Gai my khoa than

Không chậm trễ thằng Hoàng béo như con thú bi bỏ đói lâu ngày nó hôn lấy hôn để lên mặt cô , khuôn mặt xinh xắn đượm vẻ ngây thơ kia va xoac tiếng những chiếc cuc áo bi văng đi khi no dung sức xé toang hàng cúc áo của cô để lộ ra chiếc áo lót nhỏ nhắn màu hồng với những đường thêu ren khá đẹp,sau đó nó hôn vào giũa 2 bộ ngực mà tôi nghĩ rằng nhỏ nhẵn nhưng thực tế khá đầy đặn của cô , nhưng cơn thèm khát mới chỉ bắt đầu nó bắt đầu hôn lên chiếc áo lot của cô , cắn manh vào núm vú bên trái đang gò lên bộ áo lot làm cô kêu Ư ư một tiếng khá to nhưng tôi vãn dám chắc không lọt ra khỏi lớp học.Lúc này so với lúc ban đầu cô dãy dụa manh hơn nhiều, tôi cứ tưởng cô đã kiệt sức ,ngay cả tôi cũng không nghĩ rằng sẽ vấp phải sự phản kháng quyét liệt đến thế nhưng tất cả đều vô nghĩa trong cái không gian trụy lạc đó những tiếng kêu chỉ như tiêng lá rơi ngoài sân vì trương tôi khá rộng lớp học của chúng tôi lai nằm ở một xó cách lói qua lại khá xa có thể nói là héo lánh ,dường nhu trời đã giúp chúng tôi vậy,tôi thấy cô dãy dụa trong tuyet vọng như vậy ,máu dâm trong tôi không ngừng trào lên tôi lúc này đang ngồi đè lên chân cô liên dưa 2 tay lên sờ soạng hai bắp đùi của cô nhẹ nhàng từ từ không chút vội vàng tận hưởng cái cảm giấc khoái cảm tuyệt vời đó.đôi cẳng chân cô cùng với hai bắp đùi của cô dường như đã cảm thấy hành động đó của tôi nên dãy đạp manh hơn tôi đưa đưa tay lên lên nữa cho tới giữa hai háng của cô va tôi rờ vào chiếc quần silip của cô, cô bèn đạp mạnh làm tôi tí té ngả ngửa những thằng Hoàng béo và thằng Trung liên khống chế cô mạnh hơn ác kiệt hơn.Phải rất khó khăn tôi mới lột đươc chiếc quần lót của cô xuóng tôi giơ nó ra trươ máy quay và cho ca bọn cùng xem cả bọn trầm trồ như không thể tin vào mắt minh được nữa truyền tay nhau chiếc quân lót thơm lừng mùi nước xả vải COMFO thứ được sinh ra để bảo vệ cái má chúng tôi đang hòng chiếm đoạt.

gai my khoa than

Sau tai nạn xe chồng bà Kim Thoa tư nhiên bất lực. Cái khổ là bà vẫn là con người bình thường như mọi người đàn bà khác. Những đòi hỏi thể xác đương nhiên không thể không có. Những tình cảm thần thánh chỉ có trong tiểu thuyết, trong muôn vạn con người có mấy ai giữ được lòng trung trinh. Có chăng chỉ những người Tiên Thánh. Những kẻ bề trên. Nhưng không phải là không có. Bà Kim Thoa thích làm còn người trần tục hơn.

Dịu dàng kín đáo, bà Kim Thoa vẫn không để lộ bất cứ một khả nghi nào. Buổi tiệc sinh nhật thằng Bằng vẫn vui vẽ, ông chồng bà lặng lẽ về phòng. Cuộc sống những ngày gần đây có đỗi khác với bà Kim Thoa nhưng thấy bà tươi đầy sức sống hơn. Không nói thì bà cùng với thằng Bưu lo thêm đồ ăn uống và tụi nhỏ uống thêm rượu, tuy chỉ mức chừng mực nhưng các cu cậu cũng xỉn. Cuối tiệc ai cũng ra về vui vẽ, thằng Bưu là người tỉnh nhất đưa thằng Bằng lên phòng. Chỉ còn lại hai người dưới phòng ăn, Bưu đưa tay kéo bà Kim Thoa, nhưng bà khoát tay nói nhỏ:
“Tối nầy không được! Ổng còn thức chưa ngủ đâu!”

gai my khoa than

gai my khoa than la gi ?

Thấy không thể nào chối từ cho được mặc dù lòng cảm thấy hoang mang, ngỡ ngàng làm sao ấy, nó lẳng lặng nằm ghé một bên cạnh chị với dáng vẻ rụt rè dường như nó rất ngại không dám đụng chạm vào người chị e rằng một cơn thịnh nộ của chị sẽ bất chợt xảy ra chẳng khác gì tiếng sét. Hai chị em đương nhiên là không tài nào ngủ ngay được, lúc đầu thì chỉ có chị gái thầm thì nhưng rồi sau đó em trai dẫu có muốn nín lặng cũng phải khe khẽ thốt lên từng lời thật tràn trề tình cảm ; chúng nói với nhau rất nhiều chuyện nhưng đại khái tóm lại là em xin lỗi chị về vụ cái đêm hôm nọ còn chị thì cũng mong em tha thứ cho cái tát của chị đã bất ngờ dành tặng nó cách đây không lâu vào một buổi chiều ảm đạm. Câu chuyện càng lúc càng giúp hai chị em thêm cảm thấy tâm lý bản thân mình bấy lâu nay cứ bị đè nặng chẳng khác gì một tảng đá nặng cả ngàn tấn bỗng chốc đã được tháo gỡ một cách nhanh chóng, nhẹ nhàng và từng giây từng phút trôi qua, chúng cứ mãi thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện chứ không còn thiết tha đến chuyện ngủ nghê gì nữa cả. Bất chợt, chị Nam dựng thằng Đại ngồi dậy và thật không khó khăn mấy, nó nhanh chóng nhìn thấy một giọt mắt đang lăn dài trên gò má người chị ruột xinh đẹp của nó.
-Chị sao vây? Chị giận em phải không?
-Không! Em có làm gì đâu mà chị giận ?
-Vậy sao chị khóc?
-Nè Đại, chị nói nghiêm túc chứ không phải đùa đâu nhé. Em không được chọc quê chị đó nghe. 
-Được rồi, có chuyện gì chị cứ nói đi!
-Hôm nay là một ngày vui nhớ đời của chị, chị không thể nào quên được nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ còn có sáu ngày nữa thôi là chị em mình phải xa nhau rồi và chắc chắn là rất lâu chị với em mới có dịp gặp lại nhau. Vậy đêm nay- Giọng chị hơi ngập ngừng lạc đi- nếu em có thích….. chị ….thì chị sẽ…chiều em …. em…

Quả thật là ngoài sức tưởng tượng của thằng em trai chị, nó không thể nào ngờ được rằng chị nó lại chủ động đề nghị với nó một việc mấy ngày qua nó đã từng ao ước được lập lại lần thứ hai mà nó không dám thổ lộ ra vì sợ chị nổi giận và vô tình chị gãi đúng chổ ngứa của nó. Trong giây lát, nó bổng càm thấy thân nhiệt người nó tăng rất nhanh như người bị sốt, hơi thở gấp gáp trong càm xúc bồi hồi, xao xuyến một cách lạ thường và điều đặc biệt là con cu ở bên trong chiếc quần đùi thun màu trắng xám nó đang mặc đã bắt đầu hơi nhúc nhích cử động ; nó dễ dàng nhận ra rằng chị Nam từng giây phút cứ nhích dần, nhích dần thân thể vào sát người nó khiến nó rung động một cách dữ dội. Đương nhiên là lúc này dù cho có thiên lôi từ trên trời nhảy xuống can gián cũng không tài nào ngăn được nó, chỉ trong chốc lát hai cánh tay nó tuy run run nhưng lại nhanh nhẹn vòng luồn ôm lấy tấm lưng người chị gái thon thả, mềm mại như lụa tựa là. Lời đề nghị của chị chính là một bằng chứng thể hiện cho sự đồng lòng cho phép nó tự do tự toại muốn làm gì chị thì làm trong đêm mưa tầm tã này, sự thực là gần như cả ngày hôm nay ông trời cứ rỉ rả rỉ rả đến giờ này không ngớt chẳng khác gì một tín hiệu đèn xanh bật lên để mà tạo điều kiện thúc đẩy hai chị em tìm kiếm nhau tựa trò chơi ú tim trong cuộc đời đầy cạm bẫy chông gai đọa đày. Hai bản tay thằng Đại đang mò mẫm luồn vào bên trong mái tóc uốn lượn kiểu xiton lòa xòa phủ xỏa ngang vai mượt mà, êm ái, thướt tha và mịn màng của chị gái kiêu sa mỹ lệ còn chị nó tuy bằng lòng chấp nhận ân ái, yêu đương với thằng em nhưng lúc này đây chị nhận thấy rằng bản thân chị không thể nào tránh cho khỏi cảm giác ngượng ngùng, run rẩy khi bắt đầu gần gũi, đụng chạm với nó. Những nụ hôn nóng bỏng của nó đang lần lượt nhẹ nhàng ban phát lên mái tóc chị từ đó đi lần, đi lần xuống trán, xuống mang tai, xuống gáy chị rồi sau đó, chị cũng hôn lại vào má vào mũi nó với thái độ thật âu yếm trân trọng, yêu thương. 

Trong hơi thở hổn hển dồn dập, tiếng nhịp tim thình thịch đánh như trống ngũ liên, thân thể hai chị em cứ ôm xiết lấy nhau, hai khuôn mặt thì mãi miết nghiêng qua nghiêng lại kề sát nhau coi như không còn một kẻ hở ; đương nhiên chúng biết là chúng đang ở mấp mé bờ vực thẳm loạn luân tội lỗi chỉ chút xíu nữa thôi là trợt chân rớt xuống âm tào địa phủ để chịu sự trừng phạt nhớ đời. Chị hoàn toàn không hề từ chối, né tránh nó điều gì cả bởi vì đây chính là dự định hay nói cách khác là điều ước mấy ngày nay của chị và có thể nói rằng lúc này đây hai trái tim hai chị em như rộn ràng hòa cùng chung nhịp đập liên hồi, mạnh bạo, khủng hoảng cực kỳ ; sau một tiếng thở nấc nghẹn ngào tê tái, chị hơi ngửa đầu, khẽ nhắm mắt lại rồi từ từ hé mở đôi môi đẹp như đóa hồng thắm đỏ đón nhận đôi môi thằng em chậm chạp luồn vào chiếm hữu, thưởng thức. Vậy là lần thứ hai, hai chị em tuy vẫn còn ngại ngùng nhưng vẫn quyết tâm cùng nhau đến với tình yêu nhục dục dẫu quá nhiều muộn màng, trở ngại ; khác hẳn lần đầu tiên, chúng càng cảm nhận được cảm giác kích thích, ham muốn tăng gấp cả bội phần khiến máu trong người chúng cứ như là sôi lên sùng sục chẳng khác gì chưa bao giờ quen biết nhau trong cuộc đời dẫy đầy bất hạnh này. Quả thật là cả chị lẫn em mặc dù vẫn nhận ra đươc đây là điều cấm, là chuyện không nên vậy mà không hiểu tại làm sao mà chúng vẫn cứ nhắm mắt lao vào bóng tối tình loạn luân tội lỗi đầy hồn ma bóng quế tựa như lũ thiêu thân lạc loài nơi ánh sáng hiểm họa. Trong đêm tình này, với tất cả tâm tình, nụ hôn mà chị gái mười tám tuổi và em trai mười một tuổi trao cho nhau mới đầu còn bở ngở, e dè do ngại ngùng, lúng túng nhưng từng giây từng phút trôi qua lại càng kéo dài ngây ngất, say sưa, đắm đuối, mê mệt khiến cho bất kỳ ai chỉ cần tình cờ trông thấy cũng phải “lên tăng xông” cấp kỳ ngay thôi bởi lẽ hai chị em yêu nhau quả thật là nồng nhiệt, hăng say chưa từng thấy. 

gai my khoa than

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Đang nằm ngủ thấy bàn tay ai mò giữa háng. Chị tính đạp cho một đạp nhưng lại nằm yên,hé mắt nhìn xuống thấy thằng Út thập thò phía dưới. Út là thằng em út của chồng.Trời ơi là trời! Tổ nội nó, thằng thánh vật không chết! Đang học bỏ học,cha mẹ chồng gởi sang đây chị phải nuôi báo cô.Thằng bán trời không mời thiên lôi! Chị bực cái mình nhưng hai cái chân cứng đơ như bong đè để thằng thánh vật làm gì thì làm, đã vậy mà cái chè hẻ đó nó còn ra nước mới chết chứ.Chị phải gồng mình quẩy người thằng khốn mới lủi mất.Vậy mà sáng hôm sau cái bản mặt hinh hỉnh của hắn làm như không có chuyện gì trên đời xảy ra,nhìn tức ói máu.

 Vậy mà cả tuần rồi buổi tối thằng trời đánh đi đâu mất,nằm nhớ rồi ngượng thầm, bộ mình thèm đàn ông sao! Lâu rồi chồng chẳng bao giờ rờ tới, hui hủi mồ côi rồi ngủ quên lúc nào không hay.

gai my khoa than

Xem gai my khoa than hay nhat 2014

Mẹ cha thằng chó, bà nhà nó, thằng khốn nạn, thằng mất dậy. Hắn vừa phóng xe vừa lầm bầm chửi. Cái thằng phó giám đốc chết tiệt đã bao lần công kích hắn. Cái thằng chó ghen ăn tức ở, gây hoạ rồi dùng thử đoạn và chức quyền đổ thừa cho hắn. Hắn ức lắm, ức nhưng không đủ bằng chứng để thanh minh cho mình, uất ức nhưng không biết làm thế nào xả cho hết, hắn chỉ có thể trách mình còn dại, còn khờ. Trời tối đen, gió lạnh và mưa đập vào mặt hắn lạnh buốt nhưng dường như không thể dịu nổi cái căm tức trong người hắn. Mưa mỗi lúc một to, hắn không tài nào mở mắt ra nổi, từng hạt từng hạt đập dát mặt hắn. Hắn buộc phải tạt xe vào trong đường, dù trời lạnh, nhưng lửa trong hắn vẫn bốc lên ầm ầm. Hắn vứt con xe Dream của nợ vào bên hè, và bất lực đứng nhìn trời khóc than cho số phận hắn hôm nay. Mưa càng lúc càng nặng hạt, cơn giận dịu xuống, bỗng hắn thất cô đơn hắn lại thấy buồn, hắn đau đớn nhớ lại cái ngày người yêu hắn chia tay hắn, âu cũng bởi hắn là thằng sinh viên nghèo rớt. Hắn không giữ nổi người yêu hắn trước đồng tiền, nhưng hắn khinh. Vì thế hắn lăn vào học, rồi ra trường lăn như bi vào kiếm tiền. Nhiều lúc hắn thấy cô đơn, nhưng kệ thây, hắn lao vào công việc như một người tình của hắn .Rồi hôm nay, một lần nữa hắn bị tước đi người tình một lần nữa. Hắn khóc, từng giọt nước mắt chẩy trào cùng với những hạt nước mưa .

-Anh có đi không .
Một giọng lí nhí, run cầm cập hỏi hắn. Hắn quay lại, một cô gái xinh xắn đang đứng trước mặt hắn. Người cô bé này cao nhưng hơi gầy, quần áo có vẻ quê mùa, bù lại cô bé có khuôn mặt lại rất xinh. Từ trước tới nay hắn không thích mấy loại cave rẻ tiền này lắm, lại là lúc đang bực mình.Hắn lạnh lùng nạt.
-Biến đi ra chỗ khác.

Cô bé im lặng, lủi thủi dịch ra, trong lòng nó dâng lên sự chua sót, tủi hổ.

-Bao nhiêu vậy cô em. 
Một gã thanh niên mặt xương xẩu cũng trú mưa cạnh đó đã chú ý cô bé từ trước đó bỗng lên tiếng hỏi.

-Không.
Cô bé sợ hãi trả lời.

Gã thanh niên chỉ tay về phía hắn và quát lên với cô bé.
-Nó thì mày mời, ông hỏi thì mày chê, mày kinh ông à.

-Bốp.

Gã côn đồ tức giận giơ tay lên tát cô bé. Không kịp phản ứng, mặt cô bé hằn lên năm đầu ngón tay đỏ ửng. Không chỉ thế gã xấn xổ đến xé áo cô bé.

-Roẹt..

Trong ánh đènmờ ảo, cái áo cũ của cô bé rách ra để lộ cái áo ngự mầu cháo lòng cũ kỹ trên nền da trắng bóc. Gã côn đồ lúc này liền lộ vẻ thòm thèm, cô bé lúc này lại vô cùng hoảng sợ liền chạy ra khỏi chỗ trú mưa, nhưng gã thanh niên kia đâu bỏ qua, gã liền rượt theo cô bé. Trời vừa mưa vừa tối, khu vực này vắng người hắn định bụng sẽ làm thịt cô bé ngon lành này. Gì chứ hiếp mấy con cave mấy khi có tội gì đâu.

-Bịch.

Gã côn đồ ngã xõng xoài, hắn bị một ai đó ngáng chân, không chỉ vậy hàng sê ri đòn tới tấp đầy phũ phàng đập vào mặt hắn khiến hắn không kịp trở tay. Nắm bệt dưới mưa, hắn nhận ra kẻ đánh hắn là gã thanh niên trông có vẻ tri thức cùng trú mưa.

Lê lết trong mưa gã côn đồ bỏ chạy, hắn quay mặt lại với những vết máu đã nhoè trong mưa, nói ngược lại đầy thách thức.

-Mày cứ ở đấy đợi ông.
Bên cạnh lúc này cô bé đã đứng dậy và lí nhí.

-Cám ơn anh.
Trút được phần nào tức giận, nhìn khuôn mặt ướt mưa, đầy kiều diễm của cô bé, hắn lạnh lùng hỏi.

-Bao nhiêu.

-Bao nhiêu là sao ạ ?
Cô bé ngạc nhiên hỏi lại.

-Tôi bao cô, đêm nay cô muốn bao nhiêu.
Vẫn một giọng lạnh lùng hắn hỏi.
Cô bé sững sờ không đáp lại. Nhưng cơn hoảng sợ qua đi một chút con bé rụt rè nghèn nghẹn trả lời.
-Năm trăm. 

Chẳng thèm mặc cả . Hắn lạnh lùng.
-Lên xe. Ôm chặt vào.

Mặc cho cơn mưa vẫn nặng hạt, hắn phóng ra ngoài mưa. Dù mưa đêm lạnh buốt hắn vẫn phóng, hắn cảm nhận thấy tiếng phập phồng nhịp thở của cô bé. Hắn đâu biết rằng cô bé cũng đang khóc, những giọt nước mắt đang hoà vào trong mưa.

Về đến nhà trọ của hắn ,người cô bé run lên cầm cập. Y phục cô bé bết vào thân thể, nó lấy tay giữ lấy vạt áo rách, nhưng cũng không thể dấu được những dường cong ẩn hiện đầy quyến rũ. Thấy cô bé khá ngon nghẻ, hắn cũng cảm thấy hứng thú, cậu nhỏ của hắn đã ngóc lên. Lúc này dưới ánh điện phải nói con nhỏ này xinh thật, hắn chưa gặp một cô bé nào có khuôn mặt xinh xắn và dễ thương đến vậy. Cởi áo ngoài và quần dài, lấy khăn lau xong người, hắn vứt cho cô bé chiếc khăn. 
-Lau khô đi.

Cô bé lục tục làm theo. Mưa ngoài trời đã ngớt, những tiếng lộp độp của những hạt mưa cuối rơi xuống từ mái nhà. Hắn thấy cô bé vẫn run cầm cập, lạnh lùng hắn ra lệnh.

-Cởi quần áo ướt ra, vào kia tắm đi.
Phòng tắm cúa hắn đủ nóng lạnh, nhưng mỗi tội lại chẳng có cửa giả gì.

Cô bé luống cuống, nó rụt rè nói.
-Nhưng không có cửa anh à.

Hắn nhếch mép.
-Cô cũng cần cửa à?
Nói xong hắn cầm chai rượu votka thừa uống một hơi dài xua tan đi nỗi bực bội ban chiều.

Cô bé không trả lời. Nó im lìm mất vài phút rồi nó cũng từ từ cởi ra. Cái điệu bộ cởi của nó làm người ta có cảm giác như lần đầu tiên trong đời nó cởi quần áo không bằng. Từng đường cong trắng muốt hiện ra trước mắt hắn. Oa!!!! Mồm hắn há hốc, mắt hắn như nổ tung, chai rượu đã dời tay. Tuy gầy gầy xương xương, nhưng đẹp, đẹp đến nín thở, không ngờ cô bé đẹp thiệt, mà đẹp dễ sợ là đằng khác, hắn tự lẩm bẩm. Da cô bé trắng nõn, chẳng tì vết, eo thon ,bộ ngực không quá to nhưng tròn căng, săn chắc vút cao, đôi chân thon dài đầy quyến rũ, cùng với bừ mông tròn lẳn. Một điều nữa mà hắn nhận ra là mặt cô bé đã đỏ bừng e ấp càng thêm phần quyến rũ, lúc về nhà hắn đã có chú ý và không có ý định sờ đến cô bé nhưng lúc này hơi rượu đã làm cậu bé của hắn đã cương đến độ bức bối, hơi thở hắn trở nên dồn dập, cô bé đẹp không khác gì một cô hoa hậu. Quả thật nói cho đúng cô bé mà béo lên tẹo nữa thôi thì chắc hoa hậu xách dép cho nó mất. Đẹp thế này mà phải làm cave. Hắn thấy câu hồng nhan bạc mệnh thật chẳng sai.

[X] Close.