Gai dep nhat the gioi

Một giọt nước lăn dài trên ô cửa kính và hoà tan vào cơn mưa lát đát ngoài kia. Từng hạt mưa một lúc nặng trỉu, tiếng rì rầm của giọt mưa rơi ngoài hiên, bầu trời trở thành một màu xám xịt cô đặc, tôi.....tôi vẫn ngồi nhâm nhi ly cafe nóng không đường như mọi ngày. Nhưng hôm nay trong căn nhà tôi lại có thêm một bóng người lùm xùm trong chiếc áo rộng thùng thình cứ đi qua rồi đi lại, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi. Tôi thì cứ như một bóng cây ven đường nhâm nhi với ly nước và xem một bộ phim hay.
- trời ơi sau mưa vậy trời - con nhỏ la ó é
- thì mưa chứ gì. Zị cũng hỏi - tôi thở dài đáp
- ai hỏi mà trả lời - con nhỏ xù lông lên
Tiếng mưa vẫn tí tách không ngừng, ngoài kia gió vẫn thổi mạnh, kiểu này là bảo luôn chứ mưa gì hả trời, con nhỏ cứ đi đi lại lại hai con mắt đăm chiu, lâu lâu lại thở dài. Con nhỏ ngồi phịch xuống kế cạnh tôi rồi nhướng mài lên hỏi
- ê tên gì - tỉnh bơ luôn
- hỏi chi - tôi đáp
- mai mốt đi báo công an chứ chi - con nhỏ ương ngạnh lên
- Minh - tôi đáp
- ừ 
- ừ
Không gian lại tỉnh lặng chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt trên trần, không biết từ lúc nào mà con nhỏ đả tựa vào vai tôi ngủ ngon lành, gương mặt tinh quá nhìn cực kì dễ ghét khi ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng hồng đó, nước mắt của một người lại tiếp tục hoà vào theo làn mưa ngoài hiên. Tôi ghét mưa, tôi cực kì ghét nó. Mưa cứ rơi ngay lúc tôi buồn, ngay lúc tôi chán chường nhất với cuộc sống hiện tại, tôi vẫn im bặt mặt cho con ngủ trên đôi vai không đủ rộng của tôi. Đả bao nhiêu người con gái đả tựa vào đây, nhưng rồi đôi vai này không đủ sức để trở che để bảo về rồi cũng đả xụp xuống và vuột mất người đó. Giờ lại có thêm một người khác lại tựa vào đôi vai này, và nhất là có một giọt nước mắt lại lăn dài trên gương mặt đó. Nước mắt à, bao lâu rồi nhỉ, bao lâu tôi không có nước mắt rồi, chắc nó cũng đả khô cạn mất rồi còn đâu. Nhẹ nhàng đưa tay chầm chậm lao đi giọt nước mắt khô động kia, bốp.......con nhỏ đánh vào tay tôi một tay quẹt nước mắt khịch khịc, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
- làm gì đó thằng biến thái - chữi không nhân từ luôn
- ừ
- tôi hỏi làm gì sao lại trả lời Ừ - nhỏ gặn hỏi
- không làm gì cả - tôi thở dài
- đừng có nói dối 
- không nói dối
Tôi đáp rồi bật dậy bước vào nhà bếp pha tiếp ly cafe mới, từng gịot từng giọt rơi nhẹ xuống cái ly thuỷ tinh kia, con nhỏ đứng sau tôi hầm hừ y chang con mèo bị cướp lấy con cá.
- nhìn gì ? - tôi hỏi
- gì là gì ? - con nhỏ hỏi ngược lại
- ừ 
- ừ cái gì mà ừ
Tôi lặng thinh tiếp tục nhìn ly cafe đang dân lên
- hết mưa rồi
- ừ
- đi mua sách coi, hứa rồi - con nhỏ kéo tôi đứng dậy
- à ừ thay đồ đi - tôi nói
- thay rồi - nhỏ đáp
- ừ đợi chút đi 
- không
- uống li cafe này cái rồi đi - tôi nói
Con nhỏ chụp cái ly cafe uống cái ực , rồi đặt lên chổ củ nhìn tôi rồi nói
- r..ồ..i..đó...đ..i .đư.ợc..chưa.... 
Mặt con nhỏ nhăn nhó nhìn buồn cười không chịu được, đúng là cái thứ bướng bỉnh, muốn gì là phải làm cho được, tôi cười nhạt một cái xoa xoa cái đầu con nhỏ , rồi tiến lại tủ lạnh đeo hộp Vinamilk 100% nguyên chất đưa cho con nhỏ.
- uống đi
- khô..ng..cần - con nhỏ lấp bấp
- uống nhanh lên, cái thứ lì lợm - tôi ngiêm giọng
- ừ
Nhỏ chụp lấy rồi uống ừng ực, tôi nhìn nhỏ cười cười, lâu lắm rồi tôi mới gặp một đứa có cái tính bướng bỉnh cở này. Nhỏ chùi mép mà vẫn còn dính sữa trên mặt nhìn tôi, tôi vội lao thì con nhỏ gạt tay ra
- làm gì đó
- yên coi
Tôi túm lấy con nhỏ rồi lao vết sữa dính trên mặt, khoá cửa cẩn thận xong tôi đưa con nhỏ cái nón bảo hiểm đôi cho con nhỏ đội
- đội vào - tôi nói
- rồi
Phi trên chiếc xe của mình, mưa vẫn còn rơi lát đát, không khí se lạnh , từng vệt nước bắng tung toé hai bên đường khi tôi chạy qua
- zì mà bảo hết mưa à - tôi quay lại hỏi
- không biết - con nhỏ đáp tỉnh bơ
Tôi thở dài rồi đề gas chạy tiếp, không biết mặt tôi có dính lọ không hay sữa còn dính trên mặt con nhỏ hay sao mà người ta nhìn tôi cười cười bí ẩn. lắc lắc đầu vài cái rồi chạy ngay đến nhà sách, má ơi đông quá.
- qua siêu thị đi - con nhỏ nói
- ừ
Lạng vòng vòng một lúc rồi rẽ vào một siêu thị gần đấy, tôi gữi xe xong rồi bước lạch cạch vào trong, trời đả lạnh vừa vào thì gặp ngay máy lạnh khiến teo cả chym. Thở dài định đi tiếp thì thấy con nhỏ đang đứng chổ kia làm cái gì đó, tôi bước lại khều khêù
- đi mua sách hay đi chơi
- đi mua sách
- vậy thì đi nhanh lên - tôi xóc nách con nhỏ đi.
Con nhỏ quẹo qua chổ sách vở còn tôi thì quẹo qua chổ quần áo, quay quay một lúc thì cũng chẵng biết mua bộ nào cho con nhỏ quỹ này. Lý do là chả biết nó mặt size gì nữa.
- anh cần em giúp k ạ - tiếng nhỏ nào đó vang lên
A đây rồi tướng tá cũng giống giống không xi nhê nhau mấy, tôi chụp lấy áo rồi ím ngay vào người nhỏ kia. Con nhỏ này ấp a ấp úng gương mặt đỏ gất, tôi cũng chả quan tâm mấy cho lắm, chọn qua chọn lại cuối cùng cũng được mấy bộ tôi thở dài mệt mõi
- cám ơn nha - tôi nói với nhỏ kia
- dạ hông có gì - so với con kia thì tính tình một trời một vựt.
Ôm cái đống đồ trên tay ra quày tính tiền tỉnh bơ trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ, 
- '' thằng này gay hã ta ''
Con nhỏ thu ngân cứ nhìn tôi cười khúc khích, bộ tôi giống thằng hề lắm hã ta. Tính xong cho vào bọc sách tòn ten ra chổ con nhỏ đang loay hoay vơi đống sách cao vời vợi
- rồi chưa
- rồi - con nhỏ đáp
Nhìn cái đống sách mà tôi phát nãn, lúc trước học cấp 3 lớp 11 khiến tôi muốn phát điên vậy, giờ lại gặp.
- có sài k mà mua lắm thế
- kệ tôi - nhỏ đáp
Tính tiền xong là tôi phi ra khỏi siêi thị và chạy về
- quẹo qua quận 7 đi - con nhỏ nói
- chi ? - tôi hỏi
- quẹo đi đồ lì lợm.
Chạy qua chổ con nhỏ chỉ thị là nguyên một dãy nhà cao vời vợi đẹp nói chung là vl, ai cũng ao ươt chắc anh em cũng biết là chổ nào.
Chừng 15 phút sau con nhỏ quay lại với cái bị đồ trên tay.
- đi 
- ừ
Chạy ngay về nhà thở dài một tiếng, tôi ôm đồ vào rồi thẩy bọc đồ cho con nhỏ
- mua cho đó
- gì thế
- quần áo, quần xì , áo vú - chém chút đừng ngỉ bậy chỉ nói quần áo thôi
- không cần
- ừ
Để mặt con nhỏ ở đó loay hoay , tôi phi thẳng lên giường và chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
- ê..ê..e.e.e.ê - ai đó nói vọng
- gì thế - tôi ngóc đầu dậy
- xuống ăn cơm thằng khốn nạn.

gai dep nhat the gioi

Mà cậu ta vừa kéo tụt cái quần sịp xuống là cái dương vật của cậu ta bật tưng ra, chĩa thẳng nghễu nghện về phía trước như một cái nòng pháo vậy, Hà Anh cũng phải thán phục khi nhìn cái bộ phận giống đực đó của cậu bé, trái ngược với cơ thể trắng trẻo với làn da mịn màng của cậu ta, cái bộ phận đó của cậu ta to lớn với cái đầu bóng lưỡng căng tròn như quả cà chua chĩa thẳng về phía Hà Anh vẻ thách thức ngạo nghễ, cái thân của nó to như một quả dưa chuột cỡ bự, làn da nâu sẫm, nổi hằn những mạch máu trông gân guốc rất dữ tợn. Khiếp thật, thế này thì chắc chắn phải to hơn của chồng cô rồi, kể cả của Thắng cũng chả bằng. Trong lúc Hà Anh cứ nhìn chằm chằm vào dương vật cậu bé thì cậu bé cũng bẽn lẽn đỏ mặt nhìn khắp cơ thể Hà Anh vẻ thán phục khiến cô cũng đỏ mặt. Cô bật vòi hoa sen, điều chỉnh nước rồi bảo cậu bé đứng vào tắm đi. Đứng vào tắm cùng nhau dưới vòi hoa sen, đầu tiên Hà Anh xát xà phòng kỳ cọ cho cậu bé, rồi đến lượt cậu bé đòi cho cậu ta tắm cho Hà Anh, ừ tắm thì tắm, Hà Anh mỉm cười đồng ý. Cậu bé bảo cô đứng khom lưng chống hai tay xuống thành bồn tắm, rồi cậu bé bắt đầu lấy sữa tắm xát khắp cơ thể trần truồng nõn nà của cô và cầm vòi hoa sen xối nước. Hai bàn tay mềm mại của cậu bé cứ mơn man lướt khắp cơ thể đàn bà của Hà Anh khiến cô cảm thấy khoan khoái quá.

gai dep nhat the gioi

gai dep nhat the gioi la gi ?

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

gai dep nhat the gioi

Lúc đó mông mình lơ lững đu đưa theo nhịp mông của ảnh làm cho mình có cảm giác lâng lâng khoái cảm. Tấm ra giường nhầy nhụa nhớt rin rít sau khi mình và ảnh quyết định không làm tình trên giường nữa và đi làm một món gì đó để ăn. Mình thích thú khi nhìn thấy ánh mắt chiêm ngưỡng của ảnh xoáy vào cơ thể mình lúc mình cứ để trần truồng như vậy đi nấu ăn. Anh Nhân còn nhét cu vào âm đạo mình từ phía sau lúc mình đang nấu ăn làm mình đã quá làm cháy mất món trứng rán. Thật là tuyệt khi ở trong buồng tắm ảnh lại đè mình xuống sàn gạch mát lạnh, ảnh nhấp mạnh quá mà sàn gạch men lại trơn trượt làm mình cứ phải chống ngược tay lên tường để khỏi đụng đầu vào tường. Ôi thật là đê mê biết bao khi mình được ghì sát cơ thể hừng hực lửa tình của anh Nhân. Lúc nằm trên giường, mình có nói cho ảnh nghe về ý nghĩ của mình thích một con cu cứ cứng và dài hoài. Anh Nhân cười còn nói mình tham lam quá. Lúc chiều ảnh về rồi mình có coi lại chim của mình thì thấy nó tấy đỏ lên, ấn vào hơi đau nhưng nó làm mình nhớ tới những cơn cực khoái trong vòng tay đàn ông làm mình cứ nứng lên. Ngày…tháng…năm… Ôi một tuần rồi mà không thấy anh ấy đâu. Hay ảnh đã quên mình rồi. Mình thì không tài nào quên cái cách làm tình điệu nghệ của ảnh được.

gai dep nhat the gioi

Xem gai dep nhat the gioi hay nhat 2014

Hai cô cháu nằm yên trong giây lát. Vậy là cả hai đã thực sự bước qua ngưỡng cấm, hai cô cháu đã ăn nằm với nhau. Dũng lại từ từ rút ra. Nó thấy cô Uyên nổi gai ốc khắp người, cô nó đang sướng lắm! Sau cú thăm dò nhẹ nhàng ban đầu, Dũng bắt đầu địt rất mạnh vào lồn Uyên, nó đụ liên hồi. Trong phòng êm ru tiếng máy lạnh chỉ nghe những tiếng phạch phạch rất to của 2 cơ thể trần truồng dập vào nhau. Uyên cắn chặt góc mền giữ cho khỏi gào lên, nàng hết vật đầu qua bên trái rồi bên phải, cứ liên tục như vậy vì Dũng vẫn nắc liên tục. Nó đổi tư thế hết kiểu này sang kiểu khác, phim sao thì nó vậy, có lúc nó gập đôi hai đầu gối Uyên lên sát ngực nàng cho đít nàng vểnh lên, tinh khí của nó và dâm thủy của Uyên hòa lẫn với nhau chảy lai láng. Nó chơi kiểu này làm Uyên rất thốn nhưng sướng kinh khủng. Rồi Dũng nằm đè lên Uyên, hôn môi nàng, ngậm lưỡi nàng, bú vú nàng trong khi vẫn dập liên hồi. Nó banh hai chân nàng hổng lên trời rồi xọc mạnh buồi vào tưởng chừng làm lồn Uyên rách toạc. Uyên hết ngồi trên mặt lại ngồi lên dương vật Dũng, nàng xóc như phi ngựa khiến Dũng cũng không thể ghìm nổi nữa, nó ghì chặt Uyên vào lòng, dương vật nó thọc tuốt vào sâu nhất trong tử cung Uyên, nó chuẩn bị phóng tinh lần thứ hai trong đêm nay, lần này thì xuất ngay trong âm hộ cô nó. Uyên cũng đang tới chỗ tột đỉnh khoái lạc. Nàng không còn quan tâm tới tới việc bị dính bầu hay không, nàng chỉ muốn được thỏa mãn bản thân ngay lúc này. Mấy năm nay Tiến chưa bao giờ được chơi nàng mà không mang bao cao su, thế nhưng hôm nay ngay trong lần đầu tiên, Uyên đã cho Dũng ân ái và hoàn toàn thỏa mãn với nàng mà không dùng một biện pháp phòng ngừa nào. Dũng xiết chặt Uyên thúc mạnh dương vật vào lồn nàng mấy cái nữa đột nhiên thấy Uyên rung động toàn thân, nàng thổn thức vào tai nó:
- Cho em đi anh, sướng quá Dũng ơi, mạnh nữa Dũng ơi, em yêu anh…

Dũng không thể tin vào tai mình và nó cũng không chịu nổi nữa. Từng đợt, từng đợt tinh khí nóng hổi phọt mạnh vào tử cung Uyên khiến nàng chết lịm trong đê mê: Chết em mất Dũng ơi? sướng quá anh ơi? Âm đạo nàng co bóp chặt vào buồi Dũng làm nó phóng thêm một đợt nữa cực khoái. Suốt đêm đó, hai cô cháu làm tình với nhau không nghỉ. Tất cả các lỗ trên người Uyên không có lỗ nào là cấm kỵ với Dũng cả. Nàng để mặc cho Dũng dày vò thân xác suốt đêm. Thế là nàng đã thỏa mãn mọi thắc mắc mà nàng không biết lúc coi phim, những thắc mắc mà Tiến từ chối trả lời nàng thì giờ đây cháu nàng đã trả lời đầy đủ. Nàng đã biết cảm giác tê tái tuyệt vời khi Dũng chọc dương vật vào lỗ đít nàng, nàng cũng đã cho Dũng thỏa mãn dương vật của nó giữa hai bầu vú bự của nàng rồi phóng tinh khăp mặt mũi nàng. Nàng còn khuyến khích Dũng cưỡng dâm vào miệng nàng? Tám giờ sáng hai cô cháu vẫn đang tắm rửa cho nhau trong nhà tắm. Dũng vẫn thèm muốn kinh khủng. Nó đẩy nàng quay mặt chống tay vào tường, từ đàng sau Dũng giật tóc Uyên và cắm buồi vào đít nàng. Nó địt nàng tới lúc hai cô cháu không đứng nổi nữa khuỵu ra nền nhà tắm nó mới chịu phóng tinh. Trong âm hộ, lỗ đít và cả trong miệng nàng tối hôm đó có lẽ phải chứa tới cả nửa lít tinh dịch của Dũng xuất ra. Lúc 2 người bồng bế nhau trở về phòng ngủ, Dũng lại bắt nàng bò ra đất chổng đít lên để chơi như kiểu chó. Lỗ đít và lỗ lồn Uyên lúc chổng mông lên đều không khít được nữa vì buồi Dũng đã chọc vào không biết bao nhiêu lần. Lúc cả 2 đang đê mê thì chuông điện thoại kêu vang. Uyên miễn cưỡng bốc máy nghe trong khi Dũng vẫn đang địt nàng từ đàng sau. Trong máy là giọng nói của Tiến, chồng nàng hỏi thăm sức khỏe của nàng và tình hình mấy bữa nay. Uyên vừa quằn quại vừa trả lời: em buồn và nhớ anh lắm, chỉ mong anh về ngay với em? Vừa buông điện thoại xuống, Uyên đã rụt phắt cho dương vật của Dũng tuột ra khỏi lồn nàng, Uyên quay lại vuốt ve và ngậm chặt lấy buồi Dũng, nàng mút chùn chụt cả tinh dịch của Dũng và âm dịch của nàng, nàng còn cảm nhận được cả mùi vị từ trong hậu môn nàng trên dương vật của Dũng. Năm phút sau nàng lại đón nhận nguồn tinh khí mới của Dũng phóng thẳng vào miệng nàng và Uyên chẳng để phí phạm một giọt nào. Tối hôm ấy và cho hết cả kỳ nghỉ hè Dũng chẳng bao giờ ngủ ở căn phòng phía Tây cả. Dũng thông dâm với cô suốt ngày đêm, ngay trên chiếc giường cưới của cô chú nó. Hai cô cháu sống như vợ chồng và sướng như tiên vì hứng lên lúc nào là lại đè nhau ra để giao hợp và thỏa mãn nhau liền lúc đó mà chẳng hề dùng một biện pháp tránh thai nào. Đầu năm học mới, không ai biết Uyên lặng lẽ một mình đi bác sỹ tư nạo thai, kết quả của một mùa hè đầy kỷ niệm. Dũng trở về Nha Trang và đê lại tuổi thơ ngây của nó trong căn hộ của cô chú tại Saigon. Trong đầu nó còn đinh ninh lời hứa sẽ vô Saigon hè sang năm thăm cô Uyên.

[X] Close.