Gai dep khoa than

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

gai dep khoa than

Hai đứa trẻ vẩn chỉ là hai đứa con nít còn ngây thơ, trò chơi cũa chúng nó chỉ có vậy thôi nhưng chúng nó cũng thỏa mãn rồi. Một đôi lần, khi không có ai ở quanh, thằng Trí lợi dụng đùa giởn với thằng Tý đang được con Út bồng, để thò tay vô áo con bé và mò vú của nó làm con Út đỏ mặt. Nhưng tuy vậy con Út cũng không phản đối, nó chỉ thì thầm :
- Anh Trí kỳ quá, coi chừng người ta thấy bây giờ.

Trò chơi vụng về của hai đứa có lẻ sẻ kéo dài như vậy cả tháng, cả năm nửa nếu không có một biến động bất ngờ. Tối hôm đó, ông Tư dẩn cả nhà đi ăn giỗ ở Biên Hòa, thằng Trí thì viện cớ ngày mai phải thi nên ở nhà học bài, giửa hai người làm thì con Út nhường cho chị Sáu đi theo gia đình ông Tư, còn thằng Tâm thì biến đâu mất từ xế chiều. Đến 9 giờ tối thì thằng Tâm mò về, mặt nó hơi đỏ có lẻ vì uống vài chai bia với bạn bè, nó leo lên giường ngũ ngay. Thằng Trí sau khi học bài xong, cũng vào ngũ. Nói là ngũ chứ thật ra là để thò tay xuống vuốt ve con Út , và bóp vú nó ! Cả hai cười khúc khích làm thằng Tâm bật ngồi dậy

gai dep khoa than

gai dep khoa than la gi ?

Hạnh ưỡn cao mu l*n chà sát hẩy bạch bạch vào mặt Vinh, thấy Hạnh không phản đối lại kêu tên Danh, ông biết nàng đang tưởng Danh đang bú l*n nàng ông cứ lăng im, thành công ngoài sức tưởng tượng của Vinh biết được như vầy thì ông đã chơi Hạnh từ lâu, đẩy hai chân nàng lên cao ông bú lỗ đ*t Hạnh, Vinh liếm l*n bú đ*t từng cơn sướng khoái tràn ngập trong người Hạnh, Vinh lấy ngón tay chọt sâu vào lỗ đ*t của Hạnh nàng cong người lên hai tay bấu chặt tóc vinh ghì sat đầu Vinh vào l*n mình
- Quay lại đi anh… đưa c*c anh cho em bú, em muốn bú c*c anh……. lâu lắm rồi em chỉ đợi ngày hôm nay cho em nếm c*c anh a…. a…. anh bú sướng a…… a…

gai dep khoa than

Về phòng, tô cháo nóng làm Hoa nứng trở lại, thân thể nóng ran lên, dán ngực vớI hạ bộ lên người tôi, ôm đã thật đã. *** nàng nóng máy sẵn hay sao mà nóng ấm mặt tôi úp vô đó. Rồi lại liếm, lại húp nước ***. Và cái *** bị tôi đụ đâm tơi tả. Hoa rên :

- Sướng quá, sướng quá, anh ơi !
- Không ngờ bà dâm quá cỡ thợ mộc!
- Nồi nào úp vung đó anh ơi ! anh dâm thì em cũng không thể không dâm được, lỗ lã sao, khỉ à !!!
- Chị bà cũng tày trời dâm quá là dâm, đúng như bà nói!
- Chị có dâm anh mới biết thêm được cái *** khác ! Thích mà còn làm bộ!

Trong khi tụi tôi đụ thì chị Thanh dẫn chồng đứng ngoài cửa hé nhìn đụ, cặc ảnh bị chị Thanh vọc đến cương cứng rồi hai vợ chồng về phòng làm tình lần đầu thật thỏa mãn sau hơn ba bốn năm. Sáng dậy, chị Thanh kể lại cho hai đứa tôi nghe như vậy rồi cởi trần truồng đòi tôi đụ nữa. Hoa cười nói : - Em cho chị mượn chồng em một ngày nữa đó! Thấy chị mê cặc chồng em, em cũng thích mà cũng đỡ lo hơn mấy con mẹ làm cùng hãng ảnh ! - Con này chịu chơi, chị thương em lắm; hồi còn con gái em là người được chị thương nhất nhà,vừa trẻ vừa da trắng như trứng gà bóc! Chị bắt đầu mê cặc dượng nó rồi đây ! Chị mượn thôi, chị cũng biết phận chị mà !

gai dep khoa than

Xem gai dep khoa than hay nhat 2014

Trong người Hùng lúc này cảm thấy bức bối và khó chịu lắm, dù Ly đã rửa bát xong và đi về từ lâu. Lúc nào Hùng cũng chỉ nghĩ đến những giây phút cặp nhân kia sát lại với nhau lúc Ly ngồi ăn, và lúc dạng ra, nhón lên lúc ưỡn người gắp thức ăn bỏ vào bát cho Hùng. Cặp ngực kia cứ tưng và tưng như đang nẩy nẩy trước mặt Hùng giờ phút này.

Nằm trên giường, Hùng khép luôn cả 2 cửa phía trước lại mà mơ màng. Vẻ mặt phê tê lê mê như ăn phải bùa mê thuốc lú, hay khi lắc thuốc vậy. Rồi dần trôi vào giấc ngủ trong mệt mỏi lúc nào không hay.
Mãi đến chiều muộn, Hải mới lò dò trở về nhà. Gọi mãi Hùng mới dậy mở cửa, Hải trách sao lại đóng hết cửa cho nóng thế? Rồi nằm bịch ra giường nằm ngủ, để thằng em chỏng chơ ngồi 1 mình đến phát tội.
Hùng im mà nghe Hải trách sa sả, hắn rủa thầm “anh mà ở nhà lúc trưa, thì có mà…”. Rồi hắn ước sao giờ Ly lượn qua đây ngồi với hắn 1 hồi, kiểu gì Hải cũng “cứng đu” mà dậy ngay.
Ấy vậy mà trời không chịu lòng người, Ly vẫn ở bên phòng ôn tập. Thanh thì ở nhà bạn cả sáng, chiều rồi đi làm luôn.

Hôm nay, mới 10h đã thấy Thanh lò mò về phòng, Ly ngạc nhiên lắm. Mặt Thanh hí hửng mà reo lên “ngày mai tao được nghỉ làm mày à!”.
“Mai tao đi đón em gái tao cả ngày, chiều mới về đây đấy!” – Ly đáp lại.
Liền đó, mặt Thanh ỉu xìu ngay tức khắc. Mới lúc nãy Thanh còn định về rủ con bạn ngày mai lượn đi chơi cả ngày cho đã, vậy mà bây giờ lại…
“Thế là ngày mai tao lại ngủ nướng tiếp à?” – Thanh hỏi vớt vát.
“Ờ, sáng sớm tao đi sớm để xuống bến Nước Ngầm đón em Tâm. Sau đó đi với cô sang nhà bác, chắc chiều mới về đến nhà được!”
“Ớ, thế mấy giờ mày đi?” – Thanh nhăn mặt.
“Tầm khoảng 7h30’ là tao xuất phát từ đây rồi.
“ờ ờ…. Thế chắc là tao lại nằm ngủ nướng đến trưa, rồi kiếm cái gì ăn thôi! Thế trưa nay mày không nấu cơm ăn thật à?” – Thanh lại tò mò hỏi.
“uh, lúc trưa ăn cùng thằng cu bên phòng. Hắn nấu ăn ngon lắm, mà lại ăn ít. Làm cuối cùng tao phải ăn cố, căn hết cả bụng ra!”.
“Lúc trưa mày cũng mặc thế này à?” – Thanh nhíu mày
Lúc này, Ly đang mặc bộ đồ ngủ màu bạc, mượt mà. Màu áo quện với màu da càng tôn thêm vẻ trắng bóc như vỏ trứng của Ly. Trông Ly thật là xinh tươi.

“không, tao mặc cái quần cộc và áo Pull. Đang treo trong nhà tắm kìa!” – Ly thắc mắc.
Thanh nhìn vào nhà tắm rồi gật gù như hiểu ra – “chả trách thằng em ăn chẳng được nhiều?”.
“ủa, là sao mày?” – Ly thắc mắc.
“Mày mặc thế còn gì? Tao mà là con trai ở cùng phòng mày thì kiểu gì cũng măm măm ngay cặp giò của mày thôi! Hiểu chưa?” – Thanh giỡn giỡn.
“Tao cũng không để ý. Chả trách thằng em nói chuyện với tao mà cứ ngắc ngứ mãi!”
“he he… mày tính cua nó à?” – Thanh cười giả lả.
“điên mày! Cu ấy mới chân ướt chân ráo ra đây chơi mấy ngày, tán tỉnh gì?” – Ly đỏ mặt.
“Ế, biết đâu đấy!!”
Cả hai giỡn nhau chí chóe một lúc rồi chạy sang bên phòng cuối kiếm mấy đứa con gái cùng hội mà tám chuyện cuối tuần, trên trời dưới đất.
Đêm khuya, từng chiếc xe máy, từng người một tìm về xóm trọ. Hầu hết là của dãy bên nhà tầng đối diện. Có người thì đã ngủ từ lâu, có người thì cứ đóng chặt cửa, ru rú trong phòng, có tầng thì lại giao lưu giữa mấy đứa sinh viên về mấy game đang chơi.
Tầng dưới thì nhí nha nhí nhố, lanh lảnh tiếng mấy đứa con gái cười đùa…..

Sáng sớm, 7h30 Ly lếch tếch xách cái cặp đeo chạy ra bến Bus đứng đợi 59-60. Chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy xe nào có thể lên được cả. Có xe thì bỏ bến chạy thẳng vì cùng lúc nhiều xe trờ tới quá, thành ra lái xe cũng không muốn chờ lâu, lái đi luôn. Có xe thì đón khách cách chỗ đợi khá xa, lúc Ly chạy đến nơi thì cửa xe đã bắt đầu đóng lại và chuyển bánh. Làm cho Ly tức tối không sao tả được.
11h là phải có mặt tại bến xe Nước Ngầm, mà bây giờ đã là 8h30 rồi. Ly mà không đi kịp thì có thể sẽ không kịp giờ mất thôi.
Bực bội, Ly mở túi xách lấy cái điện thoại ra nhắn tin với em gái. Nhưng mà lúc này mới chợt nhớ là….trong túi không còn bao nhiêu tiền. Hix… thẻ ngân hàng để cùng với đăng ký xe ở phòng mất tiêu rồi.
Cũng tại hôm trước chạy lên nạp học phí, rồi cả lấy bằng lái xe. Về nhà xoay xoay lại bỏ luôn ở trên bàn, giờ thành ra gần như hết tiền mà lại như thế này đây. Lát nữa xuống dưới đó, lỡ có việc gì thì lấy đâu ra tiền? Chẳng lẽ nói là quên ở nhà để cho cô nói là đoảng à? Không có đâu. 
Lê tấm thân nặng nhọc quay trở về phòng trọ, Ly lấy máy gọi cho Thanh ngay.
“á lồ! Sao thế mày?” – giọng Thanh ở đầu dây bên kia vang lên, không có tí xíu nào gọi là ngái ngủ vì nướng cả.
“Tao quên đăng ký xe với lại thẻ ATM trên bàn. Mày cầm ra cổng cho tao cái nha, đang gấp!” – Ly vừa đi vội vàng, vừa thở hổn hển vừa nói.
“ờ, mày về đến cổng thì kêu tao!” – Thanh đáp gọn lỏn.
Một lúc sau, Ly xuất hiện ở cổng, nhá máy cho Thanh ra mở cổng, kèm theo một câu dặn dò. – “Đi đâu cũng phải cẩn thận nha cô. Toàn quên mấy thứ vớ vẩn không thôi!”.
Ly đứng thở hồng hộc trước mặt Thanh, nhìn vào trong xóm trọ, cầm những thứ cần thiết, nói với Thanh vài câu rồi lại hộc tốc quay người bước ngược trở lại. Thanh đóng cửa rồi đi về phòng.

“Hắn sướng thật, cuối tuần mà người yêu đến chơi. Lại đúng cái lúc mình vắng nhà nữa chứ! Không biết anh chị có… “ – vừa nghĩ thầm trong bụng, Ly lại cười tủm tỉm.
Trước cửa phòng lúc nãy, Ly thấy có đôi dày da màu đen của đàn ông. Chắc là người yêu của Thanh mới về.