Gai khoe lon to

Dù đang dịp nghỉ hè, nhưng ba má tôi cũng gởi tôi vào Sài Gòn học. Ba má tôi nói Sài Gòn có nhiều thầy giỏi có thể luyện thi đại học cho tôi. Thật ra ba má tôi chỉ muốn tôi xa Linh, cô em con dì và cũng là người yêu của tôi. Tôi trọ học tại nhà bà Tuyết, một người quen thân. Bà Tuyết có căn nhà khá rộng cho học sinh thuê và nấu cơm tháng cho họ.

Có đến trên 10 học sinh nam nữ ăn ở tại đây, nhưng họ đã về quê hết rồi. Thật là buồn khi ngồi một mình trong căn nhà đìu hiu nhìn những cơn mưa thất thường ào tới, nhìn những vũng nước đọng trên con đường tráng nhựa lồi lõm, nhìn những hàng cây ủ rũ ven đường…Tất cả đều buồn bã như tâm hồn tôi. Thật là “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” !
Tôi đang ngồi nhìn cảnh vật thì nghe có tiếng bà Tuyết từ phía sau nhà bếp:
- Cậu Minh xuống ăn cơm mau lên.
- Cái bà Tuyết này lúc nào cũng như đang bị cháy nhà.

Tôi vừa lẩm bẩm vừa đi ra nhà sau. Thấy mâm cơm ngon lành quá, nào là thịt bò xào, nào là canh chua, nào là trứng rán…, tôi vội ngồi xuống bàn cầm đũa ăn, vừa ăn vừa mời cho phải phép:
- Mời dì dùng cơm
- Dì mới ăn xong, con cứ ăn đi.
Tôi không khách sáo nữa, ăn một mạch gần sạch cả mâm cơm. Bà Tuyết nói:
- Thanh niên khoẻ thật. Cháu nói cháu mấy tuổi dì quên mất.
- Năm nay cháu đúng 17.
- À, mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Đã có cô nào chưa ?
Tôi mỉm cười nói:
- Cháu chưa nghĩ đến chuyện đó.
- Chưa nghĩ. Nói láo. Bộ tao không thấy sao.
Tôi ngạc nhiên nói thầm:
- Mình có quen cô nào ở Sài Gòn đâu, có cặp kè với ai ở đây đâu.
Tôi đánh bạo hỏi :
- Dì thấy gì ?
- Tao thấy mầy…
- Hồi nào, với ai?
- Hôm qua, với…mầy.
- Sao ?
- Thì ở trong buồng tắm đó. Xin lỗi, dì không tọc mạch đâu, nhưng tình cờ dì thấy. Mầy mãi mê quá, quên đóng cửa, quên cả để ý đến người chung quanh. Con làm vậy rất hại sức khỏe, mất tự nhiên. Tìm một con nhỏ nào đi. Thiếu gì.
Tôi nói :
-  Ở đâu mà tìm cho ra.
- À, để xem..Hay là…Tánh dì hay nói thẳng, có gì nói nấy. Nếu dì nói nghe không lọt tai thì xem như chưa hề nghe dì nói.
- Dì cứ nói.
- Con hãy nói hết sức thành thật. Xong rồi dì sẽ nói qua chuyện con. Con thấy dì có thể tái giá được không ? Hay là dì già quá, không ai thèm lấy ?
- Dì mà già chi. Hình như năm nay dì 45 tuổi. Nghe nói có nhiều phụ nữ đến…70 còn có bồ mà.
- Nhưng con thấy dì ra sao? Có còn hấp dẫn đàn ông không?
- Sao lại không. Người dì cao ráo, nước da trắng, mặt đẹp, hai cặp giò như ..các cô hoa hậu, lại thêm cái ngực…Bộ dì tưởng con không thấy dì ở trần sao…
Đôi khi dì cũng quên đóng cửa buồng tắm. Bà chủ nhà đỏ mặt nói :
- Thằng ranh con.
- Thôi, con không nói nữa đâu.
-  Nói nữa đi.
- Con xin lỗi dì nghe. Vì thấy dì ở trần mà con chịu không nổi, phải vô buồng tắm…
- Hiểu rồi. Thôi cứ như thế này…Mà thôi, không nói đâu.
- Dì cứ nói đi. Con biết tánh dì thẳng thắn mà.
- Thôi, thôi, không nói.
Bà Tuyết đứng dậy định đi ra nhà sau. Tôi níu bà ta lại:
- Nói đi.
Bà Tuyết ngập ngừng một lát rồi nói :
- Thôi, được rồi. Dì đề nghị như thế này. Dì …giúp con, con… giúp dì. Con biết là dì góa chồng 6 năm nay rồi. Dì rất cám ơn con nếu thỉnh thoảng con… ngủ với dì, một tuần chừng 2 lần. Dì …dì sẽ không lấy tiền ăn ở.

Đúng số tôi là số luôn luôn có đàn bà …Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh. Tuy bà Tuyết lớn tuổi, nhưng cái đó hề gì, nhất là khi bà Tuyết là một phụ nữ đẹp và sẳn sàng. Tôi cũng có nghe phong phanh người ta nói về tánh dâm của bà Tuyết, nhưng tôi không ngờ người đàn bà lớn hơn tôi gần 30 tuổi này lại khéo dẫn dắt câu chuyện đến chỗ bất ngờ thích thú như vậy. Tôi hỏi :
-  Bắt đầu từ lúc nào ?
- Ngay bây giờ.
- Vâng.
Tôi nói xong, mạnh dạn thò cả hai tay vào ngực bà Tuyết và vo vo đôi vú mướp đồ sộ, vẫn còn săn cứng không thua gì đôi vú của một thiếu nữ. Thấy tôi có vẻ hùng hổ quá, bà Tuyết nói :
- Minh hãy từ từ. Đối với phụ nữ, đừng quá hấp tấp. Hãy hôn ngực dì đi…sờ ở dưới đi . Đúng rồi . Ôi chao, đã quá…quá…ướt hết sì líp rồi nè…

Tôi không thể chần chờ được nữa. Bà già ở thuê đi chợ sắp về rồi, phải giải quyết gấp vấn đề sinh lý. Một thằng con trai sung sức và dâm như tôi làm sao chịu nổi khi hơn tháng rồi không được gần đàn bà. Tôi lôi bà chủ vào phòng, khóa cửa lại. Tôi thô bạo đè bà ta xuống giường, thô bạo tụt quần bà ta ra, thô bạo cởi tung chiếc sì líp, cái áo, cái nịt vú và nhìn khắp thân thể người đàn bà lớn tuổi này xem có gì khác hơn các người phụ nữ trẻ không. Rõ ràng là có khác lạ, nghĩa là nó hấp dẫn theo một khía cạnh khác, làm cho tôi say mê thêm. Cặp vú mướp đồ sộ, giống như một thứ trái cây đã chín mùi, da không mịn màng lắm nhưng còn rát săn chắc, cái bụng có một nếp nhăn mờ vì đã qua một lần sinh nở, cái mu khá cao có rất nhiều lông . Tôi vừa nuốt nước bọt vừa cho cu vào lồn bà Tuyết nắt lia lịa. Cái lồn không rộng, cu tôi lại khá lớn, nên đụ sướng quá, sít rịt như có ai bóp. Thỉnh thoảng bà Tuyết lại làm cho lồn nhép nhép, khiến tôi chỉ muốn trào ra, nhưng cố nhịn. Chúng tôi ôm nhau đụ hơn nửa giờ mà bà già ở thuê vẫn chưa về. Tôi hỏi bà chủ :
- Dì muốn ra chưa ?
- Để hai người cùng ra một lần đi.

Bà chủ nói xong, vặn người, nẩy đít, ôm chặc lấy tôi. Tôi cũng làm như vậy và bắn tinh khí ra. Tôi mệt quá, định nằm lăn ra giường thì bà Tuyết nói :
-  Nằm trên người dì thêm chút nữa đi. Sao hấp tấp qúa vậy.

Tôi lại tiếp tục nằm trên bụng bà ta. Tôi mơ mơ màng màng rồi cứ trần truồng như vậy mà ngủ cho đến chiều tối. Lúc thức dậy tôi không thấy bà Tuyết đâu cả. Nhưng một lát sau bà ta vào phòng tôi với một ly cam vắt trên tay. Tôi hỏi:
- Bà già đâu rồi?
- Xin phép về nhà rồi.

Chúng tôi lại tự do thoải mái như một cặp vợ chồng. Chúng tôi nằm trên giường đùa nhau như hai đứa trẻ. Bà chủ lấy tay mân mê cu của tôi và hỏi :
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Tôi trả lời và lấy tay chỉ vào cặp vú bà Tuyết hỏi:
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Chúng tôi ôm nhau cười, xong rồi lại hôn nhau. Bà Tuyết nói:
- Trường có xa không?
- Xa. Không biết đi học bằng phương tiện gì đây ?
- Mua Honda mà đi.
- Không đủ tiền.
- Đây cho mượn.
- Sao giúp Minh nhiều quá vậy ?
- Chuyện nhỏ. Còn giúp nhiều hơn nữa kia.
- Giúp gì ?
- Đây không ấm ớ đâu, nói thẳng luôn.
- Cứ nói đi.
- Nếu không chịu thì thôi. Coi như không nói.
- Thôi đừng vòng vo nữa. Cứ nói đi.
- Muốn làm …trai chơi không ?
- Trai chơi là gì ?
- Có gái chơi thì có trai chơi. Nam nữ bình quyền mà.
- Có phải muốn nói làm đĩ đực không ?
- Đúng.
- Ai chơi mà làm. Ngoài ra rủi gặp mấy con mẹ xấu như ma, làm sao lên được mà …đụ.
- Đây lựa cho, với điều kiện là đừng quên đây. Hãy ở lại đây cho tới khi tốt nghiệp, đừng đi đâu cả. Chịu không ?
- Chịu. Nhưng chơi không hay là có tiền ?
- Sao khờ vậy. Làm tiền thì phải lấy tiền. Không những có tiền mà còn có nhiều nữa.
- Bà nào đẹp, miễn phí.
- Không cần thiết. Toàn mấy bà giàu cả. Tối mai sẽ có một bà, vợ giám đốc công ty cổ phần thương mại SEASIA. Nhưng Minh phải giả vờ mới được.
- Giả vờ gì ?
- Làm bộ còn trai tơ. Khéo chiều ý bà ta, bảo đảm có thể mua được nửa cái xe Dream Nhật.
- Đề nghị tuyệt hay.

Tối hôm sau, trong lúc tôi đang ngồi làm bài tập thì có tiếng chuông gọi cửa. Bà Tuyết nhanh chân chạy ra mở cổng. Môt phụ nữ bước vào nhà. Bà ta chỉ thoáng quay mặt về phía tôi rồi cùng bà chủ đi ra nhà sau. Tôi hồi hộp nhìn theo bà khách. “Chắc đây là bà vợ ông Giám Đốc Công Ty Thương Mại Cổ Phần SEASIA”. Tôi nghĩ vậy rồi giả vờ cắm cúi làm bài, trí óc chỉ nghĩ đến bà khách. Bà ta có một thân hình thật khêu gợi với dáng đi uyển chuyển và quý phái. Tôi không nhìn rõ mặt bà ta được vì khuôn mặt hầu như bị che lấp hết bởi cái mũ rộng vành.

Chừng 10 phút sau, bà Tuyết đến nói nhỏ với tôi :
-  Đó là bà giám đốc. Dì đã nói với bà ấy rồi. Bây giờ dì đi có việc, ngày mai mới về.
Bà Tuyết trang điểm qua loa rồi dắt chiếc xe Dream đi.
Sau khi bà Tuyết đi rồi tôi vẫn ngồi giả vờ tiếp tục làm bài. Năm phút trôi qua, mười phút trôi qua, rồi nửa giờ trôi qua, bà khách vẫn tỉnh bơ ngồi xem báo. Một lát sau bà ho khẻ một tiếng rồi nói :
- Có bài xì không ?
Tôi nói :
- Dạ có.
- Cho mượn đi.

Tôi đi lấy bộ bài xì đưa cho bà ta. Bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt người phụ nữ. Đó là một khuôn mặt đẹp tuyệt vời, với nét trang nghiêm và hiền diệu. Bà ta trạc 35 tuổi, trông rất sang trọng với những trang sức và mùi nước hoa đắt tiền. Bà ta cầm bộ bài, đăm đăm nhìn tôi và nói :
-  Nóng quá ! Tắm cái đã. Hay là em tắm trước đi.
-  Chị tắm đi. Em qua phòng tắm bên kia.
Tôi vào phòng tắm. Tắm xong tôi lên nhà trên ngồi đợi. Một lát sau bà ta từ phòng tắm đi ra với bộ đồ pyjama rất kín đáo và hỏi tôi :
- Tên là Minh phải không ? Em mấy tuổi ?
- Dạ 17
- Tốt. Chắc em biết đánh bài cào ?
- Bài cào ai mà không biết.
- Vào trong này chơi bài đi ! Bà ta nói xong, đứng dậy đi vào phòng ngủ của tôi một cách rất tự nhiên. Tôi hồi hộp theo sau. Bà ta leo lên giường, ngồi xếp bằng và xóc bài. Tôi cũng leo lên giường và ngồi đối diện. Tôi hỏi:
- Đánh không thôi sao?
- Em muốn đánh ăn tiền, búng tai hay quẹt lọ nồi?
- Em không dám đánh ăn tiền với chị đâu,
- Búng tai hả?
- Đau chết.
- Thế thì xuống bếp lấy cái nồi…
- Hay là lấy ống sáp môi của chị ?
Bà khách cười, phô những chiếc răng trắng như những viên ngọc :
- Tuyệt ! Em thật là giàu sáng kiến.

Bà khách lấy ống sáp môi ra bỏ trên giường. Lúc đầu chúng tôi chơi bài cào, lát sau lại chơi xì phé và xập xám. Thế rồi sau một tiếng đồng hồ sát phạt nhau, chúng tôi người nào cũng dính đầy sáp môi trên mặt. Chúng tôi nhìn nhau cười ré lên như hai đứa trẻ. Bà khách nói:
- Chị tên là Chi Mai. Từ ngày có chồng chị chưa bao giờ vui như hôm nay.
Thế là chúng tôi thân nhau. Chúng tôi lục tung các thứ rau, thịt, cá… mà bà Tuyết để trong tủ lạnh đem ra nấu nướng và ăn chung với nhau. Ăn xong, chúng tôi lại đem bài ra bói, rồi lại chơi xập xám. Chị Mai nói:
- Chơi bài khơi khơi như thế này chán thấy mồ.
- Vậy chị muốn chơi …kiểu gì ?
- Cũng bợm quá nhỉ. Vậy mà cứ tưởng ngây thơ. Không phải “kiểu gì” mà là “ăn gì”. Được rồi, chơi “bài ăn da” đi ! – - -
- Nghĩa là sao?
- Nghĩa là ai thua, phải …phải…cởi áo quần ra, mỗi lần thua cởi một món quần hay áo tuỳ ý. Ai cởi hết áo quần trước là thua.
- Chị muốn nói ai trần truồng như nhộng trong khi người kia vẫn còn mặc một món đồ trên người là thua phải không ? Được, em chịu liền. Nhưng hình như chị mặc trong người đến 4 món: áo, quần, xú- chiêng, xì – líp, trong khi em chỉ có 3 món trên người vì em không mặt áo lót. Như vậy không công bình.
- Chà, em quan sát chị hơi kỹ đó. Sẽ tính như em mặc 4 món thôi, nghĩa là một lần em thua khỏi cởi. – Đồng ý. Nhưng không được ăn gian.
- Ai thèm ăn gian.
- Nhưng người thắng cuộc thì có lợi gì ? Hay chỉ nhìn khơi khơi như vậy thôi ?
- Nhìn đủ …sướng rồi còn muốn gì nữa.
- Không, em muốn sau đó đánh thêm một “ván bài lật ngửa” nữa. Em muốn nói cụ thể là nếu cái người trần truồng như nhộng đó bị thua thì nằm ngửa ra cho người kia…
- Quỷ thật. Trong đầu em cứ nghĩ là chị thua. Nếu em thua thì em nằm ngửa hay sấp ? Nếu chị thắng thì em tưởng là chị sẽ …làm gì em sao ?
Tôi thất vọng nghĩ :”Vậy thì chị ấy tới đây làm gì. Có thật như bà Tuyết nói không? “. Tôi rầu rầu nói:
- Nếu chị thắng thì chị búng tai em .
- Được, hạ hồi phân giải.
- Rồi, bắt đầu đi.

Chi Mai rút bài và nặng bài giống như một tay chuyên nghiệp. Tôi cũng rút 3 cây bài lên xem: chín nút. Tôi mỉm cười để bài xuống giường. Chi Mai nói:
- Khui.

Cả hai đều trình bài ra : Người nào cũng đều chín nút. Thế là huề, chẳng ai phải cởi đồ ra cả.
Lần thứ nhì tôi được 7 nút, Chi Mai 8 nút. Thế là tôi thua. Tôi định cởi cái áo sơ mi ra nhưng Chi Mai nói :
-  Khỏi, coi như em đã mặc 4 món đồ và cởi ra bớt một món rồi, còn lại ba.
Ván bài thứ ba tôi lại thua. Tôi cởi chiếc áo sơ mi ra. Chi Mai đăm đăm nhìn bộ ngực trẻ trung và nở nang của tôi. Tôi thấy hình như chị ấy đang nuốt nước bọt.
Ván bài thứ tư tôi thắng. Thấy Chi Mai có vẻ ngần ngừ, tôi nói :
- Chị muốn ăn gian hả?
- Không đâu. Nhưng em phải để chị chuẩn bị…tinh thần. Dù sao chị cũng là phụ nữ.

Chi Mai nói xong, chần chừ một lát rồi từ từ nằm nghiêng qua một bên định cởi quần ra nhưng chiếc quần quái ác lại cột giây thắt nút theo kiẻu gì đó không mở ra được. Chị nói :
- Em cho chị mượn cái kéo hay con dao cũng được.
Tôi đi lấy cây kéo đưa cho chị. Chị cắt sợi giây lưng quần một cách nhanh nhẩu và cởi quần ra. Tim tôi như muốn vọt ra ngoài. Ôi cặp chân và cặp đùi mới đẹp làm sao ! Chúng thon và trắng như tuyết. Tôi hồi hộp nghĩ không lẽ chị ấy muốn mình làm liền sao? Ô không, chị này khôn thật. Khi ngồi lên, cái áo khá dài che hết cả chiếc xì- líp.
Ván thứ năm, Chi Mai lại thua. Tôi mỉm cười nói:
- Chắc lần này chị không dám cởi cái…ở dưới đâu.

Sau một lát im lặng và chần chừ, Chi Mai nằm nghiêng người, rồi tụt xì – líp ra. Chiếc xì- líp màu hồng nhạt, mỏng tanh và nhỏ xíu. Cái áo vẫn che kín cửa ngõ thiên đường. Tôi vừa nhìn cặp đùi của Chi Mai vừa lẩm bẩm : ” Chị này khôn thật. Cái áo rộng thật là lợi hại ” Ván thứ sáu, tôi thua. Tôi nằm nghiêng xuống và cởi cái quần dài ra, xong chồm người về phía trước, cố ý che dấu bớt con cu to dài đang đội cái xì- líp lên, căng cứng. Chi Mai liếc nhìn vào háng tôi, mặt đỏ như gất.

gai khoe lon to

Chẳng biết gì làm tôi thức dậy, cái nóng đêm hè ở Sài Gòn hay vì tiếng động phía sau cửa sổ? Là con nhà võ tôi rất nhạy với tiếng động. Tôi ngồi dậy. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ thật sáng. Tôi nghe tiếng bước chân và tiếng lục đục của ai. Chẳng lẽ ăn trộm? Vậy thì mày tới số với ông rồi mới chọn ngày ông tới đây mà ăn trộm. Tôi len lén thò đầu nhìn qua góc cửa. Mắt ước lượng chiều cao thành cửa để bay ra ngoài. Hai con mắt tôi bỗng trợn to lên. Dì tôi! Phải! Đúng là dì! Dưới ánh trăng thân hình dì trắng toát lồ lộ bên cái giếng nước sau vườn. Tôi không tin được mắt tôi. Tôi đưa tay lên dụi mắt và bấu vào mình để chắc rằng mình không mơ. Khi biết chắn thế tôi hoảng hồn hụp đầu và nằm xuống. Tim tôi đập thình thịch. Trời ơi! Sao ghê thế này? Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rỏ cái dáng ẻo lã khêu gợi của dì trong đêm hôm đó. Tiếng dội nước vang lên cho tôi biết dì đang tắm. Có lẽ vì trời quá nóng chăng? Trong người tôi một niềm bức rức khó tả. Tôi nằm trằn trọc khi tiếng nước vẫn dội đều. Không dằn được nữa tôi ngồi dậy. Lại len lén vì sợ dì bắt gặp, tôi nhô đầu lên. Tim tôi đập to đến nỗi có lúc tôi sợ dì nghe được nên lại thụp xuống. Tôi ngồi lên thụp xuống cả ba bốn lần trước khi chắc chắn là dì không để ý tôi mới yên tâm ngồi ngắm dì khỏa thân tắm dưới ánh trăng . "Dì đẹp quá dì ơi! Cho đến bây giờ con cũng không quên được thân hình kiều mỵ của dì trong đêm hôm đó." Dì tôi đẹp quá. Dì đẹp gấp trăm lần con bé Tiểu Thanh! Không có gì có thể tả được cái đẹp vô biên này. Nó vượt không gian và thời gian và nó mở mang cho tôi một chiều hướng mới, một khía cạnh mới trong cuộc đời làm người và ảnh hưởng rất nhiều trong cuộc sống tôi sau này. Dì cầm gàu đưa lên dội nước trên làn da trắng muốt. Dì đưa lưng về phía tôi. Làn da ướt đẩm lấp loáng ánh trăng làm dì càng đẹp thêm bội phần. Tôi say mê nhìn ngắm. Tôi thấy rất rõ làn da không một hạt mụn của dì. Cặp mông rắn chắc thật khiêu khích. Dì không biết có người nhìn lén nên vẫn tự nhiên. Dì xoay người lại. Cặp nhũ hoa đầy đặn hãy còn săn chắc chìa ra nhọn hoắc. Tôi đưa mắt nhìn xuống dưới. Một vùng biển đen như cuốn hút cả hơi thở làm tôi choáng ngợp. Cặp đùi dài thon thả trắng muốt thả dài từ chốn đó. Tôi trân cứng, môi mím chặt, hai tay bám thành cửa như sợ nếu thả ra tôi sẽ té nhào. Trời ơi! Trời ơi. Tôi cứ kêu lên trong đầu như thế không biết bao nhiêu lần. Dì bổng ngẩng đầu lên và ... thấy tôi. Dì hơi hốt hoảng thả gàu ra lấy tay che ngực và vùng biển đen tội lỗi. Chết tôi rồi! Nhưng không biết gì làm tôi ngồi yên vẫn nhìn dì trân trối. Môi dì mấp máy gì tôi không nghe tiếng được tiếng còn. Hình như là "con đi ngủ đi đừng có nhìn dì như vậy" thì phải. Tôi không nghe, mà có nghe chăng nữa thì lúc đó tôi cũng làm bộ không nghe. Tôi vẫn nhìn dì, mắt mở lớn, hai tai nóng bừng và tim càng đập mạnh hơn. Dì có lẽ không biết làm sao nên đứng thế ngường ngượng. Một lát sau không rõ tại sao dì tủm tỉm cười ... và bỏ tay xuống, buông thả không ngại ngùng mắc cở nữa (với cháu ruột của dì.) Dì lại tiếp tục tắm như lúc trước. Lần này thỉnh thoảng dì lại ngẩng đầu nhìn lên như coi tôi có còn chổ củ. Tôi lúc này như người đang ở trên mây. Dì đã biết tôi nhìn lén dì đang tắm mà chẳng la rầy mà trái lại còn đứng tắm cho tôi xem. Tôi sướng lắm. Tôi thấy tôi hạnh phúc quá. Dì có lẽ tắm đã xong nhưng vì thấy tôi còn nhìn (hay vì trời quá nóng) nên dì đứng tắm lâu hơn. Tim tôi đã đập lại bình thường nhưng phía dưới người tôi cồm cộm căng cứng. Dì thong thả bước lại gần cửa sổ vẫn không gì che đậy.
"Con hư lắm nhé. Đi ngủ đi."
Rồi dì lại cười
"Lần sau mà còn nhìn trộm là dì phạt đếch vào mông năm roi đó."
Tôi lại thấy xấu hổ. Không dám nhìn thẳng vào người dì nữa tôi dạ mấy tiếng luýnh quýnh nằm xuống giường. Tôi nằm xuống trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh và thái độ của dì đã ám ảnh tôi, bấy giờ và mãi mãi về sau. 

gai khoe lon to

gai khoe lon to la gi ?

Xuân đi làm vắng, cô tôi bảo Xuân làm ở sở chế biến liên hiệp, tôi chưa quen với những danh từ mới nên nhiều khi chữ nọ xọ chữ kia. Thằng Tường (15 tuổi, con Xuân) đang ngồi trên phản phì phò điếu thuốc, tôi cũng chẳng biết gọi là thuốc gì, thuốc lá hay thuốc rê. Thấy nó hút thuốc tôi để ý nhìn lũ trẻ chơi trong xóm, nhiều đứa nhỏ hơn nó cũng phì phèo hút lách như thế cả. Đang chuyện trò với cô tôi thì một đứa bạn đến gọi nó ơi ới:

- Đ.. mẹ thằng Tường có lên Đồng Xuân bây giờ không đấy hả? Để bố mày chờ mãi, muộn đéo nó rồi còn gì?

Thằng Tường đủng đỉnh trả lời:

- Thủng thẳng ông lấy cái xe đạp ông ra ngay, có động mồ động mả cha mày đâu mà rối lên thế?

Rồi nó lững thững kiểng chân lên giường, nghễn cổ, với cái xe đạp cũ treo trên trần bằng sợi dây thừng khá chắc, gọn gàng và nhẹn lắm, nó tháo dây thừng, lôi chiếc xe xuống, lí nhí chào tôi rồi đi. Cô tôi dặn với:

- Đừng la cà, về ngay con nhá!

Hai thằng bạn lại cười nói như không, câu chuyện lại nổ như pháo rang, mỗi câu lại mang mồ mả, cha ông làm chấm phẩy. Hình như tôi không thấy cô tôi thở dài.

gai khoe lon to

Tôi leo lên giường nằm gát tay lên trán suy nghĩ. Tôi không biết vì sao đã từng tuổi này rồi mà chưa có một người bạn gái làm thuốc. Tự nhiên tôi nghĩ lại con Liên, con Thu hai con nhỏ hồi còn học chung với tôi lúc High School và con Hồng lúc tôi lên đại học. Tôi nghĩ lại thấy lúc trước hình như tụi nó có để ý tôi hay sao đó. Nhưng tôi lo học và quá tự cao với sự học của mình nên chẳng để ý đến mấy con nhỏ đó. Lúc còn ở High School, học kỳ nào tôi cũng được điểm A. Và học kỳ nào tôi cũng được chụp hình lên list. Vì vậy tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện khác. Bỗng dưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy tưng tức làm sao. Đang suy nghĩ mong lung, thằng Đức mở cửa phòng vào. Nó len lén nhìn tôi nói:
- Sorry anh Phong… Anh dọn phòng đó hả.

Tôi im lặng. Nó tiếp:
- Anh đừng nói với ba mẹ nha.
- Nói cái gì chứ…
- Thì chuyện Jennifer đó.
- Ừ… Mà tao hỏi thiệt, mày cặp với con nhỏ đó hồi nào vậy? Mày làm gì nó chưa?

Tôi cũng không ngờ tôi có thể hỏi thẳng những điều ấy đến như vậy. Thằng Đức cũng ngạc nhiên không kém. Nhưng nó vui vẻ ngay. Nó trả lời tôi:
- Thì cũng có….chút chút….
- Thôi đi mày.. Xạo tao méc bố mẹ bây giờ. Nói tao nghe đi. Anh em mà….

Tôi không biết sao hôm nay tôi lại tò mò đến như vậy. Chắc có lẽ do bộ phim hồi nãy làm tôi thay đổị
- Thì có làm mà. Thôi đi…em không nói đâu.
- Sao? Sao nói tao nghe đi. Tôi hỏi, và năn nỉ nó.
- Bộ anh không có bạn gái sao hỏi em vậy?

Tôi thú nhận:
- Ừa… chừng tuổi này mà tao chưa có một đứa bạn gái đó.

Thằng Đức nhìn tôi rồi lắc đầu. Nó bắt đầu kể:
- Năm em học lớp mười, em bắt đầu go out với Jennifer.
- Trời…..Mới có lớp 10 mà đã yêu rồi…
Tôi ngắt lời nó.

-Shhhhh…Để em kể tiếp cho nghe. Năm đó anh còn học ở UVA. Ở nhà bố mẹ đi làm miết không có ai ở nhà cả. Em rủ con Jennifer về nhà chơi. Anh biết mà, hồi đó đâu có gì chơi đâu. Nhà mình cũng không có karaoke cũng không có computer như bây giờ. Tụi em ngồi coi TV rồi ôm hun….

- Sao nữa….Sao nữa…kể tiếp đi.
- Từ từ đã. Để em kể tiếp cho nghe, nhưng không nói với ai hết nghe hông?
- Ừa…Tao hứa mà…..Kể đi.
- Ôm hun một hồi rồi thì nó cởi áo em. Em cũng đâu có vừa gì, cởi áo nó lại. Em hun xuống đôi vú nó. Nó rên rồi hẫy hẫy mông đít lên. Em bú vú nó rồi em cởi quần nó ra. Đó là lần đầu đó. Em run quá trời luôn.
- Sạo mày… Chỉ có cởi áo cởi quần thôi sao?
- Chưa hết mà. Em cởi quần nó. Cái lồn nó đẹp lắm. Trắng hồng, cái mu thì úp lên đỏ ửng. Em hun nhẹ qua cái mu lồn nó. Nó rên quá trờị Lúc đầu em nghe mùi khai khai, thum thủm, em không dám làm gì. Chỉ hun cho có lệ thôị Nhưng con nhỏ Jennifer cứ ấn cái đầu em vô lồn nó rồi lên. Em gượng lại, nhưng mũi em cũng đụng ngay cái mu của nó và cái miệng em thì chụp ngay trúng cái lồn nó. Rồi thì em cởi cái quần em rạ Con cu em hồi nãy giờ bị bó chặt trong cái quần lót và cái quần jean bây giờ được cởi ra, nó đứng dậỵ Cái da quy đầu chạy tuột luốc. Để cái đầu cu đỏ loét. Con nhỏ Jennifer nhìn chăm chăm vào con cu em rồi nó kéo mông em lạị Lúc đó nó ngồi trên sofa còn em thì đứng ngay đó. Con cu em ngay vừa tầm miệng nó. Nó tóm lấy con cu em và bắt đầu mút. Nó bú cu mê hồn lắm. Nó rà cái lưỡi của nó lên đầu cu rồi bú ra bú vộ Em sướng ngất, thiếu điều muốn xịt khí rạ Rồi nó bú hai hòn dái em. Hai hòn dái em lúc đó xăn cứng, nhưng nó cứ rị rị hoài làm em đã ghê lắm. Nó bú đầu chừng mười lăm phút gì đó thì con cu em bắn khí đầy cả mặt mũi nó. Em vội chạy lấy mấy tờ giấy đưa cho nó lau rồi nói sorry với nó quá trờị Nhưng nó không giận em, nó ôm em và hai đứa em hun. Hun một hồi thì con cu em cứ cạ cạ vào cái lồn đầy lông của nó. Con cu em đứng sững dậỵ Em cầm con cu cà cà vào hai mép lồn nó. Thấy nó cứ nhổng mông đít lên làm em muốn thọc vô một cái cho sướng. Nhưng em không làm vậy mà em cứ từ từ rà con cu trên mu lồn rồi đưa xuống lổ đít. Con nhỏ Jennifer cứ nhổm lên nhổm xuống. Nó cứ la lên:
- Put it in….Put your dick in my tight pussy…. (Để nó vào…..Để con cặc của anh vào cái lồn nhỏ của em…)

Nó rên la, năng nỉ, em nghe sướng quá. Thình lình em thọt mạnh con cu em vàọ Lút cán. Cái lồn của nó banh rộng ra cho con cặc em chạy ra chạy vào trơn tuột… Cảm giác lâng lâng cứ chạy rần rần khắp thân mình em. Em sung sướng quá.”

Tôi ngạc nhiên cắt đứt quãng câu chuyện:
- Bộ nó không chảy máu hay rách màng trinh saọ Mày thọc như vậy chết con người ta còn gì….

“Thôi đi anh.” Thằng Đức trả lời tôi, “Nó mà còn trinh cái gì. Con nhỏ Jennifer mất trinh lúc nó học lớp tám với thằng bạn trai đầu tiên của nó. Thằng Julian. Nó có kể cho em nghe mà.”
- Bộ mày không ghen sao? Tôi hỏi Đức.

“Thôi đi anh….Thời buổi này mà ghen với tuôn cái gì. Còn trinh tiết hay không đâu quan trọng… Miễn sao nó chịu là được.”

Tôi lắc đầu, nhìn nó. Quả thật Đức nói có phần đúng của nó. Nhưng tôi không thể nào chấp nhận được bạn gái của tôi không còn trinh tiết, như nó nói.

Đức nhìn tôi rồi nói:
- Em nói anh đừng giận nhạ Thời buổi này mà anh tìm ra một người còn trinh tiết thì khó hơn mò kim đáy biển. Anh đừng cổ lỗ xỉ quá. Anh mà như vậy thì suốt đời anh sẽ không có bạn gái.

Nghe nó nói. Máu nóng trong người tôi dồn lên mặt. Tôi cảm thấy mặt mình nóng hổi và cảm giác được mặt tôi nó đỏ như thế nàọ Hình như Đức thấy được nên vội nói:
- Sorry anh, nhưng em nói là sự thật. Thôi để em kể cho hết chuyện con nhỏ Jennifer.
- Ờ…Ờ….mày kể tiếp đi….. Đức.

Nó nhìn tôi rồi kể tiếp:
- Nghe con Jennifer rên hù hụ em muốn ra quá trời, nhưng sợ nó chưa có đã. Nên em cầm chừng cố ráng. Càng ráng con cặc em càng căn phồng. Lúc chịu hết nổi, em rút con cặc em ra và để nó ngáp với không khí bên ngoàị Chờ một hồi hơi xìu xuống, em đút nó trở vô lại và tiếp tục nắc. Em nắc và chơi nó đủ kiểu, có để bốn kiểu thì phảị Rồi em bắn mạnh tinh khí vào lồn nó. Con nhỏ Jennifer nằm xụi lơ, như chết. Nằm một hồi, tụi em vô phòng đóng cửa lại và nằm đó cho đến tốị Trước khi bố mẹ về, em đưa cho Jennifer về nhà nó. Rồi hễ rảnh hay hứng lên là tụi em rủ nhau đụ đéo.

gai khoe lon to

Xem gai khoe lon to hay nhat 2014

Tôi năm nay vừa tròn 33 tuổi, đã bước sang độ tuổi mà ông bà ta thường nói “tam thập nhi lập” nghĩa là từ 30 tuổi người ta có thể tạo nên sự nghiệp. Thế nhưng, tôi thì chưa có sự nghiệp gì cả, làm công ăn lương nhà nước lìu tìu, chưa yên bề gia thất.
Tội đang sống tại một tỉnh thuộc vùng cao nguyên nắng đốt, là một nhân viên quèn trong một đơn vị y tế của tỉnh. Dù rằng tôi công tác trong ngành y nhưng thật ra, nữa viên thuốc tôi cũng không biết, vì tôi thuộc biên chế bộ phận hành chánh, chuyên lo điện đèn giường chiếu, xăng dầu, xe cộ cho cơ quan. Tuy vậy, thu nhập tôi cũng kha khá, chủ yếu là từ những khoản % mà tôi có được khi chiết khấu hóa đơn mua hàng. Trình độ thì không cao, tướng tá thì xấu tệ nhưng theo nhận xét của mọi người xung quanh, tôi có cái duyên ngầm, cái duyên của sự may mắn, cái duyên đào hoa mà ông trời đã gán cho tôi. Có thể nói, chính nhờ cái duyên ngầm này mà tôi hiện tồn tại khá bền vững trong cuộc sống vật chất; và nhờ chính nó mà tôi có được sự an ủi phần nào trong đời sống tinh thần, khỏa lấp đi sự bi quan yếm thế của một số phận con người.
Tôi xuất thân trong một gia đình nông dân bình thường. Cha mẹ tôi chỉ là những người cày ruộng, buôn thúng bán bưng đắp đổi qua ngày. Gia đình tôi sinh sống tại miền Trung, khúc eo nghèo nhất của cả nước. Trước đây, cha tôi từng đi bộ đội, chiến đấu bên mặt trận Kam. Tôi sinh ra trong một cơn vượt cạn khi mà mẹ tôi “đi biển bồ côi một mình” vì lúc đó cha tôi đang cùng thực hiện nghĩa vụ quốc tế ở Cam, tiến đánh vào các cứ điểm của Pốt ở Kam. Những năm 80, kinh tế đất nước khó khăn, tôi sinh ra trong hoàn cảnh trẻ sơ sinh không có sửa để bú, tôi lớn lên chủ yếu là nước cháo pha với mật đường. Thân hình suy dinh dưỡng của tôi cũng lây lất như những ngọn cỏ héo quắt đánh đu cùng mùa gió nóng rát của miền Trung.Khi đến năm 18 tuổi, thân hình gầy nhom của tôi thường bị bạn bè chế giểu là bộ xương di động, là bị bệnh còi … thịt. (nhưng 5 năm trở lại đây tôi đã phát phì rồi, do lẽ cuộc sống khá hơn, bia rượu nhiều, bụng đã “ trương” lên rồi).
Năm 1980, cha tôi giải ngũ, nhận chế độ và về quê cày ruộng. Tôi bắt đầu lớn lên trong một vùng nông thôn nghèo, lạc hậu. Chúng tôi được đi học, được vui chơi; tuy vậy; đó chỉ là một nền giáo dục khập khiểng, có nhiều thiếu sót. Kinh tế khó khăn, cha tôi cảm thấy bất lực khi không lo đầy đủ đời sống vật chất cho gia đình, từ đó đâm ra cáu bẳn, khó chịu. Tôi lớn lên trong mội trường đó, từ đó, tôi phải chịu một sự mặc cảm, tự ti về hình tượng thể xác, về tâm lý. Đôi lúc tôi muốn phá vỡ một khuôn hình vô định nào đó để giải thoát sự mặc cảm luôn đè nặng trong bản ngã của tôi. Tôi có cuộc sống nội tâm, ngại giao tiếp; khi ra giao thiệp ngoài xã hội, sự nhạy bén trong giao tiếp của tôi rất chậm chạp.
Bước sang giữa thập niên 90, kinh tế đất nước cũng bắt đầu phát triển, kinh tế gia đình cũng đi vào ổn định, quê tôi cũng từng bước thay đổi, thị tứ sầm uất hơn. . Cũng như những cậu thanh niên mới lớn, khi đến tuổi dậy thì, giới tính và tình dục là những gì bí ẩn đối với tôi. Chúng tôi không được hưởng thụ nền giáo dục đầy đủ; chúng tôi phải tự tìm hiểu những kiến thức về giới tính, tất nhiên đó là những kiến thức sai lệch từ những bộ phim video sex mà chúng tôi lén lút xem được. Với cuộc sống đầy nội tâm và mặc cảm , giới tính và tình dục là điều dằn dặt luôn hiện lên trong tất cả mọi suy nghĩ của tôi. Ra xã hội, thấy một người con gái , tôi quá nhút nhát để làm quen; mỗi khi có dịp nói chuyện với phụ nữ là tôi run bắn lên, lời nói không rõ ràng. Đã có lúc, tôi đã đặt mục tiêu mà mình cần phải chiến thắng, cần phải vượt qua đó là chinh phục phụ nữ, nhưng vào thời điểm đó, điều đó là quá sức của tôi. Rồi không biết tự khi nào, trong cơ thể tôi luôn hiện diện một dòng máu mới, đó là máu dâm. Trong mọi suy nghĩ của tôi, lúc nào cũng hiện diện hai chữ tình dục. Ngày nào cũng vậy, khi đi ngủ, trước khi nhắm mắt tôi điều liên tưởng đến chuyện tình dục; trong mơ, tôi mơ thấy mình được làm tình với rất nhiều cô gái đẹp, từ những cô bạn học trong lớp đến cả các diễn viên trong phim truyền hình. Rồi tôi vô tình khám phá ra những cảm giác đê mê khi mình thủ dâm. Những giấc mơ mộng mị, những lần lén ra sau hè thủ dâm đó phần nào đáp ứng cho tôi những khao khát cháy bỏng, nhưng cũng đem đến cho tôi những bất tiện về sức khỏe. Có những đêm, tôi thủ dâm, tự sướng lên đến cả 5 lần. Nhưng oan nghiệt hơn cả, những khoảnh khắc sung sướng trong mơ, những lần lên tê dại lúc xuất tinh khi thủ dâm lại càng làm cho tôi cay đắng hơn, bất lực hơn. Tôi nhìn những đứa bạn học chung lớp yêu đương hẹn hò nhau mà cảm thấy bức bối; tôi biết những anh chị thanh niên yêu nhau, hẹn hò nhau ngoài rẫy trong đêm mà mốn trào nước mắt; tôi ngồi há mồm nghe chúng bạn kể về chiến tích cưa gái mà thấy thắt long. Tôi cần phải khám phá, tôi cần bùng nổ. 
Thế rồi, như tôi đã nói, tôi có nét duyên ngầm. Chấm phá duyên ngầm này đã bắt đầu phát lộ đối với tôi từ năm tôi 18 tuổi, khi vừa học hết chương trình trung học. Tôi cũng không biết ông trời đã cho cái duyên này phát lộ như thế nào, nhưng từ đó, tôi gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Tôi sống thảnh thơi hơn, tôi bạo dạn hơn, tôi nhạy bén hớn và tất nhiên tôi…. DÂM hơn. Đối với tôi, chinh phục thể xác phụ nữ và đời sống tình dục là mục tiêu hàng đầu của tôi. Không phải tôi có sống biến thái, mà như trong sâu thẳm tôi cần phải bùng nổ hơn, khẳng định mình hơn. 
Theo dòng chảy của tự nhiên, tôi cũng được hưởng cảm giác ái ân. Như qua được cái dớp, từ đó, cuộc sống tình dục của tôi ngày càng thăng hoa, như dòng sông lớn, cuốn phăng tất cả, chảy mãi chảy mãi và hướng ra biển lớn….
(câu chuyện đó như thế nào, có lẽ sau này tôi sẽ chia sẽ cho anh em trong thiên truyện dục tình của mình; còn nội dung chủ yếu trong câu chuyện sau là tôi chỉ lấy ra một đoản khúc mà mấy hôm nay tôi đang có nhiều cảm xúc khác nhau, ok nhé)
2. CON MA DÂM DỤC
Năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, tôi không đủ điểm bước vào giảng đường đại học, vì vậy tôi chỉ học trung cấp lìu tìu tại tỉnh nhà. Hai năm sau tốt nghiệp thì gắn liền với chữ thất nghiệp; bởi vì trình độ trung cấp quèn, rồi không quen biết xin xỏ nên khó có cơ hội. Những năm đó, tôi chỉ biết lêu lỏng, chat chit và tất nhiên là….gái. (giai đoạn này tôi sẽ chia sẽ cho anh em sau trong thời gian tới)
Rồi buổi trưa 1 ngày đầu năm 2006, lúc này tôi đang cày 1 con võ lâm ngoài tiệm nét thì gia đình cho thằng cu út đi tìm tôi nói về cha cần gặp. Tôi không biết có chuyện gì, phi về nhà thì thấy cha và chú Thắng đang ngồi lai rai vài chai bia với con gà luộc, sắc mặt tinh thần 2 người cảm thấy thoải mái lắm, bảo tôi ngồi xuống cạnh bên . Hay là 2 ông này kêu mình về nhậu chung, không đời nào vì tôi với ông cha khắc khẩu nhau mà. Mà thấy 2 ông già cũng có vẽ ra điều quan trọng, hay là…, hay là…. Đầu óc tôi mông lung không biết có việc gì thế, làm tôi hải bỏ dở chiến trường Tống Kim đang đi vào hồi chiến thắng
Nói về chú Thắng, trước đây chú cùng trong đơn vị quân đội với cha tôi ở chiến trường Kam. Năm 1980, trong 1 lần đi trinh sát chú bị lạc đội hình, không ngờ lọt vào ổ phục kích của giặc, chú bị 5 thằng Pốt vây rát, khả năng không về với mẹ là rất cao (Pốt rất căm bộ đội VN, nếu chúng bắt được chúng sẽ hạ thủ rất ác như chặt đầu, moi gan…). Đơn vị xem như chú mất tích. Trước đó cha tôi với chú đã kết nghĩa anh em, khi nghe nói chú đi lạc đã xung phong cùng 2 người nữa đi tìm chú. Kết quả, cha tôi đã giải vây cứu chú, đổi lại, ông đã bị thương nên sau đó xuất ngũ luôn, về quê đi cày. Chú Thắng sau đó tiếp tục phục vụ trong quân đội nhưng trong một binh đoàn chuyên làm kinh tế. ở khu vực Tây Nguyên. Chú Thắng với cha tôi ngoài tình nghĩa an hem, chú còn xem cha tôi như là người cưu mạng mình, vì thế gia đình tôi và gia đình chú có mối quan hệ rất thân thiết. Quãng thời gian chiến tranh bên Kam, cha tôi và chú không có dịp gặp nhau, chủ yếu chỉ trao đổi qua thư từ. Sau này, đến những năm 90, chú mới có dịp gặp cha tôi qua những lần tranh thủ đi công tác tạt ngang. Đến năm 1998, khi chú bắt đầu công tác bên ngành kinh tế, điều kiện ổn định thì hàng năm chú điều tổ chức đưa vợ con từ tây Nguyên xuống ghé thăm ông anh kết nghĩa.
Năm 1990 chú lập gia đình với cô Vân. Cô Vân vốn người Hải Phòng, mặc dù không xuất thân trong gia đình khuê các nhưng là người con gái đất Cảng, cô mang một vẻ đẹp của người phụ nữ quý phái. 

[X] Close.