Gai khoa than

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

gai khoa than

Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt của nàng để xác thực câu trả lời này có thành thật hay không?. Tôi không thể tìm được sự dối trá nào trong đôi mắt của nàng nên trả lời “Ừ , nhiều khi đột xuất anh cũng phải dùng năm ngón tay để tự thoả mãn cho mình tất nhiên là phải đọc truyện sex và thủ dâm.”

- Anh có thể làm cho em coi được không?

gai khoa than

gai khoa than la gi ?

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

gai khoa than

Giống như hồi xưa, dì vẫn giữ thói quen khi ngủ chỉ mặt chiếc quần lót. Trong bóng đêm, dì nhẹ nhàng cởi chiếc áo ngủ ra, bước lên giường, choàng tay ôm lấy Tí vào lòng.Tí nhắm mắt lạị sướng rên cả ngườị Nó dúi đầu vào ngực dì, áp sát mặt vào đôi vú, lặng yên tận hưởng cảm giác đê mê trong vòng tay của dì. Mãi mười phút sau, nó mới nhận thấy là bàn tay phải của nó vô tình lại nằm lọt giữa hai đùi của dì. Tí thấy náo nức, muốn được sờ vào con chim mà nó đã mơ tưởng từ sáng. Bàn tay nó lần mò trên con đường chật hẹp dần dần đụng đến chiếc quần lót của dì. Những ngón tay tham lam của Tí lách qua lớp vải mỏng chạm vào lớp lông bao phủ con chim của dì. Bị làm nht , Dì Tư choàng tỉnh lại và gạt bàn tay của Tí rạ
“Con làm cái gì vậỵ Sao Tí lại sờ mó dì như thế. Trời đất ơi, cái thằng này ghê thiệt. ”

Dì ngồi bật dậy nhìn và thò tay vạch chiếc quần lót của Tí ra, để l một con cu đang chỉa thẳng lên trờị
“Con cu nó lại nhổng lên như thế. Vậy mà dì tưởng nó còn con nít chưa biết gì.”

Tí lấm lét như đứa trả bị bắt quả tang đang ăn vụng, miệng không nói lên lờị Thấy vẻ mặt của Tí như vậy, dì Tư dịu giọng:
“Nói vậy chứ dì không có la con đâụ Nhưng dì hỏi thật, con bắt đầu biết thèm đàn bà rồi hả? Thì đúng rồi, dì quên là năm nay con đã 15 tuổi rồi, gần thành đàn ông rồị”

Dì nằm xuống bên cạnh Tí, chìa tay bóp nhẹ vào con cu của nó, âu yếm hỏi:
“Bộ dì làm con nứng lắm hay sao mà con cu cứng quá vậỷ”

Chưa hết vẻ sượng sùng , Tí trả lời :
“Dạ, dì có thân hình hấp dẫn lắm. Con thích được ôm dì.”

Có vẻ thích thú với lời khen của Tí, dì Tư ôm lấy nó ghì chặt vào người, thủ thỉ vào tay nó.
“Con thèm dì lắm phải không? Bây giờ dì cho con làm thử cho biết nhé, chịu không? Nhưng nhớ là không nói cho ba má biết nghe không. Phải giữ bí mật tuyệt đối, nghe chưả”

Tí gật đầu và phụ dì Tư cởi chiếc quần lót xinh xắn rạ Nó trườn người nằm lên dì Tư, như nằm trên một tấm nệm êm áị Thân hình dì mềm mại với đôi nhủ hoa như hai quả banh xìu nằm bẹp dí dưới ngực của Tí. Tí lúng tung chưa biết xoay trở như thế nào thì dì Tư đã dạng hai chân ra Tư nắm lấy dương vật của nó, đặt vào giữạ Con cu của Tí cạ vào đám lông dày đặt bao phủ lồn dì Tư, trước khi kê đầu vào cái lổ ươn ướt. Nó sốt rut nhấp mông một cái, khiến con cu trượt ra ngoàị Dì Tư phá lên cười :
“Từ từ ông nhỏ ơị Phải nhắm hướng cho trúng đã rồi mới lủi vàọ Thôi để yên cho dì dẫn nó vô chọ”

Dì Tư một tay banh lồn ra, tay kia kéo dương vật của Tí nhét vào âm h. Xong, dì ấn mông của Tí xuống, con cu của nó tut dần dần vào địa đạo nóng hổi một cách dễ dàng, khiến nó cảm thấy ngạc nhiên. Mt cảm giác thật dễ chịu lan tỏa ra trong người Tí, nó ôm chặt lấy người dì Tư, con cu lún sâu thêm vào lồn dì. Dì Tư xoa nhè nhẹ lưng của Tí vừa nói :
“Bây giờ con bắt đầu nhấp mông lên xuống đi, cứ từ từ mà làm, đừng có hấp tấp. Lâu lâu con rút ra, rồi đút vô lại thật sâu, thật mạnh, nhưng mà đừng có nằm đè hết lên người của dì, ai mà chịu nỗị”

Nghe nhiều “chỉ thị”cũng một lúc, Tí lại cuống lên. Nó muốn làm đúng y như lời dì Tư dặn kẻo dì lại cười cho mình là đồ con nít. Nó bắt đầu nhấp vài cái đầu tiên, dừng lại sửa tư thế chống tay cho thoải mái hơn, rồi nhấp tiếp. Nhưng vì dồn nén ham muốn từ mấy tiếng đồng hồ qua nên chỉ vài chục cái nhấp, con cu cương cứng thêm, hai chân Tí căng ra, làm như có một luồng điện chạy dọc theo xương sống. Mt luồng nước nóng hổi bổng vọt ra từ con cu đúng vào lúc Tí đang rút ra và định đút vào lại như lời dặn của dì Tự Tí sướng tê người, nó nằm bép lên người dì Tư, con cu trật ra ngoài, tinh khí bắn tung tóe hai bên đùi của dì. Dì Tư phì cười :
“Cái gì con xịt tùm lum vậy, con phải cho nó ra ở trong chứ. Con làm dơ hết người dì rồị”

Dì Tư nhẹ nhàng đẩy Tí sang một bên, với tay lấy chiếc khăn giấy chùi hai bên đùị Tí vừa thở vừa nói lắp bắp:
“Con xin lỗi dì. Nó ra nhanh quá con không kềm lại được”
Dì Tư ôm lấy Tí, hôn vào đầu nó, rồi âu yếm nói:
“Không sao, lần đầu tiên ai mà chả vậỵ Từ từ dì sẽ chỉ thêm chọ Nhưng mà con thấy thế nào, có đã không ?”

Tí rúc đầu vào ngực dì Tư vừa lí nhí nói:
“Dạ, con sướng quá dì ơị Cám ơn dì nhiều lắm”.

Dì Tư ngồi dậy, bước xuống giường và nắm tay Tí :
“Hai dì cháu mình đi tắm đi cho nó sạch sẽ mát mẻ”

Tí bước theo sau dì Tư đi vào nhà tắm. Nhìn dáng dì thướt tha, mềm mại với cặp mông tròn lẳn, Tí thấy tự hào như vừa lập một chiến công: mình vừa đụ một người đàn bà, mình là người lớn rồi! Nhưng chợt nghĩ đến những loạng choạng của lần đụ đầu tiên , Tí cảm thấy hơi mắc cở, nhất là khi nó nhìn xuống thấy dương vật của mình xìu xuống một cách thảm hạị Nó thèm được đút vào lồn dì Tư một lần nữa, nhưng không biết làm saọ Nó đã xem phim thấy người ta dừng tay để lắc một hồi cho con cu cứng trở lại, nhưng nó không dám làm trước mặt dì Tư.
Dì Tư bước vào buồng tắm, xả nước thật mạnh. Dì ưởng người ra đằng sau, khoái trá đòn lấy những tia nước mát lạnh , tay dì xoa mạnh hai bên đùi, thọc cả vào trong âm h , trong một tư thế mà Tí thấy thật gợi hứng. Con cu của Tí bấc giác nhỏng lên từ từ. Dì Tư quay sang nhìn Tí mĩm cười, có vẻ rất thú vị khi có người chiêm ngưỡng tấm thân của mình.
“Con vào tắm chung với dì đi cho nó vui ”

Tí không đợi mời lần thứ hai, nó đứng vào trong buồng tắm chật hẹp, cọ vào thân người mát rượi của dì Tự Nó thèm được ôm chặt dì Tư một lần nữa, nhưng chưa dám. Dì Tư lại vặn nước và chà lên người Tí từ sau lưng ra phía trước. Hai bàn tay mềm mại của dì làm Tí ngây ngất, đê mê, con cu càng thêm cứng. Tựa vào người Tí, dì Tư thò tay xuống dưới háng của nó và nói:
“Mình cũng phải rửa thằng nhỏ này cho nó mát chứ”.

gai khoa than

Xem gai khoa than hay nhat 2014

Bữa sinh nhật thật vui, thằng Bằng vừa 19 tuổi. Sau tốt nghiệp trung học hắn chỉ muốn đi làm kiếm tiền. Mẹ hắn, bà Kim Thoa đang đứng cùng chồng nhìn lũ trẻ vui đùa. Hai vợ chồng qua Mỹ chỉ sanh được một thằng con, rất cưng chìu. Muốn nó đi học thêm nhưng Bằng lại không thích. Thôi, ở Mỹ tự do nó muốn thì cứ làm theo ý miễn sao đừng làm phiền người kháclà được. Đám trẻ cở tuổi Bằng nên tụi nó chơi thân, Mỹ trắng có, Mễ có, Đen có, nhưng phần đông là đám nhóc Việt Nam xa xứ. Tụi nhỏ xin uống bia hôm nay, bà Kim Thoa phải xin chồng cho tụi nhỏ thoải mái một bữa, nhưng không được uống nhiều.

Trong bộ quần áo đơn giản nhưng đẹp quí phái. Bà Kim Thoa tuy 40 nhưng trông như trẻ hơn. Bà có nét dẹp dịu dàng phảng phất một chút tây phương. Mái tóc cắt ngắn nhuợm chút màu vàng đậm, ánh mắt nhung đen to kèm theo sóng mủi thẳng dọc dừa trên cái miệng xinh và đôi môi tô son hồng gợi cảm. Ngực bà không lớn không nhỏ vừa phải theo một cái eo thon thả xuống đôi mông to kèm đôi chân dài trường túc. Đám bạn trẻ thằng Bằng rất qúi mến bà. Không những bà dễ tánh hơn chồng mà thường là che chở cho tụi nhỏ. Chồng bà Kim Thoa nhìn cũng biết hơn bà nhiều tuổi, tánh tình khó khăn, càng khó hơn khi ông bị tai nạn xe một lần, tuy thoát chết nhưng không hiểu sao ông bỗng ít nói và không thân thiện với ai.

[X] Close.