Gai viet lo hang

Cả hai chị em hiện tại đều bị gục ngã do những luồng xung điện hưng phấn tình yêu cứ mãi miết bốc lên từ dưới tận xương cùng rần rật chạy dọc theo sống lung lên đến não bộ rồi từ đấy lan tỏa đi khắp châu thân và tứ chi thành thử cho nên coi như là càng lúc chúng càng điên đảo, cuồng loạn lăn xả vào ngọn lửa dục tình cứ mãi hừng hực bốc cháy thiêu rụi hết tất cả đạo lý luân thường. Mặt khác, có thể nói việc trước kia, thằng Đại tỏ vẻ ghen tức bực bội khi thấy chị Nam nói chuyện với bạn trai chính là tiền đề mở đầu nối giáo cho cuộc tình loạn luân tội lỗi đêm nay xảy ra lỡ làng giữa hai chị em và rất mong là ông trời đừng có trừng phạt gì hai đứa cả vì dẫu sao chúng vốn thiếu vắng tình thương của cha mẹ cho nên vốn dĩ chúng đành phải chia sẽ tình thương cho nhau nhưng quả thật không ngờ là tình thương lại lẫn lộn trở thành tình yêu hồi nào mà chúng chẳng hề hay biết. Mọi buổi tối, thằng em vẫn mặc độc mỗi chiếc quần đùi cùng với cái áo thun ngắn tay đặng ngủ cho thoải mái và tối nay cũng vậy nhưng chẳng hiểu vì sao lúc này nó cảm giác thấy cái áo thun tuy là mỏng manh nhưng lại vướng víu khó chịu thế nào ấy cho nên chẳng khác gì một cái máy, nó vươn hai cánh tay cầm lấy rồi cuộn tròn áo từ dưới lên cổ, tròng qua đầu ra ngoài ; dường như cố ý trong vô tình, nó để chiếc áo nó nằm lên trên áo đồ bộ của chị nó. Giây phút này đây, trên người hai chị em đều trần trùng trục, chỉ còn phần hạ bộ là còn che đậy và thằng em lại tiếp tục cúi xuống ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái tức là ngược bên khi nãy trong khi đó nó cũng không thể nào quên lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp bầu vú phải người chị ruột mà nó đã nút chán liếm chê một cách phấn khích quá đỗi không thể nào tưởng tượng cho nổi. Từ nãy đến giờ khá lâu, nó vốn đã có cái cảm giác cứ mãi miết ngây ngây một cách kỳ lạ giống như mỗi lần đọc truyện sex, xem phim 18+ đó là con cu nó cương ngỗng lên rất to, rất dài và rất cứng ; không những riêng gì mình nó mà cả chị nó cũng đều cảm nhận được như vậy do chổ hiểm thằng em độn quần đùi lên và liên tục cọ sát vào đùi vào háng chị khiến chị vừa ngường ngượng vừa thinh thích làm sao ấy. Bất chợt, chị thấy nó buông chị ra rồi ngồi dậy, loay hoay làm gì đấy và chị tỏ vẻ kinh hoàng đến tột độ khi thấy nó đang tuột cởi cái quần đùi bằng thun màu xám mà nó đang mặc ; chị lên tiếng chất vấn thì nó chống chế bảo là bị cấn trong quần khó chịu làm sao ấy? 

Khi nó nằm xuống ôm lấy chị thì bỗng nhiên chị giật mình, hoảng sợ khi nhận ra nó rõ ràng là hai bàn tay nó đang mò mẫm nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ của chị và từ từ kéo nhích xuống dưới từng chút một ; chị nhanh chóng lần tay vừa nắm giữ lưng quần vừa ngăn cản hai bàn tay thằng em, cương quyết không cho nó đụng chạm đến vùng cấm địa bất khả xâm phạm của chị nhưng rồi những nụ hôn nồng nàn, âu yếm của nó lại tiếp tục vương vấn lên đôi môi mềm mại tràn đầy kiêu hãnh của chị khiến chị nhũn người, kiệt sức buông lỏng cả hai cánh tay đầu hàng số phận để chấp nhận một cuộc tình loạn luân tội lỗi với chính thằng em trai ruột bé bỏng mới có mười một tuổi của mình. Chính giây phút này đây, những ngón tay thằng Đại tuy còn non dại nhưng lại rất lỳ lợm tiếp tục mày mò cử động tuột dần tuột dần lưng quần chị Nam trễ xuống hai bờ mông đầy đặn cùng cặp đùi no tròn một cách khá là dễ dàng và chị tuy nhận biết ngay được điều đó nhưng thật chẳng hiểu vì sao đối với chị không còn là quan trọng, cấp thiết nữa mà trở thành quá đỗi đơn giản nhưng chuyện thường ngày ở huyện. Chỉ trong chốc lát, chiếc quần đồ bộ đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng của chị đã bị thằng em ngỗ nghịch cởi xuống khỏi hai đầu gối rồi chị bắt đầu giúp đỡ hỗ trợ em trai mình lần lượt co duỗi hai chân mình, hết chân phải đến chân trái để nó dễ dàng thoải mái cởi xong chiếc quần chị, cẩn thận đặt cùng chổ bên trên áo chị. Hai vợ chồng ông Thân bà Phụng hiện đang lênh đênh trên chiếc tàu đánh cá ngoài biển cùng một số người làm, đương nhiên là họ không tài nào ngờ được rằng lúc này trong căn nhà mới xây ở Bà Rịa, đứa con gái mười tám tuổi với thằng con trai mười một tuổi hai chị em đang cuồng loạn cùng nhau trong vòng tay tình yêu tội lỗi oan nghiệt. Trên người chị gái hiện tại chỉ còn vỏn vẹn mỗi chiếc quần lót màu hồng mới tinh và thằng em chị lại đang tái diễn hành động với mảnh vải cuối cùng còn che chắn trên người chị như vừa rồi với chiếc quần ngoài của chị ; lần này cũng giống lần trước, chị cũng phản đối cự tuyệt nhưng dường như chỉ cho có lệ mà thôi chứ chẳng là chuyện chi to tát cả tuy nhiên cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, cậu em trai mới cởi xong chiếc quần lót của chị gái mình. Bởi lẽ đây là lần đầu tiên chập chững bước vào cuộc tình cho nên chị Nam chỉ hơi ngờ ngợ về những gì mà thằng em sắp sửa hành động với chị vì dầu sao chị cũng tốt nghiệp tú tài loại khá chứ chẳng chơi ; còn thằng Đại thì bên trong quần đùi, con cu nó cứ càng lúc càng cứng, càng dài và càng to thành thử nó ngồi dậy dùng hai bàn tay nắm lấy hai bên lưng quần cởi tuột hẳn ra ngoài khiến cho chị kinh hoàng, mắc cỡ vô cùng. Chị thấy nó lại nhẹ nhàng nằm trở xuống cạnh chị, xoay người qua ôm lấy chị, cu nó lại tiếp tục cọ vào đùi chị rồi bàn tay trái của nó bắt đầu mày mò, rờ rẫm chổ kín của chị ; chị cảm thấy âm đạo chị nãy giờ đã lâu cứ không ngớt co giựt, liên tục tứa nước dịch nhờn sinh lý ra và chị thoảng nhận biết được là chị đang sắp sửa với em trai hai chị em cùng nhau làm chuyện tày trời động đất đó là giao hợp với nhau như là việc làm của đôi vợ chồng sắt son chung thủy. Đúng là chuyện ấy đang sắp sửa xảy ra bởi hai đứa là con người thì dẫu sao với bản năng dục tình sẵn có lại ở trong hoàn cảnh vắng vẻ, gần gũi chung đụng nhau suốt năm năm trời trôi qua lẽ nào không bao giờ dậy sóng ba đào? Vì còn con gái nên chổ kín chị nhỏ nhắn, khít rịt hai bờ môi lớn cũng như bé, xung quanh và mé bên trên phủ một lớp lông đen mịn khá dày hơi xoăn lại còn thằng em chị vì đọc quá nhiều truyện người lớn, xem không ít phim con heo trên mạng cho nên nó tỏ ra rất thuộc bài tuy thực sự lúng túng lẫn lộn hồi hộp, hoang mang lo sợ. 

gai viet lo hang

9h thằng em biến, mình ra khép cửa nhưng chủ yếu là quan sát tình hình. Bên dì 3 điện tắt rồi, nhưng bên ông cố vẫn sáng. Út tính rồi, không vội được, loanh quanh trên mạng được nửa tiếng, lại phải thò đầu ra. Bên ông cố vẫn sáng đèn, lòng như lửa đốt, lại thụt vào… đi đi lại lại, gần 10h bên ông cố mới tắt đèn, vãi ông cố. Cả khu vắng lặng tối om, xa xa mới có vài ánh điện… dậy mà đi ơi đồng bào ơi.
Vơ gói mỳ mở cửa sau đi lò mò lối sau sang gần nhà út, đèn bếp leo lét, cửa khép hờ… chỉ cách vài bước chân nữa sao trống ngực đánh mạnh thế nhỉ, kinh nghiệm chinh chiến biến đâu cả, y như lần đầu đi Đồ Sơn. Đứng cửa bếp, tính lại 1 vòng, tất cả đều hợp logic, không thể sơ sẩy được. Đẩy nhẹ cửa đi vào, qua cửa gian trong gian ngoài, út đang nằm võng, đầu gối lên tay, tóc xổ dài chấm đất… Thấy có người út ngồi dậy, nhận ra mình ánh mắt út long lanh khác lạ, út vẫn thả rông... Mình nói khẽ :
- Con qua lấy nước, cô út ngủ muộn thế?
- Có 1 mình ở nhà buồn xem tv muộn, bình thủy út để trên bếp kìa.
Không quan tâm út nói gì cứ đi lên nhà, ngồi ngay đầu giường đối diện út, út vẫn ngồi võng, ánh sáng tv nhấp nhoáng mờ mờ, khe ngực sâu hun hút… bắt đầu nóng trong người… nhưng vẫn phải kéo đẩy, đò đưa…
Lái sang chủ đề máu, út trả lời câu có câu không,lừa vào thế, út mắc cỡ mặt út căng dần… sắp đến đoạn căng thẳng… vừa lừa vừa nhìn sâu vào mắt úi, mình nhìn út ánh mắt cũng long lanh không kém. Út nhột, mặt đỏ rần… chịu không được nữa út đứng lên:
- Thôi út đi lấy nước.
Đứng loay hoay trong bếp, đi ra sau , đứng sát lưng út, yên lặng… mình tỏ ra căng thẳng thở đều vào gáy út, út càng nhột chân tay luống cuống, chạm nhẹ chym vào mông, út không tránh… được thể càng tỳ sát vào… út đứng trân trối… vòng tay ôm… út thốt nhẹ 

gai viet lo hang

gai viet lo hang la gi ?

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

gai viet lo hang

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

gai viet lo hang

Xem gai viet lo hang hay nhat 2014

Quỳnh Hoa vén mái tóc dài óng mượt của mình qua một bên để tăng thêm nét đẹp quyến rủ hơi e lệ cuả nàng. Nàng ngước mắt nhìn Hoàng Nam như mời goị Hoàng Nam bước qua bên bàn Quỳnh Hoa với cuốn sách hình học trong tay. Chàng bắt đầu giảng giải cho nàng nghe những gì nàng không hiểụ Quỳnh Hoa làm bộ chăm chú lắng nghe và ghi chép lại những gì Hoàng Nam nói để trấn an chàng và càng làm cho chàng hăng say hơn trong việc giảng bài cho nàng. Hoc được một lúc thì Quỳnh Hoa lấy trong hộc tủ ra một thanh chocolate và mời Hoàng Nam ăn. Nàng nói là Ba nàng mới về hôm qua và mang cho nàng rất nhiều kẹo và nàng muốn mời chàng ăn lấy thảo. Hoàng Nam là một học sinh nghèo, chàng chưa bao giờ biết được mùi vị của chocolate là gì. Chàng rất vui khi đón nhận thanh kẹo mà nàng cho và bóc ra ăn. Ôi mùi vị nó ngon ngọt làm sao… ăn tới đâu thì Hoàng Nam thấy lâng lâng tới đó, cơ thể giờ đây bỗng nhiên nóng ran lên vì một sự đòi hỏi cao độ.

Quỳnh Hoa vừa cắn một miếng chocolate và miếng chocolate chưa kịp vào miệng thì Hoàng Nam đã chồm tới ngậm lấy miếng chocolate và luôn cả bờ môi mọng đỏ của nàng. Quỳnh Hoa biết là chàng đã thấm thuốc nên nàng dùng lưỡi đưa miếng kẹo qua miệng Hoàng Nam rồi uốn éo lưỡi câu lưỡi của chàng ra và mút…Quỳnh Hoa mút đầu lưỡi của chàng nhè nhẹ làm cho Hoàng Nam phải rùng mình sung sướng. Hai bàn tay Quỳnh Hoa sờ soạng sau lưng Hoàng Nam và kéo chiec áo sơmi trắng của chàng ra khỏi quần. Nàng leo qua bàn và dùng tay kéo phecmotuya của chàng xuống. Hoàng Nam cảm thấy rạo rựowc vô cùng nhưng chàng là một thư sinh chưa bao giờ làm chuyện này cho nên chàng cứ đứng thừ ra đó mặc cho Quỳnh Hoa muốn làm gì thì làm.