .

"Chào anh yêu, anh đã đi đâu vậy?" Nàng hỏi ngọt ngào, kèm thêm cả hỏi bằng mắt.

"À anh đã đi đánh phấn nóng lên mũi mình." Con trai nàng đáp.

Leah nhìn con chằm chằm một lúc và thèm khát muốn lột mặt nạ ra để xem liệu đây có thực sự là chồng của nàng hay không. Tommy chưa bao giờ nói với nàng như thế, và dường như hắn không còn e dè khi ve vãn nàng nữa. Thậm chí giọng hắn còn to bằng tiếng nhạc.

Hắn mỉm cười với mẹ khi hắn đưa đồ uống cho mẹ.

"Anh nghĩ em muốn nhìn thấy anh lái xe. " Hắn nói với một nụ cười trên môi và sau đó quay lại mỉm cười với cặp vợ chồng kia, "Chào, hai người đang làm gì vậy? " Hắn hỏi cứ như thể hắn thực sự biết họ là ai.

Leah uống một ngụm rượu vang hay bất cứ thứ gì đang ở trong ly và quan sát kỹ con trai nàng. Cánh tay hắn vẫn ôm lấy eo nàng như thể điều này hoàn toàn tự nhiên và bình thường, thậm chí hắn còn ép chặt thân hình nàng vào người hắn 1 hoặc 2 lần khi hắn nói chuyện, mỗi lần như thế hắn lại quay sang mỉm cười âu yếm với nàng.

Thằng bé không còn bối rối nữa sao? Nàng nghĩ thầm, chúng ta sẽ thấy điều đó.

Nàng ép sát lại gần hắn và ép cặp vú bự của mình thật chặt vào cánh tay của hắn, để cánh tay cơ bắp của anh bị chôn vùi giữa núi đồi to lớn săn chắc của nàng, gò Nàngng ty của mình . Nàng đặt 1 tay lên môi hắn và tay còn lại lên ngực của hắn. Trước giờ nàng chưa bao giờ chú ý đến cơ thể rắn chắc này. Mỉm cười trìu mến nhìn hắn, nàng nói trêu chọc.

"Anh yêu, em sẽ đi kiếm cho mình 1 ly nữa. Em sẽ không đi lâu đâu." Nàng nói và hôn nhẹ lên má hắn.

Trước sự ngạc nhiên của nàng, Tommy không hề nhúc nhích, nao núng hay có vẻ bối rối gì cả. Hắn chỉ đơn giản quay sang nhìn nàng và mỉm cười, và nàng cảm thấy bàn tay to lớn của hắn rơi xuống mông nàng và bóp mạnh vào mông nàng. Nàng mở to mắt như tách trà nhìn con trai mình.

"Cứ để cho anh sexy girl, anh sẽ đi lấy cho em ly khác." Hắn nói và nở 1 nụ cười, hắn nắc cương cứng của mình vào mông nàng trước khi đi tới bàn để đồ uống.

Chuyện gì đã xảy ra với hắn khiến hắn không còn sợ hãi khi ve vãn nàng? Nàng đã bị sốc và phẫn nộ bởi hành động của con trai, nhưng giờ nàng sẽ không thể hiện điều này ra. Nàng sẽ khiến hắn bối rối, nàng biết rằng mình có thể. Vì vậy, thay vì lo lắng về những sự kiện sắp xảy ra, Leah Bryton mỉm cười khi con trai nàng đi lấy cho nàng 1 ly nữa.

Khi Tommy tìm thấy Leah một lần nữa, nàng đang ngồi 1 mình bên 1 chiếc bàn. 1 chiếc bàn tròn với một cái khăn trải bàn màu trắng rũ xuống sát mép sàn nhà. Nàng mỉm cười với con trai của mình khi hắn ngồi xuống bên cạnh nàng trên một chiếc ghế quay lưng dựa vào tường. Nơi này là 1 trong những nơi tối nhất, không hẳn là quá tối so với khi Leah vừa bước vào nơi này, nhưng không ai có thể thấy rõ cảnh phía sau nơi hai người đang ngồi. Không đời nào nàng bị làm phiền.

Khi Tommy ngồi xuống, Leah nghiêng người về phía trước một chút và mỉm cười với con trai của mình, và cào cào móng bàn tay trái của nàng lên xuống đùi của hắn dưới gầm bàn. Điều đó làm hắn nao núng, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.

Nàng nghiêng người xuống cho đến khi khuôn mặt của họ chỉ cách nhau có vài inch(1 inch=2,54cm). Nàng có thể cảm thấy hơi thở ấm áp của hắn và cảm thấy cơ thể ấm áp của hắn. Nàng có thể cảm thấy ham muốn nhẹ nhàng tuôn trào trong huyết quản của mình, mặc dù nàng chưa ý thức được nó thực sự đã ở đó.

"Cảm ơn anh yêu." Nàng trêu chọc và nghiêng người để môi hắn chạm vào nàng.

Nàng chầm chầm lùi lại để ngắm hắn. Trái tim nàng đập nhanh hơn, và biết rằng hắn cũng thế, nhưng hắn không hề thể hiện chút bối rối. Nàng suýt nữa gầm lên với chính mình vì thất vọng, nhưng thay vào đó nàng chỉ mỉm cười và kế đó xích người tới trước để ép môi mình vào hắn, không quá mạnh, nhưng nụ hôn này hơn hẳn một nụ hôn môi vội vã, không ai trong 2 người họ nhúc nhích.

Điện bắt đầu chạy qua cơ thể của Leah, chỉ một chút, và một nụ hôn nàng chắc chắn chỉ kéo dài vài giây dường như lại kéo dài mãi mãi .

Dần dần, nàng chuyển khuôn mặt của mình ra xa hắn và lần này nàng nhìn vào mắt hắn. Trái tim nàng đập nhanh hơn, nhưng không có nghĩa với nàng đây là điều sai trái, sau cùng nàng đã không hôn hắn ra trò, nhưng đó không còn là một nụ hôn thông thường của mẹ và con trai.

Tommy hầu như vẫn không hề bối rối hay run rẩy, hắn thể hiện cứ như thể chuyện này hoàn toàn bình thường và là lẽ đương nhiên. Lần này Leah đã càu nhàu giận dữ.

"Có gì không ổn sao? " Con trai nàng lo lắng hỏi.

"Điều gì khiến anh đột ngột bạo dạn đến mức hoàn toàn không thèm quan tâm tới việc tán tỉnh em vậy? " Nàng hỏi, giọng tức tối.

"Anh đang cố vì em, tin anh đi điều đó thật sự rất khó sau nụ hôn đó." Hắn nói và nhanh chóng uống 1 ngụm bia.

Vậy nàng phải thu thập hắn. À, chắc chắn nàng không được dự định đi xa hơn, nhưng nàng đã có một ý tưởng khiến hắn phải quằn quại, nó sẽ hiệu quả với bất kỳ người đàn ông nào.

Với một nụ cười, nàng trêu chọc hắn, "Chiếc ghế này không thoải mái cho lắm, em nghĩ em cần phải ngồi ở nơi nào đó được thiết kế riêng cho cơ thể của mình." Cùng với những lời nói đó nàng đứng lên và rơi phịch xuống lòng của con trai nàng.

Mắt hắn nổ đôm đốm và nàng nhe răng ra cười với hắn. Giờ hắn thật sự bối rối. Nàng đặt cánh tay mình quanh cổ của hắn và cố gắng xoay người để ngực của nàng đặt ngay dưới mặt của hắn và hắn không tài nào tránh nhìn vào khe vú của nàng được. Đột nhiên nàng nhận ra có cục gì đó cứng cứng dưới mông mình khiến nàng cảm thấy không thoải mái. Đôi mắt nàng bắn mở rộng, nàng cố gắng đứng lên nhưng cánh tay hắn nắm chặt lấy eo nàng và thô bạo kéo nàng ngồi xuống. Nàng đang định hỏi nguyên nhân thì nàng nhìn thấy có hai gã đã ngồi xuống đối diện nàng và mỉm cười với Tommy. Leah đã cố gắng ngồi yên lặng và trông như nàng đang cảm thấy thoải mái, nhưng khúc buồi cứng của con trai nàng đã ấn mạnh vào âm hộ của nàng, và nàng vẫn còn đang cực kỳ hứng tình.

"Chào Carl, đây có phải là Leah đáng yêu mà anh hay nói không?" Một trong 2 gã đó nói.

"Nàng thậm chí còn nóng bóng hơn những gì anh đã nói. " Kẻ còn lại nói.

"Hehe hai anh biết tôi mà, tôi chỉ cùng người phụ nữ nóng bỏng nhất và không có ai nóng hơn Leah của tôi." Hắn mỉm cười với nàng và ép mông nàng xuống lòng hắn vài lần, ép âm hộ của nàng cạ mạnh vào buồi của mình. Nàng cố gắng giữ một khuôn mặt bình tĩnh.

"Bộ đồ đẹp lắm Leah." Gã đầu tiên nói.

"Đúng vậy." Gã kia nói thêm.

Trước sự ngạc nhiên của nàng, Tommy nói tiếp.

"Phải, nàng thật quyến rũ, tôi không đợi đến lúc đưa nàng về nhà và đụ nàng thật dữ dội." Hắn nói, và nếu điều đó chưa đủ để khiến Leah kinh ngạc, cậu bé 18 tuổi đáng yêu của nàng đã đưa tay lên eo nàng, lên trên nữa và chụp lấy vú phải của nàng và nắn bóp mạnh vú nàng nhiều lần.

Leah nghĩ rằng nàng sẽ kêu lên nhưng nàng đã cố không thể hiện điều gì trên gương mặt của mình, nàng mặc cho con trai của mình mò mẫm vú của nàng cho đến khi cuối cùng hắn bỏ tay ra và nói thêm 1 câu nữa.

"Tôi không muốn là kẻ thô lỗ nhưng tôi và cô gái của tôi muốn có chút thời gian riêng tư." Hắn nói, đặt tay của mình trở lại trên eo nàng và một lần nữa ép mông nàng lên cặc hắn. Âm hộ của nàng phát nhiệt và căng cứng vì thèm khát.

Hai gã đó mỉm cười và gật đầu rồi nói lời tạm biệt với Leah và bỏ đi. Ngay khi hai kẻ đó đã ra khỏi tầm mắt Leah đứng dậy và quay sang Tommy.

"Anh nghĩ anh đang làm cái quái gì vậy? " Nàng hỏi, "Anh không thể chạm vào em như thế, em là m… của anh ....."

Hắn nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên môi nàng và nói: "Anh phải làm thế, anh đã thấy 2 thằng đó lúc nãy và chúng luôn cố tán tỉnh phụ nữ. Anh phải nói cho họ biết rằng em là của anh. "

"Anh không phải.... " Nàng bắt đầu nhưng một lần nữa hắn khiến nàng im lặng bằng một ngón tay đặt lên đôi môi tô son màu đen của nàng.

"Anh phải làm thế. Chả phải chúng ta đang giả vờ em là vợ anh hay sao." Hắn nói dứt khoát, "Nhớ không? Anh đã nhìn thấy cha cư xử như vậy với em nên anh biết việc đó sẽ hiệu quả.".

Nàng không có gì để nói, nàng biết hắn nói đúng, nhưng hắn là con trai của nàng. Sao nó lại có thể bình tĩnh đến vậy khi chạm vào mẹ của nó như thế cơ chứ? Dường như hắn rất thích thú khi bóp vú của nàng! 

"Em nghĩ chúng ta nên bình tĩnh, trước khi có điều gì vượt khỏi tầm tay." Nàng nói khi nàng nhìn hắn.

"Ok, ta sẽ chỉ tán tỉnh nhau nhẹ nhàng và sẽ không ai biết." Lần này hắn trấn an nàng. Nhưng nàng cũng rất thích thú bị sờ vú, rất thích cảm giác có một con cặc cứng chọc vào âm đạo thèm khát của mình, nhớ cảm giác đó, giờ nó đang không còn. Nàng phải bình tĩnh. "Thôi nào để anh lấy cho em ly khác nhé."

"Anh đã đọc được suy nghĩ của em. " Nàng nói, cố gắng mỉm cười. Nàng phải bình tĩnh, nàng không thể để ham muốn cuốn nàng đi, thằng bé là con trai của mày đó!

Vài giờ tiếp theo chuyện giữa Leah và Tommy bắt đầu thay đổi. Ban đầu họ vẫn còn lúng ta lúng túng. Người mẹ không biết phải làm gì nếu lỡ nàng đã cho con trai nàng những tín hiệu sai, và đứa con trai không biết phải đi xa đến mức nào để thuyết phục những kẻ xung quanh rằng hai người đã kết hôn.

Nhưng khi đồ uống bắt đầu chảy vào cổ họng và Leah bắt đầu uống nhiều hơn, Nàng bắt đầu thấy dễ chịu và một lần nữa họ bắt đầu nhẹ nhàng tán tỉnh nhau, đương nhiên là để làm cho mọi người tin. Đương nhiên không phải họ không thích thú khi tán tỉnh, ve vãn nhau.

Vì vậy, những ôm ấp nho nhỏ và những cánh tay quấn lấy nhau đã xảy ra thường xuyên hơn khi bữa tiệc đang diễn ra. Những nụ hôn vội vào má đã không còn gây sốc và khiến Leah thấy khó chịu nữa. Sau đó, họ nắm tay nhau khi họ đi lại xung quanh và nói chuyện với những người khác, móng tay của Leah chạy lên chạy xuống đùi của Tommy thậm chí rất gần đũng quần của hắn, tay của Tommy xoa xoa và bóp nắn cặp mông của Leah khi họ đang đứng, và càng lúc Leah càng uống nhiều hơn, nhưng nụ hôn vội trên môi bắt đầu xuất hiện trở lại, đôi môi của mẹ và con trai lại quyện vào nhau càng lúc càng lâu hơn và đắm say hơn.

do choi cho nam gioi

do choi cho nam gioi la gi ?

Sau khi Hoa đi về tôi thấy buồn buồn. Không phải tôi yêu Hoa mà buồnvì tôi xác định đàn bà chỉ là nơi cho mình địt mà thôi. Tôi nghĩ nếu Hoa về quê thì mình phải dừng đụ một thời gian. Dù óm tôi có nhiều con gái nhưng nghỉ hè nó về quê hết cả mà bạn học thì xa. Nên muốn có xxx để địt thì khá lâu mới có. Như vậy tôi làm sao chịu được. Lúc trước chưa địt nahu lần nào còn được chứ bây giờ đã phá trinh bốn năm em rồi thì dừng đụ 3 ngày đã không dược nói chi đến nửa tháng hay một tháng.

do choi cho nam gioi

Tối thứ sáu tuần đó, cả hội tổ chức một bữa tiệc tại một nhà hàng để chính thức kết nạp vợ chồng tôi vào hội. Ngoài hai cặp Quang – Vân Anh, Dũng – Hương, còn có thêm cặp Khang – Hồng nữa. Khang thì trông bảnh bao trắng trẻo vẻ thư sinh, còn Hồng thì vóc dáng cao, đeo kính cận, nhìn khá duyên, nhất là nụ cười má lúm đồng tiền. Cánh đàn ông thì sàn sàn tuổi 30 như tôi già nhất chắc là Trung chồng Hoa, đã 37, Khang chắc là trẻ nhất vì chưa đến 30, hai vợ chồng này bằng tuổi nhau. Cánh phụ nữ thì cũng tầm 25 – 30 tuổi, trẻ nhất chắc là Hương vợ Dũng, một cô gái gầy mảnh dẻ, nhưng có mái tóc dài và làn da trắng đặc trưng của con gái Hà nội. Bữa ăn diễn ra vui vẻ, mọi người trò chuyện làm quen với vợ chồng chúng tôi, mấy người từng ở bên nước ngoài thì ôn lại kỷ niệm hồi bên đó, tuyệt nhiên không thấy ai đề cập đến chuyện kia cả, duy chỉ có lúc vào tiệc là lời giới thiệu của Hoa và Trung về việc vợ chồng chúng tôi bắt đầu từ hôm nay gia nhập nhóm và mọi người cùng nâng cốc chúng mừng chúng tôi. ăn uống xong thì cả hội kéo nhau đến một quán karaoke gia đình hát hò đến tận tối mới về

do choi cho nam gioi

Xem do choi cho nam gioi hay nhat 2014

Năm Châu lên mười, em thấy cơ thể có nhiều biến chuyển kỳ lạ: ngực nhô lên như chũm cau, xung quanh núm vú xuất hiện một quầng nhạt, dần dần dâm thê, biến thành mầu non.

Đầu vú vẫn nhơ, nhưng cả bầu vú lại nhô cao thành hình noun. Qua năm sau, bé cao vọt lên 20 phân, từ 1m32 lên 1m52. Mông cũng nảy nở cùng lúc với ngực. Em không chịu u già tắm lộ thiên cạnh bể nước nữa, mà đòi tắm một mình trong phòng tắm. Những lần tắm như vậy, bé mang lén theo cái gương gương nhỏ để soi ngực mình. Em cũng thấy phần bung dưới mọc ra nhiều lông măng, thoạt tiên phải nhìn kỹ hoặc vuốt nhẹ lên với thấy. Nhưng vài tháng sau, lông măng ngả sang màu sẫm rồi đổi màu đen nhánh thành những sợi lông thật sự. Những sợi lông lún phún mịn như tơ nằm dính trên gò mu ngay phía trên cửa mình. Một vài sợi dài hơn mọc ra hai bên mép bộ phận kín. Hai mép này cũng nẩy nở như múi mít.

Năm bé 12 tuổi, một buổi sáng em la hoảng lên khi thấy máu đỏ tươi rây đầy chiếc quần lout mà không thấy đau đớn gì cả. Lần đầu tiên bé có kinh. Nhờ má giảng giải và chỉ bảo cách dùng băng vệ sinh, em được mặc sì- líp từ đó. Bé biết mình đã thực sự day thì. Tuy thế ở nhà bé vẫn bị coi là con nít dù mới được lên trung học. Năm đó gia đình bé dọn từ Đà Lạt về Sài Gòn.

Bé làm quen ngay với một nhỏ bạn cùng lớp và cũng hẻm, đó là Hoà. Qua hai mùa hè thử thách, bao nhiêu cãi cọ, giận hờn, Châu và Hoà trở thành đôi bạn thân, bạn bè trong lớp vẫn gọi đùa là vợ chồng. Họ đang ở tuổi trổ mã, má hồng không cần phấn, môi tươi mà không nhờ son. Ngực với mông đã lồ lộ, họ đã mang nịt vú. Châu mê Hoà không muốn bạn chơi với ai ngoài mình. Ngược lại, Hoà cũng hờn giận mỗi khi bạn chuyện trò lâu với người khác trong lớp, dù là bạn gái.