Gai dep nhat viet nam

Kể từ đó, cứ lâu lâu là Hà Anh lại nhờ Loan gọi điện thoại hẹn Thắng đến nhà cô để…. Thường cô hẹn Thắng vào ngày nghỉ cuối tuần, những hôm đó cô gửi con bên nhà bố mẹ chồng để cho cô và Thắng thoải mái vui vẻ với nhau, nhưng
cũng có lần cô hẹn Thắng đến nhà cô vào buổi chiều ngày làm việc trong tuần, đi như thế với cô tiện hơn, chỉ cần bảo với bà trưởng phòng là cô bị mệt xin nghỉ buổi chiều là xong, giờ đó thì hàng xóm cũng đi vắng hết, chẳng ai để ý cả, còn con thì gửi bán trú ở lớp học. Kể ra Hà Anh cũng không muốn nhờ Loan gọi điện thoại cho Thắng như thế, nhưng cô thấy ngại gọi điện thoại đến nhà cậu bé lắm, không hiểu sao cô cảm thấy rất xấu hổ nếu phải nói chuyện với bố mẹ cậu bé, có lẽ trong thâm tâm cô cũng biết những gì cô đang làm với một cậu bé trong trắng như vậy là không phải. Từ hồi được giải toả nhu cầu bản năng sinh lý với Thắng đến giờ, Hà Anh như đẹp hẳn ra, trông cô tươi mơn mởn như cái cây được tưới đầy đủ nước, kể ra thì Thắng vẫn chưa đáp ứng được hoàn toàn nhu cầu của một người đàn và tràn trề sức sống như Hà Anh, nhưng cô thấy ngượng với cô bạn của mình, không dám hẹn Thắng thường xuyên quá, bởi vì cô nghĩ dù sao thì Thắng cũng cặp với cả Loan nữa, mình đòi hỏi nhiều quá thì không tiện, với lại như vậy thì khổ thân cậu bé, sức đâu mà học hành nữa. Mọi việc cứ như vậy được một thời gian thì Thắng đến kỳ thi, bố mẹ bắt học thêm liên miên, quản lý giờ giấc chặt chẽ, không đi đâu được cả.

gai dep nhat viet nam

Mất một lúc lâu sau Hà Anh mới tỉnh dậy, Khánh không có trong phòng tắm, chắc hẳn đã ra ngoài nằm cho đỡ chật chội. Hà Anh rửa lại mình rồi khoác khăn tắm ra ngoài…
Khánh không có trong phòng ngủ, vậy Khánh có thể ở đâu được nhỉ, cậu bé về rồi chăng ? Hà Anh tự hỏi. Cô mở tủ lấy ra 1 chiếc áo thun và 1 cái quần short dùng để mặc ở nhà thay vào người rồi xuống nhà dưới định bụng xem cậu bé đang làm gì. Vừa bước xuống nhà Hà Anh đã nghe mùi đồ ăn thơm phức, thì ra Khánh đang loay hoay làm bếp cho bữa trưa. Thấy Hà Anh ngạc nhiên, cậu bé tủm tỉm – Em làm bằng đồ có sẵn trong tủ lạnh nhà chị, mời chị dùng bữa với em, đừng chê nhé. Hà Anh cười – Con trai như em chắc có khối cô theo đấy nhỉ ? Đẹp trai, nấu ăn ngon, và cái khoản làm tình cũng giỏi thế cơ mà. Hai chị em dùng bữa trưa và trò chuyện rất vui vẻ, Hà Anh thấy mình say nắng với thằng bé này thì phải ? Dùng bữa xong, họ ngồi tâm sự với nhau 1 lúc lâu. Nhận ra trời đã về chiều, Hà Anh còn phải đón ku Minh về nên cô hơi sốt ruột, trong người cô lại âm ỉ cảm giác thèm muốn. Cô dùng chân vuốt nhẹ chân Khánh rồi đi dần lên phía trên, Khánh hiểu ý, đứng phắt dậy chạy lại lôi Hà Anh ra khỏi ghế mà ôm hôn nồng nhiệt, Hà Anh cũng đáp lại, nàng cỡi phăng áo của Khánh ra rồi cởi luôn quần cậu bé vít vào góc bàn. 

– Làm tình với chị …nhanh …đi em,… chị chết mất…chị còn phải đón con…
Hà Anh vừa thở hổn hển vừa nói trong lúc Khánh đang hôn lên cổ cô. 

Không cần Hà Anh nhắc đến lần thứ 2, Khánh cởi chiếc quần ngắn và luôn cả quần lót Hà Anh rồi đẩy mạnh Hà Anh vào tường mà hôn mà dày vò cho thỏa cơn thèm khát. – Đút vào đi em, nhanh… đi – Hà Anh giục trong cơn mê. Cô vừa dứt lời, cái dương vật của Khánh dập mạnh vào âm đạo cô đánh bạch 1 cái. Mặt Hà Anh nhăn nhó vì sướng, cảm giác từ bụng dưới của cô buốt lên đến tận đỉnh đầu, dương vật Khánh đang dập vào cửa mình cô trong tư thế đứng, Hà Anh phải dạng cả hai chân đón những cú dập lút cán như máy khâu. Khánh vừa ôm hôn cô vừa dập cô bạch bạch, 2 tay Hà Anh bấu chặt lấy bờ vai chắc khỏe của cậu bé. Ngay khi bờ môi cậu bé rời khỏi miệng cô, Hà Anh tựa luôn cái cằm của mình trên vai Khánh mà rên ha hả .. Khánh dập cô trong tư thế như vậy suốt 30’ liền, cả mảng tường nhà bếp run lên bần bật, cậu bé đang chạy nước rút, mồ hôi nhễ nhại, dòng tinh dịch dâng nhanh lên ống dẫn phun ào ạt vào âm đạo Hà Anh một bữa thừa mứa tinh trắng xóa… Cô ưỡn mình tựa hẳn lên người Khánh, toàn thân co giật, miệng vẫn rên từng hồi… 
Khánh đón taxi ra về ngay trong buổi chiều hôm đó, Hà Anh tắm rửa rồi cũng sửa soạn đi đón bé Minh về, chắc thằng bé trông cô lắm…

gai dep nhat viet nam

gai dep nhat viet nam la gi ?

Từ nhỏ đến lớn, thằng em út luôn được ngủ chung với mẹ nhưng khi mẹ qua đời rồi hai chị tư, chị năm theo chú lên thành phố, ở nhà chỉ còn mỗi chị hai và nó cho nên tối nào nó cũng đều vào ngủ chung với chị hai ở buồng trong ; những tối trời nóng bức, hai chị em rủ nhau khóa cửa lại rồi ra ngủ ngoải chuồng bò sau nhà cho mát. Chuồng được ngăn làm hai : nữa trái nuôi nhốt bốn con bò sữa còn nữa phải là nơi chứa rơm khô ngoài ra có kê một cái giường gỗ kích cỡ 1,6m đã cũ trên trãi chiếc chiếu hoa cạp điều hơi sờn mòn ; đặc biệt chổ này tuy không giăng mùng nhưng tuyệt đối không bao giờ có muỗi vả lại vách nứa che chắn không cao lắm, so với mái lợp bằng lá dừa xé có trống một khoảng mà nước mưa tuy không tạt vào được nhưng gió thì lại luồn vào tối đa khiến không khí bên trong dễ chịu, mát mẻ vô cùng. Lúc mẹ mới qua đời, chỉ còn mỗi hai chị em ra vào căn nhà tràn đầy những kỷ niệm thân thương là chạm mặt nhau nhiểu nhưng do quá buồn bã mà hầu như chẳng đứa nào nói lấy với đứa kia được nữa lởi mãi cho đến hơn nữa năm sau, hai đứa mới bắt đầu cảm thấy nguôi ngoai nỗi niềm mất mát xa vắng nghìn thu vĩnh biệt ; sự vắng lặng của ngôi nhà đã khiến cho hai chị em đã thương nhau lại càng thương nhau hơn, đã gần gũi nhau lại càng quấn quýt, cận kề và chung đụng với nhau nhiều hơn và cũng chính vì nguyên nhân trên cho nên dẫn đến hai chị em yêu nhau chăng? Thỉnh thoảng vào những tối sáng trăng sau mùa thu hoạch, chị Trầm và thằng Mỹ thường không quên rủ nhau cùng với một số bạn hàng xóm ra chơi năm mười, bịt mắt bắt dê... trên những cánh đồng thoang thoảng mùi rơm nhè nhẹ và nhiều khi người ta còn thấy chỉ có mỗi hai chị em đạp xe trên những con đê hóng gió đêm mãi cho đến mười, mười một giờ mới quay trở vể nhà. Trên người thằng em lúc trời nóng thường hay bị nổi sảy ngứa ở lưng, bụng, tay chân cho nên mỗi tối trước khi ngủ, nó vẫn hay mè nheo đòi hỏi chị nó gãi một chập lâu rồi nó mới chịu ngủ cho mãi riết thành ra thói quen, dù cho không ngứa đi nữa nó cũng phải bắt chị gãi cho bằng được mới thôi và dường như là nếu không được chị gãi thì nó không tài nào ngủ được thì phải? Lúc trời mưa giông giá lạnh, chẳng khác gì con mèo con, nó vẫn thường rúc vào sát người chị nó vòng tay ôm lấy chị để tìm hơi lửa ấm nóng từ thân thể chị xua tan cảm giác băng giá còn chị cũng sẵn sàng bảo bọc, chia sẽ cho thằng em bằng hai cánh tay chị xiết chặt lấy người nó ; khi ấy, những chổ nhạy cảm trên tấm thân đầy đặn của chị như nách, ngực, lưng dẫu muốn dẫu không thỉnh thoàng vẫn đụng chạm với xác thịt nó nhưng cả chị lẫn em đều cảm thấy quá đỗi tự nhiên, bình thường như là hoàn toàn chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, nói cách khác chúng chưa bị kích thích bởi dục tình tội lỗi và ma chưa đưa lối, quỷ chưa dẫn đường cho nên chúng chưa có cảm giác thèm ăn trái cấm thời Adam-Eva. Hai chị em quả đúng là nhà quê khù khờ, ngáo ộp chưa từng thấy như y cái tên cúng cơm quá đỗi ngây ngô, hiền từ của chị (thực ra lúc mẹ mang thai chị, một lần bố đi theo bạn bè lên tuốt trên Gia Lai-Daklac để tìm trầm nhưng trầm đâu chẳng thấy chỉ có bệnh sốt rét mang về mà thôi cho nên bố liền đặt tên “trầm” cho đứa con đầu lòng để kỷ niệm một chuyến đi không thành) nhưng vào cái buổi tối định mệnh tình yêu của chúng, chính xác là chúng không còn khờ khạo nữa mà bản năng sinh lý tự nhiên tồn tại sẵn có trong con người chúng đã dẫn dắt cho chúng đúng đường đi nước bước vào cõi thiên thai tình ái tuyệt vời tràn đầy đam mê, cực lạc. Tối hôm ấy, sau khi kết thúc cuộc tình bất chợt, hai chị em trong nỗi niềm ngượng ngùng, e thẹn, bồi hồi xen lẫn sung sướng, sợ hãi vẫn còn cảm giác hoang mang, bất định luôn tự hỏi rằng chẳng biết mình mới vừa làm xong việc gì mà như vậy, như vậy...và nguyên nhân đầu đuôi dẫn đến chuyện tình của hai chị em không ai trồng khoai đất này cả chính là một ông hàng xóm ở cách nhà chị Trầm không xa gì mấy đã có một đời vợ và hai người con đã trưởng thành mà người ta thường hay gọi ông là chú Tư Bình. Chú Tư năm nay khoảng bốn mươi bốn tuổi, tính tình đàng hoàng dễ chịu và xởi lởi cho nên mọi người từ lớn đến nhỏ ai ai cũng đều có cảm tình với chú ; do hoàn cảnh nghèo túng, khó khăn thành thử ra vợ chú đã bỏ chú đi theo nâng khăn sửa túi cho người khác còn hai đứa con trai cũng đã lập gia đình ở riêng tại Vũng Tàu nên chỉ có mình ên chú ra vào nơi gian nhà vách gỗ mái tôn tọa lạc trên mảnh đất khoảng 200m2 thổ cư. Thỉnh thoảng, chị em thằng Mỹ hay đến nhà chú chơi vào dịp Tết, Trung thu, Noel được chú mời thưởng thức những món bánh quý giá đắt tiền do hai con chú mang về cúng bàn thờ hay là để xin chú cọng hành, miếng muối hoặc đôi khi biếu cho chú nãi chuối, vài lon gạo nếp, một ít mật ong...; vỉ sớm thiếu vắng tình thương của bố mẹ cho nên hai chị em coi chú Bình chẳng khác gì chú ruột của mình nhưng rồi vào một ngày nọ lúc khoảng một giờ rưỡi lại xảy ra một chuyện kinh hồn hoảng vía khiến chỉ chưa đầy một ngày mà chúng đã phải trở mặt xem chú chẳng khác gì kẻ thù không đội trời chung với chúng cho dù trong lòng không muốn chút nào. Hôm ấy, sau khi đi ăn đám giỗ tại nhà một người bạn ở ấp Bắc về, do uống rượu hơi bị nhiều nên khi về đến nhà cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chú Tư liền đi sang nhà định bụng nhờ chị Trầm cạo gió giùm bởi vì đây chẳng phải là lần đầu chú nhờ chị làm công việc ấy ; cửa nhà hàng xóm chỉ khép hờ nên chú chỉ việc lách người bước vào, trong nhà quả là vắng vẻ và lúc này, thằng Mỹ ngủ say như chết trong buồng còn chị nó thì nằm ngủ trên cái võng xếp Duy Lợi nơi gian ngoài. Bất chợt nhìn thấy tấm thân trinh nguyên đầy đặn đầy cám dỗ mời gọi của cô gái đang ở trong tư thế khá hớ hênh trước mắt, chợt nhận ra bản thân mình không còn biết thú vui xác thịt đã lâu rồi nay lại đang ở vào một hoàn cảnh rất là thuận lợi, men rượu trong người cứ hừng hực bốc lên xóa mờ lý trí, chú liền cúi xuống lần hai bàn tay cởi nút chiếc áo bà ba trắng chị mặc trên người. Trời bất dung gian, trong khi chú chưa kịp làm gì thì thằng nhóc bỗng dưng thức giấc nữa chừng vì nó sợ ngủ trễ sẽ quên mất lời hẹn đến nhà thằng Luân-bạn học cùng lớp để đi chơi ; nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì liền trông thấy ngay chú Tư Bình đang lúi húi cúi xuống cởi nút áo chị nó. Lẽ đương nhiên nó chưa hề biết thế nào là hiếp dâm, thế nào là lạm dụng tình dục nhưng linh tính thần giao cách cảm cho nó hay rằng chú ấy đang ăn hiếp chị nó, đang làm chuyện đồi bại xấu xa chứ chẳng phải chuyện đàng hoàng tốt đẹp gì đâu; thế là nó ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp tìm kiếm dáo dác rồi cầm lấy cái chày gỗ dùng để đâm tiêu nhanh nhảu trở lên liên tiếp nện hai ba cái vào lưng chú.

gai dep nhat viet nam

Hoa chưng hửng, nàng xúc động:
- Sao mua chi nhiều vậy Hải, làm sao ăn hết được.
- Ăn hông hết thì để mai ăn cô, đem kho ăn ngon lắm.
Hoa nhìn Hải:
- Hay là em ở lại ăn cơm với cô nghen.
Hải mừng rở, nó chỉ chờ có như vậy:
- Nếu cô biểu vậy thì em nghe theo, em uống bia ở nhà cô được không, cô có thích uống bia không?
thấy thằng Hải hăm hở như vậy Hoa cười:
- cái đó tùy em, nhưng cô chỉ uống ít ít thôi.
Khi Hoa về tới nhà thì cũng đã gần 6 giờ, không ai để ý tới việc Hải chở Hoa về nhà. Ngôi nhà ở cuối hẻm, thằng Hải dựng xe xong xách gói thịt quay và bia vào nhà. Nó chợt khựng lại khi thấy một bà cụ đang ngồi giửa nhà đang đâm trầu. Hoa nói:
- má chồng cô đó, bà ấy lãng tai nặng lắm, mắt mờ nửa nên không nghe thấy gì đâu, em đừng ngại. Em cứ tự nhiên nhe, chờ cô thay đồ trước đã. Nói xong Hoa thản nhiên bước vô trong nhà không để ý tới bà cụ. Thằng Hải đứng tần ngần quan sát:nhà cửa sơ sài nhưng sạch sẽ, nó vừa nhìn bà cụ già nó cố ý nói lớn tiếng vọng vào trong:
- thầy hôm nay có về nhà không cô?

Tiếng Hoa trả lời từ trong buồng vọng ra:
- Ông xả cô mới về tuần rồi, hai tuần mới về một lần, hỏi chi vậy?
- Vậy cô ở nhà một mình buồn hén, cô không có tivi hả? nó vừa nói vừa nhìn bà cụ già. quả nhiên bà không nghe thấy gì hết, bà cứ tiếp tục thản nhiên đâm trầu. Lại có tiếng Hoa trả lời vọng ra, nhưng lần nầy tiếng vọng gần hơn:
- không, không có tiền mua, mà có thì ăn trộm cũng rinh đi thôi, em không thấy má chồng cô hả? người ta vô rinh đi cái nhà bả cũng không biết nửa à. Rồi Hoa xuất hiện, nàng vừa thay cái áo cánh màu xanh với cái quần đen, Hoa đẹp lạ, gò ngực vun cao, thằng Hải nuốt nước bọt, nó không ngờ cặp vú Hoa tầm cở như vậy. Hoa thấy Hải nhìn mình như vậy, Hoa hơi ngượng nhưng rồi nàng tỉnh bơ:
- Hải ngồi đây chơi chờ cô bắt nồi cơm nha.
- Em đứng đây làm gì, em xuống bếp giúp cô nha. Nó nhìn Hoa rồi nhìn bà cụ, Hoa hiểu ý cười, nàng gật đầu. Hải theo Hoa xuống bếp. Hoa gio gạo, nấu cơm, thằng Hải khui bia uống, nó lấy nước đá, khui bia bỏ vào ly đưa cho Hoa, nàng lắc đầu:
- Cô không uống được đâu, em uống đi mà cũng đừng uống nhiều.
Thằng Hải không ép, nó hồi hộp, nó vừa gợi chuyện vừa khui lon nầy hết lon khác, người nó nóng ran, nó càng nhìn Hoa càng thấy nàng hấp dẩn một cách lạ kỳ, sự cách biệt tuổi tác kích thích nó tột độ. Hoa thì dường như cũng cảm giác ra điều gì, nàng thấy thằng Hải cứ nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ lắm, nó cứ nhìn chọc chọc vào ngực Hoa, Hoa cảm thấy hảnh diện ít ra nàng cũng có sức thu hút… Hoa cảm thấy hồi hộp, lúc đầu nàng chỉ coi Hải như cậu học trò nhỏ bé nhưng nãy giờ nàng cảm thấy Hải không còn bé nhỏ nửa… mà là một thanh niên cao lớn, tràn đầy sinh lực.
- Cô…
- Hả? chuyện gì Hải?
thằng Hải nhìn chòng chọc vào Hoa, nó nuốt nước bọt, nó muốn nhảy tới ôm chầm lấy Hoa nhưng sợ Hoa la lên thì bỏ mẹ, nó thu hết can đảm:
- Em… em thích cô..
-….. Em nói gì Hải? đừng nói bậy Hải, cô già rồi, sao lại như vậy được? Hoa nghiêm nghị nhìn thằng Hải nhưng giọng nói nàng run run. Nàng không dè thằng Hải ăn nói bạo vậy, nhất thời nàng không biết phải ứng biến ra sao nên nói xong câu đó nàng cúi mặt xuống. Thằng Hải lúc nầy như cởi lên lưng cọp, hơi men trong người làm nó bạo hơn, nó nghỉ:”cổ không phản ứng mạnh là có hy vọng thành công. Lúc nầy không tấn công còn chờ chừng nào nữa? rồi không do dự nữa nó sấn tới ôm chầm lấy Hoa:
- Cô, em thích cô lắm, em mê cô từ lâu rồi cô biết không, em muốn làm tình với cô, cô, cô chìu em đi, cái gì em cũng đưa cho cô hết, rồi nó móc cái bóp ra thảy lên bàn, mấy tờ giấy bạc mỷ kim rơi theo ra, Hoa nhìn mấy tờ giấy đô xanh động lòng. Một viển ảnh sung túc như hiện ra trước mắt, nàng có ý định “đi dù” từ lâu, nếu đã vậy sao không dù với thằng Hải? nhưng nàng vẩn còn đang phân vân thì thằng Hải đã hôn khắp mặt mủi nàng, bàn tay nó di động lẹ làng xuống dưới, luồn vô quần nàng, hàng nút áo bung ra, thằng Hải nhanh nhẹn dùng miệng bật chiếc xú chen len trên, cặp vú Hoa phơi bài lồ lộ trước mặt, thằng Hải miệng bú, tay luồn vô lồn bóp nắn. Hoa co rúm người lại thều thào:
- Đừng…. đừng Hải… nhưng miệng thì nói như vậy đôi chân nàng lại dang rộng ra từ từ theo cái sự tái mái của bàn tay thằng Hải. Lúc nấy Hoa đang đứng chơi vơi giửa nhà bếp, đầu óc mơ hồ :nữa ham muốn nửa sờ sợ, chiếc áo tung ra, cái quần đen tuột tới đầu gối, thằng Hải quì xuống, nó úp mặt vào lồn Hoa. Hoa chết điếng… từ lúc lấy chồng cho tới bây giờ đã 13 năm rồi, chồng nàng, Thọ chưa bao giờ làm như thằng Hải, mổi khi làm chuyện đó hình như chỉ là theo lệ mà thôi, không có ly kỳ, kiểu cọ gì hết chứ đừng nói là… bú nàng như thằng Hải đang bú, liếm, thỉnh thoảng nó lại cắn nhẹ vào mu khiến Hoa bậm môi, cố kìm tiếng rên, một cảm giác tuyệt vời khó tả, lòng nàng lâng lâng, cơn thèm muốn tăng lên tột bực, không biết từ lúc nào hai tay Hoa đang ghì lấy đầu thằng Hải dúi mạnh thêm vào lồn mình… Thằng Hải biết mình đã thành công, nó từ tốn lại, không hấp tấp. Nó đứng lên, tuột cái quần của nó xuống, củ thìu biu của nó như được giãi phóng, chỉa thẳng ra ngoài, to, bự, căng cứng, thằng Hải liếc nhìn về phía bên trái nó thấy có một cái lu nước to, nó nắm tay Hoa kéo về hướng cái lu, lúc nầy Hoa hình như không còn tự chủ gì nửa, đi theo thằng Hải, nàng vừa đi vừa liếc nhìn con cu thằng Hải, lòng hồi hộp…

Trái với ý nghỉ của Hoa, thằng Hải chưa chơi nàng vội, nó để Hoa dựa vào thành lu sau khi cởi hết đồ trên người nàng, nó lại quì xuống úp mặt vào lồn Hoa mà liếm, trong khi hai tay nó thì vói lên nhồi cặp vú của nàng. Hoa chới với tưởng chừng như chết đi sống lại trong sự tột đỉnh của khoái lạc, dâm thủy nàng tuôn ra đầm đề, thằng Hải liếm sạch. Hoa dựa mông vô lu nước, một chân thì choàng qua vai của thằng Hải… Đột nhiên có tiếng người đi xuống, thằng Hải hốt hoảng quay đầu lại, nó hết hồn khi thấy bà má chồng của Hoa đang đứng trước cửa nhà bếp, nó chưa kịp tỉnh hồn thì Hoa đã trấn an nó:
- Bà ấy không nghe thấy gì đâu, Hải đừng sợ… Bổng Hoa đỏ mặt lên biết mình đã lở lời, thằng Hải khoái chí khi nghe câu nói nầy, nó ấn Hoa ngồi xuống, chìa cu trước mặt nàng:
- Cô bú em đi.
- Cô không biết cái vụ nầy đâu… Hoa e ngại nói, mắt nàng vẩn không rời con cu thằng Hải. So với chồng nàng, con cu thằng Hải lớn hơn nhiều lắm, lại dài và cong queo. Hoa không ngờ thằng Hải nhỏ con mà cu thì tầm thước như vậy. Thiệt là tương phản với thân hình của nó.
Thằng Hải cầm cu nó ví ngay miệng Hoa:
- Cô cứ thử đi mà, nó vừa nói vừa cố nhét cu mình vào miệng nàng. Hoa hồi hộp, e lệ thật ra Thọ chồng nàng chưa bao giờ kêu nàng làm như vậy, nhưng thật ra Hoa cũng muốn thử, nàng hơi hé miệng ra thì thằng Hải đã đẩy cu vô rồi, nó không hấp tấp, nó thấy Hoa chỉ ngậm thôi, nó cười nói:
- Cô vừa ngậm, vừa lấy lưỡi ngoái ngoái mới đã, thỉnh thoảng cô nút như nút kem thì Hải sướng lắm, cô thử đi. Nó vừa nói vừa liếc nhìn về hướng bà già chồng Hoa, quả thật bà ta không nghe thấy gì, chỉ thoáng một chút bà ta lại lần mò trở lên nhà trên. Lúc nầy Hoa có lẻ đã quen quen với mùi vị lạ, nàng bắt đầu bú mút, làm theo lời thằng Hải dạy. Tuy không rành nghề lắm nhưng chính vì vậy thằng Hải kích thích kinh khủng, một phần là lần đầu tiên Hoa bú, một phần Hoa là cô giáo nó, nó không chịu nổi nửa, nó xoay Hoa lại, kêu nàng chống tay vào thành lu. Hoa ngoan ngoản chìu nó, thằng Hải đứng từ sau nắc tới, nó nắc thật mạnh, hai tay choàng ra phía trước bóp vú, kéo Hoa ngược về phía sau. Hoa bậm môi cố ngăn chận tiếng rên từ trong lòng mình, một thứ rên siết vì sung sướng, thòa mãn tột cùng…

Đêm đó thằng Hải không về nhà, nó ngủ lại đó, sau cái màn buổi chiều, Hoa vội vã làm cơm qua loa, cho bà mẹ chồng ăn cơm xong, nàng và thằng Hải rút vô buồng ngủ vợ chồng nàng. Thằng Hải dần nàng tới khoảng 4 giờ sáng cả hai mới ngủ. Những lần sau đêm đó, không cần thằng Hải yêu cầu, chỉ dạy nửa, Hoa hâm hở chụp lấy con cu thằng Hải mà bú… vùi, nàng nhớ cái lần thứ ba hai thứ tư gì đó thằng Hải nắc liên tục vô miệng nàng, vừa nắc nó vừa nói:”tí nửa em bắn khí cô cứ việc nuốt nha, không sau đâu, bổ lắm đó, cô biết không? Hoa chỉ gục gặc cái đầu rồi thì thằng Hải cứ tiếp tục nắc, đến khi nó bắn khí, sợ Hoa nhả ra nó kèm cái đầu Hoa lại, nhưng rồi thì thằng Hải ngạc nhiên đến thích thú, Hoa quả nhiên nuốt hết mà còn liếm sạch đầu cu nó nửa, thằng Hải khoái chí… nó cảm thấy mê Hoa và Hoa cảm thấy mình mê đứa học trò…

Thằng Hải gần 8 giờ sáng mới mò về, trong bụng hơi lo lắng, nó đang suy nghỉ phải nói sao đây khi con Trúc hỏi tại sao đêm qua nó không về nhà. Nó vừa mới bước vô nhà thì thấy Quang vén màng từ trong buồn ngủ bước ra, nó mừng húm, vậy là xong, đã có cách. Quang thấy nó, lão cười tươi:
- Đêm qua đi đâu vậy cậu nhỏ, cha, tới tuổi quậy dữ hén? lão chưa dứt lời thì con Trúc bước ra, nó nhìn thằng Hải nét mặt sa sầm, không nói tiếng nào. Thằng Hải cười cười:
- Tối qua cháu lại nhà thằng bạn rồi gặp một đám bạn, tụi nó mua bia về nhậu, say quá không về nổi.
Quang gật gù ra vẻ hiểu biết:
- Bọn trẻ bây giờ nhậu dữ lắm, sức cậu làm được mấy chai, bửa nào đi nhậu với bác chơi nhe.
Thằng Hải làm ra vẻ mừng rở:
- Dạ được mà, nhưng cháu chỉ sợ phá mồi nhậu của bác thôi.
Quang cười, lão quay lại nói với Trúc:
- Anh về, nhớ tuần tới nha, nói xong lão móc bóp lấy ra một vài tờ đô xanh dúi vào tay con Trúc, rồi quay qua thằng Hải, lão đưa ra một tờ 50 chục nói:
- Cầm lấy tiêu vặt.
Thằng Hải mừng rở, đưa tay lấy tờ đô la, nó cảm ơn lia lịa. Con Trúc bổng lên tiếng:
- Đưa cho nó nhiều quá, nó phun phí đàng điếm thôi..
Quang nhìn thằng Hải, ra giọng kẻ cả như để làm hài lòng con Trúc:
- cậu ấy có vẻ lanh lợi mà, không có gì đâu. Nói xong lão bước ra về. lão vừa khuất bóng con Trúc đã quay lại sừng sộ:
- Tối qua đi đâu vậy, có phải ngủ nhà con nào không? đừng để tui biết được nha, con nầy không hiền đâu.
Thằng Hải không vừa, nó sừng sộ lại:
- Cái gì? tui chỉ đi nhậu thôi, cũng may ngủ lại nhà thằng bạn, nếu không tui về nhà, nằm ở ngoài nầy còn chị với khứa lão ở trong trỏng, bộ như vậy là tui thoải mái hả? mai mốt nếu lão ngủ lại tốt nhứt tui lại nhà bạn ngủ, nếu không tui chịu gì nổi.
Thằng Hải ma lanh lắm, nó viện cớ thật tài tình, nó nghỉ mai mốt nếu lão Quang ở đêm với con Trúc thì nó dọt qua nhà Hoa, thiệt là tiện lợi, con Trúc nào biết, nó thấy thằng Hải có lý, có lý nào lão già đang chơi nó mà thằng Hải nằm chèo queo ở ngoài, làm sao chịu nổi. Nghỉ vậy nó dịu giọng hỏi:
- Có thiệt không? nhà ai vậy?
Thằng Hải biết là con Trúc bắt đầu tin, nó phịa đại:
- Nhà thằng bạn học chung, mai mốt tụi nầy gặp mặt tui dẩn chị theo chơi. Nó nói bừa cho qua chuyện. Nhìn nét mặt con Trúc nó biết con nhỏ đã tin lắm rồi, nó lái qua chuyện khác:
- Ừ, hồi nãy nghe ổng nói cái gì tuần tới vậy?
- Tuần tới ổng dẩn đi Vũng tàu chơi với ổng, thứ sáu đi chiều chủ nhật mới về.
Thằng Hải xuýt xoa:
- Chà, đã vậy, muốn đổi không khí hả, coi bộ chả càng ngày càng mê chị đó nhe. Rồi nó nheo mắt:
- Sao hả? tối qua thế nào?
- Muốn gãy lưỡi luôn, mõi miệng thấy mẹ. Cái thằng già đó, thiệt… Trúc vừa nói vừa có vẽ cau có, nó không giấu thằng Hải cái gì hết. Quang bắt nó làm gì, ra sau nó đều nói hết với thằng Hải. Tối hôm qua nó bú lão miệt mài. Quang thích được bú lắm, lão ghiền cái màn đó cho nên con Trúc phải chìu lão, có lúc lão nằm phè trên giường, biểu con Trúc liếm quanh hòn dái, đầu con cu lão cả tiếng đồng hồ, có lúc lão đứng, con Trúc quì, rồi lão nắc liên tục vô miệng con nhỏ cho tới lúc bắn khí. Lão kêu con Trúc nuốt hết, rồi thì liếm sạch đầu cu lão. Lão biểu gì con Trúc cũng làm nên lão thỏa mản, tối qua con Trúc ba lần nuốt khí lão, làm cho lão sướng, con Trúc bực mình lắm nhưng nghỉ tới mấy tờ đô xanh nó thấy cũng đủ đền bù rồi. Bây giờ nghe thằng Hải hỏi, nó vừa nói vừa liếc mắt nhìn đồng hồ, chưa đầy 8 giờ. Cậu Hoàng, ba thằng Hải sớm lắm cũng gần mười giờ mới về. Thằng Hải thấy vẻ mặt con Trúc, nó biết con Trúc muốn gì. nó nghỉ bụng:”mẹ kiếp, thằng già bắt nó bú, bây giờ nó bắt mình bú lại, nó thì có hai ba trăm đô, thằng già chỉ cho mình có năm chịt… Nghỉ thì nghỉ vậy nhưng nó cảm thấy hai cha con nó mang ơn con nhỏ nầy nhiều lắm, ba nó bây giờ là tài lọt cho Quang, còn nó thì tiền bạc phủ phê, cơm no bò cưởi, làm thêm chút việc cũng nên lắm. Bởi vậy nó cười hè hè, đưa tay trái lòn vô áo bóp vú, tay phải luồn vô quần con Trúc bóp lồn con nhỏ, nó thì thào:
- Tui thì khác nhe, tui đền bù cho chị.

Rồi nó quì xuống, kéo theo cái quần con Trúc xuống, con Trúc đưa chân hất cái quần ra ngoài, nó quay mặt chống hai tay vô tường, hai chân hơi dang ra. Thằng Hải phía sau liếm nhẹ nhàng, nó banh nhẹ hai mép lồn, đưa lưỡi vô sâu ngoái tới ngoái lui, thỉnh thoảng nó thọc sâu ngón tay trỏ ngoái sâu bên trong, rồi thì vừa bú nó vừa gãi nhẹ hai bên mép lồn. Con Trúc rên ư ử… dâm thủy tuôn đầm đề. Đợi đến lúc con Trúc dường như thở không ra hơi, thằng Hải mới đứng lên cởi cái quần nó ra, con cu nó lúc nầy dương thẳng ra, căng cứng. Nó đút vô lồn con Trúc từ từ rồi bắt đầu nắc, nó nắc nhè nhẹ lúc đầu, rồi khi vô sâu hơn nó ủi một cái thật mạnh, nó nắc cú nào đáng cú đó. Con Trúc ngất ngư… nó vòng tay ra đàng sau bấu vô mông đít thằng Hải, cố níu, ghì mạnh thêm vô. Bổng thằng Hải nắc như điên dại, mạnh bạo, con Trúc cũng theo đà đẩy ngược mông ra đàng sau… một vệt tinh khí chảy dài xuống đùi con Trúc. Thằng Hải đang xuất tinh xối xả nên nó nắc dữ dội hơn. Cả hai mệt nhoài.

gai dep nhat viet nam

Xem gai dep nhat viet nam hay nhat 2014

Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi nay chăn người còn khổ hơn trâu. 
(mình thật, điều mịa!)
Mình sinh ra ở miền quê nghèo khó. Tuổi thơ gắn với những cánh diều no gió, những tiếng sáo vi vu, những cảnh sương mù buốt giá, những trận bão lớn phải chui xuống gầm giường vì sợ nhà đổ sập… Tuổi thơ mình cũng gắn liền với sông nước, bờ đê, với những lần đánh nhau theo hội.... việc học hành là một khái niệm xa vời với một thằng trẻ trâu như mình…
Năm đó là những năm cuối 80, đầu 90. Nhà mình nghèo lắm. Ông cụ muốn tìm đường sống cho gia đình, không muốn các con sau này nối nghiệp theo đít trâu, nên phiêu bạt khắp nơi mở đường sống nơi thành thị. Ở nhà chỉ có mấy mẹ con nheo nhóc. Mẹ hay phải đi cấy thuê, làm công khoán cho người ta theo hội, đến tối mịt mới về. Mấy anh em được gửi bên nhà ngoại. Nhà ngoại có một bác là chị của mẹ và cũng đi làm cùng mẹ, bác có một chị gái tên là Thoa. Chị hơn mình tầm 5-6 tuổi. Mình chơi thân với chị Thoa từ ngày lọt lòng mẹ. Ngay từ lúc bé tí chị đã cõng mình đi chơi khắp xóm, rồi khi mình mọc răng thì cắn chị chảy máu tùm lum… nhưng chị với mình lúc nào cũng quấn lấy nhau rất là thân thiết… Năm đó chị học tầm lớp 5 lớp 6, còn mình thì mới học lớp 1 lớp 2 (mình học sớm một năm). Lúc đó tụi mình được nghỉ hè nên suốt ngày được quản thúc bên nhà ngoại.
Như thường lệ, mẹ đem mình vào gửi nhà ngoại để đi cấy, làm công thuê. Buổi sáng mình ra quán hàng xén của bà ngoài chợ Huyện, ăn hết bánh rán, kẹo vừng, kẹo lạc… của bà. Đến nỗi bà bảo: “Mày ăn thế thì bà bán hàng cho ai?” Bà mắng thế thôi chứ mình ăn bao nhiêu thì bà đều lấy cho, mà bà không lấy thì mình tự lấy mà ăn. Ăn xong bánh lại lấy trầu của bà ra nhai. Nhai đỏ hết cả răng miệng, phì phì lung tung, rồi có mấy bác đến hút thuốc lào ở quán của bà, mình cũng rít vài hơi sái…. Sau đó là say lử khử khật khưỡng… Mình bỏ về nhà bà nằm ngủ. 
Chiều, anh Khải là anh hơn chị Thoa hai tuổi rủ đi bắn chim. Ở quê ngày xưa bắn chim bằng súng cao su nhé. Ông anh mình có súng “xịn” lắm, bắn rất chuẩn. Súng thì được thợ mộc đẽo gọt bằng gỗ quý màu đen hình chữ “Y”, dây cao su được cắt đều đặn bằng săm xe đạp, phần găm đạn thì bằng dây thắt lưng da, đạn thì được ông ấy mài tròn đều đặn từ các-tút vỏ đạn. Mình cứ đòi xin cái súng xịn của anh thì mới đi bắn chim… nhưng ông không cho. Ông anh dỗ mình mãi không được bèn hứa làm cho mình một khẩu xịn và ra vườn chặt cành ổi, rồi cũng làm cho mình một cái súng từ cái chạc ổi chữ “Y” đấy. Nhưng ông bắn được mấy con, chào mào, sẻ… đủ cả, mình chả được con nào. Súng mình lởm và đạn thì chỉ là mấy viên gạch đá thì cũng chả bắn được phát nào trúng cả. Nói chung đi chơi với ông anh, mình thấy “kém miếng” toàn diện, nên hôm sau, ông ấy rủ đi chơi nữa, mình bảo không thích, rồi ở nhà chơi với chị Thoa.
Hai chị em buổi sáng chơi trò đánh quãng, lấy quả bưởi non tung tung và lấy mấy cái đũa để nhặt và đếm. Chơi một hồi chán, rồi hai chị em bảo bà về nhà bác trông nhà. Nhà chị Thoa thực ra cũng chẳng có gì phải trông, ngoài căn buồng u tối và cái giường cũ nát thì chỉ có bộ ấm chén tiếp khách là quý giá. Quê nghèo mà! Trộm xưa ở quê cũng chỉ trộm gà vịt và chó thôi. Làm gì có đài đóm, ti vi mà trộm?! Hai chị em lại chơi quãng, rồi chị rủ chơi cái trò gì (giờ không nhớ và không biết chơi thế nào nữa) mà vẽ trên mặt đất mấy hình ô vuông, đặt mấy viên gạch nhỏ vào đó rồi cứ lò cò nhảy nhảy ở mấy cái ô đấy… Đến trưa, mình đòi chị đi ngủ. Giường ngủ của chị nó lạnh lẽo u ám lắm, nên mình sợ ma, chả ngủ được. Chị thì loay hoay thổi cơm để ông anh đi chơi về có cơm ăn. Sau một hồi mình đòi chị phải lên nằm cùng thì mới chịu ngủ. Hai chị em xưa này vẫn quý nhau nên chị chẳng phản đối, lên giường nằm cạnh, xoa lưng cho mình ngủ. Nhưng có chị nằm cạnh cũng không ngủ được, thế là lại bày trò chọc lét nhau cười rúc rích. Mình cậy sức con trai nên cứ vật chị, và chị cũng nhường nữa, đè chị xuống rồi cưỡi lên bụng nhong nhong và hai tay thì chọc lung tung. Mình có máu buồn, nhưng chị còn nhiều máu buồn hơn, nên chị cứ co quắp người lại và không phản ứng được gì. Đùa nhau một hồi mệt lử hai đứa lại nằm thuỗn ra…
Buồn buồn chẳng có gì chơi, chị bảo: “Hay chúng mình chơi trò vợ chồng đi!”
Mình bảo: “Chơi thế nào?”
Chị bảo: “Không biết!”
Hai đứa lại nằm chềnh ềnh trên giường, rồi chị bảo: “Em làm chồng, em nằm sấp lên người chị!”
Mình tò mò và nằm lên người chị. Lúc trước nô đùa phi ầm ầm trên người chị thì chả cảm giác gì, giờ mình từ từ nằm lên, thấy êm và thích lắm. Mình cứ nằm yên như thế, nghe chị thở và chị cũng nằm im, rồi mình ngủ khì lúc nào không hay.
Anh Khải đi chơi về, thấy hai chị em ôm nhau ngủ ngon lành thì vỗ đít mình dậy, bảo rửa mặt ăn cơm rồi chiều đi chơi. Mình đang ngủ ngon thì bị vỗ đít dậy nên rất là bực, tính mình từ bé đã thế rồi, càu nhàu với anh, chẳng chơi, phát xít luôn. Mình ăn cơm với trứng luộc chấm nước mắm, đánh đều 3 bát rồi lăn quay lên giường ngủ tiếp. Chị Thoa thì dọn chén bát để rửa. Con gái ở quê ngày xưa là thế, chỉ được quyền làm, cấm có quyền chơi bời như tụi con trai. Thấy chị nấu cơm rồi lại phải rửa bát mình thương lắm. Chiều ông anh rủ đi thả diều thì mình nhất định không đi, bảo ở nhà chơi với chị thích hơn. Ông anh cũng chẳng ép, vì ép thêm là mình lại bắt ông làm diều và mua sáo lắp nữa thì cũng chết ông. Nên ông bỏ đi với lũ bạn của ông. Còn mình và chị Thoa lại lặp lại cái trò chơi “vợ chồng”.
Cứ thế khoảng một tuần trôi qua. Chị và mình cứ chơi trò “vợ chồng” mỗi khi chơi hết các trò chơi của trẻ con thôn quê, và lần nào mình cũng ngủ ngon lành trên bụng chị. Một hôm chị thò tay ra sờ trym mình. Mình không phản ứng gì, vì ở quê, trẻ con bị sờ trym là chuyện bình thường. Mình thì chuyên mặc quần thủng đũng (mẹ bảo để đi đái cho tiện, đỡ phải thay quần dính nước tiểu) nên hay bị các anh các chị sờ trym lắm. Chị sờ kỹ và lâu lắm, rồi mình cũng cảm thấy thích thích và cứ để chị sờ như thế. Và mình lại chìm vào giấc ngủ, còn chị cứ sờ và mân mê trym mình…
Ngày lại qua ngày, sau đó mình cảm thấy mỗi lần chị sờ trym mình là trym lại cứng hơn và to lên một chút. Nói thật là nó to bằng… ngón tay trỏ của người lớn bây giờ, nhưng chỉ dài bằng 2/3. Và mình không hiểu tại sao cứ chơi trò “vợ chồng” là chị lại mân mê trym mình lâu thế. Kệ, mình thích thì cứ để cho mân mê thôi. Rồi một hôm mình cũng tò mò, hỏi chị có trym không sao không sờ chim mình, mà cứ sờ trym em thế? Chị im lặng không trả lời. Mình càng tò mò tụt người xuống xuống phía chân chị và thò tay sờ sờ vào cái khu vực mà mình nghĩ là có trym như của mình. Mình nhớ rất rõ, hôm đó chị mặc chiếc áo đồng phục màu trắng, một cái quần học sinh màu xanh tím than, ở khu vực mình sờ là cái phẹc-mơ-tuya cài bằng cúc. Chị không phản ứng gì mà nằm im. Mình lại tò mò cởi cúc quần chị và cởi cúc phẹc-mơ-tuya để tìm trym xem nó có khác của mình không. Chị vẫn nằm im còn mình thì ngây thơ vô tội. Cởi xong phẹc-mơ-tuya thì mình không biết cởi quần của chị xuống thế nào, mình chọc tay vào và… chẳng thấy trym chị đâu cả, sờ tới sờ lui chỉ thấy một chút ẩm ướt và có cái rãnh nhỏ nhỏ thôi. Mình ngạc nhiên bảo chị: “Chị không có trym như em”, chị vẫn nằm im không nói gì.
Lại ngày qua ngày hai chị em lại tiếp tục trò chơi “vợ chồng”. Chị vẫn mân mê trym mình và thi thoảng mình lại cho tay sờ soạng bướm chị. Chị có vẻ rất thích khi mình sờ, đôi khi mình còn cho tay lên mũi ngửi ngửi, thấy có vị nồng nồng, ngai ngái và … hơi khai, đôi khi chị còn cầm tay mình miết miết vào bướm chị. Một hôm mình nằm trên bụng chị, chị bảo: “Em thử cho buồi của em vào *** chị đi!” (quê mình nói tục lắm, xin phép các bạn giữ nguyên câu thoại cho nó chân thực). Mình răm rắp nghe theo, mà không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ nào. Từ từ tụt xuống, cởi khoá quần chị. Chị khẽ nhấc mông lên và tụt quần xuống phía cuối chân, nhưng không cởi hẳn. Mình nhìn thấy một cái khe nho nhỏ và ẩm ướt. Có một vài sợi lông to hơn bình thường chút xíu. Đấy là bây giờ nhớ lại kể thế thôi, chứ lúc trước chẳng ý thức được nó là lông hay khe, chỉ thấy nó hơi lạ lạ, thế thôi. Rồi mình đút trym mình vào bướm chị, cũng loay hoay mãi mới vào được, khó khăn lắm. Khi đút vào được một chút mình thấy ấm ấm. Cảm giác đó rất thích và mình cứ để trym ngâm trong bướm chị mãi. Mình có cảm giác là nó ẩm ướt, mặc dù lúc đấy bao quy đầu còn chưa tuột. Sau một hồi chán chê, mình rút trym ra và chị kéo quần lên.
Chị hỏi: “Em có thích không”.
Mình: “Thích lắm!”
Chị: “Từ nay chị em mình cứ chơi trò này nhé!”
Mình: “Vâng!”
Chị: “Nhưng mà đây là bí mật của hai chị em mình, em không được cho ai biết nhé!”
Mình: “Em hứa!”
Cho đến bây giờ mình là người rất tôn trọng lời hứa. Có lẽ cũng bắt đầu từ lời hứa đầu đời giữ bí mật chuyện này với chị. Cứ như thế gần 3 tháng hè mình và chị chơi trò vợ chồng mà chẳng ai hay. Dường như việc hai đứa cứ suốt ngày quấn lấy nhau càng làm cho người lớn yên tâm vì có chị trông em. 
Một buổi sáng phiên chợ, mọi người đi ra chợ hết, còn hai chị em ở nhà. Sáng ở quê là lúc gà gáy, không phải sáng như ở thành phố bây giờ 9-10 giờ đâu. Tức là tầm 4-5 giờ sáng là mình đã bị thốc dậy và lôi vào nhà ngoại hoặc nhà bác rồi. Hôm nay không chơi đánh quãng, cũng chẳng nhảy dây, chẳng nhảy lò cò gì nữa vì còn sớm. Mình thì vẫn đang ngái ngủ nên bò lên giường với chị ngủ thêm. Mọi người bận việc đi hết, chị thì có việc trông em, trông nhà và nấu cơm. Mình và chị trùm chăn nằm. Mình lại thò tay vào nghịch bướm chị. Một lúc chị tụt quần xuống và nói “Mình địt nhau đi”. Ở quê mình nghe người ta chửi nhau nhiều từ tục tĩu rồi, nhưng lần này nghe thật từ miệng chị nói “địt nhau đi” thì mình không hiểu, ngơ ngác. Chị cho tay ra sờ trym mình rồi bảo: “Tức là em nhét buồi em vào *** chị ấy”. Thế là mình hiểu ngay, quần mình thì không cần tụt thì trym đã tòi ra rồi. Thế là lại bò lên bụng chị, rồi nhét trym vào bướm chị. Cảm giác sáng sớm trời còn sương lạnh man mác, đắp chăn và có chị để ôm rất ấm. Một cảm giác thật không bao giờ quên. Nhét trym vào bướm chị xong, mình cũng chẳng biết phải nhấp lên nhấp xuống như bây giờ, cứ đển yên trym trong đó mà cảm nhận cảm giác ấm nóng, ẩm ướt. Mình thấy chị cũng thích lắm. Chị cũng cho tay mân mê rồi xoa lưng mình. Hai tay mình thì chả biết làm gì, nên tiện trong tư thế, vục tay vào áo chị một cách vô tình. Và mình cảm thấy có cái gì đó nó không như… ngực mình. Bây giờ mô tả lại thì nó chính là hai quả táo nho nhỏ nhô nhô lên thôi. Nhưng tay mình lúc đó cũng bé, nên nghịch nghịch bóp bóp cũng thoả mái. Mình hoàn toàn không ý thức được việc bóp vú chị như thế, vì đấy đâu phải là vú. Mình thấy người lớn cho em bé bú sữa thì vú to lắm. Và việc “lớn rồi” học lớp một lớp hai mà còn sờ vú thì ở quê coi là trẻ con lắm, lũ bạn mà biết thì cười cho tẹt mũi. Nhưng chả nhẽ cứ nhét trym vào bướm chị, mà không làm gì đôi tay, nên mình cứ sờ, cứ bóp cho nó thích tay thôi. Còn mình cảm thấy chị cũng thích thú với việc mình làm, người chị ấm hơn nhiều. Bướm chị ra nhiều nước hơn, cảm giác thấy nó nhờn nhờn, trơn trơn… Mình chỉ có cảm giác lúc đó và mô tả theo hiểu biết bây giờ thôi, chứ lúc đấy chỉ cảm thấy rất là thích thôi, biết đâu là nước với chả nhờn.
Đang nằm trên bụng chị như thế thì nghe con Ki sủa mừng và tiếng bước chân của anh Khải về nhà. Anh quên cái đồ gì đó ở nhà nên quay về nhà rất vội. Không hiểu sao mặc dù không ý thức được việc mình đang làm, nhưng mình và chị rất sợ. Chị kéo chăn che kín nửa lưng mình, mình thì rút tay ra ngoài áo chị, nhưng không kịp rút trym và chuyển tư thế. Chị nháy mắt ra hiệu nằm im, mình nằm trên bụng chị giả vờ ngủ như mọi khi. Anh khải tiến lại gần giường làm mình cảm giác muốn vỡ tim. Ngực chị cũng đập liên hồi… Sau đó anh Khải cúi xuống gầm giường tìm kiếm cái gì đó. Anh quay lại bảo hai chị em: “Muộn rồi, hai đứa dậy đi! Mặt trời lên đến ngọn tre rồi mà vẫn còn nằm ườn ra thế!”. Chả hiểu mình nghĩ gì mà mình lải nhải nói với anh “Em không đi chơi với anh đâu, muốn ngủ thêm cơ!”. Anh Khải cằn nhằn mấy câu gì đó rồi vội vã bước ra cổng. Chắc cũng biết tính mình thích ngủ, mà mình dậy là lại phiền anh đi chơi, nên thấy mình nói thế, anh té vội. 
Trước đây có hai chị em ở nhà thì chẳng phải trùm chăn. Cứ nhét trym vào bướm, khi nào chán thì thôi. May hôm nay buổi sáng sớm lạnh lạnh nên trùm tí chăn, thoát hiểm ngoạn mục. Anh Khải đi rồi, mình nhìn mặt chị, hai má đỏ bừng. Nhưng mắt chị long lanh đẹp lắm, đến bây giờ mình chưa thấy đôi mắt nào đáng yêu như thế. Môi chị cũng đỏ một cách tự nhiên (ngày xưa ở quê cơm còn chả có ăn lấy đâu ra son với phấn như bây giờ!).
Từ đó cứ mỗi lần vào ngoại là mình nằng nặc đòi qua nhà chị chơi. Và chẳng chơi cái trò gì khác ngoài trò vợ chồng. Một lần đang nhét trym trong bướm chị, chị bảo: “Em đái vào *** chị đi”. Mình lại ngơ ngác không hiểu. Mình bảo: “Đái ra thì ướt hết giường à?”. Chị bảo: “Ừ nhỉ”. Mà thực sự lúc trym mình ngâm trong bướm chị thì không có cảm giác muốn đái và có muốn cũng không đái được. 
Đến trưa, chị đi nấu cơm. Chiến hữu nào ở quê những năm 80 thì biết là nấu cơm bằng rơm với rạ thôi chứ bếp ga bếp điện chưa có trong từ điển người dân quê như mình. Rơm mùa gặt mới thơm lắm, mình hay lấy những đọn rơm còn có hạt lúa sót lại để nướng bỏng, cho vào lửa hạt lúa nổ bép rồi nở ra bỏng. Đôi khi mình hay ngồi cùng chị bên bếp lửa để chị nướng bỏng cho ăn. Trưa đó lúc vùi cơm vào đống tro nóng rồi, mọi người vẫn chưa về. Mình lại đến ôm chị bảo “Mình địt nhau đi chị”. Chị kéo mình vào lòng và tụt quần xuống, ngả người vào đống rơm mới, mùi rơm và mùi của chị thơm lắm, không có thứ nước hoa nào bây giờ sánh bằng đâu. Đôi khi mình tò mò rút trym ra, chọc tay vào bướm chị ngoáy ngoáy, chỉ để được ngửi chút mùi ngái ngái, nồng nồng và… hơi khai. Những hôm không có người thuê việc, mẹ không cho vào nhà ngoại và bác, mình không được gặp chị, mình nhớ da diết cái mùi đó. Cho đến tận bây giờ, đã bao nhiêu người đàn bà đến với mình, vẫn không có được mùi thơm như thế. Sâu lắm, thấm tận đến từng tế bào khứu giác, mà đến giờ vẫn không thể quên. Đang sung sướng tận hưởng cảm giác trym ngâm trong bướm chị thì tiếng con Ki lại sủa ầm ngoài ngõ, và tiếng trò chuyện của mấy người lớn đi làm đồng về. Mình theo phản xạ bật dậy và rút trym ra ngay. Còn chị kéo quần và chỉnh lại áo. Mồ hôi vẫn đầm đìa, tóc tai bết vào mặt. Mặt chị hồng hào và rất đẹp. Nhưng theo mình đoán bây giờ thì mọi người nhìn thấy chị sẽ nghĩ do chị đun bếp nóng nên mặt bị hồng lên, mồ hôi bết lại, chứ không ai nghĩ mình và chị lại vừa làm cái việc vợ chồng.
Chiều mọi người lại rục rịch đi làm, chị rủ mình ra ngoài vườn chuối chơi. Vườn nhà chị không rộng bao la bạt ngàn, nhưng vườn chuối thì cũng đủ sum suê, và che kín một khoảng diện tích lớn. Bên ngoài hàng rào là những rặng tre trúc, rồi mây (một loại cây để đan lát và làm hàng rào) che không cho ánh mặt trời xuyên xuống. Chị bảo: “Vợ chồng mình dựng nhà ở đây đi”. Thế là mình vui vẻ nhận lời. Hai chị em quét dọn rồi líu ríu nhặt tàu lá chuối khô làm giường nệm, bẻ thêm ít cành tre cắm vào mấy cây chuối làm xà, rồi bẻ cả lá chuối tươi làm mái nhà, cánh cửa… sau nửa buổi chiều thì được một “căn nhà” dựng bằng cành tre và lá chuối. Hai “vợ chồng” vui mừng chui tọt vào căn nhà mới để khánh thành. Chị bẻ được ít chuối ương ương để ăn, tìm đâu mấy quả dại nữa mà giờ mình quên mất tên gọi (quả duối, quả bòm bọp, sung gì đấy… ăn rất ngọt). Hai chị em ăn xong rồi lại quấn lấy nhau chơi đùa. Chị lại thủ thỉ vào tai mình “Mình địt nhau nữa nhé!” mình hăng hái đồng ý luôn. Lần này trong “căn nhà” bí mật của hai chị em trong khu vườn tối tăm chẳng ai để ý đến nữa. Chị cởi hẳn quần chị ra, và tụt luôn cả cái quần đùi thủng đũng của mình xuống. Nằm lên trên đống tàu lá chuối khô hai đứa lại chơi trò vợ chồng. Được một lúc lâu, chị thủ thỉ vào tai nói như van xin: “Em đái vào *** chị đi!”. Mình rặn mãi không đái được, mình bảo chị: “Em không đái được!”. Chị có chút ngạc nhiên rồi lại ôm và xoa người mình, bảo: “Thế hai chị em mình đái vào nhau nhé! Chị đái vào buồi em, em đái vào *** chị nhé!”. Mình nghi ngờ: “Vâng!”. Một lúc sau, chị rặn và đái tung ra, cảm giác nóng nóng lan dần trym mình rồi chảy dần ra ngoài bướm chị. Cái cảm giác nóng đấy khiến mình cảm thấy khó chịu và cũng mót đái. Sau khi chị đái xong thì mình vẫn ngâm trym trong bướm, rồi mình rặn, cũng đái được và đái vào bướm chị, và cũng cảm thấy nó chảy ra ngoài. Thấy chị có vẻ thích thú. Sau khi đái xong thì mình thấy bẩn bẩn, chả muốn nhét trym vào bướm chị nữa. Chị lấy tay sờ trym mình rất thoả mãn, rồi còn ít nước dính lên trym mình, chị lấy tay quệt quệt, và đưa lên mũi ngửi. Mặt chị dãn ra trông thật đáng yêu. Cái dáng mặt ấy, cái ánh mắt ấy cho đến hơn hai mươi năm sau, không thể phai nhạt.
Trò chơi vợ chồng lại tái diễn suốt ngày tháng tại căn chòi riêng bằng lá chuối của đôi “vợ chồng” đó, và mỗi lần lại được tu bổ xây dựng thêm. Kết thúc có vài lần là việc tè vào trym vào bướm nhau. Có lần sau khi xong, chị còn cúi xuống nâng trym mình lên rồi ngắm nghía thích thú lắm. Chị còn cúi sát mặt và đột nhiên mút chụt trym của mình còn dính đầy nước tiểu. Mình ghê ghê rút trym vội (lúc đó sợ bị cắn mất trym). Sau tò mò hỏi chị “Nước đái thế nào hả chị?”. Chị bảo: “Mặn mặn, khai khai!”. Chị bảo mình: “Có muốn thử không?” – ý bảo mình mút bướm chị như chị mút trym mình, nhưng mình kiên quyết không, bảo: “Bẩn lắm! Ai đi uống nước đái bao giờ!”. Mình thấy chị mút nước tiểu ở trym mình thì cũng không lạ, vì ngày xưa ở quê, có mấy người mang bát đến nhà mình, xin mình tè một bãi đầy bát để về chữa bệnh bằng mẹo gì đấy, cho khỏi đau đầu thì phải, mình chẳng biết họ chữa kiểu gì, hỏi mấy anh thì họ bảo mang về uống. Mình nghĩ, chắc chị cũng bị đau đầu như mấy bác già gần nhà, thi thoảng lại vác bát sang xin mình tè một bãi – nhưng đấy là nước tiểu của con trai. (Quê mình lạc hậu lắm, cái gì liên quan đến đàn bà là bẩn hết. Chửi nhau mà nói câu: “Cả họ nhà mày ra đây mà mút máu *** bà” là chuyện… nghe rất quen & rất nhục cho ai nghe chửi, còn cái gì liên quan đến con trai cũng đều tốt – như nước tiểu của mình ấy, he he…). Chứ với kiến thức như bây giờ thì… đưa trym cho chị mút thoải mái luôn.
Thấm thoát rồi cũng hết hè. Mình và chị vào năm học mới. Mẹ cũng không cho vào ngoại nữa. Ngay từ ngày học tiểu học mình đã nổi tiếng là dốt văn. Cô giáo bảo đọc diễn cảm bài thơ gì gì về con cò bay lả bay la, rồi thanh minh trong tiết tháng ba gì gì đấy… mình đọc chưa hết bài cô đã bắt ngồi xuống. Cô gọi bạn Trúc lên đọc. Trúc đọc rất hay, rất diễn cảm. Cô khen nhiều lắm, mình rất nể. Rồi đến môn tập viết, mặc dù rất cố gắng nắt nót chữ, nhưng cho đến bây giờ mình vẫn không đọc được chữ mình viết… nên cô xếp cho Trúc ngồi cạnh để kèm chữ cho mình. Ngoài giọng đọc hay, chữ Trúc viết cũng là đẹp nhất lớp, nét chữ tròn trịa, nắt nót từng nét phẩy. Năm đó hình như mình học lớp 3 thì phải. Không nhớ rõ. Khi Trúc chuyển xuống ngồi cạnh, ban đầu cũng chẳng để ý gì, sau thấy bạn nhiệt tình giúp đỡ, mình để ý thì rất là xinh. Thế rồi dần dần cũng thành quen nhau, thân nhau lắm.
Giờ ra chơi đôi khi cũng tung tung quả bóng cao su nhỏ nửa xanh nửa đỏ (nếu bạn nào sống cùng thời, chắc biết) và mấy cái que kem xếp lại để đánh quãng với Trúc. Mình học dốt nên cô cho ngồi gần cuối lớp. Góc khuất khuất phía trong. Có lần trong giờ nghỉ mình tò mò không hiểu trong cái quần của của Trúc có giống của chị Thoa không mà cùng là con gái, nghĩ trong đầu thì như thế nhưng tay đã thò ra sờ vào cái vùng nhạy cảm của Trúc rồi. Con gái ở quê nó khôn nhanh hơn đàn ông và biết ngượng sớm lắm, chả dám kêu đâu, mình sờ ngoài quần thấy chả có mẹ gì, rồi thấy Trúc khép chặt chân lại, xấu hổ mà không dám kêu với ai. Mình cũng chẳng để ý thấy Trúc thay đổi tâm trạng như thế nào, thấy trong đầu nghĩ: chả có mẹ gì! Vài lần như thế cũng thấy chán, chẳng để ý nữa, chơi với Trúc như bạn thân vậy thôi, không sờ bướm nó nữa.
Vào học được mấy tháng thì mẹ lại đi buôn hàng xén. Hoa quả thúng mủng đầy nhà. Đôi khi đi học về thì mình về thẳng nhà nội, tối khuya thì mẹ gánh quang gánh ra đón về chỉ để ngủ. Nhà nội thì đông các cô và có một chú em bố. Trong suy nghĩ của mình thì chú lớn và già lắm, vì lúc đó chú mới hoàn thành nghĩa vụ quân sự về. Cứ đi học về chú lại rủ ra sông tắm. Ở quê mình ngày xưa chủ yếu là tắm sông, rồi về nhà lấy nước giếng dội qua là xong, chả có xà phòng shampoo gì đâu. Quần áo cũng giặt ở sông luôn. Sông trong và sạch lắm, chứ không đục ngàu bẩn thỉu toàn rác như bây giờ. Mình hay được chú chặt cho cây chuối làm phao bơi, nhưng mình thích nhất vẫn là ngồi trên hòn đá xanh thẫm nhẵn mịn (không biết có từ đời nào) bắt mấy con cua đá bò ra từ cái hốc đá đó nghịch chơi. Mình có biết đâu ông chú rủ mình đi bơi là có mục đích. Ông ấy lấy cớ mình thế để ra tắm với các cô gái trong làng mà. Các cô các chị trong làng thì ra chỗ sâu tắm, kỳ cọ, rồi cởi cả áo ra trần mình trong nước, rồi vò áo cho sạch rồi lại mặc vào. Quê mình ngày xưa không có áo nịt ngực, cũng chẳng có quần xì-líp xì tin như chị em bây giờ đâu. Toàn áo như áo bà ba nâu, rồi trong mặc cái áo yếm, rồi quần thì là cái quần xa-tanh đen sì sì ấy. Kotex và Diana không có trong từ điển. Chị em đến tháng thì lấy cái vải màn như tã trẻ con bây giờ ấy mà cuốn vào bẹn. Chính vì thế mà mẹ mình tuyệt đối không cho động chạm vào những thứ gì như vải màn thế, sợ mình bị ô uế.