Gai bac giang

Tối thứ sáu tuần đó, cả hội tổ chức một bữa tiệc tại một nhà hàng để chính thức kết nạp vợ chồng tôi vào hội. Ngoài hai cặp Quang – Vân Anh, Dũng – Hương, còn có thêm cặp Khang – Hồng nữa. Khang thì trông bảnh bao trắng trẻo vẻ thư sinh, còn Hồng thì vóc dáng cao, đeo kính cận, nhìn khá duyên, nhất là nụ cười má lúm đồng tiền. Cánh đàn ông thì sàn sàn tuổi 30 như tôi già nhất chắc là Trung chồng Hoa, đã 37, Khang chắc là trẻ nhất vì chưa đến 30, hai vợ chồng này bằng tuổi nhau. Cánh phụ nữ thì cũng tầm 25 – 30 tuổi, trẻ nhất chắc là Hương vợ Dũng, một cô gái gầy mảnh dẻ, nhưng có mái tóc dài và làn da trắng đặc trưng của con gái Hà nội. Bữa ăn diễn ra vui vẻ, mọi người trò chuyện làm quen với vợ chồng chúng tôi, mấy người từng ở bên nước ngoài thì ôn lại kỷ niệm hồi bên đó, tuyệt nhiên không thấy ai đề cập đến chuyện kia cả, duy chỉ có lúc vào tiệc là lời giới thiệu của Hoa và Trung về việc vợ chồng chúng tôi bắt đầu từ hôm nay gia nhập nhóm và mọi người cùng nâng cốc chúng mừng chúng tôi. ăn uống xong thì cả hội kéo nhau đến một quán karaoke gia đình hát hò đến tận tối mới về

gai bac giang

Tôi bước chân vô cửa nhà mình mà có cảm giác như Đường Tam Tạng đặt chân tới Tây Thiên vậy. Cảm giác lâng lâng như thể sắp lấy được chân kinh. Nhưng con nhỏ thì không vậy. Nó dòm tôi lom lom:

- Sao hôm nay nhìn Long kì vậy? Long bị bệnh à?

Tôi hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh:

- Đâu có gì đâu, tại Long nghĩ ngợi nhiều quá đó thôi.

Mặt tôi lúc đó hẳn nghiêm nghị lắm nên con nhỏ cũng không hỏi gì thêm. Nó tung tăng bước vô nhà theo một cái cách tự nhiên hết mức. Tôi líu ríu đi theo con nhỏ như thể mình mới là khách, còn nó chính là chủ nhân ngôi nhà vậy.

Bữa mất ngủ hôm qua dù sao cũng đem lại ít nhiều lợi ích. Tôi dọn dẹp cái phòng sạch trơn - có khi là từ sau khi xây xong nhà, chưa khi nào căn phòng của tôi có một bữa sạch như vậy. Chăn ga gối nệm xếp cẩn thận, phòng ốc còn thoang thoảng mùi nước xịt phòng. Con nhỏ xem chừng có vẻ hài lòng dữ:

- Phòng Long bữa nay sạch sẽ ghê nha!

Tôi gãi gãi đầu cười:

- Tại tối qua Long khó ngủ nên dọn dẹp chút cho dễ coi mà.

Con nhỏ lại cắc cớ hỏi (con nhỏ này là chuyên gia cắc cớ):

- Tại sao mà Long mất ngủ?

Tôi ngẩn cả người ra, mắt ngó lơ chỗ khác, đáp:

- Tại ... Long nghĩ tới Linh hoài à!

Tôi không nhìn thấy ánh mắt con nhỏ lúc đó, nhưng tôi có cảm giác con nhỏ đang cười. Cũng không rõ nó cười vì sung sướng hay cười vì cái cách tỏ tình ngô nghê của tôi nữa, nhưng nó có thể tự hào rằng nó là một trong ít ỏi những người đàn bà làm tôi bối rối. Chỉ nghe nó "xì" một tiếng:

- Cái đồ nói xạo!

Không khí trong căn phòng cũng nhẹ nhàng bớt hẳn đi. Từ lúc nói ra được cái câu nửa trả lời, nửa tỏ tình kia, tôi cũng như quẳng được nguyên tảng đá ở trong người, thấy bớt căng thẳng hẳn. Con nhỏ ngồi lên giường tôi, cái chân đung đưa:

- Vậy mình học bài một chút ha!

Mém chút nữa tôi muốn té xỉu. Tại sao trên đời lại có cái kiểu vừa nói một câu tình tứ xong lại bị đối tượng bắt học bài ngay chứ? Tôi chưng hửng một hồi nhưng cũng líu ríu làm theo, móc trong cặp ra ba cuốn tập nhàu như quả táo tàu. Lại thấy ánh mặt con nhỏ nhìn tôi cười cợt. Dễ quê ghê.

Người ta hay nói đàn bà phát triển sớm hơn đàn ông, suy nghĩ của họ cũng già dặn hơn nhiều so với đàn ông cùng tuổi. Sau này, tôi mới thấy điều đó đúng thiệt đúng. Con nhỏ thời điểm đó so với tôi hệt như Năm Cam so với một tên chuyên làm nghề móc túi bến xe. Nghĩa là chênh lệch về đẳng cấp không thể san lấp nổi.

Con nhỏ nhìn lom lom tôi sắp đám sách vở từ trong cặp, rồi đột ngột kêu:

- Đưa Linh coi trong cặp Long có gì nào?

Tôi cũng hơi ngượng. Cặp tôi không chỉ là phương tiện đi học, nó còn là nơi tôi cất giữ ối thứ quan trọng. Con nhỏ chẳng để tôi từ chối, cái mặt tò mò thấy rõ, chạy qua ngồi kế tôi. Chỉ thấy nó lôi ra nào là máy chơi game, một con dao xếp, bộ bài tây, bật lửa. Chưa hết, con nhỏ tinh quái còn mở cả ngăn kéo trong, lôi ra nguyên cái đĩa VCD có hình mấy con nhỏ ở truồng. Nó "xì" một tiếng lớn thật lớn, kêu:

- Cái này là đồ dùng học tập của Long đó hả?

Tôi từ sau vụ hôm qua với nó cũng có bạo dạn ít nhiều. Dù sao mình cũng là đàn ông con trai, bị lép vế hoài trước đàn bà coi đâu có được. Tôi khịt mũi một cái:

- Có gì đâu, tài liệu môn sinh học đó mà!

Con nhỏ bụm miệng cười. Mà tôi nói cũng đâu có sai, băng sex cũng là một loại giáo cụ trực quan dành cho môn sinh học mà thôi. Nhà trường không hiểu cho việc này, thật uổng hết sức.

Con nhỏ lật đi lật lại 3 cái thứ linh tinh trong cặp tôi, rồi không hiểu sao nó dừng lại ở chỗ bộ bài.

- Long biết đánh bài không?

Trời, hỏi tôi biết Toán không, biết Hóa không thì tôi chịu chết, chứ hỏi biết đánh bài không thì trúng tủ của tôi rồi. Tôi hào hứng ưỡn ngực:

- Biết sơ sơ từ hồi ... học lớp 2.

Con nhỏ lườm tôi một cái:

- Dữ ghê ha. Làm ván coi.

Trong cuộc đời tôi gặp nhiều thất bại trước đàn bà, trong đó phần lớn tới từ con nhỏ này. Chuyên gia cờ bạc oánh bài từ năm lớp 2 bị con nhỏ chăn cho tối tăm mặt mũi, hết thúi heo lại tới bị chặt tứ quý, 3 đôi thông. Tôi oánh bài mà chỉ thầm mong trên giường nứt ra cái lỗ để tôi chui vào trỏng, tránh cái ánh mắt cười cợt của con nhỏ ác. Vừa đánh vừa nghĩ ra một cái lí do bào chữa cho thất bại thảm hại của mình:

- Oánh bài chơi vầy Long oánh không có giỏi, chớ oánh bài có ăn thua nó khác liền.

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Vậy tụi mình ăn thua nha, Long chịu không?

Suýt chút nữa tôi gạ con nhỏ oánh bài ăn tiền liền, nhưng sực nhớ ra làm vậy không có ổn. Ai đời con trai lại oánh bài ăn tiền với con gái bao giờ, chưa tính theo cái đà thua này, nếu đánh ăn tiền chắc tôi sẽ đi cầm xe lắm. 

- Được, nhưng ăn thua sao Linh?

Con nhỏ lại xáo xáo bộ bài, trả lời gọn lỏn:

- Ai thua phải làm 1 việc người kia nói nha, không được xù, không được ăn gian nha!

Tôi thề là mới nghe con nhỏ nói xong, trong đầu tôi nghĩ ngay ra cảnh bắt con nhỏ thua bài lột đồ ra từng món một, y chang như mấy phim sex tôi hay coi vậy. Tôi nuốt nước bọt cái "ực", gật đầu lia lịa.

Có điều cuộc đời thật không giống người ta mơ ước. Chưa kịp bắt con nhỏ cởi món đồ nào (đấy là tôi nghĩ vậy), tôi đã lần lượt biến thành heo kêu ụt ịt, chó sủa gâu gâu, mèo kêu meo meo đủ thứ hết trơn. Không có gì diễn tả nổi cái tình trạng thảm hại của tôi lúc đó, nhất là sau khi tôi biểu diễn xong một tiết mục, con nhỏ lại lăn ra cười ngặt nghẽo. Quê vừa vừa tôi còn chịu được, quê quá tới mức tôi chịu cũng không có nổi. Tôi đâm quạu, mà mỗi khi quạu tôi lại hóa liều à nha:

- Chơi vầy kì quá, chơi cái khác đi.

Con nhỏ lại nheo nheo mắt nhìn tôi:

- Được, Long muốn chơi sao?

Tôi chơi liều luôn:

- Long thích ... chơi bài cởi đồ kia!

Mặt con nhỏ đỏ ửng lên, nó nhìn tôi thấy lạ lắm à nha. Có lẽ nó cũng không ngờ thi thoảng trong cái trạng thái khùng khùng, tôi lại nghĩ ra mấy cái chủ ý tốt đẹp tới vậy. Nó lại hỏi cà tửng:

- Chơi bài cởi đồ là sao Long?

Tôi thấy trong miệng khô khốc, cố gắng lắm mới nói được một cách tự nhiên:

- Là ai thua sẽ phải cởi một món đồ trên người đó, Linh có chịu không?

Con nhỏ cho một câu làm tôi té ngửa:

- Nhưng mà ... Linh nhìn của Long hết trơn rồi mà?

Tôi bực và quê thấy ớn luôn. Sao lúc nào tôi cũng để con nhỏ này ăn hiếp hoài vậy trời? Tôi hít một hơi dài, lấy hết can đảm nói một câu:

- Long thì... chưa có được coi Linh!

Mặt con nhỏ có biểu cảm kì lạ ghê. Nó nhìn tôi lâu thiệt lâu, mắt chớp chớp. Tim tôi như đánh trống, không biết con nhỏ này sẽ trả lời mình ra sao nữa.

gai bac giang

gai bac giang la gi ?

Gương mặt của Hằng rất là nghiêm trang, nhưng đỏ hồng vì có lẽ hơi xấu hổ vì lời đề nghị của mình. Trông nàng bây giờ thật xinh đẹp và gợi cảm giống y như cái khuôn mặt ngày nào khi hai chúng tôi ở trong nhà kho vuốt ve lên những vùng nhạy cảm của nhau và hồi tưởng về truyện sex. Hằng bảo tôi tháo tấm khăn quấn ngang hông. Tuy dương vật của tôi đã dựng thẳng lên chỏi cái khăn tắm vươn ra phía trước, nhưng tôi cười bảo với nàng chim tôi không thể cương nổi nếu như nàng không chịu trần truồng giống tôi. Hằng nguýt tôi rồi đưa tay cởi chiếc áo thun qua khỏi đầu. Dương vật của tôi càng chỏi cái khăn lên cao khi nhìn thấy làn da trắng muốt của nàng và hai núm vú đang ẩn hiện trong cái coọc -xê bằng ren trắng. Hằng chậm rãi tháo luôn cái coọc- xê để lộ hai bầu vú tròn trịa trắng hồng làm cổ họng của tôi như muốn nghẹn lại. Nàng thấy tôi ngồi im như trời trồng không chịu tháo tấm khăn tắm ra khỏi người, thì hiểu lầm là tôi còn muốn nàng cởi thêm, nên nàng đưa tay cởi luôn cái quần jean đang bó chật hai bắp đùi của nàng. Bây giờ thì nàng đã hoàn toàn trần truồng, trước mặt tôi hiện ra rõ mồn một vùng tam giác màu đen thẫm với những sợi lông mượt mà nằm gọn gàng bên dưới háng, làm tôi nổi hứng thêm giống như đang ngấu nghiến truyện sex và vuốt cu vậy. Nó quả thật là một vưu vật đã được hoàn hảo đang chờ người thăm viếng. Càng nhìn tôi càng thấy âm hộ của nàng thật tròn trịa và đầy đặn. Tôi chỉ muốn quỳ xuống trước mặt Hằng để hôn hít lấy vùng kín huyền ảo ấy. Thấy nàng đã cởi bỏ tất cả, tôi cũng tháo tung chiếc khăn tắm đang quấn trên người ra. Dương vật của tôi chỉa ra căng cứng như khúc củi. Tôi nghe được tiếng thở hắt trấn tĩnh của Hằng. Giọng nàng như lạc đi.

gai bac giang

Người chồng thương yêu của tôi mất cách đây 2 năm trong một tai nạn xe hơi. Tiền bảo hiểm để lại không nhiều lắm. Giống như đa số các người mẹ Việt trên đất Mỹ này, tôi là 1 người phụ nữ chân yếu tay mềm chỉ biết lo cho chồng con những bữa ăn ngon, quần áo, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ. Tôi là 1 người nội trợ Á Đông thuần túy hoàn toàn lệ thuộc vào chồng. 
Đúng ra tôi có thể giúp thêm cho gia đình bằng cách đi làm thêm sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng vì bản tính an phận, không đua đòi của cả 2 người, chồng tôi khuyên tôi nên ờ nhà để ảnh lo tất cả mọi chuyện khi tôi mang thai bé Hùng. 
Bây giờ tôi mới cảm thấy khó khăn. Chỉ trong 2 năm bao nhiêu tiền bảo hiểm dần dần mất sạch. Hai tháng nay không có tiền trã tiền nhà. Nhà băng đòi phạt, đòi bán khiến có lúc tôi nằm khóc thầm trong tuyệt vọng. Tôi cũng cố đi xin việc nhưng hoàn toàn thất bại. Cái bằng cử nhân kế toán sau 16 năm đã lỗi thời. Lại thêm nền kinh tế đang trên đà suy thoái nên đơn xin việc nữa năm nay tung ra như truyền đơn vẫn không thấy hồi âm 1 cái.
Hùng cũng cố gắng xin việc giúp mẹ. Nó tìm đâu được cái job làm nghề bán kem ở tiệm kem 31 gần nhà. Tiền chỉ là lương tối thiểu vừa đủ cho nó mua máy tính, ăn vặt chứ làm sao đủ trang trãi tiền nhà, bảo hiểm, xăng nhớt, bảo trì, y tế, … 
Môt hôm sau bửa ăn tối, tôi nhìn Hùng bảo.
“Con à. Mẹ thật không xứng làm mẹ con. Ba con mất đi bây giờ chi phí trong nhà mẹ không trang trãi nổi. Nhà băng nó đòi tịch thu nhà trong vài tháng tới. Bây giờ mẹ không biết làm sao đây.”
Hùng bao giờ cũng lạc quan. Nó đáp.
“Không sao đâu mẹ. Mọi chuyện nào cũng có giải pháp cả.”
-Giải pháp không có con ơi. Mẹ gởi đơn xin việc lâu này không ai gọi đi phỏng vấn cả. Mẹ ra trường lâu rồi người ta cho mẹ già. Mẹ buồn quá con ơi. Mẹ không săn sóc cho con được nữa.”
“Mẹ đừng lo quá. Mẹ cũng đâu có già. Lúc nào mẹ cũng trẽ trung xinh đẹp cả. Con sẽ tìm cách kiếm việc để lo cho mẹ. Con muốn lo cho mẹ hết cuộc đời.”

gai bac giang

Xem gai bac giang hay nhat 2014

Bàn tay nghịch ngợm của anh bắt đầu sục vào đám lông tơ mịn màng trên mu l*n của em, đám lông tơ mà anh vẫn chê là 20 năm rồi mà vẫn lưa thưa như…em bé í. Và anh vạch nó ra, một cái hột le không hề nhỏ một chút nào đang cương lên vươn thẳng lên như khiêu khích. Trên mình nó là một chiếc nhấn rất xinh xắn, màu trắng. Dường như nó đã phải chờ đợi quá lâu để đến khi anh khám phá ra nó, nên nó đã to tướng và đỏ tấy lên. Ngay lập tức anh vùi mặt vào đó, mút lấy mút để, banh ra rồi lại khép vào. Anh mút ghê quá làm cái hột le đang cương cứng của em không thể chịu nổi. Anh mút bằng lưỡi chưa đủ, anh còn lấy tay nắm vào cái vòng xinh xinh, ấn nó, xoay nó để cái đầu kim loại của nó chạm hết vào thân cho tới đầu hột le của em làm em không còn chịu nội được hơn nữa. Em oằn người lên theo từng hành động của anh và không ngần ngại rên và kêu to lên, những tiếng rên đầy nhục dục, những tiếng kêu của một con mèo cái đang trong thời kỳ động đực. Thế rồi anh lui xuống thêm một chút nữa, và bắt đầu tách đôi cửa mình của em ra, rồi anh đưa lưỡi của anh vào đó. Anh không hề nương nhẹ với em một chút nào, em phải nói thật là như thế, bởi vì anh để xa miệng em khỏi cửa mình em, rồi lấy đà chọc thẳng lưỡi vào không thương tiếc.

[X] Close.