Dung cu bao dam

Đây là câu chuyện của năm chị em trong đó có một người bị thất lạc ngay từ lúc nhỏ, chị Hai tên là Trầm và thằng em út - hai nhân vật trong hồi mở đầu của Câu chuyện chị em mà chính thức người chúng ta thường xuyên đề cập đến chính là Trần Duy Mỹ -em trai duy nhất trong gia đình, hai chị em bỗng dưng đổ đốn trót lỡ trở thành người yêu của nhau thậm chí còn làm tình, ân ái với nhau ngay tại chuồng bò của nhà mình ở xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa. Chị Hai Trầm năm nay lên mười tám còn em trai chị mới có mười một tuổi đầu đang chuần bị vào học lớp sáu tại trường trung học của xã chứ chị thì chưa xong lớp bảy đã phải nghỉ học vì cha bị bệnh ung thư qua đời khiến cho gia cảnh ngày càng thêm khốn đốn, nhọc nhằn và khổ sở xiết bao cho một người vợ lam lũ và bốn đứa con còn thơ dại. Ba năm sau đến lượt người mẹ vào một buối sáng đạp xe đạp đi bán rau đã bị một chiếc xe tải cán chết tại chổ để lại trên cõi đời nghiệt ngã, đắng cay bố chị em mồ côi nheo nhóc thảm thương với phần số sao mà đoạn trường lắm thay! Do lòng không nỡ nào không xót xa hoàn cảnh quả thật không may mắn của các cháu bên nội, tuy không khá giả cho mấy nhưng vợ chồng người chú ruột ở Sài Gòn đã cưu mang bớt giùm cho hai đứa đó là chị năm và chị tư dạo ấy mới lên mười, mười một tuổi và như vậy ròng rã ba năm trời, ở nhà chỉ mỗi một mình chị Hai tần tảo sớm hôm một nắng hai sương nuôi thằng em út ăn học. Hết mò cua bắt ốc ngoài đồng lại đi mót lúa làm ruộng cùng với chăn ba con bò sữa –gia sản quý giá nhất mà bố mẹ để lại, chị vun vén từng hào từng xu để lo cho cuộc sống hai chị em mặc dù không hề có canh ngon cá ngọt như người ta nhưng có thể nói là khỏi phải đói khát là được rồi ; thỉnh thoảng đôi ba tháng chị cũng đểu đặn gửi lên thành phố vài ba trăm ngàn để phụ với chú thím nuôi hai em gái cũng đang tuổi ăn tuổi học. Tuy kham khổ vất vả đầu tắt mặt tối nhưng thời gian cùng bao công việc lo toan dường như trái ngược lại cứ tô điểm thêm cho nhan sắc chị thêm phần hoa nhường nguyệt thẹn, mặc dầu chẳng phải là hoa khôi nghiêng thành đổ nước nhưng có thể nói là đích ngắm cho biết bao đấng mày râu từ già đến trẻ hết người này đến kẻ khác tiếp tục trồng và chăm sóc cho cái cây si của mình thêm đâm chồi nảy lộc. Chúng ta hãy điểm qua một chút về chị nhé các bạn! Thừa hưởng di truyền của mẹ và sức khỏe của bố thành thử ra khuôn mặt chị là một đóa hoa hải đường mang hình dạng trái xoan khá đầy góc cạnh và thân thể vóc dáng thì vừa vặn, đầy đặn rất có da có thịt nghĩa là chị không những không ốm o gầy mòn mà còn không mập mạp, sồ sề. Mái tóc chị hay là mây là suối chăng mà một dãy mềm mại, mượt mà, mịn màng và êm ái chẳng khác gì nhung lụa mà mỗi khi chị không kẹp lên thì trãi dài xuống phủ kín cả vầng lưng tôm thon thả lúc nào cũng thướt tha mời gọi, khêu gợi quyến rũ vô cùng. Vầng trán chị không cao cũng chẳng thấp, hơi dồ ra chứng tỏ tính tình chị hơi ương bướng cố chấp, đôi chân mày đậm nét nằm vắt ngang chẳng khác gì hai con tằm đang ăn rỗi lên làm cho cặp mắt to tròn của chị thêm phần dữ dằn, man dại lúc nào cũng long lanh ngời sáng và vút cong hai hàng mi sắc lẽm còn hơn cả dao cau dường như lúc nào cũng sẵn sàng cứa nát trái tim của bất kỳ gã đàn ông con trai nào dám mon men chị. Tiếp phia dưới là hai gò má bánh bầu xương xương nhô cao lên hai lưỡng quyền kẹp vào giữa đều đặn cái sống mũi dọc dừa ; trên vầng cổ cao lộ rõ ràng ba ngấn là chiếc cằm lẹm rất dễ thương cùng vơi đôi môi tuy nhỏ nhắn nhưng dày mọng và thắm đỏ tựa đóa hoa cát tường vừa rộ nở một cách tự nhiên mà không phải cần dùng đến son môi Lipe Ice. Từ trên dần xuống dưới, hai bờ vai đầy đặn đến hai gò ngực vun tròn cùng vòng bụng thóp vào, đôi vòng eo thon thả rất gợi cảm tiếp đó là cặp đùi tròn trịa với hai giò căng mẩy tất cả dưới bàn tay tài nghệ của nhà điêu khắc gia tài ba Tạo hóa đã cố tình tạc nên một pho tượng thần Vệ nữ tuyệt mỹ, diễm kiều xiết bao đến nỗi không bút mực nào có thể phác họa lại cho giống và cũng không có ngôn tử nào để mà miêu tả cho đúng. Tính tình chị Trầm tuy vui vẻ nhưng lại rất nghiêm nghị, kiên quyết một là một, hai là hai chứ không hề lập lờ lẫn lộn cho nên với bạn bè hay hàng xóm láng giềng thì chị thân thiện, hòa đồng trái lại chị không hề xô bồ xộn bộn mặc dù ở trong bất kỳ tình huống, hoàn cảnh nào ; song thân mất sớm nhưng không vì thế mà chị buông thả, hư hỏng như một số cô gái trong xã bố mẹ còn đủ cả lại sống trong nhung lụa sang giàu mà vẫn cứ đổ đốn ra nào là chửa hoang, ma túy, tụ tập băng nhóm...Hiện tại, có thể nói chị vừa làm chị vừa làm bố mẹ của ba đứa em thơ và tình cảm của chị ba năm nay đa phần dồn vào hết cho thằng Mỹ-em trai út của chị ; chị thương nó nhất nhà bởi nó vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn biết vâng lời, mỗi lần đi làm về nếu còn sớm thì chị đều tạt vào chợ mua quà cho nó khi thì bịt chè xôi nếp, lúc thì mấy cái bánh ít lá gai...ấp ủ trái tim và nỗi lòng chị nuôi nấng thằng em sao cho càng ngày nó được thêm khỏe mạnh để mà trưởng thành lớn lên trong cuộc đời đầy dẫy cam go, khổ ải này. Thằng em chị tính lại rất đỗi nhút nhát, khù khờ so với chúng bạn cùng lứa tuổi nó không được lanh lợi cho lắm cho nên đi học cứ lâu lâu lại bị bạn bè bắt nạt ; những lúc ấy nó chỉ biết thút thít khóc chứ không hề dám phản ứng lại nhưng thỉnh thoảng đôi khi nó lại nổi cộc lên dữ tợn ra phết khiến mấy thằng bạn hay ăn hiếp nó mặt mày đứa nào đứa nấy xanh như tàu lá chuối trong vườn. Nói chung là về vấn đề quan hệ nam nữ, ân ái mây mưa cả chị lẫn em vẫn hãy còn mù mờ chưa thành chẳng thạo vậy mà chỉ trong một đêm mưa dầm gió bấc, hai chị em chỉ trong giây phút gần như là một cái nháy mắt lại nhanh chóng vượt qua cái rào cản chị em để trở thành người tình của nhau ; có lẽ nào bởi vì bản năng con người tự nhiên vốn được cuộc sống ban bố sẵn cho chứ ở đây tuyệt nhiên hoàn toàn không hề có chuyện đã từng trãi hay biết hoặc chưa? Như nhân gian thường nói, tình yêu không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, địa vị xã hội, giàu nghèo mà còn kể cả mối quan hệ ruột rà cũng không bao giờ ảnh hưởng đề cập đến ; chính vì lẽ đó mà giữa hai chị em sớm mồ côi bố mẹ đã lén lút, vụng trộm nảy sinh một mối tình thú vị, tuyệt vời mà chúng chưa bao giờ hay biết rằng đó là tội lỗi, là loạn luân nghiệt ngã trời không dung, đất chẳng tha.

dung cu bao dam

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
“ Trăm năm trong cõi người mô
Chữ tài chữ mệnh khéo vồ lấy nhau
Trải qua một cuộc ăn rau
Người trước nặng đũa người sau mất phần”
Xin lỗi đại thi hào Nguyễn Du khi cháu mượn câu Kiều của cụ để mở đầu cho một chương mới trong cuộc đời cháu, một giai đoạn đầy nhọc nhằn, nhưng cũng lắm niềm vui, những niềm vui mà e rằng giới trẻ bây giờ ít có được. 

“Cuộc ăn rau ” của mình (từ đây xin tự xưng là mình cho nó thân thiết nhé) đúng với cả hai nghĩa đen và bóng nhé. Về nghĩa đen thì thời đó đất nước vẫn còn rất khó khăn, đa phần mọi người phải chân lấm tay bùn, đầu tắt mặt tối để có cái ăn( Nhiều đêm nằm nghĩ cho dân, cho nước mà thắt hết cả ruột). Về nghĩa bóng thì cúng như “ăn rau” của các bác trong Box rau thôi, chiến đấu để dành lấy “con cái” cho mình đó là bản năng của một “con đực”.

Như phần trước mình có nói, hết kỳ 1 của lớp 3 gia đình mình chuyển về quê, nơi chôn rau cắt rốn của bố mình.Ở đó không có đồng bào dân tộc nhưng cũng rất nghèo khó, tuổi thơ của mình vì thế cũng nghèo khó về vật chất, nhưng lại rất giàu về kỷ niệm, những kỷ niệm trên ghế nhà trường, những kỷ niệm chăn trâu cắt cỏ, những vụ đánh nhau, những trận đá bóng, và cả những tình yêu bọ xít lằng nhằng như mạng nhện của đám học sinh.

Mình vào lớp mới khi kỳ 2 của năm học bắt đầu được vài tuần, sau màn giới thiệu sơ sài của cô giáo về mình ( chắc đếu biết chỉ số IQ của mình nên mới giới thiệu như sơ sài vậy, nếu sau hết kỳ 2 chắc phải giới thiệu như giới thiệu Obama sang Việt Nam… hì hì), mình được cô giáo chủ nhiệm sếp vào bàn thứ 2 bên tay phải cạnh tường, nhìn thẳng lên bàn giáo viên. Ngồi cạnh 2 thành viên cá biệt nhất lớp ( cũng đếu hiểu sao lại sếp mình cạnh 2 thằng cá biệt, chắc là gom lại để trị đây mà nhưng lần này cô giáo đúng vì cả 2 thằng đã hết cá biệt và học tốt lên chỉ sau vài tháng ngồi cùng mình). Ngày thứ 2 đi học hai thằng đẩy mình vào giữa ngồi vậy là bên ngoài mình là 2 cô cán bộ lớp, bên trong là 2 chàng cá biệt.

Hai cô nàng ngồi cạnh mình là Hương và Thắm, Hương làm lớp trưởng, Thắm là quản ca. Đúng là thành phần cán bộ, kiêu kinh khủng, việc bị ngồi kèm cặp hai thằng cá biệt đã không dễ chịu rồi, giờ lại ngồi cạnh thằng mới vào lớp ( cá biệt hơn cả 2 thằng kia) quả là không dễ chịu chút nào. Mà mình thì chúa ghét cái bọn kiêu, vì đối với mình bọn nó chẳng có lý do gì để mà kiêu cả. về hình thức, chúng cũng chỉ thường thường thôi, ngó xung quanh khối bạn xinh hơn, nhất là bạn gì ngồi gần bàn cuối kia kìa, vừa trắng, xinh lại cao nữa chứ, thích ơi là thích. Về học tập thì quả thật bọn này học khủng, mình lúc nào cũng là thằng “ngẩng mặt lên trời nhìn đời vô đối” ở cái trường cũ, về đây cũng sàn sàn như nhau hết, “kẻ tám lạng người nửa cân ”. Mình bù lại, độ nhanh và chính xác về môn toán đã giúp mình có ưu thế một chút so với chúng nó.

Sau một thời gian ngắn học cùng nhau, dần dần biết chất nhau, mấy đứa con gái tỏ vẻ thích mình ra trò, nhất là Thắm quản ca và một bạn tên Vân ngồi bàn dưới mình. Bạn xinh xinh ngồi gần cuối lớp mình cũng đã biết được tên bạn là Thủy và cũng đôi lần nói chuyện, thú thực mình rất thích Thủy tuy rằng ở lớp cô ấy học gần đội sổ ( Xinh như vậy học cũng chỉ phí thời gian – mình nghĩ vậy…khớ khớ)

Mình kể có hơi dài dòng và không *** các bác cũng đừng có nản nhé, đó là diễn biến tâm lý của thời học sinh những cảm tính rất hồn nhiên của cái tuổi đó. Những mối quan hệ cứ như tơ nhện, bọn con trai thì tập trung vào Hương lớp trưởng, Thắm quản ca, hoặc Thủy xinh tười, còn bọn con gái cũng vậy, mấy anh học giỏi bao giờ cũng là lựa chọn tốt. Có đến nửa lớp con gái thích mình, thích cái thằng đầu têu bao nhiêu trò nghịch ngợm, nhưng điểm lúc nào cũng cao nhất lớp, Hương, Thắm cũng không ngoại lệ. Mình thường lấy khăn quàng của Thắm để lau mũi mỗi khi nước mũi chày ra như một ơn huệ cho Thắm, rồi vào giờ kiểm tra gặp bài nào khó thì cho copy bài luôn. Với Hương thì khác, mình tôn trọng Hương hơn vì cô ấy tự lực trong học tập và chín chắn hơn ( có lẽ vì vậy mà Hương làm lớp Trưởng). Còn Thủy mình rất thích cô bé này ( vì xinh đẹp) nhưng sau năm lớp 4 Thủy cùng ra đình chuyển đến thành phố khác để cho lòng mình buồn tê tái, mãi sau này khi bắt đầu đi đại học mình mới gặp lại ( nhưng chuyện này để kể sau).

Hôm nay vội quá, công việc ngập đầu chỉ viết hầu các bác được đến vậy, mai sẽ cố gắng viết nốt thời học sinh để chuyển phần tiếp. "Chàng SV tật nhiều hơn tài"

dung cu bao dam

dung cu bao dam la gi ?

Tôi tiếp tục nắc, Ti rên rỉ, người nẩy nẩy như bị điện giựt. Mà con cu tôi vẫn trơ trơ như đá, Ti mệt lã như sắp chết, thở hổn hển. Tôi cứ nắc túi bụi, tiếng va chạm cu tôi và lồn Ti kêu nghe ành ạch Người Ti uốn cong dợn lên như sóng biển vì sướng, hai tay nó bấu víu lấy thành ghế “Ti đã quá Toàn ơi? Ti đã quá ?ô sướng qúa” Hơi thở của Ti dồn dập gấp rút, người nó nóng dần lên. Tôi ngừng nắc , hai tay vịnh vào mông Ti bắn một luồng tinh khí thật nóng vào trong lồn của Ti . Ti rên tỉ tê ?..nó vừa trải qua một cơn khoái lạc tột đỉnh.
Năm phút sau, Tôi nhìn nét mặt tái nhợt của Ti, rồi nhìn thân thể loã lồ rựt sáng của nó , và khuôn ngực mịn tròn căng phồng như còn mời mọc. Con cu của tôi lại ngóc lên nữa. Tôi bèn lật người Ti lại, Ti la lên.
- Toàn, thôi , toàn ơi Ti chịu hết nổi rồi, Thôi toàn à, đừng làm nữa ?
Tôi cười, và từ từ nhét cái của nợ đó vào lồn Ti một lần nữa. Ti la hét bài bải ” Toàn ơi ? Ti ? sướng ? sướng ? sướng quá . a.a.aa.”

dung cu bao dam

Trên người Quyên, cái váy cũng ướt sũng. Thành lẹ làng đưa cho Quyên cái áo sơ mi để cô che phần thân dưới trong khi cởi cái váy ra cho chàng hong khô. Thành nhìn cô gái trong khi vẫn đang hong cái váy của nàng. Cô gái mặc cái áo của chàng trông xinh đẹp làm sao. Chàng lại gần cô gái hơn, đưa cho nàng cái áo.

- Em ở đâu?
- Nhà em ở thành phố. Ba mẹ em là viên chức nhà nước cả. Có điều họ chia tay nhau đã lâu. Giờ em sống một mình ở một căn hộ bên đường X. Em ưa cuộc sống tự lập nên cũng chẳng sao. Hôm nay trên đường đi làm về thì xui xẻo làm sao gặp cơn mưa này. Em làm ở công ty Z anh có biết ko?
- Công ty Z? Em biết Huy chứ?
- Huy nào? Có phải là Thanh Huy? Anh ấy là trưởng phòng của em.
- Có phải ở bộ phận Marketing ko?
- Vâng đúng rồi, anh quen anh ấy àh.
- Sao lại ko quen, nó là thằng bạn nối khố của anh mà.
- Vậy sao? Anh ấy cũng vui tính lắm, mới mấy bữa trước cả phòng em đi một chầu với anh ấy mà.
- Ừ. Không ngờ em lại là cấp dưới của nó. Em cũng mới vào làm phải không. Thằng đó có tài lắm, kinh nghiệm rất nhiều, kiến thức uyên bác. . .
- Vâng, em chỉ mới vào làm nửa năm nay thôi, nghe nói anh ấy làm ở bộ phận ấy lâu rồi, từ thời là trợ lý.
- Cho nên có thâm niên thì mới leo được lên chức ấy chứ em.
- Phải rồi anh.
- Em nè, em có một khuôn mặt trông thật xinh đẹp.
- Anh. . . anh nghĩ vậy thật sao. Cảm ơn anh nhiều.
- Ừ, em ăn mặc cũng mô đen lắm.
- Hì, làm ở công ty nước ngòai mà anh, ít nhất cũng phải chú trọng một chút về ngọai hình của mình chứ.

dung cu bao dam

Xem dung cu bao dam hay nhat 2014

Trước mắt Đoàn, Liên không còn là một đứa con gái bé bỏng ngày nào nữa, nàng đã là một người đàn bà rực lửa, sẵn sàng để đưa những người đàn ông đến với Cõi Thiên Thai. Liên gần như lõa thể hoàn toàn, trên người chỉ còn lại chiếc quần xi-líp bé tý xíu bằng một mảnh vải hình tam giác che đúng cái âm hộ. Chiếc vải quần lót mỏng dính che đậy hớ hênh đến mức Đoàn trông rõ mồn một đường cong mịn màng phồng lên trên mu lồn và cái khe lồn hồng hồng gợi cảm, chỉ có một vài sợi lông lưa thưa nơi hạ thể. Rõ ràng là Liên rất chăm chỉ cạo lông lồn. Từ trước đến giờ Đoàn chưa gặp con đàn bà nào trơ trẽn, hứa hẹn nhiều dục cảm đến thế, con cặc trong quần Đoàn nóng bừng, trồi lên căng cứng, mắt dán chặt vào thân hình Liên nét cong cong tuyệt đẹp trên cơ thể đứa con gái mới qua tuổi hai mươi. Đoàn mắt dán chặt vào thân hình Liên, thầm liên tưởng đến mấy thằng bạn trai của Liên đã bắn phá tấm thân nõn nà của nàng mà nuốt nước miếng tiếc rẻ.