Gai dep lon dep

Gương mặt của Hằng rất là nghiêm trang, nhưng đỏ hồng vì có lẽ hơi xấu hổ vì lời đề nghị của mình. Trông nàng bây giờ thật xinh đẹp và gợi cảm giống y như cái khuôn mặt ngày nào khi hai chúng tôi ở trong nhà kho vuốt ve lên những vùng nhạy cảm của nhau và hồi tưởng về truyện sex. Hằng bảo tôi tháo tấm khăn quấn ngang hông. Tuy dương vật của tôi đã dựng thẳng lên chỏi cái khăn tắm vươn ra phía trước, nhưng tôi cười bảo với nàng chim tôi không thể cương nổi nếu như nàng không chịu trần truồng giống tôi. Hằng nguýt tôi rồi đưa tay cởi chiếc áo thun qua khỏi đầu. Dương vật của tôi càng chỏi cái khăn lên cao khi nhìn thấy làn da trắng muốt của nàng và hai núm vú đang ẩn hiện trong cái coọc -xê bằng ren trắng. Hằng chậm rãi tháo luôn cái coọc- xê để lộ hai bầu vú tròn trịa trắng hồng làm cổ họng của tôi như muốn nghẹn lại. Nàng thấy tôi ngồi im như trời trồng không chịu tháo tấm khăn tắm ra khỏi người, thì hiểu lầm là tôi còn muốn nàng cởi thêm, nên nàng đưa tay cởi luôn cái quần jean đang bó chật hai bắp đùi của nàng. Bây giờ thì nàng đã hoàn toàn trần truồng, trước mặt tôi hiện ra rõ mồn một vùng tam giác màu đen thẫm với những sợi lông mượt mà nằm gọn gàng bên dưới háng, làm tôi nổi hứng thêm giống như đang ngấu nghiến truyện sex và vuốt cu vậy. Nó quả thật là một vưu vật đã được hoàn hảo đang chờ người thăm viếng. Càng nhìn tôi càng thấy âm hộ của nàng thật tròn trịa và đầy đặn. Tôi chỉ muốn quỳ xuống trước mặt Hằng để hôn hít lấy vùng kín huyền ảo ấy. Thấy nàng đã cởi bỏ tất cả, tôi cũng tháo tung chiếc khăn tắm đang quấn trên người ra. Dương vật của tôi chỉa ra căng cứng như khúc củi. Tôi nghe được tiếng thở hắt trấn tĩnh của Hằng. Giọng nàng như lạc đi.

gai dep lon dep

Từ cái xóm lao động nghèo này ra đến thành phố chỉ chưa đầy 3 cây số, nhưng cuộc sống của 2 nơi thì lại hoàn toàn khác nhau, khoảng cách giữa nhung lụa và sự nghèo đói đôi khi ở rất gần mà cũng lại rất xa. 

Đầu xóm có mấy nhà công chức, họ không thuộc diện nghèo nhưng cuộc sống cũng chỉ đủ ăn từng ngày, so với mấy cái nhà xây bằng cát vôi, lợp mấy tấm tôn cũ phủ nilon che mưa ở trong xóm thì ngôi nhà mái bằng tập thể của họ cũng có thể được coi là niềm mơ ước. 

Tạo hóa cũng hay trêu ngươi, giữa đầu xóm và cuối xóm là bãi cỏ xanh mướt, nghe đâu là đất thuộc diện quy hoạch nhưng bị bỏ hoang lâu ngày không ai dòm ngó tới vì thế cỏ lau mọc lên cao hơn đầu mấy đứa lớp 1, sau đó mấy thằng lớp 9 hùa nhau vác cuốc vác liềm ra, vặt sạch cỏ, sấn hết mấy chỗ lồi lõm rồi làm nên một cái sân bóng rộng rãi. Thấy bãi đất đẹp, hôm sau có cái xe công nông chở 3 cái ống cống bị hỏng vào đặt ở mép sân, nhìn xa như cái ghế đá trông vào sân bóng, ai hay đọc Doremon thì biết ngay, trông nó cũng chẳng khác là mấy.

Sát sân bóng có 3 cây nhãn, chẳng biết được trồng vào năm nào nhưng từ khi Quang biết leo trèo thì đã thấy nó mọc lù lù ở nơi đó rồi, mùa mưa năm ngoái sét đánh làm sập mất một cây, đội bảo vệ môi trường ngay lập tức có mặt và tha phần thân cây lên xe đem đi đâu mất, chiỉ còn trơ trọi lại 1 cái gốc và nó trở thành một cái ghế xem bóng đá đẹp tuyệt trần.

Những năm nhãn được mùa, bọ sít ở đâu kéo đến nhiều vô kể, con nào con nấy bám lỳ lại trên cây, vô tình chúng trở thành món đồ chơi hot cho bọn trẻ con xóm nghèo vào mùa hè. Dùng vợt bắt lấy mấy con bọ xít, ngắt hết chân đi, bôi nhựa đường thật dính vào thân chúng rồi ép chặt vào chiếc xe cút kít được làm bằng phim chụp ảnh ngày xưa, lấy tăm xuyên qua lỗ phim gắn vào đó mấy cái bánh xe bằng cao su cắt thật tròn – thế là cuộc đua bọ xít diễn ra mỗi buổi chiều. Có con còn khỏe đến mức tung cánh kéo theo cả chiếc xe lên trời, nhưng được 1 đoạn là rơi – có lẽ vì quá mệt !! 

Loại bọ sít thân to màu trắng này bây giờ còn rất ít, bọn trẻ con bây giờ chắc chả đứa nào hình dung ra được nó là con gì, nhưng nếu sau này được anh chị cho đi nhậu nhẹt quán xá, chúng sẽ thấy bọ xít ở trong các quán hàng ăn côn trùng của người dân Hà Nội thanh lịch. Ngày xưa không bao giờ dám nghĩ sau này bọ xít sẽ lại là một món ăn !

Vào buổi tối mấy đứa con nít trong xóm rủ nhau ra sân bóng chơi bời, lùa bắt, trốn tìm, bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng, không thì cũng kiếm chác được cơ số châu chấu, cào cào đem về bán lại cho mấy ông thích đi câu cá, 1 tuần cũng dôi ra được chục nghìn đủ để ăn quà linh tinh. 

Ở xóm trên có thằng Cường bằng tuổi với Quang nhưng nó là con nhà công chức, được ăn uống đầy đủ nên trông mập ú, to béo, chiều chiều đi học về nó lại xin mẹ cho ra sân đá bóng, mẹ nó thấy nó to quá cỡ, phát phì thấy ghê, sợ sau này lớn lên không giảm cân được nên cũng đồng ý cho nó xuống xóm dưới đá bóng với bọn nhà nghèo dù trong lòng thì bà không hề thích, nhưng thể thao thì không phân biệt địa vị với lại thằng Cường đi đá bóng cũng tốt cho sức khỏe nên bà cũng muốn nó tham gia. Nhìn nó lạch bà lạch bạch như vịt bầu trên sân đến bà cũng chả kiềm chế được cười nữa là mấy đứa con nít, trong số mấy thằng khu xóm nghèo, chả hiểu sao thằng Cường “mập” ghét Quang nhất, chắc là nó thấy Quang vừa còi, vừa đen vừa lùn dễ bắt nạt nên nó ghét. Trẻ con mà ! cứ không ai bằng mình là ghét hết.

Xem cậu con trai đá bóng được ba bữa, thấy cũng tạm ổn, mẹ Cường “mập” mặc kệ nó với lũ trẻ xóm nghèo, chỉ đến giờ cơm là dặn dò “ chơi đá bóng thì được nhưng mà đừng có chơi thân với đứa nào ở cái xóm đấy nhé, toàn bọn vô học với coi chừng lây bệnh đấy”. Thằng Cường mập hùa theo mẹ, khinh hết mấy đứa bằng tuổi nó trở xuống ở xóm dưới. 

Một buổi chiều đá bóng như bao ngày, Cường mập hì hục chạy mãi từ đầu sân đến cuối sân định ghi bàn về báo cáo thành tích cho mama nhưng hét mãi mà Quang không chịu chuyền cho, đâm ra nó hậm hực trong lòng. Cuối trận, Cường mập gọi Quang lại dọa dẫm : 

- Sao tao gọi mãi mà mày không chịu chuyền ? mày biết tao tốn bao nhiêu sức mới chạy được lên đến gôn không ? 

Quang chẳng nói gì, nó vốn ghét cái thái độ khinh người của Cường mập, bọn con nít cho nó chơi cùng chẳng qua chỉ vì sợ mếch lòng mẹ nó mà thôi. 

- Mày điếc à ? sao tao hỏi mà mày không nói gì ? Cường mập tiến lại gần, bằng tuổi nhau mà nhìn nó to gấp đôi Quang. 

- Lúc đó tao không nghe thấy, Quang mở lời không quên đưa ánh mắt sắc lịm lên nhìn nó.

Thấy Quang có vẻ nhún nhường, Cường mập được thể cười khoái trí :

- Đúng là mày điếc thật rồi, ê bọn mày ơi, thằng lùn này đã đần độn lại còn điếc, thảo nào mẹ tao bảo mày là cái đồ chả ra gì. Mẹ mày cũng chả ra gì. 

Nghe đến đây thì Quang giận tím người, nó gầm lên : 

• Mày không được xúc phạm mẹ tao ! rồi lao vào Cường mập. 

Thằng Cường mập dù to béo ục ịch và nặng nề, nhưng dù sao nó cũng to gấp đôi Quang vả lại nó học karatedo trên thành phố từ bé nên cũng biết đánh nhau. Thấy Quang phi về phía mình, Cường mập đưa cả hai tay ra túm lấy Quang, rồi quật một phát xuống đất, nó ngồi đè lên trên không quên đấm cho Quang vài cái vào mặt. Mấy thằng lớp 9 thấy có đánh nhau thì chạy lại, lôi Quang và Cường mập ra, tưởng bọn này tử tế ai dè chúng nó bảo bọn nhóc vây tròn lại kẻo có người lớn trông thấy rồi làm trọng tài cho Quang và Cường mập đánh nhau tiếp. Ở hiệp 2 này, Cường mập vẫn quật ngã được Quang và đấm thêm được vài cái, Quang ôm mặt không cho nó đấm vì sợ về nhà mẹ sẽ biết nên Cường mập chuyển qua đấm vào bụng…

Thế nhưng giữa lúc đám đông đang reo hò cổ vũ thì một tiếng nói vang lên khiến tất cả bỗng im bặt : 
- Chúng mày bị điên à sao không can 2 đứa nó ra, thấy vui lắm hay sao mà cười ??

Chàng thanh niên nói câu ấy bỗng ở đâu xuất hiện, gương mặt vô hồn và mái tóc dài che gần nửa khuôn mặt. Đó là Tâm – gã thu mua phế liệu ở cái xóm này, hình như năm nay cũng mới 17-18 tuổi nhưng đã nhiều năm đi theo một hội anh chị có tiếng ngoài thành phố nên cả xóm ai cũng ngại đụng vào.

Mấy đứa lớp 9 thấy Tâm nói thế thì lôi Cường và Quang ra rồi dần dần lủi đi hết. 

Quang bị no đòn nhưng có lẽ nó không đau, chỉ thấy nhục và căm giận vì không làm được gì thằng Cường thôi, đưa tay phủi phủi xoa quần áo đầu tóc, Quang chỉ thẳng vào Cường mập : 

• Nếu mày là đàn ông, chiều mai ra đây tao với mày đánh nhau tiếp. 

Tâm đang châm dở điếu thuốc, nghe thấy Quang nói như vậy cũng ngạc nhiên, nhìn Quang, gã nghĩ thằng này chắc mới 10 tuổi nhưng có vẻ có chí khí đấy, chưa hết ngạc nhiên thì Tâm lại nghe tiếp tiếng thằng Cường mập vang lên : 

• Thằng chẳng ra gì, chiều mai mày mà không đến thì cả đời mày chỉ là thằng đần độn. 

Thằng này chắc 13-14 tuổi, Tâm nghĩ, béo như heo, to gấp đôi thằng lùn kia, thảo nào mà nó thắng. Nhưng dù sao cũng là bọn con nít, Tâm không quan tâm, thấy có đánh nhau, biết là bọn lớp 9 bầy trò nên Tâm can thế thôi. 

Thằng Cường mập cười hả hê rồi đi về cùng với mấy đứa lớp 9, hôm nay có lẽ là ngày mà nó cảm thấy sung sướng nhất kể từ khi xuống xóm dưới đá bóng. Dù không ghi được bàn nhưng nó lại đánh tơi bời cái đứa mà nó ghét nhất, đã thế lại còn được tung hô trước mặt bao nhiêu người nữa. 
Quang về nhà, chẳng nói chẳng giằng lôi quần áo ra bể tắm, trận đòn hôm nay là lần đầu tiên nó bị người khác ngoài dượng đánh, nó đổ nước ầm ầm vào người để bớt đi sự tức giận, nó hận vì không thể đấm trúng thằng Cường mập dù chỉ một cái vì cái tội dám bảo mẹ nó không ra gì, nhưng nó tự nhủ lòng ngày mai sẽ phải cho thằng mập một trận. Đang dòng suy nghĩ với ý định trả thù thì bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó giật nảy mình: 

- Quang ! Bà Thùy đến bên nó từ lúc nào. 
- Dạ, mẹ ! nó cúi gầm mặt xuống ! 
- Chiều nay con đánh nhau có phải không ? 
- Không ạ ! Quang lí nhí 
- Thằng Tèo kể mẹ nghe hết rồi, con làm được mà không dám nhận sao ? 
- Mẹ cái thằng, đã dặn về đừng có mà chờm hớp thế mà… Quang nghĩ thầm. 
- Lau người đi rồi về còn ăn cơm, tối nay mẹ phạt không cho đi chơi, dù lý do thế nào thì đánh nhau cũng là không tốt. 
- Con biết rồi, con xin lỗi, nhưng mà … 
- Không nhưng nhị gì hết, lý do mẹ biết cả rồi.

Thấy con có vẻ tủi thân, bà Thùy bỗng nhiên thấy thương nó vô cùng, giận thì giận thế thôi chứ bà đâu có muốn phải quát mắng làm gì. Xoa đầu quang rồi lau khô người cậu con trai bằng chiếc khăn tắm, bà Thùy đổi giọng : 

- thôi nào về thôi con, tắm muộn lạnh lắm đấy ! 

Chưa bao giờ Quang thấy đôi mắt mẹ nó hiền từ đến như vậy, nó cảm thấy trong đó là cả một bầu trời bao dung rộng lớn, nó cứ nghĩ mẹ sẽ mắng nó ghê gớm nhưng cuối cùng bà vẫn dành những lời yêu thương cho nó, cảm thấy có lỗi với mẹ, Quang rưng rưng nước mắt nhưng nó không khóc, chỉ lẽo đẽo theo mẹ về nhà ăn cơm ! Trên đời này mẹ nó là người tuyệt vời nhất và chính vì vậy thằng Cường mập sẽ phải ăn đòn, nó vẫn chưa quên lời hẹn thách đấu vào chiều mai ! 
Đang mải mê trong dòng suy nghĩ thì tiếng quát tháo ầm ầm của ông Hoàng, dượng nó làm cả 2 mẹ con giật mình : 

- Con Thùy đâu rồi, về đi mua rượu cho tao nhanh lên, làm cái gì mà giờ này còn chưa dọn cơm ra ? định để thằng này chết đói à ? 

Mẹ Quang đưa mắt nhìn chồng, thở dài nghẹn ngào : Tôi chẳng còn đồng nào đâu, ông uống vừa vừa thôi, đã đi uống cả chiều nay rồi còn gì nữa. Ông say rồi, vào ăn cơm đi rồi còn đi nghỉ. 

- Mày nói ai say ? mày nói lại xem nào ? tao uống bao giờ mà mày bảo tao say ? Sáng nay mày vừa lấy tiền lương kia mà ? sao lại bảo không còn đồng nào ? Mày để đâu rồi lôi ra đây cho tao. 
- Ông ăn nói hồ đồ vừa thôi, hàng xóm người ta nghe cả đấy, tiền đấy tôi đem đi may áo cho thằng Quang rồi, cả năm nay nó chẳng có cái áo nào mới. Rồi còn phải chợ búa cơm nước nữa, mấy tháng nay ông có đưa cho tôi đồng nào đâu. 

Nghe vợ nói thế, đôi mắt lão Hoàng long lên sòng sọc : 

- À, hóa ra mày bảo tao không có tiền, tao nghèo nên mày cãi lời tao hả ?

Này thì cãi này, lão xông vào đá bà Thùy một cái, bà Thùy không kịp phản ứng nên ngã bổ về phía sau, lão Hoàng chưa hả giận, cúi xuống định lôi bà Thùy dậy để đánh tiếp thì bỗng Quang lao vào xô ông ta ra rồi hét lớn: Không được đánh mẹ tôi !

- Thằng ranh con, mày dám xô tao à, hôm nay tao phải đánh chết 2 mẹ con mày ! Vừa dứt lời thì lão Hoàng đã phi ngay một chiếc ghế gỗ vào người Quang khiến nó ngã túi bụi. Đến lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh con mình hết bị người này đánh, người kia đánh bà Thùy đã không thể cam 
chịu được nữa, lần đầu tiên Quang thấy mẹ nó phải hét lên : 

- Ông điên rồi, nó chỉ là một đứa bé sao ông lại đánh nó, ông độc ác vừa vừa thôi ! 

Thấy có cãi vã đánh nhau, hàng xóm kéo sang can ngăn nên Quang may mắn thoát được trận đòn chí mạng. Cái xóm này cũng chẳng lạ gì chuyện ông Hoàng say rượu về nhà chửi bới đánh vợ, nhưng cũng không thể không sang can sợ bà Thùy không may xảy ra chuyện, bà hiền lành nhân hậu, sống tốt bụng được lòng mọi người nên ai cũng quý vì vậy cứ thấy to tiếng là mấy nhà bên cạnh lại sang ngay. 

Như mọi khi ông trưởng xóm kê lại cái ghế rồi lại ngồi phân tích, hòa giải cho hai vợ chồng, lúc nào cũng là cái câu quen thuộc : vợ chồng có chuyện thì đóng cửa bảo nhau sao lại làm to chuyện làm gì, cậu cũng từng là Đảng viên phải sống theo chủ trương và đường lối của nhà nước chứ… 
Ông Hoàng thấy có nhiều người đến can, lại cũng hết hơi rượu nên đành nhận lỗi rồi bỏ về giường đi nằm. 

Tối hôm đó, trằn trọc mãi không ngủ được, Quang tỉnh dậy đi ra ngoài thì thấy mẹ vẫn còn thức : 
- Mẹ, sao mẹ không ngủ đi ?
- À, mẹ tranh thủ đan áo cho khách kiếm thêm tiền, bà chủ quán thuê mẹ đan mấy cái áo cho mấy đứa cháu trong nhà đề phòng mùa đông năm nay đến sớm con ạ, mà này sáng mai con về sớm rồi mẹ dẫn con ra thị trấn nhé, con thích gì mẹ mua cho. 
Dù mạnh mẽ đến bao nhiêu đi nữa, Quang cũng không kiềm được những giọt nước mắt cứ thế lăn xuống má. Nó liếm sạch những vị mặn đắng của nước mắt rồi tiến về bên mẹ rúc vào lòng : 

- Sau này con lớn, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền, con sẽ mua cho mẹ tất cả mọi thứ, mẹ sẽ chẳng phải làm gì nữa hết ! 

- Uh, để tôi xem sau này anh lớn anh có hiếu với mẹ không nhé ? Hay là chỉ giỏi nói thế thôi, có khi lại gửi mẹ vào viện dưỡng lão ấy chứ. 

Quang chỉ ứ ừ vài tiếng rồi lại giúc vào mẹ làm nũng, lâu lắm rồi nó mới ôm mẹ chặt như hôm nay. 
- Mẹ hỏi này, giọng bà Thùy bỗng nhẹ nhàng hơn: con có biết vì sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau không ? 

Quang ngơ ngác, nó chả hiếu ý mẹ nhưng cũng cố đáp lại câu trả lời theo nó là hợp lý nhất :
- Vì lúc đó người ta đang mất bình tĩnh nên phải hét to. 

- Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa đủ nghe ? Bà Thùy hỏi tiếp. 

Đến đây thì Quang đành chịu, nó lắc đầu lia lịa, ánh mắt nhìn mẹ không chớp chờ đợi câu trả lời. 

- Vì khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách sẽ càng xa hơn và họ càng phải hét thật to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy. 
Thấy gương mặt Quang vẫn còn ngơ ngác, bà Thùy mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con rồi cúi xuống :

- Còn đối với hai người yêu thương nhau, họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ giống như mẹ và con lúc này này. Con biết vì sao không ? Bởi vì trái tim của họ đã cận kề nhau và khoảng cách giữa 2 người là rất nhỏ bé… 

Lúc này Quang chưa đủ lớn để hiểu được ý nghĩa câu chuyện của mẹ, nhưng sau này khi lớn lên, đi đâu làm gì cậu cũng rất nhớ một điều : Khi hai người yêu thương nhau, họ sẽ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ… 

gai dep lon dep

gai dep lon dep la gi ?

Lan ngồi thừ xuống ghế, vẻ chán chường :
-Thật là chán, có chồng cũng như không, chẳng nhờ được gì. Đến cái chuyện đó cũng chẳng nên thân.
Ngồi bên cạnh người chị dâu trên chiếc ghế nệm êm ái, Du liếc nhìn thân hình nẩy nở, căng tròn của Lan, với bo ngực phập phồng dưới lớp vải mỏng của chiếc áo ngủ màu hồng nhạt. Thật là uổng, một cơ thể tràn đầy nhựa sống như chị Lan mà lại gặp phải một ông chồng dỏm đời như vậỵ Cái ” chuyện đó”, mà Lan vừa nói tới, Du hiểu ngay đó là cái chuyện quan hệ sinh lý. Chồng Lan, Bu, tuy bề ngoài là một chàng trai tốt tướng, to con như Tây, thế mà lại mắc căn bệnh xìụ Du nhớ lại, cách đây gần một năm, vài ngày sau khi lấy chồng, Lan đã gọi điện thoại đến An, vợ Du, khóc sướt mướt. Giọng nói ngắt quãng vì những tiếng nấc, Lan kể : ” Mấy hôm đầu, chị tưởng tại vì ổng chưa có kinh nghiệm, còn lụp chụp, nên chẳng “làm ăn” gì được, con cu của ổng không cương lên, nên đút không vào con chim của chị được. Chị phải lắc dữ lắm, giống như em đã chỉ, nó mới cứng được chút xíụ Khi ổng đút vào được, làm rách màng trinh, chị đau quá la lên, thế là ổng giật mình, rút ra, rồi xìu luôn. Chị thấy, thôi mình cũng qua được giai đoạn đầu, để từ từ rồi sẽ làm lại và sẽ biết mùi ân áị Nhưng mấy tối nay, lần nào chỉ cũng cố hết sức cho ổng xung lên, thế mà “thằng nhỏ” cứ xuị lợ Chắc là ổng bị liệt dương rồi”.

Cuc nói chuyện này, An kể lại, nên Du mới biết nỗi khổ của Lan. Sau đó, hai vợ chồng có đi bác sĩ, chữa đủ cách, nhưng chẳng có kết quả gì. Lan càng lúc càng bực bội, rất hay gắt gỏng với Bu, khi buồn lại sang nhà vợ chồng Du, có khi ở suốt mấy ngày mới về nhà. Sáng nay, sau khi cải ln với chòng, Lan lại đến nhà Du. Hôm nay, vợ Du lại vắng nhà cả ngày, chỉ có mình Du ở nhà tiếp bà chị dâụ Sau khi ngủ trưa một giấc, Lan đi tắm và bây giờ đang ngồi chải lại mái tóc dài đen mướt của chị. Du cũng chuẩn bị đi tắm, chỉ mặc đc cái quần xà lỏn, đang ngồi coi TV trong khi chờ Lan tắm xong. Nghe lờI than thở chán chường của Lan, Du ngồi lại, ái ngại, cố khuyên vài lờI :

- Để em hỏi thằng bạn của em là bác sĩ ở Việt Nam xem ở bên đó có thuốc gì chữa được cho ảnh không. Thôi chị đừng buồn nữa.

Lan không nói gì, ngồi ngữa đầu ra sau, măt lim dim, có vẻ như suy tuởng điều gì. Sau vài phút im lặng, Lan chợt mở mắt nhìn Du hỏi:

- Nghe An nói em thuc loại “sung” lắm phải không?

Du đỏ mặt vì hơi bị bất ngờ bởi câu hỏi táo bạo của người chị dâụ Quả thật, nảy giờ Du đã cảm thấy trong lòng rạo rực khi nghe tâm sự thầm kín của Lan. Du đã phải dùng chiếc khăn tắm che ”thằng nhỏ” đang từ từ vương dậy dưới lớp vải mỏng của chiếc quần xà lỏn. Tuy biết như thế là không phải, nhưng trong người Du bổng dâng lên nổi thèm khát ôm chặt lấy thân hình căng đầy nhựa sống của người chị dâu ngồi sát bên. Khi nghe Lan hỏi, Du hơi giật mình có cảm tưởng như bị bắt quả tang. Nhưng nhận thấy vẻ mặt tò mò thật sự của Lan, Du trấn tỉnh, lựa một câu nói đùa:

- Nói thật với chị chứ, cái của em chẳng cần đụng đến cũng tự nó nhỏng lên.

Lan bật cười :

- Ông xã của chị mà xung bằng chừng một phần mười của em là chị cũng mừng rồị Chán thật là chán.

Lan ngồi nghiên vai về phía Du, chiếc áo ngũ để l rõ b ngực trắng muốt của chị. Mùi da thịt pha lẫn mùi déodorant thơm phức từ người Lan tỏa sang Du, khiến Du thêm ngây ngất. Du đánh bạo hỏi :

- Chắc chị chưa bao giờ thấy một con cu dương cứng phải không ?

- Đương nhiên là không rồị Nhưng chị có xem hình trong mấy tờ báo X, nhìn cái của thiên hạ thấy mà ham.

- Chị có muốn xem tận mắt không. Bữa nay có hai chị em mình, em cho chị xem cái của em cho biết.

Lan nhìn Du, mặt đỏ ửng, liếc nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, rồi quay lại nói nhỏ :

- Ừa, thử cho chi xem coi nó như thế nào mà con An nó khen dữ vậỵ

Du vi lấy chiếc khăn tắm ra, thò tay vào quần kéo ra một con cu đã cương cứng. Lan trố mắt nhìn:

- Chà nó bự dữ hé. Chị sờ một chút được không?

Du gật đầu nói:

- Cứ tự nhiên, nhưng để em cởi quần ra luôn cho khỏi vướng.

Du đứng dậy, tut chiếc quần xà lỏn ra rồi ngồi xuống sát bên Lan, nắm tay người chi dâu đặt lên dương vật. Bàn tay Lan bao lấy con cu nóng hổi của Du và bắt đầu vuốt nhè nhẹ lên xuống.

Du ưởng người ra sau, hai chân duỗi căng rạ Lan càng lắc nhanh hơn khiến nổi ham muốn trong người Du dồn nén từ nảy đến giờ bùng ra thành một dòng nước khí trắng đục vọt thẳng lên, khiến Lan giật mình rụt tay lạị Du vi nói :

- Xin lỗi chị nhe, con cu của em rất nhạy, mà chị làm em sướng quá nên nó phọt ra như vậỵ

Lan vừa cười vừa chùi bàn tay ướt đẩm tinh dịch vào khăn :

- Trời ơi, con cu em bắn tinh trùng kiểu này thì làm sao mà không làm cho người ta dính bầu được. Thôi đi tắm đi, kẻo con An nó về nó lại tưởng mình làm cái gì bậy bạ.

Du cố nài nỉ :

- Chưa đâu, giờ này còn sớm mà. Hơn nữa tiếng nữa An mới về. Hôm nay cho chị sờ cho đã. Chị nhìn nè, con cu của em nó vẫn còn cứng ngắc hà, chứ không phải như người ta, bắn khí ra rồi là xìu luôn.

Vừa nói, Du vừa cạ con cu sát vào người Lan. Lan cũng cảm thấy trong lòng rạo rực, người nóng ran. Ôi phaỉ chi chồng mình có được con cu như vậy thì sướng biết mấỵ Lan rất muốn biết cảm giác được nhét vào lồn một con cu cứng như khúc gỗ. Không do hiểu ma lực nào, tự nhiên, Lan cuối đầu xuống, liếm nhẹ vào con cu đang dựng đứng của Dụ Hơi bị bất ngờ, nhưng Du cảm thấy sự đê mê đang trở lại. Du dạng chân ra, bàn tay đẩy nhẹ đầu của Lan xuống thêm. Vẫn không nói một lời, Lan há miệng ra nuốt trọn con cu của Dụ Lan chưa bao giờ mi cu của ai, nên rất vụng về, nhưng Du chưa bao giờ được sướng như thế, người căng ra thêm. Tay của Du vuốt người Lan từ trên cổ xuống dưới mông. Lần tới hai bờ mông, Du mới phát hiện ra dưới lớp vải của chiếc áo ngũ là làn da mịn màng. Hóa ra Lan không mặc quần lót!

Những ngón tay tham lam của Du tiếp tục cuc do thám, qua lớp lông dày kín, ngón tay trỏ của Du lọt vào một âm đạo ướt đẩm. Du ngoáy xâu ngón tay vào, nhưng Lan bổng vụt ngồi dậy, mặt đỏ bừng:
- Du làm gì vậỷ Em làm chị, chi…., thôi em ơi, mình phaỉ ngừng ở đây chứ nếu không sẽ làm chuyện tầm bậỵ Vớí lại An sắp về rồi, thôi đi tắm đị

Lan sửa lại chiếc áo ngũ xốc xếch, đi vào phòng ngủ, bỏ Du đứng ngẩn ngơ, người vẫn trần như nhng,với con cu chỉa thẳng ra phía trước. Du không dám nài nĩ thêm, tuy còn tiếc rẻ những giây phút tuyệt vời vừa quạ Giữa lúc ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên. Trong phòng, Lan nhấc máy lên trước. Quấn vi chiếc khăn t ắm vào người, Du bước về phía phòng ngủ, định lên tiếng hỏi, thì Lan bước ra nói:

- An gọi về nói là nó sẽ về trễ hơn 1 tiếng đồng hồ vì xe lửa bị hự Nó nói mình cứ ăn cơm trước đị

Nói xong Lan quay trở vào phòng.

Tinh huống bất ngờ này khiến Du thấy hy vọng hơn. Ôi làm sao mà đụ được Lan thì chắc là sướng lắm ! Nhất là cái lồn của chị ấy còn bót lắm, có ai vào thăm nhiều đâu ! Nghĩ đến đây, Du đánh bạo đẩy cửa bước vào phòng. Lan đang ngồi xây lưng về phía cửa, chải lại mái tóc rối bù. Nghe tiếng chân Du, Lan quay lại, nhìn Du với đôi mắt đẩm lệ :

- Chị bảo em đi tắm đi mà. Để cho chị yên chút xíu

Nhưng Du vẫn bước lại, ngồi xuống, choàng vai ôm lấy Lan. Lan muốn vut khỏi vòng tay của Du, nhưng cơ thể bổng trở nên mềm nhũng bởi một khoái cảm không biết từ đâu lan tỏa đến. Du ghì chặt thêm Lan vừa thì thầm :

- Thôi chị đừng buồn. Em cũng muốn cho chị khuyây khỏa nên mơí bày ra chuyện đó. Chị đừng giận em nhé.

Lan gạt hai hàng lệ trên mi, quay mặt về phía Du :

- Chị đâu có giận em đâụ Chị chỉ thấy buồn cho mình, có chồng mà lại chẳng biết mùi ân ái gì cả.

Du ghé sát vào mặt Lan, rót từng lời vào tai chị dâu :

- Đúng là em thấy uổng cho chị. một thân hình hấp dẫn như chị lại không được tận hưởng lạc thú. Chị xem nè, chỉ cần ngồi sát vào chị là con cu của em lại nhỏng lên ngaỵ

gai dep lon dep

Sau này, trong cuộc đời tôi cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần chinh chiến, nhìn các em từ vũ công nhà nghề cho tới cave tại mấy quán karaoke trình diễn mấy màn múa thoát y, nhưng tôi có thể khẳng định rằng chẳng một em nào, dù xinh như hoa hậu đi chăng nữa có thể mang lại cho tôi cảm giác như khi nhìn con nhỏ Phương Linh cởi áo. Dù chỉ là cởi một chiếc áo sơ mi mỏng và bên dưới nó vẫn còn nguyên cái áo vú, chẳng để lộ chút nào. Nhưng đi cùng với nó, còn là trải nghiệm đầu đời của một đứa con trai - thứ chỉ đến với mỗi người một lần duy nhất trong đời.

Con nhỏ Phương Linh đang ngồi. Tay nó mân mê hàng cúc lâu thiệt lâu. Dễ chừng 5 phút đồng hồ, nó mới cởi xong nguyên bộ cúc, nhưng nó vẫn khép cái áo sơ mi lại không chịu mở ra. Tôi ngồi đợi hoài, đợi hoài, muốn giục con nhỏ nhưng lại không dám mở miệng. Hồi lâu, con nhỏ lí nhí:

- Long quay mặt đi Linh mới cởi!

Tôi lại rùng mình thêm một cái, rồi như một con robot bị điều khiển từ xa, tôi từ từ quay mặt qua chỗ khác. Chỉ thấy tiếng vải kêu rất khẽ, nhưng từng tiếng như thể đập mạnh vào ngực tôi hệt như một trận rock điên cuồng. Chỉ nghe giọng con nhỏ run run:

- Xong rồi đó Long.

Tôi quay người lại, sững sờ. Da dẻ con gái mới lớn mềm mịn và căng đét, cái áo vú che được nửa bộ ngực, còn hở ra một khoảng trắng mịn màng. Vai con nhỏ đang co lại, 2 tay như vô thức che lấy áo vú, gương mặt nó đỏ ửng tới tận mang tai. Thằng nhỏ cũng đang sốc nặng, từ trong quần cộc đâm thẳng lên hiên ngang hệt như cột chống trời. Cũng hên, tôi đang ngồi nên con nhỏ nhìn hổng thấy. TÔi nuốt nước bọt liên hồi, mắt nhìn chăm chăm không nói nổi lời nào, cho tới tận khi con nhỏ hết ngượng ngùng xì một tiếng rõ to:

- Nhìn cái gì hoài vậy, cái đồ ham hố!

Tôi như giật mình tỉnh lại. Lắc lắc cái đầu một chút cho tỉnh táo, tôi buột miệng:

- Da của Linh trắng quá ha!

Con nhỏ vẫn ngại ngùng, nhưng nghe câu đó của tôi, gương mặt của nó giãn giãn ra một chút. Đàn bà mà, có khi đang bị hiếp dâm, nghe thằng kia khen có thân hình đẹp cũng âm thầm sung sướng. Tôi gạ tiếp:

- Linh chia bài tiếp đi ha!

Con nhỏ lắc đầu:

- Thôi, chỉ chơi vậy thôi. Linh nghỉ nè!

Tôi cụt hứng dễ sợ. Tuy nhiên, tôi đâu phải loại người dễ chịu đầu hàng. Tôi cầm bộ bài gom lại, vừa xào vừa kêu:

- Chỉ 1 ván nữa thôi. Linh ăn Long quá trời rồi, phải để Long gỡ chứ. Chỉ một ván nữa thôi mà!

Con nhỏ xem chừng cũng không phải dạng người có quyết tâm gì cao lắm. Nó lưỡng lự một hồi rồi quả quyết:

- Chỉ một ván nữa thôi nha.

Ắt hẳn nó cũng nghĩ cùng lắm nếu có thua, nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ lót trên người. Có điều, người tính không bằng trời tính. Ông trời ổng đã quyết định lấy đi đời trai trẻ của tôi bằng cách trao cho tôi một cỗ bài xấu ma chê quỷ hờn thiên thần tự tử. Nhưng mà tôi không có trách ổng. 

Quân bài cuối cùng trên tay con nhỏ hạ xuống, ánh mắt nó kì dị lắm nha. Đó là ánh mắt của một người nửa ham muốn, nửa phân vân. Hẳn trong đầu con nhỏ cũng đang nghĩ về cái bộ dạng của tôi như thế nào, có điều một chút ngại ngùng của con gái khiến nó chững lại. Ván bài đã xong, 2 đứa ngồi như trời trồng một hồi lâu, con nhỏ mới gượng nở ra một nụ cười:

- Ván cuối rồi, xí xóa nha Long. Linh mặc áo vào nha.

Cảm giác một kẻ đang nhịn đói 3 ngày, gặp đồ ăn chỉ được ngửi chứ không được chạm vào cực kì giống với tâm trạng của tôi lúc bấy giờ. Chẳng hiểu dũng khí ở đâu ra, tôi nắm phắt lấy cái tay con nhỏ không cho nó khoác cái áo đồng phục lại, giọng run bắn nhưng quả quyết:

- Không được, Long phải làm nốt cho Linh coi.

Con nhỏ cũng run cả người lên. Miệng nó lắp bắp cái gì đó nhưng không thành tiếng. Bộ dạng nó nửa muốn khóc nhè, nửa muốn tò mò coi, thành ra một thứ bộ dạng nửa con gái nhỏ e lệ, nửa đàn bà dâm đãng. Cổ họng tôi khô như thể 3 năm chưa uống nước, tim đập như ngựa phi. Rồi lấy hết dũng khí, tôi đứng thẳng 2 chân lên. Thẳng em vẫn đang trong cơn hưng phấn, đội nguyên cái quần cộc mà hô xung phong. Chỉ nghe con nhỏ "Á" lên một tiếng rồi la:

- Long làm gì kì cục vậy!

Tôi đang làm gì à? Tôi cũng không rõ nữa. Tôi còn không hiểu tôi đang làm gì thì làm sao nó biết? Nhưng trong cái lúc đó, bản năng mạnh mẽ của giống đực đang điều khiển tôi làm mọi thứ. Mồm miệng đầu óc tôi đâu còn suy nghĩ được nữa, nó chảy rần rật theo trong từng mạch máu tưởng như đang muốn vỡ tung ra. Tất cả mọi thứ đó, đa số là do bản năng điều khiển. Một thứ theo như phim Mỹ gọi - basic instinct - bản năng gốc.

Cái giọng la và chút sợ hãi của con nhỏ làm cho tôi bị kích thích nặng nề. Đôi mắt tôi đỏ sọng lên, máu dồn quá trời ở 2 nơi: gương mặt vào thằng nhỏ. Tôi đứng, con nhỏ ngồi, thằng nhỏ chĩa vô trúng mặt con nhỏ như kiểu cao bồi miền tây giương súng. Con nhỏ nhìn vô một hồi, quay mặt đi, thút thít khóc. Có điều, món nước mắt của nó đối với tôi lúc này không xi nhê gì nữa - tôi đang hành động theo bản năng gốc mà.

Tôi kéo tay con nhỏ, nói nhỏ:

- Linh quay lại đây coi.

Con nhỏ vùng vằng:

- Linh không chịu đâu, Long ăn hiếp Linh!

Ăn thịt nó thì tất nhiên tôi không dám. Tôi là người chứ bộ. Nhưng hiếp nó thì dám lắm. Trong lòng tôi đang có quỷ mà. Con quỷ ấy đang chỉ đường cho tôi, mà toàn là đường đúng hết trơn:

- Long ... không chịu nổi nữa đâu. Linh nghe lời Long đi, không chừng Long không kiểm soát được đâu đó!

Con nhỏ này có vẻ nhát dễ sợ. Cũng phải thôi, bữa nó bị thằng cốt đột hù nó cũng sợ muốn xỉu luôn, giờ chỉ có 2 đứa trong phòng và đứng trước nguy cơ bị hiếp, nó không sợ muốn khùng luôn mới lạ. Cũng may trước đây tôi đối với nó cũng nhẹ nhàng tình cảm, nên nó cũng không có cái sợ hãi như kiểu với thằng khỉ đột kia. Chỉ nghe nó run run giọng:

- Long ... bị sao vậy!

Tôi cũng run không có kém:

- Long ... bị muốn Linh quá đi!

Con nhỏ đang quay đầu lại. Chắc nhìn cái tướng tôi lúc đó kì cục lắm, lại hơi đáng sợ nữa với cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt đờ đẫn và một con cu đang căng hết sức. Nó nhìn tôi một hồi rồi có vẻ gì đó nửa như thương tâm, nửa như thấy kì cục rồi nhẹ giọng hỏi:

- Vậy ... Long muốn làm gì?

Thề có chúa, câu trả lời tôi muốn nói với nó nhất lúc đó chính là hét vào mặt nó thật to: "Anh muốn đụ em". Tuy nhiên, trên thực tế thì tôi vẫn chỉ có thể lắp bắp:

- Long ... không biết nữa, nhưng Long ... khó chịu quá!

Cảm giác khó chịu là có thiệt, nhưng đó là cảm giác khi mà sinh lý bị ức chế tới tận cùng, có điều con nhỏ tài lanh lại tưởng tôi khó chịu do bị bệnh. Cái nhìn của nó dành cho tôi có nhiều hơn những sự lo lắng:

- Ủa, Long bệnh hả?

Câu nói của nó khiến tôi như đang bơi lóp ngóp giữa biển vớ được một cái phao cứu sinh lớn thiệt lớn. Tôi vốn trước giờ không phải đứa trẻ thật thà gì lắm, tuy nhiên cái vụ nói dối lần này khiến tôi mỗi lần nghĩ lại không khỏi đỏ mặt.

- Long cũng không biết nữa. Nhưng mà Long khó chịu quá đi. Nghe người ta nói ai bị như Long mà không chữa được, coi chừng bị khùng thiệt đó!

Con nhỏ rõ ràng ranh ma về nhiều thứ, nhưng ba cái vụ thầm kín của đàn ông thì nó vẫn chỉ là cô bé học lớp 10, làm sao biết được. Cái bộ dạng của tôi lúc đó chắc cũng giống người đang bệnh lắm nên hiệu quả cũng rõ rệt à nha. Con nhỏ mặt mũi sợ tới muốn khóc:

- Thiệt hả, vậy Linh kêu bác sỹ nha!

Thằng nhỏ của tôi nếu biết nói, ắt hẳn nó sẽ la "Ối giời ơi" một tiếng thiệt to. TÔi cũng muốn la vậy, nhưng làm vậy không giống người có bệnh cho lắm. Tôi làm đôi mắt đờ đẫn, dòm vô áo vú nó, nói nhát gừng:

- Không... không được đâu. Long giải tỏa là ... nó tự hết ... mà.

Con nhỏ mặt càng khó hiểu:

- Long giải quyết nó làm sao?

Tôi nắm chặt lấy tay con nhỏ, lấy hết can đảm đặt tay vô ngực nó. Nó rùng mình một cái. Da dẻ con gái mát lạnh, cặp vú mềm mại làm đầu óc tôi như có tia điện xẹt qua, dù mới chỉ sờ sơ sơ ở phía bên trên ngực. Con nhỏ giữ chặt lấy tay tôi, hoảng sợ:

- Long... Long muốn làm gì vậy?

Tôi như thể đang mộng du, lắp bắp một câu:

- Long ... muốn ngủ với Linh.

Rồi không để nó kịp phản ứng, tôi kéo phắt chiếc quần cộc xuống. Nguyên đám lông rậm rì lộ ra, ngay chính giữa là thằng em đang ngỏng nòng pháo cao chất ngất. Con cu của tôi đang bị kích thích tới mức cao nhất, cứng hệt như một thỏi thép nguyên. Trong cái giây phút tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, tôi phảng phất thấy trong mắt nó ánh lên một tia hưng phấn. Nhưng cái ánh mắt ấy qua rất nhanh, thay vào đó là tiếng khóc òa dữ dội. Con nhỏ nằm sấp xuống giường tôi, 2 tay che mặt, khóc như mưa như gió.

Tôi mặc kệ nó khóc hay không, tôi nằm đè hẳn lên cặp mông bự chà bá đang rung lên theo từng nhịp khóc. Con cu nóng ruột cọ liên tục vào giữa cái khe mông con nhỏ. Còn cách một lớp váy và quần lót, nhưng cái ấm áp và hấp dẫn của nơi thầm kín nhất của con nhỏ tôi vẫn cảm nhận được. Tôi đang rơi vào một cái trạng thái y hệt như thằng khỉ đột hôm bữa, tôi quắp chặt lấy con nhỏ, chim nhấp nhấp vô chỗ đũng quần, mặc cho da thịt cọ vào vải nghe rát rạt.

Con nhỏ chống cự thấy ghê luôn. Một tay nó ôm chặt lấy áo ngực, tay kia giữ thật chặt cái váy và quần lót, 2 chân khép chặt lại. Tôi dù khỏe hơn nó nhiều nhưng không làm sao sờ vô ngực hay cởi đồ nó ra , chỉ còn nước đem xé tan ra. Nhưng làm vậy có hơi bạo lực quá, mà nó cũng không có hợp với tính của tôi. Có điều lúc đó tôi đâu còn thời gian để nghĩ, chỉ kịp nói một câu qua hơi thở gấp:

- Long ... xé đồ của Linh ra đó!

gai dep lon dep

Xem gai dep lon dep hay nhat 2014

Giờ làm đã hết từ lâu mọi ngừoi trong cơ quan lần lượt ra về hết nhưng trong phòng hành chính vẫn ồn ào tiếng nói chuyện . Chả là phong này không hiểu giám đốc có bị làm sao mà nhét vào đây những 5 phụ nữ .Họ đều sàn sàn nhau về độ tuổi cũng như tính tình lại đều có gia đình nên thân nhau lắm hôm nào cũng ở lại trò chuyện tám về đủ mọi thứ rồi mới về 

Hiền che miệng ngáp 
“Buồn quá lão chồng đi vắng mấy hôm mới về đứa con lại về quê chơi về nhà một mình buồn chảy dãi “
Hương lục túi lấy ra một bức ảnh giơ ra nói giọng hồi hộp 
“Tao có cái này cho tụi mày xem nhưng cấm nói dấy nhé “
Lan Anh ,Vân ,Hoa nghe thấy chuyện hấp dẫn xúm cả lại họ cười ngạc nhiên rồi cười khúc khích khì thấy chính giữa bức ảnh là một cái dương vật to bự đang cửng lên hết cỡ 
“Mày kiếm đâu ra cái ảnh hay vậy “ Vân là người bạo dạn nhất hỏi 
“Tao chụp đấy “ Hương tự hào khoe “Bằng điện thoại di động”
“Của ông xa mày hả “ Vẫn là Vân hỏi ba cô còn lại đang chuyền tay nahu bức ảnh để ngắm cho kỹ hơn
“Thứ ấy phải giấu cho kỹ ai lại phô ra cho tụi mày ngắm à “
“A con này ngoai tình chúng mày ơi “ Lan Anh xem xong bức ảnh êu toáng lên ô lấy vai bạn cười 
“Nói đúng rồi “ Hương ẩy cô bạn ra “ Nhưng tao chẳng sợ chúng mày mách đâu giỏi thì cứ đi tâu với lão chồng tao đi “
“Nói đùa thôi chứ bọn tao với mày thân nhau như chị em ai lại làm chuyện đâm sau lưng nhau thế “Vân trấn an
“Thế gã bồ này mặt mũi có đựoc như cái cu của nó không “ Từ đầu đến giờ Hiến mới góp thêm một câu nhưng là câu đác ý nhất
“Đẹp trai khuôn mặt rất nam tính “Hương trả lời tỉnh bơ
“còn tên tuổi nhà cửa cu cậu ở đâu “
“Tao không biết “
“Mày lên giường với nó mà không biết à “ Cả đám ồ lên ngạc nhiên
“Ừ nghe lạ lắm sao “Hương vênh mặt lên thách thức 
“Chuyện thế nào kể cho bọn tao nghe đi chắc ly kỳ lắm “
“Nghe nhé “ Hương chậm rãi nói “ Tao có cô bạn thân ,nó đi nước ngoài với gia đình rồi giới thiệu cho một quán bar trong thành phố dành riêng cho phụ nữ .Phụ nữ vào đó đựoc miễn phí mọi thứ ăn uống thỏa mái không trả tiền “
“Sao nữa “Câu truyện hấp dẫn của Hương thu hút sự chú ý của tất cả mọi người không khí yên lặng đến nỗi tiếng quạt trần cũng trở nên to một cách kỳ dị
“Nhưng phải đáp ứng một điều kiện “
“Điều gì thế “
“Phải không đựoc mặc gì”
“Nghĩa là “ Lan Anh ngẫm nghĩ 
“Nuy hoàn toàn chứ gì nữa “ Hiền thốt lên“Thế gì ghê lắm tao chả thèm đau nó mà chụp ảnh đưa lên báo thì ê cả mặt “(Tác giả viết truyện này cứ cổ cổ thế nào ấy “
“Thế mà mày cũng làm đựoc à’ Vân lè lưỡi lắc đầu 
“LÚc đầu tao cũng ghê lắmnhưng về sau biết trong quán này kiẻm soát chặt chẽ không ai đựoc mang máy ảnh vào với lại mày có quyền đeo kính che mặt mà “ 
“Thê ngoài cái khoản ăn uống đấy có gì khác nữa không” Hiền tò mò không chỉ có cô mà tất cả mọi người trong phòng đều có vẻ phấn khíc 
“Điêù này hơi khó nói “Hương ngần ngừ rồi cũng nói “Quán thu hút rất nhiều đàn ông ,họ đến để làm quen tìm người tình .cặp nào thích nhau thì không cần về khách sạn hay nhà nghỉ ,lấy bàn làm giường hay đơn giản hơn sàn nhà đấy địt luôn”
Năm người phụ nữ vin nhau mà cười họ thất vừa phấn khích vừa sợ hãi nhưng những điều Hương nói ra rất hấp dẫn 
“mày đến đấy mấy lần ròi ‘ Hiền tra khảo cô bạn 
“Khoảng độ chục lần gì đó “
“Thế đã bị địt nhiều chưa “
“Trừ lần đầu thì khong có chứ lần sau lần nào cũng kiếm đựoc kép .Có đêm phải tiếp những bốn năm thằng “Hương ngượng ngùng nói 
“A.....con này dâm thiệt “ Lan Anh rú lên 
“Kệ tao “ Hương cãi cố 
Cậu chuyện đột ngột dừng tại đây cả phòng yên lặng họ đều dâng suiy nghĩ về một cái gì đó thật mơ hồ
“Bọn mày có muốn đến chỗ này với tao không ,thú thực đi một mình cũng hơi buồn “ Hương đề nghị 
“Ơ...” Không ai bảo ai bốn người còn lại đều ngây mặt nhìn nhau không nói 
“Sao trả lời đi chứ “ Hương thúc giục 
Lan Anh , Hiền ,Vân ,Hoa đùn đẩy nhau không ai lên tiếng trước nó dúi mặt vào lưng nhau cười khúc khích
“Vậy thì thế này nhé “ Hương quyết định “Tối nay 8 h ở nhà tao ai muốn đi thì đến tao đưa đi ..Ok “
Nói xong không chờ ai trả lời cả Hương cầm lấy túi sách rời khỏi phòng 
Bốn người còn lại trong phòng cũng vội vã ra về họ hình như đều đã có dự định sẵn trong đầu 

8 giờ tói tại nhà Hương cô đã mặc quần áo ngiêm chỉnh ,hôm nay Hương diện một bộ đầm dài quét gót trông rất sang trọng qúy phái đã đến giờ rồi nhưng cô vẫn chờ .Hương biết chắc là sẽ có ít nhất là một trong bốn cô bạn thân sẽ tới và đi cùng mình tối nay

Tiếng chuông cửa vang lên ba hồi một ,biết mà Hương mỉm cười vì nhận xét chính xác của mình cô ra mở cửa 
“Vào đi “ Hương vẫy tay mời Lan Anh và Vân vào hai người này hình như rất ngại ngùng họ cứ ngó trước ngs sau như sợ ai nhìn thấy vậy
“mày chưa đi à “ Vân hỏi cho có chuyện để nói
‘Hai đứa kia đâu” Hương không trả lời vào câu hỏi của bạn 
“Chúng nó không rới đâu “ Lan Anh lắc lắc đầu ‘ Tao vừa gọi điện cho hai đưa nó xong “
“Vậy thì đi thôi kệ bọn đó “ Hương kéo tay hai cô bạn 
Lan Anh và Vân líu ríu theo Hương họ lúng túng trông thật tội .Làm ra vẻ thành thạo Hương an ủi 
“Đến một lần cho biết thôi lần sao không đi cũng đựoc “

Ba người leo lên 2 xe máy phóng đi ,Lan Anh đèo Vân Hương dẫn đường .Họ đi một lúc trên phố lớn rồi đột nhiên vòng vào một ngỗ nhỏ tối tăm không ánh đèn Lan Anh đi lần đầu không quen vấp ổ gà mấy lần may mà không ngã .Vòng vèo rất lâu rồi cũng đến nơi,thật ngạc nhiên là trong căn ngõ tồi tàn như vậy lại có một nơi sang trọng như vây .Vân phải lấy tay che mắt cho đỡ chói do ánh đèn hắt ra từ tấm biển to tướng dựng trước cửa Bar Khoái Lạc 

Vừa xuống xe xong thì đã có hai ba thanh niên tới đỡ và cất đi ròi mời hai người vào trong nhưng LanAnh và Vân lạ nước lạ cái nên cứ đứng dúm một chỗ chờ Hương tới cùng đi
Nhìn gần ngay cạnh thế mà trước khi vào cả ba người phải đi qua một hàng lang với ánh đèn mờ tỏ dần tới một dãy căn phòng nhỏ .Hương mở cửa một phòng bất kỳ rồi ấn cả hai cô bạn vào 
“Vào đây làm gì thế “ Lan Anh run giọng hỏi còn Vân thì bấu chặt tay bạn 
“Thay đồ chứ còn gì nữa “ Hương vặn kỹ chốt cửa rồi cởi tuột quần áo ra giục hai người “ Nhanh lên còn chần chừ nữa “

Nhìn nhau qua lại một lúc rồi Lan ANh và Vân cũng bắt chước Hương cởi đồ nhưng vẫn giữ trên người chiếc quần lót .Hương nhìn thấy phì cười bảo hai cô 
“Còn một cái nhỏ xíu thì mày định che cái gì “ 
Lanh Anh và Vân mặc dù rất ngượng nhưng rồi cũng tụt nốt quần lót ra .Hương nhìn qua một lượt nói với vẻ hài lòng 
“Thế chứ “ Hương vớ lấy trên giá 3 chiếc mặt nạ bằng da được thiết kế đặc biệt dùng để che nửa trên khuôn mặt.Cô mang một cái đưa cho Lan Anh và Vân hai chiếc còn lại
“Bắt đầu nào chúng ta cùng bước vào thế giới của hon lác “ Hương ngoáy mông cùng hai cô bạn bước ra khỏi phòng thay đồ hướng tới nơi có ánh đèn sáng rực phía trước 

Tiếng nhạc chát chúa đạp mạnh vào tai ba người khi họ đặt chân vào sàn đá hoa mát lạnh .Lần đầu tiên đến đây nên Lan Anh tò mò nhìn ngắm khung cảnh xung quanh .Cô thấy khắp nơi đầy những người đàn ông có đàn ông có đều khỏa thân đeo mặt nao ,họ ăn uoongs nhảy nhót đầy hứng khoiửi .Không một ai tỏ ra để ý đến ba người bọn họ vừa mới bước vào .Điều này làm Lan Anh cảm thấy tự nhiên hơn .Đang mải quan sát thì Vân kéo tay Lan Anh rồi chỉ về phía góc phải .Nhìn theo tay cô bạn Lan Anh đỏ mặt khi thấy một cặp đang làm tình với nhau rất thoải mái .Gã đàn ông cưỡi lên trên cơ thể nõn nòa của một cô gái địt như trâu .Tiếng rên rỉ của hai người này thỉnh thoảng lại lớn lên át cả tiếng nhạc