Gai my khoa than

Cô biết cô đã không thắng nổi chính bản thân mình, cô biết là cô làm như vậy là có lỗi với chồng cô lắm. Không cô cũng không thể không thừa nhận cái cảm giác thoả thuê sung sướng khi bản năng đàn bà của cô được thoả mãn. Cô đành phải tự bào chữa cho mình là mình làm như vậy chỉ đơn thuần là bản năng thôi, chẳng qua là một cách giải toả sự căng thẳng, cô vẫn thương yêu chồng con, vẫn hết lòng với gia đình, với lại thà rằng cô như vậy còn hơn là cô cặp bồ ngoại tình thực sự với ai đó. Hơn nữa chắc gì ở bên kia chồng cô giữ được trọn vẹn với cô, đàn ông mà. Sau lần đó khoảng hơn một tuần, mặc dù vẫn chưa hết cảm giác dằn vặt có lỗi với chồng, nhưng Hà Anh lại bồn chồn cảm giác ham muốn. Không biết phải làm thế nào cả, cứ định hỏi cô bạn để nhờ bố trí cho gặp cậu bé hôm trước thì sự xấu hổ lại làm cho cô không sao cất lên lời. May mà Loan có thừa sự nhạy cảm để hiểu cô bạn thân của mình. Cô ta mỉm cười chủ động hỏi Hà Anh là có cần cô gọi giúp cho Thắng không. Hà Anh chỉ còn biết ngượng nghịu gật đầu khe khẽ và không sao dấu được bộ mặt trái soan xinh đẹp ửng hồng lên

gai my khoa than

Bắc và Tâm ăn cơm chiều sớm hơn mọi ngày vì trời chuyển mưa mà chị Út lại xin phép về Hố- nai thăm nhà. Hai anh em đều có tâm sự ngổn ngang. Họ đều biết mình muốn gì, thèm gì, nhưng lại cố gắng chối bỏ những ước mơ đó vì mặc cảm tội lỗi. Tâm lên giường nằm, tờ Phụ nữ Diễn đàn mở trước mắt mà đọc mãi một trang không xong. Mưa bắt đầu đổ xuống như trút rồi đèn trong phòng cũng như ngoài đường đều bị tắt ngấm. Thật đúng dịp để đi ngủ nhưng nào nàng có nhắm mắt được. thỉnh thoảng một ánh chớp lóe lên, tiếp theo là tiếng ì ầm của sấm sét. Tâm cứ luẩn quẩn với cảm giác thích thú khi đứng sát trước mặt anh trong lúc đi trốn trong nhà kho hồi sáng. Nàng xoa tay lên bụng như muốn tìm lại dư ảnh của cái vật cồm cộm trong quần anh. Lúc đó nàng đã cảm thấy rõ rệt "khúc dồi nóng" áp trước bụng mình lớn và cứng lên. Nàng rất lấy làm lạ về hiện tượng này.

gai my khoa than

gai my khoa than la gi ?

Truyện này mình viết chơi cho vui, nội dung là viết tiếp phần của phần vắng chồng cũ(bộ nguyên gốc đầu tiên, có 7 chương) nhưng viết theo kiểu song song. Nghĩa là ở đây nhân vật chính không phải là Hà Anh mà là Phong, chồng Hà Anh. Mình nói trước là ý tưởng,cách hành văn hay bất kì cái gì mà các bạn đọc trong này mà cảm thấy quen thuộc là điều hết sức bình thường,mình không sáng tác, mình lấy bên này một ít, chắp bên kia một ít(mình chôm từ rất nhiều nguồn khác nhau, nhưng không phải từ những truyện sex khác, chỉ chôm các cảnh sex của truyện khác mà thôi), mình chỉ thêm phần kết nối giữa các phần mình trộm về để cho nó liền mạch mà thôi.Mà tiết tấu của truyện này rất chậm, và các cảnh về sex thì mình nghĩ là khá tệ, nhưng nếu bạn nào thích truyện có tình tiết, có nội dung, tâm lý tình cảm của nhân vật hợp lý thì các bạn có thể đọc cho vui.Truyện này sẽ không có swing, cũng không có những tình huống ngoại tình một cách công khai, tất cả đều lén lút, không có cưỡng hiếp, và nhất là không có chuyện nhân vật nữ có quan hệ sex với qúa nhiều nhân vật nam nào. Điều quan trọng là viết chơi,giúp các bác giải trí, mà mình viết dở quá thì cũng chửi nhẹ nhàng thôi nhé, vì mình viết thế này mình cũng có được cho tiền đâu, muốn chia sẻ cho anh em có truyện đọc thôi.Hoho, sex một cách lành mạnh và hợp pháp.

Chap 1: kích thích đầu tiên 
Trở lại thời điểm cách 1 năm Phong(chồng Hà Anh) về nước.
Hôm nay Phong ra sân bay để đón bố mẹ vợ, chẳng là tháng trước Hà Anh đã nói với Phong về chuyến đi Châu Âu du lịch của bố mẹ vợ để cho Phong chuẩn bị.
Đến sân bay từ sớm, Phong đợi gần 1 tiếng đồng hồ thì cũng thấy bố mẹ vợ.Bố vợ,ông Quang ,hai bên tóc mai cũng đã hơi hoa râm, có điều nhìn qua vẫn có vẻ rất hoạt bát, ăn mặc cũng rất khéo léo, lịch sự, không hổ là một doanh nhân thành công. Bên cạnh ông là một người phụ nữ trung niên nhưng rất xinh đẹp, ăn mặc cũng rất hợp với vóc dáng, trong sự ung dung cao quý có xen lẫn chút đoan trang tao nhã.
- “Bố, mẹ, con Phong đây”. Phong gọi to khi trông thấy bố mẹ vợ mình.Sau một hồi ngơ ngác thì ông bà cũng nhìn thấy Phong.
- “Phong đấy ah,con đợi lâu chưa”, bà Loan đon đả trả lời, giọng bà có vẻ thoáng mệt sau một chuyến bay dài.
- “Cũng không lâu ah, bố mẹ đưa hành lý cho con rồi ra xe, bố mẹ về nhà nghĩ cho đỡ mệt ”
- “uhm,về nhanh thôi,bố mẹ mệt lắm rồi”.
Bố Hà Anh, ông Quang sắp 55 tuổi, đang làm tổng giám đốc của một công ty lớn, còn bà Loan thì sắp 50. Bà Loan lấy ông khi 19 tuổi, một năm sau thì có Hà Anh. Hồi xưa bà làm y tá nhưng đã nghĩ việc từ lâu để chăm sóc chồng con khi chức vụ của ông ngày càng cao. Cả hai ông bà còn khá trẻ so với tuổi của mình vì có điều kiện chăm sóc sức khỏe tốt với tập thể dục thể thao đều đặn. Đợt sang châu Âu này là đi thăm bạn bè với người thân, ông Quang có 2 người em trai ruột sống ở đây.

Trên xe ô tô.
- “Bố mẹ qua đây định ở chơi bao lâu”.
- “Oh,bố mẹ định ở đây khoảng 1 tuần để gặp gỡ bạn bè cũ,sau đó thì về thành phố A để thăm gia đình 2 chú, nếu có thời gian thì sẽ trở lại đây 1 tuần để đi đâu đó”
- “Vâng,thế con sẽ làm tài xế cho bố mẹ trong 1 tuần này, hiện tại con cũng rảnh, bài vở không nhiều”.
- “Thế thì tốt quá,nhưng không làm phiền việc học của con chứ”
- “Không sao đâu mẹ ah”.
- “Thế thì tối mai con rảnh thì đi với bố mẹ, ngày mai bạn bè người việt bên này có tổ chức một buổi tiệc họp mặt”
- “Vâng, bố mẹ về nghỉ cho khỏe,tối mai con chở bố mẹ đi”.
Xe chạy khoảng 30 phút thì từ ngoại ô vào đến nhà của Phong. Phong đi học bên này,vì gia đình có điều kiện nên thuê một căn nhà có 2 tầng, tiện nghi đầy đủ cả. Sau khi về đến nhà thì Phong thu dọn cho bố mẹ vợ ở phòng ngủ phía trên lầu 2. Sau khi ăn uống xong thì ông Quang và vợ lên lầu nghỉ ngơi. Vì bay một chuyến bay dài,dù có ngồi khoang dành cho doanh nhân đi nữa thì ông Quang cũng cảm thấy mệt mỏi, với lại cộng với việc thường xuyên đi công tác ở nước ngoài nên ông khá thoải mái với việc thay đổi múi giờ nên đi vào giấc ngủ rất nhanh. Còn bà Loan không được như ông chồng, sau một hồi thao thức cũng không ngủ được. Bà nằm trằn trọc trên giường vì không quen với múi giờ, nằm ngủ hoài không được bà cũng buồn chán, cũng cảm thấy khát, bà ngồi dậy đi xuống bếp để kiếm gì uống. Đi qua phòng Phong thì thấy còn sáng đèn, cửa chỉ khép hờ, bà Loan nhìn vào thì thấy Phong đang cắm đầu làm việc bên máy vi tính. Bà Loan nghĩ thầm”con Hà Anh thật may mắn,lấy được người chồng vừa đẹp trai vừa giỏi giang”, bà vui mừng thay cho con gái mình. Xuống bếp,bà mở tủ lạnh để kiếm nước uống,không cẩn thận bà va phải vật gì đó làm nó rớt xuống sàn, tạo nên tiếng ồn trong màn đêm yên ắng. Phong đang ngồi làm việc thì nghe thấy âm thanh lạ, anh ngồi dậy để xuống bếp thì thấy mẹ vợ mình đang lúi húi mở tủ lạnh.
- “Mẹ đang tìm gì đó, có cần con giúp không”
- “Phong ah,con chưa ngủ sao? Mẹ không ngủ được nên xuống uống nước thôi”
- “mẹ uống gì ah, uống bia cho mát nhé”
- “uhm,cũng được”
Sau khi lấy bia xong, hai người bước vào phòng khách nhỏ bên trong, mặt đối mặt ngồi xuống ghế sofa.
- “Con đi học bên này 1 năm rồi, đã quen với việc xa nhà chưa” bà Loan uống một ngụm bia mát lạnh,sau đó quan tâm hỏi han anh con rể.
Phong uống một ngụm bia sau đó tính trả lời, vừa định nói ra câu gì đó, anh không cẩn thận nhìn thấy bà mẹ vợ hớ hênh lộ hàng. Vì đang là ban đêm và đang ở nhà nên bà Loan mặc bộ đầm ngủ, bộ đầm ngủ này rất dài che cả xuống dưới bắp chân, nhưng đó là lúc đứng lên, bây giờ bà Loan ngồi trên ghế sofa, còn gác chân lên ghế, vừa đúng vào góc độ của Phong, chiếc quần lót màu tím có thêu hoa văn của bà mẹ vợ đập vào mắt anh. Có trời cao chứng giám, anh không cố ý nhìm trộm đâu nhé. Đây là lần đầu tiên Phong rơi vào hoàn cảnh này, nhìn thấy phụ nữ lộ hàng hơn nữa là bà mẹ vợ,nên Phong cảm giác hơi ngại ngùng, đồng thời lại có vẻ gì đó khoan khoái. Trước nay đến giờ Phong là người yêu vợ thương con,lại đam vê công việc nên không gái gú bên ngoài gì. Huống hồ đã xa vợ 1 năm mặc dù nhiều lúc muốn đi xả nhu cầu nhưng vì yêu vợ lại sợ mắc bệnh vào thân nên anh còn chần chừ chưa đi thử, nay rơi vào hoàn cảnh này thì làm sao thằng nhỏ của Phong không ngốc đầu lên được chứ.
- “Phong, con bị gì vậy...con..., thằng này...” 
Bà Loan phát hiện ánh mắt của con rể hơi lạ lạ, còn tưởng nó không được khỏe, nhưng khi nhìn kĩ lại cô phát hiện ra lí do khiến Phong có thần sắc dị thường, thì ra mình đã hớ hênh lộ hàng.Bà Loan xấu hổ đến nỗi đỏ ửng cả khuôn mặt, vội đưa chân xuống dùng tay giữ lấy chiếc đầm ngủ, nhưng hành động này càng làm Phong thấy khó xử, thậm chí muốn mau chóng rời khỏi, chỉ là không giải thích được tại sao, trong lòng anh lại dấy lên một nỗi mong chờ muốn được nhìn thêm một chút nữa... 
- “Phong, con...con...” 
Bà Loan thẹn quá hóa giận khi nhìn thấy Phong cứ chúi mắt nhìn vào chỗ đó của mình, bà muốn trách mắng Phong một trận, nhưng vừa định nói ra chợt ý thức được mình nên trách mắng nó như thế nào đây,chuyện tế nhị như thế này, nói ra thì bà thêm xấu hổ. Hơn nữa Bà Loan hiểu lỗi lầm không thuộc về Phong, lỗi thuộc về mình vô ý mới phải. Phong là đàn ông đang thời kì trai trẻ lại xa vợ lâu ngày thế mà mình lại quá hớ hênh, đi gác chân lên trước mặt con rể. Bà Loan là người từng trải, bà hiểu rõ hành vi này khích thích không nhỏ đối với đàn ông.
- “Mẹ, con xin lỗi...” Phong lên tiếng để phá vỡ tình cảnh xấu hổ này. 
- “Xin lỗi cái gì chứ, có chuyện gì đâu chứ , nói lung tung gì thế...” bà Loan vờ đánh trống lảnh để cho trôi qua chuyện này. Bà Loan mỉm cười dịa dàng từ tốn nói:
- “Thời gian không còn sớm nữa, con cũng đi nghỉ sớm đi.” “Ây da!”
Bà Loan vừa mới đứng dậy, không biết có phải là vì quá căng thẳng nên mất thăng bằng, vấp chân muốn ngã xuống đất. Phong phản ứng nhanh nhạy, vội nhảy phốc một cái xông qua đó đỡ lấy Bà Loan sắp ngã, ai ngờ Bà Loan thấy Phong lao tới càng hỗn loạn hơn, trong lúc lúng túng ngã thẳng vào lòng của hắn, trong tích tắc một cơ thể mềm mại lọt vào vòng tay hắn, một mùi hương quyến rũ của đàn bà xông lên mũi. Điều khiến người ta đỏ mặt khó xử hơn nữa là Phong cảm giác được dưới lớp váy ngủ của bà mẹ vợ Bà Loan không mặc áo lót, hắn có thể cảm nhận hai bầu ngực căng tròn và nóng hổi khi Bà Loan tựa vào hắn. Tay Phong đang đặt trên mông bà Loan, anh có cảm giác đang sờ vào một cái gì đó thật mềm,không kiềm chế được anh bóp một cái rồi xoa nó. 
- “Ah, Phong, mẹ không sao, mau buông mẹ ra...” .Người bà Loan như bị điện giật khi Phong xoa tay và bóp mông bà, *** đã ươn ướt vì bị kích thích. Thật ra tâm trạng lúc này của Bà Loan còn căng thẳng hơn Phong, bà không những nhịp tim đập nhanh từng hồi, hơn nữa còn xấu hổ muốn kiếm cái lỗ chui xuống, bà đang nghĩ không biết sau khi liên tiếp xảy ra những việc tối nay, Phong có thay đổi cách nhìn về bà mẹ vợ này không. 
Phong vội buông bà Loan ra, lắp bắp nói nhanh: 
- “Con...con về phòng đi nghỉ trước đây.”
- “Ờ!” 
Bà Loan vội ừ hử một tiếng, hai bàn tay che lấy khuôn mặt nóng bừng bừng, chạy nhanh về phòng của mình, may mà ông Quang đã ngủ, không nhìn thấy khuông mặt đỏ bừng bối rối của bà lúc này . Rất lâu sau đó, nhịp tim đập thình thịch của bà Loan mới trở lại bình thường, bà nhìn vào khuôn mặt ửng đỏ của mình trong gương trang điểm, trong lòng tự oán trách, tự nhủ sau này sẽ cẩn thận hơn, tuyệt đối không để những chuyện như đêm nay xảy ra thêm một lần nữa, dù chỉ là ngoài ý muốn, ngộ nhỡ bị Phong hiểu lầm là mình cố ý quyến rũ thế thì rắc rối to đây.Bà Loan cảm thấy những việc này là chuyện xấu hổ nhất của cả đời bà, mẹ vợ và con rể tiếp xúc thân mật với nhau, nếu người khác biết được thì bà chỉ có chết mới thoát khỏi sự nhục nhã này. Nhưng bà cũng nghĩ lại giây phút kích thích khi Phong ôm bà vào lòng, mùi cơ thể đầy nam tính của Phong khiến bà rạo rực, cả ánh mắt nhuộm đầy tình dục khi Phong nhìn vào chỗ đó của bà, đôi tay rắn chắc, và cái xoa của Phong. Miệng bà Loan rên rỉ, bà đã không tự chủ được mà cho tay vào *** của mình để kích thích nó, tay còn lại đưa lên ngực mình. Càng nghĩ về giây phút tiêu hồn đó tay bà càng hoạt động nhanh hơn, nước trong *** bà cũng ra nhiều hơn. Bỗng có tiếng trở mình của ông Quang, bà giật mình như vừa ăn vụng bị ông Quang bắt gặp, cũng chính lúc này *** bà Loan đã không còn kiềm chế được nữa, bà nằm gục xuống bàn trang điểm miệng vẫn còn rên rỉ sau khi cơn cực khoái qua đi. Nằm nghỉ trong chốc lát bà đi vào phòng tắm để rửa sạch cơ thể và thay áo ngủ. Bà lên giường nằm với chồng, nhìn qua ông chồng, bà thở dài ngao ngán. Ông Quang đã cao tuổi nên đã qua thời kì sung sức, lại đi công tác thường xuyên, khiến cơ thể hừng hực như lửa đói của bà luôn rơi vào tình trạng thiếu thốn. Bà lại là một người phụ nữ truyền thống, đâu phải người phụ nữ nào cũng ngoại tình khi thiếu thốn,thực tế bà chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Nhưng qua chuyện hôm nay, có sẽ cuộc đời bà sẽ bước sang một trang mới, mà chính bà cũng không biết. Bà Loan nằm ngủ với tâm trạng phức tạp, bà nhớ đến chồng,nhớ đến Hà Anh, nhưng những hình ảnh của Phong dần dần lấp đầy tâm trí của bà, bà đi vào giấc ngủ với nụ cười trên khóe môi.

gai my khoa than

Đúng 4 giờ chiều , Nam phóng xe đạp lên địa điểm phường, trên người vẫn còn mùi hôi như cú sau tàn tích don dẹp nguyên nhà , tôi mệt mỏi phóng xe ngày càng nhanh với chiếc balo chất đầy đồ ăn sau lưng nhất định sẽ làm một buổi tiệc ra trò đây.
-" Chị Hồng, sao không thấy ai hết vậy?"
-" Mày đi đâu mà giờ này mới vác cái mặt ra? Chuyển địa điểm bên Mỹ Thạnh, qua ngay."
-" Ok để em chạy ra liền"
Một lần nữa đành phải chạy vật vã qua đó , thật là mệt mỏi, nhưng cũng phải chạy cho lẹ , không là bà Hồng ăn tươi nuốt sống mình mất.

-" Nam Nam. Đợi chị với"
Đang phòng từ trong phường ra thì có kẻ nào gọi tôi,tiếng thở hổn hển và lo lắng tới tuột cùng.
-" Ai lại gọi giật xuôi giật ngược lại vậy?" 
Nhưng tôi chưa kip nói hết câu thì phải há hốc miệng vì đó là khuôn mặt tròn tròn của mụ.. mà không phải là chị ấy mới đúng.
Vẫn đang chạy te te vì chưa kip định thần lại, tôi thắng một cái quá mạng làm bánh lết cái rẹt xuống đât
-" Chị làm gì ở đây, sao còn chưa tới trại"
-" Chị kêu thằng Nhân chở chị về phường nhưng nó bỏ chị ở đây đi đâu rồi không biết"
-" lên đó rồi con về đây làm chi nữa ?"
-" Thì phải về mua đồ để nấu bữa tối mà ăn, không là nhin à"
-" Thôi chị lên đi em chở cho nhanh"
-" Chị chỉ tính nhờ em đem đồ ăn về mà thôi, chút nữa thằng nhân tới chở chị"
-" Thôi lên đi , tiện thể đi luôn"
Chị còn hơi ngại ngùng vì theo tôi điều tra thì chị hoàn toàn chưa biết đụng tới một đứa con trai từ hồi tiểu hoc tới giờ, nói chung chưa có ai làm chủ bông hoa tròn tròn này.
-" Lên nhanh chị, bà Hồng cho hai đứa ăn dép giờ"
Chị lúng túng leo lên xe tôi, tôi sướng đê mê, phóng cái làm chị bật ngửa ra sau làm chị phải bám lấy eo tôi càng làm thêm lân lân khó tả không chịu được, vậy là nhờ đi trễ như vậy mà tôi được chở một niềm ao ước của tôi suốt ba tháng hè...

" Thằng kia, mày nói là 4g mà sao giờ này mới tới?"
Bà phụ trách, cầm đôi dép lào quen thuộc của bả hâm he, vì bả được mệnh danh là " mụ dép lào" , khôn ai vào phường mà thoát khỏi chiếc dép của bả, đúng là cao thủ.
-" chị thông cảm , dọn nhà với chở người yêu đi chợ"
-" Chát - tiếng dép lào vang lên, mày xạo hả con, mày làm gì có người yêu và chợ với chả cá."
-" oan em thiệt mà chị, em chở chị Hoa đi mua đồ mà đúng khôn chị Hoa?"
-" Ủa đâu rồi, mới đứng phía sau mà"
-" mày xạo hả con, chát... chát- bả đánh mình như con bả vậy, nhưng thật ra là nhe nhẹ chứ không giống như mẹ đánh ở nhà."
Thật ra lúc tôi nói chuyện với chi Hồng thì chị ấy còn đứng phía sau tôi, nhưng lại khôn thấy đâu nữa, cha hiểu tại sao lại vậy, chắc chị ấy phải đi làm đồ ăn chuẩn bị bữa tối. Cuối cùng thì bả cũng tha cho tôi, nhưng tiếc rằng tôi khôn chung trại với chị, thật là xui xẻo,....

-" Tấm con ra đây mẹ Bảo."
Trại chính đang diễn hài Tấm Cám hiện đại , tôi cũng coi được đôi chút vì có diễn xuất của Chị Năm Bóng, đến khúc thằng đó nhảy tưng tưng làm rớt trái banh giả ngực làm không sao nhịn cười được.
"- Xin lỗi Hoàng Tử, em rớt hàng"
Cười thì có cười thiệt nhưng thật ra tâm hồn tôi đang dò khắp nơi để xem chị đâu rồi. Từ khi chở chị về tới giờ tôi cũng bạn làm khắp nơi và cũng có tìm nhưng không thấy chị đâu cả, hay là chị nghe thấy gì đó nên giận bỏ đi rồi, trong đầu tôi nghĩ ngợi lung tung...
"- 4 trại tập hợp chuẩn bị chơi trò chơi lớn nào"
Ai đi hội trại chắc thế nào cũng biết trò chơi lớn vào lúc nữa đem cà, gọi nôn na là giải mật thư tìm kho báu, thiếu nhi chỉ việc đi theo các anh chị thanh niên chơi những trò chơi thôi, còn giải mật thư thì tất cả đều do thanh niên giả cả. Và rồi tôi thấy chị....

Thấy tôi nhìn, chị lúng túng bỏ đi , tôi cũng thấy buồn khi chị làm vậy, chắc do chị nghe câu nói đùa của tôi nên chắc khó xử, không biết làm sao để làm lành lại với chị đây, chắc đây cũng là cơ hội cuối cùng để tôi nói chuyện lại với chị...
"- Giờ đi đường nào nữa"
"- Tao cũng không biết nữa đây, theo chỉ dẫn là đường này mà."
" - Mày giải mật thư sao mà để vậy mày"
"- Tao đâu biết mày, thôi mày đi đường kia kiếm coi, tao dẫn tụi nhỏ đi đường này"
Tình hình là bây giờ trại tôi đang lac đườn nghiêm trong, vì mật thư đưa ra chĩ giải được khoảng 80% còn nhiêu là mù tịt, mà theo phong cách của phường tôi thì ai đi lạc đường là bị phục kích chọi bột nên cũng khá hoảng. Nhưng trong cái rủi đó lại là một điều mày mắn vô cùng....
" Chị Hoa, sao đi đâu qua đường này?"
Gặp tôi chị cũng khá là lúng lúng, mặt chị ửng hồng lên rất là dễ thương.
"- Chị ... à không, trại chi đi lạc mật thư nên kêu chị đi đường này kiếm, mà đường tối quá chị.... sợ"
" -Em cũng đi kiếm mật thư đây, chị đi chung với em luôn đi"
" -À.. Ùm."
" -đi nào,"
Tôi nắm lấy tay chị kéo đi, cũng không biết tại sao tôi lại dạn như vậy, tôi là một đứa rùm nhát gái, cho nên giờ chưa có một đứa nào làm người yêu cả. tôi nắm lấy bàn tay chị kéo đi, đôi tay mềm mại và không một vết chai, tim tôi đập liên hồi và mặt chi cũng đỏ không kém, thấy vậy tôi đành bỏ tay chị ra.
" - Em xin lỗi chi Hoa, hồi trưa em nói đùa với chị Hòng thôi, không có ý gì đâu chị"
"- Có gì đâu em, chị cũng đâu có nghe gì đâu - xạo ghê"
"- Vậy là ổn rồi, hihi"
chị cũng cười, một nụ cười pha chút ngượng ngùng rất là dễ thương làm trong tim tôi có cảm giác xao xuyến, không biết co phải là tôi đã thích chị hay không nữa.
" - Tụi kia đi lạc hả?"
Câu nói vừa mới cất lên thôi đã kéo theo nguyên dãy bong bóng bột mì, lã lướt theo sau là nguyên xô nước tát vào mặt, thế là chị chơi đem tôi ra làm bia hứng toàn bộ , tôi chỉ biết đứng như đá vì không thấy đường nữa.... Bị phá đám ngon lành.

Về khu trai bị nguyên cả dám cười thúi mũi đến nỗi tôi phải phát cáu:
" - tụi bây thôi đi, đi ra cho tao tắm. không thấy ai bị đổ bột bao giờ à"
" - Cứu mỹ nhân chi cho khổ vậy mày"
" - thà cứu mỹ nhân còn hơn là tụi bây chạy trốn"
tôi bực tức bỏ đi để sau tụi nó vẫn lăn lộn cười. Vác bộ đồ vào khu nhà tắm "4 căn" và chi có 4 căn thôi nên tất cả phải chạy qua chạy lại xài chung khi " khẩn cấp". Tôi lèm bèm đứng ngoài cửa nhà tắm gõ cửa.
" - ai trong đó nhanh lên, bị dính bột rồi."
Trong đó vẫn im lặng.
" - Tên gì đó ơi, mau lên ngứa quá."
Vẫn im lặng.
" Lần thứ 3 ra mua kg là nạy của ak`"
vẫn im lặng, tôi bực mình quá tính xô một cái là cửa mở ra rồi nhưng khi gõ cửa lần nữa thì...
" Nam ơi chị Hoa đây, dợi chị chút"
"- Thôi chị trong đó luôn đi dể em qua nhà vệ sinh khác."
Tôi tức tốc chạy đi không dám nói thêm gì nữa hết vì nếu chẫn chờ lại thì không biết sao ăn nói với chị khi chị ấy ra ngoài nữa, nôn nóng chi cho khổ thế nữa không biết, rồi không biết sau vụ này chi có tha lỗi lần nữa cho mình không, thiệt là khó quá đi.

1 giờ sáng, thiếu nhi đã đi ngủ hết rồi, và đã tới giờ chuyên trách chuẫn bị nhậu nhẹt, đây cũng là năm đầu tiên tôi tham gia nhậu nhẹt thâu đêm cỡ này nên khá là hào hứng. đúng là Ai cần thanh Niên đó có thanh niên đây, chỉ sau vai phút nói có đồ ăn là bu nguyên dám lại, nói nguyên đám chứ thật ra có bao nhiêu đâu, khoàng 20 đứa là cùng, do hội trại này chỉ giành cho nhưng người nòng cốt trong phường thôi.
" - Tụi bây, Mồi thằng Nam đưa vào rồi, rượu đây bây''
"- Thôi mày, tao chọi dép giờ, ăn thôi mai còn dậy sớm"
"- Bà này kì cục, kg có bia thì thôi khỏi ăn gì hết"
tôi mới hòa giải không là mưa dép rồi.
"- Thôi Thôi van anh chị, Nhân, đem hàng."
Thằng nhân biết thời cơ đã chín mùi liền chạy tức tốc vào phòng công an đem ra một thùng bia heniken tôi dể giành để chuẩn bị sãn cho vụ này.
"- Ê bây, thằng này được. giỏi"
tuy ông Cua và cả dám mừng ra mặt nhưng tôi cảm thấy một luồng sát khí bốc lên cao từ phía sau và xuất phát từ Mụ Dép Lào. 
" Thôi chị ơi, năm có một ngày thôi, uống hết thùng thôi mà chị, đây gần 20 người, người có một lon chứ nhiêu đâu chị"
" Mày giỏi lắm, uống hết thùng thôi nha."
"Chứ còn nữa đâu mà bà la"
Thế là liên hoan bắt đầu , mỗi người cầm một ly uống theo một vòng tròn, vừa uống vừa hát hò um sùm, vì đó là tối thứ 7 nên kg ai la gì chúng tôi mặc cho chúng tôi quậy phá, tôi thấy chị đăng xa đang nấu gì đó...
" Chị Hoa, sao không ra chơi cho vui."
" Chị nấu cho tụi em ăn đây, súp cua đó nha."
" súp cua hả, cho em ăn với."
"- Tránh ra, em ăn rồi chút nữa chị không chia phần cho em đâu. ra ngoài đó chơi đi."
"- Ok chút chị phải chia cho em gấp đôi."
Chị chưa kip nói là tôi đã chạy ra ngoài để chơi rồi, chị kg trách gì vụ trong nhà tắm là tôi mừng rồi chứ cần chi phải nói gì nữa. Nấu xong chị dem ra bỏ vào từng chiếc ly nhựa cho tất cả mọi người ăn, đúng là chị nấu ngoan thiệt, không chê vào đâu được.
" Hoa, ngồi xuống đây chơi lun em"
" Dạ."
Tôi rất muôn chị ngồi canh tôi nhưng chị chon ngồi chung với chị ban chung lớp, trong suốt buổi ăn tôi luôn nhìn qua chị , nhìn chị cười nói thật là dễ thương...
" Ê tụi bây, uống ít quá không dã thèm mày ơi.
: Đúng đó, có chút xíu chưa tráng miệng nữa."
" tụi bây đủ rồi nha, muốn tao cho ăn dép không hả?"
" ai đồng ý nhậu thêm thì giữ bà Hồng lại, tao đi mua thêm rượu."
Và tất nhiên , 20 đứa thì hết 19 đứa đè bà Hồng xuống híp, bà còn kịp thời la oai oái"
" Thằng Cua, sau cái trại này mày mền xương với tao"
Nói là nói vậy thôi chứ thật ra có gì đâu bà cũng thích nhậu nữa, mùa hè xanh mà, phải quậy cho tới cùng chứ. Anh Cua dem về cho 2 lít rượu , nhưng rủi sao, rượu lại quá nhiều cồn. tuy rất là dễ uống nhưng lại mau say... ban đầu bà Hồng còn kêu hát nhỏ thôi cho tụi thiếu nhi ngủ, nhưng sau vài ly vào người, bà lôi hết toàn bộ nồi trong khu Dân Quân ra gõ hát thâu đêm, riêng tôi cũng đã từ từ ngấm dần, do dc uống rượu từ thuở còn nhỏ nên nhiêu đây khọng nhầm nhò gì với tôi nhưng nó cũng làm tôi phải loạng choạng. Riêng chị , ban đầu chỉ nói uống chút xíu thôi để còn đi ngủ nữa, nhưng do vui quá , chị uống một hơi ngang ngửa gần mười mấy ly , chị cũng đã bắt đầu tưng tửng rồi... 

3g30 Sáng, chúng tôi kết thúc cuộc vui vì rượu và mồi đã hết, mọi người đều ngấm cả, bây giờ những người nào còn tỉnh cũng không còn sức mà don dẹp.
" Chị Hồng... Bãi chiến trường sau đây..."
" - Tao đuối rồi... để đó mai dọn..."
Thế là tất cả đều thấm mệt. ai cũng đã say hết không chừa một người nào, mọi người đều về khu trại của mình ngủ riêng....
" Chị Hoa ơi, về ngủ chị"
" Chị mắc quá... Mà không đi nổi hahaha"
" em dẫn chĩ đi..."
tôi cũng khá là chao đảo nhưng cũng cố mà đưa chị vào khu nhà tắm của phường, nhưng 4 cái nhà vệ sinh đã chật kìn vì mấy cha kg chịu nồi vào đó mà hò dô ta hết rồi.
" - Chị Hoa ơi... Hết nhà vệ sinh rồi... chờ nha"
" - Chị mắc quá rồi... Không chờ được nữa..."
tôi nghĩ tới có một cái nhà tắm phía sau dành cho những người đánh bài mà bị nhốt lên đây thường đi nhà tắm đó, do là khu tam nhốt nên rất ít ai qua lại khu đó.
" - Để em dẫn chị vào khu phía sau, khu đó đi cũng được."
" - nhanh lên chị mắc lắm rồi..."
" - Đi cẩn thận , chị say lắm rồi đó"
" ai bảo chị say nào, chị đâu có say đâu,... em coi này, cổ chị đâu có nóng đâu."
chị lấy tay tôi kề vào cổ chị, làn da vùng cổ thật là mềm mại và ấm áp, nó làm cho tôi tỉnh đi phần nào , tim tôi bắt đầu đập liên hồi và thằng nhỏ đang ngóc lên nhìn. Lúc này tôi kiềm chế lại và dần chị vào nhà tắm đó, tất nhiên tôi ở bên ngoài rồi. nhưng dường như mọi thứ muốn tôi đi vào con đường dâm dục đó,... chị đã quá say và quên không gái chốt cửa,... một cơm gió thổi qua và thế là , cánh cửa mở tung ra , chị vẫn ở đó, vẫn đang tiếp tục thực hiện công vic65 của mình trong tư thế không gì che chắn ở phần dưới.........

gai my khoa than

Xem gai my khoa than hay nhat 2014

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.