Gai vu bu

Đà Nẵng những ngày nắng oi bức, Nó đi làm về mệt đừ người tranh thủ ăn miếng cơm rồi mở ltop lên nó vào web. Nó đọc lại bài mình vừa viết, đọc những cm và thấy buồn. 1 Nổi buồn da diết. Quá khứ có quá nhiều chuyện buồn vui lẫn lộn, Còn hiện tại của nó cũng đang rất buồn. Phải chăng với cái cuộc sống xô bờ này con người luôn đem mọi thứ ra để cân đong đo đếm. Nó ghét nhất là khi bị người nó yêu đem ra so sánh nó với 1 ai. Không phải vì nó sợ thua kém họ mà theo như nó nghĩ khi đã có sự so sánh nào đó, chắc chắn trong mắt người nó yêu nó không phải là tất cả. Sáng nay vừa ngủ dậy nó đã nhận rất nhiều, rất nhiều tin nhắn của em. Nó chẳng thèm đọc. Chọn delete all 1 cái nó xoá tất cả tin nhắn. Nó thừa biết em nhắn gì cho nó. 2 ngày nay nó đọc cái tin nhắn đại loại như vậy là quá đủ rồi. Tình yêu ư ? Giờ em có thực sự được yêu và HP không khi bên em giờ đây không phải là anh. Có lẽ anh hơi tự cao nhưng sự thật trước mắt, dù em có cố gắng để che dấu đến mấy nó cũng nhận ra được. Có những sự thật khi đã phơi bày thì chẳng nên nói dối nhau làm chi. Có cố gắng đi chăng nữa thì cũng chỉ là để tự lừa gạt bản thân mình. Em nói cuộc sống của em giờ đã có đựơc những gì em mong muốn, Tình yêu có, Hạnh phúc có, Tiền bạc có. Nếu vậy thì em cứ bình yên bên người ấy . Dù không ở cạnh em nhưng anh thừa biết những gì em đang có và cuộc sống của em như thế nào. Hạnh phúc là gì khi mổi ngày em ở nhà 1 mình từ sáng đến chiều tối, có khi vài ba ngày chẳng thấy mặt người đó. Cuộc sống hạnh phúc là như vậy ak. Hay mổi đêm em lại bập bùng bên ánh đèn mờ của quán bar, uống cho đến khi say khước rồi lại cầm máy điện cho anh và khóc. Như em nói đó là giọt nước mắt của hạnh phúc đó anh. Trái tim anh anh biết ai là người nắm giữ, quá khứ của anh anh không thể quên đi được. Em chưa bao giờ chịu nhìn vào quá khứ của anh để hiểu và cảm thông cùng anh. Em chỉ biết ghen với quá khứ của anh. Giờ đây khi đã cất bước ra đi nhưng mỗi lần điện cho anh em vẫn ghen với Quá khứ đó. Phải chăng em là 1 người quá ích kỷ. Rời xa anh để tìm 1 hạnh phúc mới cho mình. Anh chấp nhận điều đó, từ trước đến giờ anh luôn tôn trọng quyết định của em dù nó có làm anh buồn hay đau khổ. Nhưng .... Cuộc sống của em Hạnh phúc lắm. Anh hiểu mà, Hạnh phúc theo nghĩa của em .

gai vu bu

Con nhỏ chỉ nói vỏn vẹn có một tiếng mà có tác dụng hệt như cả chục ly cafe đặc vậy. Tôi cố gắng mãi mà không làm sao ngủ được. Cảm giác của một đứa con trai mơ hồ chạm vào ngưỡng cửa trở thành đàn ông là một thứ cảm giác khiến con người ta kích thích cực độ. Cả đêm hôm đó tôi nằm lơ mơ hoài, trong đầu ba lúc hiện ra hình ảnh của con nhỏ đang lườm nguýt, ba lúc lại hiện ra cái cảnh con nhỏ nằm dưới thằng khỉ đột. Giấc ngủ đến lâu thiệt lâu, nhưng trong một cơn mơ không thể nhớ rõ tên, có cả vị ấm áp khi tôi ôm con nhỏ. Sáng sau, tôi dậy sớm thiệt sớm, chạy ù vô toilet để thay quần. Giấc mơ mắc dịch.

Giờ "đi học" của tôi và con nhỏ tận buổi trưa lận. Vậy là nguyên buổi sáng tôi long nhong ngoài đường chứ không có cách nào gặp con nhỏ sớm hơn. Chưa khi nào tôi thấy cái thời gian từ sáng tới trưa nó lâu dữ dội vậy. Mà kể cũng kì, cứ nghĩ tới con nhỏ, trong lòng tôi lại có một cảm giác ngọt ngào. Hương vị của tình yêu đầu tiên, nó là như vậy.

Nếu tôi yêu con nhỏ, tôi dám tin đó không phải là một tình yêu trong sáng gì lắm lắm. Tại cứ nghĩ tới con nhỏ, tôi thật lòng chỉ nghĩ tới toàn những điều bậy bạ gì đâu. Nguyên một buổi sáng, tôi nghĩ đủ mọi thứ vẩn vơ, từ lãng mạn như phim bộ Hongkong (thời tôi đi học người ta chưa ghiền phim Hàn Quốc) cho tới bạo lực như phim Mỹ. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ quy về một mục đích cuối cùng: chơi con nhỏ.

Nói "chơi con nhỏ" nghe to tát dữ, thật ra cái lúc nó ra tới nơi, bao nhiêu ý nghĩ của tôi bay mất sạch. Tôi đứng xuội lơ à. Con nhỏ chỉ sau một hôm không gặp nhìn khác dữ - hay là bởi con mắt của người đang yêu nó nhìn ra vậy. Hôm nay nó ăn mặc nhìn cũng khác ha: váy tím xếp ly kiểu học sinh, cái áo sơ mi trắng bó eo nhìn y chang tụi nữ sinh Nhật Bản trong phim sex vậy. Ặc, lại sex. Sao vừa nhìn thấy nó tôi toàn nghĩ về sex không vậy trời?

Con nhỏ nhìn tôi, như cười mà không phải. Nó lên lên xe, ánh mắt vui vẻ nhưng có cái gì đó lạ lạ lắm nghen. Mãi sau này, khi dày dạn hơn nhiều, tôi mới biết đó chính là ánh mắt của đàn bà khi họ đang ủ một mưu đồ gì đó. Con nhỏ ủ mưu gì lúc đó tôi cũng không rõ, nhưng dám chắc trong đầu nó cũng không sáng sủa hơn tôi là mấy à nha.

Tôi nổ máy xe, mà cũng hổng biết sẽ chạy đi đâu nữa. Con nhỏ có vẻ thoải mái hơn tôi nhiều, nó ung dung dựa cái cằm vô vai tôi, thì thầm:

- Cũng may bữa nay không mưa ha?

Tôi thề có chúa rằng mỗi khi nghĩ về thời trai trẻ của mình, tôi cảm thấy mình là một đứa ngu nhất quả đất, ngu thứ nhì giải ngân hà. Nghe cái câu bật đèn xanh của con nhỏ, tôi thừ người ra một lúc rồi lắp bắp:

- Uh cũng may ha!

Con nhỏ chắc cũng đang chửi tôi thấy mồ, có điều nó lanh hơn tôi tưởng nhiều nhiều. Nó bâng quơ hỏi:

- Mình đi đâu đây Long?

TÔi trả lời như cái máy:

- Đi ăn hay đi uống nước nha Linh!

Con nhỏ ngồi phía đằng sau, tôi dòm không thấy mặt nó nhưng cái mặt thấy rát rạt à. Chắc nó đang vừa nguýt tôi một cái sắc như dao cạo. Chỉ nghe con nhỏ trả lời cà tửng:

- Linh còn no lắm nè, Linh chưa có muốn đi ăn.

Tôi lại ngu tập 2:

- Vậy mình đi chọc bida nghen!

Con nhỏ có vẻ kiên nhẫn cũng có hạn à nha. Chỉ nghe nó "hứ" một tiếng có vẻ bực bội rồi ngồi im re hà. Quả thật, tôi cũng muốn thiệt muốn đưa nó vù một cái tới nhà tôi - rồi sau đó làm gì tôi cũng không rõ nữa - có điều tôi chẳng có tí can đảm nào hết trơn hết trọi. Con nhỏ ngậm tăm một hồi rồi nói ra một câu (tới giờ tôi vẫn phục con nhỏ, sao nó thông minh quá xá):

- Mấy bữa liền Linh không có học hành gì, sợ mai mốt đi học lại theo không có kịp. Mình kiếm chỗ nào học bài chút nha Long?

Tôi có hơi thiếu IQ chút xíu, nhưng chắc chắn cũng chưa bị hội chứng Down. Nghe con nhỏ nói vậy, tôi hăm hở:

- Vậy qua nhà Long đại đi. Long cũng muốn Linh chỉ cho ít bài mà.

Thề có chúa, ba má tôi mà nghe thấy câu đó hẳn sẽ nghĩ: Thằng nhỏ này con cái nhà ai sao nhìn giống con trai mình dữ? Đơn giản là bởi con trai ông bả - tức là tôi - từ khi sinh ra tới già cũng không khi nào nói một câu ghê gớm như vậy. Tuy nhiên con nhỏ thì không phải ba má tôi, nó "ừ" một tiếng nhẹ tưng, mặc cho tim tôi trống đập liên hồi.

gai vu bu

gai vu bu la gi ?

Một lúc sau thì Khang rủ tôi: – anh em mình bây giờ để cho vợ phục vụ một tý nhỉ, lao động từ nãy đến giờ rồi còn gì. Tôi và Khang nằm ngửa ra cho Hồng lụi cụi ở dưới mút dương vật cho cả hai chúng tôi, cứ người này một tý, người kia một tý. Cô này trông có vẻ trí thức vậy mà mút mát khéo ra phết, vừa mút vừa cười khúc khích, ậm ự trong cổ họng rất chi là dâm. Trong ánh sáng mờ mờ, tôi thấy dương vật của Khang cũng to chẳng kém gì của tôi nhưng ngắn hơn một chút, Hồng mút cho cả hai cái dương vật bọn tôi ướt nhờn nước. Khang ngồi hẳn dậy cúi sát vào xem vợ anh ta mút dương vật cho tôi chùn chụt như mút kem. Đang mút Hồng nhả dương vật tôi ra quay sang hôn chồng vẻ rất âu yếm. Eo ôi, môi cô ta ướt nhờn nước do dương vật tôi ứa ra thế kia mà hai vợ chồng họ vẫn hôn nhau như không. Nhìn cảnh Hồng cứ luân phiên mút dương vật tôi và hôn chồng mà mà tôi thấy kích thích quá, dương vật căng cứng hết cỡ.

gai vu bu

Nga cựa người, “mệt quá …” Tôi chụp liền cơ hội, “để Khải xoa bóp cho chị,” sợ Nga không đồng ý, tôi bước vòng ra sau ghế và bắt đầu xoa bóp hai bờ vai Nga. “Ah?” Nga rên nhỏ, bàn tay tôi xoa nắn từ vai rồi lên đến mang tai, bắt đầu từ ót, những ngón tay tôi lần dọc cổ rồi xoa vòng bắp thịt trước ngực nơi giáp nối với cần cổ. Nơi đây, bàn tay tôi đã luồn qua cổ áo, da tôi tiếp xúc trực tiếp với da thịt của Nga, con cu tôi cứng ngắc, chỏi phồng cái quần xà lỏn, cấn vào thành ghế. Không biết vô tình hay hữu ý, Nga than nóng, mở thêm một nút áo trên cái áo đã sẳn mở rộng, Nga cầm cổ áo vung vẩy tìm chút gió cho người. Đứng đằng sau, tôi nhìn rỏ ràng hai cái núm vú chĩa lên, khiêu khích mỗi khi làn áo tung lên, Nga không mặc áo ngực! Tôi chịu hết nổi rồi !

gai vu bu

Xem gai vu bu hay nhat 2014

Buổi tối trôi qua tốt đẹp khi tụi tôi tán gẫu, ăn uống tự nhiên trong bầu không khí nới lỏng. Cuối cùng tôi đề nghị cả đám lui về ngồi trong hồ spa nước nóng với rượu vang cầm theo. Hạnh nói ý kiến hay thế là te te nắm cánh tay Định dẫn đường cả đám xuống hồ spa. Nơi đây là một nơi đáng yêu trong vườn nhà tụi tôi, chung quanh bao bọc bởi những lùm dương xỉ và cây cối nhỏ nên hoàn toàn kín đáo, chỉ ngó lên thì thấy bầu trời mà trời đêm đó rất đẹp, đầy sao và có trăng lưỡi liềm bán nguyệt. Phong cảnh thật hữu tình. Định cười phản đối với Hạnh là gã không có đồ tắm để mặc. Nàng bảo “Vậy thì tụi mình…tắm truồng đi… Hihi…hay là anh Định mắc cở, sợ tụi này thấy thân người anh ?” Ôi chao, đó là cú sóc thứ ba. Chưa bao giờ nghe thấy Hạnh nói năng thẳng thừng như vậy trước đây, nhất là đối với một người mới biết chưa đầy mấy tiếng đồng hồ. Tôi còn đứng đó sững sờ thì nàng đã trút bỏ quần áo, đã nhảy vào hồ nước nóng trong nháy mắt, với Danh liền theo gót, để lại sau Định và tôi. Khi tôi trút bỏ quần áo và leo vào hồ thì hai người huýt sáo và reo hò. Tôi quay lại thì thấy Định đang đứng sừng sững trên mép hồ ngay sau tôi. Lúc đó mặt tôi chỉ cách dương vật của gã trong gang tấc, nó thật bự và dũng mãnh làm chính tôi cũng phải há hốc nhìn nó trân tráo. Thật, có bao giờ gần sát đàn ông khác đến thế làm tôi đứng yên một chỗ đó cho tới khi Hạnh kéo tôi từ đàng sau, lôi tôi vào vòng tay của nàng, ghì người chồng yêu dấu của nàng vào bộ ngực mỹ miều đó. Tôi nghĩ “đây rồi, tiết mục đêm nay đang mở màn, cho em mộng tưởng thành thật đây em cưng à…”