Gai dep khoa than

Cuối cùng điều tôi sợ nhất cũng đã đến, hôm nay là ngày a Việt vào đón Ly, tôi sợ rằng tôi sẽ mất em mãi mãi, không biết đến bao giờ tôi mới có cơ hội được gặp em. Nhìn L vui vẻ chuẩn bị đi về mà lòng tôi đau quá, một nỗi đau không thể nói nên lời. Tôi cũng lăng xăng để chuẩn bị quần áo cho cháu nó mà làm sao nó hiểu nỗi lòng của tôi. Bữa cơm thân mật để tiễn L lên đường, tôi không hiểu tâm trạng của L như thế nào nữa, trước lúc chia tay L chỉ ôm tôi 1 cái. L nói với tôi câu “tạm biệt”, sao nghe câu này mà lòng tôi đau quá, nỗi đau quá chất chứa quá nhiều trong lòng. Tôi rất muốn khó nhưng vẫn cố cười, tôi nói với L rằng nên về thăm quê nhiều hơn ….

Nhìn bóng dáng chiếc xe khuất dần mà chân tôi không thể nhấc nổi, tôi chỏ biết chôn dấu nỗi buồn trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài. Nhìn những nét chữ tròn trịa, nhớ lại nụ cười nhớ lại khuôn mặt trắng xinh của em mà tôi không thể cầm nổi nước mắt. Đã có đêm nỗi nhớ ấy đã khiến tôi gục đầu xuống gối mà khóc, những giọt nước không biết có đủ để trời cao hiểu hết tâm chân tình của tôi dành cho cháu tôi hay không. Tôi biết giữa tôi và L sẽ chẳng thể có kết cục tốt đẹp dẫu L có mến tôi đi chăng nữa, tôi luôn tự nhủ lòng mình rằng phải quên L đi, phải quên L đi. Tôi vùi đầu vào học và những trò chơi điện tử online trên mạng chỉ để cố quên em. Tôi vẫn hay gọi điện cho L, vẫn hỏi thăm tình hình của L, L vẫn vô tư khi xem tôi như một người chú. Tôi tự nhủ sẽ tìm kiếm một ai đó xinh đẹp nết na như L để về làm vợ….

Rồi thời gian nào cũng làm mọi vết thương lành, tôi cũng thế. Tôi dành cho L một phần trong trái tim tôi để khắc ghi L. Tôi cũng tìm lại thăng bằng trong cuộc sống, tôi cũng hi vọng rằng sẽ có một ngày nào đó sẽ gặp lại L. Nói về gia đình L, thực ra tôi nghe bố tôi kể ngày xưa khi anh V lấy vợ thì ba má anh cũng đã ra sức ngăn cản và nói rằng sẽ từ mặt anh nếu như anh lấy mẹ L bởi vì hai bác ấy nhận ra rằng má L không phải là một người tử tế. Hai anh chị vẫn đến với nhau và đi ra một tỉnh khác sinh sống, có lẽ anh Việt không ngờ lời hai bác đã đúng khi một đêm chị đã ra đi và để lại bé L cho anh với hai bàn tay trắng, có lẽ chị không thể chịu nỗi cuộc sống nghèo đói này. Anh Việt đã nỗ lực làm giàu trên mảnh đất nghèo nàn ấy, anh cũng đã gặp chị ấy nhưng nhất định không cho chị gặp bé L bởi anh sợ sẽ lại mất nó. 
Mới đó mà cũng đã hơn 4 tháng kể từ này tôi chia tay L, tôi vẫn chưa thể quên được L. Hôm nay là những ngày đầu tháng chạp, những chuyến tàu xe đưa những người con phương xa để đón một cái tết bên gia đình. Tôi hồi hộp gọi điện cho L để hỏi thử tết này có về không, câu trả lời tôi nhận được là L đang thuyết phục bố để được đón tết ngoài quê. Nghe câu này mà lòng tôi thật rộn rã, đây là lần đầu tiên L về quê hương đón tết, vậy là sau chuyến về quê hồi hè đã để lại ấn tượng gì đó trong L nên muốn về thăm quê. Tôi quá hạnh phúc, tôi chỉ muốn hét lên để mọi người biết rằng tôi đang hạnh phúc đến nhường nào. 
Hôm nay là 14 tháng chạp, tôi về nhà nội để chuẩn bị mồ mã tổ tiên chuẩn bị cho cái tết ( ở quê tôi là chạp mã) và ông nội tôi cúng tất niên luôn… Tôi chở em gái tôi trên chiếc xe cup mà bố tôi vừa mua cho tôi, đường thì xa tôi phải đi gần tiếng rưỡi đồng hồ mới tới nơi, công nhận quê nội trong lành hơn chỗ tôi nhiều, vì chỗ tôi ở trung tâm thị xã nên xe cộ rất nhiều. Tôi chở em tôi trên con đường làng quen thuộc không hiểu một cái gì đó trong lòng mà tôi cảm thấy thật rộn rã có lẽ tôi đang vui khi hay tin L sẽ về quê đón tết. Nhà nào cũng không khí đón tết rộn ràng nên lòng tôi cảm thấy thật sảng khoái. Bước vào nhà nội tôi nghe tiếng trẻ nhỏ đùa vui rộn ra, thím tôi và cô tôi đang chuẩn bị cho bữa cúng cơm này, tôi phải quản lũ nhỏ để tụi nó không quậy phá bàn thờ nơi ông nội tôi đang chuẩn bị cúng. Tôi không phải vác cuốc ra mà để dãy cỏ mà chỉ trông lũ nhỏ. Ai gặp tôi cũng hỏi sao hôm nay ba má tôi không về tôi vội vàng đáp luôn là bố mẹ tôi sẽ về sau. Tôi xuống bếp để tìm C ( đứa em họ của tôi ), tìm hoài không thấy vì bình thường nó là đứa chăm chỉ luôn phụ giúp mọi việc mà hôm nay lại không thấy nên hơi lạ. Tôi kêu thằng Q ra mà hỏi nó bảo em nó đang bị sốt nằm ở nhà, tôi hỏi nó có ai ngoài đó không thì nó bảo không. Như mở cờ trong bụng tôi bảo thằng Q chăm coi mấy đứa nhỏ để tôi về nhà nó xem em nó thế nào. Tôi chạy một mạch đến nhà chú tôi. Căn nhà vẫn thế vẫn cũ kĩ có lẽ chú tôi bận việc những ngày cuối năm nên không kịp sửa sang nhà của. Cái cửa chính thì bị cái đòn gánh cài chặt bên trong, bực mình tôi phải chạy vòng từ cửa dưới, nhà cửa gì mà dơ quá, hình như chắc cũng ít khi quét dọn. 

Tôi thấy C nằm trên giường, từng hơi thở nóng ran, tôi sờ trán nó nóng ran, không hiểu con bé sốt thế này mà không có ai ở nhà cả công nhận chú thím tôi vô tâm thật. Từng hơi thở nặng nhọc và nóng ran thở ra, tôi thấy tội nghiệp cho con bé quá. Nhìn thấy không có ai ở nhà, tôi thử đánh lớn tiếng thử xem nó có dậy hay không. Tôi chạy xung quanh nhà thử có ai không, tôi cho tay vào mền và đặt lên bụng nó, hơi thở của tôi gấp gáp hơn, tim tôi đạp tình thịch, tôi không thể kìm chế những ham muốn tầm thường của con người. Tôi luồn tay tôi vào cái áo của nó, da nó nóng ran, tôi lần lên cái áo lót của nó, tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống áo lót ấy và đặt tay lên vú của nó. Chắc nó mới học lớp 8 nên hình như ngực của nó cũng chưa to lắm, tôi vân vê hai nhủ hoa còn đang phát triển trên tay, tôi đổi hai vú liên tục. Tôi không ngừng quan sát nó, chắc nó nhận ra có cái gì đó trong người mình, nó kéo hai tay tôi ra ngoài nhưng mắt không màng mở ra. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào quần nó, tôi xoa hai cái mông tròn lẳn của nó. Hôm nay nó bị đau nên tôi cảm thấy không được hứng thú cho lắm. Tiếng bước chân làm tôi giật mình, tôi nhìn xem thì là thím tôi, tôi vội rút tay ra khỏi cái quần nó. Thím tôi mang tô cháo vào cho C, tôi hỏi thím tôi “ sao con C sốt cao vậy thím nó bị nhiễm lạnh hả”. Thím tôi vô tư bảo “nhiễm lạnh gì đâu thực ra lần đầu có kinh nên nó sốt như vẫn đó, vài bữa là khỏe ngay ý mà”. Bây giờ tôi mới biết khi có kinh lần đầu bị sốt cao như thế. Thím tôi bảo tiếp “ông nội cúng rồi đó với lại ba má cháu về rồi cháu vô nhà nội đi”. Tôi chạy một mạch về nhà nội của tôi, tôi không thể không suy nghĩ về C đặt biệt là những gì tôi vừa làm với C. Tôi tìm mãi mà không thấy thím tôi đâu cả, chắc ở ngoài nhà chưa vô. Tôi chạy ra nhà chú thím và bảo thím vào ăn cơm để tôi trong hộ bé C. Hình như C cũng đỡ rồi thì phải, lúc tôi vào thì thấy C đang ăn cháo, khuôn mặt trắng bệt, môi tím tái, đầu tóc rối bù khác hẳn với bình thường. Thím tôi vô nhà nội, tôi ở lại với C. Đợi C ăn xong tôi dọn dẹp xuống nhà bếp, tôi quay lên thì thấy C đang nằm quay mặt vào tường, tôi nhẹ nhàng nằm bên cạnh C. Có lẽ C cũng cảm nhận được hơi thở nặng nề của tôi nằm kề bên. Tôi cho tay vào và xoa cái lưng nóng vì sốt của C, C quay lại và hất tay tôi ra ngoài, vẻ mặt của C nhăn lên làm vẻ khó chịu và không thích hành động của tôi. Tôi tiếp tục cho tay vào vạt áo của C, vì bị sốt nên C không thể đủ sức để chống lại với sức trai của tôi. Tôi cho tay vào ngực và bắt đầu sờ bóp đủ kiểu, tôi vê hai đầu nhủ hoa nhỏ xíu đang phát triển của C. C nằm yên chịu trận C sợ chứ không phải đồng ý với tôi, tôi định kéo áo em lên để chim ngưỡng cặp vú em thì em kiên quyết không cho. Tôi không dám ép nó vì sợ, nó quấn mền thật chặt và nằm vào gốc tường. Tôi uất ức ra cây nhãn gần nhà để cả hết những thứ mà con cu căng cứng của tôi đang chứa. Lúc đó lũ em họ tôi kéo ra nhà chú nên tôi không còn cơ hội nữa, tôi thất thỉu đi vô nhà nội.
Thời gian cứ chậm chậm trôi trong sự mong chờ của tôi, tôi mong chờ từng ngày từng phút cái ngày L về. Bữa 28 tháng chạp tôi nhận được điện thoại của L báo rằng em đã về đến nhà chú ( là chú ruột của L). Tôi thất vọng khi nghĩ rằng L sẽ vô tôi đầu tiên. Tôi xin bố mẹ về nội để dọn dẹp nhà cửa ( nhưng thực ra để gặp em ), bố mẹ tôi không cho bởi vì nhà nội tôi quá xa đi một mình thì không thể yên tâm được. Tôi lại thất vọng và mong ngày mùng một tết. 

Những chùm pháo hoa bắn lên bầu trời, những câu hát happy new year, làm tâm trạng con người vui vẻ hẳn lên. Một năm mới lại về với tất cả mọi người, những lời chúc nhau những ly rượu mà lòng người thêm rộn rã. Tôi chỉ mong sao đến sáng thật nhanh để về nội, để gặp lại cô cháu gái L của tôi. Sáng mùng một tôi kéo mọi người trong nhà dậy thật sớm để về nội chúc tết. Ba má tôi cũng không thể không ngạc nhiên bởi mọi năm tôi là người dậy muộn nhất. Về nhà nội thì đã thấy anh V là cháu L đến thăm tự lúc nào. Tôi gặp lại L, sau 4 tháng L vẫn không thay đổi gì. Khuôn mặt ấy làn da trắng nõn nà ấy chỉ có đầu tóc là thay đổi nên nhìn em có vẻ tiểu thư hơn nhiều. Lúc gặp tôi thì L tỏ ra hồ hởi thì tôi càng cố tỏ ra lạnh nhạt bấy nhiêu, tôi không vồ vập như em. Em kể với tôi mọi chuyện từ chuyện trường lớp, bạn bè của em đến những chuyện vớ vẩn, em nói với tôi rằng chỉ có tôi là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn và ngốc xít của L. Chúng tôi không nói chuyện lâu với nhau được và em xin phép đi về trước để thăm bà con lối xóm. Lần này tôi cảm thấy mình không quá hồi hộp như mình nghĩ, tôi cũng lấy lại cảm giác khi có L rồi L lại đi. Trong dịp tết tôi chỉ gặp L 1 lần, và 1 lần anh Việt vô nhà tôi những không có tôi ở nhà. L phải vô sớm để kịp đi học. Có lẽ cái tết năm ấy khá đặc biệt với lòng tôi khi có L về và tôi cũng rất hi vọng mình trở thành người đặt biệt trong lòng L.

gai dep khoa than

Khuôn mặt chị đờ đẫn khác thường, không ngớt cử động nghiêng qua nghiêng lại. Vầng cổ cao của chị liên tục rướn lên rồi hạ xuống theo nhịp thở hổn hển và từng tiếng rên rỉ nhè nhẹ, sung sướng. Lúc nãy, chị Hoàng đã cởi hai sợi dây vắt qua hai vai của mình để Lợi cạo gió cho chị nên giờ đây, chiếc áo hai dây bằng vải thun voan xanh dương gần như đã tuột hẳn đến nữa người chị và từ nãy đến giờ, hai bàn tay của Lợi đã cử động mày mò, sờ soạng gần hết nữa người chị Hoàng. Nó cảm nhận là thân thể chị Hoàng sao mà mềm mại, mịn màng và thơm tho đến thế ? Mùi da thịt một người phụ nữ đã có chồng, có con trộn lẫn với một ít mùi nước hoa và son phấn tạo thành một thứ mùi đặc trưng không thể nào diễn tả nỗi, càng lúc càng len lỏi sâu vào trong khứu giác lẫn tri giác của Lợi. 

Lúc này, hai bàn tay của thằng em đang len lỏi ra sau lưng con chị, mò mẫm và sờ soạng tìm cách tháo gỡ hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú của con chị. Vì chiếc nịt vú của chị Hoàng cũng không còn mới lắm nên chẳng mấy chốc, Lợi đã tháo được hai cái móc sắt, khiến cho chiếc nịt vú của chị Hoàng lỏng dần lỏng dần rồi xô lệch, rớt rời khỏi người chị và Lợi cầm lấy để riêng một chổ trên giường. Giờ phút này, chị Hoàng yên lặng để cho hai bàn tay của thằng em út bắt đầu thám hiểm hai gò ngực đầy đặn, căng tròn, tràn trề nhựa sống của mình. Tuy đã sinh con đầu lòng nhưng do thiếu sữa, thằng bé con chị phải bú sữa ngoài nên hai bầu vú của chị vẫn còn giữ được nét cân đối, hài hòa của một thời con gái. Khuôn mặt Lợi từ từ nhẹ cúi xuống giữa hai gò ngực chị mình ; nó hôn thành một vòng tròn trên hai gò ngực chị rồi miệng nó khẽ hé ra, ngậm lấy đầu núm vú phải của chị Hoàng, nút nhè nhẹ và không quên lần bàn tay phải của mình lên sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái của chị. Chị Hoàng vừa rên rỉ vừa quằn người, tỏ vẻ sung sướng vô cùng. Để tỏ lòng cảm ơn Lợi và làm cho thằng em thêm phấn khích, hai bàn tay chị Hoàng lần lên không ngớt vò tới vò lui đầu tóc của Lợi. Xin nói thêm về anh Vương – chồng chị Hoàng, hồi chiều, anh sang người bạn nhậu ở khu vườn rẫy dưa bên cạnh và hai người đã rủ nhau tót lên Mười Rót ( địa danh ở mé trên Suối Nghệ) nhậu lẫu bò với một tốp bạn nữa. Giờ đây, anh đang ngủ say như chết trong một căn chòi rẫy nên anh không thể nào biết được giờ đây, chị Hoàng – vợ anh đang say sưa, mê mệt trong mối tình loạn luân, tội lỗi với thằng em út của chị. Giá như hồi chiều, anh Vương ở nhà nhậu thịt gà với vợ anh thì chắc chắn mối tình cấm ngang trái đã không thể nào xảy ra giữa hai chị em Diễm Hoàng và Hùng Lợi. Như vậy, anh Vương không thể nào chối cãi được là người có lỗi ; chính anh đã gián tiếp tạo điều kiện cho hai chị em Hoàng – Lợi loạn luân với nhau do cái tật rượu chè be bét của anh. Chính anh đã bị thằng em vợ cắm sừng vì vợ anh trước sau gì cũng bước vào con đường ngoại tình. Trong gia đình, từ trước đến giờ, quan hệ tình cảm giữa chị Hoàng và Lợi luôn ở mức bình thường, không thân thiện nhưng cũng không mâu thuẫn với nhau ; vậy mà, đêm nay là lần đầu tiên làm tình ân ái cùng nhau, hai chị em lại tỏ ra rất tình cảm, âu yếm, say sưa, cuồng nhiệt, nồng nàn và mê mệt. Khi đã nút chán chê bầu vú phải của chị Hoàng, vì cảm thấy nóng nực và vướng víu nên Lợi ngồi dậy, cuộn chiếc áo thun trắng ngắn tay nó đang mặc lên ngực, vai, cổ rồi vòng qua đầu, lần lượt co hai cánh tay ra khỏi hai ống tay áo. Lợi để chiếc áo thun của nó qua một bên, đè lên trên chiếc nịt vú của chị Hoàng. Lợi tiếp tục cúi mặt xuống, nhè nhẹ ngậm và nút lấy đầu núm vú trái của người chị ruột thứ năm ; còn bầu vú phải của chị, nó cũng không quên lần bàn tay trái lên mò mẫm, sờ soạng, nắn bóp. Bây giờ không biết là mấy giờ rồi, có lẽ là 1 hay 2 giờ sáng, thế nhưng cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa chị Hoàng và Lợi vẫn cứ lặng lẽ tiếp diễn cùng thời gian như ngừng trôi và không gian lắng đọng. 

gai dep khoa than

gai dep khoa than la gi ?

C đã đi rồi còn mình tôi ngồi trên nệm để suy nghĩ lại những gì vừa xảy ra với anh em tôi. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi giờ đây cảm thấy có lỗi với tất cả mọi người. Đôi lúc tôi cảm thấy việc này không nghiêm trọng vì cũng chỉ là quan hệ nhưng có những lúc lại thấy nó quá nghiêm trọng. Tôi vò đầu để suy nghĩ cách giải quyết việc này, nhưng ý nghĩ dục vọng lại bám lấy tôi, nó không hề buông tha cho tôi. Tôi đang lún sâu vào đống bùn tội lỗi, càng cố dứt ra bao nhiêu thì lại càng lún thêm bấy nhiêu để rồi đến khi nhận ra thì đã quá muộn. Bây giờ đã 5h chiều, C tranh thủ đi nấu cơm để mẹ tôi về đỡ phải vất vả, C đứng trong nhà bếp và vo gạo nấu cơm. Tôi không thể kìm chế nỗi mình, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất “dù sao mình cũng đã làm chuyện này rồi, sợ gì nữa”, tôi vô nhà bếp và đặt tay lên vòng ba của C để xoa bóp. C không dám phản ứng, tự dưng tôi cảm thấy thương nó quá, tôi nghĩ mình nên dừng lại và tôi đi ra phòng mình.

Thực ra tuy tôi có hơi đam mê nhục dục nhưng tôi lại là một người anh tốt, bình thường tôi và C xem như không có chuyện gì cả, vẫn vui vẻ trước mặt mọi người. Nhiều lúc thấy em nói chuyện với mẹ tôi mà không thể không làm tôi giật mình, tôi sợ nó nói ra, không biết bố mẹ tôi có chịu nổi cú sốc này hay không nữa. Tôi và em vẫn hay vui đùa cùng nhau vẫn chỉ em học hành bình thường nên bố mẹ tôi khá yên tâm, bố mẹ tôi sẽ không bao giờ biết bí mật khủng khiếp của hai anh em tôi. Tôi không hiểu vì sao 2 anh em tôi diễn kịch hay đến thế để che đi tội lỗi động trời này trước mặt mọi người trong gia đình. Tôi thì vẫn như thế vẫn như thế, tôi luôn tìm cách sờ mó em mỗi khi ở nhà, khi thì đang xem tivi khi đang rửa chén… nói chung tôi luôn tìm cách đụng chạm vào thân thể nó còn nó luôn tìm cách tránh tôi. Từ ngày có C tôi ít la cà quán net, tôi cảm thấy mình không còn hứng thú với việc tụ tập hút thuốc, nhậu nhẹt gì nữa. 
Một buổi chiều khi không có ai ở nhà ( bình thường mẹ đi làm cả ngày, bố tôi đi dạy, em gái tôi học buổi chiều ), tôi lại lần nữa đi vào đống bùn nhơ nhớp ấy. Tôi cất tiếng gọi C, chắc nó hiểu tôi gọi nó là vì việc gì, nó im lặng mà đến gần tôi. Tôi không hiểu vì sao nó như một con mèo ngoan đến thế, không một hành động phản ứng, không một lời nói gì cả. Tôi đứng dậy hôn lên mái tóc dài mượt của nó, nhìn ánh mắt nó toát một vẻ lạnh lùng, tôi không thể hiểu tại sao nó lại như thế mà tôi cũng không muốn dành thời gian suy nghĩ nó. Tôi không biết mình phải nói như thế nào với nó, tôi sờ và bóp ngực của nó, tôi nói vài câu để phá vỡ cái im lặng của ngôi nhà. 
- C em cho phép anh nhé
- Anh mà cũng hỏi em câu ấy à, lần trước tại sao anh không hỏi em câu đó đi, nếu như em không cho phép anh có buông tha cho em không.
Em đáp lại với lời lẽ đanh thép, em cố giữ lại để những dòng nước mắt không tuông ra khỏi khóe mi của em, từng tiếng nói trong nghẹn ngào. Nó nói đúng, bởi tôi nói câu đó cũng chỉ là thừa, nếu như nó không cho phép thì tôi cũng sẽ làm như thế với nó. Lúc này tôi không còn suy nghĩ đến cảm giác của nó nữa mà chỉ quan tâm tới bản thân mình, mình đang cần gì, mình đang muốn cái gì. Tôi hôn nó, như những nụ hôn lần trước tôi cũng hôn lên môi mà và mái tóc dài của nó, hai bàn tay tôi lần mò hai bầu vú của em, tôi xoa bóp mạnh để gây cảm giác đau cho em (thực ra khi đó tôi lại thích khoản làm tình bạo lực), tôi không muốn làm điều đó trên cơ thể của người con gái tôi yêu. Và có em, bao nhiêu suy nghĩ bệnh hoạn của tôi sẽ trút lên em. Tôi vò hai bộ ngực qua cái áo khoác, em có cảm giác đau. Em vẫn cố tránh nụ hôn của tôi, tôi càng cố gắng để làm em vui thì em lại làm ngược lại. Chắc bây giờ em đã hối hận khi vào nhà bác để học tập, nó không còn là một nơi lí tưởng cho học hành nữa mà nó trở thành một nhà tù đối với em. Ở ngoài đó có thể không có điều kiện thoải mái như trong này nhưng em đang mất đi cuộc đời mình khi bị dày vò bởi chình người anh mà em vẫn hay ngưỡng mộ khâm phục. 

Tôi cởi chiếc áo khoác của em ra, em mặc cái váy liền hai dây. Bờ vai trần của em thật gợi cảm, tôi nghĩ khó người đàn ông nào cưỡng lại sự quyến rũ của C. Cái váy hoa mỏng bó sát người càng tôn nên nét gợi cảm của người em, Hai đầu vú hồng ẩn hiện dưới cái váy. Thật là một tuyệt tác của thiên nhiên và thật hạnh phúc khi chính mình lại được thưởng thức cái vẻ đẹp ấy. Bàn tay tôi luồn từ dưới chân em lên đến hai ngực, làn da ấm áp của em xua tan đi cái lạnh mùa đông ở bên ngoài. Nước mắt của em rất muốn ra nhưng em vẫn cố, em không muốn khóc trước mặt người khác và đặc biệt là không muốn khóc trước mặt tôi. Nhìn gương mặt thanh tú của em mà tôi thấy thương em quá, tôi không muốn dừng lại, tôi cho tay vào và cởi chiếc quần lót của em ra ngoài và cởi luôn cái váy của em. Em cố lấy cái mền để che lại cái thân trần truồng trước mặt tôi. Đây không phải là lần đầu tiên thấy cơ thể của em nhưng tôi vẫn bị kích thích trước những cảnh như thế. Tôi bú liếm khắp cơ thể nó, tôi bú mút hai cái nhũ hoa của em, lâu lâu tôi lại cắn một cái để làm em đau. Tôi tụt cái quần của mình xuống, con cu đã sẵn sàng chiến đấu. Tôi bắt đầu đút vào cái bím của em, tôi bắt đầu nhấp, có lẽ kích thích hơi ít nên chất nhờn trong em ra chưa nhiều. Tôi bắt đầu nhấp, em vẫn còn khá đau, nhìn khuôn mặt em nhăn lên vì đau đớn. Tôi rút con chim ra khỏi bướm em khi cảm thấy có một luồng xung điện gì đấy chạy trong người. Tôi dẫn C vào trong phòng vệ sinh và phóng tinh dịch với nước tiểu lên bụng em và vú em làm tôi cảm thấy rất sướng. Tôi đi lấy nước nắm để cho em tắm. Có lẽ đây là hành động tốt trong trong chuỗi tội lỗi của tôi. Từng dòng nước ấm áp làm tôi cảm thấy sảng khoái trong người nhưng trong tâm hồn tôi và em vẫn chưa thể vui vẻ được. Em cố lấy thân mình để che đi không cho tôi thấy cơ thể của em, tôi không quan tâm lắm bởi bây giờ C là của tôi, nó sẽ mãi mãi là của tôi.

Tắm xong tôi lên phòng khách xem tivi còn C vào trong phòng không biết nó đang làm gì. Xem tivi tôi cố xua đi hình ảnh nhục dục của C để nghĩ đến Yến người mà tôi yêu thương nhất nhưng giờ đây thì tôi không thể xua đi hình ảnh trần truồng khi không có ai ở nhà. Trong một tuần chỉ có buổi này là hai anh em tôi ở với nhau, tôi không muốn phí cả buổi chiều. Tôi bước vào phòng nó, nó đang nằm trên giường, chắc nó đang khóc thầm hay dỗi giận tôi. Tôi nhẹ nhàng lại gần và nằm bên cạnh nó. Tôi thấy nó đang ngủ, tôi không nỡ làm phiền nó, dù sao cũng là anh em mà. Tôi nhẹ nhàng lại bàn học của em, tôi muốn xem thử em học hành thế nào. Tôi vô tình thấy 1 cuốn vở bình thường khác nhưng bên trong là nhật ký của em, tính tò mò trỗi dậy, tôi đêm ra xem. Thì ra sau khi tôi phát hiện cuốn nhật ký kia thì mấy ngày sau nó đã viết lại cuốn khác. Tôi lật ra xem, cuộc sống của nó cũng khá đơn giản chỉ là xoay quanh vấn đề học tập, gia đình, bạn bè tình bạn tình yêu… Có lẽ nó cũng có khá nhiều thằng theo đuổi hay sao ấy, đôi khi nó lại viết anh chàng này anh chàng nọ tỏ tình với nó, nó từ chối tất cả. Trong số ấy có thằng lớp trưởng lớp nó, có lẽ tôi tự tìm hình bóng của mình trong thằng lớp trưởng ấy, chắc tình cảm của nó cũng mãnh liệt như tôi dành cho Yến còn khi có con C chỉ xem là bạn thân. Trong cuốn nhật ký ấy tôi mới hiểu hết nỗi khó xử của C, có lẽ con gái ai cũng giống nhau họ không muốn làm đối phương phải khổ còn tôi đã vô tình đánh mất tình bạn trong sáng tốt đẹp ấy và vô tình làm khó xử người mình yêu thương. 

Đến đoạn tôi ép nó làm tình thì thấy nó viết thật nhiều, có lẽ hôm đó là ngày mà nó cảm thấy dài nhất trong đời nó, nó nói không nghĩ tôi lại làm điều tồi tệ đó với nó. Thực sự nó không biết phải phản ứng như thế nào cả. Thực sự nó rất thương gia đình tôi, nó xem tất cả là một nhà, nó xem tôi như anh trai của nó vậy mà…. Ba dấu chấm trong cuốn nhật ký làm tôi đau qua, tôi cứ ngỡ như mình đã chiến thắng, cứ ngỡ mình có nó như một con búp bê. Tôi thật tội lỗi, một tội lỗi quá lớn. Tôi hiểu em không muốn làm lớn chuyện này lên vì em không muốn phá nát hạnh phúc gia đình này, em sợ mọi người sẽ xa lánh tôi và tôi còn tương lai gợi mở phía trước. Tôi cảm thấy mình hèn hạ quá, tôi đọc mà những dòng nước mắt chỉ muốn tuôn ra để tôi đỡ xấu hổ. Trong nhật ký ấy nó bảo cảm thấy có lỗi với P., thực sự tôi không biết P đâu là ai, có phải chú họ hay không nữa ( do ở nhà kêu tên khác ). Nó bảo sau này phải đối diện với chồng nó như thế nào đây, đối diện với mọi người như thế nào. Tất cả những nỗi khổ của nó là do tôi gây ra, tôi gây ra cho nó nỗi đau quá lớn. Nó không hề hận tôi mà chỉ trách tôi, nó vẫn dành cho tôi những tình cảm tốt đẹp. Tôi cảm thấy xấu hổ quá, tôi không xứng đáng với tình cảm của nó, giá như nó cứ hận tôi, cứ khinh bỉ tôi cứ ghét tôi thì có lẽ tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Bàn tay run run gấp quyển nhật ký lại và cất lại chỗ cũ, nhìn nó ngủ trông đáng thương quá, tôi rất muốn làm gì đó để nù đắp lại cho nó, bù đắp lại những tổn thương trong lòng vì tôi. Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là biết kìm chế lại dục vọng của mình để không làm tổn thương cho em nó nữa. Tôi sẽ chấm dứt hết mọi việc, chấm dứt tất cả, như thế có khi tôi thấy dẽ chịu hơn rất nhiều. Nhưng hình như tôi và C có duyên nợ gì hay sao khi chúng tôi chưa thế chấm dứt với nhau….

gai dep khoa than

Buổi tối ở miền quê luôn yên bình và tĩnh lặng chứ không ồn ào những âm thanh náo nhiệt của phố thị như lúc ở nhà. Ở đây , người dân quê luôn mộc mạc và chất phác , đúng như cái chất nhà quê của họ. Những khi đêm về , cánh đàn ông thường tụm năm tụm ba nhâm nhi ly đế và đưa cay cùng các thứ mồi cũng mang đậm chất dân dã như cóc ổi , con lươn con cá họ bắt dưới sông lên. Mà ở đây hình như đàn ông con trai ai cũng biết uống rượu cả. Ngay như thằng Cu Đen mới 17 tuổi như cũng là 1 đứa đệ tử thân tín của thần ve chai. Một ngày nếu nó không tợp vài hớp rượu đế thì cả ngừơi nó giống như cây cờ không có gió. Chắc nó muốn chứng minh câu '' nam vô tửu như kì vô phong '' là đúng !!


Từ lúc về nhà ông bà ngọai , thằng Dũng cứ tò tò đi theo thằng Cu Đen như hình với bóng. Chả là cái thằng Cu Đen này tuy lầm lỳ ít nói nhưng là đứa có lắm tài vặt. Những con diều nó làm lúc nào cũng bay cao và nay xa hơn con diều của những đứa khác. Đó là chưa kể tài buông nỏ bỏ câu của thằng Cu Đen nửa. Nói chung thằng Dũng cứ gọi là mê tít thằng bạn hiền như cục đất này. Có khi cả ngày nó ở lỳ bên nhà thằng bạn rồi cùng ăn cùng ngủ cùng chơi. Cái tuổi niên thiếu tuy không còn trẻ con nhưng cũng chưa phải người lớn nên còn rất ham chơi như vậy đó.

Có những buổi tối mãi chơi bên nhà thằng Cu Đen , đến khi nhìn đồng hồ thì đã khuya nên nó cũng làm biếng về nhà. Thế là cu cậu nhảy tót lên giường thằng bạn ôm thằng này đánh 1 giấc tới sáng bét mới mò dậy chạy về nhà.

Ba thằng cu Đen là ông Năm Cụt. Thật ra ông ấy tên Năm nhưng vì bị cụt mất 1 chân nên người ta gọi là Năm Cụt để phân biệt với những ông Năm khác trong xóm. Tuy bị cụt 1 chân nhưng ông ta bơi lặn như con rái cá và 1 là tay thợ thuyền hạng nhất xóm này. Chỉ có điều ông ấy mê rượu hơn mê vợ , tối nào mà không có vài ly vào người là ông cứ kiếm chuyện gây gỗ với vợ con. Mà cũng thật lạ , tuy thích uống rượu nhưng ông không uống được nhiều , chỉ vài ly là ông say tít và lăn ra ngủ. Ông không có thói quen có tí rượu vào là nói năng nhăng nhít chửi chó mắng mèo như người khác.

Tối nay cũng vậy. Thằng Dũng vừa buông cái chén sau khi lùa nốt những hạt cơm cuối cùng vào miệng , nó đứng dậy vừa đi kiếm nước uống vừa nói trống :

_ Con qua nhà thằng Cu Đen chơi nha bà ngọai !

Rồi không đợi bà nó hỏi gì thêm nó đã phóng chân tót ra sân vào chạy về hướng nhà thằng bạn mới quen này. Bà nó chỉ biết lắc đầu nhìn theo rồi biểu con Mai dọn dẹp chén bát.

Buổi tối ở miền quê thật yên bình. Lúc này tuy chỉ mới hơn 8h tối nhưng trên cao bầu trời đã lấp lánh những ánh sao đêm. Bầu trời không chút mây đen khiến cho nguời ta có cảm giác vừa khoan khóai vừa hả hê. Thằng Dũng nhìn lên trời rồi hít 1 hơi dài 1 làn gió mát vào tận tâm cang mình.

Nhà thằng Đen tuy không quá xa như cũng không gần như nhà ở thành phố cứ san sát nhau. Muốn tới nhà nó phải đi qua con đường khá vắng vẻ , chưa kể ban đêm tiếng cô trùng ếch nhái cứ kêu rỉ rả nghe rợn cả người. Thằng Dũng kiểng chân rảo bước nhanh hơn.

Nhà thằng Đen đã khóa cổng trước tự lúc nào , nhưng không sao , khóa cổng trước thì vô cổng sau vậy. Thằng Dũng biết rõ nhà thằng Đen luôn ở nhà dưới chứ ít khi ở nhà trên. Và nó biết bây giờ thằng Đen đang lấy mấy cuốn truyện tranh hentai mà nó lén ba má nó mua đem về đây. Nó biết thằng Đen đang ở đâu lúc này.

Vừa buớc vô nhà thì nó đã nghe tiếng dì Huệ _ má thằng Đen _ hỏi :

Qua kiếm thằng Cu Đen hả con ? Nó mới đi công chuyện cho dì. Con ngồi chơi đợi nó một chút nghen.

Thằng Dũng vừa ngồi xuống ghế vừa đảo mắt nhìn xung quanh. Nhà thằng Cu đen hơi nghèo nên của cải chẳng có gì. một chiếc tivi màu nội địa 14 inch đã cũ kỹ lúc lên hình lúc không , chiếc xe máy cà tàng từ thời bảo đại còn sót lại tới bây giờ. Và nhà thằng thằng Đen không có tủ lạnh hay máy tính.

Dì Huệ má thằng Đen là 1 phụ nữ đã gần 40 như chỉ có 1 đứa con nên trông còn khá trẻ. Ở dì tóat lên cái vẻ hiền lành chân chất của người phụ nữ Nam bộ. Dáng người đầy đặn với cánh tay tròn lẳn đầy thịt. Khuôn mặt phơn phớt hồng và đôi chân mày hơi rậm. Bình thường dì hay mặc bà ba , chỉ khi đi đâu xa hay tiệc tùng cưới hỏi dì mới mặc áo dài. Và tối nay cũng thế , dù mặc chiếc áo bà ba màu tím hoa cà với chiếc quần vải đen làm làn da bên hông dì đập vào mắt thằng Dũng thật khêu gợi hấp dẫn. Nó nhìn kỹ dì Huệ. Uhm ... người phụ nữ này trông khá ngon mắt ấy chứ ?! Cặp ngực vừa vặn như ẩn hiện bên trong chiếc áo bà ba mỏng manh và cái mông to tròn nhìn mát con mắt.

Dì Huệ không biết thằng Dũng đang lén nhìn mình nên vẫn thản nhiên đang quay lưng về phía nó vừa nấu ăn. Thì ra nhà thằng Đen chưa ăn cơm. Nó cứ nhìn cái mông của dì lúc đứng bên này lúc đứng bên kia mà thấy thằng nhỏ bắt đầu cương lên trong quần. Bất chợt nó thấy dì Huệ bước ra sau nhà lại cái lu sành mà nhà nó dùng để rộng cá rồi khom người vào cái lu để bắt cá làm đồ ăn. Cái dáng dì đứng lom khom chổng mông ra ngòai như thế khiến thằng Dũng nứng bấn lên. Nó không ngợi gì nhiều , liền chạy tới đứng sau lưng dì Huệ rồi tay ấn người dì vào cái lu không cho đứng dậy , một tay nó vuốt nhẹ mông dì rồi lần vào cái rãnh sâu hoắm tìm tòi khám phá. Dì Huệ đang định đứng lên chợt thấy có người đè mình xuống thì phát hỏang định la lên thì lại thêm cảm giác có người đang ve vuốt mu *** mình. Thằng Dũng chứ không ai khác. Hèn chi nãy giờ dì có cảm giác có người đang nhìn theo mình.

Thằng Dũng chơi chiêu đánh nhanh rút gọn. Nó chộp tay mò mẫm cái mu no tròn lạo xạo những sợi lông bên ngoài lớp vải quần dì Huệ. Cái mu *** mập mạp bắt đầu ươn ứơt khi bàn tay thằng Dũng vào. Nó cảm nhận được dì Huệ cũng bắt đầu nứng lên. Nó thọc tay vào bên trong quần dì Huệ mò mẫm cái *** đã ướt nhẹp. Thì ra bà dì của nó cũng thộuc hàng dâm chúa , mới mò mẫm tí xíu mà nứơc nôi lênh láng thế này...Rồi không chờ thêm nữa , nó nắm lưng quần dì kéo xuống làm lộ ra cái mông no tròn trắng trẻo cùng cái mu *** ẩn sau cái khe sâu hoắm của người đàn bà nọ. Lần tay cởi cái khóa quần ra rồi nó kéo con cặt cứng ngắt ra ngòai kề vào lỗ *** dì Huệ nắc lia lịa. Rồi cũng thật nhanh , nó thấy cả người tẩn mẩn sướng và thì , một dòng tinh khí bắn thẳng vào người dì Huệ. Nó nhanh chóng nhét con cặt con cứng ngắt vào quần và chạy bén về nhà , chẳng đợi thằng Cu Đen về chơi với nó.

Dì Huệ đứng lên sau khi thằng Dũng đã bỏ chạy. Vừa kéo quần lên dì vừa nghĩ : cái thằng gan thật , nó dám hiếp dâm mình.

Rồi dì chợt nghĩ : cái thằng còn nhỏ mà con cu bự quá , đã ghê. Chẳng bì với ông chồng hay say xỉn của mình...

gai dep khoa than

Xem gai dep khoa than hay nhat 2014

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.