Gai khoa than

Tôi cúi xuống liếm và cắn cắn nhũ hoa vợ, nàng ngã đầu ra sau và cong lưng trong sướng khoái. Đó đã ra dấu cho Định, gã đã leo ra khỏi hồ spa từ lúc nào, quỳ nơi mép hồ, nơi đầu Hạnh ngã ra gối lên sàng cái deck. Gã ghì đầu nàng hôn lên môi, nàng hé miệng cởi mở, thấy thế gã nút lưỡi nàng say sưa. Rồi gã dứt ra lần hôn xuống cổ nàng, rồi tranh bú vú nàng với tôi. Ôi, hai gò ngực rực rỡ của người vợ yêu đang ưỡn lên lồ lộ cho kẻ khác tranh nếm. Lại thêm một cảm giác ly kỳ khi có một mặt lạ song song với mặt mình liếm, gặm nhấm Hạnh cưng của tôi. Rồi còn kỳ cục hơn nữa khi gã chuyển sang liếm tranh cùng một bầu vú đầy khêu gợi với tôi. Nàng rên rỉ lớn hơn thúc đẩy tụi tôi càng…ngấu nghiến. Rồi hai gã cuối cùng cũng chia nhau một núm vú sưng mỹ lệ, núm vú ướt, vừa hôn vừa cắn khẽ. Rồi lưỡi của hai gã đàn ông cũng chạm vào nhau, hơi thở của Định hà lên mặt tôi. Có lẽ cảnh này cũng làm Hạnh kích thích dữ.

Trong khi Định dời mặt xuống người Hạnh để đạt tới vú nàng gã đã tản rộng hai đầu gối bây giờ chúng đã kẹp hai bên đầu nàng, “giới thiệu” cái thành viên khổng lồ của gã bây giờ đã cứng như đá cụi. Cái đầu cu đỏ tía nhểu ra chất nhờn tinh anh của gã. Chỉ mới vừa há hốc kính sợ thì gã đã chiếm đoạt nàng, nong miệng nàng ra với cái của quý của gã, cho nàng nếm cái mùi nồng nồng đó. Mắt nàng trợn lên khi gã “tuột” vào miệng nàng, hai hòn bi của gã tưng tưng ngay trước mắt thật to lớn, với mỗi cú thúc.

gai khoa than

-Trời gì mới vào chưa học mà cho tui hạnh kiểm yếu rùi. Ác thế
-Thì cô nói gì thì gì rồi ông cũng sẽ vi phạm rồi bị hạnh kiểm yếu cho mà coi. Không bị bắt hút thuốc thì cũng bị phạt vì tội chuồng học ………………. Nói chung là cô liệt kê ra 1 đống tội của ông năm 11 ra. Rồi phán 1 câu ông khó lòng qua nổi. hjhj
-Bà cô này nhớ dai thật, mà chưa gì đã trù eo tui. Chắc do vậy mà 2 năm vừa rùi tui bị hạnh kiểm yếu học ky 1 mãi.
-Hjhj, tui trêu vậy mà cũng tin, ông trông vậy mà tồ thật hjj. Về rồi kìa. Thôi ra nhắc xe chở tui về nhanh. Không là tui cho cuốc bộ ak nha.
-Uhm, biết rùi, đưa số xe đây. 
Đi ngẫn ngơ ra nhà xe không biết nghĩ vẫn vơ chuyện gì đụng ngay con nhỏ Nga( hum sau đi học thì biết tên nó con nhỏ ngồi trước nó mặc cái coc xê màu đỏ hj) làm nó chữi inh ỏi. mấy thằng đứng gần đó thấy vậy cười mình vãi cức. 
-Ông bị mù ak. Đường đi rộng không đi lại tông vào tui.
-Xin lổi, ham suy nghĩ không để ý nên đụng nhầm bà. 
-Gái nhiều quá nên suy nghĩ đi về cùng em nào ak ?
Mẹ con nhỏ này nhiều chuyện nhỉ, mà sao nó lại biết mình nhiều gái nhỉ. Coi thế mà nắm bắt thông tin cũng nhanh. Con này sau này cho nó làm truyền hình được nè  . nó suy nghĩ định nói lại với con nhỏ điều gì đó thì.
-Định không tránh ra cho tui về hay sao mà đứng đơ như cục lơ vậy trời.
-Đang suy nghĩ 
-Suy nghĩ gì thi tránh đường ra cho tui đi, ông cứ đứng đó mà suy nghĩ. Nhanh tránh đường.
-Đang suy nghĩ xem có nên về cùng e không hjjj.
Nghe nó nói con nhỏ đỏ mặt với lại mấy thằng đứng ở gần đó cứ nhìn nhìn rồi cười làm nhỏ lúng túng. N xô nó qua 1 bên rùi đi thẳng 1 mạch ra nhà xe. Nó cũng tiến ra nhà xe. Thôi rồi xe nhỏ T lại để cạnh xe nhỏ N này. Oan gia ngõ hẹp thật. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào nó ga lang nhắc xe ra cho nhỏ N làm mấy đứa con gái trong lớp cứ nhìn nhìn nhỏ N. 
-Ai Bảo ông nhắc xe tui ra chi vây. Tui có tay tự làm được.
-Trời xe bà để ngoài không nhắc xe bà ra làm sao nhắc xe tui ra người. đợi bà nhắc xe ra chắc tui chết ngột trong cái nhà xe này quá. Nó nhăn mặt. bỗng sau lưng có ai đó vỗ vào vai nó, quay lại thì ra là nhỏ T. chắc là đợi nó ở ngoài cổng lâu quá nên vào xem đã an nghĩ chưa đây mà. 
Thấy vậy nó nhắc vội xe ra rồi chở nhỏ T vê, đi 1 đoạn nó thấy N đi sau nó quay đầu lại nói với ánh mắt mĩa mai: Đi trước nha oan gia. Rồi cắm đầu mà đạp chỉ sợ con nhỏ N phi theo kịp thì nó chửi phải bít hi. Nhỏ T thì ngồi sau lưng nó cười toe tóe. Trưa nắng làm nó đã mệt lại còn chở thêm nhỏ T làm nó mồ hôi ra ướt cả áo. Nhỏ T biết nó mệt nên ngồi sau cầm quyển vở quạt cho nó bớt nóng. Nó phì cười vì hạnh động đó.
-Trời đi giữa đường gió vậy rùi bà quạt làm gì nửa.
-Ờ thì thấy ông nóng với mồ hôi mồ kê nhễ nhãi nên quạt cho ông đỡ nóng. Mà không thích thì thôi.
-Uhm trời nóng thật. Giờ mà có người mời uống nước mía thì đỡ mệt.
-Thôi đi cha 12h rồi kìa, về không lo vê lo đúng lại nhà xe tán gái gần 12h mới chịu về. giờ về nhà ăn cơm chứ nước non gì nửa. uống vào cho hết ăn cơm ak.
Nhỏ T nói là nó mất cả hứng thú, nó cặm cụi đạp chẳng thèm nói gì. Chỉ mong về đến nhà để được uống nước đá  . Đến nhà nó cũng chẳng chào gì nhỏ T cả đưa xe cho nhỏ rồi chạy vào nhà. Nhỏ T biết tính nó là vậy. Nhỏ đã quá hiểu con người nó, gần 7 năm hoc với nhau từ cấp 2 đến giờ tuy cấp 3 mới học chung lớp nhưng quen nhau từ hồi hoc cấp 2. Hồi học cấp 2 nó chưa có xe đạp nên nó hay xin xe ê đi học. Nhỏ là người nó hay ê nhất nên thành ra thân với nhau. Lên học cấp 3 nó và nhỏ T lại học cùng lớp nên thói quen đi xe chung với nhỏ nó laị không bỏ được. Dù có xe nó cũng đợi nhỏ về rùi chở nhỏ đi học. lên cấp 3 nó bắt đầu có bạn gái nhưng mổi sáng nó vẫn đi học với nhỏ T. nhiều khi bạn gái nó lại ghen với nhỏ T. Nó giải thích T là bạn thân của nó nhưng bạn gái nó không tin. Vậy là nó cho ra đi luôn. Chắc thói quen thay bạn gái như thay áo là do nguyên nhân này  . Chiều hôm đó ở nhà chẳng biết đi đâu nó lại nằm ngủ. mới leo lên giường được 15p thi chuông điện nhà nó reo lên. Ông già nó ở dưới bắt máy rùi gọi nó dậy nghe điện thoại. mơ mơ màng màng nó cầm máy.
-Alo, ai vậy?
-Gì mà ghê vậy đang ngũ ak. Chắc đang mơ gặp e nào nên tui gọi mà cũng không nhận ra giọng ai ak. 
-Ak uhm. mới nằm tý thì bà gọi mà có chuyện gì không gọi tui giờ này vây. 
-Thì điện hỏi thăm ông xem ông đã quy tiên chưa vậy thui hj
-Cũng sắp rồi, nếu chiều nào bà cũng điện giờ này chắc tui cũng ra đi vì buồn ngũ.
-Thôi giỡn ông thôi, lúc trưa thấy ông mệt muốn uống nước mía mà sợ ông uống vào hết ăn cơm nên giờ định rủ ông đi uống nước mía nè.
-Uhm vậy về nhà tui đi. Nhát nhắc xe ra lắm.
-10p nửa có mặt.
Không hiểu sao hum ni nhỏ T thấy lạ lạ. từ sáng đến giờ thấy nhỏ khác hẳn. ăn nói dịu dàng hơn, quan tâm nó 1 cách rất rất khác trước đây. Ak chắc là sáng nay tưởng lớp nó bị chia nên hum ni mới vậy đó mà. Nó tự suy nghĩ rùi cho mình câu trả lời. Hôm sau bắt đầu 1 ngày mới nó lại thấy nhỏ khác khác thế nào. Sáng sớm nó chưa ngủ dậy nhỏ đã có mặt ở nhà nó. Nó giật mình khi có ai lay lay nó dậy, nó mở mắt ra thấy nhỏ nó càng giật mình hơn.
-Bà làm gì về nhà tui sớm vậy?
-về gọi ông dậy đi học chứ làm gì nửa.
-Ơ trước giờ có bao giờ bà về sớm vậy đâu, hum ni vào gọi tui dậy nửa. chiều nay trời mưa to cho coi
-Thôi dậy đi, nhanh lên đi ăn sáng rùi đi hoc.
-Tui làm gì có thói quen xa sỉ đó. Sáng uống ly cf là rồi. làm gì có chuyện ăn sáng hj
-Thì bưa nay khác đi là vừa, năm cuối rồi lo cho sức khỏe của mình để còn có sức mà học, rồi còn thi tôt nghiệp nửa. 
-ak uhm.
nói thì nói vậy chứ nó thấy nhỏ T lạ vô cùng, không biết hè này nhỏ uống nhầm thuốc gì hay ông bà già mình nói gì với nhỏ mà thấy nhỏ khác lạ lùng. Đang suy nghĩ nhưng nó vẫn phanh xe lại ngay ở quá cf quen thuộc ở gần trường. Đây như 1 thói quen của nó rồi. nhưng sáng nay nhỏ không cho nó vào quán cf, nhỏ bắt nó phải ghé qua quán cháo bành canh ăn sáng đã mơi được đi uống cf. nhỏ làm như là bảo mẩu của nó làm cho nó có cảm giác như đang có chuyện gì đó sắp xảy ra.

gai khoa than

gai khoa than la gi ?

Chị Tư là một người cực kỳ dữ dằn. Mặt chị rỗ, nên trông lúc nào cũng thấy khó chịu. Nhưng bù lại trời cho thân hình to lớn cân đối, không xồ xề như những người đàn bà cùng tuổi 35, 37 như chị. Có chồng vào năm 17, 18 tuổi gì đó nên , nhưng không có con được, sau nầy đi bác sĩ khám ngiệm tìm ra vì tinh trùng anh Tư có gì trục trặc

Lúc ở VN chị Tư là gái quê lên tỉnh làm ăn, gặp anh Tư tài xế h ai người thành vợ chồng. Anh Tư người hiền chậm chạp, cục mịch, nhỏ người, sợ vợ kinh khủng, vợ sai đâu ngồi đó, biểu ăn thì ăn, biểu uống thì uống, không ý kiến, tới cả lúc chăn gối biểu làm thì làm. Ăn hiếp chồng lâu ngày thành thói quen nhiều khi quá lố. Chị thường hay thị oai la hét chồng trước mắt mọi người, nhưng anh Tư trời cho bản tánh phớt tỉnh ăng lê rất hay. Chị vợ la khan tiếng thì nín thôi. Gia đình anh Tư qua Mỹ do bảo lảnh của em vợ, là em gái của chi Tư. Nhiều khi em chị Tư còn phải căn ngăn hành động quá trớn của chị mình, nhưng bản tánh hung dữ không bỏ được. Chị mà nỗi tam bành là anh Tư nín khe.

Một hôm trời tối. Hai vợ chồng anh Tư tắm rữa xong vào gường ngủ. Anh Tư vói tay vừa tắt đèn, chỉ còn lại đèn ngủ, thì một bóng đen bịt mặt to con ập vào, trên tay lăm lăm khẩu súng đen ngòm. Hai vợ chồng điếng hồn không la lên được tiếng nào. Vừa chỉa súng, vừa gừ gừ trong cổ họng, vừa lôi trong ba lô ra nào dây thừng, đồ bịt mắt, bịt miệng. Hắn trói cứng chị Tư lại, không quên bịt mắt bịt miệng chị cứng ngắt, sau đó hắn lôi anh Tư ra khỏi phòng. Trong bóng đen chị Tư vừa không thấy, vừa không la, chỉ còn dẫy dụïa và ú ớ trong cổ họng. Vài giấy sau hắn trở lại ngắm nhìn con mồi nằm thẳng cẳng trên gường. Chị Tư thật sự lạnh gáy khi hắn để họng súng lạnh ngắt vào màng tan, sau đó hắn kéo từ từ xuống vùng ngực cao nhấp nhô trong chiếc áo ngủ rộng. Tay chân chị hắn cột dang ra hai thành gường, nên không có cử động nào chị vùng vẫy lên được.

Bao nhiêu hung dữ tan biến, chị chỉ sợ chết. Bỗng chị nghe tiếng kéo. Hắn chậm rãi cắt chiếc áo ngủ từ dưới lên đến ngực. Từng phần da thịt chị Tư lộ ra dưới ánh đèn ngủ. Hắn ngắm nhìn. Thân hình tuyệt đẹp. Đôi vú săn to, bụng phẵng không một nếp nhăn, bờ mông nở nang, chiếc quần lót nhỏ xíu che vừa đủ âm hộ nhô lên no cứng, đôi chân dài thuôn thả. Người đàn bà nầy có thân hình hết sẩy. Hắn nghĩ vậy. Hắn để khẩu súng trên bụng chị Tư, tay nhẹ vuốt ve se se thật lâu hai đầu núm vú, một lát sau, chị Tư nghe cảm giác nhột nhạt rần lên cơ thể khi môi hắn ngậm hai đầu vú bú như con nít, hêát bên nầy tới bên kia, thong thả dài lâu, dần dần đầu núm vú cương lên mọng đỏ. Thời khắc trôi qua, khuôn mặt chi Tư lần lần biến đổi, chị ưu tư thấy rõ, hơi thở mạnh dần thì miệng hắn lần về bên dưới. Môi lưỡi hắn rà nhẹ xung quanh vùng háng chắc nịch. Chị Tư rướn người giật mình khi bàn tay hắn chạm nhẹ vùng đất kín. Hắn lấy tay xoa bóp âm hộ thật lâu rồi vạch quần lót qua. Vùng tam giác lông đen nhuyễn hé mở. Hắn cuối đầu xuống. Trời ơi! từ lúc có chồng tới giờ chưa bao giờ chị Tư có cảm giác quái dị như thế nầy khi đầu lưỡi hắn phớt nhẹ vào cái khe nhỏ.

Hắn bình thản liếm mút. Từ chỗ khô ráo dần dần nước nhờn rĩ ra, hai mu âm hộ căng cứng, phía trên mòng dóc nỡ lớn ra như hạt lựu chín, đôi mông chị Tư quọ quậy lắc lư. Khi con mồi thấm đòn chết giấc thì chị lại nghe tiếng kéo cắt ngang qua chiếc quần lót nhỏ. Âm hộ no tròn phơi ra mời mọc dưới ánh đèn ngủ. Cơ thể chị Tư rạo rực dữ dội. Chưa bao giờ trong đời chị được bú như thế. Sự sướng choáng ngợp run rẫy. Chị trâng người, âm hộ rĩ chất dâm nhờn xuống háng, chạy theo đường lưỡi của hắn. Trong bóng đen đêm, chị hoàn toàn đầu hàng cảm giác thật hoang thú . Chị bỗng giật nẫy người khi đầu dương vật to lớn của hắn lách cửa mình đi vào thật ngọt trong âm hộ chị. Sự cọ xát chật ních nong ra làm chị sung sướng thật sự. Hắn thư thả nắc như loài heo nọc, càng ngày càng mạnh dần. Hai cơ thể như nhập vào bất tận thật lâu khi đôi mông hắn nhấp dữ dội, cho đến khi hắn hét lên bất thình lình rút ra đỗ tràn đầy tinh khí vào hai đôi vú của chị. Cơ thể chị Tư như căng ra, vỡ ra từng mảnh, chị quằn người, những sợi dây làm cho chị đau hai cổ tay và chân. Chị Tư điếng hồn, tại sao mình đồng lõa như vậy. Im lặng trôi qua thật lâu. Chị Tư nhấc đôi tay đã được mở ra từ lúc nào. Hắn đã. . . . bỏ đi mất dạng. Chị lồm cồm bò dậy, rũ rượi tả tơi, nhưng cơn sướng vẫn còn mơn mơn phía dưới. Chị lấy tay xoa nhẹ lên hai bờ vú còn dính chất sữa trắng sệt, lát sau chị xuống phòng khách, thấy anh Tư bị trói nghiếng ở một góc sofa. Chị mở trói cho chồng. Chị đòi thưa cảnh sát. Anh Tư bỗng nhiên nói thôi đừng thưa gởi gì, chuyện đã lỡ, làm ồn ra xấu hỗ, Chị cảm thấy đồng ý và âm thầm muốn như vậy, lòng bâng khuâng nao nao. Từ đó chị đổi tánh hẳn, người cứ như trong mơ. Hai vợ chồng dấu biệt.

gai khoa than

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

gai khoa than

Xem gai khoa than hay nhat 2014

Nói rồi Thành bạo dạn đặt một nụ hôn lên môi Quyên. Quyên nhắm mắt lại mỉm cười hạnh phúc. Thành vừa ôm hôn cô, vừa trải cái áo khóat lên sàn rồi đè Quyên nằm xuống, ôm hôn cô thật say đắm. Tay anh đã lòn vào trong áo Quyên từ lúc nào, bắt gặp cái áo ngực của cô. Anh lòn tai ra sau lưng Quyên, kéo cái khóa ra cho cái ngực nới lỏng hòan tòan. Rồi anh hôn hít khắp khuôn mặt xinh đẹp của cô. Quyên nhắm mắt lại tận hưởng những khỏanh khă’c hiếm có. Thành vén áo Quyên lên rồi kéo mạnh một phát làm nó rời khỏi người cô. Cái áo ngực cũng vứt qua một bên để lộ tấm thân trần chuồng của cô. Hai bầu vú mà lúc nãy thành chỉ trực chờ được sơi tái, ẩn hiện bên ánh lửa lập lòe. Thành nắn bóp đôi vú ấy torng khi vẫn hôn hít cổ Quyên. Quyên bắt đầu rên lên những tiếng khóai cảm trong khi Thành bóp vú cô ngày một mạnh hơn. Anh rê lưỡi lên núm vú phải của Quyên rồi rê lưỡi qua lại ở đầu núm vú. Quyên chịu không nổi bất giác đưa tay xuống phía dưới bụng mình mà xoa xoa. Thành biết Quyên đã nứng lắm rồi nên kéo bàn tay đang xoa phần bụng dưới của Quyên lên đặt lên phần dưới của thành. Quyên cảm giác “cái đó” của Thành đã cương cứng hết cỡ rồi. Tay nàng kéo khóa quần chàng xuống, rồi cái quần sip bên trong, lần lượt được nàng kéo ra khỏi người Thành. Xoa bóp vú Quyên mê tơi, Thành bắt đầu mò tay xuống dưới, kéo cái áo sơ my che phần dưới của Quyên qua một bên. Hiển hiện trong ánh lửa ấm áp, cái silip màu hồng của Quyên gây cho Thành một cảm giác hưng phấn khó tả. Anh kéo mạnh cái silip ra khỏi người Quyên. Khi đã thấy rõ mồn một từng đường nét của âm đạo Quyên. Thành không chịu nổi nữa, anh đưa lưỡi bắt đầu lướt lên khe âm đạo của nàng. AHHHH. . . Quyên la lên đầy khóai cảm. Thành lướt đầu lưỡi nhanh nhẹn đầy điêu luyện. Quyên xoa mớ tóc trên đầu thành và ép đầu thành gần hơn vào chim cô.