Gai tu xuong

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

gai tu xuong

Tôi bước chân vô cửa nhà mình mà có cảm giác như Đường Tam Tạng đặt chân tới Tây Thiên vậy. Cảm giác lâng lâng như thể sắp lấy được chân kinh. Nhưng con nhỏ thì không vậy. Nó dòm tôi lom lom:

- Sao hôm nay nhìn Long kì vậy? Long bị bệnh à?

Tôi hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh:

- Đâu có gì đâu, tại Long nghĩ ngợi nhiều quá đó thôi.

Mặt tôi lúc đó hẳn nghiêm nghị lắm nên con nhỏ cũng không hỏi gì thêm. Nó tung tăng bước vô nhà theo một cái cách tự nhiên hết mức. Tôi líu ríu đi theo con nhỏ như thể mình mới là khách, còn nó chính là chủ nhân ngôi nhà vậy.

Bữa mất ngủ hôm qua dù sao cũng đem lại ít nhiều lợi ích. Tôi dọn dẹp cái phòng sạch trơn - có khi là từ sau khi xây xong nhà, chưa khi nào căn phòng của tôi có một bữa sạch như vậy. Chăn ga gối nệm xếp cẩn thận, phòng ốc còn thoang thoảng mùi nước xịt phòng. Con nhỏ xem chừng có vẻ hài lòng dữ:

- Phòng Long bữa nay sạch sẽ ghê nha!

Tôi gãi gãi đầu cười:

- Tại tối qua Long khó ngủ nên dọn dẹp chút cho dễ coi mà.

Con nhỏ lại cắc cớ hỏi (con nhỏ này là chuyên gia cắc cớ):

- Tại sao mà Long mất ngủ?

Tôi ngẩn cả người ra, mắt ngó lơ chỗ khác, đáp:

- Tại ... Long nghĩ tới Linh hoài à!

Tôi không nhìn thấy ánh mắt con nhỏ lúc đó, nhưng tôi có cảm giác con nhỏ đang cười. Cũng không rõ nó cười vì sung sướng hay cười vì cái cách tỏ tình ngô nghê của tôi nữa, nhưng nó có thể tự hào rằng nó là một trong ít ỏi những người đàn bà làm tôi bối rối. Chỉ nghe nó "xì" một tiếng:

- Cái đồ nói xạo!

Không khí trong căn phòng cũng nhẹ nhàng bớt hẳn đi. Từ lúc nói ra được cái câu nửa trả lời, nửa tỏ tình kia, tôi cũng như quẳng được nguyên tảng đá ở trong người, thấy bớt căng thẳng hẳn. Con nhỏ ngồi lên giường tôi, cái chân đung đưa:

- Vậy mình học bài một chút ha!

Mém chút nữa tôi muốn té xỉu. Tại sao trên đời lại có cái kiểu vừa nói một câu tình tứ xong lại bị đối tượng bắt học bài ngay chứ? Tôi chưng hửng một hồi nhưng cũng líu ríu làm theo, móc trong cặp ra ba cuốn tập nhàu như quả táo tàu. Lại thấy ánh mặt con nhỏ nhìn tôi cười cợt. Dễ quê ghê.

Người ta hay nói đàn bà phát triển sớm hơn đàn ông, suy nghĩ của họ cũng già dặn hơn nhiều so với đàn ông cùng tuổi. Sau này, tôi mới thấy điều đó đúng thiệt đúng. Con nhỏ thời điểm đó so với tôi hệt như Năm Cam so với một tên chuyên làm nghề móc túi bến xe. Nghĩa là chênh lệch về đẳng cấp không thể san lấp nổi.

Con nhỏ nhìn lom lom tôi sắp đám sách vở từ trong cặp, rồi đột ngột kêu:

- Đưa Linh coi trong cặp Long có gì nào?

Tôi cũng hơi ngượng. Cặp tôi không chỉ là phương tiện đi học, nó còn là nơi tôi cất giữ ối thứ quan trọng. Con nhỏ chẳng để tôi từ chối, cái mặt tò mò thấy rõ, chạy qua ngồi kế tôi. Chỉ thấy nó lôi ra nào là máy chơi game, một con dao xếp, bộ bài tây, bật lửa. Chưa hết, con nhỏ tinh quái còn mở cả ngăn kéo trong, lôi ra nguyên cái đĩa VCD có hình mấy con nhỏ ở truồng. Nó "xì" một tiếng lớn thật lớn, kêu:

- Cái này là đồ dùng học tập của Long đó hả?

Tôi từ sau vụ hôm qua với nó cũng có bạo dạn ít nhiều. Dù sao mình cũng là đàn ông con trai, bị lép vế hoài trước đàn bà coi đâu có được. Tôi khịt mũi một cái:

- Có gì đâu, tài liệu môn sinh học đó mà!

Con nhỏ bụm miệng cười. Mà tôi nói cũng đâu có sai, băng sex cũng là một loại giáo cụ trực quan dành cho môn sinh học mà thôi. Nhà trường không hiểu cho việc này, thật uổng hết sức.

Con nhỏ lật đi lật lại 3 cái thứ linh tinh trong cặp tôi, rồi không hiểu sao nó dừng lại ở chỗ bộ bài.

- Long biết đánh bài không?

Trời, hỏi tôi biết Toán không, biết Hóa không thì tôi chịu chết, chứ hỏi biết đánh bài không thì trúng tủ của tôi rồi. Tôi hào hứng ưỡn ngực:

- Biết sơ sơ từ hồi ... học lớp 2.

Con nhỏ lườm tôi một cái:

- Dữ ghê ha. Làm ván coi.

Trong cuộc đời tôi gặp nhiều thất bại trước đàn bà, trong đó phần lớn tới từ con nhỏ này. Chuyên gia cờ bạc oánh bài từ năm lớp 2 bị con nhỏ chăn cho tối tăm mặt mũi, hết thúi heo lại tới bị chặt tứ quý, 3 đôi thông. Tôi oánh bài mà chỉ thầm mong trên giường nứt ra cái lỗ để tôi chui vào trỏng, tránh cái ánh mắt cười cợt của con nhỏ ác. Vừa đánh vừa nghĩ ra một cái lí do bào chữa cho thất bại thảm hại của mình:

- Oánh bài chơi vầy Long oánh không có giỏi, chớ oánh bài có ăn thua nó khác liền.

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Vậy tụi mình ăn thua nha, Long chịu không?

Suýt chút nữa tôi gạ con nhỏ oánh bài ăn tiền liền, nhưng sực nhớ ra làm vậy không có ổn. Ai đời con trai lại oánh bài ăn tiền với con gái bao giờ, chưa tính theo cái đà thua này, nếu đánh ăn tiền chắc tôi sẽ đi cầm xe lắm. 

- Được, nhưng ăn thua sao Linh?

Con nhỏ lại xáo xáo bộ bài, trả lời gọn lỏn:

- Ai thua phải làm 1 việc người kia nói nha, không được xù, không được ăn gian nha!

Tôi thề là mới nghe con nhỏ nói xong, trong đầu tôi nghĩ ngay ra cảnh bắt con nhỏ thua bài lột đồ ra từng món một, y chang như mấy phim sex tôi hay coi vậy. Tôi nuốt nước bọt cái "ực", gật đầu lia lịa.

Có điều cuộc đời thật không giống người ta mơ ước. Chưa kịp bắt con nhỏ cởi món đồ nào (đấy là tôi nghĩ vậy), tôi đã lần lượt biến thành heo kêu ụt ịt, chó sủa gâu gâu, mèo kêu meo meo đủ thứ hết trơn. Không có gì diễn tả nổi cái tình trạng thảm hại của tôi lúc đó, nhất là sau khi tôi biểu diễn xong một tiết mục, con nhỏ lại lăn ra cười ngặt nghẽo. Quê vừa vừa tôi còn chịu được, quê quá tới mức tôi chịu cũng không có nổi. Tôi đâm quạu, mà mỗi khi quạu tôi lại hóa liều à nha:

- Chơi vầy kì quá, chơi cái khác đi.

Con nhỏ lại nheo nheo mắt nhìn tôi:

- Được, Long muốn chơi sao?

Tôi chơi liều luôn:

- Long thích ... chơi bài cởi đồ kia!

Mặt con nhỏ đỏ ửng lên, nó nhìn tôi thấy lạ lắm à nha. Có lẽ nó cũng không ngờ thi thoảng trong cái trạng thái khùng khùng, tôi lại nghĩ ra mấy cái chủ ý tốt đẹp tới vậy. Nó lại hỏi cà tửng:

- Chơi bài cởi đồ là sao Long?

Tôi thấy trong miệng khô khốc, cố gắng lắm mới nói được một cách tự nhiên:

- Là ai thua sẽ phải cởi một món đồ trên người đó, Linh có chịu không?

Con nhỏ cho một câu làm tôi té ngửa:

- Nhưng mà ... Linh nhìn của Long hết trơn rồi mà?

Tôi bực và quê thấy ớn luôn. Sao lúc nào tôi cũng để con nhỏ này ăn hiếp hoài vậy trời? Tôi hít một hơi dài, lấy hết can đảm nói một câu:

- Long thì... chưa có được coi Linh!

Mặt con nhỏ có biểu cảm kì lạ ghê. Nó nhìn tôi lâu thiệt lâu, mắt chớp chớp. Tim tôi như đánh trống, không biết con nhỏ này sẽ trả lời mình ra sao nữa.

gai tu xuong

gai tu xuong la gi ?

Cô biết cô đã không thắng nổi chính bản thân mình, cô biết là cô làm như vậy là có lỗi với chồng cô lắm. Không cô cũng không thể không thừa nhận cái cảm giác thoả thuê sung sướng khi bản năng đàn bà của cô được thoả mãn. Cô đành phải tự bào chữa cho mình là mình làm như vậy chỉ đơn thuần là bản năng thôi, chẳng qua là một cách giải toả sự căng thẳng, cô vẫn thương yêu chồng con, vẫn hết lòng với gia đình, với lại thà rằng cô như vậy còn hơn là cô cặp bồ ngoại tình thực sự với ai đó. Hơn nữa chắc gì ở bên kia chồng cô giữ được trọn vẹn với cô, đàn ông mà. Sau lần đó khoảng hơn một tuần, mặc dù vẫn chưa hết cảm giác dằn vặt có lỗi với chồng, nhưng Hà Anh lại bồn chồn cảm giác ham muốn. Không biết phải làm thế nào cả, cứ định hỏi cô bạn để nhờ bố trí cho gặp cậu bé hôm trước thì sự xấu hổ lại làm cho cô không sao cất lên lời. May mà Loan có thừa sự nhạy cảm để hiểu cô bạn thân của mình. Cô ta mỉm cười chủ động hỏi Hà Anh là có cần cô gọi giúp cho Thắng không. Hà Anh chỉ còn biết ngượng nghịu gật đầu khe khẽ và không sao dấu được bộ mặt trái soan xinh đẹp ửng hồng lên

gai tu xuong

Trấn tĩnh lại, tôi bước đến vổ vào vai chị nhè nhẹ, chị ư hứ rồi quay ra ngủ tiếp. Trời ơi! lúc này cặp vú chị lộ hẳn ra rồi,cặp vú to chiếm cả lồng ngực căng phồng của chị bên vú phải lấm tấm vài nốt ruồi duyên dáng, ngực phập phồng theo từng hơi thở, bị kích thích quá mạnh nuốt nước miếng ực 1 cái, tôi nghỉ:”hay chị cố tình gây ra cảnh này, dầu sao chị vẫn còn trẻ & thiếu đàn ông đã 2 năm nay rồi” cố trấn tĩnh tôi ngồi xuống lay chị lần nữa chị cứ rên nhẹ, tay cất lên xoa vú trái rồi lại tới vú phải bàn tay búp măng trắng ngần cứ xoa nhẹ rồi lại ngưng.

Tôi lấy hết can đảm đặt tay lên vai chị thì thì không thấy chị động đậy gì cả tôi vuốt dọc xuống vú trái của chị, bổng tôi giật bắn người khi nghe tiếng thở dài duới tờ báo đang che khuôn mặt của chị,sự yên lặng trôi qua tôi bạo dạn đưa cả 2 tay mân mê vú của chị, ghìm chặt xoa mạnh cả 2 vú, tôi ôm ngang hông chị hôn hít vào đôi vú tròn trịa trắng hồng đó, tôi lại bạo dạn mở tung luôn 2 nút áo còn lại, ôi làn da bụng trắng ngần thon thả mở rộng như đang chứa 1 sự đòi hỏi mãnh liệt, da thịt chị nóng bừng lên, tôi hôn nhẹ lên da bụng chị làm gai ốc chị nổi lên, có lẽ chị đang thức.

Tôi bạo dạn luồn tay vào quần chị kéo nhẹ xuống ngang hạ bộ,từ cái rốn sâu mớ lông bóng láng nép sát vào da thịt chạy dài xuống phía dưới làm nổi lên 1 vùng da trắng ngần, tôi càng lúc càng tò mò sự kích thích càng cho tôi bạo dạn hơn, tôi kéo mạnh quần chị xuống 1 chút nữa thì thấy lớp lông đó rậm hơn & mọc đen cả háng.

Tới đây tôi hết sức phân vân & do dự không biết làm sao kéo quần xuống hết mà không làm chị thức giấc… bổng chị uốn mình & nảy lên,lợi dụng cơ hội quý báu đó tôi giật mạnh chiếc quần ra khỏi mông chị,toàn thân tôi như bị điện giật truớc mắt là cặp đùi trắng mịn còn nét thon đẹp,lông dưới phần bụng thì mọc dài tạo ra 1 hình tam giác,ẩn mình dưới đám lông đó là 2 mép thịt màu hồng ươn ướt,nổi vòng lên xung quanh là các sợi lông quăn queo bám nhau.

gai tu xuong

Xem gai tu xuong hay nhat 2014

Lan ngồi thừ xuống ghế, vẻ chán chường :
-Thật là chán, có chồng cũng như không, chẳng nhờ được gì. Đến cái chuyện đó cũng chẳng nên thân.
Ngồi bên cạnh người chị dâu trên chiếc ghế nệm êm ái, Du liếc nhìn thân hình nẩy nở, căng tròn của Lan, với bo ngực phập phồng dưới lớp vải mỏng của chiếc áo ngủ màu hồng nhạt. Thật là uổng, một cơ thể tràn đầy nhựa sống như chị Lan mà lại gặp phải một ông chồng dỏm đời như vậỵ Cái ” chuyện đó”, mà Lan vừa nói tới, Du hiểu ngay đó là cái chuyện quan hệ sinh lý. Chồng Lan, Bu, tuy bề ngoài là một chàng trai tốt tướng, to con như Tây, thế mà lại mắc căn bệnh xìụ Du nhớ lại, cách đây gần một năm, vài ngày sau khi lấy chồng, Lan đã gọi điện thoại đến An, vợ Du, khóc sướt mướt. Giọng nói ngắt quãng vì những tiếng nấc, Lan kể : ” Mấy hôm đầu, chị tưởng tại vì ổng chưa có kinh nghiệm, còn lụp chụp, nên chẳng “làm ăn” gì được, con cu của ổng không cương lên, nên đút không vào con chim của chị được. Chị phải lắc dữ lắm, giống như em đã chỉ, nó mới cứng được chút xíụ Khi ổng đút vào được, làm rách màng trinh, chị đau quá la lên, thế là ổng giật mình, rút ra, rồi xìu luôn. Chị thấy, thôi mình cũng qua được giai đoạn đầu, để từ từ rồi sẽ làm lại và sẽ biết mùi ân áị Nhưng mấy tối nay, lần nào chỉ cũng cố hết sức cho ổng xung lên, thế mà “thằng nhỏ” cứ xuị lợ Chắc là ổng bị liệt dương rồi”.

Cuc nói chuyện này, An kể lại, nên Du mới biết nỗi khổ của Lan. Sau đó, hai vợ chồng có đi bác sĩ, chữa đủ cách, nhưng chẳng có kết quả gì. Lan càng lúc càng bực bội, rất hay gắt gỏng với Bu, khi buồn lại sang nhà vợ chồng Du, có khi ở suốt mấy ngày mới về nhà. Sáng nay, sau khi cải ln với chòng, Lan lại đến nhà Du. Hôm nay, vợ Du lại vắng nhà cả ngày, chỉ có mình Du ở nhà tiếp bà chị dâụ Sau khi ngủ trưa một giấc, Lan đi tắm và bây giờ đang ngồi chải lại mái tóc dài đen mướt của chị. Du cũng chuẩn bị đi tắm, chỉ mặc đc cái quần xà lỏn, đang ngồi coi TV trong khi chờ Lan tắm xong. Nghe lờI than thở chán chường của Lan, Du ngồi lại, ái ngại, cố khuyên vài lờI :

- Để em hỏi thằng bạn của em là bác sĩ ở Việt Nam xem ở bên đó có thuốc gì chữa được cho ảnh không. Thôi chị đừng buồn nữa.

Lan không nói gì, ngồi ngữa đầu ra sau, măt lim dim, có vẻ như suy tuởng điều gì. Sau vài phút im lặng, Lan chợt mở mắt nhìn Du hỏi:

- Nghe An nói em thuc loại “sung” lắm phải không?

Du đỏ mặt vì hơi bị bất ngờ bởi câu hỏi táo bạo của người chị dâụ Quả thật, nảy giờ Du đã cảm thấy trong lòng rạo rực khi nghe tâm sự thầm kín của Lan. Du đã phải dùng chiếc khăn tắm che ”thằng nhỏ” đang từ từ vương dậy dưới lớp vải mỏng của chiếc quần xà lỏn. Tuy biết như thế là không phải, nhưng trong người Du bổng dâng lên nổi thèm khát ôm chặt lấy thân hình căng đầy nhựa sống của người chị dâu ngồi sát bên. Khi nghe Lan hỏi, Du hơi giật mình có cảm tưởng như bị bắt quả tang. Nhưng nhận thấy vẻ mặt tò mò thật sự của Lan, Du trấn tỉnh, lựa một câu nói đùa:

- Nói thật với chị chứ, cái của em chẳng cần đụng đến cũng tự nó nhỏng lên.

Lan bật cười :

- Ông xã của chị mà xung bằng chừng một phần mười của em là chị cũng mừng rồị Chán thật là chán.

Lan ngồi nghiên vai về phía Du, chiếc áo ngũ để l rõ b ngực trắng muốt của chị. Mùi da thịt pha lẫn mùi déodorant thơm phức từ người Lan tỏa sang Du, khiến Du thêm ngây ngất. Du đánh bạo hỏi :

- Chắc chị chưa bao giờ thấy một con cu dương cứng phải không ?

- Đương nhiên là không rồị Nhưng chị có xem hình trong mấy tờ báo X, nhìn cái của thiên hạ thấy mà ham.

- Chị có muốn xem tận mắt không. Bữa nay có hai chị em mình, em cho chị xem cái của em cho biết.

Lan nhìn Du, mặt đỏ ửng, liếc nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, rồi quay lại nói nhỏ :

- Ừa, thử cho chi xem coi nó như thế nào mà con An nó khen dữ vậỵ

Du vi lấy chiếc khăn tắm ra, thò tay vào quần kéo ra một con cu đã cương cứng. Lan trố mắt nhìn:

- Chà nó bự dữ hé. Chị sờ một chút được không?

Du gật đầu nói:

- Cứ tự nhiên, nhưng để em cởi quần ra luôn cho khỏi vướng.

Du đứng dậy, tut chiếc quần xà lỏn ra rồi ngồi xuống sát bên Lan, nắm tay người chi dâu đặt lên dương vật. Bàn tay Lan bao lấy con cu nóng hổi của Du và bắt đầu vuốt nhè nhẹ lên xuống.

Du ưởng người ra sau, hai chân duỗi căng rạ Lan càng lắc nhanh hơn khiến nổi ham muốn trong người Du dồn nén từ nảy đến giờ bùng ra thành một dòng nước khí trắng đục vọt thẳng lên, khiến Lan giật mình rụt tay lạị Du vi nói :

- Xin lỗi chị nhe, con cu của em rất nhạy, mà chị làm em sướng quá nên nó phọt ra như vậỵ

Lan vừa cười vừa chùi bàn tay ướt đẩm tinh dịch vào khăn :

- Trời ơi, con cu em bắn tinh trùng kiểu này thì làm sao mà không làm cho người ta dính bầu được. Thôi đi tắm đi, kẻo con An nó về nó lại tưởng mình làm cái gì bậy bạ.

Du cố nài nỉ :

- Chưa đâu, giờ này còn sớm mà. Hơn nữa tiếng nữa An mới về. Hôm nay cho chị sờ cho đã. Chị nhìn nè, con cu của em nó vẫn còn cứng ngắc hà, chứ không phải như người ta, bắn khí ra rồi là xìu luôn.

Vừa nói, Du vừa cạ con cu sát vào người Lan. Lan cũng cảm thấy trong lòng rạo rực, người nóng ran. Ôi phaỉ chi chồng mình có được con cu như vậy thì sướng biết mấỵ Lan rất muốn biết cảm giác được nhét vào lồn một con cu cứng như khúc gỗ. Không do hiểu ma lực nào, tự nhiên, Lan cuối đầu xuống, liếm nhẹ vào con cu đang dựng đứng của Dụ Hơi bị bất ngờ, nhưng Du cảm thấy sự đê mê đang trở lại. Du dạng chân ra, bàn tay đẩy nhẹ đầu của Lan xuống thêm. Vẫn không nói một lời, Lan há miệng ra nuốt trọn con cu của Dụ Lan chưa bao giờ mi cu của ai, nên rất vụng về, nhưng Du chưa bao giờ được sướng như thế, người căng ra thêm. Tay của Du vuốt người Lan từ trên cổ xuống dưới mông. Lần tới hai bờ mông, Du mới phát hiện ra dưới lớp vải của chiếc áo ngũ là làn da mịn màng. Hóa ra Lan không mặc quần lót!

Những ngón tay tham lam của Du tiếp tục cuc do thám, qua lớp lông dày kín, ngón tay trỏ của Du lọt vào một âm đạo ướt đẩm. Du ngoáy xâu ngón tay vào, nhưng Lan bổng vụt ngồi dậy, mặt đỏ bừng:
- Du làm gì vậỷ Em làm chị, chi…., thôi em ơi, mình phaỉ ngừng ở đây chứ nếu không sẽ làm chuyện tầm bậỵ Vớí lại An sắp về rồi, thôi đi tắm đị

Lan sửa lại chiếc áo ngũ xốc xếch, đi vào phòng ngủ, bỏ Du đứng ngẩn ngơ, người vẫn trần như nhng,với con cu chỉa thẳng ra phía trước. Du không dám nài nĩ thêm, tuy còn tiếc rẻ những giây phút tuyệt vời vừa quạ Giữa lúc ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên. Trong phòng, Lan nhấc máy lên trước. Quấn vi chiếc khăn t ắm vào người, Du bước về phía phòng ngủ, định lên tiếng hỏi, thì Lan bước ra nói:

- An gọi về nói là nó sẽ về trễ hơn 1 tiếng đồng hồ vì xe lửa bị hự Nó nói mình cứ ăn cơm trước đị

Nói xong Lan quay trở vào phòng.

Tinh huống bất ngờ này khiến Du thấy hy vọng hơn. Ôi làm sao mà đụ được Lan thì chắc là sướng lắm ! Nhất là cái lồn của chị ấy còn bót lắm, có ai vào thăm nhiều đâu ! Nghĩ đến đây, Du đánh bạo đẩy cửa bước vào phòng. Lan đang ngồi xây lưng về phía cửa, chải lại mái tóc rối bù. Nghe tiếng chân Du, Lan quay lại, nhìn Du với đôi mắt đẩm lệ :

- Chị bảo em đi tắm đi mà. Để cho chị yên chút xíu

Nhưng Du vẫn bước lại, ngồi xuống, choàng vai ôm lấy Lan. Lan muốn vut khỏi vòng tay của Du, nhưng cơ thể bổng trở nên mềm nhũng bởi một khoái cảm không biết từ đâu lan tỏa đến. Du ghì chặt thêm Lan vừa thì thầm :

- Thôi chị đừng buồn. Em cũng muốn cho chị khuyây khỏa nên mơí bày ra chuyện đó. Chị đừng giận em nhé.

Lan gạt hai hàng lệ trên mi, quay mặt về phía Du :

- Chị đâu có giận em đâụ Chị chỉ thấy buồn cho mình, có chồng mà lại chẳng biết mùi ân ái gì cả.

Du ghé sát vào mặt Lan, rót từng lời vào tai chị dâu :

- Đúng là em thấy uổng cho chị. một thân hình hấp dẫn như chị lại không được tận hưởng lạc thú. Chị xem nè, chỉ cần ngồi sát vào chị là con cu của em lại nhỏng lên ngaỵ