Gai bac giang

Cái gọi là "công việc" ở đây cũng thiệt tình tầm bậy hiếm có. Chăm sóc mẹ gì, việc chính thức là ôn tồn nghe đám khách hàng than vãn, la rầy: sao cái bình của tui mới mua đã hỏng, sao cái tủ của tôi lắp vô bị lệch, tại sao cái bồn cầu của tui mới mua đã rạn ... nói chung là căng tai ra nghe, an ủi đám đó một vài câu xạo xạo, sau đó ghi tên tuổi, chuyển qua bộ phận khác để họ cho người tới sửa. Đơn giản vậy thôi.

Có điều, đơn giản là đơn giản so với mấy con nhỏ tính tình dễ chịu, lại dẻo mỏ, chớ với tôi coi bộ công việc không dễ nhằn chút xíu nào hết trơn. Cú điện thoại đầu tiên, một giọng già dịch cất lên chói lói:

- Bàn máy tính chỗ anh bán kiểu gì tôi mua mới có 1 tuần đã bong nguyên lớp gỗ ốp ngoài, vậy là sao? Các anh bán hàng kiểu lừa đảo hả? 

Bực bội nha. Tính hét vô máy: " Đậu móa, tao mới đi làm bữa đầu tiên bán cho mày được cái gì thằng già dịch?" - sực nhớ đây là công sở chớ không phải vũ trường, tôi đổi giọng nhỏ nhẹ:

- Dạ, chú làm ơn cho địa chỉ, mai mốt tụi con báo người qua kiểm tra. Nếu có hư hỏng sẽ sửa chữa hoặc đổi đồ cho chú. Dạ dạ...

Thốt ra xong một tràng lời nói trái với lương tâm như vậy xong, tôi ngả người ra ghế sau, thở hồng hộc. Cái kiểu mềm mỏng chịu đựng này mệt như oánh lộn chứ không phải giỡn à nha. Con nhỏ Huyền ngó qua tôi, cười khúc khích:

- Anh Long cũng dẻo miệng ghê ha! 

Tôi ngó qua con nhỏ, đôi mắt ngán ngẩm. Thời gian tao nằm trên giường với ghệ có khi ngang tuổi mày luôn, ngồi đó mà khen tao dẻo miệng. 

Tuy nhiên không phải lúc nào cũng gặp mấy cha già dịch nói chuyện muốn đục vô mỏ như cha nội đó. Cú điện thoại thứ 3 tôi bắt máy coi bộ ổn hơn nhiều. Một giọng nữ ngọt ngào nghe lọt tai vô cùng cất lên bên kia đầu dây:

- Dạ, cho em hỏi đây có phải bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty Anh Thắng không ạ?

Thiệt tình khách phàn nàn mà cứ nói giọng dễ nghe vầy, tôi tình nguyện ở lại đây làm ăn không lương luôn. Tôi hứng chí, quên tuốt luốt cái gì mà công việc, cái gì mà công sở. Việc của tui giờ chỉ có duy nhất một thứ: "chăm sóc" con nhỏ có giọng nói dễ nghe này.

- Đúng rồi đó em. Anh là Long, rất vui khi mới buổi sáng đã được nghe một giọng nói dễ thương tới như vầy. Em tên gì vậy, nói anh nghe tiện xưng hô đi?

Con nhỏ bên kia máy cười khúc khích, coi bộ cũng có vẻ hứng thú với món chăm sóc khách hàng đặc biệt này lắm. Giọng con nhỏ ỏn ẻn:

- Em tên là Giang nè, mà sao bên anh chăm sóc khách hàng ngộ ghê ha. Có nhân viên nói chuyện như vầy, chắc mai mốt em chỉ mong đồ mới mua về là hỏng luôn, còn có cớ mà gọi điện cho anh quá.

Tôi toát mồ hôi. Có khi nào cửa hàng bán nhầm đồ cho ... nhỏ cave cao cấp hay không mà nói chuyện kiểu mời nhau xơi dữ vậy. Tánh tôi khoái ghẹo gái, nhưng thấy con nhỏ nào đáp lại nhiệt tình quá mức tôi thường hay ... sợ. Nghe nói vậy, tôi chỉnh ngay sang tông nghiêm nghị:

- Không có gì đâu em, đây là một phần trong chiến dịch chăm sóc khách hàng của công ty, em đừng bận tâm nha. Trách nhiệm của tụi anh là phải vậy. Em có vấn đề gì cứ nói qua anh, anh sẽ kiếm người giải quyết.

- Thiệt ra cũng không có gì đâu anh. Cái bình nước nóng em mới mua chỗ anh nó bị hư sao đó, em mở hoài mà thấy nước lạnh te à.

Ráng kìm chế rồi mà sao con nhỏ này nó tính dụ tôi hay sao mà nói chuyện dễ nghe thấy ... ghét. Tính nói "vậy rảnh qua nhà anh tắm đi", nhưng kịp nhớ ra, tôi đau khổ nói vô máy:

- Vậy em cho địa chỉ, mai mốt anh sắp xếp người qua bảo trì cho em, ha?

Con nhỏ quỷ bên máy lại thỏ thẻ:

- Ủa, em tưởng anh trực tiếp qua luôn, bộ anh không làm được vụ này hả?

Toát mồ hôi lần nữa. Thiệt tình chưa thấy con nhỏ nào ép người quá đáng như con nhỏ khách hàng bữa nay hết trơn. Tính nói với nó bản thân anh chính là máy sản xuất nước nóng 37 độ, có điều tắm không được vì ít xịt, chừng chục ml một lần nhưng sợ nó đòi qua xài thiệt coi như hỏng đời trai, đành gượng gạo kêu:

- Tụi anh chỉ ngồi nghe máy em à, bộ phận bảo dưỡng là người khác. Vậy để mai mốt anh chuyển qua bộ phận bảo dưỡng rồi em ... làm hỏng tiếp nha.

Con nhỏ lại cười hi hi thêm một hồi. Ghi được cái địa chỉ của con khách hàng quỷ mà muốn mất cả lít mồ hôi. Đang cắm cúi type hồ sơ vô máy, lại nghe cái giọng lạnh te của con nhỏ Trang gằn lên phía bên cạnh:

- Anh nghe khách hàng phản ảnh chứ không phải cua gái nha anh Long. Lần sau anh bỏ ngay kiểu nói chuyện đó dùm tôi. Chăm sóc khách hàng gì mà nghe giọng nữ là lại quýnh lên, không biết thân biết phận.

Thiệt tình bực dọc kinh dị luôn. Tính xé luôn bộ đồ công sở cùi bắp, để lộ ra thân hình đẹp như tượng La Mã của tui cho con nhỏ chết thèm, sau đó bước đi thẳng không thèm ngoảnh mặt lại, nhưng nhớ tới gương mặt hằm hằm của ông ba, tôi đành xuôi xị:

- Biết rồi Trang. Mai mốt tui không có vậy nữa.
__________________
gai bac giang

Nằm trên người nhỏ, cảm giác đầu tiên là……………..em thấy nhức kinh khủng ở bụng dưới vì cơ bản là chym em nó bị vướng, lại đâm vào quần nên rát lắm các thịm ạh, anh em chúng mình chắc ai cũng nhớ về kỉ niệm về những tai nạn cương cứng éo đúng thời điểm nhễ, đau vãi ra í.

Em xin kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ của em cho các thím giảm tình trạng căng thẳng ạh.Hồi năm học lớp 9, cái thời mà em đã đc nhiều người để ý trong trường vì độ trắng của da, độ dựng của tóc, lúc đó mẹ em đã mất, ba thì lại ko ở nhà nên quần áo em toàn phải tự lo, ngày hôm đó, đáng lẽ ra tối hôm trước em phải giặt đồ lót của mình để mai còn đi học nhưng vì quên khuấy đi mất nên sáng hôm sau đi học em ko thể mang cái quần chip hôi hôi như hủi đc vì sợ bị bệnh nấm trym, thế là em đến trường mà chỉ mặc 1 chiếc quần dài thôi, lại thêm cứ đứa con gái nào mà em nhìn xinh hoặc nhìn em là nó cứ………….. ngỗng cmn lên luôn mới đau chứ lị.
Vào 3 tiết đầu thì mọi thứ vẫn ổn nhưng tới tiết 4 thì em đang ngồi im re thì bà cô dạy môn Công Nghệ hình như phát hiện đc đỉnh nhọn trên chiếc quần em hay sao ấy, nên gọi em đứng lên phát biểu, mà nói đi cũng phải nói lại là bà cô nào nhan sắc thì bình thường như người đi đường thui hàz, nhưng đc cái 3 vòng chuẩn thôi rồi, nhất là quả ngực và mông, mông thì bự chảng làm cho mỗi lần quay lên bảng viết bài là cái mông cứ ngoáy ngoáy như đúng rồi, làm cho hơn 21 cặp mắt thèm thuồng nhìn theo và những phút giây liên tưởng đến chảy nước miếng của các bạn boy lớp em, thật là vãi hàng, cặp ngực đi thì cứ cà lắc cà lắc, em nói thật là nhiều lúc đi học trái buổi mà gặp bà ấy mặc đồ bộ thì em xin thề với các thím là em còn thấy cả cái núm vú của bả sau cái áo lót huyền thoại màu đen đang chỉa thẳng và rape tinh thần em, hoang mang Hồ Quỳnh Hương tí, quay lại với tiết học năm nào.
Em đứng lên mà lòng bồi hồi lo lắng vãi ra luôn ấy chứ, với hi vọng là thằng nhỏ nghe theo lời thằng lớn, bà kiu em nói về các thứ cần để thực hiện món j j đó thì phải, căn bản là giờ em éo nhớ nổi đc là cái món lề j hết, lúc đó em bấn lắm chứ, nhưng may sao cáo thằng bạn phía sau lại nhắc như đúng rồi, em nói đầy đủ hết, chẳng thiếu món nào, bả ậm ừ cho em ngồi xuống rồi cả lớp im thin thít, em thở phào nhẹ nhõm và thằng nhỏ thì ngỗng zậy lun với sự hung dung và khao khát vãi ra, nó châm thẳng vào quần làm em nóng ran người, mặt mày đỏ ửng, hai tai như bốc hỏa cứ cố ngồi xiêng rồi lại xẹo chỉ mông mấy đứa ngồi ngang ko để ý dùm cái nhoa, nhưng đời đéo như mơ và chuyện đó đéo ai ngờ, thằng bạn nhoi lên nói nhỏ và vừa đủ to để bà cô và hầu hết lớp nghe thấy “lát bao anh ăn cái j đi nha, ko có anh là mày die”.Bà cô nghe thấy thì liếc ngay xuống và bắt thằng phía sau em đứng dậy trước và sau đó là em luôn, bà nói thằng kia xuống cuối lớp đứng, em thì bị bắt đứng dậy, vì thằng nhỏ đang vẽ nên trong quần em 1 đường thẳng nên em cứ đứng mà chống tay lên bàn, mông nhoài về phía sau, thế mà bà cô cứ kiu em đứng thẳng lên ko đc chống tay lên bàn nữa chứ, thế là em đứng thẳng và cố gắng đưa cái phần hạ bộ áp sát vào bàn ko muốn bàn dân thiên hạ hoang mang và lo lắng.bà yêu cầu em nhắc lại câu hỏi lúc nãy mà trả lời nó, em trải lời trong ngượng nghịu vì thằng nhỏ làm căng quá và vì em cũng éo nhớ lắm, đang trả lời thì bả nói “em đang ngó cuốn sách dưới học bàn hay sao mà nhìn nhìn cúi cúi j vậy”, híc, lúc đó em đứng hình luôn ko biết nói j nữa, bà ấy từ trên bàn giáo viên đi xuống, cặp ngực lắc lắc lại càng làm em căng thẳng cái chym các bác ạh, ênn nó thẳng tưng và hiện rõ nguyên cây sau hình đáng chiếc quần luôn mới đỉnh chứ. Hic hic.Bà đi tới chỗ em, nhìn thẳng mặt em và nói ”em giấu cái j dưới học bàn, nói ngay”,em thì cư ấm úng nói em ko giấu j cả, nhưng bả éo tin, cứ đòi kiểm tra, em thì cứ ì lại và ko chịu kéo phần thân dưới ra khỏi cái hộc bàn mà cứ ép sát, thế là bả đẩy em ra 1 xíu và nhìn thẳng hộc bàn, xong bả nhìn thẳng góc vào phần dưới của em, phải vài giây luôn ấy chứ, em lại đỏ mặt, ko biết nói j luôn, hic bả nhìn chym em thì thấy nó thẳng tưng, lại chỉa ra làm cho cái quần căng vật vả luôn, hùi đó lại chảnh chó, may quần ống túm, đáy căng nên nó chỉa ra rõ mồn một luôn ấy các thím, rùi bả ngước lên nhìn em với vẻ mặt như nào thì em ko thể diễn tả đc, nhưng mà nhìn mặt em chằm chằm 1 lúc thì đã cười mỉm 1 phát làm em chết trân và khá là nhục mặt, đoạn bả bảo thằng bạn em về chỗ ngồi, cho em ngồi xuống và nói 1 tràn, em xin nhắc lại tuy có thể ko chính xác từng từ nhưng đại ý là thế:“Tui biết các em là những đứa con nít mới lớn, rất bốc đồng, ham tìm hiểu, có những đứa còn ham chơi game, ham iu đương này nọ, nhưng tui khuyên các em hãy chăm chú tất cả vào việc học, lứa tuổi các em là chỉ nên ăn và học thôi, các em ham hố lao vào tìm hiểu những thứ vượt quá lứa tuổi của mình là ko nên và ko đáng, các em đừng phụ công ơn của ba mẹ rồi ông bà và cả của thầy cô, hãy chỉ là 1 đứa trẻ biết ăn, học là đủ.
Em ngồi mà mặt đỏ gay, nhất là khi bả nói từ “bốc đồng” là em giật bắn người nảy lên phát luôn, hic, nghe bả nói mà tim gan em nóng bừng, nhục ko thể tả và dù có tả cũng ko hết nhục.hic, em run bần bật luôn ấy các thím, cảm giác như vừa bị phá trinh luôn ấy chứ, thời gian sau thì bả vẫn dậy lớp em nhưng ko kiu em lên trả bài j nữa, thỉnh thoảng kiu em phát biểu thôi, và dù có gẳp mặt nhau trên sân trường hay cổng ra vào, trên hành lang lớp học em chào thì bả cũng khẽ gật đầu thôi. Hic, nhắc đến chuyện này thì kí ức ùa về vãi các thím ạh.Tất nhiên còn nhiều kỉ niệm nữa chứ nhưng mà toàn ko đâu nên em ko tiện nhắc đến.
Quay lại với lúc đầu chap, vì em đau và rát chym quá nên buộc phải leo xuống nằm ngửa ra và tuột hẳn cái quần jear ra khỏi người và quăng xuống đất luôn, nhỏ cũng nhân cơ hội đó mà lấy cái mền(chăn) quấn luôn, em tuột cái quần xong thì lao vào kéo chăn ra khỏi người nhỏ vì cơ bản là em đang rất hứng, hì hì, kéo đằng đầu thì nhỏ cầm chặt quá nên em mới vòng đến khúc thân người cù lét vài phát thì thấy nhỏ cười khúc khích và nới lỏng tay dần em nhân cơ hội đó thì em thọt tay vào phần thân và kéo cả tấm chăn ra luôn và quăng thẳng xuống dưới sàn luôn, nguyên thân hình trắng trẻo lộ ngay ra trước mặt em, hic, cảm gíac như dc sỡ hữu, đc chiêm ngưỡng 1 điều kì diệu có thật ngay trước mắt mình vậy, vì nàng đắp chăn, bị em kéo ra nên cái áo 3 lỗ bị kéo lên cao hẳn làm lộ ra cả cái áo ngực màu trắng xinh xinh với cặp vếu trắng ngừng, em xông tời lao lên người nhỏ mà hôn môi nhỏ ngấu ngiến, nhỏ hưởng ứng rất nhiệt tình bằng cách kéo đầu em chặt lại với đầu nhỏ, nhỏ rất biết hôn, luồn lưỡi và đá đủ kiểu làm em phê như con tê tê luôn ấy chứ, đc 1 hồi thì em bắt đầu đuối hơi nên buông miệng nàng ra, rà dần xuống cổ nàng mà mút mà hôn ngấu nghiến, nàng co người, nhô cao phần cổ, em đc thế nên hôn như điên như dại luôn, rà dần xuống phần ngực nhỏ, em đang định kéo cái áo ngực nhỏ nhỏ xinh xinh ra thì nàng kiên quyết ko chịu cứ giữ khư khư nói là:”ko đc,làm j làm nhưng ko có cho cởi ra đâu”, lúc đó em chẳng biết lí do tại sao cái bím thì cho đụng mà cái vếu thì lại ko, sau này thì em biết là lúc đó nàng sợ em chê vếu nàng nhỏ nên kiên quyết ko cho, nhưng mà thú thật là lúc đó em thấy nó bự và cao lắm, nhìn rất là đc mà ko hiểu sao nàng lại tự ti thế chứ.Nghĩ vậy rời em cũng ko ép nàng chi nữa, cúi thẳng xuống dưới phần háng của nàng luôn,lông bím nàng thật đẹp, mọc đều nhưng ko rậm mà lạu thưa thớt lắm, nhìn vào cáo khe bím thấy 1 chút chất nhờn trong khe vẫ còn đang rỉ ra, nhìn thấy là cơn cuồng dâm của em lại nổi lên, em chà sát 2 mép bím của nhỏ phát thành tiếng bởi vì hai mép tuy rất nhỏ nhưng cạ sát với chất nước đó nên tạo thành tiếng nhót nhép tuy nhỏ nhưng rất kích thích, nàng thì rên khá khẽ là phần hạ bộ lăn lăn liên hồi luôn, cứ thế em cứ chà sát đủ kiểu khoảng 2, 3 phút thời gian như lắng đọng và khoảng khắc này dường như chỉ có đôi mình, đc 1 lúc thì thấy nàng quằn quại quá mà chợt nhớ tới 1 hình ảnh trong bộ phim mà em đã xem nên em đã…………………………….P/s:Gần đây nhà em bắt đầu dọn nhà và mua sắm chuẩn bị đón tết nên hơi bận, ko có nhiều thời gian để type chap lắm, nên chap ra muộn hoặc em ít lên đọc cmt của các thím đc, mong các thím thông cảm, em xin nhắc lại lần thứ 3 là các chap kia em viết xong từ trước khi lập trang page này kia nên em mới nói là viết tới chap 20, còn các chap 10.1,10.2,10.3,… là các chap em kể lại theo nhu cầu của các thím nên mỗi ngày em đều viết chứ ko phải là viết xong rồi mà ko up lên, điều này em đã nói ở hầu hết các cmt trước, mong các thím đừng inbox nói về vấn đề viết rồi mà ko up nữa, cám ơn các thím luôn dõi em từng chap nhé, iu các thím nhìu vãi ra luôn í.

gai bac giang

gai bac giang la gi ?

Mình thuộc thế hệ 9x . Gia đình mình cũng thuộc loại khá giả với lại mình là người con duy nhất nên được chiều chuộn , ba mẹ mình thì là dân buôn bán nên thường xuyên vắng nhà , nên chuyện thiếu tình cảm yêu thương của ba mẹ là chuyện thương tình ( À quên mình từ nhỏ lớn lên ở Lương Sơn , một xã nhỏ gần thành phố Nha Trang ) Từ nhỏ mình đã nổi tiếng ở trường , Học thì lúc nào cũng xếp cuối lớp , Đánh nhau thì trong trường thì thằng nào cũng sợ ( tại mình lúc đó quen biết nhiều đại ca bên ngoài , với lại có ông anh hàng sớm là đầu gấu nên tụi nó cũng sợ thì phải ) , mình thì không được gọi là đẹp trai nhất trường nhưng nhìn thì hơn cã khối thằng khác . Mình thì có cái là giao tiếp tốt , nên kì thi nào minh cũng vượt qua , có lần trong lúc thi thì con nhỏ cạnh bên cho coi bài , xong bị phát hiện mình được mời lên phòng hiệu trưởng uống trà . Trên đường xuống phòng hiệu trưởng đi ngay qua mấy lớp khác , tụi nó nhìn mình có vẽ ngưởng mộ lắm , thấy thế mình cũng ngẩn đầu đi xuống phòng còn con nhỏ kia đi theo sao mình mặt tái mét như không có 1 chút máu nhìn buồn cười thấy chết . Mình quay sang hỏi nó ( À mình tên Vũ , còn con kia tên Lý )
V: Sao thế không được khoẻ à ? ( hỏi thế chứ trong bụng muốn cười thấy chết ) 
L: Không 
Nó trả lời 1 tiếng cộc lốc , thế mình hỏi tiếp
V: thế sợ à ? có gì đâu mà phải sợ
L: ưk mình sợ lắm , nhở bị đuổi học thì sao , ba mẹ mình đánh chết , thế cậu không sợ à ? 
V: sợ cái l** gì chứ , hết sức viết bản kiểm điểm với mời phụ huynh là cùng .
Xuống tới phòng mình thản nhiên bước vào ngồi xuống làm 3 chén trà 1 lúc vì đang khát còn con nhỏ kia cứ rụt rè không dám ngồi . Ngồi 1 lúc nghe ông hiệu trưởng ba la bô lô 1 lúc thì nghe tiếng trống ra chơi ổng cho về lớp , đi ra nhìn vẻ mặt con nhỏ kia khác hẳng nó ko sợ nửa vì theo như mình dự đón thì chỉ viết bản kiểm điểm , nó đi thẳng về lớp còn mình thì phi thẳng ra căng tin . Cuối cùng thì cũng tổng kết mình được học sinh trung bình hên không ở lại lớp , được vào lớp 10 , nhưng đó cũng là thời điểm đen tối nhất của cuộc đời mình . Năm đó bố mình mất , trong lúc đám tang đang diển ra, mình không ngờ là ba mình lại giàu có như vậy ( vì lúc trước mình đâu có quan tâm đến việc kinh doanh của gia đình ) ông quen biết rất nhiều người , và được mọi người kinh trọng trong đó có cả nhửng thành phần xấu . 3 ngày sau cái chết thì luật sư củng đến . lúc đó đang buồn ngồi trong phòng thì có người gọi ra. Lúc đầu mình nghỉ là tài sản sẻ để cho mẹ hết , nhưng sự thật không như mình nghỉ . Bố mẹ đều có tài sản riêng của mình , tài sản của bố để lại 100% là của mình nhưng đến 18 tuổi thì mới được nhận mình không hiểu tại sao lại tài sản của 2 người không để chung mà lại để làm 2 . Thì ra bấy lâu nay hạnh phúc gia đình mình đả tan vở từ lâu . Ngày nào mình củng chìm đấm trong rượu . dần dần mình trở nên cộc cằng , lạnh lùng chẳn biết quan tâm đến ai . Suốt thời gian học phổ thông chắc mình chẳn được gì . Đến ngày chuẩn bị vào học thì cậu mình ( em của mẹ mình ) về . mình vui lắm vì lâu rồi cậu mới về thăm mình . cậu chơi được vài hôm thì cậu củng về Sg làm việc trước lúc cậu đi có nói với mình câu này '' nhiêu thời gian đó đã quá đủ cho cái chết của ba cháu , hãy dẹp qua 1 bên nhửng nổi buồn và hãy đi thực hiện những giất mơ hoài bảo của mình , hãy tiềm kiếm thứ mình cần cho cuộc sống này '' nghe những cầu đó xong mình rới nước mắt . mình tự nhủ là đã quá đủ hay cố lên và bước đi . đầu năm khai giảng củng đến . mình đi muộn vào lớp đã thấy cô giáo chủ nhiệm nhìn cũng dể thương và khá trẻ . mình thưa cô bước vào lớp mà trong đầu nghĩ '' thôi bỏ mẹ mới đầu năm mà đã tạo ấn tượng không tốt rồi '' . Ngồi 1 lúc tĩnh tâm lại là mình đang là trung tâm chú ý của mọi người kể cả cô giáo . mình nhìn lại với vẻ mặt ngu xi không biết là có chuyện gì . Cô giáo đi xuống bàn mình và nói 1 câu : cuối giờ xuống phòng gập riêng tôi . Cuối giờ củng đến tôi xuống phòng gập cô giáo và có cả hiệu trưởng nửa . Tôi không biết có chuyện gì thì ( cô giáo tên Kiều , còn thầy hiệu trương tên gì cũng chả biết cứ gọi tạm là HT ) mình bước vào chào
V: em chào thầy vào cô ạ 
K: chào em mời em ngồi
HT: em biết tại sao em xuống đây không ?
Mình cầm ly tra uống một ngụm hết sạch và rót ly tiếp
V: dạ em không biết ạ
K: em vốn dĩ không được vào lớp của cô 
HT: đúng thế vì lớp của cô K là lớp đặc biệt . nhưng em được 1 người là cậu của em nhờ thầy cho em vào lớp cô K . vì thế thầy gọi em xuống để nói cho em biết và mong em sẻ phát triển theo đúng nhửng gì cậu em đã nói về em.
K: à mà nửa từ nay em sẻ chuyển về nhà cô ở và tiện cho việc học của em
Xong ra về cô K đưa mình về nhà dọn đồ . Chắc chủ ý này của cậu với mẹ của mình . về nhà thì nhà đóng cửa bước vào phòng khác thì thấy mảnh giấy.'' Con về ở với cô giáo. mẹ bận việc làm ăn hành lý mẹ đã để trong ba lô ''
Mình mang ba lô đi ra . cô nói với mình
K: nhà em to nhĩ
V: có gì đâu cô . nhìn to vậy chứ nhửng kí ức về nó chẳng tốt đẹp gì.
Nói xong mình lên xe về nhà của cô . Nhà của cô thì không bằng nhà của mình rồi . nhưng vừa nhìn nhà cô mình đã thích . mình đi theo cô về phòng của mình và dặn 1 câu '' cho em time 1 tiếng để dọn phòng của mình theo ý thích của em , sau đó tắm ra ăn cơm''. Mình không nói gì và lặng lẻ làm theo . Căn phòng không rộng lắm nhưng cũng ổn . mở ba lô ra thì ôi mẹ ơi . chỉ có vài vật dụng xinh hoạt của mình và 1 mẩu giấy '' đồ của con đã cũ mẹ vứt hết rồi con đi mua đồ khác đê . đưng để người ta nói con mẹ ăn mặc không đàng hoàn '' . Mình đi ra xuống bếp thì một cảnh tượng làm mình muốn ở tù luôn . Cô rất đẹp trong bộ đồ ở nhà màu đỏ . hiện rỏ trên áo thứ gì nhô lên . lúc đó thằng nhỏ mình bắt đầu cứng lên. cô nạt mình
K: làm gì đó . sao còn chưa đi tắm
V: Dạ . cô có thể đi mua giúp em vài bộ đồ được không . mẹ em nói đồ đã cũ nên vứt hết rồi ạ .
K: ưk , được rồi chiều đi mua .đứng đó đợi chút
Cô đi vào phòng của mình . mình đứng nhìn xung quanh thì thấy có bức ảnh cô chụp chung với người nào đó . Cô quay ra trên tay cầm chiếc quần đùi .
K: này vào tắm đi rồi ra ăn cơm
Mình cằm chiếc quần và đi vào phòng tắm

gai bac giang

Nó dậy chở Nga đi uống nước, hôm nay 2 đứa tình cảm lắm. Nga ngồi sau ôm nó suốt đoạn đường. Vào quán 2 đứa nói chuyện với nhau quên cả thời gian. Thoáng 1 cái mà đã 6h tối, nó chở Nga về mà lòng vui lắm. Chưa bao giờ nó thấy mình vui như hôm nay. Từ lúc nó quen Nga nó cũng đã cảm thấy thích thích Nga, Không phải vì Nga đẹp hay dễ thương mà vì tính cách của Nga khá mạnh mẽ. Mổi lần cãi nhau với Nga nó chỉ muốn cãi vì thấy vui chứ không hơn thua gì cả. Nó yêu cái tính cách của Nga, yêu con người của Nga. Tối đó nó miêng man suy nghĩ mãi, từ mai nó sẽ không cô đơn nữa. Sáng hôm sau đi học là 1 ngày u tối với nó. Mới vào quán cf nó đã nghe mấy thằng bạn bàn tán về nó. Không biết ai tung cái tin đồn chết tiệt đó. Làm nó khổ sở mấy ngày. Thằng Khôi chế diễu nó
- Ê bữa ni có yêu em nào dưới lớp nữa ak 
- Đâu có, ai nói với mi rứa, mà yêu ai chứ
- Thì con nhỏ hôm qua nc với mi sau hành lang đó.
- Con Nhung 10a4 ak
- Ờ hình như vậy, Sáng ni nghe mấy thằng lớp con đó nói vậy. 
- Chắc tụi nó dở người rồi. Mi thấy trước giờ có khi nào tau yêu ai nhỏ tuổi chưa. Đầu óc tụi này có vấn đề hết.
- Ơ thì tau có biết đâu, nghe tụi nó nói vậy thấy hơi lạ lạ nên hỏi mày thôi mà. Mà hình như con nhỏ đó thích mi thì phải.
- Kệ nó, tau không có khái niệm yêu người nhỏ tuổi, mi biết vậy là được rồi. Còn con nhỏ đó sao thì kệ nó quan tâm gì nhiều đau đầu. 
- Mà tau nói nè, Hình như có thằng trong lớp nó thích con nhỏ đó. Mi coi chừng nó ghen vời mi thì rách việc.
- Sao rách việc, nó ghen kệ nó tau có liên quan gì đâu. 
- Thì tau nói vây, tại thằng đó cũng ghê lắm, mới vào trường mà cũng có tiếng . Với lại ông già và anh thằng đó làm công an gì ở huyện nên nó cũng hay lớn tiếng lắm. Nó từng tuyên bố thằng nào dính vào con Nhung thì coi chừng.
- Ơ Thằng đó bị Hâm ak. Mà mi thừa biết tính tau rồi, đời thằng Khanh này chưa biết viết chữ sợ ra làm sao cả. Quan niệm của tau là nước sông không động nước giếng. Nhịn nhau mà sống thôi chứ có ai sợ ai. Cùng đường là cắn hết. hjj
- Thì tau cũng chỉ nói vậy thôi. Mình là hội đàng anh để tụi nó chơi qua mặt thì còn mặt mũi đâu vào trường.
- Năm ni cuối cấp tau không muốn dính vào mấy cái vụ đó nửa. 2 năm cắt cỏ trồng hoa dội tolet vậy là đủ rồi. Năm nay mà dính cái nữa chắc ông già tau cắt cổ. Hết thi tốt nghiệp thì có nước mà đi bộ đội nha con .
- Uhm, thôi vào học cả trễ.
Nó và nhóm bạn vào trường, đi ngang qua dảy mấy lớp 10. Có mấy đứa con gái cứ nhìn nó. Rồi 1 thằng nào đó lớp 10 trông cũng to con nhìn nó chằm chằm. 
- Thằng đó là thằng nào mà nhìn tau giữ rứa mi
- Thằng lin đó chứ thằng nào nữa.
- Thằng thích con Nhung đó ak, nó nhìn như muốn nuốt tươi tau ak hjhj
- Ờ, có vần đề rồi đó, mi coi tính đi là vừa. Là đàng anh trong hội đừng để cả hội mất mặt nha.
- Đời tau ghét nhất mấy cái thằng cứ nghĩ đánh nhau là dành được tình yêu. Ngu gì ngu tội. Nếu ngon thì cứ tán đi cho dính. Cái trò đánh nhau vì 1 đứa con gái để chừng minh tinh yêu thì chỉ dành cho mấy đứa con nít. Con gái mà thấy vậy nó cười cho thúi mặt. 
- Thì thằng đó còn con nít mà 
- Thôi quan tâm gì cho mệt, nó mà chận đánh tau tau đứng cho nó đánh và xin lỗi nó là ok ak hjhj. Thôi vào lớp mi
Vào chổ ngồi nó thấy Nga buồn, Nga chẳng nói với nó câu nào. Nó hiểu chuyện gi đang xảy ra mà. Mẹ không biết đứa nào ác ôn đồn thổi tầm bậy làm nó khổ thế không biết. Vừa bị người ta nhìn với ánh mắt như giết người giờ là đôi mắt lạnh lùng của Nga. Nó thấy mệt và buồn ngủ.
- Tui kê lên đùi bà ngủ nha.
- Uhm.
Nga chỉ nói ngắn gọn như vậy, nó cũng chẳng quan tâm vì giờ có giải thích Nga cũng không tin. Mà đã không tin thì có giải thích đằng trời. Thôi thì kệ từ từ tính. Cúi xuống nó kê vào đùi Nga để ngủ. Hôm nay nó có 1 cảm giác khác lạ, nó cố nhích đầu gần lại bụng Nga để cảm nhận hơi ấm đó. Nga biết nó cố ý nhưng chẳng nói gì. Nó cứ thế mà ngủ. Rồi 4 tiết học cũng trôi qua, nó chở Nga về với hi vọng sẽ làm Nga hết giận nó. Ra đến cổng trường thì nó gặp thằng đó. (Thằng nay tên Hà, sau này gặp nó ở phòng giám thị mới biết tên nó  ). Thằng Hà nhìn nó chằm chằm, nó cũng bình thường chẳng thèm quan tâm. Không biết sao lúc đó con Nhung ở đâu chui ra làm không khí trở nên căng thẳng hơn. 
- Anh Khanh đợi chị Nga ak 
- Đang ra rồi kìa, anh đi trước nha 
- uhm, Mai găp anh nói chuyện sau 
- Ờ
Trên đường về nó có tìm cách để nói chuyện với Nga nhưng Nga chỉ trả lời qua loa. Nó nghĩ chắc vài ngày là hết thôi nên chẳng nói gi thêm.( con gái khi yêu mà giận lắm rồi cũng xong cả). Mấy ngày trôi qua trong sự bình yên, Nga cũng hết giận nó, Con Nhung thì thi thoảng vẫn qua nói chuyện tào lao. Nó cũng chẳng nghỉ rằng thằng Hà sẽ làm điều gì đó với nó. Vì dù sao ở cái trương huyện này nó cũng có chút tiếng để đàng em nể nó. Vậy mà... . Chủ nhật nó lại vào Huế, Vào để gặp nhỏ T và mấy đứa bạn. Chiều nó điện cho Nga với mấy thằng bạn xong thì nó bắt xe buýt vào Huế. Nó vào phòng nhỏ thấy nhỏ đang nấu ăn, nó đi vào thật nhẹ nhàng rồi hù nhỏ 1 cái làm nhỏ tái cả mặt  .
- Ông vào khi nào thế, sao không điện cho tui trước. Tui gửi số đt o dảy trọ qua yahoo cho ông rồi mà.
- Không thích thì không điện, muốn vào bất thình lình xem có giấu Anh nào trong này không mà hjjj. 
- Tui thì làm gì có anh nào ngoài anh này hjhj.
- Ai mà bít, Nấu cơm nhiều không cho tui ăn với đói bụng quá. 
- Thức ăn thì nhiều mà com ít, để tui chạy ra quán mua thêm it cơm.
- Thôi không cần đâu, nấu thêm mi tôm ăn được. Món sở trường của tui mà.
- Uhm vậy được. Mà ông vào ở lại ak. 
- Uhm mai cn mà, cuối tuần lên phố gặp người yêu cho nó máu hjhj
- Thôi đi ông, tui sợ lắm. Ở trường có 2 em rồi chưa đủ ak 
- Ơ sao bà biết 
- Tui gì chẳng biết. Con Nga đang là người iu ông nè, còn con bé gì đó đang thích ông ak, Mà tui nghe mấy đứa nói có thằng nào đó lớp con nhỏ đòi gây sự với ông ạk 
- Sao gi bà cũng biết vậy, thằng đó có lằm lằm tui mà chắc là nó quên cái ý nghĩ gây sự với tui rồi.
- Không biêt được đâu, Tốt nhất tránh đi thì hay hơn. Năm cuối cấp rồi không nên dính vào mấy chuyện đó nữa. Không được thi tốt nghiệp cái thi mệt.
- Uhm, Thôi ăn cơm tui đói bụng quá. Ak tôi nay bà đi chơi với tui không
- Không, đi uông cf với ông tý rồi về học bài. Tý ông đi về muôn thì gọi cửa. 
Nó và nhỏ ăn cơm, rồi chở nhỏ đi cf. Nhỏ và nó nói nhiều chuyện lắm. Nhỏ kể cho nó nghe nhiều chuyện ở trường mà ngay cả nó đang học ở trương cũng không biết. Nó thấy 1 điều gì đó ở nhỏ mà nó không biết là gì. Sao nhỏ ở Huế mà biết nhiều chuyện ở trường vậy nhỉ. Nó và nhỏ noi chuyện mãi đến 11h, mấy đứa bạn của nó đến. Chở nhỏ về nó ra hoà vào với mấy đứa bạn. Hôm nay có thêm mấy đứa nửa, Trai có gái có, tính ra cũng vừa đủ 12 người kể cả nó. Nó đinh leo lên xe thằng bờm thì nó không cho rồi chỉ chỉ vào con bạn gái nó. 
- Ơ thế tau đi với ai mi 
- Em đó đó, con nhỏ đi chiếc sir đó.
- Ơ sao tự nhiên đi với con đó, quen biết gì đâu.
- Ơ gì ơ lắm thế, chưa quen thi đi rồi sẽ quen, con nhỏ đó có đường lắm, mi để nó chở là biết liền ak 
- Ai lại ngồi sau lưng con gái,
Thằng Bờm lại gần con nhỏ đó nói nói gì rồi con nhỏ trêu nó. 
- Anh zai qua đây chở em, không thì để em chở anh zai nha
- Thôi để đo anh chở, ai lại ngồi sau lưng con gái.

gai bac giang

Xem gai bac giang hay nhat 2014

Trong chốc nát Hoàng đã làm choDương thở dồn dập, mệt quá cô ả phải vắt vẻo trên ghế. Hoàng cắp nắch tôi lên giường, anh nằm ngửa ra đồng thời nhấc tôi lên dùng tay nhét con dương vật đang cưng cứng và ướt nhèo vào khe âm đạo và buông tay cài "tọ", dương vật chui vào trong một cách dễ dàng do lớp chất nhầy tôi tiết ra. Tôi rên lên vì sướng, anh bắt đầu nắc mà tay vẫn bấu víu cặp vú to, sệ của Dương. Nưng lên Hoàng nắc mạnh khiến cho hai đứa tôi thay nhau la hét. Dương tuy là đứa chịu đựng giỏi nhưng với chiếc lưỡi kết hợp hai bàn tay Hoàng, Dương chưa thể là đối thủ được. Lúc này cô chỉ biết xiết chặn vai tôi, nghiến răng ken két mà cầm cự.

Tôi và Dương càng thét to thì Hoàng càng luồn sâu, lách mạnh bấy nhiêu. Rồi điều gì phải đến cũng đã đến, khe âm vật Dương ói ra hai dòng sữa chảy liên tục cho đến khi cô không chịu được, ngã vật ra giường, cô nhìn tôi rên"Ư Ử Ư Ử" nó cười mồm khẽ nói:
- Cố lên tí nữa đi, anh ấy sắp hết hơi rổi !

Nghe vậy Hoàng giảm bớt nhịp độ trận đấu anh thở hổn hển, bắt đầu hạ giọng. 
- Em nắc tiếp hộ anh nha, anh sắp ra rồi nhưng lại mệt quá, chiều anh đi nhe cưng!
Không hiểu sao hôm nay tôi hứng đến vậy, tôi đồng ý ngay, hôm nay được làm chủ trận đấu thì tội gì lại không. Thế rồi tôi nhấp nhô không biết bao nhiêu lần, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn chưa thấy gì cả, nhưng đến khi Hoàng khép chặt hai đầu vú, cắn tới tấp vào nó thì tinh khí tôi trào ra như vỡ đê, hai mắt nhắm tịt mà hưởng cái khoái cảm mà suốt 3 ngày trời mong đợi. Hoàng cũng vậy, anh chỉ đợi thế cũng tuôn cùng tôi. hainguồn gặp nhau như ông tơ bà nguyệt gặp gỡ, cứ tuôn ra ướt cả hai bên đùi tôi, tôi mệt quá ngục xuống, úp mặt vào lòng Dương thì thấy nó đã ngủ từ lúc nào rồi. . . .