Em gai lon to

Tôi luyến tiếc buôn dì ra, cả hai rời khỏi ra hát. Tôi lấy xe láy thẳng về nhà tôi. Khi về đến nhà đột nhiên dì cảm thấy rụt rè, tôi vôi dì em , hun nhe lên môi dì rồi bồng vô thẳng phòng ngủ, đặt dì lên gường , rồi nằm phủ lên người dì vừa hun vừa luồn tay cởi áo của dì ra . Áo thung rồi đến cái nịch ngực được lọt bỏ quẳn đại xuống đất, Cặp vú được tự do bung thẳng đứng lên, da dì trắng quá, cái trắng hiếm thấy ở ngưởi phụ nữ Á đông, tôi cởi cái áo đang bận trên người vội vả , lao đầu lặng hụp giữa cặp ngực to quá khổ của dì, ngực của em to như hai trái dưa hấu nhỏ , mềm mại, cái chính là vòng khoăn ở đầu ngực không to quá, đầu ngực thì to bằng đầu ngón tay, tôi vừa cắn vứa nút vừa bóp, cả thân người dì chuyển động không ngừng. Đả hai ngày tôi chưa cạo râu, cày đến đâu dì thót người đến đó, tôi luồn tay sâu trong váy, dì đả ướt đẫm tôi cơi những phần còn lại trên thân thể dì, tôi lọt phăng cái váy che cả tòa thiên thạch trắng hồng. Trên người của dì chỉ còn lại cái quần lót mõng te bằng ren của Victoria Secret không thể che hết cái mu vung cao đầy đặn của dì. Thân người dì đẹp quá, mắt dì nhấm ghiền vì kích thích hay vì mắc cở. Dì nằm trần truồng tênh hênh, nhể nhại phơi bầy những cái đẹp nhất mà người đàn ông nào củng muốn chiếm hửu. Tôi luồn tay cở cái quần lót, ranh giới cuối cùng đả phá vở, phần tôi củng hoàn toàn trần truồng, cu của tôi nhỏng lên như thanh sắt nguôi, tôi nằm phủ xuống ôm dì , hun như mưa khắp từ khung mặt, hun dài xuống cằn cổ , trục xuống cặp dưa hấu vung đầy ấp, môi tôi tham lam vừa nút vưa cắn hết đầu vú bên này đến bên kia, tay tôi xoa bóp hai mép *** chưa gì đả sưng mông,dì rú lên từng chập nhỏ nhỏ:
--Úuuu….Áaa annnh ơiiiiiii
Tôi nằm tuột xuống phần rúng , xoắn mạnh lưởi vô cái lổ sâu hoắn, những cộng râu cày xuống phần lông mu đả cắt tỉa kỷ lưỡng, khi những công râu lướt qua hai mép *** mập tròn đầy ấp thì dì nhỏng cao mông lên, miệng hít hà liên tục, mặt dì nhăn như muốn khóc, tôi dút môt ngón tay vô trong *** em , miệng thì ngậm cái hột le căng bóng mà nút liếm càn quét cái *** đang như muốn nổ tung lên, dì nhỏng mông lên xuống đặp phạch phạch xuống nệm liên tục. Dì túm lấy tóc của tôi ép mạnh vô âm hộ, dì ngoẻo đầu qua hai bên gối vật vả , răng nghiến chặc, lưỡi của tôi đánh phá h*t le dì tan tác, hai nhón tay thụt sâu vô âm hộ mạnh bạo, tôi banh cặp mông to bè của dì ra , cắn nhẹ cặp mông trắng hếu, người dì rung lên , tôi đút lưởi sâu vôp cái lỗ nhỏ xúi đang nhím nhím. Em gật bắn người lên:
--Áaaa. …Trờiơiiiiiii chết emmm

em gai lon to

Tôi ngồi trên ghế mà ôm cái chân của mình .Không ngờ mới trẹo chân một tí thôi mà cái chân đã sưng to lắm rồi .Tôi ôm cái chân thì cô Minh cũng xin lỗi tôi mà nói :
-Cô xin lỗi , tại cô mà cháu ra nông nỗi như thế này , tại cô cả .
Tôi cố nghiến răng lại ,vừa giận vừa thương cô Minh lên khẽ chịu đau mà nói :
-Không sao đâu mà cô . Tí nữa đi bó thuốc là được thôi mà , cháu chịu đau được mà , tí bố cháu về, cô nói cháu đi đá bóng bị ngã nhé , đừng nói là đỡ cô như vậy .

Tôi nói như vậy thì cô Minh càng tỏ vẻ hỗi lỗi hơn .Cô minh khẽ cầm điện thoại mà gọi điện cho bố tôi mà nói:
-Anh à , thằng Nam ngã anh ạ , chân xưng lên to lắm , anh về ngay nhé !
Tôi thấy càng ngày càng đau hơn nữa .Không lâu sau thì bố tôi cũng về ,Thấy tôi nằm trên ghế cái chân thì sưng lên , cô Minh thì ngồi xuống mà chườm đá vào chỗ sưng của tôi .Vừa thấy tôi nằm nhăn nhó như vậy thì bố tôi cũng hỏi :
-Sao thế , làm sao mà bị thế này hả Nam ?
-Con đá bóng , chẳng may bị ngã thôi , lê mãi mới về đến nhà .Cô Minh đỡ con vào trong nhà rồi để con thế này đấy!

Cô Minh thấy tôi đỡ lời như vậy thì cũng khẽ nói thêm là tôi đau không đi được gọi xe đưa tôi đi bệnh viện .Cô Minh cũng lên gác , lấy mấy thứ đồ của tôi rồi cùng lên xe đưa tôi đi bệnh viện .

Bố tôi thì phóng xe máy đi sau .Trên xe tôi cố chịu đau mà mỉm cười nói :
-Cô đừng nói gì với bố cháu nhé, cô cháu mình biết thôi .

Cô Minh mỉm cười trong nước mắt rồi khẽ gật đầu .Tôi đến thì bác sĩ bảo tôi bị bong gân , cái xương thì cũng hơi nứt một tí lên phải bó bột .

Tầm trưa đi đến viện thì tầm chiều tôi về nhà với cía cổ chân trắng tóan .Thằng Tùng chạy qua nhìn thấy tôi như vậy thì nói:
-Mày làm sao mà thế này , lúc sáng tao có thấy mày bọ làm sao đâu !
Tôi ra hiệu cho Tùng nói khẽ rồi bảo với Tùng :
-Tao đỡ cô Minh bị ngã từ trên gác xuống lên bị đè vào lên mới bị thế này đấy . Đau ơi là đau , à mà tao nhờ mày một việc.
-Việc gì nào , trông cái chân của mày tội nghiệp quá đi mất thôi , nào nói đi tao làm cho .

em gai lon to

em gai lon to la gi ?

Vào tối hôm cưới, tên Quan Huyện mới xuống tới nhà lão điền chủ, không muốn thất lễ với Quan trên lão bày một bựa tiệc chiêu đãi, bữa tiệc gần xong thì 2 vợ chồng chào cha mẹ và quan huyện để về chòi. Nói là lễ thực ra chỉ để che mắt thiên hạ chứ lão có coi 2 vợ chồng họ là con đâu, cốt để cầm cán ấy mà. Tên quan Huyện ngà say thì vào trong, tên này ra dấu và lão Điền chủ hiểu ý đưa một cô gái trẻ vào hầu hạ. Tên này vừa đụ vừa cấu véo cô gái trẻ và bên ngoài 2 anh em đã rình từ lâu, đây là cơ hội vàng để 2 anh em trả thù cho Cha Mẹ. Tên quan vừa lăn ra khỏi người cô gái thì ngủ khò khò, cô gái vơ vội quần áo chạy ra ngoài với đối mắt ướt đẫm. 3 Ruộng lăm lăm con dao bầu len vào còn tư Đất cầm một cái liềm và một cao dao thái chuối cho heo canh bên ngoài.
- Á…con dao chí mạng đâm vào cổ, máu bắn tóe ra và tên quan chỉ kêu lên một tiếng rồi im bặt. 3 Ruộng tung cửa chạy ra sau, tư Đất bám theo anh…Tiếng hét, tiếng la inh ỏi, tiếng súng nổ ầm ầm, tiếng gia đinh chạy loạn xạ tìm kiếm. 2 anh em lao về nhà anh 2 vì nơi đó rất gần sông. 
- Ầm ầm…anh hai
- Ai vậy, thực ra tiếng súng đã làm 2 Lúa thức dậy rồi
- Em nè 3 Ruộng, tư Đất nè…Tụi em giết tên quan Huyện rồi, nó giết ba mẹ mình đó
- Vô đây. Hai Lúa mở cửa đón em…Mình dậy đi thôi
- Gì vậy anh…cô Thắm lè nhè
- Đi thôi người ta đến giết mình. Hai Lúa chộp cây rựa, bốn người họ vội lao về con sông, tháo dây thuyền và bắt đầu chèo. Tiếng ầm ầm, tiếng la hét tiến về phía nhà 2 Lúa, đèn pha sục rọi khắp nơi. Anh em họ là những tay chèo lão luyện, họ thay nhau chèo và chèo…Tiếng la hét nhỏ dần, anh em họ cứ thế chèo….Trời sáng anh em họ giấu thuyền và nướng cá ăn, tối lại tiếp tục chèo…Nhờ trên thuyền có sẳn ít dụng cụ nên anh em họ cũng đở vất vã. Cứ thế anh em họ đi mãi đi mãi, cánh rừng U Minh hiện ra và nuốt chửng anh em họ vào bụng, giờ thì ngày cũng như đêm, họ không còn nghe thấy tiếng người, chỉ tiếng chim, tiếng thú anh em họ tiếp tục chèo mãi chèo mãi.

Họ đã đi rất xa, xa đến nổi bản thân họ cũng không biết là ở đâu và đã qua bao nhiêu ngóc ngách. Họ vào sâu trong rừng, cánh rừng hoang vu không một dấu vết của con người. Họ dừng lại và neo thuyền, 4 con người cùng nhau chặt tre, dựng lều, chẳng mấy chốc căn lều nhỏ đã dựng xong, trên thuyền có một ít dụng cụ nấu nướng nên họ cũng không quá khổ, dưới sông thì đầy cá họ vào rừng kiếm thêm cái ăn, là dân lam lũ nên họ cũng khá thành thạo trong việc tìm kiếm cái ăn tuy không được no đủ nhưng cũng có thể sống qua ngày.

Rồi cái gì đến cũng phải đến. đôi vợ chồng trẻ chưa một lần ân ái không thể chịu đựng nổi. Vào một đêm thanh vắng, ánh trăng lấp ló, bốn người họ ngủ trong lều, 2 Lúa và Thắm đều bức rức khó ngủ, 2 Lúa đưa vợ ra sông, lên Thuyền đôi vợ chồng họ bắt đầu cái công việc dỡ dang cả tháng sau khi cưới. Tuy chưa từng ân ái nhưng 2 Lúa đã thuộc lòng cách làm tình, 2 Lúa từ tốn cởi từng mảnh vãi trên người vợ. thân thể nõn nà của cô gái 15 làm 2 Lúa nao nao, 2 Lúa từ tốn hôn hít cơ thể vợ. Từng cái mơn trớn, từng cái hôn vào môi vào vú và vào lô`n, những cách làm tình phương tây được thằng con trai 17 áp dụng triệt để và có lẽ Thắm là cô gái may mắn nhất thời bấy giờ vì thời này trai Việt mấy ai biết làm tình đúng bài.

2 Lúa banh chân vợ, cái lô`n hum húp của cô gái mới lớn, những sợ lông non dại gọi mời, sau cái liếm đê mê lô`n Thắm đã tràn trề nước. 2 Lúa cầm con cu to bự của thằng con trai bẻ gãy sừng trâu, đẩy vào, rất từ tốn, cái lô`n quá bót. Thắm nghe đau điếng trong người, 2 Lúa gồng lên đâm một phát lút cán

em gai lon to

Châu lên giường nằm sẵn, háo hức chờ chị Thúy lên đi ngủ để được hôn và xoa vú cho chóng nẩy nở. Đồng thời em cũng muốn hỏi chị về cái vụ nước nhờn kia. Đêm mùa hè ở Đà Lạt vẫn lạnh hơn cả những ngày gần teat ở Sài Gòn. Châu la oai oái khi Thúy vừa tắm xong, người hãy còn lạnh, từ nhà dưới lên ôm nàng. Thúy reo vui: "Ấm quá! Ấm quá!".

Mấy phút sau, hơi nóng từ người Châu và chăn ấm chuyền sang làm hai chị em đều thấy dễ chịu. Cái lò sưởi điện càng làm căn phòng thêm ấm cúng.

Thúy kéo em nằm lên người rồi hôn nhau như tối hôm trước. Họ bắt đầu thấy nóng. Thúy đề nghị cởi trần ra cho ngực cọ xát vào nhau mới sướng. Châu náo nức nghe theo. Hết nằm đè lên nhau, họ lại nằm nghiêng cho tiện xoa bóp vú nhau. Đến lượt Châu góp ý kiến: Hai chị em mình cứ vuốt ve nhau mà chưa được nhìn tận mắt xem sao?
- Ừ nhỉ! Bây giờ chỉ có hai đứa mình với nhau, cần gì che đậy nữa?

Hai người tung chăn ngồi dậy ngắm vú nhau rồi ra đứng trước tủ gương so sánh. Hai cặp tuyết lê đều cân đối. Nhưng vú Châu còn cao và nhọn, đứng thẳng như hình chóp noun; nếu mang nịt vú thì cũng che cho phải phép chứ không có công dụng nâng đỡ gì cả. Trái lại vú Thúy đã nẩy nở hoàn toàn. Nhìn nghiêng thì nửa trên giống như của đứa em nhưng đầy đặn hơn. Trái lại nửa dưới không còn là một cạnh của hình chóp nửa mà là đường cong của một hình bán nguyệt. Sức nặng của bầu vú mang một vè già dặn lôi cuốn và chứng tỏ sự cần thiết phải đeo nịt vú. Quần vú Châu màu nâu hồng, còn của Thúy tuy cũng chỉ lớn bằng của em nhưng lại có mầu hạt dẻ. Riêng núm vú nhỏ như nhau, đỏ tươi. Nhưng vì quầng vú Thúy màu nâu sậm nên đầu vú đỏ tươi nổi bật hơn của Châu.

em gai lon to

Xem em gai lon to hay nhat 2014

Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ 
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không 
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?

Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.
Tôi hỏi hai đứa sau đó thì như thế nào, ngập ngừng một lúc thì con C cũng nói sau đó thằng chú đó cũng không dám gặp mặt con C nữa. Tôi nói với nó để khi nào về tôi sẽ nói với ông bà để cho nó một bài học, con C khóc lóc năn nỉ tôi đừng nói gì, thực ra nếu con C có đồng ý nói thì chưa chắc tôi đã dáng nói ra bởi tôi cũng không phải tốt đẹp gì và tôi cũng muốn giữ chút thể diện cho hai đứa nó. Ở quê tôi họ coi trọng chữ trinh lắm, không cần biết vì lí do gì nhưng nếu chuyện này mà vỡ lỡ ra thì sẽ bị mọi người xem thường. Ban đầu nó khóc lóc sau đó hăm dọa tôi nhưng tôi vẫn bảo là sẽ nói ra với tất cả mọi người. Con C năn nỉ không được nó chuyển sang hăm dọa tôi, nó bảo rắng sẽ kể cho mọi người nghe chuyện hôm tôi sờ mó nó. Tôi cười như muốn thách nó, tôi biết nó không dám đâu bởi nhờ có tôi mà nó ở trong cái nhà này, gia đình nó mang ơn còn không hết thì làm sao mà nói ra chứ vả lại nói ra người chịu thiệt không phải là tôi. Nó biết nó không thể dọa dẫm tôi được, nó chuyển sang van xin, tôi nói với nó chuyện này để tôi tính đã, tôi bảo nó hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nhìn bộ ngực phập phồng theo hơi thở mà tôi không chịu được, qua ngọn đèn tôi thấy thấp thoáng cái nhũ hoa của nó, tôi được thế cho tay sờ cái bộ ngực của em qua lớp áo, em chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám phản ứng với tôi, em luôn bảo với tôi rằng đừng mà, em không thích như thế đâu. Bây giờ tôi chả quan tâm gì tới lời nói nó cả, tôi định cho tay vào sờ thì đúng lúc ấy thì mẹ tôi đi ra chỗ tôi, thực ra mẹ tôi đi vệ sinh sẵn tiện xem tôi học bài như thế nào. Chắc mẹ thấy tôi với C nên nghĩ rằng con C đang hỏi bài tôi nên không quấy rầy chúng tôi. Con C quay lại bàn học rồi đi ngủ. Tôi cũng mất hứng nên cũng đi ngủ luôn.
Thực ra đọc cuốn nhật kí ấy tôi mới hiểu hết cuộc sống gia đình em. Nhìn vẻ bình thường chú tôi có vẻ hiền và có phần thiếu hiểu biết nhưng có tính gia trưởng và hay nhậu nhẹt trong xóm, mỗi lần xỉn chú tôi thường phung phí tiền bạc mặc dù kinh tế gia đình rất khó khăn. Mấy lần thím tôi góp ý đều bị chú tôi cắt phăng nên chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám nói ra ngoài. Chỉ cần có rượu là chú tôi thay đổi hoàn toàn từ một người nông dân thật thà chất phát thành một con ma men. Tôi ngủ đi với những tính toán trong đầu, tôi thiếp đi trong những suy nghĩ ấy.
Mấy ngày sau tôi lên trường cấp 3 ở huyện ( tôi học trường chuyên còn trường này là trường cấp 3 của huyện nơi em Tr học ) diễn văn nghệ, tôi gặp lại phần lớn anh em hồi cấp 2 ( thực ra hồi cấp 2 lớp tôi có 10 nam nhưng đến 35 nữ ). Gặp thằng Nam đi với con nào ấy cả lũ ra hỏi, nó không ngần ngại khi giới thiệu là người yêu nó, hai đứa bắt đầu được một tháng rồi. Con bé ấy nhỏ hơn chúng tôi 1 tuổi, nói chung là khá xinh xắn, nghe anh em nói hai đứa hay hoạt động văn nghệ chung nên thành ra quen nhau rồi mến nhau luôn. Tôi ganh tị với tình yêu của nó, vì học giỏi nhất trong đám bạn cấp 2 cộng với mồn mép cũng nhanh nên anh em giao tôi trọng trách là giới thiệu em nó về đội hình này. Thực ra hồi cấp 2 chúng tôi lập ra cái hội 10 thằng con trai này, thằng Nam là người đầu tiên công khai người yêu với anh em. Tôi không quá quan tâm đến con bé đó, nhưng nhìn hai đứa nó hạnh phúc vui vẻ với nhau mà tôi không thể không ghen tị. Tôi quyết định sẽ tỏ tình với em Yến để một dịp nào đó tôi sẽ tỏ tình với em nó.
Được sự hậu thuẫn của anh em cấp 2, bọn nó cung cấp cho tôi những lời hoa mĩ những lời có cánh để viết một lá thư ngắn đầy cảm xúc nhất. Trong nhóm có 3 đứa học chung trường, nên bọn nó biết em Yến ( bí thư mà rất năng nổ cộng với tài ăn nói có duyên nên không thể lọt khỏi mắt tụi nó). Tụi nó bảo tôi kể tình hình hai đứa và bảo rằng 100% em Yến thích tôi rồi. Tôi nghe mà mát cả ruột và càng có thêm tự tin để gởi lá thư ấy. Ngày hôm sau tôi kẹp lá thư ấy vào quyển tập của em và nhận được lời từ chối của Yến. Có lẽ không ai hiểu được tôi hi vọng vào mối tình đẹp này như thế nào và chắc không ai hiểu tôi được sự thất vọng, nỗi buồn chán trong tôi như thế nào. Trước mặt đám bạn tôi luôn cố tỏ ra một con người vui vẻ lạc quan nhưng tôi không thể giấu nỗi buồn ấy trước đám bạn. Iôi vẫn luôn miệng rằng “ tụi bây yên tâm đi tao không sao đâu, thực ra tao cũng không có tình cảm nhiều với con đó đâu, tỏ tình cho vui thôi, có bồ thì tốt không thì thôi”, nhìn những nụ cười giả tạo cố che đi nỗi trống trải trong lòng, tụi nó không nói ra nhưng đều biết rằng tôi đang rất đau, một nỗi đau khó mà diễn tả thành lời, tôi hi vọng nhiều bao nhiêu để rồi thất vọng bấy nhiêu. Tôi nhớ có một lần đang đi hái dừa với tụi nó, một thằng vô tình hỏi lại tình hình tôi với Yến, tôi đáp lại vẫn câu nói đó, vẫn nụ cười đó. Một thằng trong nhóm nói rằng: “ D, mày không cần thiết phải giấu mọi người ở đâu, không ai nói gì đâu có điều gì buồn bực cứ nói ra đi”. Nghe câu này mà môi tôi như mếu, tôi run lên từng tiếng, những dòng nước mắt muốn tuôn ra ngoài. Tôi cố ngăn lại giọt nước mắt rơi, tụi nó không nói gì cả, nó cũng không muốn làm tôi bối rối hơn nữa để khỏi ai nói rằng: “ con trai lớn rồi mà còn khóc”. 
Tôi bắt đầu vùi đầu vào những trò vô bổ, game online, sex, thuốc lá. Trên trường tôi không hề bỏ học bữa nào nhưng tôi thường xuyên bỏ học thêm thậm chí còn bịa ra thêm một số buổi học để đi và còn lấy trộm tiền để đi đánh điện tử nữa. Có khi bố tôi cho 30k để đó xăng thì tôi chỉ đổ ít hơn số tiền ấy còn lại thì mua thuốc hút. Thực ra hút điếu thuốc ấy tôi cũng khó chịu lắm chứ, cái cảm giác đắng trong họng không thể nào diễn tả được nhưng vẫn cố để chứng tỏ mình là người lớn, mình là một người trưởng thành. Bạn bè tôi cũng nhắc nhở tôi chuyện này bởi chúng hiểu sức học của tôi, niềm hi vọng của bố mẹ , dòng họ và cả danh dự nữa. Tôi có điều kiện để học tập nhưng không cố gắng, bao nhiêu người mơ có điều kiện học tập như tôi. Tôi nhận ra mình càng ngày mê tốc độ, khi ngồi trên xe tôi luôn chạy hết ga ( cũng chỉ khoảng 60km/h ) và cũng may mắn cho tôi là chưa một lần bị té ngã dù nhiều lúc tôi không thể làm chủ tốc độ. Nhưng một đêm, tôi đi chậm nhưng do trời tối nên tôi va với một đứa con gái, tuy tối nhưng tôi vẫn nhận ra là con bé em nhỏ hơn 2 tôi 2 tuổi học chung trường cấp 2 và hiện giờ tôi với nó học chung trường với nhau. Tôi nhận ra nó, bình thường đi nhanh không có chuyện gì hôm nay nổi hứng đi chậm thì lại xảy ra chuyện ( thực ra là do thằng bạn tôi đi xe đạp thôi ). Tôi hơi hốt hoảng tôi với thằng bạn đỡ nó dậy và hỏi thăm thử nó có bị sao hay không, nhìn nó thì cũng không bị gì nghiêm trọng cả bởi tôi thấy chỉ bị trầy đầu gối, nó nhăn nhó bảo chỉ bị đau tay. Mọi người xung quanh bảo nó bị gãy tay tôi lo quá, tôi không biết làm sao để giấu bố tôi đây, bởi mọi người ai chả biết tôi con ông thầy D với lại nó bị gãy tay thì lấy đâu ra tiền mà lo cho nó. Đánh liều tôi mượn điện thoại gọi về cho mẹ tôi báo tin. Nghe đến mấy chứ “ tai nạn giao thông thôi” mà mẹ tôi đã khóc ầm lên ( thực ra tôi không dám gọi với bố mà chỉ dám gọi cho mẹ tôi ). Bố tôi nghe thấy vội giật điện thoại từ mẹ tôi, ông hỏi tôi “ mày bị ở đâu có bị làm sao không”, giọng bố tôi vồ vập. “ Dạ không sao bố ạ, con thì không sao, con lỡ tông con bé Ng học trò cũ của ba ” tôi đáp lí nhí. “ Mẹ, đi đứng không cẩn thận là thế đó”, bố quát tôi qua điện thoại. Tôi biết bố sẽ quát tôi bởi bố tôi rất nóng tính và nghiêm khắc. 
Nhìn ánh đèn xe và đèn xi nhan quen thuộc, chiếc xe dream rẽ trái, bố mẹ tôi đã tới. Bố tôi lại gần tôi và đánh tôi một bạt tai trời giáng, còn mẹ tôi lại xem bé Ng như thế nào. Cái bạt tai ấy làm tôi lạng choạng đứng không vững, một người chạy vào can bố tôi “ thôi, thầy đừng đánh cháu nữa, dù sao cũng chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà, đừng đánh nó nữa”. Mẹ tôi cũng chen ngang vào: “thôi anh D, chở con bé Ng đi xuống bệnh viện trước đã”. Môi tôi run bần bật như muốn khóc, tôi lại cố cản những dòng nước mắt. Tôi rất giận cái nóng tính của bố tôi thực ra trong chuyện này không hẳn tôi sai, tôi đã đi chậm, đèn xe cũng bình thường, còn Ng thì vừa đi vừa giỡn lại cưỡi xe từ trong ngõ tối mù chạy ra mà không quan sát ( Ng đang giỡn với đám bạn đi học chung về ). Dường như trong người tôi đang rất nóng nảy, tôi bực bội bao nhiêu ngày qua bị Y từ chối, những điếu thuốc, những câu chửi trên gameonline làm tôi trở nên lầm lì hơn. 
Tôi bất mãn định dựng cây xe máy về, bố tôi bảo: “mày gởi chiếc xe máy lại và cởi xe đạp này về, về nhà đi rồi lát tao sẽ nói chuyện với mày”. Tôi dắt chiếc xe đạp về mà không thèm nói một lời. Tôi rất bất mãn với cơn nóng tính của bố khi không giữ thể diện của tôi trước đám đông. Tôi khóc, tôi không thể nhịn được, bố chưa hiểu đầu đuôi gì cả mà đã quát mắng tôi. Về đến nhà hai đứa em tôi vội chạy ra hỏi han tôi có bị làm sao không, con bé Ng như thế nào. Tôi quát chúng và bảo chúng vô nhà lo học hành đi đừng vô duyên như thế. Tôi nhờ con em gái tôi gọi điện thoại hỏi thử bé Ng như thế nào, má tôi bảo, không sao đâu chỉ bị trật khớp nhẹ thôi. Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn, tôi chuẩn bị những câu nói để chút nữa thi phần hùng biện với ông già khó tính của tôi. 10h đêm bố mẹ tôi mới về tới nhà, khuôn mặt bố tôi rất khó chịu với tôi, bố tôi bảo phải chở con bé Ng về nhà và xin lỗi bố mẹ nó. Chắc vì nể bố tôi nên họ cũng vui vẻ bỏ qua, dù sao thì bố tôi cũng bớt nóng nảy hơn rồi. Bố tôi gọi tôi ra nói chuyện, không có cái roi nào cả, có lẽ bố tôi cũng biết đấu đuôi câu chuyện chứ không như bố tôi nghĩ, tôi bây giờ chỉ cuối dầu dạ với vâng. Bố tôi bảo từ tối mai là đi học bằng xe đạp. Tôi vội phân trần bởi nếu đi xe đạp mà đi 8 cây số thì lấy sức đâu mà học hành gì nữa. Mẹ tôi cũng nói đỡ vài lời và bố tôi cũng đồng ý cho tôi đi xe máy tất nhiên là phải cẩn thận hơn nữa.
Nằm nghĩ lại tôi cảm giác đây là lần đâu tiên bố tôi nhẹ nhàng đến thế, tôi càng cảm thấy yêu bố tôi hơn ông ấy là người tuyệt vời nhất với tôi.