Gaihu

Tờ báo của lớp tôi không được giải gì cả , vì những lớp khác hầu hết đều thuê hoạ sĩ vẽ và thiết kế . Nhưng tôi và nàng đều không màng đến chuyện đó , chúng tôi đã cố gắng hết sức mình và tự hào với những gì mình làm được bằng chính sự nỗ lực của bản thân , và trong thâm tâm của 2 đứa thì giải thưởng đã nằm trong tim rồi . Phải ! Tình yêu chính là giải thưởng lớn nhất mà tờ báo đã mang lại cho cả 2 chúng tôi , nó vô giá không thể đong đếm được . Chúng tôi đang ngất ngây thưởng thức men say ngọt ngào của mối tình đầu đời ...

Tuy đã là một cặp , nhưng chỉ 2 chúng tôi biết với nhau thôi , cũng vì những ngại ngùng trẻ con nên chúng tôi tránh thể hiện ngoài lớp và những nơi đông người , có chăng chỉ là một vài ánh mắt yêu thương , sự quan tâm thầm kín . Nàng vẫn thường chau mày gườm tôi mỗi khi thấy tôi cười đùa với một vài bạn gái . Còn tôi thì rất bực tức mỗi khi thấy nàng trao đổi và chỉ bài cho một tên con trai nào đó trong lớp . Ngày xưa thì chuyện đó là bình thường , nhưng giờ đây những cảm xúc như vậy đã dần xuất hiện trong tâm trí của 2 chúng tôi , có thể gọi đó là ghen được không ? Phải rồi ! Chúng tôi đang yêu mà ...!

Chúng tôi đã bắt đầu biết hẹn hò . Sau mỗi buổi học thêm chúng tôi lại cùng nhau đạp xe vào trong Hồ chơi , một hồ nước trong xanh bao quanh là đồi núi và những bãi cỏ xanh mướt luôn là điểm hẹn số 1 của 2 chúng tôi , vì trong cái thị trấn nhỏ bé ấy sẽ rất dễ bị lũ bạn bắt gặp và đảm bảo hôm sau chúng tôi sẽ đứng đầu những bản tin hot nhất trong ngày của lớp . Nên tôi và nàng chọn nơi này , yên tĩnh , trong lành , khung cảnh nên thơ .Đó là thế giới riêng của 2 chúng tôi , chúng tôi có thể vui đùa thoả thích , thả hồn vào những đám mây xanh đang trôi lơ lửng trên đầu để theo đuổi một điều ước xa xôi nào đó , hay ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang xuống để đắm chìm trong tình yêu đầu dịu ngọt của tuổi thơ ngây . Thi thoảng bắt gặp một vài chú bé chăn trâu với đôi mắt to tròn đen láy đầy tinh nghịch , hay nụ cười hào sảng của bác ngư dân ven hồ , tất cả là một cảnh tương yên bình ...yên bình lắm ... Chúng tôi thường mải say xưa trong thế giới thần tiên đó để rồi khi nắng tắt hẳn , đàn trẻ bắt đầu gọi trâu về , nhà ai đó đã lập loè ánh lửa trên bếp , phảng phất mùi rơm cháy nồng , chúng tối mới giật mình trở về thực tại , để rồi lại mỗi đứa một xe hối hả đạp về nhà , mường tượng ra cảnh bố mẹ đang cầm sẵn cái roi chờ ở cửa ...

Chúng tôi đã biết nói dối để có thêm nhiều thời gian ở bên nhau hơn , bịa ra đủ mọi lý do để ra khỏi nhà . Tôi thì nói dối đã là nghề rồi , nhưng tôi không thể tưởng tượng một cô bé hiền lành , chăm chỉ và thật thà như nàng lại có thể nói dối được ...chao ôi , cái miêng xinh xinh thế kia cơ mà ...tình yêu đúng là phi thường thật . Ngày xưa các cụ nhà mình chẳng :"Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau ..về nhà mẹ cha có hỏi ..qua cầu ..gió bay ..." . Bỗng nhiên nghĩ đến từ "cởi áo" tôi giật mình ! Bấy lâu nay chúng tôi yêu nhau bằng một tình yêu trong sáng , kể từ khi yêu nàng tôi đã loại bỏ những suy nghĩ đen tối trong đầu , chúng tôi có thân mật , có ôm ấp , hôn nhau , những lúc ấy tôi cũng rạo rực trong lòng , nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi , trong tử tưởng của tôi chỉ có yêu và tôn thờ nàng , đắp xây cho một lý tưởng , vẽ ra viễn cảnh một tương lai hạnh phúc , vì vậy trong tư tưởng hiện tại của tôi chỉ có yêu và học ... Và đôi khi tôi lấy làm xấu hổ vì những hành động ngày xưa của mình ...Nhưng giờ đây bỗng nhiên nghĩ đến 2 từ "cởi áo" , một động từ rất đơn giản , nhưng lại gợi mở trong tôi nhiều vấn đề , và nhen nhúm lại trong tôi những suy nghĩ đen tối mà tôi đã cố lãng quên bấy lâu nay :"Tại sao các cụ ngày xưa yêu nhau lại phải cởi áo , cởi áo để làm gì ...?" Rồi tôi lại liên tưởng đến cảnh hoan lạc của cậu tôi ngày xưa ...rồi cái đồi sau trường cấp 2 , cô giáo Anh Văn ...Rồi lại hiện lên hình ảnh nàng ngồi trong căn phòng chăm chú viết báo ...nhà vệ sinh nhà nàng ...chiếc quần lót ...mùi hương con gái ...Đầu óc tôi căng ra , cảm xúc từ đầu tràn về như dòng thác lũ , đánh tan những bức tường mà tôi đã gây dựng lên trong tiềm thức để rồi tuôn ra ào ạt ...tôi cố gạt bỏ để quên đi , cố ngăn chặn nó , cố bấu víu vào tình yêu trong sáng của tôi với nàng ...nhưng tôi không thể ...toàn thân tôi nóng bừng mồ hôi ứa ra ...tôi nghiến chặt răng ...trong cơn vô thức tôi thò tay vào trong quần mình ...nơi đang tồn tại một ngọn núi lửa với những dòng dung nham nóng bỏng chỉ trực phun trào ...tôi hét lên điên loạn ...bỗng nhiên tôi thấy nàng đang ngồi kế bên ...nàng mỉm cười nhìn tôi rồi đưa bàn tay mát rượi của nàng vuốt ve tóc tôi , xoa lên trán , mặt , xuống cổ , xuống người tôi , tay nàng lướt đến đâu , tôi thấy mát rượi và thoải mái đến đó , như một sa mạc khô đón trận mưa rào ...tôi thấy nàng như một thiên thần xuống đây để cứu rỗi linh hồn tôi vậy ...thế rồi tay nàng xoa nhẹ vào cánh tay tội lỗi đang thò vào trong quần của tôi ..rồi nhẹ nhàng mươn theo cánh tay đó ...tôi thảng thốt ko hiểu chuyện gì xảy ra ...tối muốn rút tay lại nhưng cánh tay đó như ko còn là của tôi nữa ...tay nàng lướt đến đâu tay tôi tan chảy ra đến đó ...rồi theo cánh tay của tôi ...nàng tiến dần đến ngọn núi lửa kia ...Tôi hét lên ! Nhưng chính tôi cũng chẳng thể nghe thấy tiếng hét của mình ...Đã muộn rồi ......và người tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng ....một dòng nham thạch nóng bỏng phun trào lên , mạnh mẽ ...nó bao trùm lấy cả tôi và nàng bằng một sức nóng khủng khiếp , tôi lao tới ôm nàng , cố vùng vẫy để thoát ra , nhưng tuyệt vọng ....
_Rầm !!..Rầm ...!!!
_Con làm sao thế Hiếu ! Ốm à ? Sao nửa đêm mà la hét to vậy ...mở cửa ra mẹ xem nào !! 
Tiếng mẹ gọi ngoài cửa lôi tôi trở về thực tại , tôi giật mình chồm dậy dù chưa hết bàng hoàng , nhưng vẫn cố trấn tĩnh nói vọng ra :
_Dạ con không sao ! Lúc nãy mơ thấy ác mộng nên con sợ quá hét vậy thôi , con không sao ! Mẹ đi ngủ tiếp đi !
_Trời ạ ! Từ giày mẹ cấm con ko được xem mấy cái thế loại phim , truyện tranh ma quái bạo lực với cả máu me nữa nhé ...cứ bị ám ảnh thế này thì còn tâm trí đâu mà học với chả hành !
Mẹ làu bàu mấy câu rồi quay đi . Tôi ngồi bần thần như thằng mất hồn , rồi theo phản xạ tôi thọc tay vào quần , chiếc quần cộc tôi mặc ướt sũng và nhớp nháp cái thứ "chất dịch sản xuất con người" . Tôi bị mộng tinh ư !? Sao tôi chẳng thấy khoái cảm gì cả , tôi bị bóng đè ư ? Ừm thì cũng giống , nhưng mà sao tôi lại bị xuất tinh khi đang ngủ , lại còn hiện ra hình ảnh của nàng nữa . Tôi ngồi mà tâm trí rối bời , cảm xúc lẫn lộn từ những tình tiết mâu thuẫn của giấc mơ tôi vùa trải qua ... rồi bỗng nhiên dương vật của tôi gồng lên cương cứng , đã lâu rồi tôi không thủ dâm , sau mấy tháng kể từ lúc yêu nàng ...cảm giác rạo rực trong lòng lại trổi dậy trong tôi ...mãnh liệt còn hơn lúc trước ...tôi bật dậy lao đến bàn ..lục tìm quyển sổ ...đây rồi ! Mẩu giấy của nàng viết cho tôi ngày xưa ...những dòng chữ xinh xinh ... tôi đưa lên mũi hít hà ...bất giác tay tôi lại cho vào trong quần ...

gaihu

Đến hôm thứ Sáu cuối tuần đó, buỏi chiều ăn cơm sớm xong, vợ chồng tôi lên xe máy đến nhà vợ chồng Trung. Lúc ra xe tôi hỏi là có hồi hộp không. Lan nhoẻn miệng cười bảo kể ra cũng hồi hộp không biết có tham gia tự nhiên được không. Tôi cười bảo thì cũng như những bộ phim sex bọn tôi đã xem là cùng, có gì mà sợ không làm được. Lan cười vẻ đồng tình. Vợ tôi hôm nay trông rất xinh trong bộ váy đen hàng hiệu, để lộ bờ vai thon thả trắng nuột và cái cổ cao, cũng như mọi khi vợ tôi chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhưng như thế tôi lại thấy càng đẹp. Đến nhà Trung thì thấy hai vợ chồng họ cũng đang dắt xe ra cổng. Chúng tôi lên Quảng Bá, rẽ xuống dốc từ đê, đi vòng vèo qua con đường vắng vẻ một hồi ra gần đến hồ thì vợ chồng Trung dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự bề thế cửa đóng kín mít. Sau vài hồi bấm chuông thì một người đàn ông ra mở cổng, vồn vã mời bọn tôi vào, đó là Quang, vóc người cao to, trông bộ quần soóc áo phông. Tôi để ý thấy mắt anh này liếc nhanh, nhìn khoảng ngực trắng hồng của vợ tôi lộ ra. Vân Anh vợ Quang lúc này cũng bước ra đón bọn tôi.

gaihu

gaihu la gi ?

 hai tay lúc thì bấu chặc, lúc thì vuốt ve khắp tấm lưng rắn chắc cũa gã đàn ông đang hãm hiếp nàng, người gã nông dân chắc nịch khiến nàng càng lúc càng phát điên lên, mông nàng hẩy lia lịa, mu xxx nàng đập bạch bạch vô gốc dương vật của hắn liên hồi, …..4 lần cực khóai vừa rồi khiến nàng càng lúc càng tê dại đi, nàng càng lúc càng rên lớn hơn, thằng kia sợ nàng rên lớn quá thằng chồng nàng thúc giấc bèn ấn luôn con xxx ướt đẫm tinh dịch và nước nhờn vô họng nàng, nàng ú ớ mấy tiếng rồi bú cu gã ngon lành, nhưng nàng bú cũng không được lâu, ở phía dưới, thằng đàn ông liên tục thụt con xxx con vòng của gã như máy, cu gã cong vòng ngược lên cứ nhè điểm G của nàng mà cọ sát, mỗi lần gã rút ra ấn vô là mỗi lần nàng ưỡn cong người lên, mắt nàng đờ đẫn, miệng nàng há hốc ra không bú cu gã kia nữa, để mặc cho nước miếng, tinh dịch nước nhờn từ cu gã trây trét bê bết cả khóe miệng nàng, nàng đang chờ đợi cơn cực khóai thứ 5 ập đến, nhưng mà sao lâu quá, nàng đã sướng lắm rồi nhưng mãi sao chưa lên đến cơn cực khóai, có lẽ 4 lần cực khóai trước khiến lần này lâu đến chăng, càng đến gần cực khóai nhưng vẫn chưa đạt được khiến nàng càng lúc càng khó chịu, nàng quằn quại khắp sàn tàu, ngón tay nàng bấu chặt lưng gã đàn ông muốn hằn lên dấu tay nàng, nàng bộc lộ hết cơn động dục của mình qua ngôn ngữ thân thể, nàng hẩy mu, sàng sẩy đôi mông, đôi chân thon thả của nàng lúc co lúc duổi, lúc thì co lên quặp chặt lấy lưng của gã đàn ông siết chặt, thôi thì đủ kiểu, một ánh đèn vụt qua, ánh mắt hai gã đàn ông ánh lên một sự đắc thắng, kiêu ngạo, đắc thắng là vì đã làm cho một con vợ của người khác mà trước đây đã từng đoan trang đức hạnh như thế mà phải chịu thua và giờ đây đang quằn quại trên sàn với hắn. Hai gã đàn ông nháy mắt nhau và giở chiêu cuối cùng ra để giải thóat cho con nhỏ đang bị cơn cực khóai chưa đạt được hành hạ, thằng đàn ông rút con cu ra khỏi miệng nàng và chụp cái áo ngủ nhét vô miệng để nàng khỏi rên rỉ, và thật sự giờ đây nàng cũng muốn thế nàng không muốn anh Sơn chồng nàng nghe được nhưng tiếng rên rỉ dâm dục của nàng khi bị hai thằng hành khách chơi. Gã ở phía dưới đang dập liên hồi vô mu nàng bỗng đột ngột ngừng lại, ôm chặt hai đùi nàng đứng lên, như thế, gã nâng cả phần dưới của nàng cao lên, bị hụt hẫng, nàng rướn cong người cao thêm lên để đuổi theo con xxx qui báu đó, chỉ chờ có thế, gã kia đã nằm xuống sàn tàu sẵn và luồn ngay người vô phía dưới người nàng, gã cu cong buông người xuống, bịch, như thế bây giờ nàng đang ở vị trí như miếng chả bị kẹp chính giữa, trên dưới người nàng là hai gã đàn ông ôm chòang lấy. Đang đê mê với cơn cực khóai sắp đến, nàng bỗng thấy mình nằm lên trên người một gã đàn ông, phía trên bị một gã khác đè xuống, nàng cảm thấy lo sợ không biết hai thằng này tính làm gì mình đây, nỗi sợ hãi đã làm giảm cảm xúc của nàng và lý trí chỗi dậy, nàng vùng vẫy tính thóat ra thì bị bốn cánh tay và bốn cái chân rắn chắc siết chặt, đột nhiên nàng cảm thấy âm đạo nàng bị tách ra lần nữa, thằng cu cong lại nhét chặt con xxx của hắn vào tới tận gốc, nhưng chưa hết, một thỏi thịt to hơn nhưng thẳng đuột đang cố tách hậu môn của nàng ra mà chui vô, trời ơi, nàng nghĩ thầm, như thế làm sao được, chỗ đó đâu phải chỗ để quan hệ đâu, thế thì chết mất, nàng vùng vẩy mạnh cố thóat thân thì nàng cảm thấy một cơn đau xé ở hậu môn và ót, con xxx to lớn của gã nằm dưới đã lọt thẳng vô lổ đít nàng, nàng gồng cứng đôi mông tròn chắc nịch tính đẩy nó ra nhưng không được, hai con xxx đã lèn chật cứng vô hai cái lỗ ở giữa đôi chân nàng, không thể tượng tựong được nàng nghĩ thầm, hai con xxx nong chật chứng giữa háng nàng khiến nàng khó chịu vô cùng, nhưng nàng chợt giật nẩy người lên, một luồng điện rần rần chạy khắp châu thân khiến nàng phải rên rỉ, thì ra ở phía dưới hai gã đàn ông mạnh thằng nào nấy thụt xxx liên hồi hai con xxx như hai cái chày máy liên tục giã vô cái cối là âm đạo nàng và lổ đít nàng, và nàng chợt nhận ra một cảm giác sương sướng kỳ lạ không bút mực nào tả xiết, hai con xxx chen chúc nhau, cọ sát nhau

gaihu

“ anh hai ơi dậy đi...” Mở mắt là Tr đang gọi tôi dậy, vẫn nụ cười hồn nhiên vẫn cái mũi tặt ấy sao mà hồn nhiên đến thế. Mới mấy tiếng thôi Tr đang nằm trong vòng tay tôi ngọt ngào. Tôi mỉm cười và mặc quần áo vào, Tr đỏ mặt và chạy ra ngoài chuẩn bị đồ ăn sáng. Đã 8h rồi à, nhìn bước chân em đi tôi cảm thấy nó hơi gượng gạo có lẽ chân em vẫn còn hơi đau, hai ánh mắt của anh em tôi chưa dám nhìn thẳng vào nhau sợ sẽ thấy điều gì đó buồn ở đối phương. Quả như Tr đã nói, sang ngày mới tôi và Tr sẽ hồn nhiên vui đùa và sẽ bắt đầu lại tình cảm anh em nhưng hình ảnh trần truồng của em không thể phai nhoài trong tâm trí tôi. Đôi lúc tôi giỡn quá trờn và cố tình chạm vào ngực em, em vẫn giả vờ như không hề biết. Tr đang rửa chén, nhìn từ phía sau tôi không thể kìm chế bản thân mà ôm lấy thân thể kiều diễm của Tr. Tr cảm nhận tất cả, Tr vẫn nhẹ nhàng không cho tôi sờ soạng và bảo “anh hai, chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, đừng làm em thêm khó xử chứ, em không muốn như thế đâu”. Tôi mở cái giọng van xin hãy cho tôi một lần thôi dù gì đêm qua cũng đã như thế rồi mà. Tr nói hãy quên tất cả đi và yêu cầu tôi không làm như thế nữa, giọng của Tr đầy van xin nhưng cũng đầy dọa dẫm. Tôi không dám làm liều đành xem như là giấc mơ mà thôi, trong buổi sáng Tr luôn tìm cách tránh tôi, tôi suy nghĩ kĩ và tự hứa không làm như thế nữa, tôi cũng sẽ xem như là một kỉ niệm đẹp của hai anh em thôi. Mai là ngày giỗ ông ngoại tôi rồi, tôi cũng tranh thủ dọn dẹp nhà của chuẩn bị mền chiều vì tối nay nhà rất đông người. Cứ mỗi dịp giỗ là người thân của tôi lại về đi xe hơi nên làm tôi cảm thấy rất hãnh diện và tất nhiên thể nào mà chẳng có tiền đút túi. 1h trưa ba chiếc xe con dừng lại trước nhà tôi, thì ra gia đình ông năm với bà chín, hai gia đình này ở ngoài Hà Nội. Mẹ và cháu tôi cũng theo xe về để dọn dẹp nhà cửa nữa. Một đoàn xe 12 chiếc của các ông bà còn lại cũng đã về, phải nói dòng họ tôi giàu nhất ở vùng này, tôi tranh thủ giúp mọi người đem đồ vào. Kiểm lại nhì về khá đông đủ chỉ thiếu vài đứa cháu rể, đây là dịp mà nhà tôi có cơ hội gặp mặt nhau nhất. Các ông cậu đây cũng là dịp tốt để dẫn người yêu về ra mắt bên nhà chồng.
Các cháu trai cũng nhau dọn dẹp nhà của và đi thắp nhang cho bà cố ông ngoại tôi ( thứ 2 ) ông ba, ông bốn đều hi sinh trong kháng chiến chống Mĩ. Sự xuất hiện của cháu tôi làm mọi người chú ý, không biết cháu nào nhà mình có diễm phúc làm người yêu của cô này. Tôi nghe câu đó là lòng mình buồn vô hạn, tôi biết mình sẽ không có diễm phúc tuyệt vời ấy. Một ý nghĩ bệnh hoạn và điên rồ xuất hiện trong suy nghĩ của tôi, tôi sẽ làm với L như những gì tôi đã làm với Tr đêm qua. Tuy không phải là để giữ L bên mình nhưng cũng ít nhất tôi có thể để lại một dấu ấn trong cuộc đời L.
Khách khứa đến đông quá, toàn là những người có uy trong các cơ quan nhà nước, tôi cảm thấy tự hào về dòng họ của mình. Tôi và L theo xe của cậu tôi về nhà, mới chỉ xa nhau 3 ngày mà lòng tôi cảm thấy nhớ L vô cùng, không biết L có nhớ tôi như tôi nhớ L hay không. Nhìn cái ngực phập phồng theo từng hơi thở của L, tôi rất muốn được vồ vập, ôm ấp bú liếm cái ngực ấy. Con cu tôi căng cứng khi nghĩ một lúc nào đó tôi sẽ được nằm trên tấm thân ngọc ngà ấy. Chỉ còn 1 tháng nữa là L sẽ về tôi quyết tâm thực hiện cái mong muốn tội lỗi ấy.
Ngoài việc học thêm với ba tôi thì tôi trực tiếp kèm cặp cho L. Những câu nói đùa, sự quan tâm của tôi cũng như kiến thức về môn toán làm L ngưỡng mộ tôi hơn, khoảng cách chúng tôi ngắn dần. Những lúc chỉ có 2 chúng tôi tôi thường chọc lét em hay hôn lên tóc em, tôi rất vui khi em chỉ xem là bình thường và xem những hành động thân mật ấy của người chú dành cho cháu. L đâu biết rằng những lúc như thế như thế tim tôi đập rất mạnh và cu tôi căng cứng trong cái quần xì. Ngồi cạnh em tôi có thể nhìn xuyên qua cái áo cổ rộng để thấy cái nịt vú màu trắng ấy. Cái nịt vú dường như không đủ để che cái ngực vĩ đại của L, tôi thấy một làn da trắng ngần không được che bởi nịt nú. Tôi rất muốn cho tay vào cái áo ấy để ve vuốt cái ngực căng cứng vì những kích thích của mình. Hàng đêm tôi vẫn mơ được nằm cạnh L được ôm ấp vuốt ve L vào lòng và tất nhiên không thể thiếu những cảnh tôi được quan hệ với L. Tất cả cũng chỉ là mơ một giấc mơ mà tôi ngỡ sẽ không bao giờ có thật. Có những buổi trưa nhìn Tr nằm ngủ mà tôi không thể kiềm chế nổi mình, tôi nhẹ nhàng đẩy nhẹ cửa bước vào, không ngờ cũng làm em thức giấc tôi giả vờ lại bàn học em gái tôi lấy quyển sách ( L nằm trên giường em gái tôi ). L hỏi tôi “ chú tìm gì thế”, mồ hôi tôi túa ra khi thấy L hỏi như vậy, tôi bảo vu vơ tìm quyển sách này sách nọ và vội vàng ra khỏi phòng. Tôi thấy mình khá may mắn nếu như tôi đụng vào người L mà L tỉnh dậy thì … Tôi không dám nghĩ đến tình huống đó bởi nếu như thế thật khủng khiếp, tôi sẽ lộ bộ mặt thật đểu giả của mình.
Còn 2 tuần nữa là L phải về để chuẩn bị cho năm học mới L cho tôi số điện thoại di động của L và nick chat để tiện liên lạc. Tôi rất sợ mất L, L có vẻ mong tới ngày về còn tôi thì ngược lại rất thời gian trôi qua. Lòng buồn rười rượi, tôi vẫn chưa có cơ hội nào để gần L cả trừ những lúc chỉ L học. Tôi nghĩ ước mơ đó tôi không thể thực hiện được rồi nhưng mình có thể thấy được tấm thân nõn nà của em để sau nãy cũng chẳng có nuối tiếc cái gì. Tôi quyết định sẽ rình xem L tắm, tôi lại đắng đo trước những suy nghĩ điên hồ của mình nhưng tôi chậc kệ sau này chắc gì đã có dịp. Phía sau nhà tắm có một cửa lỗ thông hơi nhỏ, thực ra đó là một của sổ nhỏ, nó đủ để tôi thấy tất cả nhưng cũng rất dễ bị lộ. Tôi mong chờ tới giờ phút L tắm, tim tôi đạp mạnh liên hồi nàn tay run run khi mình chuẩn bị làm một điều vô cùng thất đức. Tôi đang chỉ em học thì em bảo đi tắm, tim tôi đập mạnh hơn. Tôi thấy em cầm quần áo vào phòng tắm thì tôi chạy vòng ra phía sau nhà, tôi không dám đi mạnh mà chỉ rón rén như một con mèo vì sợ L phát hiện. Vô phòng tắm nhưng L vẫn còn đang nhắn tin cho ai đó, tim tôi đập mạnh mong chờ từng phút giây để được chứng kiến cái tấm thân nõn nà của L. L cởi cái áo thun màu vàng và vứt vào trong chậu, chân tôi bủn rủn khi thấy tấm lưng trần của L, hôm nay L không mặc áo ngực, L cởi tiếp chiếc quần sóoc của mình để lộ quần xì ren màu đen. L cởi nốt cái quần xì ấy và treo lên móc. Tiếng chuông điện thoại vang lên, có tin nhắn đến tôi ngắm cái hình ảnh trần truồng của em từ phía sau, tôi nhẹ nhàng đi vào nhà vì sợ con L nó phát hiện. Tiếng nước xả trong phòng tắm làm tôi không thể tập trung vào việc suy nghĩ được. Tôi tính chạy vòng ra phía sau để xem thêm lần nữa nhưng không dám. Những lần sau đó tôi cũng tìm cách rình khi L tắm nhưng cũng chỉ nhìn từ phía sau chứ khưa thể thấy từ phía trước.

gaihu

Xem gaihu hay nhat 2014

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!