Gai dep han

Phòng tôi và chị em Vân ở trên tầng hai còn bố mẹ tôi ở tầng một. Khi chúng tôi đi ngủ thì bố mẹ tôi ít khi lên xem lắm. Vì vậy tôi lấy dùi đục một cái lỗ tròn khá to trên phần tường chung giữa phòng tôi và Vân. Tôi chủ ý làm vậy để xem con em mình có thói quen khi đi ngủ.

Tối ấy khi đi ăn cơm tôi làm như vô tình chạm tay vào đùi Vân khi đang bê nồi cơm lên nhà. Không cần để ý đến phản ứng của Vân tôi đi thẳng lên phòng. Tôi muốn thực hiện các động chạm cố tình vào các phần nhạy cảm vào thân thể của Vân. Để nhờ đó làm cho Vân cảm thấy bị kích thích khi co bàn tay của người khác giới chạm vào mình. Tôi biết các kích thích đó là theo chiều hướng có lợi vì có đứa con gái nò lị không thấy nóng mình khi bị kích thích như vậy.

gai dep han

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?

gai dep han

gai dep han la gi ?

Tôi đang thắc mắc không biết Vân đang làm gì nên tôi lấy cái ghế ra tường để quan sát phòng Vân qua cái lỗ trên tường mà tôi đã khoét. Nhìn sang phòng Vân tôi thấy Vân đang ngồi học. Tôi tự nhận thấy mình là một thằng có tính kiên nhân cao nên có thể ngồi xem vân cả giờ. Sauk hi em học xong Vân thắp cái đèn ngủ để đi ngủ. Qua ánh đèn mờ ảo tôi thấy Vân đang ởi áo. Tôi chắc Vân thay quần áo ngủ. Vân cởi áo dài xong cởi đến áo lót. Lân đầu tôi nhìn thấy cặp vú này nên thấy nó thật là đẹp. EM cởi áo xong cởi đến quần, nhìn qua cái quần lót nhỏ xíu ủa Vân tôi có thể thấy một chum long đen ở mu xxx em. EM tiếp tụ cởi đến quần lót. Cởi xong hết quần áo Vân quay người về phía tôi. Làm cho tôi có thể thấy toàn bộ than thể trần truồng của Vân. Tôi đưa mắt xuống cái khe xxx của em. NÓ sâu hun hút như mời gọi tôi đút xxx vào đó vậy. Nếu không có bố mẹ tôi ở nhà thì có lẽ tôi sang phòng Vân để được địt em luôn rồi. Chứ nhìn đứa con gái trần truồng trước mặt mình mà không muốn địt nó thì thằng này đúng là BÊĐÊ. Tôi nghĩ ngay sang ngày mai tôi phải đút được buồi vào cái xxx trinh của con em mình mới được.

gai dep han

Cánh cửa từ từ khép lại, cô T quay lại phía em nhìn và khẽ nói giọng khá nhỏ như vừa đủ nghe:
-D lại ngồi ghế uống nước nhé, đợi cô xíu, xuống bắt cái nồi cháo đã._giọng cô có vẻ íu ớt và khá mệt mỏi, có lẽ phần vì mệt và phần vì mới ra gió nên trông rất là tiều tụy và xanh xao hẳn đi, đến là thương.
-Dạ thui cô, cô cứ để con, con biết mà, cô đang mệt, cứ nghĩ ngơi, con xuống làm cho.... nha cô_Em nói giọng chắc nịch.
-Không sao đâu, cô hơi mệt thôi, tại con nhỏ làm quá lên, phiền con qua đây vậy là quá lắm rồi, con ngồi chơi, đợi cô tẹo_Cô cười nhẹ, khoe cái má lúm đồng tiền khá xinh tuy lộ ra không nhiều.
-Dạ thui cô, cô để con phụ chứ con qua đây đêm khuya phiền cô vầy mà ngồi không thì kì lắm lun ak cô_Em chu mỏ nhè nhẹ.
-Hic, ừm, hì, có con qua đây với cô là cô an tâm rồi, bây giờ còn đòi phụ nữa, ừm, vậy xuống bếp với cô_Cô cười tít mắt, lúc này má lúm đồng tiền trở nên sâu và nhìn cô rạng vãi cả ngời ^^.
-Dạ_Em dạ 1 một tiếng rõ là to.
Đoạn cô đi trước, em nối bước theo sau, cơ bản là hồi trước có qua nhà nhỏ chơi và 2 đứa từng có khoảng thời gian hú hí ở nhà bếp này nên không gian hẹp ở đây đối với em không còn xa lạ gì nữa, vào bếp thấy cô xắt xắt, băm băm cái gì thì em đều lấy hộ cô và cũng nói chuyện khá nhiều:
-Giờ này D sang đây Dì con không nói gì hẻ???_ Cô dựa đầu vào tường vì căn bản như cô rất mệt mỏi, thỏ thẻ hỏi.
-Dạ, không sao đâu cô, Dì con dạo này dễ lắm, nãy con cũng nói xạo với Dì con là qua thăm bạn bị cảm òi_Em trả lời.
-Chời, hihi, hóa ra nói xạo Dì để qua đây hẻ, bình thường đi chơi đêm nhiều nên hay nói xạo lắm đúng hông?_Cô cười xòa và như kiểu thăm dò.
-Đâu có đâu cô, con ngoan lắm, ở nhà suốt, Dì còn nói là con ở nhà quài, mặt nhìn đù với lại như thằng bê đê nữa kìa._Em nhắc lại mà trong lòng quặn thắt, đến là khổ với bà Dì xì tin dâu. ==
-Hì, Dì D nói chuyện dzui quá ha, ờ mà ở nhà quài sao học hè được con._Cô tròn mắt.
-Dạ, con nghĩ bớt mấy môn phụ, chỉ còn học 3 môn chính thôi, tại học nhiều stress quá cô._Em thành thật.
-Hì, ừm, bữa 2 đứa nhỏ đi cô... không có ra tiễn được, tại kẹt côn chuyện á con_ Cô vừa nói vừa xoa đầu như kiểu mệt mỏi mà cố gượng nói chuyện với em vậy.
-Dạ, cô có mệt thì lên phòng nghĩ đi, con coi tắt lửa rồi mang lên sau cho, thuốc cô để đâu???_Mình khuyên cô hết sức chân thành vì thấy cô có vẻ mệt mỏi quá.
-Không sao đâu con, cô vẫn đứng chờ được, không sao đâu, hì_Cô trả lời giọng cố gượng.
-Mà sao giờ này cô mới nấu cháo, uống thuốc zậy cô??? đêm mà bịnh zầy là cực lắm_Em hỏi.
-Nãy gần 11h cô mới về, nghĩ không sao nên tính đi ngủ luôn, ai dè tự nhiên nổi lên mệt mỏi và tay chân mất sức hẳn đúng ngay lúc con nhỏ gọi về nữa, nge giọng cô mệt nên nó tra khảo đủ kiểu, thế là lộ, làm phiền con lúc đêm này, cô ngại quá_Cô nhìn mình nói.
-Dạ, không sao đâu cô, con bịnh thì cũng muốn có ai đó kề bên, dù không làm gì đi nữa, nhưng có người ở gần vẫn an tâm hơn, hồi ba con mới ra ngoải con cũng vậy mà cô, nên con hiểu lắm._Em giải thích.
-Ừm, hì._Cô cười.
Đứng được thêm lúc thì nhìn cô như muốn nghiêng ngã, em khuyên cô lên phòng khách đi, đợi cháo được thì em sẽ mang lên ngay, chứ cô cứ đứng đây quài không tốt, khuyên riết rồi cô cũng nghe lời, thế là cô lên phòng khách nằm nghĩ, còn em thì vẫn lay hoay dưới bếp
Khoảng chừng 1 lát sau, cháo bắt đầu ùng ục thì em xắt một ít hành quăng vào rồi khuấy khuấy, tắt bếp và múc ra tô luôn, nhẹ nhàng và chầm chậm em bước đi lững thững lên nhà trên.Lúc này cô đang nằm ở phòng khách trên chiến ghế sô-pha màu đen tuyền, khẽ để sát trên mặt bàn, em nhẹ nhàng gọi khẽ:
-Cô ơi, dzậy ăn cháo rồi uống thuốc cô ơi, con múc ra rồi nè_Mình gọi khẽ vì biết cô chưa ngủ được đâu.
-Xong rồi hả con, phiền con quá... con cũng múc ăn luôn đi chứ, sao lại múc có 1 tô vầy???_ Cô nói và cầm cái muỗng lên.
-Dạ thôi cô, nãy con ăn tối ở nhà no lắm rồi, với lại ăn đêm con hay bị... chột bụng lắm_ Em thành thật.
Cô múc từng muỗng nhẹ nhàng và đưa lên môi, từng muỗng từng muỗng một, không hồ hởi cũng không bất cần, cái cách mà cô ăn không hề điệu mà còn trông rất đứng đắn và lịch sự, àh nhân đây em cũng xin miêu tả cái cách bà Dì của em ăn uống luôn chứ, đó giờ chưa đề cập đến vấn đề không kém phần "nhạy cảm" này. ==


**Mỗi khi Dì ăn ngoài chén cơm ra còn phải để cả 1 cái đĩa nhỏ cạnh bên, cái dĩa đó dùng để gắp thức ăn bỏ vào chứ không có bỏ chung đồ ăn vào cơm đâu nhé, mỗi lần gắp cái gì là bỏ tém vào một góc dĩa rồi ngồi dọc dọc chỉnh chu này nọ, ăn thì như mèo ăn ấy, đã vậy cột tóc thì cao mà cứ hễ ăn là cứ lấy tay vén tóc lên xuống các kiểu, chòm tới múc canh thì lấy tay che cổ hoặc bịt cổ áo lại rồi thì đang ăn mà thấy móng tay kì kì hay hay thấy có vấn đề gì là bỏ đũa xuống ngồi chỉnh chu, nói không điêu chứ có lần thấy Dì còn dịch cái ghế ra xa cái bàn rồi tiện tay lấy cái bấm móng tay tỉa tỉa nữa, em phải liếc xoáy+ đá đểu các thứ mới chịu ăn lại bình thường.Nhai cơm thì nhai 1 bên rồi nhìn người đối diện xong cái đổi qua bên kia nhai tiếp xong lại nhìn, ăn mà dính miệng hay vô tình đũa dính nhẹ vào mép là lấy khăn giấy chà chà, chùi chùi, đến là khổ, cũng vì màu mè hoa lá cành trong ăn uống nên hầu như tất cả các buổi ăn cơm trong ngày và tất thảy các ngày trong tháng em đều ăn xong trước và run lên phòng trong khi Dì còn nhai 1 cách chậm chạp, trong từ điển của Dì không có từ "Và cơm" mà chỉ thấy xới từng muỗng cơm nhỏ rồi cho vào miệng, trước khi gặp Dì em chưa từng nghĩ ăn cơm thế kỉ 21 mà phải khó khăn đến như thế, thật là khổ ải với những người khó tính như em khi ngồi ăn chung với những thành phần "điệu chảy nước " như vậy.**


Tiếp nhé, trong thời gian cô ăn thì em ngồi móc điện thoại soạn tin nhắn cho Dì báo là "tối nay ngủ nhà bạn luôn, không về Dì đừng đợi cửa nha", khoảng một phút sau thì thấy cuộc gọi, nhìn thấy của Dì thì em không bắt máy vì sợ cô đang ăn, lại sợ cô suy nghĩ nhiều về việc em ở đây, không nên thật sự là không nên, em từ chối cuộc gọi thì lập tức tin nhắn của Dì tới ngay "Méc ba mày nè con...==", híc đọc tin nhắn mà em đến rụng rời, vãi thiệt là vãi bà Dì, em nhắn tín đáp ngay sợ Dì gọi cho Ba lúc này thì em chết mất, vì thể nào Ba cũng gọi điện thoại hỏi han em này nọ, phiền hết cả lên."Không phải đi chơi, đang ở nhà bạn, khuya quá hông dám về, Dì ngủ đi, sáng mai con về sớm" và bấm send, cũng phải vài phút sau thì tin nhắn của Dì mới tới "Sáng mai nhớ về sớm, không thì méc ba đó,bye".Đọc xong tin nhắn của Dì mà em thở phào nhẹ nhõm, đôi chân này như trở lại với mặt đất chai sạn, em liếc nhẹ cô thì thấy cô cũng đang nhìn em, rồi sau đó lại múc ăn tiếp.Cô ăn một lúc thì cũng hết và ngước mặt nhìn thẳng cười tươi nói với em:
-Con trai mà nấu ngon nhĩ._Cười tít mắt.
-Hic, toàn cô nấu mà, con chỉ bỏ có nắm hành vào thui, cô để thuốc ở đâu??? con đi lấy cho_Em nhìn và nói.
-Trên tủ lạnh á, hồi bữa uống thấy hình như còn 2 liều_Cô mở to mắt nói.
-Chời ơi, thuốc chữa bệnh khác nhau sao mà uống được cô_Em than vãn.
-Hổng phải, thuốc cảm cúm luôn mà!!!_Cô nói khẽ.
-Nhưng con thấy cô bị cảm sốt chứ có sổ mũi đâu mà cảm cúm cô_Em giải thích.
-Kệ, hông sao đâu, uống được mà_Cô cười trừ.
Em đành phải chịu vì giờ này không biết tiệm nào còn bán thuốc không nữa với lại dù có bán em cũng không có can đảm ra đó, ngõ thì tối mà hình như nãy tới đây em chẳng thấy tiệm thuốc nào trong phạm vi gần cả, xuống tủ lạnh thì thấy quả thật là còn 2 liều, nhìn bao thì có vẻ cũng mới đây thui hàz, nên thôi, em lấy lên cho Cô + thêm li nước lọc.Đoạn cô bỏ thuốc vào miệng và nhấp li nước lọc từng ngụm từng ngụm, rồi từ từ nằm xuống.
-Cô ơi, cô lên phòng ngủ đi, chứ ở đây ngủ không tốt đâu_Em khuyên.
-Cô nằm nghĩ rồi lát lên phòng sau, chứ bây giờ cô còn đau đầu và hơi chóng mặt nữa, con buồn ngủ thì cứ lên phòng cô trên lầu ngủ cũng được, chứ phòng của mấy đứa nhỏ có bụi rồi, lát cô lên dọn sơ rồi cô ngủ phòng tụi nó luôn._Cô nhắm mắt và nói.
Nghĩ cô nói vậy cũng đúng, nên em cũng dạ rồi thì ậm ừ nghe theo, đoạn lên tầng trên vào phòng lấy cái gối xuống để ở ghế, sau đó em xuống bếp lấy cái khăn nhỏ treo trong phòng tắm giặt sơ qua rồi ngâm vào nước ấm, thật ấm, vắt ráo rồi lên đắp trên trán cho cô, và đưa cô luôn cái gối cô khẽ giật mình và nói:
-Chu đáo quá, cô cảm ơn, đang tính đi làm thì con làm hộ, cảm ơn nhé, hì._Cô cười lộ má núm mà khen lấy khen để.
Em chỉ cười với cô một cái và đi từng bước lên cầu thang, đang đi được vài ba bước thì điện thoại rung lên, khẽ móc ra xem thì ôi "Ba 2" gọi em, híc.
p/s:Ba mình xài 2 máy điện thoại, số kia mình lưu là Ba còn số này là Ba 2.^^
Em bụm lại và chạy vội xuống nhà bếp nghe thì Ba làm luôn cho một tràn nào là bạn bệnh thì để sáng thăm, chứ đang đêm đang hôm đi vậy lỡ có chuyện gì thì sao, rồi lum la, sáng về sớm các thứ em ậm ừ rồi nói đóng cửa ngủ kín mít thì đâu có sao, tại thằng bạn con bệnh rồi lí do lí trấu các kiểu. sau một hồi hứa hẹn thì cuối cùng ba cũng nguôi ngoai và nói em là sáng nhớ về sớm, cấm giận Dì, giận là biết tay Ba, cũng vì Dì lo cho con rồi thì này nọ.Nói một hồi cũng xong, em chúc ba ngủ ngon rồi cúp máy, từ từ đi lên cầu thang và khẽ nhìn sang phía ghế sô-pha chỗ cô nằm thì thấy cô như ngủ say rồi, chẳng cử động gì, em nhẹ nhàng tiến lên phòng mà ban nãy em vào lấy gối.
Phòng này trước đây nhỏ đã từng giới thiệu cho em biết là phòng của ba mẹ nhỏ, nãy em lên lấy gối thì thấy 2 cái gối cặp làm cho em càng chắc chắn hơn, nhưng tuyệt nhiên trong phòng chẳng thấy bức hình nào của ba nhỏ cả, chỉ thấy toàn hình của cô thôi thì phải, nghĩ xa lúc đó chắc có lẽ vì cãi nhau to nên cô ghét chú và dẹp hết đi luôn cũng nên, chẳng biết chỉ có thể là suy đoán thôi, em nhẹ nhàng tiến lại gần giường và nằm xuống cảm giác rất sản khoái, rất êm và dường như xua tan được những mệt mỏi mà em đã phải chịu từ việc làm một chuỗi các hành động vào cái khoảnh khắc mà như mọi ngày em vẫn đang yên giấc, hơi mệt xíu em duỗi thẳng thay chân ra thì quẹt trúng một cái gì ý, ngồi dậy và nhìn thì bình thường thôi, là quần áo của cô khi đi làm về, cô làm trong một ngân hàng ở quận 1, váy ngắn đen và áo trắng _ áo khoác ngoài cùng màu quần, chắc vì mệt nên cô chưa kịp cất dọn.
Em đứng dậy lấy cái áo khoác cài vào móc và treo lên trên cái giá, cái áo cũng thế và cả cái váy, nhưng khi đã móc lên giá hết rồi thì chợt nhìn lại, còn hẳn một cái quần chip màu đen ở lại trên giường, kiêu hãnh và lồ lộ nhăn nhó, nhìn kĩ và soi mói thì chất liệu vải mỏng, mang để kìm và bó lại chứ nếu về che chắn thì khẳng định là che không nhiều đâu, chắn chắn là như thế.Khi vừa nhìn thấy chiếc quần chip thì em bắt đầu nổi da gà, những ý tưởng khám phá bắt đầu nảy lên trong em, những tình tiết 18+ bắt đầu lại bay bổng trên cái đầu ngơ ngác và non nớt này...........
Nhưng chưa vội gì cả, lúc đó em lo lắng lắm, vì cảm giác ở nhà một người lạ làm cho em thêm phần hồi hộp hơn nữa, cảm giác như muốn mà không thể, tức tối và khó chịu, nhưng rồi em cũng đánh liều, xuống xem cô thế nào đã rồi mới quyết định chuỗi kế hoạch cần thực hiện trong đầu... @.@

gai dep han

Xem gai dep han hay nhat 2014

 Hắn đóng cửa phòng ôm chầm lấy chị.Hai người mút lưỡi say mê../.
Chị về thăm Việt nam,thằng Út đưa ra phi trường.Chuyến đi nầy khoảng hơn ba tuần.Khi máy bay sửa soạn đáp xuống thành phố Sài Gòn cũ chị bâng khuâng xao xuyến. Đã quá lâu từ ngày lấy chồng qua Mỹ chị chưa về lần nào.Khi ra ngoài trạm hải quan chị ngạc nhiên nhìn người và người đông không thể tả.Rồi chị cũng không ngờ cảnh cối rộn rịp của thành phố Hồ Chí Minh tất bật.Phố xá đầy xe gắn máy, thời tiết âm áp,không như nơi của chị ở gần phố núi tuyết phủ buồn tênh suốt mùa đông. Đẹp thì có nhưng lạnh.Sau nầy chị dời nhà ở gần phố núi đi làm một tiệm su shi của Nhật và Út vẫn làm nghề sửa xe cũng khấm khá.Trước khi chia tay Út nói:
“Chị hai về Việt Nam chơi rồi tui ngủ với ai?!”
“Thì mầy ngủ một mình,không có tao, mầy còn… đi dê mấy con Mỹ cái…ở đó mà buồn!”
Vẫn cái lối xưng hô mầy tao chi tớ nghe rất thân mật mà hai người không bao giờ bỏ,và cũng không ai nhắc đến tại sao ở chung mà không có giấy tờ gì vẫn như trong tình chị em,dù hai người ăn ở hơi lâu.