Gai nhat 18

Những vị Lạt Ma Tây Tạng sau khi chết đi thường có những truyền thân nối tiếp tái sinh, thì trong tình yêu nhục dục cũng có thể những luân hồi tái tục. Bưu và bà Kim Thoa kiếp trước có thể là vợ chồng, kiếp nầy dù không gặp trước nhưng cũng phải tìm đến nhau để chia nhau thể xác.

Tuy là tuổi tác cách biệt nhưng riết rồi những chữ tục tỉu nói cho nhau thành thói quen lại nghe ra quyến rũ hứng tình như: đ*, hay l*n, c*c. Những lần có dịp riêng tư thằng Bưu ưa xài chữ tục. Như lúc hắn đang làm tình với Kim Thoa hắn luôn miệng nói:
“Dì Thoa! Dì nói với Bưu là dì thèm đ* đi!! Nói đi dì!”
Mặc dù ngần ngại nhưng lúc sướng Kim Thoa cũng không ngại miệng:
“Ừ! Dì thèm Bưu… đ* lắm!”
“Dì thích bú l*n không!!!?”
“”Ừ! Dì thích lắm!”
“Bú c*c!”
“Bú lồn!”
“Bú c*c!”
“Bú lồn!”

gai nhat 18

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
“ Trăm năm trong cõi người mô
Chữ tài chữ mệnh khéo vồ lấy nhau
Trải qua một cuộc ăn rau
Người trước nặng đũa người sau mất phần”
Xin lỗi đại thi hào Nguyễn Du khi cháu mượn câu Kiều của cụ để mở đầu cho một chương mới trong cuộc đời cháu, một giai đoạn đầy nhọc nhằn, nhưng cũng lắm niềm vui, những niềm vui mà e rằng giới trẻ bây giờ ít có được. 

“Cuộc ăn rau ” của mình (từ đây xin tự xưng là mình cho nó thân thiết nhé) đúng với cả hai nghĩa đen và bóng nhé. Về nghĩa đen thì thời đó đất nước vẫn còn rất khó khăn, đa phần mọi người phải chân lấm tay bùn, đầu tắt mặt tối để có cái ăn( Nhiều đêm nằm nghĩ cho dân, cho nước mà thắt hết cả ruột). Về nghĩa bóng thì cúng như “ăn rau” của các bác trong Box rau thôi, chiến đấu để dành lấy “con cái” cho mình đó là bản năng của một “con đực”.

Như phần trước mình có nói, hết kỳ 1 của lớp 3 gia đình mình chuyển về quê, nơi chôn rau cắt rốn của bố mình.Ở đó không có đồng bào dân tộc nhưng cũng rất nghèo khó, tuổi thơ của mình vì thế cũng nghèo khó về vật chất, nhưng lại rất giàu về kỷ niệm, những kỷ niệm trên ghế nhà trường, những kỷ niệm chăn trâu cắt cỏ, những vụ đánh nhau, những trận đá bóng, và cả những tình yêu bọ xít lằng nhằng như mạng nhện của đám học sinh.

Mình vào lớp mới khi kỳ 2 của năm học bắt đầu được vài tuần, sau màn giới thiệu sơ sài của cô giáo về mình ( chắc đếu biết chỉ số IQ của mình nên mới giới thiệu như sơ sài vậy, nếu sau hết kỳ 2 chắc phải giới thiệu như giới thiệu Obama sang Việt Nam… hì hì), mình được cô giáo chủ nhiệm sếp vào bàn thứ 2 bên tay phải cạnh tường, nhìn thẳng lên bàn giáo viên. Ngồi cạnh 2 thành viên cá biệt nhất lớp ( cũng đếu hiểu sao lại sếp mình cạnh 2 thằng cá biệt, chắc là gom lại để trị đây mà nhưng lần này cô giáo đúng vì cả 2 thằng đã hết cá biệt và học tốt lên chỉ sau vài tháng ngồi cùng mình). Ngày thứ 2 đi học hai thằng đẩy mình vào giữa ngồi vậy là bên ngoài mình là 2 cô cán bộ lớp, bên trong là 2 chàng cá biệt.

Hai cô nàng ngồi cạnh mình là Hương và Thắm, Hương làm lớp trưởng, Thắm là quản ca. Đúng là thành phần cán bộ, kiêu kinh khủng, việc bị ngồi kèm cặp hai thằng cá biệt đã không dễ chịu rồi, giờ lại ngồi cạnh thằng mới vào lớp ( cá biệt hơn cả 2 thằng kia) quả là không dễ chịu chút nào. Mà mình thì chúa ghét cái bọn kiêu, vì đối với mình bọn nó chẳng có lý do gì để mà kiêu cả. về hình thức, chúng cũng chỉ thường thường thôi, ngó xung quanh khối bạn xinh hơn, nhất là bạn gì ngồi gần bàn cuối kia kìa, vừa trắng, xinh lại cao nữa chứ, thích ơi là thích. Về học tập thì quả thật bọn này học khủng, mình lúc nào cũng là thằng “ngẩng mặt lên trời nhìn đời vô đối” ở cái trường cũ, về đây cũng sàn sàn như nhau hết, “kẻ tám lạng người nửa cân ”. Mình bù lại, độ nhanh và chính xác về môn toán đã giúp mình có ưu thế một chút so với chúng nó.

Sau một thời gian ngắn học cùng nhau, dần dần biết chất nhau, mấy đứa con gái tỏ vẻ thích mình ra trò, nhất là Thắm quản ca và một bạn tên Vân ngồi bàn dưới mình. Bạn xinh xinh ngồi gần cuối lớp mình cũng đã biết được tên bạn là Thủy và cũng đôi lần nói chuyện, thú thực mình rất thích Thủy tuy rằng ở lớp cô ấy học gần đội sổ ( Xinh như vậy học cũng chỉ phí thời gian – mình nghĩ vậy…khớ khớ)

Mình kể có hơi dài dòng và không *** các bác cũng đừng có nản nhé, đó là diễn biến tâm lý của thời học sinh những cảm tính rất hồn nhiên của cái tuổi đó. Những mối quan hệ cứ như tơ nhện, bọn con trai thì tập trung vào Hương lớp trưởng, Thắm quản ca, hoặc Thủy xinh tười, còn bọn con gái cũng vậy, mấy anh học giỏi bao giờ cũng là lựa chọn tốt. Có đến nửa lớp con gái thích mình, thích cái thằng đầu têu bao nhiêu trò nghịch ngợm, nhưng điểm lúc nào cũng cao nhất lớp, Hương, Thắm cũng không ngoại lệ. Mình thường lấy khăn quàng của Thắm để lau mũi mỗi khi nước mũi chày ra như một ơn huệ cho Thắm, rồi vào giờ kiểm tra gặp bài nào khó thì cho copy bài luôn. Với Hương thì khác, mình tôn trọng Hương hơn vì cô ấy tự lực trong học tập và chín chắn hơn ( có lẽ vì vậy mà Hương làm lớp Trưởng). Còn Thủy mình rất thích cô bé này ( vì xinh đẹp) nhưng sau năm lớp 4 Thủy cùng ra đình chuyển đến thành phố khác để cho lòng mình buồn tê tái, mãi sau này khi bắt đầu đi đại học mình mới gặp lại ( nhưng chuyện này để kể sau).

Hôm nay vội quá, công việc ngập đầu chỉ viết hầu các bác được đến vậy, mai sẽ cố gắng viết nốt thời học sinh để chuyển phần tiếp. "Chàng SV tật nhiều hơn tài"

gai nhat 18

gai nhat 18 la gi ?

Con cặc thằng Út sừng to trong miệng chị.Chị rất mê bú cặc thằng Út.Chị rõ từng sợi gân cương nỗi lên khi thằng Út nứng quá độ.Chị mút trong nỗi đam mê và liếm trong say đắm trên đầu khấc đỏ ou to lớn.Hai người đang tắm chung. Phần lớn chị bú cặc nhưng không muốn thằng Út sướng quá xuất tinh.Chị biết dừng đúng lúc và làm cho thằng Út nguội lại để lát nữa nó đổ hết tinh trùng vào lồn chị mới đã.Chợt thằng Út cuối xuống hạ giọng nói:
“Chị hai!…tui muốn nói một chuyện!”
Chị đứng lên,từng sợi nước đỗ tràn xuống đôi vú săn cứng.Chỉ hỏi:
“Nói gì Út?”
Út ngập ngừng rụt rè nói:
“Nhưng chị đừng la!…chị hưá!”
“Ừa! tao hưá!”
“Hồi chị đi về Việt Nam…tui …có chơi một…con nhỏ Mỹ!”
Chị lắc đầu bình tỉnh hỏi:
“Rồi…mầy đụ… thấy ra sao?!”
“Không đã bằng …chị!”
Chị nhón chân cho hai bộ phận sinh dục cà cà nhau nói:
“Đụ sao không đã! Mầy giỡn hả nhóc!”
“Thiệt mà chị Hai…nó sao ấy.Cái của nó vừa rộng mà giữa hai mếp lòi ra như hai cái cà vạt trông ớn.Không ngon như chị!”
Chị bình tỉnh nói:
“Thì lâu lâu mầy đổi món…ăn cơm hoài cũng chán! Nhưng bộ mầy đụng loại chằn hả! coi chừng bịnh rồi lây cho tui đó tía!”
Thằng Út thấy chị cởi mở sung sướng quá bèn nói:
“Không! Nó con ông mục sư nhà thờ mà!”
“Nhưng tin…sao được mậy!”
Nói vậy chứ chị cũng đã làm tình với anh Phước khi về Việt Nam mà chi đâu dám hở môi. Nên những lời thằng Út nói như mở cờ trong bụng.Chị nói:
“Nếu tao có…chuyện như…mầy nghĩ sao?!”

gai nhat 18

Sau một giấc ngủ dài, bà Loan tỉnh dậy thì thấy đã 10h sáng. Bà quay sang bên cạnh thì không thấy chồng đâu, bà nhớ lại về giấc mộng xuân của mình đêm qua. Tim bà đập thình thịch, mặt đỏ lên khi nhớ lại đối tượng mà mình giao hoan là Phong chồng của con gái nàng. Bà cảm thấy thật xấu hổ, bà tự khinh bỉ chính mình vì những cảm xúc không kiểm soát được kia. Bà thầm nghĩ “Nó là chồng của con gái mày, mày phải dừng lại thôi Loan”. Bà đứng dậy lấy áo quần và đi vào phòng tắm, bà muốn dùng dòng nước ấm áp để làm trôi đi những cảm xúc khác thường của chính mình.
- “Anh ah, anh còn dùng phòng tắm lâu không? Mở cửa cho em vào với”. Bà đứng ngoài phòng tắm nói vọng vào với chồng.
- “Anh đang đi vệ sinh, em xuống phòng tắm ở nhà dưới đi”.
Bà Loan đi ra khỏi phòng thì bắt gặp Phong đi ra từ phòng đối diện, lúc này Phong chỉ mặt một chiếc quần lót và quấn khăn tắm trên vai, anh vừa mới tắm xong. Bà Loan nhìn cơ thể rắn chắc, thon dài, góc cạnh, mái tóc ướt lòa xòa trước trán lại càng gợi cảm.Bà không khống chế được, tim đập loạn lên. Đây cũng là lần đầu tiên bà nhìn thấy cơ thể của người khác phái ngoài chồng ở cự ly gần như thế này. Hô hấp của bà ngày càng dồn dập, người cũng nóng lên.
- “Con xin lỗi, do thói quen ở một mình nên con ăc mặc khá tùy tiện”. Phong nói rồi đi nhanh vào phòng để lại bà Loan với tâm hồn còn đang ngẩn ngơ, miệng lưỡi khô rát.
Trên bàn ăn, chỉ gồm mấy món đơn giản, bánh mì, ốp la và bơ. Ăn sáng xong cả ông Quang và Phong đều có việc nên đi ra ngoài, bà Loan ở nhà một mình chờ đến tối để đi tiệc với bạn bè.
Ở nhà, một mình đối diện với bốn bức tường, bà Loan có thời gian để tĩnh tâm, khống chế lại cảm xúc và nghĩ lại những chuyện tế nhị mà mẹ vợ và con rể đã trải qua trong 2 ngày nay. Phong và Hà Anh đã lấy nhau được 7 năm, nếu không có những va chạm tế nhị như thế này thì quan hệ giữa bà Loan và Phong vốn rất tốt, Phong rất kính trọng bà, và bà cũng quý cậu con rể vốn đẹp trai và tài năng này. Nhưng những chuyện đã qua trong 2 ngày hôm nay đã làm cách nhìn của bà về cậu con rể có sự thay đổi, bà Loan nghĩ đến Phong, nghĩ đến thân hình anh, đến bàn tay rắn chắc của Phong, nghĩ đến con *** Phong mà bà đã nhìn thấy nó căng phồng vào lúc sáng, nếu cái đó của Phong mà vào trong người mình thì thế nào chỉ, chắc bà chết mất thôi. Bà Loan rùng mình trước những ý nghĩ điên rồ của mình. Bà đang ở độ tuổi hồi xuân,nhu cầu sinh lý của bà không ngừng bùng phát, bà thèm muốn tình dục nhất là với một người đàn ông trẻ và khỏe như Phong. Bà cũng nghĩ về gia đình, về chồng và đứa con gái, về những gì có thể xảy ra nếu chuyện bà dụ dỗ con rể lộ ra. Thật tâm bà Loan cũng rất vui vì ở tuổi này mà bà còn khiến cho người đàn ông như Phong nổi lên ham muốn. Bà tặc lưỡi, thầm nghĩ “Chắc Phong nó cũng muốn mình, nhìn khuôn mặt nó tối qua thì biết. Mình cũng đã sống vì chồng và con gần 30 năm, mình chỉ còn vài năm cuối nữa thôi, nếu Phong nó cũng muốn thì tại sao mình không thử chứ! Mình sẽ không câu dẫn nó, cứ để chuyện này tự nhiên. Hết chuyến đi này mình sẽ trở về với người vợ, người mẹ như trước kia”. Bà vui mừng với ý nghĩ của mình, và chuẩn bị trang phục cho buổi tiệc tối nay.

gai nhat 18

Xem gai nhat 18 hay nhat 2014

Cuộc bầu cử tổng thống hôm 7 tháng 11 năm 2000, cả xóm nó xôn xao bàn tán là ai sẽ là tổng thống Mỹ. Người thì cho là ông Al Gore sẽ thắng, người thì cho là ông Bush sẽ thắng. Nó cũng theo giỏi tin tức, cố gắng đọc báo để cập nhật hóa. Nó định làm một vụ cá độ thật là to lớn, lớn nhất từ trước tới nay trong đời của nó. Theo kinh nghiệm bản thân thì nó “bắt” ông Gore. Nó tin rằng nó sẽ thắng lần này. Số tiền kiếm được sẽ cho mẹ nó vào nhà thương để lọc máu.

Nó nhìn quanh nhà của nó một lần nữa để xem có vật gì quý giá. Chẳng còn gì ngoài chiếc xe đạp cũ kỹ. Nó đem cầm được 100 ngàn. Nếu nó thắng thì số tiền sẽ lên tới gấp hai, là nó sẽ có được 200 ngàn. Nhưng làm sau mà đủ bây giờ. Nó cần ít nhất là 20 triệu để đưa mẹ nó vào nhà thương. Nó lục lạo khắp nhà của nó chỉ lôi ra được cái hộp sắt nhỏ mà mẹ của nó dấu rất kỹ. Nó lấy ra một chiếc lắc vàng. Nó nghe đâu là vật kỷ niệm của bà ngoại. Thây kệ, lần này nó thắ�ng mà!. Nó đem đi cầm cũng được đâu 2 triệu. Chưa đủ. Nó quyết định là mượn tiền bọn “mặt rô” hay còn gọi là “xã hội đen, đâm thuê chém mướn” một số tiền to lớn. Sự đánh đổi là tánh mạng của nó, căn nhà của mẹ con nó.

[X] Close.