Gai han dep

Cũng thấm thoát cả 3 tháng sau khi nhập học, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo của nó, các lớp cũng đã có giáo viên chủ nhiệm, thời khóa biểu cũng đã được thông báo trên bảng thông báo của trường.

Nó vẫn vậy, sáng đạp xe đạp thể thao của nó, chở một cô nàng nhỏ nhắn ngồi sau, thao thao bất tuyệt nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, đến trường cùng ngồi ở ghế đá ăn nắm xôi, chuyện cứ thế trôi đi cho đến một ngày, trong giờ thể dục buổi chiều.

Lớp của nó và lớp Nhung cùng học chung một thầy thể dục và cùng tiết thể dục, bài học thể dục là chạy dai sức. Cái nắng buổi chiều oi bức, thầy cho cả 2 lớp chạy 3 vòng sân đối với nam, 2 vòng đối với nữ, nói đến cái sân đá banh thì chắc ai cũng biết, 1 vòng của nó chắc cũng tới hơn 500m gì đó, chạy được 1 vòng cùng nhau, đến vòng thứ 2, hầu như ai cũng đã oải rồi, đang chạy với Nhung bỗng nó nghe một tiếng bịch khô khốc, Nhung ngã sóng soài ra đó, ngất xỉu, chắc tại trời nắng quá, lại chạy lâu nên vậy.
Nó bế Nhung lên, chạy vào bóng mát của một cây lớn, các bạn khác trong lớp cũng nhanh nhảu đưa khăn và các thứ khác để lau mặt cho Nhung, té ngã đất bám đầy cả.

Khi Nhung tỉnh lại, đang gối đầu lên đùi của nó, ngồi dưới tán cây, nó cũng xin thầy cho nghỉ hôm đó để chăm sóc Nhung, đưa cho Nhung ly nước chanh đá đã pha sẵn

- Bà uống đi…cho khỏe

- Cám ơn 

- Mệt thì chạy chi cho cố vậy, chạy 1 vòng thôi rồi vô nghỉ đi.

- Tui muốn chạy cho hết 2 vòng mà

- Điên gớm, đã yếu rồi mà còn sung

Nói xong nó mỉm cười nhìn Nhung

- Còn chưa tính ngồi dậy sao, móp hết cả đùi tui rồi

Nhung ngồi dậy, mặt đỏ lên một chút, chắc do cái nóng hực vào và cũng do câu nói của nó.

- Tui xin thầy nghỉ rồi, để tui chở bà về lun

- Ừ

Hai đứa nó đứa chở, đứa ngồi sau, đi về trong ánh mắt dòm ngó của đám bạn.
Đưa Nhung về nhà, nó ở lại chơi một chút, nhà Nhung không lớn, mà hầu như CNVC thời đó không ai có căn nhà nào lớn, bằng gỗ, lát xi măng…, ngồi ở phòng khách, Nhung đang tắm sau khi về nhà.

Nghe ngoài cửa có tiếng xe, tiếng mở cổng ngoài sân, nó đi ra

- Ủa H tới chơi đó hả ? Nhung đâu con ?

- Dạ Nhung đang tắm trong đó Bác

- Chiều nay nó đi học mà ?

- Dạ học thể dục ạ ! Nhung bị mệt, ngất xỉu nên con chở về

Thái độ của mẹ Nhung thay đổi nhanh, dựng nhanh chiếc xe đi thẳng vào nhà, nó nghe loáng thoáng Bác đang hỏi han Nhung….

- Ông nói với má tui chi vậy

- Ai biết, hỏi thì nói thôi, nói dối chi ?

- Ừ thôi, không có gì

- Thôi má bà về rồi thì tui cũng về đây

- Ông ở chơi tí nữa đi

- Thôi bữa khác đi, hôm nay cũng mệt rồi, bà đi nghỉ đi

- Ừ !

Nó dắt xe ra, đạp về nhà, tắm rửa và lăn lên giường ngủ một chút.
Hôm sau, và nhiều hôm sau như vậy, nó vẫn chở Nhung đi học hàng ngày, chẳng biết tình cảm của nó ra sao ? nhưng nó cảm thấy khó từ chối và cũng không muốn từ chối cái nhiệm vụ này ???

Một hôm, trong giờ ra chơi, đang đá cầu dưới sân, bỗng có 2 đàn anh học lớp 12 ở tầng trên, đi xăm xăm lại nó, nắm cổ áo kéo nó ra một góc. Đến nơi nó gạt tay người kia và hỏi cộc lốc

- Ông là ai ? muốn gì ?

- Mày nghe cho rõ đây thằng nhóc, anh chấm nhỏ Nhung rồi nên mày nên tránh xa nó ra đi

Nó hếch môi lên, cười mỉa mai

- Chấm thì làm gì ? không thích né thì sao ?

Nghe thằng kia nói đến Nhung bỗng nó lại nổi lên cái máu điên loạn vào thời năm lớp 8 khi còn trong băng nhóm.

- Tao không thích đánh lộn với mấy thằng con nít, với lại báo cho mày biết, tao là nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, nên mày không phải là đối thủ của tao

Nó hếch miệng lên, độ mỉa mai được tăng cao đến cực độ

- Karate thì ngon lắm à ? cứ đụng chuyện đi rồi tính

Thằng đàn anh tái mặt đi, chắc giận lắm, nhưng cố tỏ ra thái độ đàn anh

- Tao nói chú mày rồi, đừng có mà hối hận đó.

Nói rồi thằng đàn anh cũng bỏ đi, nó cũng không quan tâm nhiều lắm về vấn đề đó, nó cũng chẳng quan tâm ai đang theo đuổi nhỏ Nhung…

Mấy ngày sau đó, giờ ra chơi, nó thấy thằng đàn anh kia cứ tò tò đi theo Nhung tán tỉnh, đứng trên nhìn xuống nó lại thấy buồn cười… Trớ trêu thay cho cuộc đời, cứ mỗi lần như thế là y như rằng Nhung lại chạy đi tìm nó, cứ như nó là cái bia đỡ đạn cho chuyện đó vậy. Thằng đàn anh thấy Nhung bám theo nó thì cục tức càng thêm tức và càng thêm to.

Ngày đó không có học thêm, chỉ có học nhóm do GV chủ nghiệm phân ra để học với nhau thôi. Nhung được phân nhóm khác nhưng nằng nặc không chịu, lấy lý do nhà gần nhau nên Nhung nhất quyết xin cô cho vào nhóm của nó. Học nhóm cũng không thường xuyên, ý thức học tập của mọi người trong nhóm nó cũng không cao, nên nhiều khi học nhóm chỉ có nó với Nhung mà thôi.

Nó không phải là đứa hoa tâm, nó không quan tâm tới con gái, đôi lúc có thích nhưng cũng chẳng theo đuổi hay tán tỉnh ai, nên việc học nhóm với Nhung chung quy cũng chỉ là học tập, không có ý niệm gì khác.

Vì học nhóm tại nhà, nên đôi lúc Nhung chỉ mặc đơn giản, áo sát nách, quần jean, đôi lúc lại mặc mấy kiểu áo kiểu, không hở ngực nhiều nhưng nếu nhìn từ hướng đối diện sẽ thấy được khoảng áo ngực đang ôm lấy cái bầu ngực kia, con gái tuổi 16 đang phát triển dần, có người thì mới nhú nhú, có người thì to tổ chảng rồi. Từ ngày học nhóm, nó nhìn Nhung nhiều hơn, để ý Nhung hiều hơn, đánh giá Nhung nhiều hơn, từ cơ thể cho đến mấy thứ ba lăng nhăng tùng phèng khác… nhưng đó cũng chỉ là sự để ý của nó, nó không thể hiện hay làm gì.

Hôm đó, trời nóng trước khi đến học nhóm tại nhà Nhung, nói thêm về địa điểm học nhóm, mỗi tuần sẽ học 3 lần ở nhà của mỗi thành viên trong nhóm mà luân phiên thay đổi. Khi học tại nhà của bạn khác thì nó chở Nhung đi, còn học tại nhà nó hoặc nhà Nhung thì ai nấy tự đến. Quay lại vấn đề hôm đó, trước khi đến nhà Nhung nó mua 5 cây kem Wall với 5 màu khác nhau, không biết tên cây kem vậy có đúng không ? 5k một cây, hic đắt khủng khiếp
Đến nơi thì chẳng có bóng ma nào tới học, chỉ mỗi mình Nhung ngồi học trên cái bàn được ba Nhung khiêng ra ngoài sân học cho mát. Đến cổng nó dựng xe rồi gọi lớn

- Nhung ơi ! mở cửa cho tui coi

Nhung hớn hở chạy ra, mở cửa, nó dắt xe vào đi thẳng vào bàn ngồi, Nhung cũng đóng cửa xong và đi vào ngồi ở bàn. Nó đưa tay lên miêng

- Suỵt ! bà nhắm mắt lại đi

- Chi vậy ?

- Mệt quá nói nhắm thì nhắm đi, lắm chuyện thế

Nhung nhắm mắt lại, nó lấy bọc kem ra để trước mặt Nhung rồi nói

- Rồi mở mắt đi

- A…. kem Wall, vany nè, socola nè, dâu nè….

Ặc ! đúng là con gái, thấy kem mừng như mới lum vàng vậy, nó mỉm cười nhìn Nhung

- Socola ông ăn nha ? ăn cái đó mập lắm

- Hừ sợ mập cho tui ăn cho mập ha ?

- hì hì … mà ông mua nhiều vậy ?

- Ai biết tưởng mấy đứa con Hoa… nó đi học 

- Ừ chiều nay nhà tụi nó đi hái cà phê nên không đi học được

- Vậy tui với bà ăn cho mau mập .. ha…a

- Xí ai thèm ! tui ăn cây vani thôi

Giật bịch kem từ tay Nhung, nó nhanh tay lấy cây kem vani rồi đưa trả bịch kem trên bàn

- Tui chiếm cây Vani rồi, bà chịu khó ăn socola đi, haha

Nhung hung dữ nhìn nó

- Không chịu, ông trả cây đó cho tui đi, ông ăn 4 cây kia đi kìa

- Còn lâu, cho bà ăn cho nhanh mập đó haaa

Nhung nhào tới, lao vào nó, giơ tay giật cây kem trên tay nó, nó giơ cao lên rồi chạy vào phòng khách, Nhung cứ thế đuổi theo nó vào góc nhà, rồi lao tới nắm cánh tay nó kéo ghì xuống, cố gắng giật cho được cây kem vani, nó cũng không vừa, cánh tay bị kéo xuống gần đến tầm tay Nhung nó lại đổi cây kem qua tay kia và tiếp tục nhứ nhứ.

Nhung hào hứng giành giật với nó một lúc, nó lui người rồi chạy ra ngoài, Nhung chụp chân nó kéo, nó ngã soài ra nhà nhưng tay vẫn giữ chắc cây kem, Nhung chống đầu gối, lao lên đè qua người nó, rướn lên để giật cây kem cho bằng được.

Đến lúc này, cái cần để ý thì nó đã bắt đầu để ý, vì ở nhà Nhung không có mặc áo lá như khi đi ra ngoài hay mặc áo dài, ngực của Nhung trong khi rướn lên tay nó cứ chà thẳng vào ngực nó, đầu gối của Nhung thì nằm ở vị trí của đồi pháo thủ kia, một cảm giác khác ập đến, nó luống cuống hơn, giơ cây kem nhưng không còn linh động nữa, nó cảm giác, khẩu súng pháo của nó đã bắt đầu lên đạn và chĩa nòng trong quần rồi, may phước là lúc nào nó cũng mặc quần con.

Chính vì nó phản ứng chậm đi, nên Nhung đã giật được cây kem một cách dễ dàng trên tay nó, khi giật được, Nhung nhìn xuống mặt nó, cảm thấy điều gì đó trên khuôn mặt nó, hoặc điều gì đó đang thay đổi giữa khi đồi chữ V kia, có thể là để ý hơn về tình trạng của hai đứa, nếu ai ở ngoài nhìn thấy dễ chắc tưởng nhầm Nhung đang “Hấp diêm” nó đây, hai tay chống gần lỗ tai nó, ngực ép vào ngực nó chân phải áp sát khu đồi chữ V của nó, Nhung đỏ mặt, lấy sức định đứng dậy.

Trong đầu nó lúc này chẳng biết suy nghĩ gì, mắt vẫn cứ nhìn thẳng vào mắt của Nhung, đột nhiên như sợ Nhung sẽ biến đi đâu mấy, nó đưa nhanh hai tai ôm qua lưng Nhung, ghì xuống, lăn một vòng đổi tư thế, giờ nó đã chiễm chệ ở trên, nhìn thẳng vào mắt Nhung đang rất bất ngờ ở bên dưới. Nói thì lâu, nhưng tình huống rất nhanh, 5 giây sau, một quyết định táo bạo nữa từ bộ não truyền đến tứ chi và cần cổ, nó cúi xuống, đặt môi của mình lên môi Nhung, nhắm mắt và hơi đè xuống.

Nó chưa từng hôn ai, chỉ xem vài cảnh hôn hít trên tivi thôi, Nhung trong lúc bất ngờ có lấy cánh tay đấy hai bên sườn của nó để thoát ra, nhưng ngực nó đã áp sát vào Nhung nên chẳng có lực mà đẩy, rồi như nghĩ gì đó Nhung đưa tay lên lưng nó, hai tay ôm chặt lưng nó như kéo xuống vậy, mắt Nhung cũng nhắm lại.

Nó mở mắt ra, thấy Nhung đã nhắm mắt, rút môi mình về, nó nhìn vào khuôn mặt của Nhung, rồi lại đưa môi xuống, lần này như bản năng thúc đẩy, nó không mím môi nữa, hôn và đưa lưỡi sang liếm môi của Nhung. Bất ngờ vì hành động đó, thân hình Nhung khẽ rung lên, rồi sau cái run đó, Nhung cũng hé môi để lưỡi nó khám phá hàm răng sau đó là lưỡi của Nhung, chẳng biết đã xảy ra bao lâu, nó cũng chẳng nghĩ gì, chỉ cố gắng, tham lam hơn trong việc đó. Như sắp nghẹn thở, Nhung đẩy nó ra và ngồi dậy.

Nó ngồi xuống đỏ, mặt cả hai đỏ như gấc, nhìn nhau, chỉ nhìn nhau, rồi Nhung đứng lên, chạy xuống dưới nhà, làm gì nó không rõ, nó bần thần đi ra bàn học ngoài sân, ngồi xuống và lại suy nghĩ về cảm giác của việc táo bạo mà nó đã làm lúc nãy.

gai han dep

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.

gai han dep

gai han dep la gi ?

Nhạc dìu dặt, từng cặp lại ra nhảy trong ánh đèn tối om. Lần này máy móc chắc đã trơn tru rồi, ai cũng hưng phấn hơn nên nhảy cũng mạnh bạo hơn, tiếng ọt ẹt liên tục, cả tiếng bành bạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau, tiếng thở, tiếng rên cũng to hơn, hoà cùng tiếng nhạc nhảy thành một âm thanh tổng hợp rất vui tai. Hoa không quay mông lại mà đứng dạng háng ra, tay kéo váy lên, miệng nói: – nào, cho em được dùng cái lâu nay bạn em vẫn dùng nào, anh cho vào đi. Tôi hơi khuỵu chân xuống cho dương vật đúng tầm thọc vào. Hoa có mu cao nên lỗ chìa ra rất dễ cho vào, tôi thọc một cái là vào ngay, ọt, trơn tru quá, nước nôi sao mà nhiều thế, thọc được vào rồi thì tôi điều chỉnh tư thế, cũng đứng dạng chân sát hai chân Hoa, rồi cứ thế nhịp nhàng thì thụt. Hoa ôm lấy hai vai tôi, áp mặt vào bên má tôi, miệng rên ư ư rất dâm. Cô vừa rên vừa thì thào: – ôi, được đấy chứ nhỉ, súng ống cũng khá đấy chứ, con Lan thế mà may…mà anh cứ dập thoải mái vào, làm rón rén như thế em nhột nhột chỗ đó lắm. Tôi phì cười vì câu nói của cô bạn vợ này nhưng cũng bạo dạn dập mạnh hẳn lên, chung quanh mọi người cũng thế cả, có phải mình mình đâu mà sợ, háng tôi vào háng Hoa va vào nhau kêu ành ạnh. Hoa cười hưởng ứng: – thế…thế chứ, thế mới nam tính chứ anh Minh nhỉ, em thích mạnh chứ không thích nhẹ nhàng tình cảm như cái Lan đâu. Rồi đèn lại sáng, mọi người lại nhảy bình thường, liếc sang thấy Lan đang nhảy với Dũng, Dũng thấp bé nên nhìn nhảy với vợ tôi rất buồn cười. Vợ tôi nhìn tôi vẻ hơi ngỡ ngàng khi thấy tôi đang dìu cô bạn thân của cô ta nhảy. Hoa thì cười nhơn nhơn như không, cô ta lại còn nháy mắt trêu vợ tôi nữa chứ. Rồi đèn lại tắt, tôi và Hoa lại thì thụt dập, thấy tôi dập mỗi lúc một mạnh, Hoa thì thào nhắc: – này…hự…cho em đăng ký nhận cái đó của anh nhé…hự…nhưng mà để lát nữa chứ, anh làm mạnh thế định ra ngay à. Tôi lào thào đáp lại trong khi vẫn dập đều đều: – yên tâm, anh chưa ra đâu. Lần này thì Hoa khom người lại cho tôi chơi nên vừa chơi tôi vừa tranh thủ thò tay bóp hai bầu vú thỗn thện của cô ta và vỗ mông cô ta. Tôi thì thào: – ôi, vú em to bóp sướng tay thế, mông cũng to, tốt nái thế này thì hại trống lắm đây, khổ thân anh Trung nhà em. Tôi nói khiến Hoa cười híc híc thích thú.

gai han dep

Sau khi con nhỏ uống xong tôi liền đổi chổ ngồi sang hiến kia để tiện quan sát, sự thật thì tôi chẵng biết tại sau mình lại làm như vậy, chỉ biết rằng con tim nó bảo làm sao thì làm vậy, uống thêm một li rượu vào cổ họng, một li rồi hai li, hơi men dần dần ngấm sâu vào cơ thể tôi, tôi ngồi tréo hai tay mình vào nhau quan sát, tiếng bass vẫn nặng trĩu theo thời gian, không khí càng một nóng hơn khi thời gian càng khuya, đôi mắt lạnh lẽo, gương mặt chẵng để lộ bất cứ một cảm xúc nào, chắc những tế bào xúc cảm cuối cùng đả tan nát theo cuộc tình một năm trước rồi. Cười nhạt một tiếng rồi uống thêm một li nữa. Con nhỏ bắt đầu ngả gục vào cánh tay của thằng đầu ngựa kia, bọn nó cười đểu râm vang cả một góc, hai thằng kè con nhỏ bắt đầu bước ra khỏi bàn. Tôi nhanh tay trả tiền rồi đi theo ra theo bọn chó đó, vừa bước ra khỏi cổng là bọn nó gọi ngay một chiếc taxi mai linh, và điểm đến ai cũng biết đó là khách sạn. Tôi nhanh tay giả vờ té nhàu vào hai thằng đó như một người sai rượu.
- đụ má thằng *** này biến coi - thằng đầu ngựa hét lên
- hức...con bướm vàng. em này xinh thật định đưa đi khách sạn à - tôi cười khanh khách
- liên quan con mẹ gì tới mày 
- thuốc con người ta rồi đưa đi khách sạn, đéo biết ở tù nhiêu năm nhỉ - tôi cười nhạt
- thuốc con mẹ mày chứ thuốc.......
Một thằng bay lại tung một cú vào người tôi, không chừng chờ gì thêm đúng hệ rồi, tôi một tay chụp lấy chân nó rồi lên gối ngay con cu thằng đó, mặc dù hơi đểu thật nhưng đánh nhanh rút gọn. Thằng đó ngả khuỵ xuống ôm lấy cu thở dốc, thằng còn lại thì buông con nhỏ té cái bịch xuống đất lao đến tôi, tuổi *** gì mà đòi bật à. Tôi chẵng kịp chờ thằng đó đánh thì đạp ngay một cú vào bụng rồi móc thêm ngay vào cuốn họng..........bốp........thêm một thằng nằm bẹp xuống đất. Lúc này bảo vệ hớt hãi chạy ra la lớn
- tụi mày làm gì đó - một anh khá to con nói vọng lên
- dạ mấy đứa này nó gây sự anh à - tôi nhỏ nhẹ nói
- mẹ muốn bênh nhau thì ra chổ khác - ảnh nạt to
- dạ em xin lỗi, em đi liền - tôi đưa tay lên chào nhẹ một cái
Sau khi ra đời tôi cũng biết được thứ gì mình cần phải tránh, và biết sống đúng hoàn cảnh. Tôi nhanh chân chạy lên bế sốc cái con nhỏ này lên, dìu vào chổ gữi xe.
- em ơi lấy xe dùm anh.
Tôi nói với đứa giữ xe, người đó lon ton chạy vào và dắt chiếc xe của tôi ra, loay hoay một lúc thì con nhỏ này cũng ngồi phía sau xe. Một tay chạy một tay phái nắm lấy con nhỏ này, chợt hàng ngàng vô vàng câu hỏi ào ạt về đầu tôi như mùa nước lũ.
- sao giúp con nhỏ này ta?
- sao ẩm cục nợ vậy trời?
- rồi đưa con nhỏ này đi đâu?
Quanh vẫn với 3 câu hỏi to nhất cuối cùng tôi cũng tìm được đáp án, nhưng chỉ là câu thứ 3
- đưa về nhà chứ đi đâu, mày bị bệnh ngu à ??
Thôi phóng lao phải theo lao chứ phóng rồi sao chụp lại được, huống hồ con nhỏ này xinh quá bỏ sao được, ánh đèn đường vẫn hắt hiu như thế, trên con đường đêm trải dài có một cảnh tượng lãng mạng, mọi người nhìn vào chắc chỉ một câu
'' Đóng Phim Hàn Quốc À? ''
Càng suy ngĩ thì đầu tôi càng rối, lạng vòng vòng một lúc thì cũng về tới nhà, tắt máy rồi ẩm con nhỏ này xuống, một tay vòng qua eo, một tay cổ mở cửa. Kịc...h...ôi mai chúa mở ra rồi. Từng hơi ấm phả đều đều vào tai tôi, một cảm giác thân thuộc, một hơi ấm mà tôi đả mất từ rất lâu. Cái hơi ấm khiến tôi phải đau đớn thêm một lần nữa. Bế con nhỏ lên bộ salon rồi tôi dắt chiếc xe vào khoá chốt cẩn thận. Lúc này tôi cũng đả ngà ngà, nên cũng chẵng khác gì mấy thằng đần trong phim hài. Lột cái áo thun rít chịt trên người vì mồ hôi ra, tôi lao ngay vào phòng tắm. Sối ào ào vài cái cho tỉnh người rồi bước ra, con nhỏ đó vẫn nằm đó, tôi nhìn dọc thân người con nhỏ này rồi nhìn vào gương mặt, thật ngây thơ nhưng lại có sự buồn bả in hằng trên gương mặt đó, con nhỏ cựa quậy khi đôi tay thô rap của tôi vuốt nhẹ lên má nó. Nhìn vậy chắc cũng 20 tuổi chứ ít gì, nhìn chán chê một lúc rồi tôi cũng ẫm con nhỏ này vào phòng khách. Làm gì giờ nhỉ, tôi vừa nhìn vừa gãi đầu.
- mẹ mày dứt nó liền, mèo chê mỡ à 
- đi vũ trường cũng kiếm gái chứ cái đéo gì mà tỏ ra nhân từ
Đúng rồi tôi đi vũ trường kím gái chứ đi chơi đâu mà làm thế, sẵn gái chùa đây rồi tội gì không chơi, một luồng suy ngĩ tà dâm sẹt qua đầu tôi nhưng nó đúng với hoàn cảnh bây giờ. Thôi thì tới vậy bất quá trả tiền.
Tôi cởi nhẹ từng cái cúc áo sơ mi ra, từng cái từng cái một, một làn da trắng toát thanh tay dần dần hiện ra sau tà áo mõng manh đó, bây giờ nguyên một cơ thể nỏn nà của một người đàn bà đang phô bài trước mắt tôi, một cảm giác rạo rực từ trong đang trổi dậy mạnh mẽ từ sâu thẳm trong tôi, cổ họng khô khốc nôi môi khô ráp muốn cắn chặt vào người đàn bà đó. Đôi tay chai sần chạm nhẹ vào làn da đó, cái cảm giác mát lạnh tê rần khiến tôi đê mê theo vòng xoáy của dục vọng tôi nhẹ nhàng nâng người nhỏ lên luồn tay ra phía sau cởi phăngg cả chiếc áo ngực. Mội cặp vú săn chắc to tròn hiện ra, tôi như một con thú sau bao năm bị giam cầm trong khung sắt vồ lấy hai cái đó. Lưỡi đánh nhẹ nhàng mân mê hai cái bầu vú săn chắt đó, nó mang lại trong tôi một cái cảm giác đê mê ngọt ngào mà tôi đả đánh mất từ hôi. Hít một hơi mùi cơ thể của người đàn bà đó. Đôi môi mịnh màng màu hồng, cái vị ươn ướt đó. Đặt nhẹ nhàng lên đôi môi đó một nụ hôn nhẹ, thoang thoáng có mụi vị của rượu len lõi từ đôi môi đó ra, nhẹ nhàng đưa lưỡi mình từng chút từng chút một vào sâu. Ánh đèn ngủ ngả màu làm không gian trở nên đê mê huyền áo, chỉ có một con đường mang dục vọng trổi dậy chứ không có con đường mang nó dịu xuống. Từng tế bào xúc cảm như vỡ tung ra theo từng nhịp thở đê mê dưới ánh đèn mờ, tôi cởi cái khuy quần jean của nhỏ ra, từng thớ thịt trắng nỏn nà dần dần hiện diện sau đôi tay chai sần của tôi. Ôi cái quần chip gì lạ vậy. Hello Kitty.............trên thị trường có mặt hàng này sau ta, con gái lắm chuyện thật đến quần chip mà cũng màu mè nữa, cánh đàn ông chúng ta chỉ mỗi cái quần tà lõn đả có thể sông pha mặt trận đánh tan tác 15 vạn quân mà không cần vũ khí. Đang mãi mê liên tưỡng đến chiến tích hào hùng mà quên mất cả việc nước, bổng con nhỏ đứng bật dậy rồi ôm trầm lấy người tôi, con nhỏ đưa tay xuống giựt phăng cái quần tà lõn 7 sắc cầu vòng xuống đất, đang bàn hoàng không hiểu chuyện gì thì con nhỏ đả vật tôi nằm ngả xuống giường, một con thú hung bạo mô phật. Không biết bọn nhóc lúc nãy cho con nhỏ này uống thuốc mê hay thuốc kích dục vậy trời mà nó hung bạo quá vậy trời. Nhỏ nhang tay giựt phăng cái quần hello kitty ra khỏi người, vùng cấm địa đang nhấp nhô sau những thớ long đen nhánh kia, sự thèm khát leo lên đến cực đỉnh tôi vật ngược con nhỏ nằm xuống giường, thằng nhỏ lúc này đả cứng như cục sắt và nóng như núi lữa.
- đệt mẹ mày minh ơi, nhanh lên nhanh lên
- biết rồi mày khỏi nhắc
Vẹt hai chân con nhỏ ra thành hình chứ V tuyệt đẹp, nhẹ nhàng đưa tay vén thớ lông kia ra, con nhỏ đả ướt đẩm tự bao giờ, kê mũi nhẹ nhàng ngậm chặt lấy con bướm thanh tao đó, từng đường lưỡi nhẹ nhàng đê mê sen kẻ vào cái khe bí hiểm đó. Cái mùi vị của đàn bà sốc thẳng vào mũi khiến sự hưng phấn và rạo rực trong tôi càng nóng. Tôi cạ nhẹ lưỡi mình vào sâu trong đó thì một âm thanh đê mê vang khe khẽ lên trong căn phòng mù mịt
- a...ừmm...ơ.....a.a..sướng quá.....a....
Dường như cái âm thanh đó khiến tôi như điên lên theo từng nhịp thở nóng răng, con nhỏ rên lên từng hồi dồn dập khi tôi mút chặt lấy bướm một ngày mạnh, cái thứ chất mằn mặn đó ra càng nhiều thì sự mù quáng trong tôi ngày một lớn. Đang đê mê với con bướm thì nhỏ kẹt chặt cổ tôi khiến chút nữa là quy tiên về ông bà. Tiện thể cho anh em kinh ngiệm đừng mãi mê vét máng mà quên đi nguy hiểm nhé. Tôi ngả người ra thở dốc sau khi vừa thoát khỏi thế ngàn cân treo sợi tóc, vẫn chưa kịp hoàn hồn sao khi vừa chết đi sống lại thì một hành động khũng khiếp đè áp lên tôi, con nhỏ lòm còm ngồi dậy lên người tôi, đôi tay mịnh màng lạnh lẽo nắm chặt lấy thằng nhỏ mà nắng mà bóp khiến nó phải thốt lên
- cứu tao...tao sắp đứt mạch máu rồi
Yên tâm mày chết thì tao cũng lên chùa tu luôn, tôi loàn tay mình ra phía sau gạt tay nhỏ ra và cọ sát nó vào đó, tôi sao khi cho nó ngay lỗ thì bắt đầu nâng mông hãy mạnh vào, một cảm giác vướng víu khó tả khiến đầu cu đau rát, nhưng chả ăn nhầm gì với sự sung sướng tột độ đang lang toã trong từng mạch máu kia, hàng tỉ tế bào như vở tung ra từng mãnh khi từng xung điện truyền về từ bảo bối, bên trong đó một cảm giác nóng rang sự co bóp liên hồi trong nơi đó, tôi ôm hông nhỏ gị sát vào cơ thể mình và nhấp nhẹ từng hồi, sự bó sát, khô ráp, và tê dại là những gì tôi cảm nhận được. Tôi nhấp nhanh hơn và không khí đê mê cũng nóng dần lên trong cơ thể, cái âm thanh phọt phèp.......vang lên văng vẵng khi hai cơ thể va vào nhau từng hồi mạnh mẽ. Tôi ôm con nhỏ vào lòng và từng hơi thở nóng dần bên tay, không khí nóng rang lên đến đỉnh điểm và..............tôi bắng thẳng vào trong đó từn hồi co giật..........một sự giải toả của đam mê xác thịt sao bao nhiêu tháng ngày đè nén............
Liệu........sự đam mê này sẽ kết thúc hay đem đến những ngày tháng hạnh phúc mới....................

gai han dep

Xem gai han dep hay nhat 2014

Một cốt truyện hay dựa trên những gì có thật, những mảnh vỡ ẩn sâu trong tâm hồn một người con gái, một bức thư nhở vả, một số phận long đong. Đã đủ để làm nên một tác phẩm chưa? Câu trả lời là có thể? Nhưng có thể với một nhà văn chứ không phải có thể với một kẻ nghiệp dư như tôi, một kẻ vẫn còn lăn lộn kiếm sống cả ngày tối về chỉ muốn thư giãn bên những bản nhạc, bộ phim, một kẻ gần gũi với những chiếc server, với những đường dây mạng, những cốc bia với khách hàng nhiều hơn là sách và bút. Tôi chỉ có vốn sống kha khá bởi va chạm với nhiều tầng lớp khác nhau, từ những anh cửu vạn bốc xếp, cho đến những công tử chịu chơi hay các giám đốc công ty lớn. Nhưng điều đấy cũng chẳng giúp gì được tôi để trở thành một cây viết được. 

Tôi đã đắn đo suy nghĩ mãi, trước khi quyết định viết hay không và khi đọc đi đọc lại những trang word ấy tôi thấy mình nên viết tiếp, viết không phải vì nghĩ rằng mình có khả năng mà viết để những người khác thấy được sự tàn nhẫn của cuộc đời. Nó không đẹp như những câu truyện mà các bạn hay được đọc. Không có hậu, không có may mắn, không có phép lạ. Có thể tôi không lột tả được hết cảm xúc của nhân vật chính nhưng quả thật nhân vật chính có những lí do để không thể viết được và tôi cũng không thể từ chối một người con gái như thế. Tôi sẽ bắt đầu viết từ hôm nay, mong rằng các bạn hãy để câu chuyện này như một bài học khác về cuộc sống, tôi sẽ cố viết để nó đủ sức bay thật xa, vươn tới đủ các thành phần của xã hội. Các bạn hãy comm để động viên, góp ‎y’ vào tác phẩm này giúp tôi nhé! Tks
P/s: Nhờ bác Ngaodu cho Thread này lên chú ‎y’ nhé! Cái này là vì cô gái ấy không phải vì bản thân tôi! Tks Bác


Câu chuyện bắt đầu ở một làng chài ven biển, nơi sóng biển ngày đêm không biết mệt mỏi xô lên những bờ cát trắng. Biển nuôi làng chài bằng những tài nguyên tôm cá vô tận trong lòng, bằng những hạt muối trắng tinh mặn chát nhưng biển cũng đôi khi tàn nhẫn để lại trong bờ những ngôi mộ tượng trưng mà chẳng có gì bên dưới bởi những cơn giông tố bất chợt, bởi những cơn sóng cả bất ngờ đã lấy đi cả thuyền và người. Tàn nhẫn là thế nhưng những người dân chài chẳng bao giờ oán trách biển, họ vẫn cặm cụi đan lưới đóng thuyền rồi bước bàn chân chai sạn bị cứa ngang dọc bởi những con hà để lên thuyền ra khơi hy vọng vào những mẻ lưới bội thu nuôi sống gia đình. Đã bao đời nay như thành cái lệ, trai tráng đàn ông sẽ lên thuyền đánh cá, soi mực, câu đêm, phụ nữ đan lưới làm muối, trẻ em thì đứa đan lưới, đứa dậm bề bề, cào mỏ quạ để kiếm những bữa canh cho gia đình hoặc có thể là lên chợ bán kiếm ít tiền mua quần áo mới. Và vòng quay dường như luôn định sẵn cho mỗi mái nhà trên cái làng chài bé nhỏ này.

Mặt trời đỏ ối đã bắt đầu trồi dần từ đường chân trời được kẻ bằng những con sóng biển đang chầm chậm đổ vào bờ tạo nên những âm thanh rì rào quen thuộc như bao buổi sáng khác. Lác đác những thuyền câu đêm về muộn đang cập bờ để các chị em phụ nữ tranh nhau những mẻ cá tôm tươi rói mang lên chợ bán hy vọng kiếm lời, phía xa nơi những mỏm đá, đám trẻ con vạn chài vừa nô đùa vừa bước thoăn thoắt trên những phiến đá đầy hà bám để cào những con mỏ quạ. Những đứa con trai con gái vui vẻ cười đùa trong bãi đá, cả đám đều có chung một bộ dạng quần áo lấm lem bùn, mái tóc khô vì nắng và gió biển, làn bánh mật đặc trưng của dân miền biển. Chợt có tiếng trẻ con hướng từ bờ cát phía ngòai những hòn đá lởm chởm đầy hà vọng vào
- Chị Trinh ơi! Em dậy rồi em dậy rồi

Một đứa con gái tóc có mái tóc xơ xác dài ngang vai được buộc tạm bằng sợi dây thun ngẩng cái trán đã lấm tấm mồ hôi hướng về nơi bờ cát nhoẻn hàm răng trắng bóc cười hớn hở
- Chích chòe hả! Chờ chị tí chị vào ngay đây!
Rồi Trinh thoăn thoăt bàn chân trần chai sạn bước lên những phiến đá đi vào bờ. Thằng bè độ 6 tuổi đen nhẻm trông khá là tinh nghịch, đôi mắt tròn đen láy như con gái vừa lấy chân té nước đùa với sóng vừa vẫy tay với chị
- Nhanh lên chị Trinh ơi không nước biển lên cao mất
Trinh rảo chân nhanh hơn trên bãi cát chạy về phía thằng em trai vừa mắng yêu
- Hư thể! Ai cho dậy sớm thế này! 
Thằng bé không đáp lời Trinh nó lấy ngay chiếc que đã chuẩn bị từ trước huơ huơ trước mặt
- Em dậy sớm để học mà! Chị dậy em học đi nào! Em muốn học giỏi như chị cơ
Trinh bật cười để chiếc rổ đựng đầy những con mỏ quạ vẫn còn bám bùn toàn thân xuống rồi kéo thằng bé lại gần thơm nựng lên má nó 1 cái:
- Rồi thế bắt đầu học nhé! Hôm nay Chích chòe của chị phải viết nhanh hơn và nhiều hơn hôm qua nhé! Xem biển có thắng được Chích chòe không nào!
Chích chòe hớn hở “dạ” một tiếng rồi chạy ra chỗ cát phẳng phiu nhất đưa chiếc que viết lên nền cát những chữ của bảng chữ cái, miệng thì ê a đọc theo những chữ vừa viết xuống. Cứ mỗi chữ thằng bé viết xuống và đọc xong sóng biển lại tiến đến cuốn những nét chữ nguệch ngọac ấy vào lòng biển như muốn học cùng với thằng bé. Cũng có những chữ Chích chòe chưa kịp viết xong biển đã ào đến cuốn lấy khiến nó hậm hực dậm chân dậm tay rồi lại chạy lên phía trên một chút để viết tránh cho những con sóng có thể đến nhanh hơn.

Trinh tháo chiếc chun buộc tóc để mái tóc lòa xòa bay trong gió biển mỉm cười ngắm nhìn em trai, mới ngày nào nó còn bé tí tẹo đỏ hỏn trong vòng tay nâng niu như sợ vỡ đồ của mẹ trong ánh mắt đầy hy vọng của bố giờ đã sắp vào lớp 1 rồi. Trinh nhớ ngày Trinh hát bài “Có con chim vành khuyên nhỏ” bên cái cũi của đứa em, mỗi lần nghe đến đoạn “Chim gặp anh chích chòe! Chào anh” đứa em trai lúc nào cũng toe toét cười mặc dù chẳng hiểu gì khiến Trinh thích thú hát đi hát lại câu đấy để chọc cười. Rồi chẳng biết từ bao giờ Trinh gọi em trai mình là Chích Chờe mặc dù bố đã đặt cho nó cái tên Mạnh Dũng, bố muốn đứa con trai duy nhất của mình mạnh mẽ, dũng cảm để sau này có thể gánh vác cả gia đình. Nhìn nét chữ nguệch ngọac của chích chòe trên bờ cát nơi mà bố đã dẫn Trinh ra ngày Trinh bé tí bảo Trinh rằng “Mặt trời của biển chính là chiếc đèn bàn vĩ đại nhất, bờ cát này là cái bảng viết đẹp nhất và những cơn sóng biển chính là thứ tận tụy hơn một người thầy khi luôn cặm cụi lau bảng cho những người hiếu học” Trinh thấy có một niềm vui nhỏ bé cứ dâng lên trong lòng như những cơn sóng biển.

Chích chòe đã kết thúc phần viết bảng chữ cái tự bao giờ, nó cất giọng trong trẻo gọi Trinh
- Chị ơi! Hôm nay em chỉ bị không kịp mất 2 chữ thôi! Mai em không để cho biển xóa kịp đâu.
Trinh tiến lại gần đứa em trai bé bỏng xoa mái tóc khô như rễ tre của nó động viên;
- Chích chòe hôm nay giỏi lắm! mai chị sẽ dậy chích chòe viết các chữ số nhé!
Tiếng chích chòe hớn hở đáp lại:
- Vâng chị nhớ đấy! Chị sai lời em mach mẹ đánh chị đấy!
Trinh gật đầu nhìn em không đáp lời rồi hướng ra bãi đá cất giọng gọi
- Ngọc ơi! Ngọc ơi! Về thôi em! Về còn ôn bài nào! Hôm nay đủ rồi!
Có tiếng đáp “vâng” vọng lại từ bãi đá rồi một bóng con gái tóc cắt ngắn đến mang tai, bước chân thoăn thoắt khỏe khoắn trái ngược hẳn với cái dáng người mảnh mai của nó chạy về phía Trinh.
- Hôm nay em đựoc nhiều phết chị ah! Thằng Cường nó nhường cho em một ít đấy!
Trinh với lấy chiếc rá nhỏ của em đổ những con mỏ quạ đầy bùn đất vào rổ của mình rồi cắp lên ngang lưng:
- Thôi đi về thôi! Về tắm rửa còn ôn bài! Không mấy hôm nữa bố đi biển về đứa nào lười học bố lại phạt đứng góc nhà đấy!
Tiếng “Dạ” chỉ còn vang lại chỗ Trinh đứng vì hai đứa đã vừa chạy vừa trêu nhau trên con đường về nhà để lại những vết chân bé xíu trên cát. Trinh bước theo sau nhìn hai đứa em cười hạnh phúc, chợt nhớ lại lời bố “Bố sẽ cố gắng để 3 đứa được học đến nơi đến chốn, Con là chị phải đôn đốc các em không được quên việc học! 3 Đứa chúng mày phải thoát khỏi cái làng chài này để trở thành kỹ sư, bác sĩ chứ không lênh đên trên biển được” Trinh liền rảo bước nhanh hơn để về kèm Ngọc năm nay vào lớp sáu, để quản thằng em tinh nghịch lúc nào cũng sẵn sàng tót ra biển chơi với lũ nhóc trong xóm. Dường như cái khao khát thoát khỏi làng chài và trách nhiệm của một người chị cả trong nhà đã khiến Trinh già dặn hơn so với cái tuổi 14 của mình…..