Gai khoe buom

Một tiếng khóc vang vọng len lỗi vào những giấc mơ cay đắng trong tôi, ai khóc vậy, ai lại khơi lại cái giấc mơ củ đó ai….? Ai ???????.
Giật mình tỉnh giấc sau một đêm đam mê xác thịt tê dại và lạc lõng 
-hức….khich…híc……- từng âm thanh vang vọng trong căn phòng tẻ nhạt
Khẻ nhích người sang nhìn vào bên cạnh, một cơ thể, một làn da trắng mịnh hoang dại đang lân lê trước mắt. ,một lần nữa, cơ thể đó giọng nói đó khiến cái con dục vọng trong tôi lại trổi dậy mạnh mẽ thêm một lần nữa, khẻ nâng cánh tay nặng trỉu chạm nhẹ vào bờ vai đang run run đó.
-đừng chạm vào tôi đồ khốn nạn hức…………
Câu nói đó khiến đôi bàn tay khô ráp của tôi chợt khựng lại, một cảm giác tội lỗi đang lớn dần trong tôi, tại sao tôi lại có cái cảm giác đó nhỉ, chỉ là mua vui thể xác thôi thì làm gì lại có cái cảm xúc đó được chứ, ngủ với biết bao nhiêu cô gái bán hoa rồi mà giờ lại có cái cảm giác nó, điên thật rồi, điên thật rồi………………..
Tôi thở phào cười nhạt một cái rồi cố nhất mình dậy với tay lấy cái bóp da trên bàn. Tôi móc ra 2 tờ 500 ngàn rồi thẩy sang phía bên người đó
- nhiêu đó đủ chưa – tôi cười nhạt
- đồ khốn nạn, chó đẻ 
Người đó bật dậy, một bàn tay nhỏ xé toạt không gian vào mặt tôi một cái bốp, người tôi chợt nóng rang lên sau có tát trực diện đó, nhưng cơn nóng giận trong tôi bỏng bị dập tắt lập tức khi trước mắt tôi bây giờ là một gương mặt thất thần, hai viền mắt thâm quần, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi tèm lem. Ơ cái gì vậy trời, tôi chết đứng người ra chưa kịp hiểu chuyện gì thì bốp bốp…….thêm hai cái tán nữa ngay vào mặt tôi, nhưng cơ thể tôi lại đứng ngơ nga không động đậy để mặt sức con nhỏ này đánh, chát bốp chen chát……đếm nãy giờ chắc củng hơn cả chục cái, con nhỏ cũng đả ngừng tay, thay vì đánh thì lại ụp mặt xuống khóc nức nỡ. đánh thì chịu được chứ mà con gái rơi nước mắt thì bực bội vô cùng. Ngồi đơ ra cũng chừng 5 phút thì tôi như muốn điên nên hét lên
- khóc cái đéo gì – tôi hét to
- im đi thằng khốn nạn – không vừa con nhỏ đáp lại
- mẹ làm như còn trinh không bằng ấy – tôi hặm hự
- thằng khốn nạn, mày lừa tao rồi còn nói cái giọng mất dạy như vậy nữa hã – con nhỏ gong miệng lên hét to
Nước mắt lại tiếp tục giàn giụa trong căn phòng, căn phòng giờ chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt máy kia, và tiếng khóc của con nhỏ. Tôi bực dọc đứng phắt dậy rồi đi xăm xăm lại nhà tắm bỏ mặt con nhỏ vẫn nằm đó khóc, vừa cởi cái khăn ra khi nhìn xuống dưới thằng nhỏ thì tôi như bị hang triệu con dao găm thẳng vào tim, có một vệt máu khô trên đầu thằng nhỏ, cái gì đây?. Đừng nói là……………….tôi đơ ra chừng 5 phút rồi cố lấp bấp miệng 
- con…nhỏ…nà…y..còn…trinh hã trời……………..
Một kí ức chợt ùa về trong cái mớ lộn xộn trong tìm thức, hôm qua khi cho vào thì có một cảm giác vướng vướng và một sự đau rát ngay đầu cu, đừng nói với tôi rằng lúc đó, tôi đả cướp đi một sự trong trắng của người con gái đó nge, không không thể nào, chắc không phải đâu. Tôi cố gạt phăng những cái ý nghĩ rối bời ra khỏi đầu, nhưng càng cố gạt ra thì cảnh tượng tối qua càng rõ hơn trong đầu tôi, cố trấn an bằng những giọt nước lạnh te của buổi sáng sớm, sau khi trấn tỉnh được bản thân một phần nào tôi cố bước ra tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra, con nhỏ vẫn nằm đó, từng tiếng nấc vang vọng trong căn phòng khiến tim tôi quặng đau, cảnh tượng hôm nay cũng giống như ngày đó, ngày tôi dùng vũ lực để cướp mất sự trong trắng của người con gái tôi yêu tha thiết……………………………………� ��…….
Không gian trở nên im lặng đến đả sợ, tôi bước nhẹ nhàng thật chậm, thật chầm ngồi xuống cạnh người đó. Tôi khẻ chạm nhẹ vào cơ thể đó, một cách chậm rãi và nhẹ nhàng thì liền bị gạt phăng ra.
- đừng chạm vào tôi thằng khốn nạn………………….
Tôi lại ngồi chết chân tại đó không thể cố mở ra được bất cứ ngôn từ nào cả, ngoài kia dòng người nhộn nhịp ồn ào pha trộn nên cái bản chất thật sự của mãnh đất Sài Gòn. Tiếng xe cộ, tiếng những người bán hang rông vẫn vang lên đều ngoài kia, nhưng chỉ cách biệt có một bức từng rêu xanh thì trong này có một sự im lặng, mà ai cũng phải nổi gai ốc, một lần nữa tôi cố chạm nhẹ vào cơ thể đó, một sự đáp trả rợn người bằng sự im lặng
-anh…..anh xin lỗi………….- tôi cố nói
- xin lỗi có chả được sự trong trắng của tôi không? – người đó nói trong nước mắt
- vậy giờ em muốn sao? – tôi hỏi
- tôi muốn thằng khốn nạn như anh phải ngồi tù
Một câu nói không thể nào thẳng thắng hơn, tôi chết đứng người ra, không lẽ cuộc đời tôi phải chấm dứt bởi một sự lầm lỡ bởi cuộc vui xác thịt sau?. Tôi…..tôi không muốn
- tự làm tự chịu đi mày. Không muốn cức gì. Không thì giết người bich miệng đi
Một ý ngĩa chợt lé lên trong đầu tôi, tôi………tôi không làm được, tôi là thằng làm ra chuyện khốn nạn này, giờ lại muốn làm thêm một chuyện tày trời này sao. Tôi đứng thừ người ra một lúc rồi cố mở giọng yếu ớt nói
-không còn cách nào khác sao? – tôi cố nói
- KHÔNG – con nhỏ hét lớn
- ừ được rồi…………………..
Tôi bước đến chổ tủ quần áo sọt lấy bộ đồ mặt vào rồi chăm nhẹ điếu thuốc vào, điếu thuốc này là cuối cùng rồi, không biết hiếp dâm ở tù nhiêu năm nhỉ. Tôi rít nhẹ rồi thở dài một cái, từng ngụm khói cứ mơn mát ra đi trong sự im lặng của căn phòng, tôi sau khi mặt đồ đàn hoàn xong rồi tôi bước nhẹ đến cái giường cất giọng nói
-mặt đồ vào đi rồi đi với anh
- ĐI ĐÂU – con nhỏ hét lớn
- đi qua chổ công an – tôi thở dài
- qua đó làm gì
- em muốn như thế mà – tôi nói chậm rãi
Con nhỏ bật dậy nhìn tôi ngơ ra, nó nhìn tôi một lúc rồi nói giọng ngang ngạnh
- thằng khốn nạn , cướp đi trong trắng của tao rồi còn muốn đi bêu rếu hã – con nhỏ hét lớn
- vậy giờ cô muốn cái gì – tôi lúc này cũng nóng lên
- muốn giết thằng khốn nạn như mày – con nhỏ hét lớn
- được
Tôi bước xăm xăm ra khỏi cái phòng ngột ngạt ấy đi ngay xuống bếp, rút ra nguyên cây dao thái, tôi chạy nhanh lên căn phòng rồi thẩy cây dao lên phòng và nói lớn
- rồi đó làm gì thì làm đi. Mẹ nó………………………………..

gai khoe buom

Lưỡi Hoàng liên tục uốn lượn cọ sát 2 bên vách bướm cô Thu, hòa lẫn giữa những âm thanh thể hiện sự hưng phấn của một người đàn bà hừng hực lửa tình bên người tình trai trẻ. Cô Thu đắm chìm giữa những ngọn sóng ái tình do Hoàng tạo ra bằng chính sự khao khát của nó. Đối với Hoàng, sự ham muốn lén lút thập thò ngày nào đã được thay thế bằng những xúc cảm thật sự trên giường cùng người nó hằng mơ ước. Nỗi khát khao cô Thu không bao giờ vơi đi.
Vừa hôn nó lại vừa lùa lưỡi vờn dọc theo khe bướm xuống đến đến hậu môn cô Thu. Lơ thơ ít lông ngăn ngắn xung quanh 1 lỗ chum chúm lại, đầu lưỡi Hoàng ngoáy ngay chính diện hậu môn cô Thu, làm cô Thu rít lên ngây ngất.
Được là người tình của cô Thu, Hoàng tự tin sẽ đem đến cho cô Thu sự thỏa mãn, nó làm tất cả vì cô. Hai tay Hoàng nắm hai cổ chân cô Thu giang rộng ra, nằm ấp một bên mặt xuống giường, nó mút mạnh hột le bướm cô. Cô Thu nhắm chặt đôi mắt, cố khép hai chân kẹp đầu Hoàng lại.
- Uhhh... uhhh... e...m... emmm... s... ướnggg...
Hoàng ngồi bật dậy, bước ngang qua mặt cô Thu, tay nó sục con cu đang căng cướng làm cho cô thêm ham muốn.
- Cho em... hôn... thằng bé... của anh đi...
Đã có một sự thay đổi trong lời ăn tiếng nói của cô Thu. Trước kia cô luôn thụ động khi làm tình với chồng, không dám nói lên ham muốn cứ để mặc chồng cô muốn làm gì thì làm. Giờ đây cô sống thật với chính mình, không phải cô ăn nói thô tục gì đâu, chẳng qua cô thổ lộ với bạn tình cùng làm cho cuộc ân ái thêm sắc màu.
Hoàng yêu cô vì nhiều lý do. Cô Thu chu đáo ân cần với nó như mẹ với con, và không kém phần ngọt ngào, êm ái của người yêu. 
Hoàng hạ người xuống, vịn tay lên đầu thành giường, cu nó chỉa thẳng hùng dũng ngay trên miệng cô. Đôi môi hồng không cần son môi của cô Thu hé mở vừa đủ để cu nó chui tọt vào. 

Môi cô Thu chúm chặt bao quanh thân cu căng bóng của Hoàng, đầu cô Thu gục gặc lên xuống nuốt trọn cu nó.
Khắp cu Hoàng dính đầy nước bọt của cô Thu khéo léo nhả ra, tay cô bấu mạnh mông nó đẩy lên.
Nó cúi nhìn cô Thu say sưa bú cu nó làm nó càng thêm thích thú. Tay Hoàng sới tung mái tóc mượt mà của cô Thu, người đàn bà của đời nó. Cô Thu kéo cu nó ra ngoài, chóp lưỡi nhọn của cô Thu rê quanh đầu khất đỏ hồng của nó, lắm khi chọt thẳng lổ đái cu Hoàng. Hoàng lặng người theo cảm giác, hơi thở nó trở nên nặng nhọc.
Mông nó ngồi nhẹ trên ngực cô, cô mút mạnh thật sâu trong miệng cô. Khi cô hơi dợn người khó thở vì cu nó thọc mạnh trong miệng cô, nó thấy thương cô lắm. Hoàng lăn người qua bên cạnh cô, chân kẹp ngang bụng cô, nó kéo cô nghiêng mặt hôn cô. Nụ hôn của tình yêu - tình yêu kiểu đũa lệch - nó trao cho cô không đắng đo suy nghĩ. Có nhiều Hoàng cũng nghĩ về thằng bạn thân, chắc nó không can đảm gặp mặt Tuấn, nhưng nó nghĩ không bao giờ nó thôi gặp cô Thu. Ôi tự dưng nó nghĩ đến chữ "cha dượng", nó đang ở địa vị là đó với thằng bạn nó. 

Hoàng chợt tự cười trong lòng, nó cố xua điều đó đi mà nghĩ về hiện thực.
Cô Thu đang thì thầm vào tai nó nghe nhưng mật ngọt.
- Đút vô đi anh... em muốn... lắm đó...
Hoàng ngoan ngoãn ngồi lên.

gai khoe buom

gai khoe buom la gi ?

Tôi nhổm hẳn cả người để mút bú tận tình trong háng Lan, để lộ ra một con cu vừa to vừa dài, lông lá mọc um tùm bao bọc lấy chung quanh hal hòn dái đong đưa, hai cái mông đít chắc nịch của tôi thỉnh thoảnh lại gồng hẳn lên. Tôi muốn cho Vân nhìn thấy xxx tôi nên cứ nhấc háng lên để lộ con xxx. Tôi nhìn ra ngoài thấy Vân đang chăm chú nhìn vào đấy. Tôi nhìn thấy ở bên ngoài Vân đang rà những ngón tay của mình xuống dưới cái mép xxx bé nhỏ xinh xinh của Vân. Tôi nghĩ giá mà thay ngón tay kia bằng cái lưỡi của tôi, Tôi muốn cái lưỡi của mình được nâng niu âu yếm cái lòn trinh vủa nàng. Chắc vừa sướng mắt vừa cho tay vọc xxx mình làm cho Nước trong xxx của Vân đã trào ra. Vì bị xúc cảm quá mãnh liệt, Vân khó giữ được tiếng nàng rên lên nho nhỏ bên ngoài cửa phòng. Tôi mỉm cười vì con nhỏ đã chết vì con xxx của tôi làm cho ra nước mà chỉ bằng mắt thì không hkó để địt nó rồi.

gai khoe buom

Truyện này mình viết chơi cho vui, nội dung là viết tiếp phần của phần vắng chồng cũ(bộ nguyên gốc đầu tiên, có 7 chương) nhưng viết theo kiểu song song. Nghĩa là ở đây nhân vật chính không phải là Hà Anh mà là Phong, chồng Hà Anh. Mình nói trước là ý tưởng,cách hành văn hay bất kì cái gì mà các bạn đọc trong này mà cảm thấy quen thuộc là điều hết sức bình thường,mình không sáng tác, mình lấy bên này một ít, chắp bên kia một ít(mình chôm từ rất nhiều nguồn khác nhau, nhưng không phải từ những truyện sex khác, chỉ chôm các cảnh sex của truyện khác mà thôi), mình chỉ thêm phần kết nối giữa các phần mình trộm về để cho nó liền mạch mà thôi.Mà tiết tấu của truyện này rất chậm, và các cảnh về sex thì mình nghĩ là khá tệ, nhưng nếu bạn nào thích truyện có tình tiết, có nội dung, tâm lý tình cảm của nhân vật hợp lý thì các bạn có thể đọc cho vui.Truyện này sẽ không có swing, cũng không có những tình huống ngoại tình một cách công khai, tất cả đều lén lút, không có cưỡng hiếp, và nhất là không có chuyện nhân vật nữ có quan hệ sex với qúa nhiều nhân vật nam nào. Điều quan trọng là viết chơi,giúp các bác giải trí, mà mình viết dở quá thì cũng chửi nhẹ nhàng thôi nhé, vì mình viết thế này mình cũng có được cho tiền đâu, muốn chia sẻ cho anh em có truyện đọc thôi.Hoho, sex một cách lành mạnh và hợp pháp.

Chap 1: kích thích đầu tiên 
Trở lại thời điểm cách 1 năm Phong(chồng Hà Anh) về nước.
Hôm nay Phong ra sân bay để đón bố mẹ vợ, chẳng là tháng trước Hà Anh đã nói với Phong về chuyến đi Châu Âu du lịch của bố mẹ vợ để cho Phong chuẩn bị.
Đến sân bay từ sớm, Phong đợi gần 1 tiếng đồng hồ thì cũng thấy bố mẹ vợ.Bố vợ,ông Quang ,hai bên tóc mai cũng đã hơi hoa râm, có điều nhìn qua vẫn có vẻ rất hoạt bát, ăn mặc cũng rất khéo léo, lịch sự, không hổ là một doanh nhân thành công. Bên cạnh ông là một người phụ nữ trung niên nhưng rất xinh đẹp, ăn mặc cũng rất hợp với vóc dáng, trong sự ung dung cao quý có xen lẫn chút đoan trang tao nhã.
- “Bố, mẹ, con Phong đây”. Phong gọi to khi trông thấy bố mẹ vợ mình.Sau một hồi ngơ ngác thì ông bà cũng nhìn thấy Phong.
- “Phong đấy ah,con đợi lâu chưa”, bà Loan đon đả trả lời, giọng bà có vẻ thoáng mệt sau một chuyến bay dài.
- “Cũng không lâu ah, bố mẹ đưa hành lý cho con rồi ra xe, bố mẹ về nhà nghĩ cho đỡ mệt ”
- “uhm,về nhanh thôi,bố mẹ mệt lắm rồi”.
Bố Hà Anh, ông Quang sắp 55 tuổi, đang làm tổng giám đốc của một công ty lớn, còn bà Loan thì sắp 50. Bà Loan lấy ông khi 19 tuổi, một năm sau thì có Hà Anh. Hồi xưa bà làm y tá nhưng đã nghĩ việc từ lâu để chăm sóc chồng con khi chức vụ của ông ngày càng cao. Cả hai ông bà còn khá trẻ so với tuổi của mình vì có điều kiện chăm sóc sức khỏe tốt với tập thể dục thể thao đều đặn. Đợt sang châu Âu này là đi thăm bạn bè với người thân, ông Quang có 2 người em trai ruột sống ở đây.

Trên xe ô tô.
- “Bố mẹ qua đây định ở chơi bao lâu”.
- “Oh,bố mẹ định ở đây khoảng 1 tuần để gặp gỡ bạn bè cũ,sau đó thì về thành phố A để thăm gia đình 2 chú, nếu có thời gian thì sẽ trở lại đây 1 tuần để đi đâu đó”
- “Vâng,thế con sẽ làm tài xế cho bố mẹ trong 1 tuần này, hiện tại con cũng rảnh, bài vở không nhiều”.
- “Thế thì tốt quá,nhưng không làm phiền việc học của con chứ”
- “Không sao đâu mẹ ah”.
- “Thế thì tối mai con rảnh thì đi với bố mẹ, ngày mai bạn bè người việt bên này có tổ chức một buổi tiệc họp mặt”
- “Vâng, bố mẹ về nghỉ cho khỏe,tối mai con chở bố mẹ đi”.
Xe chạy khoảng 30 phút thì từ ngoại ô vào đến nhà của Phong. Phong đi học bên này,vì gia đình có điều kiện nên thuê một căn nhà có 2 tầng, tiện nghi đầy đủ cả. Sau khi về đến nhà thì Phong thu dọn cho bố mẹ vợ ở phòng ngủ phía trên lầu 2. Sau khi ăn uống xong thì ông Quang và vợ lên lầu nghỉ ngơi. Vì bay một chuyến bay dài,dù có ngồi khoang dành cho doanh nhân đi nữa thì ông Quang cũng cảm thấy mệt mỏi, với lại cộng với việc thường xuyên đi công tác ở nước ngoài nên ông khá thoải mái với việc thay đổi múi giờ nên đi vào giấc ngủ rất nhanh. Còn bà Loan không được như ông chồng, sau một hồi thao thức cũng không ngủ được. Bà nằm trằn trọc trên giường vì không quen với múi giờ, nằm ngủ hoài không được bà cũng buồn chán, cũng cảm thấy khát, bà ngồi dậy đi xuống bếp để kiếm gì uống. Đi qua phòng Phong thì thấy còn sáng đèn, cửa chỉ khép hờ, bà Loan nhìn vào thì thấy Phong đang cắm đầu làm việc bên máy vi tính. Bà Loan nghĩ thầm”con Hà Anh thật may mắn,lấy được người chồng vừa đẹp trai vừa giỏi giang”, bà vui mừng thay cho con gái mình. Xuống bếp,bà mở tủ lạnh để kiếm nước uống,không cẩn thận bà va phải vật gì đó làm nó rớt xuống sàn, tạo nên tiếng ồn trong màn đêm yên ắng. Phong đang ngồi làm việc thì nghe thấy âm thanh lạ, anh ngồi dậy để xuống bếp thì thấy mẹ vợ mình đang lúi húi mở tủ lạnh.
- “Mẹ đang tìm gì đó, có cần con giúp không”
- “Phong ah,con chưa ngủ sao? Mẹ không ngủ được nên xuống uống nước thôi”
- “mẹ uống gì ah, uống bia cho mát nhé”
- “uhm,cũng được”
Sau khi lấy bia xong, hai người bước vào phòng khách nhỏ bên trong, mặt đối mặt ngồi xuống ghế sofa.
- “Con đi học bên này 1 năm rồi, đã quen với việc xa nhà chưa” bà Loan uống một ngụm bia mát lạnh,sau đó quan tâm hỏi han anh con rể.
Phong uống một ngụm bia sau đó tính trả lời, vừa định nói ra câu gì đó, anh không cẩn thận nhìn thấy bà mẹ vợ hớ hênh lộ hàng. Vì đang là ban đêm và đang ở nhà nên bà Loan mặc bộ đầm ngủ, bộ đầm ngủ này rất dài che cả xuống dưới bắp chân, nhưng đó là lúc đứng lên, bây giờ bà Loan ngồi trên ghế sofa, còn gác chân lên ghế, vừa đúng vào góc độ của Phong, chiếc quần lót màu tím có thêu hoa văn của bà mẹ vợ đập vào mắt anh. Có trời cao chứng giám, anh không cố ý nhìm trộm đâu nhé. Đây là lần đầu tiên Phong rơi vào hoàn cảnh này, nhìn thấy phụ nữ lộ hàng hơn nữa là bà mẹ vợ,nên Phong cảm giác hơi ngại ngùng, đồng thời lại có vẻ gì đó khoan khoái. Trước nay đến giờ Phong là người yêu vợ thương con,lại đam vê công việc nên không gái gú bên ngoài gì. Huống hồ đã xa vợ 1 năm mặc dù nhiều lúc muốn đi xả nhu cầu nhưng vì yêu vợ lại sợ mắc bệnh vào thân nên anh còn chần chừ chưa đi thử, nay rơi vào hoàn cảnh này thì làm sao thằng nhỏ của Phong không ngốc đầu lên được chứ.
- “Phong, con bị gì vậy...con..., thằng này...” 
Bà Loan phát hiện ánh mắt của con rể hơi lạ lạ, còn tưởng nó không được khỏe, nhưng khi nhìn kĩ lại cô phát hiện ra lí do khiến Phong có thần sắc dị thường, thì ra mình đã hớ hênh lộ hàng.Bà Loan xấu hổ đến nỗi đỏ ửng cả khuôn mặt, vội đưa chân xuống dùng tay giữ lấy chiếc đầm ngủ, nhưng hành động này càng làm Phong thấy khó xử, thậm chí muốn mau chóng rời khỏi, chỉ là không giải thích được tại sao, trong lòng anh lại dấy lên một nỗi mong chờ muốn được nhìn thêm một chút nữa... 
- “Phong, con...con...” 
Bà Loan thẹn quá hóa giận khi nhìn thấy Phong cứ chúi mắt nhìn vào chỗ đó của mình, bà muốn trách mắng Phong một trận, nhưng vừa định nói ra chợt ý thức được mình nên trách mắng nó như thế nào đây,chuyện tế nhị như thế này, nói ra thì bà thêm xấu hổ. Hơn nữa Bà Loan hiểu lỗi lầm không thuộc về Phong, lỗi thuộc về mình vô ý mới phải. Phong là đàn ông đang thời kì trai trẻ lại xa vợ lâu ngày thế mà mình lại quá hớ hênh, đi gác chân lên trước mặt con rể. Bà Loan là người từng trải, bà hiểu rõ hành vi này khích thích không nhỏ đối với đàn ông.
- “Mẹ, con xin lỗi...” Phong lên tiếng để phá vỡ tình cảnh xấu hổ này. 
- “Xin lỗi cái gì chứ, có chuyện gì đâu chứ , nói lung tung gì thế...” bà Loan vờ đánh trống lảnh để cho trôi qua chuyện này. Bà Loan mỉm cười dịa dàng từ tốn nói:
- “Thời gian không còn sớm nữa, con cũng đi nghỉ sớm đi.” “Ây da!”
Bà Loan vừa mới đứng dậy, không biết có phải là vì quá căng thẳng nên mất thăng bằng, vấp chân muốn ngã xuống đất. Phong phản ứng nhanh nhạy, vội nhảy phốc một cái xông qua đó đỡ lấy Bà Loan sắp ngã, ai ngờ Bà Loan thấy Phong lao tới càng hỗn loạn hơn, trong lúc lúng túng ngã thẳng vào lòng của hắn, trong tích tắc một cơ thể mềm mại lọt vào vòng tay hắn, một mùi hương quyến rũ của đàn bà xông lên mũi. Điều khiến người ta đỏ mặt khó xử hơn nữa là Phong cảm giác được dưới lớp váy ngủ của bà mẹ vợ Bà Loan không mặc áo lót, hắn có thể cảm nhận hai bầu ngực căng tròn và nóng hổi khi Bà Loan tựa vào hắn. Tay Phong đang đặt trên mông bà Loan, anh có cảm giác đang sờ vào một cái gì đó thật mềm,không kiềm chế được anh bóp một cái rồi xoa nó. 
- “Ah, Phong, mẹ không sao, mau buông mẹ ra...” .Người bà Loan như bị điện giật khi Phong xoa tay và bóp mông bà, *** đã ươn ướt vì bị kích thích. Thật ra tâm trạng lúc này của Bà Loan còn căng thẳng hơn Phong, bà không những nhịp tim đập nhanh từng hồi, hơn nữa còn xấu hổ muốn kiếm cái lỗ chui xuống, bà đang nghĩ không biết sau khi liên tiếp xảy ra những việc tối nay, Phong có thay đổi cách nhìn về bà mẹ vợ này không. 
Phong vội buông bà Loan ra, lắp bắp nói nhanh: 
- “Con...con về phòng đi nghỉ trước đây.”
- “Ờ!” 
Bà Loan vội ừ hử một tiếng, hai bàn tay che lấy khuôn mặt nóng bừng bừng, chạy nhanh về phòng của mình, may mà ông Quang đã ngủ, không nhìn thấy khuông mặt đỏ bừng bối rối của bà lúc này . Rất lâu sau đó, nhịp tim đập thình thịch của bà Loan mới trở lại bình thường, bà nhìn vào khuôn mặt ửng đỏ của mình trong gương trang điểm, trong lòng tự oán trách, tự nhủ sau này sẽ cẩn thận hơn, tuyệt đối không để những chuyện như đêm nay xảy ra thêm một lần nữa, dù chỉ là ngoài ý muốn, ngộ nhỡ bị Phong hiểu lầm là mình cố ý quyến rũ thế thì rắc rối to đây.Bà Loan cảm thấy những việc này là chuyện xấu hổ nhất của cả đời bà, mẹ vợ và con rể tiếp xúc thân mật với nhau, nếu người khác biết được thì bà chỉ có chết mới thoát khỏi sự nhục nhã này. Nhưng bà cũng nghĩ lại giây phút kích thích khi Phong ôm bà vào lòng, mùi cơ thể đầy nam tính của Phong khiến bà rạo rực, cả ánh mắt nhuộm đầy tình dục khi Phong nhìn vào chỗ đó của bà, đôi tay rắn chắc, và cái xoa của Phong. Miệng bà Loan rên rỉ, bà đã không tự chủ được mà cho tay vào *** của mình để kích thích nó, tay còn lại đưa lên ngực mình. Càng nghĩ về giây phút tiêu hồn đó tay bà càng hoạt động nhanh hơn, nước trong *** bà cũng ra nhiều hơn. Bỗng có tiếng trở mình của ông Quang, bà giật mình như vừa ăn vụng bị ông Quang bắt gặp, cũng chính lúc này *** bà Loan đã không còn kiềm chế được nữa, bà nằm gục xuống bàn trang điểm miệng vẫn còn rên rỉ sau khi cơn cực khoái qua đi. Nằm nghỉ trong chốc lát bà đi vào phòng tắm để rửa sạch cơ thể và thay áo ngủ. Bà lên giường nằm với chồng, nhìn qua ông chồng, bà thở dài ngao ngán. Ông Quang đã cao tuổi nên đã qua thời kì sung sức, lại đi công tác thường xuyên, khiến cơ thể hừng hực như lửa đói của bà luôn rơi vào tình trạng thiếu thốn. Bà lại là một người phụ nữ truyền thống, đâu phải người phụ nữ nào cũng ngoại tình khi thiếu thốn,thực tế bà chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Nhưng qua chuyện hôm nay, có sẽ cuộc đời bà sẽ bước sang một trang mới, mà chính bà cũng không biết. Bà Loan nằm ngủ với tâm trạng phức tạp, bà nhớ đến chồng,nhớ đến Hà Anh, nhưng những hình ảnh của Phong dần dần lấp đầy tâm trí của bà, bà đi vào giấc ngủ với nụ cười trên khóe môi.

gai khoe buom

Xem gai khoe buom hay nhat 2014

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

[X] Close.