Em gai lon to

Phòng đầu tiên là phòng của Ly và Thanh. Bằng tuổi mà Ly thì học buổi sáng, chiều ở nhà học bài hoặc là chạy lên trường tham gia hoạt động. Còn Thanh thì học buổi chiều, đến tối thì đi làm phục vụ tại quán ăn Nhật bản luôn. Do vậy cái đêm đầu tiên mà Hùng đến xóm trọ, lạ nước lạ cái đâm ra khó ngủ. Trời thì nóng, nhà có mỗi cái quạt, nó bần thần mở cửa rồi ngồi ngay bậc thềm trước cửa phòng trọ mà… ngắm sao trời vào giữa đêm.
Rõ đến là khổ, hơn 12h thì tự dưng thấy cảnh - cánh cửa loảng xoảng mở ra, rồi 1 cô gái bước vào, vẫy vẫy tay ra ngoài chào – làm Hùng với Thanh giật nẩy người. 1 bên Thanh tưởng Hùng là ăn trộm vì tự dưng nửa đêm… ngồi trước cửa nhà người ta, cửa thì mở toang hoác ra. 1 bên thì giật nẩy người vì tự dưng đâu móc ra 1 cô nửa đêm mò về.
Thanh cầm ngay cây chổi trước nhà, gõ cửa gọi Ly ra. Khi Ly mở cửa thì Thanh táng luôn 1 câu làm Hùng đơ luôn cả người – “Thằng ranh này mới tí tuổi đã bày đặt trộm cắp mày à!”.
Rồi chẳng đợi Hùng nói câu nào liền xăm xăm bước tới. Ly dụi dụi mắt rồi trách Thanh
“Em lão Hải vừa ra chơi đó, mày đừng làm em nó sợ”.
Làm cho Thanh mặt chảy dài như cái thớt rồi chuyển thái độ quay ngoắt lại hỏi thăm.
Cũng phải thôi, giữa đêm tự dưng ngồi chổm hổm trước cửa phòng người ta, trong phòng lại tối om om, may mà có ngọn đèn hắt ra từ khoảng trống giữa sân thì ai mà chẳng tưởng đó là thằng ăn trộm. Chỉ tội cho cu cậu mới ra còn chưa biết gì đã….

Cả dãy trọ chỉ có mỗi phòng đầu của Thanh và Ly là thoáng nhất. Trên bức tường giáp với cổng ngoài có 1 cái cửa kính nhỏ để thoát không khí khi nấu ăn trong trường hợp nấu bếp ga đôi, thế mà do 2 người chuyển sang nấu ăn chỗ khác, thành ra cái cửa sổ đó chỉ cần 2 cô đứng trên ghế là có thể nhìn và nghe được tất cả những gì đang diễn ra ở con đường trong ngõ trước xóm trọ. Không ít lần vào những hôm cuối tuần mà nghe thoang thoáng tiếng nói đâu đây là Thanh bắc ghế dòm ra ngoài ngay. Xóm trọ này ai đi với ai? Đẹp hay xấu? Nhà giàu hay nghèo mà lảng vảng trước cửa là Thanh với Ly biết hết. Có khi còn hihi ha ha với nhau cả buổi, hoặc chọc cho mấy cô đã có người yêu ngượng tới chín mặt.
“sao hôm nay về vui quá vậy mày… à à…. oáp…?” – Ly hỏi với giọng ngái ngủ.
“Mày nhớ lão Luân vẫn hay theo đuổi tao không? Hôm nay tao mới biết là lão vẫn theo tao suốt đó nhá!” – Thanh mừng ra mặt, nhí nhố…
“Luân đẹp trai dại gái đó hử?” – Ly cũng vẫn còn ngái ngủ, nhưng mà có vẻ đã tỉnh hơn nhiều.
“uhm. Lúc nãy đi về trước ngõ, tao gặp mấy thằng cha sở khanh, sợ quá. Bọn hắn cứ nhìn chằm chằm vào người tao rồi cười đểu giả không à. Còn có 2 thằng đi ra nói đểu tao nữa chứ.” – Thanh bắt đầu tức tối.
“Bọn hắn làm gì mà mi tức thế?” – Ly tò mò.
“Bọn hắn nói là : ‘em ơi, đi với hai anh đi. Đảm bảo đêm nay em thích mê ly với khoai bọn anh luôn!’ May mà….”. – Thanh vẫn nói với giọng… run run.
“may sao? Cứu tinh đến à? Đừng nói là lão Luân…” – Ly đoán mò.
“Oài, lão Luân tình cờ đi qua thấy thế liền dẹp bọn nó với lại đưa tao về. Mà kể ra lão cũng tốt phết đó chứ!” – Thanh có vẻ mơ màng.
“Mày mà mặc như này, tao còn lột lổ ra mà hiếp ấy chứ đừng có nói đến mấy thằng thanh niên ngoài kia. Đi làm gì mà ăn mặc như này” – Ly nói rồi giơ tay vén 1 bên hông cái áo cánh kiểu tàu, làm lộ hết cả “hàng hóa” của Thanh. Làm Thanh giật nảy mình. – “rồi như này!” – nói rồi Ly vỗ đen đét vào bộ mông cong tớn của Thanh, làm Thanh cứ thế mà nhảy cẫng lên.
“Ghét mày quá đi! Tao đẹp kệ tao chứ bộ!” – Thanh cãi cùn nhưng mà mặt thì đỏ ửng lên.
“Có mỗi thế thôi mà cũng mừng húm đi! Mai thì sao? Ngày kia, rồi tuần kìa thì sao?”
“hi hi… không phải lo. Lão Luân hôm nay xin vào chỗ tao làm rồi, lão nói là sẽ đưa tao về mỗi tối. hi hi… “ – Thanh hí hửng.
“ớ, thế còn người yêu mày thì sao? Tính cho ra rìa à?” – Ly nhíu mày.
“Bậy, bạn bè đi với nhau thôi, còn người yêu tao là khác chứ mày! Không có chuyện yêu đương với ông Luân đâu!”
Nói rồi 2 đứa trêu nhau 1 lúc nữa rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, 2 anh em Hùng và Hải kéo nhau đi tìm phòng trọ quanh khu vực trường Quốc Gia. Tìm mãi, cũng nhiều phòng trọ. Thế mà cứ “1 triệu 1 phòng cháu nhớ! Vệ sinh ngoài, điện nước là…. “…vân vân và vân vân…
Cụ Phan đã từng nói rằng “đi mỏi chân thì hẵng ở tù”. Thế mà giờ 2 anh em đi mỏi chân mà vẫn… đéo tìm được phòng trọ nào như ý cả. Chỗ thì bẩn, chỗ thì chật, chỗ thì xa. Nản vãi chấy.
Loanh quanh ngoài đường cả ngày, tối về mệt, 2 anh em nằm ngủ như chết.
Phòng đầu, Ly đang tự học tiếng Anh để vài hôm nữa là bắt đầu đi học. Thời gian dần trôi, đến gần 10h lúc nào không biết. Điện thoại reo lên.
“Alo, mẹ ạ!” – giọng Ly hớn hở.
“Này, 2 hôm nữa là cái Tâm nhà mình ra ngoài đó chơi vài hôm rồi đó nha. Mày lo mà chăm sóc nó cho tốt vào đấy!”
“Ủa, tự dưng ra đây làm gì vậy mẹ?”
“Bà của cái Huyền – bạn con Tâm nói nó ra chơi. Thế là mẹ nói cho cái Tâm nhà mình đi ra thăm chị với, rồi hôm nào về thì mẹ ra đón”.
“Dạ, con rõ rồi mẹ!”
Nói xong thấy mẹ tắt máy cái rụp, Ly ngao ngán. Lần nào cũng vậy, mẹ Ly chỉ nói những điều cần thiết, nói xong tắt máy cái rụp mặc kệ bên này Ly như thế nào.
Biết tính mẹ như thế, Ly ghi lại vào tờ giấy rồi dán lên trên bàn học cho nhớ. Ngồi thêm lúc nữa thì thấy đồng hồ điểm 11h rồi. Khoảng 30’ nữa là tan làm, chắc 12h thì Thanh mới về đến nhà được. Nghĩ vậy nên Ly tắt đèn, mắc màn rồi chui luôn vào giường.

11h20’, trằn trọc mãi mà Ly không tài nào ngủ được. Tâm năm nay lên lớp 12, cũng sắp đến tuổi thi đại học mà chưa khi nào rời xa nhà như lần này cả. Không biết ra đây rồi thì mình đi công việc, em ấy ở nhà sẽ ra sao? Chẳng lẽ cứ để mãi ở nhà mà không đưa đi chơi đâu cả.
“cũng hay… sau đó…” – giọng con gái, quen quen
“uhm, rồi nó… “ – giọng con trai.
Những tiếng nói chuyện tuy nhỏ nhưng giữa không gian im ắng thế này, Ly nghe hết. Nội dung thì chẳng rõ ràng chút nào, câu được câu mất. Nhưng mà rõ ràng là có đôi nào đang đứng trước ngõ mà tán tỉnh nhau đây mà – Ly thầm nghĩ.
Chui ra ngoài màn, bấm điện thoại lấy ánh sáng, Ly đưa tay cầm cái ghế ghé ngay chỗ ô cửa nhỏ rồi đứng lên nhìn ra ngoài. Ở ngoài đúng là có 1 đôi đang khoác vai nhau trò chuyện, và qua cái ánh đèn mờ mờ từ xa tít đầu ngõ cách đấy phải chừng hơn 10m, không khó để Ly nhận ra người con gái đó là Thanh.
Ủa, Thanh thường đi làm tới 12h mới về mà, sao hôm nay về muộn vậy? Mà đó là ai? Người yêu của Thanh đang đi công tác trên Cao Bằng mà?
Bao câu hỏi luẩn quẩn trong đầu của Ly, và Ly quyết định… đứng xem chuyện gì xảy ra.
2 người nói chuyện 1 lúc, người con trai thì 1 tay choàng qua ôm lấy chiếc eo thon gọn trong chiếc áo kiểu tàu của Thanh, 1 tay cứ khuơ khoắng mà kể đủ thứ chuyện. Trong khi Thanh lại nép hẳn người vào vai người kia mà cười khúc khích liên hồi.
Một khoảng im lặng giữa 2 người. Rồi người con trai kia vòng 1 tay ra sau lưng mà ôm lấy Thanh rồi hôn lấy hôn để như sợ bị từ chối. Lúc đầu Thanh đẩy đẩy người kia ra, nhưng 1 lúc sau là 2 người vồ lấy nhau mà hôn lấy hôn để. Tay của người kia chuyển từ eo xuống xoa lấy cặp mông tròn lẳn của Thanh, 1 tay đặt sau ót của Thanh mà xoa xoa mái tóc cho đến khi rối bời. Đầu người nọ đặt hẳn lên vai còn môi thì dán hẳn vào cổ của Thanh.
Thanh uốn éo rồi thở gấp mặc cho người ta sờ soạng. Thi thoảng còn ưỡn người ra như tận hưởng, như kích thích cái hành động của người kia.
Dừng lại, 2 đôi môi lại dán chặt vào nhau, 2 bàn tay Thanh đặt lên ngực người kia, còn đôi tay người kia thì chiếm trọn cặp mông nảy nở của Thanh mà sờ, mà bóp.
Lại ngưng lại một lúc nữa, mặt đối mặt với nhau. 2 tay người kia vội vã cởi từng nút cúc áo của Thanh ra. 1, 2, rồi 3 nút… Thanh thở hổn hển “đừng mà anh…..” nhưng cũng đủ để lộ ra 1 dây áo lót.
Người kia úp hẳn đầu vào giữa 2 bầu ngực của Thanh mà hít lấy hít để, 2 tay thì bóp vú như chưa từng được bóp, mạnh mẽ và đầy ham muốn. Đến lúc Thanh thốt lên “nhẹ thôi anh!..” thì mới trở nên nhẹ nhàng.
Thanh oằn người lên như muốn ghim luôn cái đầu kia vào giữa ngực. Còn người kia thì 1 tay vẫn xoa bóp, 1 tay… ở đâu mất không thấy, còn đầu thì đang liếm láp và mút chùn chụt vào bên ngoài ngực của Thanh.
Thanh đẩy người đó ra rồi bẽn lẽn… “thôi nào, hôm sau em đền cho!”.
Lúc này Ly mới chú ý là tay kia từ đùi của Thanh thò ra.
Người kia lại áp đầu vào trên vai Thanh, nói nhỏ mấy câu rồi tay lại thò vào giữa 2 đùi của Thanh. Thanh giơ 1 chân lên, rồi uốn éo thân mình. 1 lúc sau thì trong tay người kia cầm luôn chiếc quần lót của Thanh mà đưa lên ngửi, rồi liếm láp.
Thanh cười khúc khích, đánh nhẹ vào cái tay đang cố gắng vào nơi không còn chiếc quần lót bảo vệ. Sau đó nói mấy câu vào tai người kia, người kia quay đầu lên xe và nổ máy. Hóa ra đó là lão Luân mà Thanh đã nói từ hôm qua.
Ly vội vội trèo xuống ghế, bật điện thoại đưa cái ghế về đến chỗ bàn học rồi nhẹ nhàng chui vào trong màn. Cũng đúng lúc có tiếng mở cửa loảng xoảng. Thanh về.

em gai lon to

Sau một hồi trò chuyện tâm tình, Trang quyết định hôm nay nàng và Tùng sẽ cùng vui cho hết đêm nay trước khi Tùng ra đi. Cả hai đi vào một khách sạn 3 sao nằm cách xa nhà của Trang để thuê phòng. Vừa vào tới phòng, cả 2 nhào vào với nhau và hôn nhau say đắm. Cả hai nút lưỡi cho nhau như sắp ko bao giờ được gặp nhau nữa. Họ cởi đồ cho nhau như mọi cặp tình nhân khác và cùng bước vào phòng để tắm. Có lẽ chưa bao giờ họ có tình cảm với nhau như lúc này. Từ lâu, Tùng đã có ý muốn được cạo hết lông *** của Trang và hôm nay Trang đã đồng ý để Tùng được cạo. Sau khi cạo hết đi, *** của Trang trông thật láng bóng và thích mắt. Tùng ẵm Trang từ bồn tắm và đi ra đặt lên giường. Chàng dùng hết mọi khả năng để cho hôm nay là một hôm đáng nhớ với Trang. Từ tai cho tới bàn chân, tất cả mọi cơ quan trên cơ thể Trang như muốn nổ tung. Nàng rên rất lớn: - Tùng ơi, đụ em đi, cái *** này vĩnh viễn của anh đó. Tùng nhét cặc của mình vào *** Trang và bắt đầu nhấp. Hôm nay ko hiểu sao cả hai rên rất lớn, 
rất may phòng bên ko có ai mướn ko chắc họ cũng nghe thấy hết. Tùng như vũ bão cứ thúc vào *** Trang cho đến lúc chàng ko thể cầm cự được nữa và thét lên: - Anh ra đây Trang ơi - Em cũng ra đây, hãy bắn hết tinh trùng của anh vào *** em đi, Trang cũng nói. 
Cả hai cùng gầm lên và hai dòng tinh dịch từ cặc của Tùng và *** của Trang đã hòa quyện trong *** Trang. Cứ thế tiếp diễn cho đến sáng hôm sau, cả 2 mệt lả đi và cùng đi vào giấc ngủ cho đến trưa. Gia đình Trang đi tìm con gái nhưng ko thấy. Khi Tùng và Trang thức giấc thì họ vội tắm rửa và trả phòng rời khỏi khách sạn. Rất may là Trang đã kịp phone cho đứa bạn để nó nói dối dùm là Trang ở đó tối qua. Sau đó cả Trang và Tùng dắt nhau đi mua sắm đồ cho Tùng trước khi đi. Hôm tiễn Tùng ra sân bay ko có Trang vì có lẽ nàng sợ sẽ xúc động và sợ ba má biết. Tùng lên máy bay ra đi và bắt đầu một cuộc sống mới.

em gai lon to

em gai lon to la gi ?

Không lẽ táng nó một cái vào mỏm, nhìn xuống dưới thấy mình có con ku to đùng thế mà oánh con bé này chắc tí ra ngoài kia bằng cửa sổ chắc luôn. Con bé này được đấy, chưa có ai bảo tôi xấu trai, từ khuôn mặt đến hình thể không thấy thừa bộ phận nào. Cao 1.72, người vừa phải. Ông Đàm Vĩnh Hưng trong miên nam, nó chỉ hơn tôi cái cổ họng là cùng, à tiền nữa. Thế mà con bé này chọc vào cái tự ái của tôi.

- Đưa đây. 

Giựt cái điện thoại từ tay con bé, rút trong túi ra con TAG Heuer mua gần 5.000 bên Sing đưa cho con nhóc (cả cái sim ở trong máy luôn, tôi lúc nào cũng dùng 2 máy nên không phải lo). Vì cái Iphone của nó bây giờ trong Toilet nếu muốn lấy sim ra chi có cách chạy ra chợ mua cái búa. Sau đó làm gì chắc anh em hiểu rồi. Tôi không đến nỗi nào ngu như vậy.

- Xin lỗi, cầm dùng tạm, chút xíu nữa tôi trả lại. Tôi ngồi bàn đối diện bàn kia kìa.

Mở hé cánh cửa WC chỉ tay về phía bàn tôi đang ngôi cho con nhóc.

Lúc này nhìn nó có vẻ hơi lo lắng, nhìn kiểu tiểu thư như nó chắc không phải lo chiếc điện thoại. Chắc nó lo thông tin trong cái máy chăng? Mà cũng chẳng biết đường nào mà lần, vào đây mấy con bán ve chai có khi cũng thành hót girl ấy chứ. Con bé đang lớ ngớ, tôi bước thẳng vào cái buồng vệ sinh không phải cho nữ, rút con Ku ra xả nước xuống cái phễu có mấy hòn long não mùi bốc lên tận mũi.

Quay ra cái gương thấp chút nước rủa cái mặt mồ hôi nhể nhãi, vuốt lại mái tóc húi cua như thằng Crui bên Mỹ. Nhìn lại đôi mắt, chửi thầm con bé một cái rồi bước ra ngoài. Mà con này có vẻ ngoan và nghe lời ra phết, nói gì cũng nghe. Dạo này điện thoại Tàu bán đầy ngoài Đặng Dung, thế mà nó chấp nhận cầm cái máy của tôi.

Ra đến bàn thấy mấy thằng chọi đang cầm bao thuốc mời mấy thằng bên bàn tôi, thằng Gà đang nói cái gì đó với thằng trọc. Thấy tôi đi lại, mấy thằng chọi đưa thuốc mời tôi, ghé tai xin lỗi rối rít. Anh bỏ qua cho em, tự nhiên thấy trong người đỡ ngượng với con bé bạn tôi đang đứng bàn bên cạnh (lúc vừa gọi nó sang uống ly rượu, thấy nó xinh quá nên mấy thằng ôn trêu đùa, bóp mông nó nên mới xẩy ra chuyện ngoài cổng vừa rồi.

- Thôi chúng mày về bàn đi, vào đây chơi thì phải lịch sự.

Mấy thằng lon ton về bàn, gọi tính tiền. Tôi kéo tay thằng em đi cùng tôi, rút trong ví ra đưa cho thằng bé 1.000$ bảo chạy ra cửa hàng điện thoại gần đó, làm cách nào cũng được mua về đây cho tao cái Iphone trắng (lúc này khoảng 10h30 tối, chắc với quen biết ở cái đất thủ đô, việc nhỏ nhặt đấy chắc nó lo được), nghĩ trong dầu như vậy.

Thở phào, lấy ly chivas 25, nhấp một ngụm. Rút điếu thuốc ra châm làm mấy hơi, ngoảnh sang bàn Lão Đại, không thấy con bé đâu, Cả lão Đại nữa, còn mấy thằng “bộ đội” ngồi đang hút thuốc. Mẹ, "Đại ca" cái con mẹ chúng mày, thấy cái điện thoại đẹp, đắt tiền là ôm chạy rồi. Thôi, kệ mẹ bon chúng, mai tính sau. Thằng trọc nó biết Lão Đại này cơ mà. 

Thấy chiếc điện thoại được thằng em dúi vào tay tôi dưới gầm bàn, kèm theo mấy trăm $ còn lại. Nghĩ đến con nhóc đáng gét, hám tiền định nhét cái hộp IPone luôn vào cái xô đựng đá móc ở dưới bàn. Nhưng nghĩ làm vậy không ổn, tiền nó không có tội. Đút tay vào túi, rút chiếu Vertu ra bấm số máy của tôi vừa đưa cho con nhóc thử gọi xem, nó đã ra khỏi Hà Nội chưa. Thấy thằng bồi lại ghé tai nói ra ngoài có người bên bàn bên kia đợi ở ngoài, muốn nói chuyện, nó chỉ tay về phía bàn con nhóc. Cả bàn tôi ngơ ngác nghĩ chắc có chuyện gì lớn rồi. Tôi gật đầu uồm lên bàn bảo với thằng Gà. Không có chuyện gì đâu, mày cư yên tâm. Chụp con IPhone dưới bàn bước ra ngoài, thấy con nhóc và lão Đại đang ngồi quán nước bà béo. Tôi tiến lại gần, cầm cái hộp đưa cho con nhóc bảo đền cho nó cái mới, cái kia chắc hỏng rồi.

- Em, ngồi xuống dây anh bảo.

Lão Đại từ tốn nói, nhìn lão bây giờ mới thấy cái vẻ phong trần, lãng tử của lão. Đẹp trai theo kiểu trai ý với bộ ria mép gọn gàng, mái tóc chải ngược ra phía sau. nhìn giống ông chủ hơn là anh chị.

- Em tên gì? uống nước nhé.

- Vâng. cho con cốc trà đá u ơi. Tôi nói với bà béo.

- Em tên là Nam.

- Anh tên Cường.

- Đây là em ruột của Anh, nó mới ở bên Anh về. Nó bảo va vào em làm hỏng cái máy điện thoại, nó sợ không dám sang bàn trả em cái này. Lão đưa cái máy trả cho tôi.

- Anh không muốn gặp em trong kia vì sợ anh em thanh niên lại tưởng có chuyện gì. 

- Cảm ơn anh. Em lỡ làm rơi điện thoại em nó nên em mua cái khác đền em. Tôi dí cái hộp vào tay con nhóc. Nó ngây người chẳng hiểu tôi lấy đâu ra cái máy mới nhanh như vậy, miệng chúm chím nói:

- Không cần đầu anh, xin lỗi anh lúc vừa rồi nhé.

- Không sao! anh cũng đang định mua cái máy này về chơi game, thôi mai đi sửa cái máy cũ của em về chơi cũng được. Nói xong mới nghĩ trong tú quần của mình còn có cái máy hỏng của của con bé. Lấy ra, mượn bà béo que tăm tước nhỏ ra, chọc vào cãi lỗ lấy cái sim ra đưa con nhóc. Con nhóc nhìn tôi rồi lưỡng lự lấy cái máy. 

- Thôi được rồi, hôm sau cô phải đi đứng cẩn thận nghe chưa, ti chơi xong anh mời bàn em ra KS Hà Nội Ăn tối luôn nhé. Coi như rửa cái điện thoại cho Phương Anh.

em gai lon to

 Ông ghé đến gần nữa thật gần, gần đến nổi chót mủi của ông đã chạm đến da thịt Hạnh ông hửi hửi hít hà ông hôn lên l*n Hạnh đặt một nụ hôn lên l*n ông để nguyên miệng mình như vậy một hồi lâu, không chịu đựng được nữa hai ngón tay Vinh banh hai mép l*n ra lưỡi Vinh chọt vào trong rồi rút ra thật lẹ, ôi chao cái vị ngọt tanh tanh của l*n thấm sang vị giác hòa tan vào miệng Vinh nó ngọt ngào như đường, nó tanh tanh, nó nồng nồng lám cho những giây thần kinh trong nguời Vinh nó bừng dậy, c*c Vinh như nổ tung ra nó cứng ngắt như khúc sắt nguội, lặng yên một lúc để tận hưởng mắt ông vẫn nghắm nhìn Hạnh đang trần truồng cho mản nhản, Hạnh vẫn say mê ngủ hơi thở phập phồng lồng ngực lên xuống đều đặn hai cái vú nhô lên hụp xuống, đầu núm vú ngỏng cao, sau khi nhìn cho đã mắt Vinh tắt đi ngọn đèn sáng căn phòng chìm vào bóng tối cái đèn ngủ nhỏ làm cho cảnh vật lờ mờ, banh chân Hạnh ra xa Vinh gục đầu vào l*n le lưỡi mơn man hai múi thịt liếm lên liếm xuống, cơn dục tình dâng cao banh mép l*n Vinh liếm lấy liếm để như kẻ khát nước đi ngoài sa mạc nước l*n ứa ra càng lúc càng nhiều Vinh xì xụp húp lưỡi tung hoàng ngang dọc lưỡi đi lên đi xuống Vinh bú, Vinh liếm chàng nhay nhay cả cái mòng đóc, lột lớp da che cái hột le ông liếm vào đó ông bú ông nút, tay Hạnh níu lấy tóc của Vinh từ lúc nào ông cũng không rỏ ông chỉ biết cái l*n ông đang bú nó ngon quá nó sưng lên to mọng tay Hạnh đang luà vào tóc ông xoa nhè nhẹ, tiếng Hạnh rên rỉ lên vì sướng
- A… Danh ơi….. sướng quá….. anh bú sướng quá… vậy mà lâu nay anh không chịu bú l*n em…. á…….. á….. ôi trời ơi sướng……. liếm ngay đó nút mạnh lên Danh ơi………. ô….. ô… anh giết em…….. a…… chết em anh ơi.

em gai lon to

Xem em gai lon to hay nhat 2014

Cô này vốn đã vóc dáng tròn lẳn, lại mặc cái váy hai dây mỏng tang hở hang, ngắn đến nửa đùi, nên lại càng nổi bật bộ ngực to tròn và cặp mông to núng nính. Trong phòng khách đã đầy đủ hai cặp vợ chồng kia. Nhà rộng và đẹp thật, chắc mới xây nên nội thất rất sang trọng hiện đại và còn mới nguyên. Quang giải thích cho tôi là họ xây nhà này vốn định cho thuê nhưng chưa tìm được khách nên để không, chỉ thỉnh thoảng có việc, chẳng hạn như những dịp vui cả nhóm như thế này thì mới về thôi. Ngồi uống nhâm nhi rượu vang một lúc, Quang đứng dậy nói: – thôi có khi chúng ta bắt đầu nhỉ, lên trên kia chúng ta lại uống tiếp. Trung nhìn sang tôi giải thích: – Minh chắc chưa rõ, nhóm mình có lệ là tổ chức tại nhà ai thì chủ nhà sẽ là người điều hành cuộc vui, như kiểu MC ý mà. Đã được Trung giải thích là sẽ tổ chức buổi khiêu vũ, nhưng tôi chưa hình dung là làm sao lại có địa điểm ở nhà mà tổ chức nhảy được, nhưng lên đến tầng trên cùng nhà Quang thì tôi hiểu, hoá ra trên này có một phòng phải rộng đến hơn ba chục mét vuông, sàn gỗ, thiết kế rất đẹp, đồ đạc thì chỉ có ghế sa lông kê sát tường, tủ rượu thì làm chìm trong tường, giữa phòng để trống hoàn toàn, tha hồ đủ chỗ nhảy nhót cho 5 cặp bọn tôi. Tôi để ý thấy các cửa sổ phòng đều buông rèm kín, nhưng điều hoà chạy êm ru khiến phòng mát mẻ mà không hề bí chút nào. Vặn mờ đèn đi, bật nhạc lên, Quang tuyên bố buổi khiêu vũ bắt đầu, rượu và đồ uống thì sẵn trong tủ tưởng và trên kệ sát tường, ai thích uông gi thì uống, chỗ ngồi thì đã có ghế đi văng kê dọc sát tường.