Gai dep vu bu

Linh gọi Ngọc lại gần giường và nói nhỏ
- Chị hứa bảo bố mẹ chi tăng lương cho em rồi nhưng em cũng phải giúp chị một việc đấy nhé
- Chị yên tâm đi mà đứa em này sẽ giúp chị tất kể cả việc khó khăn đến thế nào đi chăng nữa
- Em không nói cho bố mẹ chị biết chuyện chị vừa làm với anh Nam nhé
- Tưởng chuyện gì chưs chuyện đấy thì chị yên tâm đi em giữ kín cho không ai biết đâu mà sợ
- Cảm ơn em nhé. 
- Thôi em xuống đây anh chị mà cảm thấy thích thì cứ làm tiếp đi nhé, em ở dưới nhà cảnh giới cho
- Thôi anh chị chả làm nữa đâu em ạ
Tôi và Linh mặc lại quần áo rồi lại ra bàn chuẩn bị học tiếp. Ngọc cũng mon men lại gần phía chúng tôi nghía vào sách của Linh
- Sao hả em muốn học hả, vào đây anh chị dạy cho. 
- Ngọc bẽn lẽn bước vào chứ không còn mạnh dạn như lúc nãy,ngồi nhẹ nhàng lên ghế của Linh
- Em học lớp mấy rồi hả em, lúc nãy em nói với anh rồi nhưng anh quên mất
- Em học lớp 9 anh ạ nhưng đây toàn bài lớp 11 em nghe thì thấy hay đấy nhưng chẳng hiểu gì anh ạ
- Tai em chưa học đến đó thôi, hơn nữa lại nghỉ học, kiến thức quên hết rồi còn đâu. thôi để anh và chị dạy lại em. 

gai dep vu bu

Nó và Em quen nhau cũng bình thường như những đôi trai gái trong cái trường cấp 3 này. Một cái trường cấp 3 của huyện, chuyện cũng sẽ chẳng có gì nếu nó không phải là 1 người quá nổi tiếng ở trường. Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cũng không khá giả lắm ở vùng nông thôn nhưng nó lại có phong cách sống của giới thành phố. Là một hot boy thời ấy của trường vì phong cách ăn chơi, quậy phá và 1 chút bảnh trai. Nó được nhiều người con gái trong trường kể cả những chị lớp trên quý mến và dành tình cảm cho nó. Nhưng nó chẳng quan tâm, nó chỉ thích ai là lao vào tán tỉnh rồi vài bữa sau nó chẳng nói lời chia tay hay gì cả. Nó sẽ lặng lẽ ra đi nếu nó không thích nửa. Vốn nó như vậy, vì khi quen ai nó chẳng bao giờ nói từ “ Yêu” mà đã không nói yêu thì làm gì có chuyện chia tay. Hồi học lớp 10 và 11 không biết bao nhiêu con gái phải sống dỡ chết dỡ vì nó. Nó chẳng quan tâm dù ai bên cạnh nó có khóc lóc hay níu kéo nó. Cuộc sống của nó sẽ tiếp tục bình yên như vậy nếu năm nó học 12 không xảy ra một chuyện làm cuộc sồng của nó thay đổi hoàn toàn. Sáng 22/8/2005 trường nó đã tập trung để tiếp tục 1 năm học mới. Sáng đó nó chẳng màng chuyện trường nó làm gì, vẫn thói quen cũ nó lại la cà mấy quán café gần trường. Uống café và nói chuyện với bạn bè cho đến khi nào trường nó làm xong mọi thủ tục để phân chia phòng học rồi làm 1 vài chuyện gì nửa, nó cũng chẳng quan tâm. 8h nó nghỉ chắc là đã xong mọi việc nó bắt đầu vào trường xem lớp nó học phòng nào. Vào đến trường thì nó thấy ông hiệu trưởng vẫn đang huyên thuyên chuyện gì đó. Nó dừng lại ở cổng để xem tình hình. Mẹ sao giờ này mà mấy ông chưa xong nhỉ, có chuyện gì không mà lâu thế không biết. Nó chửi rùi nhủ thầm trong lòng. Rồi nó cũng tìm cách để qua được bức tường lửa của trường để tiến vào sân trường. Vừa thấy nó mấy đứa bạn nó ở trong thì cứ như là thấy mẹ đi chợ về. Nó mà gặp bạn bè trong lớp thì tám cũng không thua gì mấy bà. Tụi con gái trong lớp nó cũng thích nó không phải vì chuyện gì mà vì nó vui tính lại hay tám với mấy con nhỏ. Tìm được cho mình 1 chổ ngồi trong hàng của lớp nó cố chen vào ở giữa hàng để giám thị không để ý đến nó. Nó ngồi sau lưng con nhỏ T nó lại để ý con nhỏ đang mặc bộ áo dài mới khá mỏng. Vậy là nó lây bút ra vẽ lên mấy sợi gân sau lưng T. Nó và T là bạn thân với nhau từ lớp 10 đến giờ nên Con nhỏ bít nó nghịch cũng chẳng nói gì, nó thì ngồi sau cười khúc khích. Nó mở lời trêu nhỏ T:
- Nè nè có đồ mới mà không khao gì nha
- Khao gì nửa, nãy giờ đôi mắt ông được rửa mắt rồi đòi gì nửa
-Trời ak. Tui có nhìn gì đâu mà rửa với không
- Thôi tội lắm người ơi, ông cứ làm như tui không biết ông ngồi sau lưng tui làm gì hết ak. 
-Hehe, sao bửa ni ăn mặc sexy thế, không sợ ak.
-Sợ gì?-
-Thì sợ mấy thằng thấy vậy thả dê bà sao hehe.
-Tui thách đó, thằng nào mà thả dê ra tui bắt lại nhốt vào phòng giám thị hết hjhj.
-Bà ghê quá, hèn gì lên 12 rùi mà không có 1 mối tình rách haha.
-Tui chẳng cần thằng nào hết, cần thằng này bên cạnh tui là đủ rùi hii, nói rùi nhỏ đưa tay chỉ vào nó. Làm nó ngây người ra.
-Ơ thế mà lâu nay tui không biết, ai chứ bà thì tui ở bên cạnh cả cuộc đời này cũng được. Nó nói nhưng trong lòng vẩn suy nghĩ vẫn vơ, không biết hum ni con nhỏ ăn nhầm thuốc gì.
-Ak nhớ nghen, tui ghi nhớ vào bộ não rùi sau này đừng ân hận nha. Tui mà nhớ thì không bao giờ quên đâu. Ông sẽ khổ cho mà xem hjhj. Nhỏ nói làm nó thấy rờn rờn gai ốc. 
-Uhm nhớ mà hj. Rồi nó ngôi lặng im suy nghĩ. Không biết con nhỏ này đùa hay thật đây. Chắc 3 tháng hè làm nhỏ này có vấn đề rùi . Nó cười 1 mình làm nhỏ cốc 1 cái vào đầu nó.
-Hâm ak. Sao ngồi im lặng rùi cười như thằng ngố vậy.
-Không có gì. Vui thì cười không được ak. 
-Ak uhm. Mà nè ông biết năm ni khối 12 mình có chuyện gì mới không.
-Không, tư nhiên hỏi làm sao tui biết mà có bao giờ tui quan tâm đến chuyện gì ở trường đâu. 
-Lúc nảy thầy hiệu trưởng thông báo năm ni khối 12 sẽ có 1 lớp bị chia ra vì trường không đủ phòng học. Mong rằng không phải lớp mình.
-Vậy ak. Tưởng chuyện gì quan trọng lắm. 
-Chuyện đó mà không quan trọng ak. Lỡ lớp mình bị chia sao, ông không thấy buồn nếu lớp mình mỗi đứa 1 ngã ak.
-Có gì đâu buồn, vui thì có. Tự nhiên có thêm bạn mới thì phải vui chứ. 
-Thế nếu lớp mình bị chia mà tui với ông không được học 1 lớp với nhau ông cũng không buồn ak.
-Có buồn chút chút hi. Mà cũng học trong 1 trường mà lo gì. 
-Nhưng ngồi học không có ông ngồi nói chuyện cũng buồn
Thôi bà đừng nói nhiều nửa xem thầy thông báo lớp nào bị chia kìa.
-Ak uhm. Biết rùi, lạy trời không phải lớp mình
Năm nay trường mình do không đủ phòng học vào buổi sáng nên 10 lớp 12 sẽ rút gọn lại thành 9 lớp. Lớp 11A10 sẽ chia vào các lớp còn lại. Sau đây là danh sách các học sinh lớp 11a10 sẽ phân bố vào các lớp. Thầy H đang huyên thuyên ở trên thì ở dưới này đã loạn cả lên. Cũng may lớp nó không bị chia nếu không cung thấy hơi bun bun,Nhỏ T là vui hơn cả nhỏ cười tít cả mắt. sau khi phân bố học sinh lớp 11a10 xong thi các lớp bắt đầu vào phòng để gặp giáo viên chủ nhiệm.Lớp nó có 8 đứa mới chuyển vào từ 11a10, 3 nam 5 nữ. Vào lớp nó lại chọn bàn kế cuối để ngồi. Đây là chổ ngồi yêu thích của nó, gần cửa sau của lớp nó có thể đi ra ngoài mà không cần xin phép giáo viên nếu nó muốn. Nó đến chổ ngồi thì nhỏ T cũng lẽo đẽo theo nó rồi ngồi cạnh nó. 
-Làm gì theo tui giữ vậy bà, đình ám tui cả năm học cuối cấp này ak
-Sí chảnh giữ, tại người ta cũng thích ngồi ở bàn này mà. Ngồi ở đây mát lại ra vào thoải mái hj.
-Bà đừng có lý do lý trấu, mới có mấy e lớp 11a10 vào bà phải cho tui kiếm e nào ngồi cạnh chứ. Ám tui hoài vậy.
-Có em này rồi không được ak
-Em nào chứ em này thì chắc chết. Bà giữ như bà chằng ngồi cạnh tui chắc học xong cấp 3 tổn thọ. 2 năm rùi con 1 năm nửa cho tui sống với chứ.
-Thì ông vẫn sống sờ sờ đó thôi. Mà ông khỏi lo bàn trên mình chưa có ai ngồi, đen gì cũng có 1 em về ngồi bàn đó. Lúc đó ông tha hồ mà vẽ gân ngươi, tui khỏi chịu cái nạn đó mỗi lúc ngồi chào cờ với ông.
-ờ chắc vậy. lạy trời lạy trời hjhj
-ông lạy gì nhiều giữ vậy.
-lạy nhiều cho hiệu nghiệm hì.
1 lát sau thì y như rằng lời cầu nguyện của nó có hiệu nghiêm. 2 em mới vào lớp tiến lại bàn trước nó. Nhỏ T lại được nước cười tít mắt.
-sướng nha
-sướng gì trời
-2 em 1 lần luôn hjhj. Lần này ông bị bao vây bởi yêu nữ nha hi. Con nhỏ ngồi trước mặt tui tui biết nè. Còn này ghê lắm, hoa khôi lớp 11a10 đó. Nó chảnh lắm. với lại nhà nó cũng khá giả nên coi người khác không ra gì. Còn con nhỏ ngồi trước ông tui không bit. Mà cũng dễ thương hey. 
- Dê thương sao bằng bà được hj. Nó nói làm nhỏ đỏ mặt
-Sí ông mà cũng biết vậy nửa ak. 2 năm nay tui tưởng ông bị mù nửa chứ.
-Đâu có đâu, nhưng ai ở bên cạnh tui đều dê thương hết mà hjhj. Tui có nói bà dễ thương đâu mà mù với không.
-Ông vừa phải thui nha. Nhỏ giận nó quay mặt đi. Nó cũng chăng nói gì ngồi cười cười làm nhỏ T càng tức hơn. 
Rồi cô chủ nhiệm vào nói gì đó nó củng chẳng quan tâm. Nó chỉ quan tâm đến con nhỏ ngồi trước mặt nó. Trông nhỏ cũng không đẹp lắm nhưng rất có duyên với đôi mắt buồn và hai má lúng đồng tiền. Còn con nhỏ ngồi bên thì chảnh thôi rồi luôn. Gọi là dân cung sành điệu thời đó ở trường, nhỏ này đi học mặc áo dài mà chơi nguyên cái ai ngực màu đỏ nhìn vãi hàng. Nó ngồi đằng sau cũng chẵng màng làm quen hay hỏi hang gì. Nó ngồi sau ngắm mấy sợi gân đang dính trên người 2 con nhỏ ngồi trước. Phải công nhận con nhỏ ngồi trước chơi nguyên cái sợi gân màu đỏ làm nó khoái chí. Nó có cái sở thích kỳ cục và cũng là cái trò mà nó hay nghịch mấy đứa con gái trong lớp nó. Cứ lần nào ngôi chào cờ nó mà ngôi sau con nhỏ nào là nó lấy viết ra tô theo đường gân trên áo mấy con nhỏ. Làm mấy đứa đó về giặt mãi chẳng ra. Có điều may mắn cho nó là mấy đứa trong lớp biết nó chỉ nghịch thôi chứ chẳng có ý gì nên cũng không bao giờ làm to chuyện. mỗi lần như vậy mấy nhỏ đó chỉ chửi nó 1 câu:” nghịch vừa thôi cha nội” vậy là xong. Nó ngỗi suy nghĩ bân quơ thì nhỏ T giật giật tay nó làm nó tỉnh người ra. 
-Gì vậy cha nội, thấy người đẹp nên ngây người rùi ak. Đồ 35
-Đâu có đâu tại bùn ngũ nên vậy thôi mà. Ngồi cạnh bên có người đẹp mà người đẹp giận nên thấy bùn……. Ngũ hj.
-Thôi ông định ngồi đây nịnh tui ak. Về kìa xong rồi. Ngay mai bắt đầu đi học bình thường. Mà cô nói năm ni ông bị hạnh kiểm yếu học kỳ 1 đó.

gai dep vu bu

gai dep vu bu la gi ?

Lần này khác, mình được học dự bị ngoại ngữ, sau đó với nền tảng ngoại ngữ có từ các năm phổ thông nên lực học tạm ổn. Trong khoá mình có mấy em người Việt học cùng trường. Nói chung là chả thích gái Việt, cũng chả thích gái tây, thấy bố mẹ vất vả chuyển mình từ một thằng trẻ trâu thành một thằng “du học sinh” thì cố mà đền đáp công ơn thôi. Nam mô bổn toạ đã tu chí rồi, chơi bời không màng nữa. Bạn bè cùng trang lứa thì xa lánh mình bảo mình là thằng tự kỷ, kiêu, khinh người. Ừ thì cũng được…. bổn toạ xin nhận.
Lần này sang lại mình đã lớn rồi. 18-19 chứ ít gì nữa đâu. Một hôm trong giờ ăn sáng, bác trai đi làm sớm, mình được nghỉ mấy tiết đầu do giáo ốm, bác gái nhìn mình ăn sáng rồi tự nhiên bảo: “Con đưa tay bác xem”. Bình thường mình sống chung nhà nhưng ít giao tiếp với hai bác lắm, tự kỷ mà. Thấy sự cũng lạ, mình đưa tay cho bác xem, bác cầm lên, ngắm nghía, ngâm nga rồi vuốt ve trìu mến lắm. Sau bác nhìn mình và buông tay ra bảo: “Sau này nhiều đứa con gái khổ vì con con ạ”. Mình chả hiểu ý bác nói gì. Hỏi tại sao, bác không nói, chỉ tủm tỉm cười, mà bây giờ nghĩ lại, trông đến là …. dâm. Sau này mới biết cái trò xem tay của chị em là một cách … chị em tán mình đó ợ. Bác nào gặp trường hợp bạn gái bảo đưa tay cho xem … rồi sau đó yêu nhau thì vào giơ tay. Chị em nào đã áp dụng chiêu này rồi thì giơ tay nốt. Mình là mình gặp 3 lần dư thế rồi. Khi cầm tay rồi, thì phán cái … cục mứt gì chả được.  Chỉ tội lúc đấy mình còn trẻ trâu nên không hiểu ý bác gái thôi, chắc bác đang hồi xuân và khổ vì… mình. Ke ke…
Năm thứ 2 mình không ở nhà bác nữa, chuyển vào ký túc xá ở cho nó tự lập, vì cũng lớn rồi và không muốn thấy lại những hình ảnh hai bác loạch oạch về đêm nữa. Mặc dù thời gian này hai bác giao ban ít lắm, và cũng không còn nhiệt tình như hồi phổ thông mình ở nhà hai bác. Có lẽ tuổi tác đã làm hai bác mệt mỏi rồi, giao ban ngắn gọn và lấy lệ cho xong. Mình xin ra ở cùng tây cho nó hoà nhập. Mấy ngày đầu thằng tây lịch sự lắm, sống biết điều và văn minh. Một hôm nó gọi mình ra nói chuyện bảo: “tao có việc nhờ mày giúp, chẳng là tao có con bạn gái trong cùng KTX, khi nào nó đến chơi thì mày cho chúng tao một chút không gian riêng nhé”. Mình: “OK, man, no problem”. Tuần đầu tiên con dở người yêu nó đến chơi 1-2 lần bình thường. Chơi xong 2-3 tiếng thì về. Mình té đi ra ngoài. Tuần thứ 2 nó không về, ngủ lại phòng luôn. Mình đi ra ngoài rồi về vẫn thấy con dở ở trong phòng. Năm lần bảy lượt, vác sách ra góc balcon đọc mà khi về vẫn thấy nó ở đấy. Tức mình không đi nữa ở trong phòng luôn. Có hôm đi về phòng thấy cửa khoá, nghe tiếng hai đứa đang quần nhau ú ớ ở trong. Ra ngoài chờ xong rồi về. Con dở cũng không về phòng nó mà ở lại luôn cùng thằng tây nọ. Đêm, mình đang ngủ, nghe tiếng động hé mắt, thấy hai đứa lại đang phang nhau ú ớ. Thằng tây nằm dưới, con dở ngồi trên trong tư thế phi ngựa, cứ hùng hục mà nhảy, được một lúc nó thấy rên rỉ to quá chắc biết mình thức, nó chui vào chăn, con dở nằm quay mặt ra phía mình, thằng tây nằm phía trong, cứ thế mà thúc… phèn phẹt ra. Chăn được một lúc thì cũng bung ra, thằng tây một tay sờ ngực bóp nặn làm hở cái áo mỏng và lộ phần ngực con Tây dở. Công nhận mà nói mình nhìn ngực phụ nữ nhiều từ bé, mà thấy ngực con này quả là vô địch luôn. Nó bành trướng và lúc lắc theo từng nhịp nắc của thằng tây. Có lẽ vì ngực to mà con này có cái dáng gù gù… Hai cái giường cách nhau có khoảng 1m mà nó hùng hục, ót ét bên giường bên cạnh thì bố thằng nào chịu được. Mà hai đứa này cũng khoẻ lắm, mỗi lần chúng nó giao ban là tra tấn mình 45 phút đến một tiếng đồng hồ. Nhưng mà tiếng rên của nó không ấn tượng bằng tiếng rên của hai bác trong đêm mà mình thường nghe lúc trước. Chủ yếu là tiếng thở hắt của thằng ôn cùng phòng và tiếng ư ư như vô cảm của con tây thôi. 
Đôi lúc thằng kia đi mua đồ, mình ở nhà chỉ có nó với mình, nó mặc đồ ngủ mỏng tanh, ngực tòi ra, và trong thì đóng cái quần xì líp lọt khe màu trắng, nhìn … mà nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng mà đi gần qua nó thì hoi lắm. Bây giờ mình đã hiểu tại sao bọn tây dùng nước hoa nhiều: đơn giản để át cái mùi hoi hoi của nó.
Những ngày sau đi ngủ mình cắm tai nghe. Gắng chịu được một học kỳ thì xin chuyển xuống ở cùng dân Người việt. Ít ra hai thằng Việt bảo nhau cũng dễ. Cũng kể từ đó mình hoà nhập dần với bạn bè Việt Nam trong ký túc xá. Mấy thằng đực thì hay rủ nhau trốn KTX đi chơi club, đá phò tây thâu đêm. Mình thì đặt mục tiêu học hành nên anh em rủ thế nào cũng không đi. Vả lại, tiền cũng ít vì ngại xin ông bô. Trong nhóm gái việt cùng năm có khoảng 5-6 em, nhưng chơi thân với hai em Hường và Thảo. Mình quý em Hường hơn một chút và thân với em lắm. Nhưng em Thảo lại quý mình, và em Hường thì lại đã có người yêu nhưng học ở thành phố xa, nghe bảo hắn học giỏi siêu sao. Đuyệt! Mình ghét mấy thằng học giỏi thế chứ! Đơn giản vì mình học dốt! 
Gần hè cuối năm thứ 3, một lần mình xuống phòng hai em ăn cơm, theo lời mời của Thảo, mấy chị em cùng phòng thì cũng về nhà hết rồi. Mình để ý thấy Thảo đang cố gây chú ý với mình, từ việc làm món ăn đến cách nói chuyện, trong cả ánh mắt nữa. Thực sự thì mình vẫn dành tình cảm cho Hường nhiều hơn nên không quan tâm lắm, dù biết em có người yêu ở xa. Thảo cũng biết điều đó. Sau bữa cơm Thảo rủ mình ngày hôm sau đi mua đồ ăn, mình sẽ xách giúp Thảo đồ ăn từ siêu thị về. Mình cũng chẳng ngại và đồng ý luôn. Thảo mừng lắm. Tối hôm đó mình gọi điện hỏi Hường, và rằng có thể cho mình cơ hội đến với Hường không: “Allo… em à, nếu như ngày mai anh phải bước đi trên con đường xa lắc mịt mù, liệu anh có được nắm tay em bên cạnh anh không?” (lúc đấy chả hiểu sao sến thế chứ! – giờ thì chắc sẽ hỏi: “yêu không? Không yêu thì trả dép bố đi về”). Hường không trả lời trực tiếp câu hỏi của mình mà nói rằng: “Anh, tương lai của anh, anh hãy tự quyết định làm như thế nào tốt nhất”. Mình hỏi một đằng, Hường trả lời một nẻo làm tự ái ghê lắm và nghĩ rằng cánh cửa đến với Hường đóng sập rồi, phải thôi, Hường có người yêu rồi mà…? 
Chiều hôm sau mình đi siêu thị mua đồ với Thảo. Thảo đi giày cao gót màu đen và mặc một chiếc váy trắng rất đẹp. Rồi khi về trong lúc mình đang loay hoay xách đồ nặng thì giường như Thảo giẫm vào một nắp cống và lệch chân, như ngã khuỵu ra và vô tình vung tay ôm chặt lấy cổ mình cho khỏi ngã. Trời ạ, nghĩ bụng đâu cần phải dùng mưu như thế, mình bỏ túi đồ xuống đất vòng tay ôm lấy Thảo luôn. Cái ôm rất chặt và rất ấm. Hai đứa ôm nhau mà quên rằng xung quay mọi người đều quay lại nhìn. Ngã gì mà ngã một phát là xoay người ôm chặt nhau luôn không rời. Bốn mắt nhìn nhau thế là tự nhiên hiểu… thấy rằng cần nhau nhiều hơn. Mình là người kiểu khù khờ và đôi khi … ngại quyết đoán. Còn Thảo thì ngược lại, sắc sảo phân tích sự việc và quyết làm bằng được điều mình muốn. Mình nghĩ sau này hai đứa bù trừ cho nhau cũng tốt thôi. Việc khác nhau về quan điểm, tư duy và hành động sẽ là động lực phát triển mà. Chả phải lão triết gia nào nói, mâu thuẫn là động lực phát triển à? Vậy thôi thì hãy quên Hường đi…. Hai đứa ôm nhau, nhìn nhau thẹn thùng rồi một lúc lâu lắm, chừng 2-3 giây là thả tay ra, và cả hai không nói gì nữa cho suốt chặng đường về KTX….
Chiều đó là thứ 6, ngày cuối cùng của năm thứ 3, ba đứa ăn cơm xong thì Hường về nhà với gia đình để đi nghỉ hè. Còn lại mình và Thảo. Thảo thu dọn rửa bát, còn mình thì lên phòng tắm giặt. Sau cái ôm buổi chiều thì thấy nhớ nhớ… Ngồi chơi trò đua xe với thằng Hải (bạn cùng phòng) một lúc thấy sao hôm nay chả muốn chơi. Mình bảo nó, “hè ở nhà cuồng chân quá, tao xuống phòng mấy thằng dưới chơi tí”. Nó mải chơi điện tử nên ậm ừ cho qua còn mình thì té xuống phòng mấy thằng đực chơi. Thực ra lúc chiều cũng nghĩ rằng Thảo cũng sẽ về với gia đình như Hường nghỉ hè và không ở ký túc xá nữa (cả Thảo và Hường đều có gia đình ở đó, chỉ ở hơi xa, không tiện cho việc học hành nên hai người phải vào ký túc xá trọ, cuối tuần thường về nhà, và hè thì thường không ở KTX), nên lúc đi qua phòng Thảo thấy cửa đóng cũng không nghi ngờ gì. Sang phòng mấy thằng đực thì chúng nó hút thuốc, đánh bài… mình thì sợ nghiện mấy món đó nên ngồi chọc phá một lúc thì té về. Trên đường về lại qua cửa phòng Thảo, nghĩ bụng cứ gõ cửa chơi. Mình có cái khổ là ý nghĩ chậm hơn hành động, đầu mới nghĩ thế nhưng tay lại gõ cửa cồng cộc rồi. Trong nhà có tiếng Thảo nói vọng ra: “Chờ tí!”.Tự nhiên mình thấy vui lạ. Thảo ra mở cửa, mình hỏi: “Ơ, tưởng về rồi, vẫn còn ở đây à?”. Thảo: “Thì ăn xong còn phải thu dọn nhà cửa, giặt nốt quần áo, hút bụi… giờ mới mặc xong quần áo chuẩn bị đi đây”. Mình để ý thấy thảo mặc chiếc áo thun vàng, quần jean, tóc ép thẳng suôn mượt. Chiếc áo làm tôn lên bộ ngực cân đối, chiết cái eo mịn màng, và cái quần Jean thì tôn thêm cái đường cong từ eo xuống… Mình chợt ngây dại với cái dáng điệu đấy. Thảo: “Quên gì hay sao mà lại xuống đây muộn thế?!”. Mình: “À.. ừ… ờ…tự nhiên thấy buồn vu vơ, đi qua cửa thì tiện tay gõ thế thôi, xem có nhà không thì vào chơi đỡ buồn…”. Mình vừa ậm ờ nói vừa đơ đơ ngắm Thảo, chợt bốn mắt đưa lại gần nhau, mắt Thảo sáng long lanh, và mình chợt nhận thấy như có động lực nào đó, như có câu nói trong sâu thẳm tiềm thức: “Hãy bước lên và ôm em đi!”. Tay mình gãi gãi đầu vẻ đầy ngu ngơ, mình tiến đến gần hơn và mắt thì không rời xa mắt Thảo… Khi đến cự ly còn khoảng 30cm thì bất chợt mình dang tay ôm luôn Thảo như chiều hôm nào hai đứa ôm nhau ngoài đường (cho đến bây giờ cũng không lý giải được sao mình có hành động đấy). Thảo bất ngờ và không phản ứng gì. Gục đầu vào ngực mình và người Thảo run run. Một lúc sau Thảo ngẩng mặt lên, mắt sáng long lanh như bầu trời quê trong xanh in bóng trên mặt sông cuối chiều mùa hạ vậy. Cũng chẳng biết nghị lực từ đâu, trong đắm đuối đôi mắt ấy, môi mình từ từ thốt nhẹ lên câu “Anh yêu em…” rồi từ từ cúi xuống, đặt môi vào đôi môi mỏng mềm đang vẫy gọi kia. Tự nhiên như đã thành thục từ bao giờ… mặc dù, khổ nỗi đây là lần đầu, rồi hai đứa cuốn chặt lấy nhau. Một lúc sau nóng quá, mồ hôi bắt đầu chảy xuống, hai đứa buông tay ra, Thảo: “Ngốc ạ, em cũng yêu anh nhiều lắm!” Nụ hôn đầu tiên của mình diễn ra như thế. Ngọt ngào, trong ánh đèn điện vàng vàng, trong một căn phòng nho nhỏ, một không gian riêng lặng của hai người. Tất cả, chỉ có mình và Thảo.
Mình: “Thế bây giờ em phải về à…”. Thảo: “Bây giờ cũng muộn rồi, về nguy hiểm, để em gọi mẹ báo mai sẽ về vậy…”. Thảo lục tục lôi con Nokia 8310 màu trắng ra khỏi cái xắc bằng da màu đen, gọi về báo cho mẹ là tối nay không về. Mình nghe như mở cờ trong bụng, không phải vì những ý nghĩ mưu mô đen tối đâu, vì chợt thấy trong lòng hân hoan không thể tả xiết. Không biết thời gian trôi như thế nào, mới vừa gặp nhau, trao nhau một nụ hôn mà đêm đã về khuya lắm rồi… Sau đó hai đứa lại tiến vào nhau, lại hôn nhau như trời hạn gặp mưa rào, đặc biệt khi ôm Thảo, mình đã nhận ra một mùi thơm, rất thơm, không loại nước hoa nào sánh bắng. Mùi thơm đó chỉ toả ra khi người con gái đang yêu mà thôi! Hôn nhau chừng hai tiếng đồng hồ thì cả hai đã mỏi … mồm, mỏi chân, và tự nhiên thì ngả mình ra cái đệm. Mình tiếp tục đè lên người Thảo hôn hít hết môi, lại trán, lại mắt, cằm, cổ, tai v.v…Thảo thì đáp trả nhiệt tình, đôi khi còn cúi xuống cắn ngực mình (mặc dù mình chẳng đô con đâu), cắn vai, cắn tai, cắn râu mình để nhổ ra nữa…tay thì ôm chặt lưng mình, xoa xoa… Thằng nhỏ trong quần mình thì nó đã cứng ngắc từ lúc gặp Thảo rồi, giờ đây với các hành động kích thích của Thảo như thế thì nó càng vùng lên đòi quyền lợi kinh lắm. Rồi cũng chẳng hiểu ma lực từ đâu, mình để Thảo nằm trên đệm, mình tụt xuống quỳ dưới đất và hôn từ ngực xuống bụng Thảo. Tiện tay mình vén cái áo thun màu vàng lên. Thảo không phản đối, và dưới lớp áo thun là một chiếc áo nịt màu đen tuyền, có ren, ôm trọn bộ ngực, tuy không to nhưng rất xinh, rất trắng và cân đối. Môi và lưỡi mình bắt đầu quấn quít bên bầu ngực, thi thoảng thì liếm một dải dài từ ngực xuống rốn và xuống sát cạp quần.Mấy lần như thế lại thấy Thảo ưỡn ưỡn người lên. Mình kéo cái áo nịt trễ xuống để lộ ra cái đầu ti sẫm màu hơn so với màu da, nó to bằng đầu ngón tay út trẻ con, đang vung lên một núm căng… Mình lấy lưỡi cuốn lấy và mút say sưa. Mình kéo tiếp cái áo nịt xuống để thả tự do cho cái bầu vú để mình vần vữa, nhưng kéo mãi không xuống được nữa. Như hiểu ý mình, Thảo bảo: “Anh cới áo cho em đi!”. Mình lần mò ra sau lưng tìm cái chốt, mình nhớ có cái chốt ở đấy, nhưng chưa mở thử bao giờ. Loay hoay hơn phút đồng hồ không mở được, Thảo nói: “Ngốc ạ!” làm mặt mình thuỗn ra, rồi thuận tay nàng khẽ bấm nhẹ một chút là cái khuy áo bung ra. Mình định cầm cái áo nịt quang qua một bên, nhưng nó vẫn còn vướng cái dây trên vai… Thảo cười ngất và mình tự chê mình về cái sự quê mùa lớ ngớ của mình. Không phải Thảo cười vì sự “ngờ nghệch của mình” mà nụ cười chứa đầy hạnh phúc. Nàng lại dơ tay lên và tụt cái áo thun qua đầu. Mình giờ mới nhìn thấy cái giây áo nịt luồn qua vai và thuận tay lột ra luôn, khoe trước mặt mình là đôi bầu vú xinh xắn, mềm mại, đang rung rung theo từng cử động của hai đứa. Tay trái đưa lên xoa vú bên trái, môi thì quấn quít núm vú bên phải…Thảo lúc này mắt đã nhắm lại và cơ thể thì cử động oằn oại theo từng động tác của mình. Hơi thở của nàng cũng rất là gấp gáp. Tim hai đứa đập thình thịch liên hồi, như cả hai cùng nghe thấy nhịp tim của nhau vậy. Chán mút vú bên phải, mình lại đổi qua trái, và tay phải lại làm cái việc tay trái làm lúc trước. Cứ như thế rồi dần dần mình cho hai tay lên xoa nắn và cảm nhận hai bầu vú, miệng và lưỡi thì chuyển xuống hôn phần bụng phẳng phiu còn thơm mùi sữa tắm… Được một lúc mình thấy cái quần jean của nàng cản trở hành động quá, mình nới cái cúc sắt ra, kéo phẹc – mơ – tuya xuống… cái quần mở hé ra và bên trong mình thấy là một cái quần chíp đen căng mọng. Mình đưa môi xuống hôn luôn phần cái quần đen đó và thấy có mùi rất thơm, nồng nồng, ngai ngái… sực vào mũi mình… và lại từ đâu sức mạnh dồn lên, mình đứng thẳng người lên và cầm hai ống quần jean lôi mạnh ra. Nhưng lôi thì dúi người nàng dồn về phía mình mà quần thì không lấy được. Như hiểu ý, nàng khẽ chống tay và hẩy mông lên, chiếc quần Jean nhẹ nhà trôi theo đôi chân trần trắng ngọc ngà đầy quyến rũ đó. Mình lại bắt đầu cúi xuống hôn cái quần màu đen, lưỡi liếm ra hai bên bẹn và đùi Thảo. Thảo mắt nhắm nghiền và cơ thể quằn quại theo từng động tác hôn hít của mình. Thi thoảng người nàng lại rung rung lên, cảm nhận nàng thật đáng yêu và muốn yêu nàng không biết thế nào cho xuể. Sau đó mình liếm dần dần từ đùi, đến bẹn, và đưa lưỡi quét một đường từ giữ lên trên phần mu quần màu đen… nàng thì cong người lên và hơi có tiếng rên nhè nhẹ… còn mình thì…Chu choa, mặn quá, ngai ngái và nồng nồng… Thì ra quần nàng đã ướt nhoe ướt nhoét từ bao giờ. Mình mải mê bú liếm và không để ý, đến cả ga đệm cũng ướt một mảng rồi… Trong cơn đê mê, mình định lấy tay kéo nốt cái quần màu đen kia ra thì nàng đột nhiên lấy tay chặn lại.

gai dep vu bu

Mùa hè năm nay thằng Dũng và con Mai được ba má nó cho về quê ngọai nghĩ hè một chuyến. Số là 2 anh em nó ... thằng anh vừa tốt nghiệp cấp 3 và đậu vào 1 trường đại học . còn nhỏ em thì tốp nghiệp cấp 2 chuẩn bị khăn áo sang học học cấp 3 với lớp 10. Nói chung anh em nó vừa trải qua 1 cuộc thi khá cam go và căng thẳng. Vì vậy khi có kết quả , ba má nó liền cho tụi nó chuyến về quê ngoại ở 1 huyện ngọai thành , mục đích vừa thăm ông bà , cô bác bà con vừa cho chúng cái thú đựơc nhảy nhót trên đôi chân trần dưới đồng cỏ xanh rì với đàn trâu thơ thẩn nhấm nháp từng ngụm cỏ non xanh mứơt. Hoặc là chúng cùng bạn đồng trang lứa đi hái hoa bắt bướm , lội suối tắm sông , những trò mà khi ở thị thành chúng không có dịp vui chơi.


Thằng Dũng năm nay đã 18 tuổi. Cái tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống , dáng người nó hơi đen nhưng chắc đậm trông khỏe khắn chứ không yếu ớt như mấy cậu công tử bột. Còn Mai em nó thì sắp qua tuổi 14. Em là trông khá xinh xắn như cô tiểu thư giữa những đứa con gái nhà quê khác. Tóc thì luôn thắt bính cột nơ buông xõa 2 bên vai. Khuôn mặt trắng trẻo và bầu bỉnh với lông măng trông thật đáng yêu. Lúc mới về nhà ngọai lúc nào nó cũng mặc váy tuy không ngắn lắm nhưng khá bất tiện khi chạy nhảy cùng lũ bạn. Thế là nó cất những chiếc váy ấy đi và thay bằng những bộ đồ ngắn vừa mắc mẻ vừa dễ bay nhảy , nhất là không bị gió hất tung váy lên lộ cái mông no tròn của đứa con gái vừa mới lớn.


Buổi trưa hôm ấy là một trưa khá nóng nực. Cái nắng gay gắt của mùa hè tháng 7 như thiêu đốt. Mặc dù đã mắc cái võng dưới tán cây vú sữa cao to sau nhà cành lá sum suê nhưng thằng Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Mà thật , nó không thói quen ngủ trưa. Lúc ở nhà những buổi trưa thế này hoặc nó lên mạng lang thang tìm thông tin .. hoặc chat chit .. hoặc vào ấy trang web dành cho nguời lớn. Mấy cái thể lọai truyện như cô giáo thảo hay cậu tú thì nó rành sáu câu. Nó thẳng ra thì nó không phải một đứa khù khờ.

Từ khi về nhà ông bà ngọai , trưa nào bà nó cũng bắt anh em nó phải ngủ 1 tí .. dù không ngủ cũng phải nằm đó. Nhỏ Mai thì nằm trong nhà cũng không ngủ được cứ lăn qua lộn lại người bứt rứt không yên. Đợi bà nó ngủ say , thằng Dũng nhanh chân tót xuống võng chạy sang nhà thằng Cu Đen kế bên nhà ngọai nó hú thằng này ra sông tắm cho mát. Mặc dù nó nói hú rất nhỏ nhưng nhỏ Mai vẫn nghe thấy. Thế là khi 2 thằng con trai vừa có mặt ở mé sông thì con Mai cũng có mặt ngay tắp lự.

Bên bờ sông một cây đa cổ thụ mọc từ bao giờ sum suê cành lá chìa ra mặt sông. Đây là nơi tụi nhỏ hay chạy leo lên lấy đà nhảy ùm xuống nước. Hai thằng con trai vừa tới nơi định làm động tác khởi động trước khi nhảy xuống nước thì bất chợt thằng Dũng thấy con em đứng sát bên cạnh. Nó ngạc nhiên :

_ Trời đất , mày đi đâu đây ??

Nhỏ Mai đáp tỉnh queo :

_ Đi tắm sông chứ đi đâu !

_ Ai rủ mày ? Thằng Dũng mặt nhăn như khỉ ăn ớt , hỏi :

_ Thì em rủ em. Anh đi tắm sông được thì em cũng đi đuợc , em học bơi rồi chớ bộ.

Nhỏ Mai vừa trề môi đáp lời thằng anh vừa dợm chân xuống mặt nước xem thử. Làn nước mát lạnh ve vuốt đôi bàn chân trần khiến nó cười thích thú. Rồi không đợi thằng anh hỏi gì thêm , nó nhảy ùm xuồng nước làm vài động tác bơi sãi rồi bơi bướm cho thằng anh xem thử tài nghệ của nó. Rồi nó nằm ngữa lên làm vài động tác bơi ngữa , thả người trôi nhẹ trên mặt nước như con thuyền chưa buột neo. Thằng anh lúc đầu thấy xuống nuớc thì hơi chột dạ , sợ nó không biết bơi rồi chết đuối thì khổ. Nhưng sau một hồi thấy nhỏ Mai bơi lội cứng cáp thì cũng yên tâm. Chẳng đợi thằng Cu Đen nói gì thêm , nó chạy thẳng lại cây đa trèo lên cái nhánh cao to vuơn sát mé sông nhảy ùm xuống làm nứớc bắn lên túng tóe. Thằng Cu Đen cũng ngay lập tức nhảy cái ùm xuống theo thằng Dũng. Tiếng động tụi nó tạo ra dưới mặt sông như ai vừa châm ngòi hai trái phá.

Đang tung tăng bơi lội giữa dòng nước mát lạnh .. chợt thằng Dũng nghe tiếng con Mai la bai hải :


_ Anh Hai ơi .. cứu em !!!


Nó lật đât nhảy lên bờ rồi trèo lên cành đa nhìn xuống. Trời ơi nhỏ Mai ba xớn ba xác thế nào mà trôi ra tít ngòai xa , mà cái chỗ đó là vùng nuớc xóay , dân địa phương gọi là búng. Trôi vô đó rất dễ bị chuột rút và làm mồi cho Hà Bá. Nhìn con Mai đưa 2 cánh tay quơ quơ trên không và chìm từ từ thằng Dũng như mốun điếng hồn. Con nhỏ có mệnh hệ thì nó cũng chẳng yên. Thế là nó chẳng suy nghĩ gì thêm , nhảy ùm xuống nước bơi sãi thật nhanh ra chỗ con Mai đang gặp nạn. Nó không dám nắm tay con Mai vì sợ những người sắp chết đuối thường hỏang sợ nắm chặt người nó thì nó không thể bơi , mà như thế thì cả 2 cùng chết. Nó lấy tay nắm tóc con Mai lôi con em ra khỏi vùng nước xoáy.

Tuy đã qua khỏi vùng nước nguy hiểm như chỗ này mực nước vẫn rất sâu , thằng Dũng phải vừa bơi đứng vừa ôm sát con em vào người. Mặt mày con Mai xanh như tàu lá cắt không còn hột máu. Thằng Dũng lần đầu tiên ôm con em gái sát rạt bên người thì nó thấy hơi nưng nứng. Cái mùi thơm da thịt của con gái cứ phả vào mũi là nó thấy đê mê. Tự nhiên nó thấy con cặt của mình cứ ngỏng lên chỉa thằng ra phía trước. Nhỏ Mai tuy vẫn còn sợ hãi nhưng vẫn cảm nhận được khúc thịt thằng anh cứ chỉa chỉa vào đùi , vào mông mình. Mà vì đang ở dưới nứoc nên nứớc thấm vào lớp vải chiếc quần mỏng manh của nhỏ Mai khiến mặt nó lúc xanh lúc đỏ. Nó rất mắc cỡ khi con cặt thằng anh cứ như vô tình chạm vào người nó. Rồi không biết vô tình hay cố ý , nó thấy bàn tay thằng anh đang ôm ngang nó ngang hông chợt di chuyển lên phía trên ngực. Cái tay anh nó áp sát và đè lên bộ ngực thanh tân vừa nhu nhú của đứa con gái vừa qua tuổi dậy thì. Bộ ngực no tròn và chưa có bàn tay thằng con trai nào khám phá.

Còn đang phân vân vân chưa biết thằng anh sẽ làm gì tiếp them thì nó thấy bàn tay anh nó đã đặt úp lên úp nó và xoa nhẹ dưới làn nước. Lúc này cả người con Mai gần như chìm hẳn trong nước chỉ có cái đầu là ló lên trên. Vì vậy khi thằng anh đưa tay bóp vú con em thì thằng Cu Đen đứng trên bờ vẫn không hay biết gì. Nhỏ Mai thấy thằng anh cứ rờ rẫm xoa nắn cái vú của mình thì nửa mắc cỡ nửa thinh thích. Cái cảm giác này với nó thật lạ lẫm làm nó thấy nó khoan khóai đê mê. Nó nửa muốn gạt tay thằng anh ra khỏi người nửa muốn để yên. Thằng Dũng một tay bóp vú con Mai một tay lần mò xuống dưới rồi bất ngờ chộp vào cái mu *** con Mai khiến nó theo phản xạ dùng tay đẩy mạnh thằng anh 1 cái làm thằng anh văng ra , con nhỏ em thì sắp chìm xuống nước.

Thằng Dũng lật đật hít 1 hơi sâu rồi lặn xuống nuớc tới chỗ con Mai đang chìm để kéo nhỏ em lên. Khi đã kẹp chắt nhỏ em rồi , thằng anh làm bộ nghiêm mặt :

_ Mày là gì vậy ... bộ muốn chết hả ?!

Nhỏ Mai nghe thằng anh nói cái từ '' chết '' thì sợ ra mặt. Nó lí nhí :

_ ... Anh .. kỳ cục quá !

Thằng Dũng cười nhảm nhở : Có gì đâu...

Vừa nó xong nó lại tiếp tục đưa tay bóp vú con Mai như lúc nãy , có điều lúcnãy nó bóp cái vú bên trái còn bây giờ là bên phải. Cái đầu ti nhỏ xíu của con Mai cự bị nó dùng ngón tay khều khều khiến nhỏ Mai mặt đỏ lựng lên như người say rượu. Bên dưới thằng dũng đưa bàn tay úp vô cái mu *** no tròn nung núc thịt của con em xoa nhẹ bên ngòai lớp vải quần. Rồi không chờ con Mai phản ứng , nó thọc tay vào trong quần con em dùng tay vuốt ve cái mu đã lớm chớm những sợi lông non. Thằng Dũng nghĩ thầm : Ái chà .. con nhỏ này *** đang mọc lông đây ... !

Nghĩ tới đó nó thấy con cu cứng lên thêm nữa. Thế là nó quay con Mai lại mặt đối mặt đối mặt với nó rồi nó vòng tay ôm eo con con kéo sát vào người. Bên dưới con cặt thằng anh chỉa thẳng vô cái mu con em cọ lên cọ xuống khiến con Mai hỏang hồn. Nó dùng tay xô mạnh thằng anh rồi bơi thẳng vô bờ. Thì ra nó đã hết bị chuột rút và có thể tự bơi được. Thằng anh nhìn theo hơi tiếc rẻ. Nhưng nó cũng nhanh chóng bơi vào bờ rồi 3 đứa nhanh chân chạy về nhà. Khi nó vừa thay xong bộ đồ ướt và nhảy lên võng thì bà nó cũng vừa thức giấc .. nó nhắm mắt làm bộ ngủ say khi nghe tiếng bà nó hỏi :

_ Dũng ơi ... ngủ dậy chưa con ! 

gai dep vu bu

Xem gai dep vu bu hay nhat 2014

Bàn tay nghịch ngợm của anh bắt đầu sục vào đám lông tơ mịn màng trên mu l*n của em, đám lông tơ mà anh vẫn chê là 20 năm rồi mà vẫn lưa thưa như…em bé í. Và anh vạch nó ra, một cái hột le không hề nhỏ một chút nào đang cương lên vươn thẳng lên như khiêu khích. Trên mình nó là một chiếc nhấn rất xinh xắn, màu trắng. Dường như nó đã phải chờ đợi quá lâu để đến khi anh khám phá ra nó, nên nó đã to tướng và đỏ tấy lên. Ngay lập tức anh vùi mặt vào đó, mút lấy mút để, banh ra rồi lại khép vào. Anh mút ghê quá làm cái hột le đang cương cứng của em không thể chịu nổi. Anh mút bằng lưỡi chưa đủ, anh còn lấy tay nắm vào cái vòng xinh xinh, ấn nó, xoay nó để cái đầu kim loại của nó chạm hết vào thân cho tới đầu hột le của em làm em không còn chịu nội được hơn nữa. Em oằn người lên theo từng hành động của anh và không ngần ngại rên và kêu to lên, những tiếng rên đầy nhục dục, những tiếng kêu của một con mèo cái đang trong thời kỳ động đực. Thế rồi anh lui xuống thêm một chút nữa, và bắt đầu tách đôi cửa mình của em ra, rồi anh đưa lưỡi của anh vào đó. Anh không hề nương nhẹ với em một chút nào, em phải nói thật là như thế, bởi vì anh để xa miệng em khỏi cửa mình em, rồi lấy đà chọc thẳng lưỡi vào không thương tiếc.