Gai khoa than

Hoa chưng hửng, nàng xúc động:
- Sao mua chi nhiều vậy Hải, làm sao ăn hết được.
- Ăn hông hết thì để mai ăn cô, đem kho ăn ngon lắm.
Hoa nhìn Hải:
- Hay là em ở lại ăn cơm với cô nghen.
Hải mừng rở, nó chỉ chờ có như vậy:
- Nếu cô biểu vậy thì em nghe theo, em uống bia ở nhà cô được không, cô có thích uống bia không?
thấy thằng Hải hăm hở như vậy Hoa cười:
- cái đó tùy em, nhưng cô chỉ uống ít ít thôi.
Khi Hoa về tới nhà thì cũng đã gần 6 giờ, không ai để ý tới việc Hải chở Hoa về nhà. Ngôi nhà ở cuối hẻm, thằng Hải dựng xe xong xách gói thịt quay và bia vào nhà. Nó chợt khựng lại khi thấy một bà cụ đang ngồi giửa nhà đang đâm trầu. Hoa nói:
- má chồng cô đó, bà ấy lãng tai nặng lắm, mắt mờ nửa nên không nghe thấy gì đâu, em đừng ngại. Em cứ tự nhiên nhe, chờ cô thay đồ trước đã. Nói xong Hoa thản nhiên bước vô trong nhà không để ý tới bà cụ. Thằng Hải đứng tần ngần quan sát:nhà cửa sơ sài nhưng sạch sẽ, nó vừa nhìn bà cụ già nó cố ý nói lớn tiếng vọng vào trong:
- thầy hôm nay có về nhà không cô?

Tiếng Hoa trả lời từ trong buồng vọng ra:
- Ông xả cô mới về tuần rồi, hai tuần mới về một lần, hỏi chi vậy?
- Vậy cô ở nhà một mình buồn hén, cô không có tivi hả? nó vừa nói vừa nhìn bà cụ già. quả nhiên bà không nghe thấy gì hết, bà cứ tiếp tục thản nhiên đâm trầu. Lại có tiếng Hoa trả lời vọng ra, nhưng lần nầy tiếng vọng gần hơn:
- không, không có tiền mua, mà có thì ăn trộm cũng rinh đi thôi, em không thấy má chồng cô hả? người ta vô rinh đi cái nhà bả cũng không biết nửa à. Rồi Hoa xuất hiện, nàng vừa thay cái áo cánh màu xanh với cái quần đen, Hoa đẹp lạ, gò ngực vun cao, thằng Hải nuốt nước bọt, nó không ngờ cặp vú Hoa tầm cở như vậy. Hoa thấy Hải nhìn mình như vậy, Hoa hơi ngượng nhưng rồi nàng tỉnh bơ:
- Hải ngồi đây chơi chờ cô bắt nồi cơm nha.
- Em đứng đây làm gì, em xuống bếp giúp cô nha. Nó nhìn Hoa rồi nhìn bà cụ, Hoa hiểu ý cười, nàng gật đầu. Hải theo Hoa xuống bếp. Hoa gio gạo, nấu cơm, thằng Hải khui bia uống, nó lấy nước đá, khui bia bỏ vào ly đưa cho Hoa, nàng lắc đầu:
- Cô không uống được đâu, em uống đi mà cũng đừng uống nhiều.
Thằng Hải không ép, nó hồi hộp, nó vừa gợi chuyện vừa khui lon nầy hết lon khác, người nó nóng ran, nó càng nhìn Hoa càng thấy nàng hấp dẩn một cách lạ kỳ, sự cách biệt tuổi tác kích thích nó tột độ. Hoa thì dường như cũng cảm giác ra điều gì, nàng thấy thằng Hải cứ nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ lắm, nó cứ nhìn chọc chọc vào ngực Hoa, Hoa cảm thấy hảnh diện ít ra nàng cũng có sức thu hút… Hoa cảm thấy hồi hộp, lúc đầu nàng chỉ coi Hải như cậu học trò nhỏ bé nhưng nãy giờ nàng cảm thấy Hải không còn bé nhỏ nửa… mà là một thanh niên cao lớn, tràn đầy sinh lực.
- Cô…
- Hả? chuyện gì Hải?
thằng Hải nhìn chòng chọc vào Hoa, nó nuốt nước bọt, nó muốn nhảy tới ôm chầm lấy Hoa nhưng sợ Hoa la lên thì bỏ mẹ, nó thu hết can đảm:
- Em… em thích cô..
-….. Em nói gì Hải? đừng nói bậy Hải, cô già rồi, sao lại như vậy được? Hoa nghiêm nghị nhìn thằng Hải nhưng giọng nói nàng run run. Nàng không dè thằng Hải ăn nói bạo vậy, nhất thời nàng không biết phải ứng biến ra sao nên nói xong câu đó nàng cúi mặt xuống. Thằng Hải lúc nầy như cởi lên lưng cọp, hơi men trong người làm nó bạo hơn, nó nghỉ:”cổ không phản ứng mạnh là có hy vọng thành công. Lúc nầy không tấn công còn chờ chừng nào nữa? rồi không do dự nữa nó sấn tới ôm chầm lấy Hoa:
- Cô, em thích cô lắm, em mê cô từ lâu rồi cô biết không, em muốn làm tình với cô, cô, cô chìu em đi, cái gì em cũng đưa cho cô hết, rồi nó móc cái bóp ra thảy lên bàn, mấy tờ giấy bạc mỷ kim rơi theo ra, Hoa nhìn mấy tờ giấy đô xanh động lòng. Một viển ảnh sung túc như hiện ra trước mắt, nàng có ý định “đi dù” từ lâu, nếu đã vậy sao không dù với thằng Hải? nhưng nàng vẩn còn đang phân vân thì thằng Hải đã hôn khắp mặt mủi nàng, bàn tay nó di động lẹ làng xuống dưới, luồn vô quần nàng, hàng nút áo bung ra, thằng Hải nhanh nhẹn dùng miệng bật chiếc xú chen len trên, cặp vú Hoa phơi bài lồ lộ trước mặt, thằng Hải miệng bú, tay luồn vô lồn bóp nắn. Hoa co rúm người lại thều thào:
- Đừng…. đừng Hải… nhưng miệng thì nói như vậy đôi chân nàng lại dang rộng ra từ từ theo cái sự tái mái của bàn tay thằng Hải. Lúc nấy Hoa đang đứng chơi vơi giửa nhà bếp, đầu óc mơ hồ :nữa ham muốn nửa sờ sợ, chiếc áo tung ra, cái quần đen tuột tới đầu gối, thằng Hải quì xuống, nó úp mặt vào lồn Hoa. Hoa chết điếng… từ lúc lấy chồng cho tới bây giờ đã 13 năm rồi, chồng nàng, Thọ chưa bao giờ làm như thằng Hải, mổi khi làm chuyện đó hình như chỉ là theo lệ mà thôi, không có ly kỳ, kiểu cọ gì hết chứ đừng nói là… bú nàng như thằng Hải đang bú, liếm, thỉnh thoảng nó lại cắn nhẹ vào mu khiến Hoa bậm môi, cố kìm tiếng rên, một cảm giác tuyệt vời khó tả, lòng nàng lâng lâng, cơn thèm muốn tăng lên tột bực, không biết từ lúc nào hai tay Hoa đang ghì lấy đầu thằng Hải dúi mạnh thêm vào lồn mình… Thằng Hải biết mình đã thành công, nó từ tốn lại, không hấp tấp. Nó đứng lên, tuột cái quần của nó xuống, củ thìu biu của nó như được giãi phóng, chỉa thẳng ra ngoài, to, bự, căng cứng, thằng Hải liếc nhìn về phía bên trái nó thấy có một cái lu nước to, nó nắm tay Hoa kéo về hướng cái lu, lúc nầy Hoa hình như không còn tự chủ gì nửa, đi theo thằng Hải, nàng vừa đi vừa liếc nhìn con cu thằng Hải, lòng hồi hộp…

Trái với ý nghỉ của Hoa, thằng Hải chưa chơi nàng vội, nó để Hoa dựa vào thành lu sau khi cởi hết đồ trên người nàng, nó lại quì xuống úp mặt vào lồn Hoa mà liếm, trong khi hai tay nó thì vói lên nhồi cặp vú của nàng. Hoa chới với tưởng chừng như chết đi sống lại trong sự tột đỉnh của khoái lạc, dâm thủy nàng tuôn ra đầm đề, thằng Hải liếm sạch. Hoa dựa mông vô lu nước, một chân thì choàng qua vai của thằng Hải… Đột nhiên có tiếng người đi xuống, thằng Hải hốt hoảng quay đầu lại, nó hết hồn khi thấy bà má chồng của Hoa đang đứng trước cửa nhà bếp, nó chưa kịp tỉnh hồn thì Hoa đã trấn an nó:
- Bà ấy không nghe thấy gì đâu, Hải đừng sợ… Bổng Hoa đỏ mặt lên biết mình đã lở lời, thằng Hải khoái chí khi nghe câu nói nầy, nó ấn Hoa ngồi xuống, chìa cu trước mặt nàng:
- Cô bú em đi.
- Cô không biết cái vụ nầy đâu… Hoa e ngại nói, mắt nàng vẩn không rời con cu thằng Hải. So với chồng nàng, con cu thằng Hải lớn hơn nhiều lắm, lại dài và cong queo. Hoa không ngờ thằng Hải nhỏ con mà cu thì tầm thước như vậy. Thiệt là tương phản với thân hình của nó.
Thằng Hải cầm cu nó ví ngay miệng Hoa:
- Cô cứ thử đi mà, nó vừa nói vừa cố nhét cu mình vào miệng nàng. Hoa hồi hộp, e lệ thật ra Thọ chồng nàng chưa bao giờ kêu nàng làm như vậy, nhưng thật ra Hoa cũng muốn thử, nàng hơi hé miệng ra thì thằng Hải đã đẩy cu vô rồi, nó không hấp tấp, nó thấy Hoa chỉ ngậm thôi, nó cười nói:
- Cô vừa ngậm, vừa lấy lưỡi ngoái ngoái mới đã, thỉnh thoảng cô nút như nút kem thì Hải sướng lắm, cô thử đi. Nó vừa nói vừa liếc nhìn về hướng bà già chồng Hoa, quả thật bà ta không nghe thấy gì, chỉ thoáng một chút bà ta lại lần mò trở lên nhà trên. Lúc nầy Hoa có lẻ đã quen quen với mùi vị lạ, nàng bắt đầu bú mút, làm theo lời thằng Hải dạy. Tuy không rành nghề lắm nhưng chính vì vậy thằng Hải kích thích kinh khủng, một phần là lần đầu tiên Hoa bú, một phần Hoa là cô giáo nó, nó không chịu nổi nửa, nó xoay Hoa lại, kêu nàng chống tay vào thành lu. Hoa ngoan ngoản chìu nó, thằng Hải đứng từ sau nắc tới, nó nắc thật mạnh, hai tay choàng ra phía trước bóp vú, kéo Hoa ngược về phía sau. Hoa bậm môi cố ngăn chận tiếng rên từ trong lòng mình, một thứ rên siết vì sung sướng, thòa mãn tột cùng…

Đêm đó thằng Hải không về nhà, nó ngủ lại đó, sau cái màn buổi chiều, Hoa vội vã làm cơm qua loa, cho bà mẹ chồng ăn cơm xong, nàng và thằng Hải rút vô buồng ngủ vợ chồng nàng. Thằng Hải dần nàng tới khoảng 4 giờ sáng cả hai mới ngủ. Những lần sau đêm đó, không cần thằng Hải yêu cầu, chỉ dạy nửa, Hoa hâm hở chụp lấy con cu thằng Hải mà bú… vùi, nàng nhớ cái lần thứ ba hai thứ tư gì đó thằng Hải nắc liên tục vô miệng nàng, vừa nắc nó vừa nói:”tí nửa em bắn khí cô cứ việc nuốt nha, không sau đâu, bổ lắm đó, cô biết không? Hoa chỉ gục gặc cái đầu rồi thì thằng Hải cứ tiếp tục nắc, đến khi nó bắn khí, sợ Hoa nhả ra nó kèm cái đầu Hoa lại, nhưng rồi thì thằng Hải ngạc nhiên đến thích thú, Hoa quả nhiên nuốt hết mà còn liếm sạch đầu cu nó nửa, thằng Hải khoái chí… nó cảm thấy mê Hoa và Hoa cảm thấy mình mê đứa học trò…

Thằng Hải gần 8 giờ sáng mới mò về, trong bụng hơi lo lắng, nó đang suy nghỉ phải nói sao đây khi con Trúc hỏi tại sao đêm qua nó không về nhà. Nó vừa mới bước vô nhà thì thấy Quang vén màng từ trong buồn ngủ bước ra, nó mừng húm, vậy là xong, đã có cách. Quang thấy nó, lão cười tươi:
- Đêm qua đi đâu vậy cậu nhỏ, cha, tới tuổi quậy dữ hén? lão chưa dứt lời thì con Trúc bước ra, nó nhìn thằng Hải nét mặt sa sầm, không nói tiếng nào. Thằng Hải cười cười:
- Tối qua cháu lại nhà thằng bạn rồi gặp một đám bạn, tụi nó mua bia về nhậu, say quá không về nổi.
Quang gật gù ra vẻ hiểu biết:
- Bọn trẻ bây giờ nhậu dữ lắm, sức cậu làm được mấy chai, bửa nào đi nhậu với bác chơi nhe.
Thằng Hải làm ra vẻ mừng rở:
- Dạ được mà, nhưng cháu chỉ sợ phá mồi nhậu của bác thôi.
Quang cười, lão quay lại nói với Trúc:
- Anh về, nhớ tuần tới nha, nói xong lão móc bóp lấy ra một vài tờ đô xanh dúi vào tay con Trúc, rồi quay qua thằng Hải, lão đưa ra một tờ 50 chục nói:
- Cầm lấy tiêu vặt.
Thằng Hải mừng rở, đưa tay lấy tờ đô la, nó cảm ơn lia lịa. Con Trúc bổng lên tiếng:
- Đưa cho nó nhiều quá, nó phun phí đàng điếm thôi..
Quang nhìn thằng Hải, ra giọng kẻ cả như để làm hài lòng con Trúc:
- cậu ấy có vẻ lanh lợi mà, không có gì đâu. Nói xong lão bước ra về. lão vừa khuất bóng con Trúc đã quay lại sừng sộ:
- Tối qua đi đâu vậy, có phải ngủ nhà con nào không? đừng để tui biết được nha, con nầy không hiền đâu.
Thằng Hải không vừa, nó sừng sộ lại:
- Cái gì? tui chỉ đi nhậu thôi, cũng may ngủ lại nhà thằng bạn, nếu không tui về nhà, nằm ở ngoài nầy còn chị với khứa lão ở trong trỏng, bộ như vậy là tui thoải mái hả? mai mốt nếu lão ngủ lại tốt nhứt tui lại nhà bạn ngủ, nếu không tui chịu gì nổi.
Thằng Hải ma lanh lắm, nó viện cớ thật tài tình, nó nghỉ mai mốt nếu lão Quang ở đêm với con Trúc thì nó dọt qua nhà Hoa, thiệt là tiện lợi, con Trúc nào biết, nó thấy thằng Hải có lý, có lý nào lão già đang chơi nó mà thằng Hải nằm chèo queo ở ngoài, làm sao chịu nổi. Nghỉ vậy nó dịu giọng hỏi:
- Có thiệt không? nhà ai vậy?
Thằng Hải biết là con Trúc bắt đầu tin, nó phịa đại:
- Nhà thằng bạn học chung, mai mốt tụi nầy gặp mặt tui dẩn chị theo chơi. Nó nói bừa cho qua chuyện. Nhìn nét mặt con Trúc nó biết con nhỏ đã tin lắm rồi, nó lái qua chuyện khác:
- Ừ, hồi nãy nghe ổng nói cái gì tuần tới vậy?
- Tuần tới ổng dẩn đi Vũng tàu chơi với ổng, thứ sáu đi chiều chủ nhật mới về.
Thằng Hải xuýt xoa:
- Chà, đã vậy, muốn đổi không khí hả, coi bộ chả càng ngày càng mê chị đó nhe. Rồi nó nheo mắt:
- Sao hả? tối qua thế nào?
- Muốn gãy lưỡi luôn, mõi miệng thấy mẹ. Cái thằng già đó, thiệt… Trúc vừa nói vừa có vẽ cau có, nó không giấu thằng Hải cái gì hết. Quang bắt nó làm gì, ra sau nó đều nói hết với thằng Hải. Tối hôm qua nó bú lão miệt mài. Quang thích được bú lắm, lão ghiền cái màn đó cho nên con Trúc phải chìu lão, có lúc lão nằm phè trên giường, biểu con Trúc liếm quanh hòn dái, đầu con cu lão cả tiếng đồng hồ, có lúc lão đứng, con Trúc quì, rồi lão nắc liên tục vô miệng con nhỏ cho tới lúc bắn khí. Lão kêu con Trúc nuốt hết, rồi thì liếm sạch đầu cu lão. Lão biểu gì con Trúc cũng làm nên lão thỏa mản, tối qua con Trúc ba lần nuốt khí lão, làm cho lão sướng, con Trúc bực mình lắm nhưng nghỉ tới mấy tờ đô xanh nó thấy cũng đủ đền bù rồi. Bây giờ nghe thằng Hải hỏi, nó vừa nói vừa liếc mắt nhìn đồng hồ, chưa đầy 8 giờ. Cậu Hoàng, ba thằng Hải sớm lắm cũng gần mười giờ mới về. Thằng Hải thấy vẻ mặt con Trúc, nó biết con Trúc muốn gì. nó nghỉ bụng:”mẹ kiếp, thằng già bắt nó bú, bây giờ nó bắt mình bú lại, nó thì có hai ba trăm đô, thằng già chỉ cho mình có năm chịt… Nghỉ thì nghỉ vậy nhưng nó cảm thấy hai cha con nó mang ơn con nhỏ nầy nhiều lắm, ba nó bây giờ là tài lọt cho Quang, còn nó thì tiền bạc phủ phê, cơm no bò cưởi, làm thêm chút việc cũng nên lắm. Bởi vậy nó cười hè hè, đưa tay trái lòn vô áo bóp vú, tay phải luồn vô quần con Trúc bóp lồn con nhỏ, nó thì thào:
- Tui thì khác nhe, tui đền bù cho chị.

Rồi nó quì xuống, kéo theo cái quần con Trúc xuống, con Trúc đưa chân hất cái quần ra ngoài, nó quay mặt chống hai tay vô tường, hai chân hơi dang ra. Thằng Hải phía sau liếm nhẹ nhàng, nó banh nhẹ hai mép lồn, đưa lưỡi vô sâu ngoái tới ngoái lui, thỉnh thoảng nó thọc sâu ngón tay trỏ ngoái sâu bên trong, rồi thì vừa bú nó vừa gãi nhẹ hai bên mép lồn. Con Trúc rên ư ử… dâm thủy tuôn đầm đề. Đợi đến lúc con Trúc dường như thở không ra hơi, thằng Hải mới đứng lên cởi cái quần nó ra, con cu nó lúc nầy dương thẳng ra, căng cứng. Nó đút vô lồn con Trúc từ từ rồi bắt đầu nắc, nó nắc nhè nhẹ lúc đầu, rồi khi vô sâu hơn nó ủi một cái thật mạnh, nó nắc cú nào đáng cú đó. Con Trúc ngất ngư… nó vòng tay ra đàng sau bấu vô mông đít thằng Hải, cố níu, ghì mạnh thêm vô. Bổng thằng Hải nắc như điên dại, mạnh bạo, con Trúc cũng theo đà đẩy ngược mông ra đàng sau… một vệt tinh khí chảy dài xuống đùi con Trúc. Thằng Hải đang xuất tinh xối xả nên nó nắc dữ dội hơn. Cả hai mệt nhoài.

gai khoa than

 

Con tim tôi luôn nhớ về Thảo. Tôi vùi mình trong men rượu để hy vọng quên đi nỗi buồn mất nàng. Từng ly, từng ly tôi nốc mà cứ như là tôi uống nước lã. Những ly rượu tôi uống đều trở thành vô vị, không phải là người pha rượu chế biến dở, mà lòng tôi vẫn nhớ đến mùi vị rượu của Thanh Thảo pha. Tôi đã đến nhiều nơi, uống nhiều loại rượu nhưng thủy chung vẫn không tìm lại vị giác say nồng ấy.

*
* *
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoát đã gần nửa đêm, những khách nhảy đã lần lượt ra về, có chăng còn lại chỉ là những đám nhậu gần tàn và tôi. Tú Quyên đã dừng hát, và thay thế vào đó là những bản nhạc êm dịu từ CD phát ra. Không biết Tú Quyên đã chú ý đến tôi từ khi nào, mà lúc dừng hát, nàng đã đến cạnh tôi, trò chuyện:
- Chào anh, anh không ngại tôi ngồi kế bên chứ!!
- Vâng, cô tự nhiên!!
Tôi lúc đó đã ngà ngà say, hơn nữa lại đang lúc thất tình, nên không ngại ngùng hay ngượng ngạo gì hết. Lúc ấy, dù cho là tổng thống Bush, hay là thằng cha Bin Laden ngồi kế bên, tôi cũng đéo care huống hồ chỉ là một cô ca sĩ trẻ tuổi.
- Quyên coi hôm nay anh có gì không vui hay sao ngồi nhậu lâu quá vậy?
- Ưùừ…chẳng có gì đặc biệt đâu cô Quyên ạ, tôi hôm nay không có gì làm, nên ngồi lai rai hơi lâu thôi đó mà!!
- Chà, nhìn anh tướng bảnh trai, chắc có nhiều cô mê lắm, sao lại ngồi đây ỉu xỉu quá vậy?
……..
Tú Quyên tiếp:
- Thật ra rượu có rất nhiều công dụng, lúc ta mất ngủ, uống rượu có thể cho ta giấc ngủ ngon, trước khi ăn, nếu uống ít rượu thì ta sẽ ăn nhiều hơn, nhưng….lúc thất tình, người ta uống rất nhiều rượu. Hôm nay, thấy anh vẻ mặt đầy buồn bã, với uống nhiều rượu vậy, anh bị thất tình hả?
Trúng ngay tim đen, tôi không chối đâu được nữa, chỉ đành gật đầu:
- Ờ, ờ…ngườI vợ chưa cưới của tôi đã mất nên tôi không vui..
- Ồ, vậy hả, nhưng ngườI đã chết anh cũng đừng đau buồn quá, hãy vui tươi lên anh nhé!
- Vâng, cảm ơn cô.
- Gọi em là Quyên đi, anh tên là gì?
- Tôi tên là Bàng.
- À, anh Bàng, hằng ngày anh có sở thích gì không?
- Bàng hả, ừ Bàng thích uống rượu, và nghe nhạc, còn Quyên?
- Trời, sao những sở thích quái lạ vậy, Quyên thì thích những thứ trẻ trung, chẳng hạn như là chơi búp bê nè, trồng hoa nè, và nhảy đầm, ca hát nữa!
Tôi cười ha hả:
- Thiệt không, Quyên lớn tuổi đầu vậy mà còn chơi búp bê nữa hả?
- Ối giời ơi, lớn tuổi không cho chơi búp bê thiệt sao, em còn thích chơi trò bịt mắt, nhảy dây, nhảy lò cò nữa đó.
- Ờ, không phải không được, nhưng mà, tức cười thôi, hahahahah.
- Xí, anh giỏi vậy có dám thi đấu với em không?
- Thi đấu gì đây, hở cô em? Chẳng lẽ bắt anh thi nhảy lò cò, nhảy dây? Mấy thứ đó thì anh chịu thua trước đó!
- Ðừng tưởng phụ nữ chúng tôi không biết chơi những thứ đàn ông nhe, kìa, có dám chơi đấu bida với tôi không?
- Sao không dám, chơi thì chơi, nhưng ai thua phải làm sao đây?
- Ai thua thì người đó, phải cởI quần áo chỉ chừa đồ lót chạy vòng quanh hộp đêm này một vòng chịu không?
- Ừ, chơi luôn, nhưng giao trước là thua không được nuốt hẹn à nhe!
- Con gái một lời, bốn ông cũng chạy không kịp!!!
Trận đấu bắt đầu, chúng tôi chơi ‘tám trái’. Ai thục vào tám trái theo số thứ tự thì thắng. Nghề gì không giỏi, chứ trò thục banh này là nghề kiếm cơm trước đây của tôi mà. Tôi thục một hơi, xong luôn 8 trái làm Tú Quyên tái cả mặt. Nàng năn nỉ xin tôi:
- Thôi anh Bàng, chơi lại lần nữa đi, kỳ này em thua thì chạy mười vòng luôn đó, chịu không?
Tôi mỉm cườI đắc ý, ‘Ừ, em muốn gỡ lại hả? Ðược, kỳ này, anh cho em chạy 10 vòng chơi!!’
Trận đấu lại diễn ra. Lần này Tú Quyên thục trước. Tôi bấy giờ tái mặt lại vì Tú Quyên thục cú nào trúng cú đó. Mồ hôi tôi đổ rồn rột khi Tú Quyên vô trái banh đen cuối cùng. Tôi ấp úng năn nỉ nàng:
- Ê.. êê..Quyên, mình chơi lại nhé, nãy giờ là hòa mà.
Nhưng Tú Quyên đâu có dạI, nàng biết kỳ này là nàng hên nên mới thắng tôi chứ kỳ sau đâu có dễ vậy.
- Không, ờ nãy đã nói rồi, ai thua là cởi quần áo ra chạy 10 vòng quanh hộp đêm này, nói là phải giữ lời đó nha!

Mặc tôi năn nỉ cỡ nào, nhưng cô Tú Quyên ranh mãnh trước mặt tôi vẫn kiên quyết trước sau như một. Túng thế, không dám nuốt lời, tôi đành ấm ức cởi dần bộ quần áo trên người xuống và ráng chạy cho lẹ cho hết 10 vòng sân. Tưởng là vậy, nhưng chu vi hộp đêm mấy chục mét vuông, chạy nhanh cách mấy cũng mất hơn 15 phút. Cũng may, là trong hộp đêm bấy giờ chỉ còn dăm ba người khách, đa số đã say, nhưng những số ngườI còn lại cũng như những người bồi bàn, hầu ruợu, biết chuyện đều nhìn tôi cười mủm mỉm. Ôi, quê làm sao ấy. Khi hoàn tất, tôi xấu hổ, vội vã mặc lại quần áo, và bước nhanh ra khỏi hộp đêm, bỏ mặc cô ca sĩ Tú Quyên ranh mãnh, đang đứng cười hì hì.

Ra ngoài rồi, tôi cố chạy nhanh về nhà, càng nghĩ càng ấm ức, tôi mất đi sự cảnh giác chung quanh. Ðang lúc qua con đường, tôi nghe thấy tiếng còi xe rú lên lanh lãnh làm tôi hết hồn. Dòm lại, thì thấy một chiếc xe phóng đến phùn phụt. NgườI chủ xe đạp thắng không kịp nên rú lên để cảnh giác tôi. Tôi bàng hoàng, tính né tránh, nhưng không hiểu sao, trong đầu tôi lại có một ý nghĩ khác, nếu xe đụng chết tôi, là tôi sẽ gặp lại Thanh Thảo, không còn vương vấn gì chuyện trên đời nữa. Nhắm mắt lại, tôi chờ chết.

Nhưng bỗng, một bàn tay mềm mại túm lấy áo tôi, giật ngược lại. Tôi mất tự chủ, ngã về phía sau. Chiếc xe kia phóng qua trước mặt tôi. Tôi không chết. Thất vọng, tôi quay lại xem coi ai là người cứu tôi. Người ấy là Tú Quyên. Nàng lo lắng nhìn tôi hỏi:
- Anh sao vậy? Ði đường sao không dòm đường? Nếu tôi không lo lắng đi theo anh thì anh đã xuống chầu diêm vương rồi đó!
Tôi tức tối nhìn Tú Quyên, nói như hét:
- Ai mượn cô cứu tôi, tại sao cô không để tôi chết đi. Cô là đồ phá hoại, nếu không phải vì cô thì tôi đã gặp Thảo, vợ tôi rồi. Ðồ phá đám, cút đi.
Tú Quyên tức tối đốp lại:
- Anh ăn nói với người cứu mạng anh như vậy sao? Ðúng là đồ bất lịch sự!
Tôi tức mình nhưng chẳng lẽ lại đứng đây cãi vã với cô thiếu nữ ma ranh này. Tôi lầm lì bỏ đi. Nhưng cánh tay tôi chợt bị ghì lại bởi Tú Quyên. Nàng kéo tôi vừa đi vừa nói:
- Anh không được đi, nếu muốn chết thì hãy theo tôi đến chỗ này đã!
Tôi muốn rút tay ra và bỏ đi, nhưng nghĩ lại như có gì không phải Tú Quyên, dù gì cô ta cũng đã cứu mình mà mình còn sỉ vả cô ta một trận. Tôi bước theo Tú Quyên. Chốc lát, chúng tôi đã tớI một bãi biển gần đó.
- Cô dẫn tôi đến đây làm chi?
- Suỵt….anh có nghe được không?
- Nghe gì?
- Những tiếng sóng biển, anh có thấy dễ chịu không, mỗi lần Quyên nghe được tiếng sóng biển, Quyên sẽ quên hết những ưu phiền trong cuộc sống…..Là lá la la la, anh ơi, có nghe chăng, Tú Quyên cất cao giọng hát, tiếc nuối làm chi, kỷ niệm buồn ngày ấy đã theo dòng sông ly biệt trôi xa xôi. Từng chiều em hát cho vơi đi nỗi buồn, anh ơi có hay chăng tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không lệ hốI tiếc.
Dòng sông xưa xót xa nỗi lòng của em, và tiếng hát đã làm vơi đi nỗi nhớ, em đá hát để xoa dịu nỗi đau trong từng đêm vắng, Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không lệ hối tiếc. Lời xa xưa em hát với dòng sông, và giờ đây em hát giữa dòng đời. Dù dòng đời không êm ái như dòng sông. Anh Bàng, vui lên anh nhé, hãy sống cho thật vui vẻ nhe.
- Cảm ơn Quyên, Bàng xin lỗi đã trách móc Quyên hồi nãy.
- Thôi, quên hết chuyện cũ, nè, chúng ta đi mua bia uống đi.

Chúng tôi ra một tiệm bia gần đó, mua một tá bia và xách ra biển uống. Chúng tôi trò chuyện thật thân mật. Tú Quyên là một thiếu nữ vui tính, lanh lẹ ăn nói rất có duyên. Nàng chọc tôi đủ thứ làm mặt tôi đỏ như gấc. Lon này tới lon nọ, tôi và Tú Quyên đã ngà say. Chúng tôi tay quàng tay, chân bước loạng quạng, đỡ nhau mà đi. Không biết do vô tình hãy hữu ý mà Tú Quyên dẫn tôi về nhà nàng. Bước vào nhà, chúng tôi đã gần mất đi nhận giác với mọI việc chung quanh. Trong men say, tôi cảm giác được sự cọ sát da thịt với người khác phái. Làn da mát rượi, mùi hương thơm dịu, sự đòi hỏi tình dục bốc dâng trong lòng tôi. Tôi mơ màng thấy hình ảnh Thanh Thảo, vợ tôi trước mắt tôi. Tôi ôm nàng ngã xuống giường, hôn ướt át lên cặp môi nồng nhiệt ấy. Nhưng sao, mùi vị tôi thưởng thức trong miệng Thảo hôm nay không phải mùi trái dâu, nó thơm thơm vị hoa anh đào. Mặc kệ, tôi vừa nút lưỡi Thảo vừa cởi quần áo trên người nàng xuống, Thanh Thảo như có cản tôi lại, nhưng rồi, sức phản kháng càng yếu dần và mất đi. Tôi hôn lên cặp ngực của Thảo, vần ngang chiếc lưỡI bú liếm lấy nó. Một mùi thơm dìu dịu của bồng lai làm tôi điên cuồng. Tôi bấu lấy chiếc vú còn lại và mân mê nó. Cặp vú phình to ra xem ra không cân đối với thân hình của Thảo nhưng tôi rất thích. Tôi le le chiếc lưỡi cọ cọ vào cái núm đỏ sẫm ấy. Tôi như nhận giác được người con gái trước mặt tôi không phải là Thanh Thảo vì vú Thảo không to vậy. Nhưng cơn dục vọng đã hừng hực bốc lên khiến tôi mất đi ý trí. Tôi liếm và nút như những đứa bé nút sữa mẹ lên cặp nhũ hoa của người con gái trước mặt tôi. Tay tôi cũng khều khều nhẹ vào mồng đốc của thiếu nữ ấy và đã dính dính nước nhờn. Hấp tấp, tôi lật xấp người thiếu nữ ấy lại và chỉa cu vào âm đạo cô ta mà thục vào. Tay tôi được dịp vuốt ve lên tấm lưng mịn, thon thả của người thiếu nữ. Mái tóc đen láy thơm ngát mùi ngọc lan xõa ngang vai được tôi tách ra hai bên vai và hôn lên cần cổ trắng ngần của Thanh Thảo. ứ .. á…ưu…giọng thiếu nữ ấy thánh thót rú lên làm tôi hăng máu. Tôi bắt đầu thọc nhanh hơn trong lồn cô ta. Người thiếu nữ trân mình, hai tay bấu chặc tấm dra giường chịu đựng từng cú đụ thiệt sâu vào lồn nàng. Nước dâm nàng bắn ra nhiều không tả. Lỗ lồn cô ấy thật nhỏ và thật khó vô như là chưa từng bị đụ lần nào. Hơi thở thơm ngát của cô ta dồn dập, hai má ửng hồng, và thân hình nhấp nhô theo nhịp đập của tôi.

Ðể thêm hứng tình, tôi nút lấy ngón tay cái tôi cho ướt ướt rồi thọc vô luôn vào lồn người thiếu nữ ấy.
Á….á ấy chết em…ưưưu…sưuớng quá. Người thiếu nữ rên lên dữ dội như heo bị thọc tiết nhưng mặt nàng lộ vẻ sướng mê mang. Hơi thở cô ta dồn dập và đứt khoản. Tôi biết cô ta đang rất nứng lồn, tôi đút thêm ngón tay thứ hai, rồi thứ ba vào lồn cô ấy. Rồi, tôi nắc xoáy vào lồn cô ấy. Người thiếu nữ cũng đã hòa nhịp với tôi, nàng lắc lư tấm thân thon thả và bậu chặc hai chân vào háng tôi, lồn cô ta nghiến chặt ép con cu tôi đang rùng rẫy trong lồn ấy. Tôi thấy phê quá nên đụ nhanh hơn cả, rồi tôi gồng người, và xuất tinh thật nhiều trong âm bào của người thiếu nữ ấy. Tinh dịch tôi bắn ra nhiều lắm quyện lẫn với những chất nước dâm của thiếu nữ ấy làm dra giường loan lỗ những chất tinh dịch.

Lửa dục tôi vẫn chưa nguội, tôi hôn lên hạ bộ nàng và vuốt ve trìu mến lấy nó. Phần lồn của người thiếu nữ này thật xinh đẹp. Cô ta đã cạo lông thật sạch, chỉ chừa lại một phần lông tam giác nhỏ nhìn rất đẹp mắt. Tôi thấy được hai miếng thịt sần sùi đang rỉ bọt tinh khí nhìn hấp dẫn, và trong đó lấp lững phần thịt đỏ hồng thật tuyệt vời. Tôi ghì sát lấy mông đít cô ta úp sát vào mặt tôi mà liếm tới liếm lui không biết chán. Cô ta dẫy đẫy không ngừng và rú những tiếng khoái lạc khi tôi liếm lấy hột le của cô ta. Nước dâm từ lồn cô ta toát ra thật thơm và tôi uống hết không bỏ phí giọt nào. Cặc tôi đã hồi phục sức khỏe trong thời gian ấy. Tôi để thiếu nữ ấy nằm ngửa, nhấc cao hai chân cô ta lên, hai tay đè hai cặp giò của cô ta về phía trước và giữ tại đó. Cô thiếu nữ ấy nhăn mặt, chắc vì hơi thốn. Nhưng khi tôi bắt đầu đụ mạnh sâu trong lồn cô ta thì, vẻ mặt đê sướng lại lộ trên mặt cô ta. Cô ấy nghiến chặc hàm răng trắng ngọc để kềm không phát ra những tiếng rú. Ðụ kiểu ấy làm cặc tôi đụng thật sâu tới tận tử cung của cô ấy làm cô ta quặn cả người sướng đến cùng cực. Hơi men rượu đã làm tôi phấn chấn xuân tình và đụ lâu hơn. Khi tôi mỏi, ngườI thiếu nữ ấy đã ngồi lên người tôi mà bắt đầu thế cưỡi ngựa. Nhấp nháp phần lồn trước cặc tôi mà từ từ ép xuống với cả phần trọng lực của cơ thể cô ta làm cặc tôi bị gò bó, siết chặc bởi âm đạo của cô ấy. Cô ta đung đưa độ 15 phút thì tôi chịu đựng hết nỗi nửa. Cái sướng của con cặc trong miến thịt lồn ấm ướt và co siết làm tôi muốn xuất tinh. Tôi cố kiềm chế lại, gồng sức, nâng cô ta lên, áp sát lưng cô ta vào tường, và từ dưới thọc lên.
- Ối ối, chết em rồi anh ôi, ắ á…trời ơi. Á…em ra…ưưưư

Lồn cô ấy co bóp siết chặt nghiền ép lấy cặc tôi và thắt dữ dội. Cô ta bấu chặt, áp sát cả tấm thân bốc lửa vào tôi. Mùi hương dịu thơm, nét đẹp cuồng say, ánh đèn mập mờ ảo dịu của căn phòng the khuê nữ, sự cọ sát da thịt mát rượi làm tôi chống không nỗi nữa.

Á, đã quá.. ưưư, cô ấy rên lên và dụi đầu vào ngực tôi, từ trong sâu đáy lồn cô ta bắn ra một bãi sữa trắng đục.
Tôi để cô ấy len giường, banh háng người thiếu nữ ấy ra và đụ nhanh hơn bao giờ hết…ááá..tôi hét lên và tồng hết dòng dịch còn sót trong người tôi vào cô ấy. Xong, tôi thiếp đi trên tấm thân mềm mạI của thiếu nữ mà tôi vừa giao phối.
Phần trước kể đến lúc tôi say rượu và đã làm tình với một người con gái xa lạ. Lúc tôi tỉnh dậy, phát hiện người con gái nằm kế bên tôi là Tú Quyên. Hoảng hồn, tôi chồm dậy xỏ áo quần vô, lén lút ra khỏi nhà. Lòng tôi bấy giờ thật ân hận và xấu hổ. Vợ tôi, Thanh Thảo vừa mất đi chưa lâu mà tôi đã ăn nằm với người phụ nữ khác. Tôi tự tát mình hàng ngàn cái tát để sám hối và dùi mình trong nhà hằng mấy tuần lễ hy vọng mọi chuyện sẽ qua đi.
Ông bà ta ngày xưa có câu:
Trồng nhân thì được thiện ân
Trồng ác thì bị báo oán
Còn trồng trái cấm, thì nếm đủ yêu thương oán hận….
Ngày đầu tiên tôi trở lại làm việc, anh Sơn đã hấp tấp báo cho tôi hay phòng thu âm sẽ ký hợp đồng với nữ ca sĩ Tú Quyên. Nhưng Tú Quyên yêu cầu người đối tác hợp đồng với cô ta phải là tôi thì Tú Quyên mới chịu ký kết. Tôi từ chối ngay lập tức viện cớ là vẫn còn tang vợ nên không tiện giao thiếp thân mật với phụ nữ khác. Nhưng, anh Sơn khẩn khoản xin tôi mãi, thiếu chút nữa là anh quì xuống cầu xin tôi đi ký tác hợp đồng. Anh khóc lóc nói công ty đang trong tình trạng khốn thiếu, và rất cần ký kết hợp đồng này để trang trải nợ nần. Không nhẫn tâm, tôi đành ậm ừ bằng lòng.
Thế là ngày hôm sau, tôi phải vác mặt đến khách sạn Skyline, khách sạn nổi tiếng nhất trong vùng về đồ ăn lẫn cách phục vụ. Gõ cửa căn phòng 358, tôi nghe tiếng Tú Quyên vang lên:
- Anh Bàng đó hả? Anh đợi chút xíu nha, em ra liền!
Tôi còn nhớ có một nhạc sĩ sáng tác một bản nhạc có hát như vầy: “Đàn bà nói có là không, nói yêu là ghét”, nói chút xíu là chờ ngỗng cổ. Tôi đợi tới đúng nửa tiếng đồng hồ sau, cánh cửa mới bật mở. Tú Quyên với dáng vẻ yêu kiều, vui tươi như mọi khi, chào tôi:
- Hello anh Bàng, chúng ta lại gặp nhau nữa! Căn nhà kỳ trước ở không thoải mái nên em dọn tới khách sạn ở đó, anh thấy được không? Đây, mời anh vô chơi!
Tôi nở một nụ cười không được tự nhiên vì mấy, và bước vào. Lấy hồ sơ trong cặp ra, đưa cho Tú Quyên, nói:
- Vâng, thưa cô Quyên, đây là hợp đồng giữa công ty với cô, xin cô duyệt qua, có gì không hiểu thì chúng ta ngồi xuống bàn lại!
Mỉm cười tươi, Tú Quyên dịu dàng nói:
- Sao cách gọi xa lạ quá vậy, đâu phải là anh với em chưa quen nhau? Đây, em đã chuẩn bị bữa ăn rồi, anh lại dùng cơm với em nhé!
Cái giọng ngọt ngào dễ nghe làm sao ấy, tôi chiều ý Tú Quyên, bước ra phòng ăn. Trên bàn, đã sắp sẵn hai dĩa steak nóng hổi và thơm phức, với chai rượu đỏ và đôi ba cây đèn cầy đã được thắp lên. Trông đây như là một bữa cơm người tình hơn là một bữa cơm thông thường nào khác. Tôi bấy giờ mới vỡ lẽ hóa ra Tú Quyên bắt tôi đợi ngoài lâu vậy, chắc là vì nàng đang bận nấu ăn, không rảnh tiếp chuyện tôi. Tôi dè dặt ngồi xuống, và dùng bữa với Tú Quyên. Trò chuyện với nàng, lòng tôi có nhiều cảm xúc. Tú Quyên với tánh tình vui vẻ, dễ thân mật, đa sầu đa cảm, thật dễ mến. Nàng lại thông minh, nói năng khéo léo và hơn thế nữa, trong ánh mắt nàng tôi cảm nhận được sự dịu dàng, và thuần khiết y chang như vợ tôi. Lắm lúc, tôi đã nghĩ vẫn vơ, nếu tôi gặp Tú Quyên cùng lúc mới quen biết với Thanh Thảo thì tôi sẽ chọn ai? Chính tôi cũng không biết nữa, vì cả hai, mỗi người đẹp một vẻ, Tú Quyên đẹp vẻ mặn mà sắc xảo, còn Thanh Thảo đẹp vẻ băng thanh tú lệ, không ai thua ai. Nhưng, gạt bỏ đi, vì tôi đã có vợ, dù rằng Thanh Thảo đã chết, tôi phải giữ niềm chung thủy tuyệt đối với cô ta.
Bữa cơm đã xong, toan tính ngỏ lời ra về, thì Tú Quyên nũng nịu đòi tôi nhảy đầm với cô ta. Tôi đã toan từ chối, nhưng thấy Tú Quyên vừa hỏi tôi, vừa vuốt ve bản hợp đồng, như ngấm ngầm bảo tôi là nếu không chiều ý nàng thì hợp đồng sẽ kết thúc. Bất đắc dĩ, tôi đành ngậm đắng nuốt cay chiều ý Tú Quyên. Căn phòng dìu dịu những tia sáng mập mờ của ánh đèn màu. Một dòng âm nhạc thính phòng được phát lên, và tôi tay trái nắm eo, tay phải nắm tay Tú Quyên dắt nàng theo điệu giai vũ. Gần sát Tú Quyên, tôi có dịp thấy rõ nàng hơn. Tú Quyên quả là một mỹ nữ sắc nước nghiêng thành, vẻ đẹp sắc xảo, thùy mị của người thiếu nữ Á Châu này, có lẽ đã làm đắm say bao con tim. Tôi yêu nhất là mái tóc đen mượt xõa ngang vai, và mùi hương thơm ngát tỏa ra từ da thịt Tú Quyên. Tim tôi đập thình thịch mạnh đến nỗi Tú Quyên còn nghe được. Nàng cười duyên chọc tôi:
- Em có ăn thịt anh đâu mà sao anh run quá vậy?
- Ờ..ờ ờ…xin lỗi Quyên…
Chợt Tú Quyên hai tay vòng qua cổ và hôn tôi. Tôi chới với không biết xử thế làm sao. Nụ hôn sao quyến rũ quá làm tôi khó cưỡng lại. Đôi môi hồng thắm kề sát môi tôi, chiếc lưỡi mỏng không xương xoắn lấy lưỡi tôi làm tôi sững ra. Bản tính tự nhiên tôi hôn trả lại. Cơ thể tôi gập sát vào người nàng, bộ phận sinh dục cọ sát nhau làm tôi lẫn Tú Quyên bừng nóng cả cơ thể. Nước miếng Tú Quyên quyện lẫn với nước miếng tôi, mùi vị ngọt ngào, dịu thơm của trái dâu làm tôi ngây ngất. Chúng tôi trao nhau những cái nút lưỡi nồng cháy ấy không nhớ bao lâu, bỗng, chợt tiếng chuông giáo đường ở gần khách sạn vang lên làm tôi bừng lại bao kỷ niệm sống bên Thanh Thảo. Tôi nhớ ngày đó, cũng với tiếng chuông vang vọng của giáo đường gần tiệm chụp ảnh áo cưới, Thanh Thảo đã khịu xuống chết trong vòng tay tôi, rồi tôi nhớ lại, những thời gian vui vẻ ở bên Thảo. Sự chung thủy yêu một người đã sống lại trong lòng tôi. Tôi vùng buông Tú Quyên ra:
- Xin lỗi Quyên, anh đã là người có vợ, dù rằng cô ta đã chết, anh không thể mất đi niềm chung thủy với cô ta!
Tôi với lấy cái cặp, và bước ra thì bị Tú Quyên cản tôi lại:
- Đừng đi anh Bàng!
Nàng choàng tới áp sát vào lưng tôi, thì thào:
- Ngay từ ngày đầu em gặp anh, em đã yêu anh. Anh đừng bỏ đi anh Bàng. Em sẽ thay chị chăm sóc cho anh, đừng đi anh Bàng nhé!
- Xin lỗi!
Tôi đẩy Tú Quyên ra sau làm nàng mất đà té ngã và tôi phóng ra ngoài. Nhưng sao, đi được vài bước thì chân tôi như mọc rễ khi nghe được tiếng khóc nức nở phát ra. Tiếng khóc ai oan bi thảm của người thiếu nữ trong căn phòng 358 ấy như là từng mũi tên ghim sâu vào tim tôi. Thật ra, tôi cũng yêu Tú Quyên lắm nhưng tôi không thể dứt bỏ hình ảnh Thanh Thảo trong lòng. Bất nhẫn, tôi quay trở lại, đến kế bên Tú Quyên, tôi nhẹ giọng:
- Quyên, Quyên có sao không? Bàng xin lỗi đã làm Quyên đau? Quyên đưa tay ra đi, Bàng băng bó cho, tay đang bị chảy máu kìa!
Tú Quyên chợt vùng lên xô tôi ra. Giọng nàng ấm ức, nghẹn ngào gần như nói không lên lời:
- Tránh xa tôi ra, tôi không cần anh bố thí thương xót cho tôi. Tại sao ông trời lại trớ trêu cho tôi gặp anh, và yêu anh? Tại sao chứ? Tôi nào có làm lỗi gì đâu ngoại trừ muốn yêu và được yêu chứ??
Nói đến đó, Tú Quyên đã gục mặt xuống khóc nức nở. Tôi đến sau lưng Tú Quyên, quàng qua vai nàng, thốt lời đáy lòng với nàng:
- Xin lỗi Quyên! Thật ra Bàng cũng yêu Quyên lắm. Chẳng qua, anh không quên được người vợ cũ của anh. Anh lo….

Tú Quyên xoay người lại, mắt đẫm lệ, nàng hôn tôi. Lần này, tôi nhiệt tình hôn trả lại. Lý tưởng, sự kiên trì chung thủy giờ đã giục bỏ mẹ vào xó nào. Lưỡi quyện lưỡi, tôi lại có được vị giác ngọt ngào ấy. Cặp ngực Tú Quyên phập phồng sau lớp vải mỏng cứ dụi cà và ngực tôi và thích hơn nữa là hạ bộ tôi có dịp kè kè ở phần lông đen của Tú Quyên làm cu tôi cương lên thấy rõ. Chợt, Tú Quyên cắn mạnh vào vành môi tôi, mạnh đến nỗi bật máu. Tôi đau quá xô Tú Quyên ra và la:
- Aây da, đau quá, tại sao làm vậy hở Quyên?
- Xí!!
Tú Quyên xì môi, rồi cười một nụ cười thật thỏa mãn:
- Ai biểu anh nãy chọc em đến khóc làm chi? Chị Thảo làm anh không quên được thì em cũng đóng dấu lên người anh rồi, anh sẽ không quên được em đâu hả anh?
- Ừ! Không quên đâu, giờ tới phiên anh đóng dấu lên người em à nha!

gai khoa than

gai khoa than la gi ?

Thằng cướp quì trên sàn ngay trước háng Dì. Không như thằng trước, nó không cầm cặc mà chỉ chụp lấy eo Dì, nó cười cười, mông nó sàng sàng rồi... đâm tới. Chỉ một phát, hạ bộ nó đã áp sát vào của Dì… Dì vẫn cắn môi, một bàn tay níu lấy chéo tấm bạt che mưa mà ghì mạnh… 

Mới đầu nó chơi Dì thật chậm… nhưng ít phút sau, nó bắt đầu gia tăng tốc lực… hình như Dì chõi hai chân xuống sàn tàu để nâng mông Dì lên cho bớt đau vì mỗi cú nắc của nó, cặc nó đâm ngược từ dưới lên đẩy mông Dì lên khỏi bao gạo… Chỉ chút xíu sau thì thằng thứ hai cũng cùng chung số phận như thằng trước… nó ghịt chặc eo Dì, ưỡn mông đâm cặc sát vào trong lồn Dì, giữ chặc ở đó rồi người nó giật lên từng cơn… Xong, nó đứng dậy để Dì nằm ngữa, lõa lồ trên bao gạo… 

Hai thằng vừa hãm Dì cười lớn, xí xa xí xồ một hồi thì vài thằng gom lại xung quanh Dì bỏ mặc các cô kia đang nằm trần truồng, co rút, thúc thít khóc… 

Một thằng thứ ba bước tới, nó xụt xụt cho cặc cứng lên, quì xuống giữa háng Dì rồi đâm cặc vào lồn Dì… Dì vẫn cắn môi chịu đựng. Nhưng nó không nắc như hai thằng trước… Nó lòn tay ôm eo ếch của Dì rồi kéo Dì ngồi dậy, tay kia nó bợ mông Dì rồi bồng hẳn Dì lên… Xong nó quay người ngồi xuống chỗ của Dì hồi nảy và nằm ngữa ra, nó lôi Dì nằm phủ lên người nó. Khi đã vào vị trí, nó bắt đầu nắc ngược lên, chậm rải, từ tốn… Tôi thấy hai tay Dì nắm chặc lại thành nắm đấm, Dì vẫn không một tiếng rên la… 

gai khoa than

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

gai khoa than

Xem gai khoa than hay nhat 2014

Mắc xong bộ đồ lót lên dây Phương lại quay lại tiếp tục gội đầu cho Tèo .Cặp vú bánh dày lúc lắc trước mắt thằng bé ,Đô cảm thấy ghen tỵ với bạn ,bực mình lại sẵn có ca nước lạnh trong tay nó tạt mạnh vào Tèo . Đang lim dim mắt bị hứng trọn ca nước lạnh vào người Tèo nhảy dựng lên vô tình bàn tay cô Phương tuột xuống chạm vào con cu thằng bé
“Ơ “ Phương đỏ mặt ngước lên nhìn Tèo nhưng tay cô vẫn đặt ở cu thằng bé ,Tèo cũng ngơ ngác nhìn Phương .Con cu Tèo trong tay Phương cứ mỗi lúc lại to lên nóng dần , không biết từ lúc nào Phương cứ miết tay lên con cu hồng hồng căng cứng từng nhịp một.
“A..a........a..........a” Không chịu nổi những kích thích liên tục con cu Tèo phun ra một dòng nước đặc sệt may Phương tránh kịp chứ nếu không dính vào mặt rồi

Sau khi xuất xong Tèo rũ người xuống vì mệt nó thuề thào nói 
“Thích quá cô ơi“
“Thế à “ Phương trả lời giọng cố giấu đi chút bối rối
“Tay cô sờ vào cu em thích thật” Tèo bô bô

“Cô sờ cho em nữa đi “ Đô sấn sổ bước tới giương con cu nó ra 
Phương lúng túng quay mặt đi tránh nhìn trực tiếp vào con cu thẳng căng của đứa học sinh , tay cô từ từ nắm lấy con cặc thứ hai sục nhè nhè 
Giống như Tèo chỉ vài phút sau Đô cũng hết chịu nổi đái tè ra sàn nhà
“Không được nói với ai chuyện này đâu đấy “ Phương đe hai đứa nhỏ cô vội vã mặc lại quần áo 
“Vâng ạ” Tèo và Đô mặt hí hứng chúng đồng thanh trả lời 

Vì trời vẫn mưa ngày càng nặng hạt nên Tèo ,Đô phải nghỉ lại nhà cô giáo ,Phương nấu cơm cho cả ba người .Thái độ của ba người hơi ngượng ngạo Phương tránh trò chuyện với cả Tèo lẫn Đô chúng cũng nín lặng vẻ sờ sợ
Đến giờ ngủ Phương xếp mấy cái mền xuống đất Tèo và Đô chỉ cần vài phút là ngáy o ....o .Phương nhìn chúng mỉm cười cô lên phòng gọi cho chồng
“Chào em “ Giọng nói quen thuộc vọng đến 
“Anh yêu ,anh có khỏe không “ Phương hỏi chồng
“Bận lắm em ạ.Công việc của anh dao này ........................” Không chờ cô hỏi đầu dây bên kia đã tuôn một tràng những chuyện về những chuyện buôn bán .Phương nghe mà chả hiểu gì cả 
“Bao giờ anh lên thăm em “ Bằng một nỗ lực đáng ngạc nhiện Phương ngắt lời chồng 
“Ờ chuyện đó.........anh sẽ lên sớm thôi” Chồng Phương ầm ừ 
“Bao giờ vậy anh “ Phương nài nỉ hỏi
“Để sang tháng đi công viêc........” 
“Cạch “ Phương gác máy trước khi cô nghe hết câu trả lời , cô đã quá biết cái kiểu ỡm ờ của chồng .Anh ấy thì chỉ có biết công việc thôi ,cảm thấy bức bối nóng nực khó chịu Phương với tay lên bàn cầm lấy chai nước tu một hơi. Nhưng chai nước gần như rỗng không chỉ có một ít cặn ở đáy chai Phương chặc lưỡi bước khỏi giường xuống dưới nhà tìm nước uống .Chiếc tủ lạnh duy nhất trong nhà Phương được đặt ở phòng khách nơi Tèo và Đô ngủ .

Đang dò dẫm trong bóng tôi thì Phương đá phải một cái gì mềm mềm 
“Úi da” Một tiếng kêu nhỏ nhỏ phát ra 
“Ai vậy, Tèo phải không “ Phương hỏi nhỏ
“Em đây ạ “ Tèo nhận ra giọng cô giáo nó 
“Sao lại nằm ở đây “
“Bọn em ngủ hay lăn lung tung lắm “ Thằng bé nhe răng cười hàm răng lấp lóa trong đêm “Cô tìm gì thế ạ” 
“Lấy cho cô cốc nước ở trong cái tủ lạnh đằng kia kìa ‘ Phương chỉ tay về phía góc nhà 
“Vâng ạ “ Tèo ngoan ngoãn trả lời , rồi không cần bật đèn nó đi lại chỗ tủ lạnh lấy hẳn một cốc nước đầy mang lại cho Phương 
“Cảm ơn em “ Phương cầm lấy cốc nước từ tay đứa học trò ngồi xuống nhấp từng ngụm nhỏ .Nước lạnh xoa dịu nỗi tức tối trong lòng ,một lúc sau Phương quay qua nhìn thấy Tèo vẫn ngồi cạnh mình mắt chăm chú nhìn cô 
“Sao thế chưa ngủ tiếp đi “ Phương mỉm cười với đứa trẻ
“Em không muốn ngủ ,em muốn ngắm cô” Tèo nói thẳng thừng
“Vậy sao “ Tự nhiên Phương cảm thấy vui vui khi nghe thằng bé khen “Tèo thấy cô đẹp không “
“Cô đẹp lắm hơn tất cả bọn con gái vùng này “ Tèo vung tay hăng hái thao thao 
“Đừng bốc thế “ Phương ấn ngón tay vào trán thằng bé 
“Ở vùng này ai cũng lội ruộng suốt ngày làm gì có ai chân trắng như cô “ 

Nghe thằng bé nói Phương chột dạ liếc xuống chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn khi ngồi xuống lộ ra gần hết đôi chân trần .Theo phản xạ Phương cầm lấy vạt váy kéo xuống
“Đừng cô cứ để thế ,em muốn nhìn thêm “ Tèo nắm chặt lấy tay Phương năn nỉ 
Phương im lặng không nói gì nhưng vạt váy được dịch dần dịch dần lên rồi tốc ngược lên lộ ra chiếc quần lót nhỏ xíu màu trắng 
“Thế này được chưa “ Phương nói qua hơi thở hổn hển 
“Chút nữa đi cô “ Tèo nằm bò xuống sàn nhìn ngược lên
“Cô kéo lên hết cỡ rồi “ Phương nói 
“Còn cái quần đó “ Tèo rờ tay vào giữa hai chân Phương bóp *** cô qua lớp vải quần lót mỏng manh
“Thế thôi “ Phương cương quyết trả lời

Tèo tiếc rẻ nhưng cũng không nài thêm tiếp tục mò mẫm bàn tay quanh *** Phương nó cảm thấy hình như có nước rỉ ra .Tèo chầm chậm lách ngón tay qua khe quần lót ,ngón tay nó miết mạnh trên mép *** Phương ,chui tọt vào cái lỗ *** hé mở.Nó nghe rõ một tiếng rên “Hự “ nho nhỏ từ miệng cô giáo ,thọc vào rồi nó ngoái tít ngón tay trong âm hộ Phương .
10 phút trôi qua chỉ còn tiếng thở hỏn hển của cả hai người đột nhiên Phương gật tay Tèo ra khỏi người mình rồi chạy lên phòng đóng cửa đánh rầm .
Còn lại một mình Tèo đưa bàn tay còn dính đầy nước nhờn lên miện liếm ngon lành 

“Mày sướng nhé “ Đô nghe bạn kể mặt tím lại vì tức “Thế mà không gọi dậy bạn bè thế đấy “
“Hê hê thì cũng tại mày ngủ say quá “ Tèo rung đùi cười đắc ý “Nhưng đừng buồn từ hôm đó tao rút ra một chuyện “
“Chuyện gì “ Đô nhăn mặt hỏi
“Bà này cũng dâm lắm chứ chẳng chính chuyên gì đâu “
“Vậy à “ 
“Ừ hôm nay tao với mày lại chặn bà ấy trên đường “
“Tụt váy nữa à “ 
“Gần như thế thôi nhưng lần này mày phải để tao chỉ huy “
“Tao cần gì phải tranh với mày “