Gai nhay sai gon

Khi không có tình yêu, sau những phút thăng hoa của nhục cảm, sau sự thỏa mãn của xác thân, thường là một sự trống rỗng, chán chường ở nội tâm. Người ta thấy mình trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Thân xác được vỗ về, nhưng tâm hồn thì không. Những sự cọ xát mà họ vừa trải nghiệm chỉ là những sự cọ xát cơ học của hai vật thể. Chúng chẳng có liên quan gì đến tâm hồn. Cho dù có cọ xát sát sao hơn thế nữa và thêm bao nhiêu lần nữa cũng chẳng thể nào thu ngắn được khoảng cách giữa hai con người. Khoảng cách ấy chỉ có thể rút ngắn được khi có sự cọ xát của… hai trái tim

gai nhay sai gon

Sau giây phút bàng hoàng, Ly đứng im như tượng luôn.
“Em làm anh..đến chết .. chết mệt mất thôi. Hừ… “ – giọng Luân thì thào.
“Đền cái tội hôm trước dám cởi quần của em đấy, hihi…” – Thanh khúc khích.
“hôm sau mà sờ thêm chút nữa… chắc là phải ôm ấp em đến cả ngày ấy chứ nhỉ?” – Luân bông đùa.
“Nỡm, làm gì có chuyện dễ thế chứ!” – Thanh nũng nịu. – “nhưng nếu mà thêm được lần nữa thì biết đâu sẽ suy nghĩ lại, nhỉ?”
“Nằm đây nhá, em đi tắm cái đã!” – nói rồi Ly nghe thấy tiếng lục đục trong nhà, tiếng cửa nhà tắm kéo cái “soạt” và tiếng nước róc rách.
“phù… chắc là đến lúc mình đi luôn rồi đây!” – Ly lẩm bẩm, xong rồi định bụng đứng thêm lúc nữa cho bình tĩnh rồi đi.
“Soạt…” tiếng cửa phòng tắm lại được kéo ra.
“nè, ai cho….” – tiếng Thanh hơi hoảng. Sau đó – “ưm… ư….”
Tiếng nước vẫn chảy, tiếng rên hừ hự vẫn vang lên, không phải nghe ở cửa sổ nữa mà nó thoát ra từ chỗ ô cửa thông hơi nơi nhà tắm, những tiếng rên tuy nhỏ nhưng mà khiến cho cả người Ly rạo rực hết lên.
Ly tò mò, không biết Thanh lấy đâu ra sức mà vừa mới chơi nhau trên giường xong rồi lại kéo vào nhà tắm mà tiếp tục những màn tục tĩu như Ly vừa mới nghe. Vì thế, Ly ghé mắt vào khe giữa của 2 tấm cửa sổ bằng gỗ trước mắt, nhìn vào trong nhà.
Mọi thứ vẫn như bình thường, đèn bàn được bật để lấy ánh sáng trong nhà thay cho đèn tuýp, làm cho căn nhà cứ vàng vọt, tối tăm hẳn lên. Dưới nền nhà, quần áo của hai người vứt tứ tung mỗi nơi 1 chiếc.
Phải đến gần 20 phút sau, Ly mới thấy 2 người đi ra từ phòng tắm. Luân cứ vòng tay qua bóp lấy vú của Thanh không cho bước đi quá nhanh, mà mỗi lần Thanh bước đi là y như rằng lại bị kéo về, con cu dính sát hẳn vào mông Thanh. Và 2 người trong tình trạng lõa lồ vẫn dính chặt vào nhau.
Ưỡn người ra trước, ngửa mặt ra sau hôn đánh chụt vào môi của Luân, Thanh đẩy hắn ra, nở nụ cười khiêu khích rồi cúi người thu dọn đống quần áo đang quăng bừa bãi giữa nhà.
Luân đi theo 1 bên, cứ đưa 1 tay ra mà bóp lấy bóp để mông của Thanh, không tha. Thanh cứ để mặc kệ cho bóp, còn khi cầm lấy quần hay đồ của Luân thì lại đưa cho Luân cầm.
“Thôi nào, lại giường nằm đi! Để em thay quần áo!” – Thanh nũng nịu.
Thế là Luân cứ tồng ngồng đi lại giường, sát ngay trước mắt của Ly. May mà có mấy chậu cây dựng sát cửa sổ, um tùm cho nên Ly mới cố gắng hé mắt vào xem, chứ không thì bỏ đi từ lâu rồi.
Thanh mở cánh cửa tủ, lấy cái váy vải thường mặc ở nhà ra. Mặc thêm cái áo phông trắng khoét cổ sâu rồi đi lại bàn, mở máy tính ngồi nghịch. Bên này, Luân đang nằm, cầm lấy điện thoại và… cũng nghịch lung tung.(không biết nghịch cái gì!)
Được 1 lúc, nghịch chán chê thì Luân cầm điện thoại đi đến đằng sau Thanh. Đặt cái Iphone sang một bên, cắm vào dock, hướng camera về hướng 2 người rồi ôm lấy Thanh từ đằng sau.

2 tay Luân luồn ra trước, sâu trong cổ áo của Thanh rồi ôm trọn lấy 2 quả bưởi căng tròn đang lấp ló sau cái áo cổ tròn khoét trễ. Thanh giật thót mình, nhưng không vùng vẫy được gì, bởi 2 tay Luân đang đè lấy vai của Thanh, còn đôi môi thì đang lần mò từ trên tóc xuống đến má, rồi lưỡi Luân chui tọt vào trong môi Thanh với sự hưởng ứng của Thanh.

 

“Thôi nào, để em nghịch chút đã!” – Thanh chống chế.
“Nghịch của anh đây này!” – Luân nói rồi đưa tay nắm lấy tay Thanh, đưa dần ra sau mà nắm lại cậu nhỏ đang nóng hổi và cương cứng.
Bị khóa tay, khóa môi. Thanh cứ ú ớ trong miệng, nhưng rồi nhanh chóng ưỡn ngực, hưởng ứng màn quyến rũ của Luân luôn.
“máy gì đây anh?” – Thanh mặc kệ cho Luân đang hôn hít khắp cổ, 2 khuỷu tay kéo 2 bên làm cái áo như muốn rách ra, còn đôi bàn tay thì vày vò cặp tuyết lê một cách mạnh mẽ. Thanh có mặc áo lót đâu, cho nên Luân cứ thả cửa mà thưởng thức sự mềm mại của 2 bầu vú con gái của Thanh.
“Iphone, mới mua tuần trước! ừm… “ – Luân tựa cằm trên vai Thanh rồi nói, trong khi đôi tay vẫn không ngừng bóp vú Thanh, như đang nhào nắn bột để làm bánh vậy. Càng bóp lại càng thấy to, càng bóp càng sướng. càng cảm thấy mềm mại.
“Ngộ ha!”
“Đang quay phim đấy!” – Luân ranh mãnh.
“Ứ chịu đâu!”.
“Thôi nào, ngồi yên để quay. Sau về làm kỷ niệm!”.
“Chụt…”
Khỏi cần Luân nỏi thêm câu nào, Thanh ưỡn người ra sau hôn lấy hôn để đôi môi của Luân, ngực ưỡn lên khoe cặp tuyết lê đang nằm gọn trong tay Luân. Quả thực khi nhìn một bên, ngực Thanh nặng trĩu, khá to, người cong hẳn lên khi ưỡn người cho Luân bóp và hôn hít.
Luân rút tay ra, xoay ghế ngang lại, đối diện hẳn với cái Iphone rồi cúi xuống hôn lên môi, lên cổ của Thanh. Lúc này cô tựa lưng, ưỡn người hẳn lên như muốn ghì chặt đầu Luân vào ngực mình, chân giơ lên kẹp lấy hông của Luân, tay nắm lấy tóc của hắn mà xoa cho thỏa sự thống khoái lúc này. Còn Luân, hắn đưa một tay bóp vú qua lớp áo mỏng, một tay luồn vào giữa háng của Thanh mà ngoáy, mà móc cho đến khi Thanh ú ớ rên lên và bắt đầu tuôn nước ra thấm đẫm mấy ngón tay của hắn.
Dừng lại, hắn nhanh chóng đưa tay cởi lấy cái quần lót của Thanh ra, đưa lên ngửi ngửi rồi thì thầm. “giờ làm em chết luôn nhé!”.
Thanh chỉ ậm ừ trong miệng và gật gù. Bất ngờ Luân vo cái quần lót lại rồi giắt thẳng vào trong mồm, nói Thanh ngậm lấy. Thanh ú ớ không nói được câu nào thì Luân đã ngồi thụp xuống, đưa miệng chiếm lĩnh lấy khu tam giác huyền bí kia.

gai nhay sai gon

gai nhay sai gon la gi ?

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

gai nhay sai gon

Mấy ngày sau nhà tôi xảy ra một chuyện động trời là chú tôi nhẫn tâm bỏ thím tôi để theo một người đàn bà khác trong xóm. Có lẽ cuộc sống quá cực khổ đã gắn kết hai người đầy cực khổ ấy từ bỏ gia đình để đến với nhau. Ông bà nội tôi, các chú, các cô đều phản đối bởi lẽ thím tôi sẽ là người bị tổn thương nặng nề nhất. Tuy nhiên chú tôi nhất quyết phải lấy người đàn bà ấy mà bất chấp sự ngăn cản của gia đình và mọi người. Ông nội tôi từ bỏ chú và xem như chưa hề sinh ra chú tôi. Có lẽ đây là cú sốc lớn nhất của cuộc đời ông nội tôi. Có lẽ vì cú sốc này mà ông nội tôi đã bị đau sau đó mấy hôm. Mọi người trách chú không cho chú thăm ông nội và chỉ chấp nhận khi nào chú tôi từ bỏ người đàn bà ấy. Chú tôi đã đưa người đàn bà ấy đi đến một phương trời xa bất chấp ý kiến của mọi người. Thực ra hai người cũng không muốn làm cho hai gia đình tan vỡ nhưng những lúc làm cùng nhau đã làm cho 2 người hiểu nhau hơn. Người đàn bà ấy không hẳn xấu nhưng có lẽ hai người gặp nhau không đúng lúc, ông trời đã nỡ trêu đùa tình cảm của hai người, để rất nhiều người đau khổ. Mấy năm sau đó chú tôi về và có dắt theo một đứa nhỏ con của hai người. Cuộc sống của họ cũng đỡ khốn khổ. Thời gian cũng phai nhòa vết thương, mọi người trong nhà cũng không oán trách chú tôi nữa chỉ mong hai người yêu thương nhau thật lòng. Thực ra sau khi đổ bệnh mấy tháng sau ông nội tôi mất, bố tôi nhất quyết không cho chú về thắp nhang cho ông nên lần về này chú cũng muốn xin vong linh của ông nội tha thứ những gì đã xảy ra.
Có lẽ bé C cũng bị cú sốc ấy, trong mắt nó bố nó là con người thương vợ thương con tuy có phần hơi nghiện rượu một tí nhưng việc ba nó phản bội má nó là một điều quá xa lạ. Bố mẹ tôi cũng khuyên nó hết lời để nó chú tâm vào việc học tập cho năm cuối cấp. Mấy ngày sau đó nó ốm có lẽ vì buồn trong lòng mà sinh bệnh trong người, thấy nó suy sụp tôi cũng thương nó lắm. Chiều hôm ấy bố mẹ tôi đi vắng, tôi lại gần nó để khuyên nhủ nó. Tôi ôm nó vào lòng, mùi hương tóc thơm của C bay vào mũi tôi tự dưng trong người tôi trỗi dậy những ham muốn tình dục tầm thường. 
Tôi xoa tấm lưng mềm mại của C, tôi sờ thấy áo ngực của em qua lớp áo thun mặc ở nhà. Tôi vẫn không hiểu vì sao C không phản ứng gì cả bởi bình thường với những hành động nhạy cảm như thế C sẽ không dễ dàng cho tôi làm thế. Tôi thầm nghĩ chắc buồn phiền trong lòng nên nó không chú ý lắm hành động của tôi. Tôi khuyên nó hết lời để nó không còn nghĩ đến chuyện buồn của gia đình của nó nữa. Thực tình ở lứa tuổi mới lớn những việc như thế rất dễ làm tổn thương tâm hồn non nớt của nó. Tôi thầm ước giá như chú tôi nghĩ đến gia đình nhiều hơn thì đâu đến nỗi thế này.
Trở về bàn học mà trong đầu tôi luôn quay quần hình ảnh về C, hình ảnh C trần truồng trước mặt tôi. Tôi cố xua đi hình ảnh sai lầm ấy trong quá khứ nhưng không thể, tôi biết mình có tội với C nhiều lắm nhưng biết làm sao được, biết làm sao để tôi và C quên đi những gì đã xảy ra. Tôi đang ngồi học bài thì C cầm cuốn sổ toán ( cuốn sổ bố tôi sưu tầm những bài toán hay để phục vụ công việc dạy thêm ) ra nhờ tôi chỉ bài toán. Tôi không thể nào tập trung vào bài toán được bởi những hành động khiêu khích của em. Dường như em cố chạm cái đùi trắng nõn của em vào chân tôi hay cạ bộ ngực của em vào cánh tay tôi. Đây là lần đầu tiên sau khi xảy ra chuyện ấy giữa hai chúng tôi em có những hành động khiêu khích đến như thế. Lý trí của tôi không thể cho phép tôi lặp lại điều đó lần nữa trên cơ thể em nhưng nó không thể điều khiển được cái ham muốn trong người tôi. Tôi cố tình để cùi chỏ của mình chạm vào ngực C, C không hề phản ứng gì. Tôi hiểu chính bản thân của C cũng muốn điều đó xảy ra, tôi đặt C lên tấm nệm của mình bàn tay tôi không quên lần mò khắp nơi, hai đứa chúng tôi chìm dần vào niềm vui hoang lạc. 
Có lẽ ông trời không muốn chúng tôi lại phạm thêm sai lầm, khi hai thân thể không còn mảnh vải che thân và chuẩn bị quan hệ với C thì tiếng một tiếng gọi tôi ở ngoài ngõ. “D ơi, đi đá banh mày”. 
Thằng bạn thân đã đánh thức chút lí trí còn lại của tôi. Tôi đứng dậy để đi đá bóng với nó, tuy thế tôi cũng nhìn em với ánh mắt đầy tiếc nuối. Nhưng dường như không phải lúc nào cũng có người để đánh thức tôi, tôi với C đã làm những chuyện tày trời với nhau. Tôi không thể kiểm soát bản thân mình, tôi tự trách mình không thể dừng việc này lại. Tôi không biết C suy nghĩ như thế nào nữa, tôi không thể hiểu vì sao nó lại để xảy ra những chuyện này dễ dàng đến thế. Tôi rất sợ rồi một ngày có người sẽ phát hiện ra bí mật tày trời này, nghĩ đến đấy tôi không muốn tưởng tượng ra hậu quả của nó nữa. 
Một đêm khi bố mẹ và em tôi đã ngủ say trong lòng tôi lại trỗi lên ham muốn tầm thường ấy, tôi cố kìm chế, tôi đã tự hứa với bản thân là như thế, sẽ không gây ra dù chỉ một lần nữa với C. Tôi nói chuyện với C:
- Anh xin lỗi với em những gì mà anh vô tình đã gây cho em, hãy tha thứ cho anh nhé.
Em không trả lời, tôi không hiểu bây giờ em đang nghĩ gì nữa có trách tôi hay không, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt C. 
- Anh biết chúng ta chỉ làm theo bản năng của con người, hãy quên tất cả và xem như chưa có chuyện gì xảy ra em nhé. 
C khẽ gật đầu, có lẽ ở lứa tuổi này em chưa nghĩ hết những gì sẽ phải trải qua mà chỉ hành động theo một bản năng. Tôi hôn lên trán em, kể từ ngày mai khi bình minh đến tôi và em sẽ trở về điểm xuất phát. Tôi đã làm đúng tuy trong lòng có hơi hối tiếc nhưng có lẽ sau này sẽ đỡ ân hận hơn nhiều. Từ sau đó chúng tôi là anh em thực sự, trong sáng hồn nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ rất khó để hai chúng tôi quên được chuyện này nhưng cả hai đều giả vờ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả.

gai nhay sai gon

Xem gai nhay sai gon hay nhat 2014

Trường quan niệm việc làm tình với vợ là một bổn phận của người chồng, một việc truyền giống Phong thường của loài người. Chàng cố gắng làm vui lòng Thanh Lam trên giường nhưng rất ít khi đem đến cho nàng những cơn cực khoái. Trường không chú trọng nhiều đến việc làm tình, nên khi ngủ với vợ, chàng chỉ hôn phớt qua rồi leo lên bụng, nhét cái của nợ vào âm hộ nàng theo kiểu truyền thống, nhấp thí nhấp đại một hồi rồi phóng tinh ào ạt vào âm đạo rồi thôi. Chàng coi đó như một nghĩa vụ và đã làm xong bổn phận rồi lăn ra ngủ, không biết rằng Thanh Lam chưa hề đạt được những cãm xúc đê mê ào đến trong cơn cực khoái. 16 năm chung sống, hai vợ chồng Thanh Lam chưa bao giờ biết đến đến thế nào là khẩu dâm, kiểu làm tình hậu môn, hoặc kiểu đứng, kiểu ngồi vv… ra sao; suốt ngần ấy năm qua, quanh đi quẩn lại chỉ có một kiểu truyền thống cứ mãi lập đi, lập lại đến nổi nhàm chán. Từ ngày hai người chung sống với nhau đến nay, Thanh Lam rất ít khi nhận được sự thỏa mãn, nàng luôn luôn khát tình, đôi khi nàng tìm vài bộ phim tình cãm nhẹ nhàn có vài đoạn ước át một chút xem cùng chồng mong muốn tạo cho Trường có cái cãm giác khách lạ nhưng vẩn bất ổn và vì sống trong một gia đình có giáo dục có danh giá và còn các con nữa nên nàng không dám nghĩ, không dám tìm những thú vui xác thịt với người đàn ông nào khác.