Gai lon long nhieu

Đêm đó nó theo dõi tin tức thật chặt chẻ trên mạng lưới. Số phiếu ngang ngữa. Nó hồi hộp, run sợ. Khi thì Bush thắng, khi thì Gore thắng. Tim của nó như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đêm đó nó ngủ không được vì vẫn chưa biết thắng thua.

Nó vừa chợp mắt được một lát thì giật mình thức giấc khi tiếng gà gáy nhà chị Hai Bưa cất lên. Nó bàng hoàng khi tiếng la của thằng Tiền lanh lảnh ở đầu hẽm : “Ông Bush thắng rồi !” Nó chết điếng trong một phút. Thế là hết rồi. Chiếc xe đạp đã bay rồi, chiếc lắc kỷ niệm của mẹ cũng đi luôn. Phải làm sao đây. Điều mà nó lo hơn hết là đám xã hội đen sẽ “thanh toán” với nó vì số tiền nặng lãi.Nó bỏ trốn ngay ngày hôm đó. Hôm sau nó trở lại với vẻ mặt tươi tắn hơn vì kết quả bầu cử sai lầm. Ông “Go” chưa chịu thua, và ông “Bút” chưa hẳn là thắng.

Nó cứ ngỡ là kết quả sẽ được tuyên bố nay mai, nhưng không ngờ lại kéo dài hai tuần rồi. Bọn cho vay kiếm tới nhà của nó. Đập phá đồ đạc. Hành hung. Nó xin xỏ để gia hạn thêm 1 tuần.

Vài đồng bạc từ nghề đấm bóp dạo không đủ trả tiền lãi nữa. Chủ cá độ thì nhất định không hoàn tiền lại một khi đã đặt tiền vào. Nó phải làm cật lực từ sáng tới tối. Đêm đêm, với “bộ chân sắt” cà tàng và chiếc “tráp” đồ nghề gọn nhẹ, nó xuống đường lầm lũi cho cuộc kiếm tiền gay go. Nhiều đêm nó thức trắng đi bộ lang thang tìm khách ở ngã tư Bảy Hiền. Chiếc xe đạp coi như mất, công cụ duy nhất để cho nó rong ruỗi khắp hang cùng ngõ hẹp để kiếm sống. Nó luôn miệng hỏi khách qua lại “Đấm bóp, giác hơi không anh ? Khuya giảm giá đặc biệt…”. Nhiều hôm nó mệt rã người. Khi trời mưa tầm tã nó cũng phải gồng mình mà đi. Ở nhà một bữa là coi như cái ngón tay của nó sẽ bay mất vì không đủ trả tiền lãi. Nhiều hôm vô mánh thì đỡ, vừa trả được tiền lãi vừa có thể mua được vài viên thuốc cho mẹ cầm hơi.

gai lon long nhieu

Xong tiết mục khô nướng, lại kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà gặp mấy món nóng nóng nướng nướng như thế này thì còn gì phê bằng, tới thằng thất tình trầm trọng như nó còn không thể cưỡng lại nửa mà. Tất nhiên cũng phải lấy cái lí do đành chịu ăn vì lệnh của chị không cãi được....Ai buồn bỏ ăn bỏ uống hoặc nhậu nhẹt giải sầu thì kệ ai chứ còn nó và chị mà buồn thì giống nhau ở điểm ăn uống càng mạnh hơn, buồn thế này thì có lợi hay hại cũng chưa biết nửa, chỉ biết là bụng nó no căng vì mấy cả chục dĩa ốc đủ loại chị gọi ra. 
Một ngày thất tình kỳ lạ giống như chưa bao giờ nó gặp chuyện chia xa một người vậy hay có lẽ sự xuất hiện vồn vã của chị đã làm nó chẳng kịp để im lặng riêng suy nghĩ của mình như cảnh của một bao người vừa mất đi người yêu bình thường khác. Có lẽ chị của nó vẫn ở bên nó như lúc này thì chắc chẳng bao giờ nó gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với đúng con người nó. Tất nhiên điều đó không thẻ xảy ra vì chị vẫn là một người chị bạn không hơn không kém, ít nhất là cho đến thời điểm đó...chẳng thể ở mãi bên nó được. Nó mĩm cười nhấp một ngụm cafe đắng nghét đưa mắt nhìn về phía dưới bờ hồ. Trời khuya, nó biết điều đó dựa trên khung cảnh trước mắt nó, dòng người dạo phố đêm đã thưa thớt dần. Nó im lặng trở về với chính nó đếm lặng ngắm khung cảnh đêm của thành phố lạnh lẽo này, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cái chất lòng màu đen nó đang nhấm nháp trong miệng. Làm ầm cả buồi chiều mệt nhoài nên giờ có lẽ 3 người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị của nó vừa về đến phòng đã cuộn tròn trong chiếc chăn ấm chẳng thèm thay đồ chẳng thèm chào hỏi ai cả. Vậy mà lúc còn ăn ốc chị cứ đòi mua cho được một bộ trò chơi xếp hình của nhóc bán hàng rong để về chia phe thi nhau chơi ráp hình...Giờ thì ngủ ôm chăn ngủ khì khì mặc sự đời xung quanh. Nó vẫn đứng đó mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh để nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi vì khi trở về chính con người thật một mình, người ta vẫn sợ nghĩ về những điều làm người ta cảm thấy đau. Vậy mà càng tránh né thì người ta càng phải nghĩ đến nó.
- Sao rồi. Đang nghĩ đến nhỏ Thy hả Mon?
Tiếng nhỏ Hân nhẹ nhàng sau lưng, vừa đủ để nó khẽ giật mình
- Ừ! Sao Hân không ngủ đi. Khuya rồi!
- Hay quá! Nói người ta mà hổng nhìn lại mình
- Ừ...quên mất! 
Nó bật cười nhẹ đưa ly cafe lên nhấp thêm một ngụm, nhỏ Hân ngồi nhẹ nhàng ngồi lên lan can quay mặt ra ngoài đung đưa chân.
- Lại uống cafe không đường hả
- Ờ!
- Tính uống cái thứ đắng nghét vậy hoài hả trời
- Ờ chắc vậy
- Phì! Khùng vừa vừa thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
- Quen rồi mà
- Bó tay!
- Ờ! mà nè Hân leo xuống đi ngồi vậy té rồi sao
Nhỏ vẫn ngẩn mặt lên trời không thèm nghe lời cảnh báo của nó
- Biết lo thì bỏ ly cafe xuống đi. Con trai phải ga-lăng chút xíu rủi Hân té M phải giữ Hân lại kịp chứ.
- Thì biết mà té bất ngờ sao giữ kịp
- Chưng nào Hân té Hân sẽ nói Mon biết mà...yên tâm!
- Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu tay đau sao mà giữ nổi không biết
- Hihi thì M chỉ cần giữ được rồi còn té hay không chuyện của Hân.
Nhỏ quay lại cười. Nó lắc đầu mĩm cười
- Ngang quá!...
Câu nói của nó hơi thừa, có lẽ đứa con gái nào ít nhiều cũng ngang ngược theo cách riêng của mình, ít nhất là những người con gái nó đã từng biết đến. Nói ngang thì nói vậy rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh nó. 
- Nè giờ M tính sao?
- Tính gì?
- Nhỏ Thy đi rồi
- Ờ Mon biết mà
- Vậy M tính buồn tới bao giờ
- Ờ cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi
- Hì Hân mết 2 tuần mới hết buồn đó. Còn M?
- Để coi....Chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi
- Hứa với ai?
- Với một người!
Nó mĩm cười nghĩ đến chị. Ừ thì lời hứa của nó với ai có thể cho qua nhưng mà chẳng biết vì sao mỗi lần hứa gì đó với chị dù là hứa vu vơ cho vui nhưng vô hình dung nó luôn cố gắng thực hiện đúng như vậy.
- Khó hiểu. Chắc hứa với nhỏ Thy chứ gì. Nhỏ này cũng kỳ chồng mình mà cũng bắt hứa tùm lum!
- À ừ! Nè đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy
Nó buộc miệng một cách chua chát, ừ đúng quá còn gì, nó đâu phải chồng em
- Hix uhm Hân quên! Xin lỗi Mon
- Ờ không sao....Cũng suýt thành chồng chứ bộ hehe
- Thôi đi đồ khùng! Làm bộ cười hoài...làm như ai cũng ngốc như Mon hổng biết mấy người ráng vui vẻ vậy!
- Hông vui thì biết làm sao giờ
- Hân hổng biết hứa với ai cũng được. Đừng có suy sụp quá là được rồi....còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà
- Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy cũng toàn nhờ Hân an ủi
- Haizz có gì đâu. Ai bỉu Hân là bạn của hai người chi. Mà nè càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên cái buông xuôi chi hổng biết. Hai người bộ bàn bạc sao rồi từ nhiên bỏ cuộc là sao. Hân hỏi hoài mà nhỏ hổng chịu nói, M cũng hổng chịu nói làm sao ai giúp gì được cho hai người. Bực mình dễ sợ!
- Thôi chuyện cũng đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do mà...giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
- Biết là hối hận hổng kịp nhưng mà tức hai người lắm. 1 đứa thì ngu một người thì ngốc....nè có hò hẹn gì với nhau hông đó
- Ờ hò hẹn gì nửa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao hổng ngủ đi lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay mai bình thường liền mà đừng lo.
- Ai thèm lo! Chỉ sợ Mon buồn nhỏ Thy biết mất công nhỏ buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng mấy người
- Ừ rồi lo cho Mon hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về SG nửa mà.
- Kệ! Hân chưa muốn ngủ...Chừng nào Hân ngủ kệ Hân!
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Một cuộc nói chuyện khá nhạt, cũng chẳng ăn nhập vào đâu, không có gì rõ ràng. Âu thì ai nói chuyện với nó lúc này chắc cũng không khá hơn gì nhỏ Hân cho lắm, bản thân nó vốn nhạt nhẽo và nhàm chán kia mà.
Trời vẫn lạnh. Nhỏ Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh nó nhìn về phía lòng đường. Bổng nhỏ giật ly cafe trên tay nó đưa lên miệng uống sạch sau đó nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
- Uống chi ba cái thứ đắng nghét vậy không biết. M bắt đầu uống cafe không đường lúc nào vậy hả. Con nít con nôi tập tành như ông già!
- Ờ cũng lâu rồi...Hổng nhớ nửa!
- Sao hổng chịu bỏ đường vào cho ngọt?
- Ừ! Tại thói quen.
- Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó
- Không có lí do thiệt. Thói quen thôi
- Không tin! Nhìn mặt Mon kìa ai mà tin. Hổng nói cũng được, sau này chắc chắn Hân sẽ bắt Mon nói.
- Trời. Có chút chuyện cafe thôi mà nghiêm trọng dữ.
- Sao hổng nghiêm trọng. Những người uống cafe không đường hoặc là không bình thường hoặc là có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ làm họ chỉ muốn tìm tới cái đắng nghét này. Chắc chắn...Mon ở cả hai trường hợp
Nhỏ xoay xoay ly face trên tay nói chắc như đinh đóng cột, chắc như chính nhỏ là nó vậy....Cô bạn này hóa ra cũng nhạy cảm và chịu khó suy nghĩ về người khác, con gái hình như luôn có thêm 1 giác quan thì phải. Nó mĩm cười vì cái suy đoán như đúng rồi của nhỏ...
- Ừ! Chắc vậy! Mon thích khác người mà
- Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cafe nửa. Muốn tập làm người lớn thì uống cái khác.
- Giờ này còn uống gì nửa
- Chờ chút!
Nhỏ nháy mắt mĩm cười đi vào trong, được một lúc thì đi ra với chai rượu trên tay cùng 2 cái ly thủy tinh.
- Hả! uống rượu hả?
- Uhm!
- Hix Mon hổng biết nhậu đâu
- Xí ai cho Mon nhậu. Uống thử đi, thú vị hơn cafe nhiều!
Nhỏ lắc lắc chai, đưa nó một ly thủy tinh rồi rót vào đến nửa ly thì ngừng quay qua tự rót cho mình một nửa ly. Sau đó nhỏ nháy mắt đưa ly lên trước mặt.
- Thử đi! Cụng ly nha hihi
- Ờ ờ!
Nó chậm rãi đưa ly lên chạm nhẹ vào ly nhỏ rồi đưa lên miêng uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên mũi nó cay xè, từng giọt rượu chạy vào trong cuống họng nó nóng nhẹ nhàng, có vị chua, có vị đắng....hòa quyện vào nhau giống y như...mùi rượu ^.^
- Sao? Ngon hông
- Ờ ờ...thì ngon
- Hihi nhìn kìa cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì. Con trai gì uống rượu dở ẹc
- Ờ ờ thì nào giờ có biết nhậu đâu
- Cảm giác sao?
- Sắp xỉn chứ sao
Nó cười. Đây không phải lần đầu nó uống rượu! Đây chỉ là lần đầu tiên nó nếm thử loại rượu này với một người con gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn chí cốt của nó.
- Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua chua rồi ngọt ngọt nửa...phê chưa chàng!
Nhỏ lắc lắc xoay tròn chiếc ly thủy tinh cười cười nói nhỏ vừa đủ để nó bật cười vì cái triết lý của nhỏ
- Đây mới là cuộc sống nè chàng...người ta kiu là vang đó!
Nhỏ kết thúc bằng hai từ "vang" một cách nhẹ nhàng. Lại thêm một tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài rồi uống một hơi hết ly rượu. Nó bật cười nhìn ly rượu trên tay rồi nhìn nhỏ
- Nè nè xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó
- Xỉn cái đầu Mon đó. Rượu này nhẹ lắm. Uống đi hổng có xĩn đâu mà sợ
- Thôi không biết nhậu mà
- Nhậu đâu mà nhậu. Lâu lâu uống thử một chút thui Hân có cho Mon nhậu đâu hổng biết. Ngon hơn cafe không đường của Mon nhiều
- Ờ ờ!
Nó đành đưa ly rượu lên miệng uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can từ từ cảm nhận hương vị của loại rượu vang của cô bạn kế bên ép nó uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và cả ngọt ngọt của nhỏ Hân nói đều đang bao lấy đầu lưỡi nó...bất giác lại thấy như cuộc sống...bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
- Sao...đã chưa! Hihi
Nó bật cười trước ánh mắt tò mò của nhỏ đang nhìn nó
- Uhm!...nhưng cafe của Mon vẫn ngon hơn!
- Đáng ghét!...mất hứng người ta hết luôn! Hết cafe rồi uống cái này đỡ đi!
Nhỏ làm vẻ mặt giận dỗi đổ rượu vào gần đầy ly nó sau đó tự rót cho mình một ly như vậy im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ nhưng mà uống gì cả ly to tướng thế này bảo đảm chút nó xĩn cho coi, gì chứ vụ uống mấy thứ có men này nó chịu thua. Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của nhỏ chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
- Rồi đó!...Thôi nghĩ chút xĩn cho coi
- Con trai gì yếu xìu
- Đâu biết uống rượu đâu. 
- Xí! Phải con trai hông đó ha là gay. Nghi quá nha
- Gay hay không dụ Mon uống chút xĩn làm bậy hay không biết liền
- Haha thấy ghê hông. Ừ ngon thì nhàu vô!
Nhỏ cười khúc khích đè ly nó uống đổ thêm cho nó và nhỏ 2 ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
- Thôi xĩn rồi đó!
- 1 ly nửa thui
- Hix ờ ờ...
Nó đành đua ly lên miệng uống, được một hớp nhỏ thì nhỏ kéo tay nó xuống
- Sao vậy
- Làm gì gấp dzạ. Còn 1 ly thì phải uống từ từ. 
Thiệt bó tay với nhỏ luôn. Chắc muốn hành xác nó chứ gì nửa. Hix nó là nó thấy tê tê người rồi đó. Xĩn thì không xĩn nhưng nó không quen với cảm giác có men rượu trong người. Nhỏ Hân cười nhẹ để hai ly rượu xuống lan can bên canh chai rượu rồi đứng im nhìn về phía hồ xuýt xoa.
- Trời lạnh thiệt ha Mon!
- Ừ!
- Hổng biết năm sau có lên đây được hông nửa
- Muốn lên thì lên có gì đâu
- Chắc gì được như giờ
- Như giờ là sao?
- Thì uống vang...bên...
Nhỏ ngập ngừng rồi khẽ đưa tay lên miệng để che tiếng hắt-xì.
- Đó hay qua. Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nửa đi. Sao hồi nảy hổng chịu mặc thêm áo cho ấm
Nhỏ Hân hắt-xì nó mới để ý giờ nhỏ chị mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh để ngủ chứ có phải áo ấm này nọ như nó lúc này đâu. Nó vội cởi bớt cái áo ấm rồi khoác lên người Hân. Chạm tay vào người nhỏ nó mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì...nói nó ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
- Nè mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Nhỏ đưa hai tay lên vai khẽ kéo áo rút người sâu vào như để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
- Cảm ơn nha. Ga-lăng quá vậy...áo ấm ghê!
- Ờ ờ áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm
- Không sợ lạnh hả
- Ờ thì lạnh mà chịu được
- Uhm!
Nó im lặng cầm ly rượu lên uống. Lần này nó không phải nhăn nhó vì đắng nửa...có lẽ nó quen với mùi vị của vang rồi thì phải. Cũng đúng, vang là một thứ khá thú vị đó chứ, nhẹ nhàng và cũng đắng như món cafe không đường của nó....Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để nó tìm dc cảm giác ngọt của vang vào lúc này, có lẽ nó đang say....không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt nhỏ Hân đứng sát lại gần nó hơn khẽ chọt chọt vào vai nó
- Nè...a...n...h 
Nó chỉ nghe rõ từ nè, còn sau đó là từ gì thì nó không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy...nó say thiệt rồi thì phải....
- Sao Hân?
- Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Nó mĩm cười mắt vẫn nhìn ra xa
- Ừ! Không!
Từ không thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của nhỏ phả vào vai nó. Chẳng biết nửa vì hai tay nó đang vòng ôm siết lấy Hân. Nó chẳng biết nửa, chỉ là nó đang cần một vòng tay nào đó để cố giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mĩm trên môi. Nó sợ...lỡ cái con người bất cần của nó quay về, nó sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này nó đang nghĩ về vị đắng của việc mất em, nó sợ nó sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng lúc này. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về những nổi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để nó ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm...tay nó khẽ run run, nó không khóc, con trai mà đâu có khóc được...chỉ là nó say rồi thì phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt nó. Rõ ràng...nó đang say...có lẽ vậy!

gai lon long nhieu

gai lon long nhieu la gi ?

Đưa tay nâng chân Hạnh lên nhè nhẹ vì sợ nàng tỉnh giấc, lấy ngón tay trỏ làm điểm dò đường ông nắm c*c mình thấm chút nước miếng cho trơn tuột nhét vào cái l*n đang mở ngỏ, ôi chao nó sướng cái đầu khất mới chui tọt vào l*n cảm giác ấm áp bao phủ lấy cái đầu khất chưa kịp nhét hết con c*c vào trong l*n chỉ có cái đầu khất to tròn chui vào l*n chưa kịp nắc vì quá hứng, vì háo hức khi nhét được con c*c vào cái l*n mà ông ao ước, Vinh xuất tinh từng đợt từng đơt ào ạt bắn vào l*n, hốt hoảng ông kéo c*c mình ra tay nắm thật chặt gốc c*c để ngăn dòng tinh trùng lại ông gồng cứng người từng nhịp từng nhịp con c*c co thắt ông sướng như đang xuất tinh nhưng dòng khí bị nghẻn lại bên dưới gốc c*c phình ra như mang con rắn hổ rôì xẹp xuống dần dần, chờ cho cơn sướng dịu lại Vinh buông tay ra chỉ có vái giọt khí còn sót lại ửa ra khỏi đầu khất.

Vinh bước xuống giường, Hạnh lại trở mình, nàng nằm ngửa ra, một chân co lên cao định trở lại phòng mình nhưng thấy cái l*n của Hạnh phô bày ra khi một chân nàng co lên, ông Vinh chăm chú nhìn l*n nàng, cái l*n xinh xinh đưa tay sờ nhẹ nhẹ vào hai múi thịt l*n mum múp, lấy ngón tay banh hai mép l*n cái lỗ l*n sâu hun hút nơi mà ông chỉ muốn nhét cái của nợ của ông vào đang phập phồng nhíp nhíp theo nhịp thở của Hạnh bên trong đỏ hỏn, đẩy chân nàng ra xa hơn một tí ông kê mủi thật sát đến l*n con bé hít hà mùi nồng nồng xông lên khứu giác

gai lon long nhieu

Từ nhỏ đến lớn, thằng em út luôn được ngủ chung với mẹ nhưng khi mẹ qua đời rồi hai chị tư, chị năm theo chú lên thành phố, ở nhà chỉ còn mỗi chị hai và nó cho nên tối nào nó cũng đều vào ngủ chung với chị hai ở buồng trong ; những tối trời nóng bức, hai chị em rủ nhau khóa cửa lại rồi ra ngủ ngoải chuồng bò sau nhà cho mát. Chuồng được ngăn làm hai : nữa trái nuôi nhốt bốn con bò sữa còn nữa phải là nơi chứa rơm khô ngoài ra có kê một cái giường gỗ kích cỡ 1,6m đã cũ trên trãi chiếc chiếu hoa cạp điều hơi sờn mòn ; đặc biệt chổ này tuy không giăng mùng nhưng tuyệt đối không bao giờ có muỗi vả lại vách nứa che chắn không cao lắm, so với mái lợp bằng lá dừa xé có trống một khoảng mà nước mưa tuy không tạt vào được nhưng gió thì lại luồn vào tối đa khiến không khí bên trong dễ chịu, mát mẻ vô cùng. Lúc mẹ mới qua đời, chỉ còn mỗi hai chị em ra vào căn nhà tràn đầy những kỷ niệm thân thương là chạm mặt nhau nhiểu nhưng do quá buồn bã mà hầu như chẳng đứa nào nói lấy với đứa kia được nữa lởi mãi cho đến hơn nữa năm sau, hai đứa mới bắt đầu cảm thấy nguôi ngoai nỗi niềm mất mát xa vắng nghìn thu vĩnh biệt ; sự vắng lặng của ngôi nhà đã khiến cho hai chị em đã thương nhau lại càng thương nhau hơn, đã gần gũi nhau lại càng quấn quýt, cận kề và chung đụng với nhau nhiều hơn và cũng chính vì nguyên nhân trên cho nên dẫn đến hai chị em yêu nhau chăng? Thỉnh thoảng vào những tối sáng trăng sau mùa thu hoạch, chị Trầm và thằng Mỹ thường không quên rủ nhau cùng với một số bạn hàng xóm ra chơi năm mười, bịt mắt bắt dê... trên những cánh đồng thoang thoảng mùi rơm nhè nhẹ và nhiều khi người ta còn thấy chỉ có mỗi hai chị em đạp xe trên những con đê hóng gió đêm mãi cho đến mười, mười một giờ mới quay trở vể nhà. Trên người thằng em lúc trời nóng thường hay bị nổi sảy ngứa ở lưng, bụng, tay chân cho nên mỗi tối trước khi ngủ, nó vẫn hay mè nheo đòi hỏi chị nó gãi một chập lâu rồi nó mới chịu ngủ cho mãi riết thành ra thói quen, dù cho không ngứa đi nữa nó cũng phải bắt chị gãi cho bằng được mới thôi và dường như là nếu không được chị gãi thì nó không tài nào ngủ được thì phải? Lúc trời mưa giông giá lạnh, chẳng khác gì con mèo con, nó vẫn thường rúc vào sát người chị nó vòng tay ôm lấy chị để tìm hơi lửa ấm nóng từ thân thể chị xua tan cảm giác băng giá còn chị cũng sẵn sàng bảo bọc, chia sẽ cho thằng em bằng hai cánh tay chị xiết chặt lấy người nó ; khi ấy, những chổ nhạy cảm trên tấm thân đầy đặn của chị như nách, ngực, lưng dẫu muốn dẫu không thỉnh thoàng vẫn đụng chạm với xác thịt nó nhưng cả chị lẫn em đều cảm thấy quá đỗi tự nhiên, bình thường như là hoàn toàn chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, nói cách khác chúng chưa bị kích thích bởi dục tình tội lỗi và ma chưa đưa lối, quỷ chưa dẫn đường cho nên chúng chưa có cảm giác thèm ăn trái cấm thời Adam-Eva. Hai chị em quả đúng là nhà quê khù khờ, ngáo ộp chưa từng thấy như y cái tên cúng cơm quá đỗi ngây ngô, hiền từ của chị (thực ra lúc mẹ mang thai chị, một lần bố đi theo bạn bè lên tuốt trên Gia Lai-Daklac để tìm trầm nhưng trầm đâu chẳng thấy chỉ có bệnh sốt rét mang về mà thôi cho nên bố liền đặt tên “trầm” cho đứa con đầu lòng để kỷ niệm một chuyến đi không thành) nhưng vào cái buổi tối định mệnh tình yêu của chúng, chính xác là chúng không còn khờ khạo nữa mà bản năng sinh lý tự nhiên tồn tại sẵn có trong con người chúng đã dẫn dắt cho chúng đúng đường đi nước bước vào cõi thiên thai tình ái tuyệt vời tràn đầy đam mê, cực lạc. Tối hôm ấy, sau khi kết thúc cuộc tình bất chợt, hai chị em trong nỗi niềm ngượng ngùng, e thẹn, bồi hồi xen lẫn sung sướng, sợ hãi vẫn còn cảm giác hoang mang, bất định luôn tự hỏi rằng chẳng biết mình mới vừa làm xong việc gì mà như vậy, như vậy...và nguyên nhân đầu đuôi dẫn đến chuyện tình của hai chị em không ai trồng khoai đất này cả chính là một ông hàng xóm ở cách nhà chị Trầm không xa gì mấy đã có một đời vợ và hai người con đã trưởng thành mà người ta thường hay gọi ông là chú Tư Bình. Chú Tư năm nay khoảng bốn mươi bốn tuổi, tính tình đàng hoàng dễ chịu và xởi lởi cho nên mọi người từ lớn đến nhỏ ai ai cũng đều có cảm tình với chú ; do hoàn cảnh nghèo túng, khó khăn thành thử ra vợ chú đã bỏ chú đi theo nâng khăn sửa túi cho người khác còn hai đứa con trai cũng đã lập gia đình ở riêng tại Vũng Tàu nên chỉ có mình ên chú ra vào nơi gian nhà vách gỗ mái tôn tọa lạc trên mảnh đất khoảng 200m2 thổ cư. Thỉnh thoảng, chị em thằng Mỹ hay đến nhà chú chơi vào dịp Tết, Trung thu, Noel được chú mời thưởng thức những món bánh quý giá đắt tiền do hai con chú mang về cúng bàn thờ hay là để xin chú cọng hành, miếng muối hoặc đôi khi biếu cho chú nãi chuối, vài lon gạo nếp, một ít mật ong...; vỉ sớm thiếu vắng tình thương của bố mẹ cho nên hai chị em coi chú Bình chẳng khác gì chú ruột của mình nhưng rồi vào một ngày nọ lúc khoảng một giờ rưỡi lại xảy ra một chuyện kinh hồn hoảng vía khiến chỉ chưa đầy một ngày mà chúng đã phải trở mặt xem chú chẳng khác gì kẻ thù không đội trời chung với chúng cho dù trong lòng không muốn chút nào. Hôm ấy, sau khi đi ăn đám giỗ tại nhà một người bạn ở ấp Bắc về, do uống rượu hơi bị nhiều nên khi về đến nhà cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chú Tư liền đi sang nhà định bụng nhờ chị Trầm cạo gió giùm bởi vì đây chẳng phải là lần đầu chú nhờ chị làm công việc ấy ; cửa nhà hàng xóm chỉ khép hờ nên chú chỉ việc lách người bước vào, trong nhà quả là vắng vẻ và lúc này, thằng Mỹ ngủ say như chết trong buồng còn chị nó thì nằm ngủ trên cái võng xếp Duy Lợi nơi gian ngoài. Bất chợt nhìn thấy tấm thân trinh nguyên đầy đặn đầy cám dỗ mời gọi của cô gái đang ở trong tư thế khá hớ hênh trước mắt, chợt nhận ra bản thân mình không còn biết thú vui xác thịt đã lâu rồi nay lại đang ở vào một hoàn cảnh rất là thuận lợi, men rượu trong người cứ hừng hực bốc lên xóa mờ lý trí, chú liền cúi xuống lần hai bàn tay cởi nút chiếc áo bà ba trắng chị mặc trên người. Trời bất dung gian, trong khi chú chưa kịp làm gì thì thằng nhóc bỗng dưng thức giấc nữa chừng vì nó sợ ngủ trễ sẽ quên mất lời hẹn đến nhà thằng Luân-bạn học cùng lớp để đi chơi ; nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì liền trông thấy ngay chú Tư Bình đang lúi húi cúi xuống cởi nút áo chị nó. Lẽ đương nhiên nó chưa hề biết thế nào là hiếp dâm, thế nào là lạm dụng tình dục nhưng linh tính thần giao cách cảm cho nó hay rằng chú ấy đang ăn hiếp chị nó, đang làm chuyện đồi bại xấu xa chứ chẳng phải chuyện đàng hoàng tốt đẹp gì đâu; thế là nó ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp tìm kiếm dáo dác rồi cầm lấy cái chày gỗ dùng để đâm tiêu nhanh nhảu trở lên liên tiếp nện hai ba cái vào lưng chú.

gai lon long nhieu

Xem gai lon long nhieu hay nhat 2014

Bàn tay nghịch ngợm của anh bắt đầu sục vào đám lông tơ mịn màng trên mu l*n của em, đám lông tơ mà anh vẫn chê là 20 năm rồi mà vẫn lưa thưa như…em bé í. Và anh vạch nó ra, một cái hột le không hề nhỏ một chút nào đang cương lên vươn thẳng lên như khiêu khích. Trên mình nó là một chiếc nhấn rất xinh xắn, màu trắng. Dường như nó đã phải chờ đợi quá lâu để đến khi anh khám phá ra nó, nên nó đã to tướng và đỏ tấy lên. Ngay lập tức anh vùi mặt vào đó, mút lấy mút để, banh ra rồi lại khép vào. Anh mút ghê quá làm cái hột le đang cương cứng của em không thể chịu nổi. Anh mút bằng lưỡi chưa đủ, anh còn lấy tay nắm vào cái vòng xinh xinh, ấn nó, xoay nó để cái đầu kim loại của nó chạm hết vào thân cho tới đầu hột le của em làm em không còn chịu nội được hơn nữa. Em oằn người lên theo từng hành động của anh và không ngần ngại rên và kêu to lên, những tiếng rên đầy nhục dục, những tiếng kêu của một con mèo cái đang trong thời kỳ động đực. Thế rồi anh lui xuống thêm một chút nữa, và bắt đầu tách đôi cửa mình của em ra, rồi anh đưa lưỡi của anh vào đó. Anh không hề nương nhẹ với em một chút nào, em phải nói thật là như thế, bởi vì anh để xa miệng em khỏi cửa mình em, rồi lấy đà chọc thẳng lưỡi vào không thương tiếc.

[X] Close.