Gai han dep

Giây phút thần tiên sao quá ngắn ngủi! Nhưng cả hai đều biết còn nhiều khoái cảm vô biên đang chờ đón họ, khi bạn Thúy trở lại Đà Lạt và khi Châu gặp lại Hoa ở Sài Gòn.

Bắc đứng ở bậc thềm hỏi em : Sao nhà cửa sửa sang lại hết thế này? Tối nay ngủ ở đâu đây?
- Thì anh hỏi má chứ. Em cũng mới ở Đà lạt về trước anh mấy bữa thì làm sao biết được.
Giọng nói của Tâm có vẻ dỗi hờn. Bắc làm lành : Anh không biết mới hỏi, làm gì mà đã dỗi rồi.
Tâm nghĩ giận anh mình mà từ Tết đến giờ mới gặp lại cũng chẳng ích gì lên dịu giọng giải thích : Anh với em đi học xa cả, nhà bỏ trống cũng phí đi lên má mới sắp xếp lại để chứa hàng.
- Thế anh phải ra phòng khách hay xuống bếp ngủ đây?
- Đâu có! Má đã thu xếp đâu váo đó rồi. Anh em mình về nghỉ hè có mấy tháng mà cái phòng mới này có hai cửa sổ, hai giường. Mỗi đứa nằm một cái. Thêm tấm bình phong chắn ngang nên cũng như hai phòng mà.

Tâm là bạn Thúy trên Couvent des Osieaux Đà Lạt về nhà nghỉ hè ở Biên Hòa. Bắc, anh ruột Tâm cũng phải tạm chia tay với Cảnh trong khi mối tình đồng tính vừa chớm nở. Nay về nhà phải chung đụng với đứa em, anh cảm thấy bực bội. Nhưng tính nết dịu dàng của Tâm làm sự bực dọc nơi anh cũng tan thành mây khói. Mấy ngày đầu chưa quen chung phòng, tuy bức bình phong giúp anh em đôi phút riêng tư, Bắc vẫn không tìm được cái tự do một mình một cõi như những năm trước. Bây giờ anh phải chờ Tâm nằm phía bên kia bức bình phong tắt đèn tối thui mới dám vạch cặc ra ngoài quần để thủ dâm. Khi đến cực điểm sướng khoái, tinh khí phọt lên đầy mặt cũng phải cắn răng lại không dám rên rỉ. Thủ dâm thành ra không còn là cái thú đơn độc nữa. Nhưng một niềm vui mới bắt đầu nhen nhúm trong lòng Bắc. Một cảm xúc anh chưa phân tích nổi, nó mơ hồ, bàng bạc như một làn sương mỏng, không xác định được sự hiện hữu

gai han dep
Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
gai han dep

gai han dep la gi ?

Thu run rẩy thực hiện theo mà thẹn đỏ cả mặt, lão này bụng phệ lút cả thắt lưng , lại còn ngồi salon làm Thu phải vòng tay qua lưng rồi mới kéo được cái quần tây xuống, mùi khai khai bốc lên, Thu e ngại vạch cái quần sịp ra, chả thấy súng ống đâu cả, chả bù anh Hùng, lúc nào Thu đụng đến là con cặc chổng ngược kiêu hãnh. Thu nhước mắt nhìn ông Khôi như cầu xin tha cho nàng việc khẩu dâm này, nhưng đâu có được, ánh mát van lơn nhưng hơi dại dại của Thu làm ông Khôi thêm kích thích, hơi nhấc mông cho Thu kéo hết quần ra, ông Khôi dí chim vào mặt Thu, con chim ông vẫn mềm oặt nhưng ông Khôi đặc biệt thích được mút chim từ lúc mềm. 
- Ngậm chim anh cho ấm đi em, ông Khôi ra lệnh. 
Thu đành hé miệng ra, làn môi hồng với hàm răng trắng đều như người mẫu lướt nhẹ trên đầu rua ỉu xìu., khai khai, nàng đành ngậm lấy trọn con cặc mềm này, lần đầu tiên nên Thu chả biết làm thế nào, mà mùi khai làm nàng suýt ọe, chỉ nghĩ đến chồng làm nàng thêm can đảm mút chim cho ong Khôi.
- Ơ thế em chưa mút chim thật à, anh tưởng em đùa, ông Khôi lấy mu bàn chân cọ qua cọ lại háng của Thu, *** nàng bắt đầu ươn ướt dính ra chân ông Khôi, anh tưởng em phải mút đến mấy chục cái buồi rồi chứ, xinh thế này cơ mà, không cho mọi ngườu địt nó phí đi. Ông Khôi nham nhở đỡ lấy sau đầu Thu, rồi dìu nàng sục len sục xuống bằng mồm, lúc đầu hơi gượng nhưng Thu quen dần, nàng cảm nhận con cặc của ôgn Khôi bắt đầu căng lên trong mồm nàng, bản năng tuyệt vời, Thu nhả thêm nước bọt cho trơn tru.
- Đấy, em làm anh cương cứng rồi đây này, em giỏi thế, làm cô giáo mà mút chim như gái chuyên nghiệp ấy nhỉ, ông Khôi vừa nói vừa chọc ngón chân cái vào *** Thu, nàng hơi đau và sợ chân ông Khôi không được sạch thì nàng dễ bị nấm âm hộ, nhưng nàng chả dám chối. Miệng thì mút chim, *** thì bị chọc, Thu tủi nhục khẩu dâm cho ông già như bố mình, nàng mong sao thời gian qua nhanh và ông Khôi chỉ dừng lại ở màn mút chim này thôi, coi như nàng vẫn còn tiết hạnh với chồng vì chưa bị địt bằng chim. Ông Khôi phè phỡn hưởng thụ, ngoài 50 rồi mà chơi gái trẻ thật sung sướng, để Thu mút chim một lúc, ông Khôi kéo nàng trườn lên, hai tay ông lột nốt cái xu chiêng ra, tham lam bóp hai bàu vú Thu, miệng ông nút lấy đôi môi thơm tho của nàng, Thu muốn tránh mà chả được, đôi môi này nàng hứa chỉ dành chơ người nàng yêu, vậy mà hết mút chim người lạ lại hôn hít như người tình, hai tay ông Khôi vân vê đầu ty hồng nhỏ tý của gái mới lấy chồng, rồi ông cúi xuống ngoạm lấy 1 bên vú mà liếm, tay kia ông lòn xuống háng Thu bóp *** thoải mái. Thu bị tấn công từ trên xuống dưới, nàng phải vòng tay bám qua cổ ông Khôi, lão này báo núc níc mà dâm thật, bóp vú bóp *** nàng mạnh như vật nhau, tuy đau nhưng Thu chợt thấy thích thú vì chưa bao giờ Hùng bóp vú nàng như vậy, lúc nào cũng nâng niu hôn hít. Bím nàng bắt đầu ra dâm thủy mặc dù nàng không tin đó là sự thật, Thu nhắm nghiền mắt tránh ánh mắt hả hể của ông Khôi, nhưng ngực nàng thì lại cú ưỡn lên, gí sát như mời ông Khôi cắn liếm, ông Khôi cắn nhẹ đầu ty làm Thu bật rên rỉ, rồi nàng rên rỉ to hơn vì cảm xúc thật của bản thân đang dần xâm chiếm đầu óc nàng, cơ thể nàng oằn theo từng cái bóp từng cái cắn cú của ông Khôi, hai tay tuy đảy vai ông Khôi ra nhưng lại ưỡn căng ngực đón màn bú liếm, rồi Thu thực sự say tình, nàng thò nay xuống tóm lấy con cặc ông Khôi lúc này đã căng cứng, nàng cảm nhận và so thấy hơi nhỏ hơn cặc của chồng nàng, Thu bắt đầu sục cặc cho ông Khôi. 

Lúc này, Hùng và Hải vẫn đang soạn lại hồ sơ, Hải cố chỉ ra mấy lỗi tuy nhỏ nhưng phải sửa lại hết chứng từ vì có đóng dấu, chàng phải chạy về công ty lấy dấu. Hùng điện thoại cho Thu bảo nàng chờ, tiếng chuông điẹn thoại vang lên, Thu giật mình chưa biết làm thế nào, ông Khôi ra dấu bảo nàng cứ nghe điện thoại, Thu đứng lên, trần truông, với lấy chiếc iphone chồng nàng tặng, imcome là Hùng, Thu đã cài đạt ảnh của chồng hiện khi gọi, nàng đành vuốt nghe máy.
- Allo, em yêu à, anh phải về công ty lấy dấu, em đợi anh nhé. 
- Vâng, anh cứ về ạ, để được việc thì em ở đây lâu cũng không sao. Thu run run trả lời.
Lúc này ông Khôi đã ôm lấy Thu từ phái sau, hai tay ông Khôi ôm chặt hai bầu vú của nàng, ông hơi đè Thu cúi người xuống, tách háng nàng rộng ra rồi chọc con chim vào *** nàng, ông Khôi hơi thấp nên Thu chả phải kiễng chân như hay làm tình với chồng. Hùng vẫn đang dăn dò vợ:
Em ngồi nói chuyện với anh Khôi nhé, đừng để anh ấy về sớm mà không ký, quan trọng đấy.
- Vâng, em biết rồi, Thu ríu cả lưỡi vì ông Khôi địt mạnh từ phía sau, anh Khôi vẫn đang làm việc của anh ấy, chưa xong đâu ạ. Thu với 1 tay ra sau cấu ông Khôi vì nàng sợ ông Khôi địt mạnh thì nàng sẽ rên vào điện thoại mất. Ai dè ông Khôi càng bóp vú mạnh và địt sau làm Thu sướng méo cả miệng mà phải nhịn giọng.
- Em đợi anh nhé, anh về cho kịp. Hùng nổ máy chạy luôn, chàng tin Thu sẽ biết cách giữ chân ông Khôi.
- Dạ, nhanh lên anh, nhanh nưa lên anh….chả biết Thu nói với Hùng hay nói với ông Khôi, nàng chỉ nói theo bản năng tình dục.

gai han dep

Lúc này thằng Đức đã đóng xông hết các cánh cửa lớp và đang khóa ngoài(để cho chắc ăn rủi nếu lão bảo vệ có đi qua thấy cửa chưa khóa thì mọi chuyện hỏng bết.Khi đẫ khóa xong cửa trước từ bên ngoài nó vao lớp bằng cứa sau va cài chốt chắc chắn lại.Và nó láy trong chiéc cặp của nó chiéc máy quay Video nhỏ nhắn ra khoi căp va cả cái máy anh nữa.Lúc này cô Minh dãy dụa khiếp lăm có trong mơ cô cũng không tưởng tượng ra cảnh này ;1 thăng học sinh to béo đang ngồi lên người cô cùng 3 thằng khác ,1 thằng giũ tay một thằng dí chiếc banh xa lam lên mặt cô dọa dẫm một thằng ngồi đề lên chân cô. Thang Đức đã sửa soạn xong va bắt đầu quay phim.Cứ thế mặc cho cô Minh dãy dụa và kêu ư ư ư chúng tôi mà đầu tiên là thằng Hoàng béo sắp sửa công việc mà chúng tôi mong ước từ lâu “HÃM HIẾP CÔ GIÁO MINH”.

gai han dep

Xem gai han dep hay nhat 2014

Sau một hồi trò chuyện tâm tình, Trang quyết định hôm nay nàng và Tùng sẽ cùng vui cho hết đêm nay trước khi Tùng ra đi. Cả hai đi vào một khách sạn 3 sao nằm cách xa nhà của Trang để thuê phòng. Vừa vào tới phòng, cả 2 nhào vào với nhau và hôn nhau say đắm. Cả hai nút lưỡi cho nhau như sắp ko bao giờ được gặp nhau nữa. Họ cởi đồ cho nhau như mọi cặp tình nhân khác và cùng bước vào phòng để tắm. Có lẽ chưa bao giờ họ có tình cảm với nhau như lúc này. Từ lâu, Tùng đã có ý muốn được cạo hết lông *** của Trang và hôm nay Trang đã đồng ý để Tùng được cạo. Sau khi cạo hết đi, *** của Trang trông thật láng bóng và thích mắt. Tùng ẵm Trang từ bồn tắm và đi ra đặt lên giường. Chàng dùng hết mọi khả năng để cho hôm nay là một hôm đáng nhớ với Trang. Từ tai cho tới bàn chân, tất cả mọi cơ quan trên cơ thể Trang như muốn nổ tung. Nàng rên rất lớn: - Tùng ơi, đụ em đi, cái *** này vĩnh viễn của anh đó. Tùng nhét cặc của mình vào *** Trang và bắt đầu nhấp. Hôm nay ko hiểu sao cả hai rên rất lớn, 
rất may phòng bên ko có ai mướn ko chắc họ cũng nghe thấy hết. Tùng như vũ bão cứ thúc vào *** Trang cho đến lúc chàng ko thể cầm cự được nữa và thét lên: - Anh ra đây Trang ơi - Em cũng ra đây, hãy bắn hết tinh trùng của anh vào *** em đi, Trang cũng nói. 
Cả hai cùng gầm lên và hai dòng tinh dịch từ cặc của Tùng và *** của Trang đã hòa quyện trong *** Trang. Cứ thế tiếp diễn cho đến sáng hôm sau, cả 2 mệt lả đi và cùng đi vào giấc ngủ cho đến trưa. Gia đình Trang đi tìm con gái nhưng ko thấy. Khi Tùng và Trang thức giấc thì họ vội tắm rửa và trả phòng rời khỏi khách sạn. Rất may là Trang đã kịp phone cho đứa bạn để nó nói dối dùm là Trang ở đó tối qua. Sau đó cả Trang và Tùng dắt nhau đi mua sắm đồ cho Tùng trước khi đi. Hôm tiễn Tùng ra sân bay ko có Trang vì có lẽ nàng sợ sẽ xúc động và sợ ba má biết. Tùng lên máy bay ra đi và bắt đầu một cuộc sống mới.