Gai dep chan dai

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền trung đầy nắng gió, cuộc sống của tôi có thể may mắn hơn với các bạn cùng trang lứa khi được sinh ra trong một nhà nho giáo. Bố tôi là một giáo viên giỏi về chuyên môn nhưng cũng rất nghiêm khắc, còn mẹ tôi là một giám đốc chi nhánh ngân hàng huyện. Cuộc sống của gia đình tôi khá no đủ bởi ba tôi có thể dạy thêm ở nhà. Những năm tháng cấp 2 tôi là một học sinh giỏi bởi có bố tôi luôn kề vai sát cánh với tôi qua bao nhiêu kì thi, những vinh quanh danh hiệu đạt được có một phần không nhỏ của bố tôi. Tôi cũng phát triển như bao bạn bè cùng trang lứa, tôi cũng biết đến sex khi học lớp 8 và sau này tôi nghiện. Hồi đó bạn bè tôi hay cho tôi mượn đĩa để về nhà xem cho đỡ buồn.
Hè năm học lớp 10, bố mẹ và em gái tôi đi tham quan du lịch một chuyến 10 ngày. Tôi không đi theo, bố mẹ gởi tôi ở với chú ruột trong thời gian này. Thực ra nhà của tôi cách khá xa nhà ông nội, chú thím tôi khoảng trên 60km. Chú và thím lấy nhau khá sớm và đang làm nông ở nhà, chú thím tôi có 3 đứa con, thằng Q nhỏ hơn tôi 1 tuổi, bé C nhỏ hơn tôi 3 tuổi và thằng cu Ch thì nhỏ hơn tôi tới 10 tuổi. Nhà chú tôi ở gần bờ sông do đất tự khai hoang nên khá rộng rãi, tôi với thằng Q ngủ một giường ở phòng ngoài còn lại chú thím tôi với 2 em ngủ trong phòng trong. Cuộc sống ở đây thiếu thốn trăm bề, tôi rất buồn khi phải xa cuộc sống của mình. Ở nhà có thể chơi game nhưng ở đây thì chẳng biết làm gì ngoài việc xem ti vi. Do đang vào mùa vụ nên chú thím bận tối mặt tối mũi không có thời gian để nghi ngơi, thằng Q cũng tranh thủ những ngày hè còn giúp đõ bố mẹ nó.

Hôm nay là ngày thứ 5 tôi ở nhà chú, quá chán ở nhà một mình với thằng cu út chả biết làm gì, 4h chiều nó cũng đi chơi với mấy thằng cùng trang lứa trong xóm đến tôi mịt gọi về tắm rửa ăn cơm. Tôi tranh thủ ra ngoài bờ sông dạo một vòng. Gió trời thật mát, nước chảy trông thật êm đềm nhưng không biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở đây. Tôi rất sợ những thứ vô hình ở đây, đang lang thang thì gặp mấy ông anh. Thực ra tụi nó cũng đồng trang lứa với tôi, vừa thấy tôi tụi nó rủ tôi xuống tắm sông, tôi thè lưỡi đi về nhà chú thím. Con C đi học hè về, nó vào thay quần áo và chuẩn bị cơm nước cho cả nhà, tôi tranh thủ đi tắm. Công nhận thằng anh nó làm biếng bao nhiêu thì nó lại ham học bấy nhiêu, vừa nấu cơm xong thấy nó đã soạn sách vở để học bài. Thấy tôi tắm lên nó bảo tôi lại chỉ mấy bài toán giúp nó với, nó không thể làm ra. Tôi ngồi lại gần nó, nó mới tắm xong nên đầu tóc còn ướt, nó tranh thủ vừa lau vừa coi lại bài vở. Ngồi gần nó tôi mới thấy nó thật xinh, đầu tóc còn thơm mùi hương mới gội và xõa xuống ngang lưng. Những bài toán lớp 8 thì quá dễ với một học sinh chuyên toán như tôi. Khuôn mặt hình trái xoan khá dễ thương, mũi sọc dừa và cái miệng dễ thương vô cùng, C có một làn da trắng mịn màng. Lần đầu tiên tôi thấy C xinh đến thế, những lúc bình thường tôi không hề có cảm giác như thế, có lẽ tại những lúc ấy em đang lao động nên tôi không thể thấy hết cái đẹp của em. Tôi nhìn em làm bài tập, những nét chữ trên trang giấy, tôi giảng bài cho em mà không thể tập trung được, miệng thì luôn nói nhưng mắt không thể rời cái cổ trắng ngần của em. Quan cổ áo tôi thất em mặt áo lót màu trắng lại bằng vải cho các thiếu nữ ( không phải nịt vú ). Ẩn dưới lớp áo là hai vú đang nhô lên, tôi đang cảm thấy nóng trong người và chim tôi đang căng lên.

Tôi đánh bạo choàng vai C và hôn lên tóc em, C chỉ nhìn tôi cười mà thôi nghĩ rằng tôi như một người anh ruột. Thằng Ch chạy vào nhà uống nước làm tôi giật cả mình, nhìn nó thật khiếp người đầy mồ hôi và đất cát bởi lăn lộn với mấy đứa trong xóm, có thể nó còn quá nhỏ để hiểu hết những gì tôi đang suy nghĩ. Thằng Ch lại đi chơi, căn phòng cũng chỉ còn lại hai đứa, trong đầu của tôi không hề ngừng tính toán….

gai dep chan dai

Mình cũng không nói gì các bác , nhưng chuyện của mình thì mình cứ tiếp tục viết , đời thiếu gì người giống nhau :

Trời thì nóng quá , cũng sắp đến hè rồi , chờ thi xong thì về quê luôn ( quê mình ở gần nha trang các bro nhá ) , đang ngồi ở nhà coi phim ( từ nhỏ đến lớn mình chỉ coi Dragon Ball đến giờ thỉnh thoảng vẩn coi các bác ạ ) không giám đi ra ngoài vì trời nóng quá , bổng đột nhiên con nhóc chạy đến giành các điều khiển 
V: làm cái *** gì thế
P: ăn rồi mở miệng ra nói tục .
V: thích thế có sao đâu
P: ờ , mà lớn to đầu rồi mà còn coi phim hoạt hình
V: ờ thích thế , có đưa không thì bảo
P: không mở phim khác coi
V: sao không lấy con lap đó mà coi .
P: hết pin rồi
V: thế giờ coi phim gì
P: hàn quốc đi 
V: không , coi phim khác đi
P: cũng được mà phim gì
V: để coi ( mình dò kênh , lúc đó HBO có chiếu phim Titanic )
Ngồi coi mà mình mất hết hộp giấy , coi đến đoạn chìm tàu thì nó khóc ôi khỏi nói luôn , chút nhìn lại xong mất hết hợp giấy , coi xong nó quai lại nói 
P: phim hay quá ha 
V: ờ
P: ước gì mình được đứng trước mũi tàu đón gió biển nhĩ , không biết cảm giác đó thế nào
V: úi giời , tưởng gì chứ cái đó , đi hoài
P: dóc tổ 
V: không tin thì thôi
P: thôi đi ông nội xuống phụ tui nấu cơm không tui cho nhịn đói
V: thôi được
Đi sau con nhóc xuống bếp mà thèm muốn chết nhìn cập mông của nó chỉ muốn bóp . mà con này vô ý hết sức , đi tắm lúc nào cửa cũng không gài chốt đợi mình nhắc nó mới chiệu khóa , ở nhà thì không mặc nịt vú , cái này thì cho được đi . có lúc nó còn không mang cã quần chip thấy hiện con '' sò '' ra luôn , tôi nhắc cã chục lần nó mới hết quên . Sáng nay xuống bếp thì thấy nó đi đâu rồi chĩ chuẩn bị ăn sáng cho mình , khi về thì nó như người mất hồn , cứ thửng thờ , ăn cơm còn rơi cã bát xuống đất
V: sao thế nhóc , không được khỏe à
P: dạ không
Ăn xong nó đem rác ra đổ thì làm gì đó té mình nhìn thấy hốt hoảng chạy ra thì thấy hình như xe kia mang mà nó bỏ chạy mất tiêu rồi nhìn thấy máu mình hốt hoảng gọi cấp cứu . Vào đến bệnh viện thì đưa vào cấp cứu khoảng 30 phút bác sĩ đi ra , bảo qua phòng bên :
bs : chào anh , có phải anh là chồng bệnh nhân không ạ
lúc đó cuống quá nên dạ luôn cho rồi
v: dạ phải ạ
bs: hiện giờ thì vợ anh không sao nằm nghỉ vài hôm thì có thể xuất viện
v: dạ cảm ơn bác sĩ
bs: nhưng mà có 1 điều không hay cho anh ,
v: dạ bác sĩ cứ nói
bs: chị nhà có thai khoảng 3 tuần rồi , nhưng mà do tai nạn nên hỏng
v: dạ thế có ảnh hưởng gì về sau không bác sĩ
bs: cũng may là không có gì , tốt nhất là anh nên đừng cho chị nhà biết
Đi ra khỏi phòng mà muốn sỉu tại chổ , nghĩ lại mình cũng khỏe thiệt , mới có 1 lần mà dính thai , sau này phải cẩn thận mới được không thì chết , mấy hôm liền con nhóc chẳng nói câu nào , về đến nhà thì cứ ở trong phòng , thiếu tiếng cười con nhỏ mình bực bội thật , vào phòng ngồi cạnh bên hỏi nó .
v: mấy ngày nay sao thế nhóc
nó quay lại ôm chầm mình vừa nói vừa khóc
p: mất hết rồi anh à
nghe câu đó mình tưởng nó biết chuyện ai ngờ không phải đến bây giờ nó cũng không biết
v: mất gì chứ , từ từ nói anh nghe nào
p: ba mẹ em ly dị rồi
v: hồi nào thế
P : hôm bửa
v: thế bây giờ nhóc ở với ai
P: dạ em ở với anh được không
v: ờ cũng được , mà sao ba mẹ em không lo
p: ai cũng có hạnh phúc riêng hết rồi
v: ơ ba mẹ em quá đáng thật , thôi đừng khóc nửa em
p: anh ơi em có chuyện này . lâu rồi em chưa dám nói
v: chuyện gì em nói đi
p: em yêu anh lâu rồi mà em không giám nói làm bạn trai em nhé
v: ơ chuyện này
p: anh không thích em à
v: anh cũng thích em nhưng sợ em chưa hiểu anh nên anh sợ làm tổn thương em thôi
p: không sao đâu anh , mọi việc ăn chơi của anh em biết rồi
v: sao em biết
p: anh có quyển sổ nhỏ ghi thành tích ăn chơi của anh đúng không
v: em đọc nó à ( mọi cuộc vui check hàng em nào mình cũng ghi vào cuốn sổ đó , từ khi con nhóc phát hiện mình vứt luôn)
P: em xin lổi anh
v: không sao . à mà nhóc nghĩ hè chưa
p: rồi anh ạ
v: anh vừa mới thi xong , hay đi chơi đâu đó cho đở buồn nha . xong hẹn hò luôn được không
p: cũng được
Mọi dự định đã xong ôm con nhóc ngủ mà lòng nao nức . sáng dậy em thu dọn hành lý đi . 9h lên máy bay , hành lý đã chuẩn bị xong mình khóa cửa , lấy xe đi ra sân bay . đem xe về luôn . ngồi nhìn em hình như em có vẽ bị gì
v: em sao thế
p: không sao không biết đi máy bay thế nào nhĩ
v: ( mình cười) bộ chưa đi máy bay lần nào à
p: dạ chưa
v: chút nửa đi rồi biết 
Chẳn mấy chốc đã về bay cam ranh , về nhà mình thì đi khoảng 35 km nửa thì đến

gai dep chan dai

gai dep chan dai la gi ?

Hề hề, chào các thím nhóe, các thím biết tính em hay són quẩy mà cứ cố tỏ ra bất ngờ cơ, như em đã nói lí do từ trước, nhiều thím đọc xong đi ra mà ko like hay cmt gì thêm nên em khá là chán sinh ra nông nổi són liên hồi, các thím thấy chap nào của em cũng són hết luôn ấy nhẫy, lượt xem toàn trên 200 mà có vài cái cmt với like thì các thím cũng hiểu sao rồi nhẫy. ^^


Lại nhắc về cái tiết trời vãi shit hôm ấy, nắng vãi tè các thím ạh, mà các thím biết trong bộ đồ học sinh gò bó, khó chịu lại thêm cái cảnh giang nắng canh ngọ thì phải nói là mồ hôi mồ kê ra kinh lắm, quần áo như thít chặt vào người, nói không ngoa chứ như em ra mồ hôi chim với cả đít luôn ấy chứ.Đoạn em lấy chim quẹt nhẹ khắp hang nhỏ cảm giác rất ướt át vì phần mồ hôi nhỏ ra cũng nhiều mặc dù chưa lâm trận đâu vào đâu cả, quẹt tứ tung em rà chim xuống đít nhỏ thì thấy nhỏ giật bắn người kêu khẽ :”lộn rồi, không…không phải” em đầu tiên cũng chả hiểu vì cơ bản mục đích của em là rà xuống đó mà sao lại nói không phải nhưng sau đã hiểu ra, em chẳng nói gì, chỉ nghĩ trong đầu thôi, rồi từ từ em chà xát khe bim được 2,3 cái, đang tính toán thì nhỏ nói khẽ:”không có mang gì sao??? Lỡ có em bé thì…sinh luôn hả???”, em nghe vậy thì thầm vào tai nhỏ: “Không sao đâu, không có cho ra bên trong thì không có bị … đâu”.

Nói thẳng ra thì em cũng có lên mạng xem thì có mấy ông bảo thế, với cả hồi đó không phải em không dám đi mua bcs vì em chỉ cần hú phát là tụi bạn đưa vài cái ngay, nhưng mà em sợ mang bcs bị bệnh hôi chim với cả bó chim nó nhứt nên không mang, suy nghĩ con nít mà các thím đừng gạch nhé, không thì em lại buồn bã và thất vọng nữa đấy, hé hé.

Em canh tọa độ bím và kê nòng khẽ nhún người xuống, nhỏ thì cứ đầu hang thì khép khép nắm mắt và bặm môi thật chặt nhìn đáng là thương luôn ấy, đoạn em kê cái đầu khất vài được vài milimet thì nhỏ lấy 2 tay bấu chặt vào vai em, em nhún người và lấy hết ga, tuy nhiên em nghĩ nên đẩy vào từ từ vì sợ nhỏ đau nữa.Em từ từ nâng người mình lên và chim cũng dần dần đi vào bên trong bím, phải nói là vì tư thế đứng và cũng vì bím nhỏ bé tẹo là em cảm thấy bắt đầu hơi nhứt cái đầu chim.
Em vẫn nhét từ từ vào thì bỗng nghe cái cảm giác cái gì đó cản hờ và gây cảm giác vướng ở đầu chim, em biết và thúc hơi nhanh tí thì cảm giác không nghe kĩ bằng tai nhưng cảm nhận được qua nhiều giác quan,”Sựt” là cái tiếng mà em nghe, vừa cảm giác được cái tiếng đó thì nhỏ trân người lên, 2 tay quàng chặt vào cổ em và bắt đầu chuỗi âm thanh:”đau….đau quá D ơi… kéo ra đi…đau quá…” nước mắt nhỏ bắt đầu chảy thấm đẫm với mồ hôi làm cho khuôn mặt ướt át và đáng yêu hơn rất nhiều.Em nghe thấy vậy thì cũng nhẹ nhàng rút ra, nho vội đi lại ngay cỗ hòn đá và lấy một tờ khan giấy lau lau nhẹ bím, lau xung quanh rồi nhét 1 ít khăn giấy vào trong bím chùi chùi rồi lại chùi xung quanh, khan giấy thấm một màu đỏ lòm, tạo nên một mảng to bằng 4 dấu vân tay trong chứng minh thư ấy, em nghĩ ra máu như vậy là thuộc loại nhiều rồi vì cái màu nó rất là đỏ và em thỉnh thoảng cũng có nghe nhiều thằng nói còn ra nhiều hơn và co nhiều đứa con gái thì chỉ ra như bị chảy máu chân răng thôi.Em ngước xuống chim thì thấy đỉnh đầu cũng dính máu nên cũng lại lấy khăn giấy lau luôn, lau xong thì hai đứa nhìn nhau lung lắm, rồi nhỏ cũng đứng dậy đứng gần hoàn đá, em tiến lại và cũng lại lấy chim rà rà và hỏi:”Còn đau lắm hông??? Nhẹ thui har”, nhỏ mặt đỏ trả lời ”còn hơi rát đó, ờ, nhẹ thui nhar”, em nghe như mở cờ trong bụng, lại nhẹ nhàng đẩy tờ rim vào trong bím lần này em đẩy vài sâu hơn rất nhiều, gần ¾ cây í thì cùng luc nhỏ rên lên kiu rát và khó chịu nên em dừng, không vào sâu nữa, kéo ra ngoài và bắt đầu nhấp từ từ, nhỏ cũng từ từ đứng chàng hảng ra và nhỏ thỏ rất mạnh và rên khe khẽ, đa phần là đau hay ưm ưm, á,… nói chung những câu kêu đó em nhớ không kĩ lắm, chỉ nhớ là lúc đó em thỏ rất nhiều phần vì bím nhỏ….. nói sao nhĩ à….. chật quá, làm chim em bị bó lại, sự co bóp trong bím nhỏ khác xa với cảm giác trước đây em từng cảm nhận, nó như muốn xé toạt chim em ra, cảm giác cũng thấy thỏa mãn và sảng khoái lân lân, nhưng lúc đó cũng phải nói là cái tiết trời và hơn cả là lần đầu của em nên thú thất là em còn khá đau ở cái đầu khất vì, da bao uy đã lột hết đâu, đau vãi ra ấy chứ.Mặc dù đau nhưng em vẫn cố nhấp ngày 1 nhanh, nhỏ vẫn ôm vai em nhưng ngã lưng dừng vào tường, em tiếng tục nấc nhanh đoạn vài phút nữa thì mồ hôi túa ra nhiều hơn làm cơn mệt và nhức mỏi cơ ống Quyển, chàn hảng lên rộng, lại cảm giác như từ từ mắc tè í, cứ chực chờ nơi chính giữa con chim làm hơi khó chịu, em biết là em sắp ra rồi, nên đẩy nhanh hơn thì bỗng, 1 tràn nước từ bím nhỏ chảny ra ào ạt cùng với đó là những tiếng rên ngày 1 to của nhỏ và những pha co giật từ phần ngực và eo nhỏ, bím cứ thắt lại và mở ra, nước trắng như nước tiểu ào ra chảy lai lán và đổ xuống đất vài giọt :”Em… không cầm được nước… nước tiểu, hức hức”_ nhỏ khóc và nói như mếu, lúc này em ôm nhỏ và nấc thêm 2, 3 cái nữa thì như hết chịu nổi, em rút chim ra và xuất ra ngoài mặt đất luôn, từng dòng từng dòng trắng đục, em vừa xuất vừa ngước mặt lên nhìn bầu trời thì cái nắng chíu vào da thịt và cả khoe mắt làm cho cảm giác xung sướng và thoải mái nên tờ trym dồn dập khắp cơ thể, dễ chịu vờ lờ luôn ấy các thím.Hai đứa nhìn nhau đỏ cả mặt rùi nhỏ đi lại viên đá và ngồi xuống, lấy khăn giấy lau lau mồ hôi , mặt mũi và lau lau cái bím hồng hào và ướt đẫm ấy, em tiến lại ngồi và cũng lấy khắn giấy lau lau tờ chim, hỏi vài câu buâng quâng rồi hai đứa ngồi nhìn nhau rồu nho 3 chủ động hun em.Em cũng hun trả, nhưng lưỡi nhỏ đã ùa vào miệng em từ lúc nào, điêu luyện vờ lờ, được một lúc thì thở hết nổi nên em đẩy nhỏ ra và quay lưng nhỏ lại, em lấy tay luồn vào cái lưng đầy mồ hôi ấy, vén áo lên thì thật lạ các thím nhĩ, con gái ra mồ hôi mà có cảm giác mùi gì đó thơm lắm khó tả nữa, em từ đằng sau luồn 2 tay lên phía trước ngực và xoa xoa và lại luồn tay xuống bím thọt thẳng vào, nhỏ trân mình lên và chịu đựng, được một lúc thì em cảm thấy rất mệt vì trời nắng nên thống nhất 2 đứa đi về thôi.Lấy cái áo khoác mặt vào thì chẳng ai nhận ra em và nhỏ đều ra mồ hôi nhiều cả, vì cơ bản trời cũng nắng nên điều đó là bình thường thui, đoạn nhỏ lấy quần chip thì thấy nó rơi xuống đất và vì nó dính mồ hôi và cả nước ấy nên nhìn rất dơ, nhỏ quăng vào góc tường luôn trước sự ngạc nhiên của em rồi đi 1 mạch, em chạy theo nắm tay nhỏ thì nhỏ cười cười, em vào nhỏ bước ra cổng lấy xe và cùng về nhà, em cứ đòi nhỏ chở nhưng nhỏ nói lỡ váy nó tung lên thì chết luôn ák nên lại thui,em chở nhỏ về tới nhà nhỏ thì không quên hun và búng nhẹ vào bim nhỏ vài cái, nhỏ giãy nãy và lấy cặp táp phang vào đầu em lia lịa ^^, lại thêm cái máy tính casio trong trỏng nên đâu vờ lờ nghe cứ cọp cọp luôn ấy chứ.Em đi xe về nhà, tháo giày và bước lên tầng 2 luôn, lại nói thêm về bà Dì cái thưở đó, chảng biết mê cái thể loại gì mà cứ ôm cái lap nằm trong phòng cày phim bộ suốt, éo hiểu luôn, thấy em đi lên tầng thì chạy ra liếc đểu, nói xỏ và cười điên vài phát rồi lại chạy vào phòng nằm xem tiếp, đến là chán, váy vủng cứ loạn hết cả lên, lộ hết cả chip.Em đi thẳng vào phòng tắm, để cặp sang 1 bên, xả nước vào bồn tắm và giữ nguyên đồng phục đi học đứng dưới vòi sen cho ướt át rồi em phi vào bồn tắm luôn, nằm trong bồn em suy nghĩ lại về những hành động, những hình ảnh, nói chung là tất tần tật nội dung rất là hại não, nằm trong bồn em từ từ cở hết quần áo ra vào bắt đầu xem chym thiệt hại bao nhiêu, vẫn còn cảm giác đau vãi ra nhưng được cái là mấy cái vùng da xung quanh cái khấc bị lột hết ra rồi, nhẹ nhõm và chym em nhìnn đẹp vờ lờ(CDSHT tì)^^.Bước ra khỏi cửa phòng tắm em xách cặp và chạy lên phòng, trưa đó em chỉ uống sữ vì cảm giác rất mệt nhất là cơ háng í, tối hôm đó cỡ 9h mấy í thì thấy nhớ nên em nhắn tin cho nhỏ:

Em: trym sao rồi???
Nhỏ: trym phẻ, and ku???_ híc, càng ngày nt càng mất nết ^^
Em: ku bt, đang nhớ trym!!!
Nhỏ: Nhớ luôn, gê gê!!!
Em: Ngủ chưa???
Nhỏ: Ngù sao nt, ngu!!!_nhỏ nt lại em mới ngạc nhiên, í là em nói buồn ngủ chưa ák, nhưng nhỏ nt lại như zậy nên em cũng mún giỡn luôn.
Em:Ai hỏi mấy người!!!
Nhỏ: Chứ j, thấy anh nt zậy mà????

Em: Hỏi trym ák má ơi!!! 0_-
Nhỏ: á, cái thằng đê tiện, hỏi tui hổng hỏi, hỏi nó mần chi, nó ngủ òi!!!==
Em: hehe, hùi trưa gê nha, to đầu còn tè bậy!!!
Nhỏ: á á, cái đồ kia, im ngay!!!==
Em: thiệt là buồn quá đê, hùi bữa zô phòng thấy mùi khai khai, ra là ngủ toàn tè dầm!!!
Nhỏ: hông có nhar…. Tại……..im điiiiiiiiiiiiiii nhaaaaaaaaaaaaa!!!
Em: Rõ ràng mà, chối j nữa, haizzzzz...
Nhỏ: hông có mà, hức hức.
Em: Học bài chưa????
Nhỏ: rồi, ngoan lắm chứ bộ.
Em: Ngoan mà tè dầm.###
Nhỏ: á á, thôi đi nha, gét, ngủ ngoan.
Em: g9.
Học đc 1 tẹo thì em đi ngủ nhưng nào có ngủ được đâu, khoảng canh 12h mấy khuya thì nghe nhà gần đầu ngõ chửi nhau rồi đánh nhau nữa, 2 vợ chồng đó bá đạo lắm các thím ạh, đánh nhau suốt, đúng là vk ck son, chưa con cái j nên cứ hễ j là đánh nhau ầm cả lên, lần này thì 2 người đó dí nhau chạy sâu vào trong ngõ luôn, rồi nghe tiến hô hoán, tri hô như bắt cướp, tất cả mọi người đều chạy ra.Em và Dì tất nhiên cũng thế, chạy ra ngoài cổng thì thấy mọi người đang can mà 2 vợ ck cứ nhào dô cho bằng được ăn thua đủ với nhau, bà vợ thì kêu nó đánh con, con phải giết nó, còn ông chồng thì cứ, nó đánh con, vợ mà đánh chồng, không hiểu nổi luôn í, rồi thì cuối cùng cũng xong, tại hơn 1 tiếng đứng can mà, Dì thì vào nhà trước em, em khóa cửa rồi lên lại phòng sau, khi bước qua phòng của Dì, em tính vào phòng của Dì để nhờ sáng mai kêu dậy sớm xíu.Khi vừa mở cửa ra thì thấy Dì đang ngủ nghe luôn cả tiếng ngáy, máy tính thì thấy đang pause ở 1 cảnh trong fiml gì của hàn xẻng í ạh, em tính lại tắt máy và đi ra, thì chợt thấy váy Dì bị xốc lên và lộ ra nguyên 1 mảng mông trắng muốt và cả cái khe….. và em đã…………….
Hehe, các thím cứ gạch đá em thoải mái hehehe, mà có trò chơi này vui vui hì:Các thím nào đoán được hành động tiếp theo của em thì em xin có 1 quà tặng nho nhỏ là 1 cái link phim xxx đặc sắc, hàng hiếm đấy, xin dành tặng cho thím đoán trúng nhóe ^ ^

gai dep chan dai

Đang mơ màng Khoe bỗng giật mình thức giấc vì hình như có ai vừa gọi chàng, thống thiết lắm, mòn mỏi lắm, mở mắt nhìn ánh nắng qua màn cửa sổ, chàng bật cười: “vớ vẩn, mới 8 giờ sáng, ma nào nó gọi mà giật mình!!!!” cố quay về với giấc ngủ nhưng đầu óc cứ chờn vờn nghĩ tới nhũ hoa săn nhỏ của Phương, tới chim, đ*t Hạnh, tới cái eo thon nhỏ của Hoà … Phải rồi, lâu rồi chưa gọi Hoà, không biết nàng ra sao, nghĩ tới những lúc làm tình với Hoà, lòng Khoa phấn chấn hẳn lên, chàng huýt sáo, thấy đời đẹp làm sao!

Gọi phone cho Hoà, giọng nàng nhẹ như mây “chào Khoa, Khoa khoẻ không? “
- Khoẻ lắm và …
- Và sao?
- nhớ tới Hoà nhiều lắm
- thật sao?
- Thật, cho Khoa gặp Hoà chút nha?
- Ummmmm, khi nào Khoa rảnh?
- Ngay bây giờ
- Bây giờ? mới có 8:25 hà …
- Bây giờ nha, Khoa nhớ Hoà lắm…
- Ừ, thì bây giờ …

gai dep chan dai

Xem gai dep chan dai hay nhat 2014

Hôm sau trời trở lạnh thật , nhưng tôi cũng chẳng mấy quan tâm nhiều đến chuyện thời tiết lắm , trong đầu tôi lúc này chỉ có nàng mà thôi . Tôi nhanh chân đạp xe đến trường , sao hôm nay trường tôi lại xa thế , tôi chỉ mong mau chóng đến thật nhanh , để được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của nàng , đôi mắt trìu mến đầy lưu luyến ấy khiến cho cả đêm qua tôi không thể chợp mắt , chỉ mong trời mau sáng ...
Giữa chúng tôi đang tồn tại một cái gì đó thật khó tả , tôi mong chờ gặp nàng là thế , nhưng khi gặp tôi lại thấy một điều rất lạ , chúng tôi đã không được tự nhiên như ngày xưa nữa , chúng tôi chào nhau và cười một cách gượng gạo như để khoả lấp cảm xúc và nỗi ngượng ngùng đang trào dâng , tôi vui vẻ cười đùa với lũ con trai , nàng cũng xúm lại nói chuyện với tụi con gái , nhưng thi thoảng nàng lại quay sang nhìn lén tôi , và tôi cũng vậy , có lúc chúng tôi lại chạm mắt nhau để rồi bối rối , rồi chạy trốn những cái nhìn của nhau . Nhưng tôi biết là tôi luôn quan tâm đến nàng và nàng cũng thế . Có lẽ đó là buổi học đầu tiên chúng tôi ít nói với nhau đến vậy , có chăng chỉ là những ánh mắt nhìn lén vội vã ....

Đầu giờ chiều tôi lại chuẩn bị đến nhà nàng .Thời tiết kể cũng lạ , sáng thì lạnh là vậy thế mà trưa lại đổ nắng , tôi cũng thầm cám ơn trời vì điều đó , ít ra tôi cũng ko mong muốn ngồi bên nàng với chiếc áo rét to sụ ....

Nàng ra mở cổng cho tôi , ko vồn vã tự nhiên như mọi hôm . Nàng rụt rè mời tôi vào nhà . Hôm nay nàng mặc một bộ nỉ , để tóc xõa . Tôi theo chân nàng bước lên phòng , nhìn theo đôi mông của nàng , tôi biết hôm nay sẽ là cơ hội cuối cùng giành cho tôi . Nếu ko thành công thì đôi mông này , cặp chân thon này , và chiếc quần lót ...mùi hương ... sẽ chỉ còn là những kỷ niệm ... 

Chúng tôi lẳng lặng tiếp tục công việc của mình , ko trao đổi sôi nổi như mọi hôm , và tôi để ý thấy nàng ngồi hơi giữ khoảng cách với tôi . Tôi thất vọng và bắt đầu lo lắng ... Không lẽ linh cảm của tôi là sai sao ..? Không thể nào như vậy được , tôi tự trấn tĩnh , và tôi bắt đầu trao đổi với nàng về tờ báo sắp hoàn thiện xem cần sửa những gì , chúng tôi lại bắt đầu nói chuyện và bình luận , đánh giá , dần dần tôi cảm thấy bức tường vô hình giữa tôi và nàng đã được dỡ bỏ , tôi nhích lại gần nàng hơn , cũng ko thấy nàng phản ứng gì cả . Chúng tôi lại gần gũi và hồn nhiên như buổi đầu tiên tôi đến đây vậy , xen lẫn những bình luận sôi nổi là những câu chuyện pha trò hài hước của tôi , và nụ cười khúc khích trong trẻo của nàng ... Đang lúc vui vẻ thì nàng làm rơi cái bút , chẳng ai bảo ai , cả tôi và nàng cùng cúi xuống nhặt , đầu chúng tôi lại cụng nhẹ vào nhau , tôi và nàng cùng cầm cái bút lên , tay 2 đứa vẫn nắm chạt cái bút , tôi sửng sốt nhìn nàng và bắt gặp anh mắt của nàng cũng sửng sốt không kém . 2 chúng tôi nhìn nhau và thời gian như ngưng đọng lại ...Bỗng nhiên nàng buông bút ra và rụt tay lại ...Tự nhiên theo phản xạ , mà ko hiểu sao tôi lại phản xạ như vậy , tôi chộp lấy tay nàng . Nàng thảng thốt nhìn tôi :
_Hiếu ...Sao lại..!!??
Đến nước này thì tôi cũng đành phải theo lao , nhìn thẳng vào mắt nàng tôi lắp bắp :
_Hiếu ...Hiếu ....rất mến Ngọc ...thật đấy !
Nàng cố rút tay ra nhưng bị tôi giữ chặt , nàng hoảng loạn :
_Không phải vậy chứ ...đừng trêu Ngọc nữa mà ...!!
Tôi nói rành rọt hơn :
_Ngọc biết là Hiếu ko nói đùa mà , Hiếu rất mến Ngọc ...!
Rồi ko hiểu dũng khí ở đâu tràn về tôi chồm tới ôm chầm lấy nàng và đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của nàng , tuy chỉ là 2 cái môi chạm nhau , dừng lại trong một khoảng khắc , nhưng đối với tôi thì đó là một nụ hôn ngọt ngào nhất ...Tôi vẫn cứ ồm chầm lấy nàng bằng sức mạnh của mình ,nàng chống cự khá là quyết liệt :
_Hiếu ...không ...không !
Cũng may là bà nội nàng bị nặng tai không thì đã nghe thấy tiếng thét của nàng. Tôi ghì nàng trong lòng mà tim đập thình thịch , vì ...không biết nên làm gì tiếp theo . Lúc này nỗi sợ hãi và hối hận đã lấn át hết cảm xúc của tôi , tôi chỉ sợ nàng sẽ vùng vẫy ra được và chạy xuống mách người lớn là tôi tiêu đời , tim tôi thậm trí còn đập mạnh hơn nàng , tôi còn run bắn cả người lên ...Rồi tôi thấy nàng chống cự yếu dần , người nàng cứ mềm dần trong tay tôi , nàng úp đầu vào ngực tôi bật khóc tức tưởi . Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nên cũng ...bật khóc theo !! Thậm trí có lúc còn khóc to hơn cả nàng (Giờ nghĩ lại mới thấy mình thật giống Chí phèo quá

[X] Close.