Gai tu xuong

Nằm xuống và ngủ tiếp,khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi…………. Mình quên bén cái files mình treo auto down đã xong từ lúc nào, hồi hộp, tim đập liên hồi mở cái chỗ chứa và bật lên và rồi trên màn hình là ……kể cũng chán vì bây giờ ai lại đi tả về 1 bộ film xxx chứ nhĩ(đó cũng là bộ phim đầu tiên mình lưu trong máy).
Mình vừa coi nhưng lại không cho tay vào quần gì cả,coi mang tính chất thỏa mãn và giải trí thôi nhé, lần coi này khác hẳn với lần năm mình lớp 8 nhiều lắm,mình coi mà không tua, không bỏ lại cảnh nào,cái cách mà họ thực hiện, tư thế,phải nói là mình như thu thập kiến thức và kinh nghiệm vậy.Film gần 1h thôi coi xong thì cũng 3 a.m hơn.Mình bước xuống phòng WC tầng 2 để tè, vừa tè vừa nghĩ mông lung đủ thứ, nào là làm như vậy sẽ rất là đau,sao nó khỏe thế nhĩ, rồi mình rửa tay bước ra khỏi nhà vệ sinh đang tính bước lên cầu thang thì theo phản xạ, mình nhìn qua phòng của Dì thì thấy Dì khép cửa kín mít, rồi đoạn mình lên phòng nằm rồi ngủ lúc nào không hay.
Sáng ra dậy đi học, xuống nhà ăn sáng thì thấy Dì đã dậy từ lúc nào rồi, bước lại, mình ngồi xuống bàn, rồi Dì cũng bưng đồ ăn lại.Mình và Dì ngồi ăn, cơ bản chẳng nói với nhau lời nào cả.Ăn xong mình vào phòng tắm xúc miệng rửa sơ cái mặt rồi xách cặp chuẩn bị đi học như mọi ngày thì mình chợt nhớ ra và quay lại nói:
- Dì quê gốc ở đâu???
- 3 Dì dân sg gốc, còn mẹ miền Trung._Dì bất ngờ nhìn thẳng mình trả lời, 2 mắt kểu híp lại và mồm thì số 0 í, như kiểu muốn coi xem thử mình nói cái j.
- À quên, cái bệ đó là ngồi bệt, ko phải bệ xổm đâu_ mình nói mà cũng làm cái kiểu mặt như Dì.
- Biết.Hôm qua đang phơi đồ thì mắc đái, ráng nín. Phơi xong chạy xuống đái, nhưng mà đái ko ra, nên phải ngồi xổm ráng rặn cho ra, hên là ko có tẹt tẹt ra đống cứt nào hết_Dì nói mà mặt làm cái kiểu rất là vãi, mắt thì híp híp, miệng thì vẫn chưa ngậm lại mà cười hẫy hẫy các thím, nhìn rất là đáng ghét nhé.Các thím mà trong hoàn cảnh đó thì thật sự thấy rất khó xử, Dì cố chem zô những từ cứt với cả đái như kiểu chỉ xem mình là thằng con nít, lại còn cười khẩy ý như muốn xem mình còn dám nói thêm về chủ này nữa ko í.
Lúc đó, máu dồn cả vào mặt mình, nóng bừng, đỏ thôi rồi nhé, mình quay lưng, chạy thẳng ra lấy xe rồi đi học, mình đoán Dì nhìn mình cười đã đời nhé,hic hic hic .Học về thì ăn cơm, nhưng mà Dì nói nhiều vãi các thím ạh, như kiểu biết mình đang quê hàng nên cứ nói thôi rồi, mình ngồi nghe mà cứ nhức hết cả đầu luôn ấy chứ.
Từ hôm đó trở đi, Dì ngày 1 nói nhiều và cũng hay đá đểu, xỉa xói mình hơn, đến long cả não, ba mình cũng gọi đt hỏi thăm mình suốt.Mình học thì ngày càng tốt, căn bản là vì mình thương ba và cũng 1 xíu nghĩ tới Dì, có chuyện gì Ba trách Dì thì cũng tội.Đến khoảng thời gian sau………. Rất lạ, nhiều chuyện xảy ra làm mình rất bất ngờ……
P/s: cái video cắt bị lỗi các thím ạh nên mình phải cắt lại, nhưng mà đang ngồi trên xe kế bên Dì với cả 2 chị kia nên em ko dám chỉnh, sợ ai ngó thấy thì chết em, vì rất nhạy cmn cảm í.

Thấm thoát, cái mùa hè ấy rồi cũng dần xa, mình bước vào năm học 11 mà lòng vui như trẩy hội(đoạn này em thêm vào cho nó sến phát).Cơ bản là cũng cố gắng học lắm.Vừa đầu năm vào thì mới để ý,lớp em có vài thành viên vừa mới vừa lạ,1 cơ số thành viên cũ chuyển ban và thành viên mới từ lớp khác chuyển vào, bở ngỡ vãi, căn bản là em khá ít nói trên lớp, và cũng không chơi thân nhìu,àh, nói sơ về bản thân xíu nhé.^^
Em thì từ năm lớp 4, ba chở đi cắt cho quả đầu dựng value luôn vì mặt em tròn nên cắt về mẹ cứ gọi là cười tít, ba thì kiu là nhìn em đẹp trai làm em vật cmn vã suốt mấy ngày trời luôn ấy.Và em vẫn giữ mái đầu đó tới giờ (đoạn này em viết mà hình ảnh những năm tháng ngày nào lại ùa về, hình ảnh mẹ cười, ba thì cứ dúi đầu em vào ngực ba,hic).Hồi nhỏ em hay đi đá banh nữa, bị bọn nó kì thị value lun, vì da em trắng như bóc nhé, chạy ngoài nắng thì chỉ đỏ ửng lên và ko bắt nắng nữa, tụi nó cứ kiu em cút và qua chơi với tụi con gái đi, nhục.Em nhiều lần nói với mẹ điều ấy lắm, mẹ nói “em giống mẹ nước da với lại đôi mắt, cái miệng nữa,bộ em ko muốn giống mẹ sao?”.Nhưng dù mẹ nói j thì em vẫn ko hiểu và cứ khóc tu tu. Nhưng càng lớn thì lại càng hãnh diện các thím àh, vì nhìn sạch sẽ và cool lắm,em thì ko đẹp trai, vì căn bản chỉ đc cái trắng thui, chứ em rất nhỏ người(ko giống 3me cao ráo),lại dậy thì muộn, mà mặt em ko có mụn đâu nhé, nhìu đứa bảo nhìn mặt em cool vờ lờ.Nhiều thím thắc mắc sao em dân sg gốc mà lời văn và cách dùng từ ngữ như người ngoài bắc, em cũng xin nói luôn là em đọc voz cũng nhiều nên cố gắng dùng nhìu từ ngữ chung như kiểu thời sự í, chứ em mà dùng từ ngữ địa phương hay biệt ngữ xã hội thì các thím hỏi đi hỏi lại khá là phiền và mang tính chất phân biệt chia rẽ lắm.Tiếp nhé.

Đợt đó có vài nhỏ chuyển từ lớp chọn ban xã hội qua bên lớp em, lacoste thì cũng có- đỉnh điểm là cái bạn tên khá lúa-Ngàn gì gì í, mập vờ lờ, mụn trên mặt thì thôi rồi nhìn như dzề cơm cháy ý, lại còn mụn bọc có mủ bên trong và mụn mọc luôn xuống dưới cằm.Trong đó em để ý 1 nhỏ, chuyển qua lớp em thì được làm lớp phó văn-thể-mĩ luôn_làn da trắng, cao ráo, đôi mắt to, đen lay láy và nhất là cái miệng lúc nào cũng đỏ (tự nhiên nhé ) tóc thì uốn xoăn lọn í.Em nói luôn là trường em mặc váy và áo sơ mi trắng viền tay cùng màu váy.Với tâm lí của thằng con trai thì cảm giác muốn nắm tay nàng cùng đi trên con đường còn lại luôn thôi thúc em và cơ số thằng con trai cùng lớp,cùng khối,khối 12 =.= ! học đc vài tuần thì căn bản cũng có số đt, về nhà là em nt ngay, gọi nhỏ là VTM nhé (văn thể mỹ)
+Chào VTM, tui nàz,cơm chưa?._e nhắn tin như bắt đc vàng í.
+Ai dzạ??? Tui nào trùi._Mãi 15p sau mới trả lời.
+Ặc!D nè._em hơi lơn tơn.
+D nào,D gần nhà ak hả_em nghe mà choáng.
Lúc đó cứ nghĩ là chắc nàng đang thích thằng D nào gần nhà.mie, bực vờ lờ.Em không rep tin xuống tắm rùi ăn cơm, học bài rùi thăng luôn, liếc qua đt thì thấy vài cuộc gọi nhỡ của Vtm nhưng ghét nên em ko muốn gọi lai.Sáng bước xuống nhà ăn sáng để đi học thì thấy Dì mặc cái quần jear bó màu đen em mới hỏi:
- Dì sắp đi đâu hả_ngồi vào bàn là em hỏi ngay.
- Đâu có, sao nhok hỏi dzậy. DÌ vẫn đang xào cái gì í.
- Thấy mặc đồ kìa, quần jear.
- Àh, thì lâu hông mặc giờ lôi ra mặc, ko đc sao, khó tính thế bợn_liếc liếc em.
- Dạ vầng_em nhại giọng ng ngoài ngoải.
Mà công nhận Dì cao nên mặc cái này tôn dáng vãi các thím ạh, nhìn mà em háo hức vãi ra í.Ăn cơm xong em tới trường đang bước vào thì nghe 1 cái độp, ngước lại phía sao thì:
- Hey you, đi học sớm dzậy_ mặc nó tươi vờ lờ. = =
- Ờ_em vẫn đi, nhưng nó đi theo nên phải chậm lại để nó đi cho kịp.
- Hôm qua nt tui hả???_Nó quay sang hỏi.
- ……….._Em im lặng vẫn đi tiếp.
- Hả??? hả hả!!!_ dồn vãi dập.
- Ờ_em nói nhỏ.Rồi nói buâng quơ em ko nhớ rõ nhưng cơ bản là nó hỏi em “thích nó hay sao mà nt zạ, thấy nó đẹp quá chứ j” rùi cừi ha hả, đến là vô duyên, em ko nói j, rùi lát cũng vào học, tiết học chán vãi đái, lát đang học thì đt run sun cả vòi, em lấy ra xem thì là nó nt,”lát tan học ra gặp chị, chị nói cái này…….”

gai tu xuong

Ước mơ to của người thanh hoá – lá rau má to bằng lá sen
Ước mơ to của người Thái Nguyên – Búp chè xanh to bằng bắp chuối…


Đang là một đại ca hoang dã, thả diều có thằng cầm dây chạy. Đi học qua cầu có thằng cõng… vênh vênh tự tại một phương… thế mà lên Hà Nội chui vào cái nhà tập thể toàn bê tông của bố mình chán hẳn. Phòng của bố có mấy chú, bác già già nữa. Bố được phân một cái giường tập thể khá là cao ráo, nhưng hẹp hơn cả cái chiếu đơn. Tối đến hai bố con ngủ trên giường bố phải nằm nghiêng nghiêng vì thằng con quen ngủ ở quê, xoay mình lung tung. Đến đêm bố sờ con không thấy đâu, hốt hoảng đi tìm, té ra ông con lăn xuống gầm giường từ lúc nào và vẫn ngủ ngon lành. 
Lần đầu tiên thằng trẻ trâu như mình được bố dạy đun nước sôi bằng cái ruột gà liên xô. Biết thế nào là điện khi nấu cơm bằng dây me-so đỏ lòm (hồi đó điện có 110v chứ không phải 220v như bây giờ), còn phải đấu vào cái ổn áp cũ nát mới dùng được, thi thoảng còn bị hở điện giật cho tê tay. Cứ chiều chiều tầm 4 giờ là nhặt rau giúp bố, tầm 5 giờ bố về đến nhà nấu cơm ăn. Nhịp sống như thế kéo dài được… 3 ngày, tâm trạng mình chán ngắt, chân tay cuồng loạn kinh khủng. Hôm đó mình đang ậm ự nhặt rau chờ bố về thì tự dưng ở đâu lại nảy nòi ra một thằng cao hơn mình cái đầu, mặc áo thun và quần đùi đến nhà mình rồi hất hàm hỏi mình là ai ở đâu v.v.. và bảo nó là đại ca khu này, muốn sống phải nghe lời nó, rằng thì mà là nó học Tê-côn-đô, rằng thì mà là thích thì nó cho vài chiêu… Thằng ôn xuỵt xuỵt hai hơi rồi doạ mình, tưởng nó đùa ai dè nó làm phát đá thẳng vào mặt mình luôn, mình đang cầm rổ rau nên giơ lên đỡ. Nó đá tung rổ rau luôn. Mình: “Á à, đuỵt mẹ mày chơi ông à!” Và chả biết cái võ mẹ gì mình dùng, ngoài hai từ trẻ trâu ra, bốp bốp hai phát thằng ôn tối tăm mặt mũi định chạy, mình kéo áo vít cổ xuống, tưởng tượng là mình đang ở bờ đê, và chuyện gì thì các bạn cũng đoán được: khóc lóc van xin tha tội. Tối hôm đó thấy lão tổ trưởng dân phố dắt ông con lên gặp bố mình bảo thằng con ông – chỉ tay vào mặt mình, vừa mới đến đã ăn hiếp con lão, đánh con lão thâm tím mặt mày. Blah blah… bố mình mắng mình một trận tơi bời, rằng lên thành phố phải theo nếp thành phố…. v.v… ông kia thấy bố mình mắng con cũng êm êm rồi rút về. Tối đấy bố hỏi chuyện mình, mình kể đầu đuôi, ngày hôm sau bố xin cho mình vào lớp võ tự do của thầy “***” (xin dấu tên) ở nhà thi đấu gì đấy ở phố Quang Trung thì phải. Sau đó một thời gian ngắn thì nhà mình chuyển sang một phòng tập thể riêng, rộng lắm… khoảng 13m2 – bằng nửa cái chuồng lợn ở quê mình, và có mẹ lên ở cùng.
Trong thời gian nghỉ hè ở khu tập thể đó có nhiều cái hay lắm. Việc đầu tiên là phòng bên cạnh có vợ chồng cô Hạnh, có một đứa con tầm 2-3 tuổi, nhà cô khá giả hơn nhà mình nhiều, có máy quạt, có xe máy, có ti vi đen trắng, nền nhà lát đá hoa, chứ không như nhà mình… nền xi măng. Chú thì đi làm đến muộn khuya mới về. Buổi tối nóng nực cô hay mặc quần áo mỏng cho mát. Ngày xưa không có điều hoà, nên toàn phải dùng quạt con cóc, con thỏ để làm mát thôi. Mỗi khi quạt thổi đến là hất áo cô bay lên, hoặc ép lại ngực… in hình nguyên bộ ngực với hai cái đầu ti nhọn hoắt chĩa ra. Mình hay sang chơi với thằng cu con cô, và để hưởng sái cái quạt mát, nên nhìn ngực cô hoài, có khi gió thốc nhìn trọn. Chiếc quần đùi cô mặc cũng là loại mỏng tang, rộng ống, có hoa xanh nhạt – hoa hồng nhạt. Cô hơi đậm người nên mu gồ lên trông thấy. Những lúc cô nằm đọc truyện để mình chơi với thằng con cô thì vô tình chiếc quạt cứ thốc thốc vào cái quần mỏng đó. Cô không mặc quần lót (chắc chờ thằng con ngủ, chú về là phang luôn – bây giờ mình nghĩ thế), nên mỗi lần gió quạt thổi qua, nó lại hất hất mảng quần lên. Không giống những cái tam giác mình nhìn của cô Hà, của các chị các cô tắm sông ở quê, tam giác của cô gọn gàng và trông sạch sẽ lắm, không um tùm như của chị em ở quê. Mỗi khi gió thổi còn chứng kiến vài sợi lông phất phơ… nhưng mình chỉ dám liếc qua, sợ cô phát hiện ánh mắt tội lỗi của mình. Cũng bắt đầu từ đấy mình thèm thuồng cảm giác được ngắm phụ nữ trần truồng. 
“Căn hộ” tập thể mà nhà mình đang ở lại gần ngay bể nước của khu, có cửa sổ nhìn xuống. Cho nên mỗi khi sớm sớm hoặc chiều chiều chị em cô dì ra ngồi xổm bạnh ra giặt đồ là nhìn rõ bầu ngực lấp ló trong những chiếc áo mỏng, cổ rộng. Đa phần các cô đi làm về là thả rông cho mát, hoặc chuẩn bị đi tắm nên cứ cúi xuống mà múc nước, rửa chân, cho mình ở tầng 2 soi xuống nhìn. Mình bắt đầu để ý thêm việc hớ hênh của các cô dì kể từ khi sang nhà cô Hạnh chơi. Không hiểu sao cảm giác nó khác với cảm giác khi mình còn ở quê. Bắt đầu khao khát hơn, bắt đầu chủ động tìm kiếm hơn.
Nhà vệ sinh cũng … tập thể luôn. Tức là xí xổm, mỗi lần đi ị phải xách thêm xô nước để dội. Có cái hay là cánh cửa nhà xí lại… hụt phần dưới, tức là người ngồi trong thì không nhìn thấy người ngoài, nhưng người ngoài cúi sát xuống lại thấy hết nội tình bên dưới. Mình phát hiện ra việc này khi đơn giản là … ngồi ị. Mình bắt đầu để ý các con mồi. Cô Hạnh thì chả cần vào nhà xí, cứ sang chơi với cu con cô là chiêm ngưỡng no nê rồi. Trong khu tập thể có chị Hằng, chị học lớp 12 hay đại học gì đấy, không biết, chỉ thấy chị rất là người lớn. Nhìn chị mơn mởn sức xuân mà cơ thể đầy đặn. Cũng đã nhiều lần ngắm chị cúi giặt đồ rồi. Cặp ngực của chị không to và xệ như của mấy bác già đi làm, nó căng lắm. Cặp mông của chị thì căng tròn trong cái quần ngủ mỏng, chẽ thành hai phần tròn trịa. Mỗi lần chị ra bể nước, bao nhiêu giai từ già đến trẻ đều sững người một nhịp. Nhưng mình muốn nhìn thêm cái phần tam giác của chị nó có khác của những người khác không. Thế là bố trí thời gian theo dõi chị đi… ị. Phát hiện khi chập choạng tối, ít người đi toa lét thì chị mới đi múc một xô nước xách theo ra nhà xí tập thể. Thấy chị xách xô ra là mình về nhà, rồi kêu bố… bố ơi con đau bụng. Bố bảo thì đi ị đi, nhớ mang theo xô nước mà dội. Mình vội vàng xách theo …. nửa xô nước, ngó trước ngó sau và chui vào khu vệ sinh tập thể. Ở đó thấy một cửa đóng, nên mình đoán chị Hằng ở trong đó. Cúi xuống nhìn, thấy đúng một chùm lông đenh nhánh che hết cả khu tam giác, như của mấy chị ở quê. Chị đang rặn hay sao mà nước đái phun ra xối xả, ướt một phần chùm lông và nó bết bết lại với nhau. Mấy giây sau thì… không dám mô tả nữa, vì chứng kiến một lần sợ đến già, mình giả vờ dội xô nước ở nhà xí đối diện rồi té thẳng. Một phần cũng bởi nhà xí bẩn thỉu và hôi thối lắm, cúi sát xuống sàn thì buồn nôn muốn mửa. Thật không bằng cái xí xổm ở quê mình.
Lại nói chuyện học võ, học được 3 tháng mình bảo bố thôi con chả học võ đâu, bố hỏi sao, mình bảo chả học được cái gì, chả đá đấm được ai. Bình thường ở quê toàn đấm, cùng lắm kéo áo, giật tóc hoặc gài chân, hoặc lao vào vật nhau, chứ giờ còn tay trảo, tay đao, tay quyền, rồi tấn nọ tấn kia, chả biết lúc nào dùng cái gì, thôi nghỉ cho đỡ tốn tiền. Thế là nghỉ lớp võ, cũng là lúc bố chạy vạy cho vào một trường không chuyên nổi tiếng nhất Hà Nội. Chỉ tội là học dốt nhất lớp, đội bét sổ, ở một lớp bét khối. Học ở quê thì có ra quái gì đâu, chưa kể trốn học đi chơi suốt, nên ra Hà Nội học sao đọ với con nhà nòi. Chán nản, mặc dù cũng cố nhưng không kết quả, chưa kể một lần học nhạc bị cô bắt xếp tay lên bàn và dùng thước đét sưng tay trước lớp, can tội cô bảo bắt nhịp ¾, và nhớ rõ là bài “Nhạc rừng” vủa Văn Cao, thằng bé cầm thước ngoáy luôn mấy vòng như đảo cơm rang – nhục mặt lắm. Mà mấy quán điện tử 4 nút ven đường hấp dẫn quá cơ: Super Contra (phải phải trái trái dưới trên A B start – bác nào nhớ lệnh hoá mạng 30 vào điểm danh), rồi Super mario, rồi Tetris, Tank… v.v… lần lượt bị phá đảo… Văn đã dốt, lại thấy càng dốt hơn. Cô bắt tập viết nhiều hơn, rồi cô hỏi trong từ “Thuý” thì dấu sắc đánh vào chữ “U” hay chữ “Y”, mình biết điếu đâu, thực lòng trả lời “em không biết”. Cô bảo: “chữ nào là âm chính thì đánh dấu vào chữ đó. Chữ “Thuý” thì âm “Y” là chính nên dấu sắc đánh vào chữ “Y” đó…” Càng học càng thấy mình ngu nên… tốt nhất là đếch học nữa. Lần thứ hai sa đà vào các trò chơi điện tử ven đường, lúc đầu là xin tiền bố ăn sáng, rồi sau đó là…nợ quán luôn, hết năm lớp 6, thành tích bét sổ, bạn bè chẳng ai chơi một thằng xuất thân nhà quê đen nhẻm học dốt như mình, người đứng ra bảo lãnh xin mình vào trường cũng xin lỗi bố mà rằng – thằng con anh đuội lắm, không theo được trường này đâu.
Ngoài những lúc săm soi chị em tắm, trong mình cũng còn chút ngây thơ trong sáng của trẻ con lắm. Trong khu tập thể dần dần mình cũng quen và chơi với bọn trẻ con trong khu. Cứ chiều chiều mình lại chơi ném lon với bọn con trai. Cứ cái vỏ lon 333 hoặc Halida đặt ra rồi cầm cái dép tổ ong mà lia. Mình quen đáp chim ở quê bằng gạch rồi nên việc lia cái vỏ lon bia thì bách phát bách trúng. Có hôm nổi hứng chơi cả nhảy dây với bọn con gái. Trước ở quê chơi với chị Thoa hoài nên nhảy dây chả kém chị em nào. Riêng cái màn dơ dây cao qua đầu, phải tung chân nhảy cao, móc đè xuống thì chỉ có mình có đủ khả năng móc xuống, bọn con gái lè lưỡi…. Chơi với nhiều đứa như thế nhưng mình vẫn có chút mặc cảm. Ấy là mặc cảm của một thằng trẻ trâu, da đen, học dốt… Một hôm chơi chán cũng đi lòng vòng quanh khu tập thể, chợt gặp một đứa con gái ngồi trên bệ cửa sổ, chắc bằng tầm tuổi mình, đang ngồi đọc truyện. Ấn tượng là trông rất dịu dàng, tóc dài uốn xoăn – như công chúa, mặt cực xinh, da cực trắng, môi cực hồng, mắt cực sáng… trông rất thông minh, xinh đẹp trong bộ váy trắng, nhưng hơi buồn buồn…
Mình lại gần: “Chào bạn, sao không ra chơi với tụi mình?”
Gái: “Mình không thích!”
Mình: “Thế à, đang làm gì thế?”
Gái: “Đang đọc truyện”. Rồi gái giơ quyển truyện ra. Đó là truyện tranh màu “tôn ngộ không”.
Mình: “Hay thế, cho tớ xem với…” rồi sán lại. Lần đầu tiên nhìn thấy truyện tranh mà, đẹp vãi anh ngộ…
Gái: “Cậu tên gì?”
Mình: “Tên Q…, nhà ở góc kia”
Gái: “Mình tên Diệp Anh, nhà mình ở góc này”
Người đã đẹp, tên lại hay. Đúng là gái Hà Nội, nhẹ nhàng trong sáng như mùa thu vậy, chả bù cho mấy đứa bạn gái ở quê mình, em nào cũng đen nhẻm, tóc búi thành cuộn hoặc đuôi gà, tên thì toàn Trúc, Mây, Xoan, Cúc, Đào, Mơ… Hai đứa chúi đầu vào đọc truyện. Mình nhớ đó là đoạn tề thiên đại thánh đại náo thiên cung. Sau đó tự nhiên hai đứa trở thành chơi thân và chia sẻ mọi thứ với nhau. Diệp Anh thì hoàn toàn không thích chơi ném lon, cũng chẳng nhảy dây, chẳng thích chốn đông người. Cứ đọc sách, tô màu, vẽ tranh… Mình bồ kết bạn nên cũng bỏ bớt mấy khoản chơi bời kia. Hai đứa tự kỷ chơi với nhau. Có quyển truyện hay thì chia nhau đọc. Có quả chuối cũng bẻ đôi để ăn… Diệp Anh bằng tuổi, cũng học sớm như mình một năm, nhưng học rất giỏi, chả bù cho mình. Trong thâm tâm lúc đó chỉ mong giữ mãi được tình cảm này, và sau này quyết… lấy nàng làm vợ, ke ke ke…. Sau này mới biết là nhà Diệp Anh rất giàu có, có một cửa hàng bán xe máy đàng hoàng. Bố nàng làm ở một văn phòng đỉnh nhất Việt Nam. Nhà ở tập thể chỉ để là hợp thức hoá, che mắt thiên hạ thôi. Mẹ của nàng cũng đẹp kinh hồn và giỏi buôn bán. Bố mẹ nàng cũng không muốn cho nàng chơi thân với bọn trẻ con trong khu, chắc sợ bọn trẻ con làm lộ thông tin… Tình bạn trong sáng phát triển được gần 1 năm thì nàng chuyển nhà đi nơi khác. Lúc đó chẳng có điện thoại, chẳng có di động, nên mất liên lạc luôn. (4 năm trước tình cờ có gặp lại nàng, tại khu tập thể ngày xưa, vì nhà nàng vẫn giữ cái nhà tập thể đó. Nàng giờ đã là một người đàn bà mạn mòi, nét đẹp trong sáng hồn nhiên thánh thiện vẫn còn đó. Mình nhận ra nàng, vì nàng giống hệt mẹ nàng ngày xưa. Nhưng nàng không nhận ra mình. Chắc nàng không thể hình dung ra được một thằng trẻ trâu đen nhẻm còi cọc, tóc vàng hoe vì cháy nắng, lại có một ngày, đứng trước nàng, trong cặp kính trắng, trong bộ vét chững chạc. Và có lẽ thời gian, cuộc sống bộn bề kim tiền làm cho những kỷ niệm trong khu tập thể của hai đứa chỉ là một chút gió thoáng qua. Có đôi chút bỡ ngỡ, có đôi chút xa xăm. Hay là vì hoàn cảnh gì đó mà nàng cố tình không muốn nhận ra một người bạn trong quá khứ… buồn buồn là…).

Lại nói về chuyện học hành. Thấy tình hình cho lên thành phố không ổn, ông cụ lại nhờ cậy bạn bè, gửi mình sang châu Âu. Thật là hết nói với ông cụ. Học tiếng ta còn chưa thông lại còn ném mình sang nước xa xôi, gọi ông bạn bố là bác, bác thay quyền bố dạy mình. Mình chả được học tiếng tăm gì, cứ bị bác vứt vào lớp rồi tự học. Các lớp 7-8, mình tự kỷ, chẳng nói chẳng rằng với ai, dù trong lớp cũng có một cô bé người Việt. Thực ra thì cũng đéo xinh đẹp gì, chỉ là vì nó sống từ bé ở đấy, ngoại ngữ nó giỏi thì nó học khá, còn mình, đuỵt mịa nhìn giáo thấy béo ú là đéo có cảm hứng học. Nhưng mà vì có mình nó là gái việt nên mình cũng hay để ý săm soi nó. Nó biết nên kiêu và khinh mình học dốt lắm. Sang lớp 9 thì mình đã biết tí ngoại ngữ và bắt đầu phát triển đuổi kịp bọn bạn trong lớp. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế. Ở cái tuổi dậy thì này, bọn tây bắt đầu lắm trò ghẹo nhau. Ví dụ một con đứng lên phát biểu, thằng bên cạnh đặt mẹ tay xuống ghế nó ngồi, lúc phát biểu xong vô tình ngồi xuống, vào đúng tay thằng kia, thế là nó… móc lốp luôn. Con bé thì cũng dâm thôi rồi, cứ ngồi im như thế, rồi lấy tay véo yêu thằng bên cạnh. Bàn kế bên thì tranh thủ cô giáo viết trên bảng, thằng đằng sau lấy tay kéo cóc-xê con ngồi trước rồi thả ra đánh đét một cái, con nọ quay xuống lườm yêu. Lớp 9 bọn tây đã hút thuốc phì phèo. Có một thằng đại ca trong lớp chuyên gia thích đánh nhau, mấy lần nó huých mình gây sự nhưng mình nghe lời ông bác, bình tĩnh để “không mất hình ảnh người Việt”, nên thôi, không choảng với nó nữa, mặc dù mình bé con hơn nó thật, nhưng mà động vào trẻ trâu như mình thì… Đm, xin lỗi bần tăng đéo ngại bố con thằng nào. 
Cũng thời gian này đêm về thì ngủ mơ, toàn thấy hình gái mú khoả thân từ tây đến ta đến với mình, rồi cảm giác ấm nóng như lúc xưa nhét trym vào bướm chị Thoa lại ùa về, rồi chợt giật mình tỉnh giấc vì… quần bị ướt rồi! Cũng bắt đầu để ý thấy trym mọc lông đen đều, và trym đã to hơn nhiều so với cái hồi còn ở quê, một lần vì tích cực “thử vận may” mạnh bạo với một em trong tạp chí Playboy mà thằng bạn tây cho mượn, thì tụt được cái đầu rùa ra khỏi bao và hơi đau rát, nhưng sau đó thì không thấy rát nữa… giờ nghĩ lại hoá ra mình mất trinh vì tạp chí Playboy, đèo mịa. Nhưng nghĩ lại, cái đầu “non nớt” của mình cũng bị đầu độc bởi hai bác. 
Thời gian đó khủng hoảng chính trị khắp nơi, ví dụ ở Nga thì Eltsin dùng xe tăng cướp chính quyền, các nước thuộc phe XHCN thì thi nhau tuyên bố tự do. Các kênh truyền thông thì được thả lỏng tự do, nên cứ tối tối là trên tivi chiếu sex-show để câu khách. Có kênh thì chuyên phim Erotic. Ông bác mình tối nào cũng xem, nên mình toàn giả ngủ ké mắt xem cùng. Kể thêm là nhà ngoài bác trai còn có bác gái nữa. Nhà căn hộ có một phòng nên mình được nằm ghế xô-pha cách ly với hai bác nằm trong giường với cái ri-đô che giữa. Thường thì bác chờ cho mình ngủ rồi mới bật tivi xem chương trình đêm, sau 12 giờ. Mình phát hiện ra điều này khi mà vô tình một lần ướt quần trong đêm tỉnh giấc. Từ đó mình hay xem ké tivi qua cái khe ri đô bị hở. Và mình phát hiện ra một điều còn hay hơn nữa, bác và bác gái xem phim thì vừa xem vừa chơi trò vợ chồng với nhau. Cảm giác nằm cách có khoảng hai ba mét thì nghe rõ cả hơi thở gấp gáp và từng tiếng nắc phành phạch của hai bác. Hai bác có tuổi nhưng chơi rất lâu và nhiều tư thế lắm. Mình nhìn được vì có khe hở ri-đô và có ánh sáng tivi hắt ra, và có một cái gương treo phản chiếu đúng góc nhìn của mình, mà thực chất cái ri-đô tự chế bằng vải mỏng cũng không che được mắt thánh của mình. Thành thói quen, cứ một tuần khoảng hai – ba lần là lại được xem hai bác vần vũ với nhau. Bác gái nhiệt tình lắm, mình thấy bóng in qua lớp ri đô đầu tiên hai bác cứ quấn lấy nhau, xoay qua xoay lại mà không hiểu là gì, chỉ thấy chóp chép và ư ư… (mãi giờ mới hiểu là hai bác xếp hình 69), sau đó thì bác trai nằm đè lên, được một lúc lại đổi thành kiểu quỳ, còn bác gái vẫn nằm. Rồi bác trai lại nâng chân bác gái lên, cái tiếng phạch phạch bắt đầu nghe rõ kể từ lúc nâng hai chân bác gái lên. Sau đó là bác gái bò bò, bác trai quỳ đằng sau (mà bây giờ mình mới biết là doggy), tiếng phạch phạch ót ét lại càng rõ nét hơn nữa. Bác gái trẻ hơn bác trai 13 tuổi nên sung lắm. Sau một hồi cảm thấy tiếng thở gấp của cả hai thì nghe tiếng bác gái rên rỉ, âm ư. Có lẽ vì hai bác biết mình ngủ nên cái việc rên rỉ cố kìm nén lại, nhưng càng cố làm như thế thì cái tiếng rên của bác nó càng trở nên hấp dẫn bội phần. Nó không phải ú ớ như mấy em ca-ve rên cho có lệ đâu, nó gằn từng tiếng chắc nịch, theo từng nhịp nắc của bác trai, trong tiếng đó, nó có sự chịu đựng và kìm nén lắm. Sau cùng bao giờ cũng là bác gái vật bác trai xuống, cưỡi lên bụng bác trai nhảy tưng tưng liên hồi rồi, hai tay thì chống lên ngực bác trai, rồi những tiếng rên gằn gằn, những nhịp thở gấp gáp và tiếng ứ ự của bác gái… mình mở mắt căng hết sức để nhìn vào… thì thấy bác gái đổ vật xuống ôm bác trai, bác trai lại chồm lên phạch phạch khoảng 5-7 nhịp nữa thì cũng hứ hừ một tiếng rồi đổ vật xuống… sau đó là tiếng hôn hít, bú mút chóp chép một khoảng thời gian nữa và chìm dần vào bóng đêm. Bác tắt tivi và mình không để ý nữa. Mình ngó chiếc đồng hồ điện tử casio, tổng thời gian mất tròn một tiếng rưỡi, từ lúc phim bắt đầu cho đến lúc tivi tắt. Nói chung nhìn cũng chẳng rõ lắm vì đêm, vì cái ánh sáng lập loè của tivi, và vì cái ri đô nó che nữa. Nhưng bóng hình hai bác in trên tấm vải ri đô lại càng tạo cho mình trí tưởng tượng. Thời gian đó đôi lúc mình cũng “thử vận may” trong lúc hai bác rên rỉ trong kia. Mình chấp nhận ướt quần mà không đi thay, rồi sáng đi tắm thì lấy quần giặt ngay, phơi lên chiếc lò sưởi.
Mấy đứa trong lớp đã yêu nhau, mấy thằng chơi thân kể với mình đã phịch phập con nọ con kia. Cái con ngồi trước được thằng bên cạnh móc lốp trong giờ học lẳng lơ lắm, mắt thì đưa đá gợi tình ướt át, mông thì cong cớn lả lướt. Mình thì như ngố và thèm chơi (kiểu bạn bè trong sáng thôi) với em gái việt trong lớp. Nhưng con dở nó lại coi khinh mình. Đuỵt mịa cái giống nhà nó chứ! 
Bọn tây còn cho mình xem tập bài toàn hình gái khoả thân. Nhân lúc tiện có cái đầu compa nhọn và cây bút bi, mình khắc mẹ nó hình gái khoả thân lên… bàn học. Tài vẽ được trau dồi từ năm lớp 7-8 vì học có hiểu điếu gì đâu, ngồi vẽ bậy trong vở hoài mà… Cuối cùng thì thầy dạy toán chủ nhiệm phát hiện mình khắc hình khoả thân lên bàn, kết hợp với việc trong lúc thằng ngồi trước móc lốp con bên cạnh, mình lấy mẹ cặp ba-lô của nó giấu đi (nghịch kiểu trẻ trâu mà!) thầy phát hiện cho mình nghỉ học luôn và giữa năm lớp 9 thì mình được ông bác trả về nơi sản xuất. Chưa tốt nghiệp phổ thông.
Về VN thì bố lại lo cho mình ko thi được tốt nghiệp lớp 9 để vào cấp ba nên bắt học lại lớp… 8 để năm sau lên lớp 9. Nỗi nhục bị đuổi khỏi trường ở nước ngoài khiến mình tập trung vào học hơn và sau đó thì kết quả các môn tự nhiên rất tốt, còn các môn xã hội lại chết vẫn hoàn chết vì mất gốc, và điển hình là môn văn như đã kể. 
Trong thời kỳ phổ thông, ôn thi đại học, có mấy mối tình học trò vắt vai, nhưng chẳng đi đến sex. Trong sáng lắm, không biết có nên kể ở đây không. Thôi không kể lan man, nhá? Vì đây, suy cho cùng là chuyện sex. Có chút gì đó trong sáng thì điểm điểm cho đỡ nhàm thôi. Không mấy thánh soi lại lôi cả sơ yếu lý lịch của mình post lên đây thì bỏ mịa.
Đại học bố lại gửi sang tây… lại ở nhà bác.

gai tu xuong

gai tu xuong la gi ?

Chiều thứ 6, đã hết giờ làm việc mà Hùng vẫn ngồi trầm ngâm suy nghĩ, năm nay làm ăn khó khăn quá, duy trì cái công ty XNK của chàng với 20 nhân viên sao mà căng thẳng, chả bù cho mấy năm trước trúng mấy quả nhập hàng cho dự án sao mà vui. Nghĩ cũng tại Hùng, sau mấy vụ thắng lớn, chàng đem tiền đầu tư vào xây dựng 1 tòa nhà văn phòng cho thuê 11 tầng, nhà đã xong mà khách thuê thưa thớt, vốn liếng đổ cả vào đó mà chưa quay vòng được, lại còn ăn cả vào vốn nhập hàng của mảng thương mại. Đau đầu, lô hàng trang thiết bị cho 1 dự án lớn đã nhập về đến cảng mà không lấy ra được vì còn nợ thuế nhập khẩu mấy lo hàng trước, mà chủ đầu tư dự án này rất đúng hẹn, sai là sẽ bị phạt hợp đồng nặng. Cả chục ngày nay Hùng đôn đáo chạy tiền mà đâu đâu cũng kêu khó khăn, đúng là tình hình kinh tế xuống dốc thật. Giờ chỉ còn trông chờ vào chỗ ngân hàng thương mại mà thằng bạn dẫn mối, chàng đã đặt cả sổ đỏ rồi mà bên ngân hàng vẫn chưa giải ngân dù đã giục nhiều lần. Chán nản, Hùng cố gọi điện cho ông Khôi – giám đốc tín dụng ngân hàng NTF (need to fuck):
- Alo, anh Khôi ạ, em Hùng công ty A to Z đây ạ, tình hình giải ngân có gì mới ko anh?
- A, Hùng à, khó đấy, chú cũng biết là NN đang ưu tiên vốn cho sản xuất chứ thương mại và BĐS khó lắm, anh cũng chịu thôi…..bla bla…..
Chiều nay, như thường lệ, Thu về sớm chuẩn bị bữa cơm gia đình ngon lành để chờ chồng nàng – anh Hùng – cùng thưởng thức, là đôi vợ chồng trẻ mới cưới nhau 3 tháng nên còn rất lãng mạn, tuy chồng kiếm được tiền nhưng Thu luôn muốn tự tay chăm sóc chồng, nàng nghĩ sâu xa nếu để anh ấy ra ngoài thì chả mấy chốc lại chán cơm thèm phở, chồng nàng cao ráo, đẹp trai lại thông minh, có sự nghiệp thì ối em bám theo. Tuy rằng Thu cũng là một trang sắc nước hương trời mà anh Hùng theo đuổi bấy lâu, nhưng bây giờ đã là vợ chồng thì biết đâu đấy…… Chuẩn bị xong mấy món hải sản mà Hùng ưa thích, Thu tranh thủ vào tắm cho thơm tho, dòng nước ấm tràn đều trên cơ thể nàng, Thu tự vuốt ve hai bầu vú rắn chắc vểnh lên mà người ta gọi là vú sừng trâu, mân mê hai đầu ti cương cứng, híc, ở nhà một mình nên nàng chẳng ngại ngùng gì. Vòi hoa sen vẫn xối đều dòng nước ấm áp, Thu dạng chân, sục những tia nước vào mát xa cho cái bím hồng hồng của nàng, cảm giác thật dễ chịu, tay nàng tự chà sát hai mép âm vật , mắt nhắm nghiền, Thu thủ dâm hồi lâu trong phòng tắm, chả hiểu sao, Thu lại cứ tưởng tượng ra nàng đang được vuốt ve bởi một người đàn ông khác chứ không phải chồng nàng, mặc dù Hùng rất sung mãn trong làm tình. Xấu hổ, Thu chợt bừng tỉnh, nàng lau người rồi chuẩn bị thêm vài thứ đợi chồng về. Thường thì chiều thứ 6 Hùng sẽ về sớm, nhưng đã 9h tối mà chưa thấy đâu, Thu sốt ruột quá, nàng đang định gọi điện thì có tiếng chuông cửa, nàng vội chạy ra thì Hùng chân nam đá chân xiêu, nồng nặc mùi rượu đi vào nhà.
- Trời, sao anh tiếp khách mà uống nhiều vậy. Thu hốt hoảng.
- Anh chán quá rồi, Hùng lảm nhảm, hôm nay do bế tắc, Hùng uống quá nhiều, chàng đã say nên nói hết ra những khó khăn mà công ty đang gặp phải, về ông Khôi chưa duyệt giải ngân…..
Thu chết lặng trong lòng, thì ra chồng nàng đã giấu nàng chịu đựng những khó khăn trong công việc để nàng khỏi lo lắng, nàng vẫn vô tư hưởng thụ cuộc sống sung sướng mà không biết đến các khó khăn của chồng, đôi khi Thu còn trách Hùng hơi sao nhãng chuyên chăn gối khi mà hai ngày nàng không được làm tình lần nào, Thu thương chồng quá, nàng chẳng biết phải làm sao vì Thu chỉ là một cô giáo dạy cấp 3, tuy là giáo viên một trường điểm nhưng do có chông chu cấp nên nàng chẳng để ý đến thu nhập, chỉ lo chăm sóc chồng và giữ gìn sắc đẹp. Hùng chìm vào giấc ngủ vật vã……
Sáng hôm sau, Thu chuẩn bị đồ ăn sáng như không có chuyện gì xảy ra, coi như nàng chưa nghe được gì vì nàng biết tính chồng không ưa ủy mị, Hùng cũng chẳng nhớ đã nói những gì, tuy nhiên, sau khi ăn sáng xong, bỗng Thu đề nghị:
- Em với anh qua bên Ngân hàng nhé, vì anh vẫn chưa tỉnh hẳn đâu - nàng cũng muốn biết thêm về khó khăn của chồng để xem có giúp được gì không. Thu trang điểm hơi đậm hơn mọi ngày và xịt chút nước hoa quyến rũ.
Hôm nay thứ 7, ngân hàng chỉ làm việc buổi sáng, hôm nay mà không ký được giải ngân thì tuần sau công ty Hùng sẽ phá sản, đầu óc Hùng căng như dây đàn, chàng lái xe mà chả nói câu nào. Đã đến ngân hàng rồi, cô lễ tân mời chàng và Thu lên phòng VIP dành cho các giao dịch lớn. Thu cảm nhận những ánh mắt thèm thuồng từ cậu bảo vệ đến những anh chàng nhân viên ngân hàng khi nàng lướt qua, hôm nay Thu mặc bộ áo dài cách tân ôm trọn lấy cơ thể nõn nà, nàng biết cặp vú sừng trâu của nàng như muốn nhảy ra khỏi chiếc áo dài , tuy kín đáo nhung kích thích vô cùng, hai đường xẻ chết người làm lộ cặp mông no tròn bó trong chiếc quần tây kiểu mới, hơi lộ chút eo thon trắng chết người của Thu.
P/S: viết đến đây, híc, em lại phải đi thực tế check hàng, về report trong mục ACMB, híc, bây giờ viết tiếp.
Đã hẹn trước nên ông Khôi và người môi giới là Hải- bạn Hùng đã chờ sẵn trong phòng. Ông Khôi do nhiều năm nghĩ mưu tính kế để thăng quan tiến chức nên nhìn già hơn tuổi, tuy mới ngoài 50 mà bụng phệ như bà chửa, đầu tóc bạc trắng, lại cao có gần 1m60 nên trong rất phục phịch, đang ngồi thảo luận với Hải về trường hợp của Hùng, ông Khôi giật mình trước vẻ đẹp non trẻ, mơn mởn của Thu, tuy khá dày dạn ăn chơi, nhưng trước 1 cô gái nhà lành như Thu ông Khôi cứng cả người chả phản ứng gì. Hai bên hơi lúng túng mà nguyên nhân thì rõ là do sự xuất hiện của Thu. Hải nhanh nhẹn đứng dậy:
- Mời anh chị vào trong này, hôm nay hân hạnh quá lại được tiếp phu nhân giám đốc. Hải cũng đã gặp Thu vài lần tại các buổi gặp bạn bè nên tỏ ra thân thiết.
- Vâng, hôm nay em được nghỉ dạy nên đi cùng anh Hùng thôi ạ, Thu đáp lời.
Thì ra là cô giáo, ông Khôi đứng dậy bắt tay Hùng và Thu, bàn tay Thu mát lạnh như có luồng điện chạy thẳng lên đầu ông Khôi, thế này thì phải cho vay rồi, ông Khôi nghĩ bụng.
- hai anh em tôi cũng đang nói về khoản vay của bên công ty, thực ra là khó vì như tôi đã trao đổi với anh Hùng là …bla bla…. 
- Vâng, khó như vậy thì vợ chồng em mới nhờ đến anh, Hùng cố vớt, phải xuống nước thế này chàng cũng nhục lắm nhưng biết làm sao được.
- Thôi hai anh xem có cách nào giúp bọn em, qua vụ này chúng em không quên ơn hai anh. Thu cũng thêm vào.
Cá bắt đầu vào lưới, ông Khôi nghĩ bụng, ông kéo Hải ra bàn làm việc, đã bao năm theo Sếp nên nhìn thái độ là Hải biết ông Khôi muốn gì, nên không phải bàn nhiều, vụ này mà cho vay được thì Hải cũng có tý % nên nhiệt tình giúp bạn lắm. 
- Vậy tôi và anh Khôi sẽ cố xem sao, Hùng cùng mình qua bên này xem kỹ các thủ tục nhé. 
Được lời như cởi tấm lòng, như từ cõi chết trở về, Hùng như cái máy theo Hải xuống tầng, chả có thủ tục gì đâu nhưng Hải làm quả điệu hổ ly sơn, bày ra 1 đống thủ tục lằng nhằng để câu giờ, Thu lúng túng không biết nên đi theo chồng hay không thì cả hai đã ra khỏi cửa, chẳng lẽ nàng chạy theo.
Thu ngần ngại ngồi trong phòng cùng ông Khôi, chắc không sao vì đây là ngân hàng và ông khôi gì cũng đáng tuổi bố nàng. Thu hơi đỏ mặt, nàng mời ông Khôi uống nước cho đỡ ngượng.
- Thu cứ tự nhiên, nguồn vốn vay bây giờ khó khăn lắm, sao Thu không kinh doanh vốn tự có nhỉ? Ông Khôi bắt chuyện.
- Dạ, cháu à em làm giáo viên cấp 3 có biết kinh doanh gì đâu ạ, Thu ngây thơ đáp, đang nhờ vả nên nàng cũng hiểu phải đưa đẩy 1 chút.
- Đấy, em ko làm kinh doanh ko hiểu chứ như chồng em bây giờ là nước cuối rồi đấy, tý anh xem hồ sơ nếu ko được là chịu, ông Khôi ra đòn. 
- Thu cũng hiểu điều đó nên nàng ngồi im lặng, dễ xúc động nên nàng chỉ trực trào nước mắt, ông Khôi vội lấy giấy ướt, vòng sang chỗ Thu, ông không đưa cho Thu mà tự tay chấm mấy giọt nước mắt, Thu giật mình ngồi nhích sang một bên vô tình nhường chỗ cho ông Khôi. Mùi nước hoa hấp dẫn từ cơ thể Thu làm ông Khôi thêm quyết tâm, ông vòng tay qua eo Thu ôm lấy cơ thể nàng, ông gí mũi vào mái tóc bồng bềnh mà hít hà, là người vợ đoan chính, Thu chợt tỉnh, nàng đẩy mạnh ông Khôi ra vùng đứng phắt llen, nàng bước ra phía cửa thì đã bị đóng từ lúc nào. Thì ra ông Khôi đã lường trước việc này, dễ gì chén gái nhà lành ngay lập tức, kiểu gì chả có phản ứng nên ông đã bấm khóa tự động, trong ngoài chả nghe nhìn gì được nhau cho dù chỉ là lớp kính mờ. Ông Khôi thản nhiên ngồi tại salon, chả việc gì phải vội, ông ra vẻ khó nghĩ:
- Em không đồng ý thì thôi vậy, anh cố gắng giúp chồng em mà em chẳng giúp chồng em thì anh chịu. Nói đoạn ông Khôi ngả người trên salon chơi đòn cân não, híc , trải qua bao khó khăn đấu đá nên ông biết phải làm thế nào. 
Thu sững người khi nhắc đến chồng, quả thật hôm nay mà không ký vay được tiền thì anh Hùng tự tử mất, Thu nghẹn ngào quay lại salon.
- Có thế chứ, em đúng là người vợ yêu chồng, Khôi mạnh bạo kéo Thu đứng trước mặt, hai tay thọc qua tà áo dài mà xoa bóp mông Thu, Khôi úp mặt vào háng Thu thưởng thức, chả việc gì phải vội Khôi lại nghĩ, hai bàn tay mập mạp lại vần vò cặp mông của Thu. Thu ngây người chả dám phản kháng mặc dù trong đầu nàng nhắc nhở về tiết hạnh của người vợ, hai hàng nước mắt lăn dài, nàng đang bị xâm hại bởi gã đàn ông đáng tuổi cha mình, đúng là cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. Trời, hắn đã tụt béng quần nàng ra rồi, lại còn bắt nàng hơi dạng háng để hắn thoải mái hơn, cặp mông tráng nõn với hai bắp đùi ngon lành đang bị nhào bóp, Thu đứng không vững đành phải vịn tay vào vai ông Khôi.
- Đấy, em hợp tác thế có hay không, Khôi vạch si-líp của Thu sang 1 bên, một tay đỡ mông, tay kia bắt đầu xoa bóp hai mép âm vật. Thu ngẹn ngào, cái âm hộ hồng hồng mà nàng hứa chỉ dành cho chồng nay đang bị nhào nặn bởi 1 lão già , nhưng vì chồng nàng vẫn phải chịu, Thu khép chân lại theo phản ứng tự nhiên của người con gái tiết hạnh, nhưng ông Khôi đã kịp chọc ngón tay vào trong âm hộ mà móc, mà cào. Ông Khôi hả hê ngước nhìn lên thoi dõi cảm xúc của Thu, nước mắt lăn dài, mím chặt môi cho khỏi khóc vì nhục, nhưng sao Thu lại ưỡn ngực gí sát vào ông Khôi, hai tay nàng bấu chặt vai ông Khôi như kéo mạnh vào, phải chăng bản năng giống cải bắt đầu trỗi dậy. Thích thú quan sát, ông Khôi thò thụt ngón tay ngày cảng nhanh, ông cho them 1 ngón tay nữa vào banh âm hộ Thu ra, gãi ngược lên trên , Thu oằn người, nàng bật kêu khe khẽ, nàng xấu hổ quá, ông Khôi vỗ mông Thu cái đét rồi buông nàng ra:
- Đấy, anh làm em sướng chứ đau khổ gì đâu. Thôi em cởi áo cho khỏi nhàu, kẻo tý nữa Hùng nó biết anh địt vợ nó. Lại đây em.
Thu ngại ngùng chưa kịp cởi áo thì ông Khôi giật nhẹ 1 cái là tung hết hàng khuy bấn xinh xinh, chà, Thu diện đồ lót hồng thật hấp dẫn, nàng gần như trần truồng chỉ còn cái xu chiêng trên người, ông Khôi ra hiệu Thu treo bộ áo dài lên cây mắc áo cuôic phòng. Ngắm người đẹp trần truồng treo lại quần áo rồi đi ra salon, Thu xấu hổ lấy tay che bím.
- ồi dòa, ngượng gì nữa, anh chả chọc cả bàn tay vào *** em rồi còn gì, lúc nãy co bóp tý nữa sái cả ngón tay anh đây này, ông Khôi cười hề hề giơ ngón tay đẫm dâm thủy của Thu lên hít hà, ôi thom quá nhỉ, em đúng là gái tơ. Thôi em thổi cho anh đi, nói đoạn ông Khôi kéo tay Thu quỳ xuống.
- Em, em chưa làm thế này bao giờ, quả thực Thu chưa từng mút chim cho bất kỳ ai nên nàng lúng túng.
- Em cứ làm cho quen đi, hì hì, không ngờ anh lại phá trinh cái mồm xinh đẹp này. Đây này, em cởi phéc mơ tuya cho anh rồi…..

gai tu xuong

Hai người nằm nghiêng xuống tấm phản, ngược đầu đuôi, tiếp tục chương trình thám hiểm đêm qua. Nhưng giờ đây giữa thanh thiên bạch nhật, lồn với cặc lộ ra với đầy đủ sắc mầu quyến rũ. Cặp mép lồn màu nâu nhạt dài chưa đày ba lóng tay dính vào nhau, trên là một cục thịt đậm hơn màu hạt dẻ, có nhiều lớp da gấp lại chồng lên nhau, mềm hơn đầu vú, thây lẩy, đội khỏi trên mặt da trắng phau, phơn phớt lông tơ. Bắc run rẩy, trịnh trọng vạch khe lồn. Màu hồng hoa sen của lạch Đào nguyên hiện ra đầy gợi cảm với nhiều lỗ nhỏ  như tổ ong và bọt nước. Anh rúc đầu vào bú nước suối Thiên Thai đang rỉ ra đều đều, vô tận.

Tâm tuột lớp da mòng đóc lên, chỉ cho anh liếm vào hột le. Anh chọc ngón tay vào cửa Động Đào làm Tâm kêu đau, phải ngưng lại, đành tiếp tục động tác liếm và bú. Thỉnh thoảng anh ngưng lại, xuýt xoa :
- Lồn em đẹp quá! Thơm quá!

Biết em thích được liếm vào hột le nên anh tiếp tục kích thích nó. Ánh sáng rực rỡ khiến anh thấy được sự khoái lạc hiển hiện trên nét mặt, trong khóe mắt, trên đôi má cứ đỏ dần lên, nhất là qua dòng nước trong như suối, hoi như mùi sữa non, vị mặn trào ra ngoài khe lồn. Đầu anh nhúc nhích không ngừng, vừa bú nước lồn, vừa liếm hột le làm Tâm nẩy mông lên như bị điện giật.

Biết em thích được liếm vào hột le nên anh tiếp tục kích thích nó. Ánh sáng rực rỡ khiến anh thấy được sự khoái lạc hiển hiện trên nét mặt, trong khóe mắt, trên đôi má cứ đỏ dần lên, nhất là qua dòng nước trong như suối, hoi như mùi sữa non, vị mặn trào ra ngoài khe lồn. Đầu anh nhúc nhích không ngừng, vừa bú nước lồn, vừa liếm hột le làm Tâm nẩy mông lên như bị điện giật.

gai tu xuong

Xem gai tu xuong hay nhat 2014

Hai người trao đổi sống sượng nhưng thân mật cởi mở.Chị cảm thấy hạnh phúc dâng tràn.Chị cảm thấy đời chị đáng sống.Chị cám ơn thượng đế và mong sao con cặc thằng Út đâm vào lồn chị mãi mãi.
Thằng con chị lớn thấy rõ.Càng ngày nó càng giống Út như khuôn đúc.Những lúc cần làm chuyện riêng tư thường chị gởi một bà Việt nam già giữ dùm.Bà Việt Nam mới qua yêu trẻ rất tốt nên không ngại đêm hôm gởi khi cần..