Gai bac giang

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

gai bac giang

Tôi và Linh cùng ngồi xuống và bắt đầu câu chuyện giữa 2 người mới quen nhau. Theo tôi được biết thì năm nay Linh đã 23 mà vẫn chưa có boyfriend , tôi cũng tâm sự với nàng là tôi cũng giống nàng là chưa có bạn gái mặc dù tôi cũng đã 27. Xem ra câu chuyện của chúng tôi có vẻ phát triển rất tốt vì cả hai đều thấy thoải mái khi nói chuyện. Những lúc nàng nói thì tôi chỉ có thể dán cặp mắt của tôi vào thân hình của nàng và cũng ko thể nghe hết những gì nàng nói. Tôi chỉ thèm được ôm Linh ngay vào lòng vào hôn lên đôi môi kia nhưng hoàn cảnh hiện tại chưa cho phép tôi làm như vậy. Đang nói chuyện thì chúng tôi phát hiện có tiếng động ở trong vườn, Linh giật mình theo bản năng sáp lại gần và ôm chặt lấy tôi. Ôi sao tôi hạnh phúc thể này, tự dưng chưa mất gì mà đã có thể được ôm nàng. Tiếng động phát ra từ một góc của khu vườn. Tôi nhẹ nhàng rón rén bước tới thì nghe được đó là tiếng rên của một người con gái và tôi hiểu ra ngay họ đang làm gì trong đó. Lúc đó Linh ở bên cạnh tôi cũng nghe được và nàng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở trong đó. Tôi liền kéo Linh quay lại chỗ cũ, dưới ánh đèn mờ mờ tôi thấy mặt Linh đang đỏ có lẽ vì nàng cảm thấy thẹn thùng. Đối với tôi có lẽ đây là cơ hội để tôi có thể thực hiện âm mưu đen tối của mình. Tôi nhào tới ôm chặt Linh và đặt lên môi nàng một nụ hôn. Dường như tôi cảm thấy Linh cũng chưa đáp trả nhưng tôi vẫn hôn nàng vì tôi nghĩ thời gian sẽ làm thay đổi mọi chuyện. Và Linh cũng đã đáp trả tôi, lưỡi của 2 người quyện vào nhau như một cặp uyên ương hôn nhau say đắm. Đến nước này thì tôi ko còn chần chừ gì nữa, tay tôi luồn nhẹ vào phía trong váy của nàng và dần dần tiến tới nơi cái bướm xinh xinh mà tôi cảm 
nhận được đang trú ngụ ở đó. Linh giật mình khi tôi đụng tay vào *** nàng cho dù đó mới chỉ là bên ngoài. 

gai bac giang

gai bac giang la gi ?

ở trên cô, cậu bé mồ hôi đầm đìa cũng đang trong cơn hưng phấn tột độ, có vẻ như cậu ta dốc hết sức lực của mình để dập Hà Anh với một tốc độ như vận động viên chạy nước rút về đích. Rồi sau một cú dập thật mạnh, người cậu bé gồng cứng, hai tay cậu ta ôm chặt lấy tấm lưng khoẻ mạnh của Hà Anh ghì chặt phần háng của mình vào háng của cô để dương vật ngập sâu trong người Hà Anh, miệng cậu ta nói với hai hàm răng nghiến chặt:”ôi…chị ơi, cho em ra…nhé”. Còn xin phép gì nữa, Hà Anh chưa kịp nói đồng ý hay phản đối gì thì cô đã thấy từ cái đầu múp míp tròn của dương vật cậu bé phọt thẳng ra một dòng chất lỏng âm ấm, phọt ra một cách mãnh liệt theo từng nhịp giật giật hối hả của toàn thân cái dương vật trong người cô. Xuất xong, cậu bé ngượng nghịu nhỏm dậy khỏi người Hà Anh, cậu ta lúng túng nói khẽ:- Em…em…xin lỗi vì ra nhanh quá…sợ chưa kịp làm chị thích. Hà Anh mỉm cười:- Không sao…chị cũng…thích rồi màNgồi dậy với tư thế hai đùi vẫn dạng ra, Hà Anh tò mò cúi xuống nhìn chỗ bụng dưới của mình, đám lông đen mượt chỗ đó của cô ướt rượt nước nằm ép sát xuống da, hai môi âm đạo của cô như miệng con sò, nhoe nhoét bóng nhờn nước và như hơi sưng hẳn lên, nhìn đầy vẻ no nê thoả mãn.

gai bac giang

Trời đất, tôi thoáng giật mình. Bao nhiêu sự khó hiểu, bất ngờ mà tôi đang nghi hoặc lại được giải đáp như này ư ? Từ chuyện trên xe, chuyện “Ai cấm anh đâu” đến chuyện BCS… Trời đất, ta đang đi theo quỹ đạo do ai vạch ra thế này ??? Đã thế mình phải cảnh giác mới được. Xem xem có thể khai thác được gì thêm.

Rất nhanh, để xóa bỏ sự băn khoăn trên khuôn mặt tôi, vả lại trong cái tư thế ôm nhau nuy 100% này tôi tăng nhẹ vòng tay siết.
- Vậy là anh em mình cùng có chung một nhiệm vụ nhé. Tôi lả lơi.
- Hứ, đã hoàn thành đâu ?

Cảm hứng trong người đã lại dâng tràn, em nhận ra điều đó trong mắt tôi.
- Em mệt rồi anh, cả ngày đi lại. Nhưng em cám ơn anh, anh tuyệt vời của em ạ.
- Anh cũng cám ơn em. Chúng mình ngủ nhé ?
- Vâng.

Ôm em nhẹ nhàng và quyến rũ, kê đầu trên cánh tay em, tôi rơi vào giấc ngủ mệt mỏi và sung sướng.

Tuy nhiên, lý trí căng thẳng khiến cho giấc ngủ của tôi tràn đầy mộng mị. Tôi mơ tôi và em tung tăng trên bãi biển, sóng vỗ rì rào dưới chân, ánh nắng vàng soi bóng hai người đổ dài trên bãi . Rồi đột nhiên một gương mặt ma quỷ gớm ghiếc đuổi sau lưng hai đứa. Tôi dắt em chạy mãi, chạy mãi nhưng dường như nó sắp tóm được tôi và em…

Giật mình tỉnh giấc, trán toát mồ hôi, tôi nhìn em trong giấc ngủ êm đềm. Tĩnh trí, tôi trở mình, ôm lại em theo tư thế em gối đầu vào cánh tay tôi. Em cựa mình, nhìn tôi rồi cũng ôm tôi ngủ tiếp. Giấc ngủ lại đến vô tư như rõ ràng là tôi phải như vậy !

Liếc nhìn đồng hồ thấy đã gần 5h sáng. Với tôi, giấc ngủ này đã là quá đủ, vì hay phải dậy sớm làm ca sáng. Nhưng dậy cũng chẳng có việc gì, đầu óc lại bắt đầu nghĩ suy… Nhưng nghĩ mãi cũng không đâu vào đâu. Công việc thì chỉ có như thế. Chỉ sáng nay thôi là xong, tôi tin chắc như vậy. Còn em tôi, gọn gàng như con mèo mềm mượt trong lòng tôi, hơi thở nhẹ nhàng. Ngực em vun cao và phập phồng theo hơi thở làm tôi lại bấn loạn. Cậu nhỏ lại bắt đầu cứng dần bên đùi em…
Continue ...

Lặng lẽ nằm nuối thêm một lúc, chỉ để cho em ngủ thêm, định bụng khi em tỉnh sẽ chiến tiếp. Chịu sao nổi ! Như hiểu lòng tôi, một lúc sau em mở đôi mắt yêu kiều ra, nhìn tôi và hỏi.
- Anh không ngủ nữa à ?
- Không em, anh tỉnh lâu rồi, nhưng không muốn làm em tỉnh giấc. Dân văn phòng nhà em, giờ này làm sao tỉnh được ?
- Em ngủ lạ giường, tại mệt đó thôi…

Cái cục cưng của tôi nãy giờ cương cứng áp vào đùi em, hình như em cũng cảm nhận được độ cứng và độ nóng của nó. Tuy nhiên, em vẫn tỉnh queo.

- Em giờ có mệt nữa không ?
- Em đỡ rồi .
Tôi chồm lên nửa người em, lại hôn em ướt át. Em đáp lại không chút ngượng ngùng. Đam mê lại trỗi dậy cho cả hai. Tay tôi vòng xuống xoa nhẹ lên bym em, môi lưỡi lại kích thích em trên bờ môi, cổ và cả hai bầu vú mượt mà. Ngón tay tôi chọc nhẹ và khe bym, xoay, ngoáy dịu dàng. Cho đến khi thấy em đã sẵn sàng, tôi lại giao ban cùng em. Lần này thì em không còn phải chờ đợi lâu, các cử chỉ và hành động của em như muốn đáp ứng hết các nhu cầu của tôi. Em vật hẳn tôi ra, nằm lên trên và nắc không kìm chế. Cơn sướng lại từ đâu ra, tràn ngập trên các giác quan và cơ thể …

Tôi lại lật em lại đút chim vào chỗ cũ, nắc dứt khoát và hổn hển vào tai em .
- Còn bao không em ?
- Để em lấy.

Tôi nắc như điên cuồng trong sự hưởng ứng nhiệt tình của em, từng đợt, từng đợt tinh khí của tôi phun ra trong cái bao của em, cái bao của sự chuẩn bị từ trước…

Nằm trên người em một lúc lâu, bàn tay xoa nắn nhẹ nhàng cơ thể của em. Tôi biết rằng phụ nữ sau khi lên đỉnh, cần phải sự chăm sóc trong khi đàn ông, cơn sướng hạ xuống rất nhanh.

Đến khi đủ dùng, em khẽ nghiêng người. Tôi hiểu. Hôn môi em và nói.
- Chúng mình dậy nhé.
- Vâng anh.

Vệ sinh cá nhân xong, vẫn còn sớm. Em bảo tôi về thay quần áo, đưa quần áo bẩn sang để em giặt.
- Thôi em, để anh bảo lễ tân. Làm gì cho mệt.
- Còn sớm mà anh, ở nhà em vẫn thường thế mà. Mà anh không cho em giặt cho anh ư ?
- Tùy em, tôi nhìn em âu yếm.

BUỔI SÁNG NHƯ DỰ KIẾN VÀ SỰ LÃNG MẠN BẮT ĐẦU.

gai bac giang

Xem gai bac giang hay nhat 2014

Đúng 4 giờ chiều , Nam phóng xe đạp lên địa điểm phường, trên người vẫn còn mùi hôi như cú sau tàn tích don dẹp nguyên nhà , tôi mệt mỏi phóng xe ngày càng nhanh với chiếc balo chất đầy đồ ăn sau lưng nhất định sẽ làm một buổi tiệc ra trò đây.
-" Chị Hồng, sao không thấy ai hết vậy?"
-" Mày đi đâu mà giờ này mới vác cái mặt ra? Chuyển địa điểm bên Mỹ Thạnh, qua ngay."
-" Ok để em chạy ra liền"
Một lần nữa đành phải chạy vật vã qua đó , thật là mệt mỏi, nhưng cũng phải chạy cho lẹ , không là bà Hồng ăn tươi nuốt sống mình mất.

-" Nam Nam. Đợi chị với"
Đang phòng từ trong phường ra thì có kẻ nào gọi tôi,tiếng thở hổn hển và lo lắng tới tuột cùng.
-" Ai lại gọi giật xuôi giật ngược lại vậy?" 
Nhưng tôi chưa kip nói hết câu thì phải há hốc miệng vì đó là khuôn mặt tròn tròn của mụ.. mà không phải là chị ấy mới đúng.
Vẫn đang chạy te te vì chưa kip định thần lại, tôi thắng một cái quá mạng làm bánh lết cái rẹt xuống đât
-" Chị làm gì ở đây, sao còn chưa tới trại"
-" Chị kêu thằng Nhân chở chị về phường nhưng nó bỏ chị ở đây đi đâu rồi không biết"
-" lên đó rồi con về đây làm chi nữa ?"
-" Thì phải về mua đồ để nấu bữa tối mà ăn, không là nhin à"
-" Thôi chị lên đi em chở cho nhanh"
-" Chị chỉ tính nhờ em đem đồ ăn về mà thôi, chút nữa thằng nhân tới chở chị"
-" Thôi lên đi , tiện thể đi luôn"
Chị còn hơi ngại ngùng vì theo tôi điều tra thì chị hoàn toàn chưa biết đụng tới một đứa con trai từ hồi tiểu hoc tới giờ, nói chung chưa có ai làm chủ bông hoa tròn tròn này.
-" Lên nhanh chị, bà Hồng cho hai đứa ăn dép giờ"
Chị lúng túng leo lên xe tôi, tôi sướng đê mê, phóng cái làm chị bật ngửa ra sau làm chị phải bám lấy eo tôi càng làm thêm lân lân khó tả không chịu được, vậy là nhờ đi trễ như vậy mà tôi được chở một niềm ao ước của tôi suốt ba tháng hè...

" Thằng kia, mày nói là 4g mà sao giờ này mới tới?"
Bà phụ trách, cầm đôi dép lào quen thuộc của bả hâm he, vì bả được mệnh danh là " mụ dép lào" , khôn ai vào phường mà thoát khỏi chiếc dép của bả, đúng là cao thủ.
-" chị thông cảm , dọn nhà với chở người yêu đi chợ"
-" Chát - tiếng dép lào vang lên, mày xạo hả con, mày làm gì có người yêu và chợ với chả cá."
-" oan em thiệt mà chị, em chở chị Hoa đi mua đồ mà đúng khôn chị Hoa?"
-" Ủa đâu rồi, mới đứng phía sau mà"
-" mày xạo hả con, chát... chát- bả đánh mình như con bả vậy, nhưng thật ra là nhe nhẹ chứ không giống như mẹ đánh ở nhà."
Thật ra lúc tôi nói chuyện với chi Hồng thì chị ấy còn đứng phía sau tôi, nhưng lại khôn thấy đâu nữa, cha hiểu tại sao lại vậy, chắc chị ấy phải đi làm đồ ăn chuẩn bị bữa tối. Cuối cùng thì bả cũng tha cho tôi, nhưng tiếc rằng tôi khôn chung trại với chị, thật là xui xẻo,....

-" Tấm con ra đây mẹ Bảo."
Trại chính đang diễn hài Tấm Cám hiện đại , tôi cũng coi được đôi chút vì có diễn xuất của Chị Năm Bóng, đến khúc thằng đó nhảy tưng tưng làm rớt trái banh giả ngực làm không sao nhịn cười được.
"- Xin lỗi Hoàng Tử, em rớt hàng"
Cười thì có cười thiệt nhưng thật ra tâm hồn tôi đang dò khắp nơi để xem chị đâu rồi. Từ khi chở chị về tới giờ tôi cũng bạn làm khắp nơi và cũng có tìm nhưng không thấy chị đâu cả, hay là chị nghe thấy gì đó nên giận bỏ đi rồi, trong đầu tôi nghĩ ngợi lung tung...
"- 4 trại tập hợp chuẩn bị chơi trò chơi lớn nào"
Ai đi hội trại chắc thế nào cũng biết trò chơi lớn vào lúc nữa đem cà, gọi nôn na là giải mật thư tìm kho báu, thiếu nhi chỉ việc đi theo các anh chị thanh niên chơi những trò chơi thôi, còn giải mật thư thì tất cả đều do thanh niên giả cả. Và rồi tôi thấy chị....

Thấy tôi nhìn, chị lúng túng bỏ đi , tôi cũng thấy buồn khi chị làm vậy, chắc do chị nghe câu nói đùa của tôi nên chắc khó xử, không biết làm sao để làm lành lại với chị đây, chắc đây cũng là cơ hội cuối cùng để tôi nói chuyện lại với chị...
"- Giờ đi đường nào nữa"
"- Tao cũng không biết nữa đây, theo chỉ dẫn là đường này mà."
" - Mày giải mật thư sao mà để vậy mày"
"- Tao đâu biết mày, thôi mày đi đường kia kiếm coi, tao dẫn tụi nhỏ đi đường này"
Tình hình là bây giờ trại tôi đang lac đườn nghiêm trong, vì mật thư đưa ra chĩ giải được khoảng 80% còn nhiêu là mù tịt, mà theo phong cách của phường tôi thì ai đi lạc đường là bị phục kích chọi bột nên cũng khá hoảng. Nhưng trong cái rủi đó lại là một điều mày mắn vô cùng....
" Chị Hoa, sao đi đâu qua đường này?"
Gặp tôi chị cũng khá là lúng lúng, mặt chị ửng hồng lên rất là dễ thương.
"- Chị ... à không, trại chi đi lạc mật thư nên kêu chị đi đường này kiếm, mà đường tối quá chị.... sợ"
" -Em cũng đi kiếm mật thư đây, chị đi chung với em luôn đi"
" -À.. Ùm."
" -đi nào,"
Tôi nắm lấy tay chị kéo đi, cũng không biết tại sao tôi lại dạn như vậy, tôi là một đứa rùm nhát gái, cho nên giờ chưa có một đứa nào làm người yêu cả. tôi nắm lấy bàn tay chị kéo đi, đôi tay mềm mại và không một vết chai, tim tôi đập liên hồi và mặt chi cũng đỏ không kém, thấy vậy tôi đành bỏ tay chị ra.
" - Em xin lỗi chi Hoa, hồi trưa em nói đùa với chị Hòng thôi, không có ý gì đâu chị"
"- Có gì đâu em, chị cũng đâu có nghe gì đâu - xạo ghê"
"- Vậy là ổn rồi, hihi"
chị cũng cười, một nụ cười pha chút ngượng ngùng rất là dễ thương làm trong tim tôi có cảm giác xao xuyến, không biết co phải là tôi đã thích chị hay không nữa.
" - Tụi kia đi lạc hả?"
Câu nói vừa mới cất lên thôi đã kéo theo nguyên dãy bong bóng bột mì, lã lướt theo sau là nguyên xô nước tát vào mặt, thế là chị chơi đem tôi ra làm bia hứng toàn bộ , tôi chỉ biết đứng như đá vì không thấy đường nữa.... Bị phá đám ngon lành.

Về khu trai bị nguyên cả dám cười thúi mũi đến nỗi tôi phải phát cáu:
" - tụi bây thôi đi, đi ra cho tao tắm. không thấy ai bị đổ bột bao giờ à"
" - Cứu mỹ nhân chi cho khổ vậy mày"
" - thà cứu mỹ nhân còn hơn là tụi bây chạy trốn"
tôi bực tức bỏ đi để sau tụi nó vẫn lăn lộn cười. Vác bộ đồ vào khu nhà tắm "4 căn" và chi có 4 căn thôi nên tất cả phải chạy qua chạy lại xài chung khi " khẩn cấp". Tôi lèm bèm đứng ngoài cửa nhà tắm gõ cửa.
" - ai trong đó nhanh lên, bị dính bột rồi."
Trong đó vẫn im lặng.
" - Tên gì đó ơi, mau lên ngứa quá."
Vẫn im lặng.
" Lần thứ 3 ra mua kg là nạy của ak`"
vẫn im lặng, tôi bực mình quá tính xô một cái là cửa mở ra rồi nhưng khi gõ cửa lần nữa thì...
" Nam ơi chị Hoa đây, dợi chị chút"
"- Thôi chị trong đó luôn đi dể em qua nhà vệ sinh khác."
Tôi tức tốc chạy đi không dám nói thêm gì nữa hết vì nếu chẫn chờ lại thì không biết sao ăn nói với chị khi chị ấy ra ngoài nữa, nôn nóng chi cho khổ thế nữa không biết, rồi không biết sau vụ này chi có tha lỗi lần nữa cho mình không, thiệt là khó quá đi.

1 giờ sáng, thiếu nhi đã đi ngủ hết rồi, và đã tới giờ chuyên trách chuẫn bị nhậu nhẹt, đây cũng là năm đầu tiên tôi tham gia nhậu nhẹt thâu đêm cỡ này nên khá là hào hứng. đúng là Ai cần thanh Niên đó có thanh niên đây, chỉ sau vai phút nói có đồ ăn là bu nguyên dám lại, nói nguyên đám chứ thật ra có bao nhiêu đâu, khoàng 20 đứa là cùng, do hội trại này chỉ giành cho nhưng người nòng cốt trong phường thôi.
" - Tụi bây, Mồi thằng Nam đưa vào rồi, rượu đây bây''
"- Thôi mày, tao chọi dép giờ, ăn thôi mai còn dậy sớm"
"- Bà này kì cục, kg có bia thì thôi khỏi ăn gì hết"
tôi mới hòa giải không là mưa dép rồi.
"- Thôi Thôi van anh chị, Nhân, đem hàng."
Thằng nhân biết thời cơ đã chín mùi liền chạy tức tốc vào phòng công an đem ra một thùng bia heniken tôi dể giành để chuẩn bị sãn cho vụ này.
"- Ê bây, thằng này được. giỏi"
tuy ông Cua và cả dám mừng ra mặt nhưng tôi cảm thấy một luồng sát khí bốc lên cao từ phía sau và xuất phát từ Mụ Dép Lào. 
" Thôi chị ơi, năm có một ngày thôi, uống hết thùng thôi mà chị, đây gần 20 người, người có một lon chứ nhiêu đâu chị"
" Mày giỏi lắm, uống hết thùng thôi nha."
"Chứ còn nữa đâu mà bà la"
Thế là liên hoan bắt đầu , mỗi người cầm một ly uống theo một vòng tròn, vừa uống vừa hát hò um sùm, vì đó là tối thứ 7 nên kg ai la gì chúng tôi mặc cho chúng tôi quậy phá, tôi thấy chị đăng xa đang nấu gì đó...
" Chị Hoa, sao không ra chơi cho vui."
" Chị nấu cho tụi em ăn đây, súp cua đó nha."
" súp cua hả, cho em ăn với."
"- Tránh ra, em ăn rồi chút nữa chị không chia phần cho em đâu. ra ngoài đó chơi đi."
"- Ok chút chị phải chia cho em gấp đôi."
Chị chưa kip nói là tôi đã chạy ra ngoài để chơi rồi, chị kg trách gì vụ trong nhà tắm là tôi mừng rồi chứ cần chi phải nói gì nữa. Nấu xong chị dem ra bỏ vào từng chiếc ly nhựa cho tất cả mọi người ăn, đúng là chị nấu ngoan thiệt, không chê vào đâu được.
" Hoa, ngồi xuống đây chơi lun em"
" Dạ."
Tôi rất muôn chị ngồi canh tôi nhưng chị chon ngồi chung với chị ban chung lớp, trong suốt buổi ăn tôi luôn nhìn qua chị , nhìn chị cười nói thật là dễ thương...
" Ê tụi bây, uống ít quá không dã thèm mày ơi.
: Đúng đó, có chút xíu chưa tráng miệng nữa."
" tụi bây đủ rồi nha, muốn tao cho ăn dép không hả?"
" ai đồng ý nhậu thêm thì giữ bà Hồng lại, tao đi mua thêm rượu."
Và tất nhiên , 20 đứa thì hết 19 đứa đè bà Hồng xuống híp, bà còn kịp thời la oai oái"
" Thằng Cua, sau cái trại này mày mền xương với tao"
Nói là nói vậy thôi chứ thật ra có gì đâu bà cũng thích nhậu nữa, mùa hè xanh mà, phải quậy cho tới cùng chứ. Anh Cua dem về cho 2 lít rượu , nhưng rủi sao, rượu lại quá nhiều cồn. tuy rất là dễ uống nhưng lại mau say... ban đầu bà Hồng còn kêu hát nhỏ thôi cho tụi thiếu nhi ngủ, nhưng sau vài ly vào người, bà lôi hết toàn bộ nồi trong khu Dân Quân ra gõ hát thâu đêm, riêng tôi cũng đã từ từ ngấm dần, do dc uống rượu từ thuở còn nhỏ nên nhiêu đây khọng nhầm nhò gì với tôi nhưng nó cũng làm tôi phải loạng choạng. Riêng chị , ban đầu chỉ nói uống chút xíu thôi để còn đi ngủ nữa, nhưng do vui quá , chị uống một hơi ngang ngửa gần mười mấy ly , chị cũng đã bắt đầu tưng tửng rồi... 

3g30 Sáng, chúng tôi kết thúc cuộc vui vì rượu và mồi đã hết, mọi người đều ngấm cả, bây giờ những người nào còn tỉnh cũng không còn sức mà don dẹp.
" Chị Hồng... Bãi chiến trường sau đây..."
" - Tao đuối rồi... để đó mai dọn..."
Thế là tất cả đều thấm mệt. ai cũng đã say hết không chừa một người nào, mọi người đều về khu trại của mình ngủ riêng....
" Chị Hoa ơi, về ngủ chị"
" Chị mắc quá... Mà không đi nổi hahaha"
" em dẫn chĩ đi..."
tôi cũng khá là chao đảo nhưng cũng cố mà đưa chị vào khu nhà tắm của phường, nhưng 4 cái nhà vệ sinh đã chật kìn vì mấy cha kg chịu nồi vào đó mà hò dô ta hết rồi.
" - Chị Hoa ơi... Hết nhà vệ sinh rồi... chờ nha"
" - Chị mắc quá rồi... Không chờ được nữa..."
tôi nghĩ tới có một cái nhà tắm phía sau dành cho những người đánh bài mà bị nhốt lên đây thường đi nhà tắm đó, do là khu tam nhốt nên rất ít ai qua lại khu đó.
" - Để em dẫn chị vào khu phía sau, khu đó đi cũng được."
" - nhanh lên chị mắc lắm rồi..."
" - Đi cẩn thận , chị say lắm rồi đó"
" ai bảo chị say nào, chị đâu có say đâu,... em coi này, cổ chị đâu có nóng đâu."
chị lấy tay tôi kề vào cổ chị, làn da vùng cổ thật là mềm mại và ấm áp, nó làm cho tôi tỉnh đi phần nào , tim tôi bắt đầu đập liên hồi và thằng nhỏ đang ngóc lên nhìn. Lúc này tôi kiềm chế lại và dần chị vào nhà tắm đó, tất nhiên tôi ở bên ngoài rồi. nhưng dường như mọi thứ muốn tôi đi vào con đường dâm dục đó,... chị đã quá say và quên không gái chốt cửa,... một cơm gió thổi qua và thế là , cánh cửa mở tung ra , chị vẫn ở đó, vẫn đang tiếp tục thực hiện công vic65 của mình trong tư thế không gì che chắn ở phần dưới.........