Gaihu

Mình thuộc thế hệ 9x . Gia đình mình cũng thuộc loại khá giả với lại mình là người con duy nhất nên được chiều chuộn , ba mẹ mình thì là dân buôn bán nên thường xuyên vắng nhà , nên chuyện thiếu tình cảm yêu thương của ba mẹ là chuyện thương tình ( À quên mình từ nhỏ lớn lên ở Lương Sơn , một xã nhỏ gần thành phố Nha Trang ) Từ nhỏ mình đã nổi tiếng ở trường , Học thì lúc nào cũng xếp cuối lớp , Đánh nhau thì trong trường thì thằng nào cũng sợ ( tại mình lúc đó quen biết nhiều đại ca bên ngoài , với lại có ông anh hàng sớm là đầu gấu nên tụi nó cũng sợ thì phải ) , mình thì không được gọi là đẹp trai nhất trường nhưng nhìn thì hơn cã khối thằng khác . Mình thì có cái là giao tiếp tốt , nên kì thi nào minh cũng vượt qua , có lần trong lúc thi thì con nhỏ cạnh bên cho coi bài , xong bị phát hiện mình được mời lên phòng hiệu trưởng uống trà . Trên đường xuống phòng hiệu trưởng đi ngay qua mấy lớp khác , tụi nó nhìn mình có vẽ ngưởng mộ lắm , thấy thế mình cũng ngẩn đầu đi xuống phòng còn con nhỏ kia đi theo sao mình mặt tái mét như không có 1 chút máu nhìn buồn cười thấy chết . Mình quay sang hỏi nó ( À mình tên Vũ , còn con kia tên Lý )
V: Sao thế không được khoẻ à ? ( hỏi thế chứ trong bụng muốn cười thấy chết ) 
L: Không 
Nó trả lời 1 tiếng cộc lốc , thế mình hỏi tiếp
V: thế sợ à ? có gì đâu mà phải sợ
L: ưk mình sợ lắm , nhở bị đuổi học thì sao , ba mẹ mình đánh chết , thế cậu không sợ à ? 
V: sợ cái l** gì chứ , hết sức viết bản kiểm điểm với mời phụ huynh là cùng .
Xuống tới phòng mình thản nhiên bước vào ngồi xuống làm 3 chén trà 1 lúc vì đang khát còn con nhỏ kia cứ rụt rè không dám ngồi . Ngồi 1 lúc nghe ông hiệu trưởng ba la bô lô 1 lúc thì nghe tiếng trống ra chơi ổng cho về lớp , đi ra nhìn vẻ mặt con nhỏ kia khác hẳng nó ko sợ nửa vì theo như mình dự đón thì chỉ viết bản kiểm điểm , nó đi thẳng về lớp còn mình thì phi thẳng ra căng tin . Cuối cùng thì cũng tổng kết mình được học sinh trung bình hên không ở lại lớp , được vào lớp 10 , nhưng đó cũng là thời điểm đen tối nhất của cuộc đời mình . Năm đó bố mình mất , trong lúc đám tang đang diển ra, mình không ngờ là ba mình lại giàu có như vậy ( vì lúc trước mình đâu có quan tâm đến việc kinh doanh của gia đình ) ông quen biết rất nhiều người , và được mọi người kinh trọng trong đó có cả nhửng thành phần xấu . 3 ngày sau cái chết thì luật sư củng đến . lúc đó đang buồn ngồi trong phòng thì có người gọi ra. Lúc đầu mình nghỉ là tài sản sẻ để cho mẹ hết , nhưng sự thật không như mình nghỉ . Bố mẹ đều có tài sản riêng của mình , tài sản của bố để lại 100% là của mình nhưng đến 18 tuổi thì mới được nhận mình không hiểu tại sao lại tài sản của 2 người không để chung mà lại để làm 2 . Thì ra bấy lâu nay hạnh phúc gia đình mình đả tan vở từ lâu . Ngày nào mình củng chìm đấm trong rượu . dần dần mình trở nên cộc cằng , lạnh lùng chẳn biết quan tâm đến ai . Suốt thời gian học phổ thông chắc mình chẳn được gì . Đến ngày chuẩn bị vào học thì cậu mình ( em của mẹ mình ) về . mình vui lắm vì lâu rồi cậu mới về thăm mình . cậu chơi được vài hôm thì cậu củng về Sg làm việc trước lúc cậu đi có nói với mình câu này '' nhiêu thời gian đó đã quá đủ cho cái chết của ba cháu , hãy dẹp qua 1 bên nhửng nổi buồn và hãy đi thực hiện những giất mơ hoài bảo của mình , hãy tiềm kiếm thứ mình cần cho cuộc sống này '' nghe những cầu đó xong mình rới nước mắt . mình tự nhủ là đã quá đủ hay cố lên và bước đi . đầu năm khai giảng củng đến . mình đi muộn vào lớp đã thấy cô giáo chủ nhiệm nhìn cũng dể thương và khá trẻ . mình thưa cô bước vào lớp mà trong đầu nghĩ '' thôi bỏ mẹ mới đầu năm mà đã tạo ấn tượng không tốt rồi '' . Ngồi 1 lúc tĩnh tâm lại là mình đang là trung tâm chú ý của mọi người kể cả cô giáo . mình nhìn lại với vẻ mặt ngu xi không biết là có chuyện gì . Cô giáo đi xuống bàn mình và nói 1 câu : cuối giờ xuống phòng gập riêng tôi . Cuối giờ củng đến tôi xuống phòng gập cô giáo và có cả hiệu trưởng nửa . Tôi không biết có chuyện gì thì ( cô giáo tên Kiều , còn thầy hiệu trương tên gì cũng chả biết cứ gọi tạm là HT ) mình bước vào chào
V: em chào thầy vào cô ạ 
K: chào em mời em ngồi
HT: em biết tại sao em xuống đây không ?
Mình cầm ly tra uống một ngụm hết sạch và rót ly tiếp
V: dạ em không biết ạ
K: em vốn dĩ không được vào lớp của cô 
HT: đúng thế vì lớp của cô K là lớp đặc biệt . nhưng em được 1 người là cậu của em nhờ thầy cho em vào lớp cô K . vì thế thầy gọi em xuống để nói cho em biết và mong em sẻ phát triển theo đúng nhửng gì cậu em đã nói về em.
K: à mà nửa từ nay em sẻ chuyển về nhà cô ở và tiện cho việc học của em
Xong ra về cô K đưa mình về nhà dọn đồ . Chắc chủ ý này của cậu với mẹ của mình . về nhà thì nhà đóng cửa bước vào phòng khác thì thấy mảnh giấy.'' Con về ở với cô giáo. mẹ bận việc làm ăn hành lý mẹ đã để trong ba lô ''
Mình mang ba lô đi ra . cô nói với mình
K: nhà em to nhĩ
V: có gì đâu cô . nhìn to vậy chứ nhửng kí ức về nó chẳng tốt đẹp gì.
Nói xong mình lên xe về nhà của cô . Nhà của cô thì không bằng nhà của mình rồi . nhưng vừa nhìn nhà cô mình đã thích . mình đi theo cô về phòng của mình và dặn 1 câu '' cho em time 1 tiếng để dọn phòng của mình theo ý thích của em , sau đó tắm ra ăn cơm''. Mình không nói gì và lặng lẻ làm theo . Căn phòng không rộng lắm nhưng cũng ổn . mở ba lô ra thì ôi mẹ ơi . chỉ có vài vật dụng xinh hoạt của mình và 1 mẩu giấy '' đồ của con đã cũ mẹ vứt hết rồi con đi mua đồ khác đê . đưng để người ta nói con mẹ ăn mặc không đàng hoàn '' . Mình đi ra xuống bếp thì một cảnh tượng làm mình muốn ở tù luôn . Cô rất đẹp trong bộ đồ ở nhà màu đỏ . hiện rỏ trên áo thứ gì nhô lên . lúc đó thằng nhỏ mình bắt đầu cứng lên. cô nạt mình
K: làm gì đó . sao còn chưa đi tắm
V: Dạ . cô có thể đi mua giúp em vài bộ đồ được không . mẹ em nói đồ đã cũ nên vứt hết rồi ạ .
K: ưk , được rồi chiều đi mua .đứng đó đợi chút
Cô đi vào phòng của mình . mình đứng nhìn xung quanh thì thấy có bức ảnh cô chụp chung với người nào đó . Cô quay ra trên tay cầm chiếc quần đùi .
K: này vào tắm đi rồi ra ăn cơm
Mình cằm chiếc quần và đi vào phòng tắm

gaihu

Mình tranh thủ lên công ty sớm són tiếp thêm 1 tý vậy, mấy bác thông cảm mình chỉ viết nhiều vào buổi tối được thôi, sáng đi làm không có thời gian để hút điếu thuốc nữa Vé ở XX 200k thôi nhé các bác, nói thế chắc 1 số bác biết ở đâu rồi Mà không phải lúc nào cũng tốn tiền vé, chả hiểu mấy ông anh kiếm đâu ra vé mời nên đi free tiền vé luôn, với lại lâu lâu hứng chí mình tip cao lắm 500k thôi, bình thường đi tip 200-300k là max.

Vẫn như mọi lần sau khi matxa xong mình lại lên phòng chờ nằm nghỉ tí, nhưng lần nay không lên liền mà nằm uống nước hút điếu thuốc cho em nó chờ thử xem. Chú điều số thấy mình lại chạy đến hỏi:
_Nó: Ah anh lâu quá không gặp, hồi tết sao không ghé em chơi
_Mình: Tết nhất bận lắm em, mà tết giờ còn tồn nhiều quá chưa xả nên hôm nay vô đây xả nè 
_Nó: kêu YY vô xả giúp anh nha, mà anh hư lắm có YY rồi quên mấy em AA với BB rồi nha

Nhắc tới 2 em này mới nhớ trước đây mình toàn kêu 2 số này nhiều nhất, rủ cả 2 em đi nhậu 1 lần ở ngoài rồi, mà từ đó về sau 2 em nó thấy mình quen vào toàn nghịch mình chứ chả matxa đàng hoàng gì cả, riết cũng chán nên không đi nữa. Từ lúc nt kêu em nó chờ chũng hơn 1 tiếng rồi, giờ mình mới lết thết đi lên phòng. Nằm trong phòng tự nhiên hơi bia lên tới não, thiu thiu ngủ lúc nào không biết. Có tiếng gõ cửa, nhưng mà lúc vào không nghe tiếng nói gì, tự nhiên có 1 bàn tay bịt mắt mình:
_Em: Sao bắt tui chờ lâu thế haaaaaaaaa
_Mình: Nãy đi tè bị trượt chân té đập đầu vô bồn cầu ngất xỉu, mới tỉnh lại vô kiếm em đó hix
_Em(nhéo má mình): Thôi đê cái gì cũng chống chế được

Trong lúc em nó làm thì 2 đứa cũng nói chuyện vài câu, nhưng cũng không nói gì nhiều vì ngày nào chả nt, nói cũng hết rồi. Khuyên bác nào đang tán gái đừng nt gọi đt nhiều quá, lúc gặp mặt chả biết nói gì Chuẩn bị matxa đến phần quan trọng thì:
_Em: Xong rồi anh ơi hihi
_Mình: matxa toàn thân mà chừa lại một chỗ là sao
_Em: Hihi giờ quen biết rồi làm cái đó ngại lắm, thôi cố nhịn đi lát em đền cho
_Mình: Đền làm sao 
_Em: lát đi rồi biết, lát anh rảnh không đi ăn với em nha, 12g em về rồi, giờ cũng 11g rồi đợi em chút nha
_Mình: Chỉ có 2 đứa mình thôi hả 
_Em: Chứ ông muốn em nào nữa, nói đi lát tui kéo đi luôn
_Mình: Đi 1 mình với anh không sợ hả?
_Em: Ông làm gì được tui đâu mà sợ
_Mình: Lát chuốc cho say xong hiếp dâm
_Em: Càng khoái, lát nhớ làm thiệt nha 

Mình bị cái tật dại gái lắm nên xong xuôi bảo mấy ông anh về trước, mình ra quán cafe gần đó vừa xem đá banh vừa chờ em nó. Đang ngồi cafe thì em nó nt: Lát ra góc đường chờ em nha, muốn hiếp em thì nhớ mua bcs thủ sẵn đi đỡ để lại hậu quả Nghĩ trong đầu thế éo nào lại có đứa con gái thế này nhỉ, mà thường cái gì cho không thì nguy hiểm lắm, đi ăn xong té chắc cú 

Đúng 12g quay lại góc đường chờ em, đang mơ mơ màng màng thì có 1 mùi thơm thơm đến gần, quay lại... Lúc đấy nhìn thấy em nó bao nhiêu suy nghĩ đi ăn xong té của mình lại tan biến hết, em mặc quần ngắn qua đầu gối để lộ ra cặp chân dài miên man, cái ao thun thì bó bó nhìn 2 quả mà chỉ muốn Nhưng phải nói là em này xinh thật, xóa hết trang điểm mà vẫn rất xinh, mặt láng o không 1 chút tì vết. Vừa đến là nhảy phắt lên xe mình.
_Em: Go go tài xế ơi
_Mình: Không có nón đi CA bắt sao 
_Em: Bắt ông chứ đâu có bắt tui, mà ăn quán gần đây mà, CA bắt ông tui đền cho lần 2 

Hẹn các bác chiều nay mình viết tiếp nhé, giờ làm việc cái đã. Chiều nay hứa sẽ viết nhiều hơn

gaihu

gaihu la gi ?

Hôm nay là ngày thi cuối, xong, sẽ giã từ thuở áo trắng thơ ngây để lên đại học. Môn thi chẳng gì khó, thế mà Phương cứ cắn bút ngẩn ngơ. Cả tháng rồi Khoa bỏ bê nhỏ. Không một cú điện thoại, không lời hỏi thăm. “Khoa ơi, em buồn và hận anh lắm, anh biết không?”. Bài thi văn của Phương hôm nay quá dễ, là đề tài bình luận tự do, Phương lấy chủ đề Tình Yêu để bình luận. Đây là một đề tài xưa như trái đất, viết ra, chỉ mong đủ điểm vào đại học, không mong gì hơn, nhưng nếu nói về đề tài khác thì Phương chịu! vì đầu óc rối loạn, làm sao bình luận được. Nói là dễ, nhưng viết ra rồi mới thấy đó là một vòng luẩn quẩn không đoạn kết. Tình yêu trai gái trong sáng … làm sao mà có!!!! Không sex thì cũng vụ lợi, không vụ lợi thì cũng bon chen, không bon chen thì cũng áp đặt, và mọi thứ cũng đến giai đoạn sex! Khi nộp bài xong, Phương tự nhủ “bình tâm lại đi nhỏ, mi quá đà rồi, hắn có chi làm mi mê? Sex, ai cũng biết làm, đẹp trai, tướng phong độ đâu hiếm hoi! Vậy mà tại sao mi buồn và ngớ ngẩn vì hắn? đừng nghĩ tới hắn nữa, tối nay đi party, chắc chắn mi sẽ kiếm được một hoàng tử cho đời mình! “ Vừa nghĩ vẩn vơ vừa bước ra khỏi phòng thi, bỗng đâu cơn gió lốc ào đến, làm bay mất tập giấy đang cầm trên tay, đang loay hoay lượm thì có ai đó trao nàng mấy tờ giấy vừa bay, giật mình ngước lên, hóa ra đó là …. Khoa!!!!! Phượng mừng muốn khóc thế nhưng cơn giận mạnh hơn nên đã làm nàng mất tự chủ, nàng đập ngực Khoa thùm thụp và hét “tại sao bây giờ anh mới xuất hiện? anh có biết là em nhớ anh lắm không?” Khoa đứng như trời trồng, chàng không ngờ Phương lại mất tự chủ dễ vậy, bao cặp mắt đổ dồn vào Khoa, anh chàng thường ngày rất phong độ nhanh nhẹn, tự tin đối phó mọi tình huống, thế mà hôm nay lại đứng như trời trồng! Nước mắt Phương đầm đià rơi, Khoa bỗng thấy mình như tội phạm, không biết nói gì hơn là khoác vai cô nhỏ dìu ra khỏi sân trường. Đưa Phương vào quán cà phê Hồng, không để Phương mở miệng, Khoa đã ôm mặt nàng và đắm đuối hôn, nụ hôn dài cháy bỏng làm tâm trí Phương lú mê, nàng đã quên hết những giận hờn, nàng ôm chặt vai Khoa như sợ chàng biến mất.

gaihu

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.

gaihu

Xem gaihu hay nhat 2014

##Mình ko tin vào mắt mình nữa##
Trời ơi, Dì đang ngồi xổm khoanh 2 tay lên đùi trên bồn cầu ngồi bệt hình như là đang đi tè thì phải,thấy mình thì Dì tròn mắt, đỏ mặt,ú ớ,xong cúi mặt xuống,lấy tay che \./ lại, nhưng vì đang tè nên nước tè cứ bắn hết vào tay Dì,hic, Dì cố gằng che lại trong rất tội nghiệp, rồi Dì cố gắng kéo váy xuống nhưng vì cái váy công sở lại vì đang ngồi trong tư thế đó nên cũng không sao che hết đc, xong cúôi cùng Dì thả 2 chân xuống ngồi bệt luôn, mình vẫn nhìn nhưng hơi cúi mặt xuống, nhưng mà vẫn nghe tiếng "rỗn rỗn" vì nó vẫn đang chảy, ước váy và có vài tia bắn cả ra sàn nhà tắm.

Dì cúi mặt và quay về phía bồn tắm.Mình choáng váng bật ngửa tính chạy ra ngoài nhưng mà hoàn cảnh không cho phép mình ôm đít lại cái bồn cầu kia tuột quần ra ngoài thụp xuống thì:”tẹt tẹt tẹtttttttttttttttttttttttttt” mặt dù cảm giác rất là phê nhưng đầu óc thì trống rỗng, lúc đó mình có quay sang Dì thì thấy Dì đang cúi mặt lấy 2 tay cố gắng kéo cái váy xuống nhưng tiếc nó lại là váy cứng lại đang ngồi nên kéo rất khó khăn gượng gạo, Dì cố gắng quay mặt về phía bồn tắm mình có liếc sơ qua và hình dung lại những j mình thấy, thì mình hình tượng ra chùm lông đen, thưa, mảnh và cả cái bím hồng hồng hơi ươn ướt thì phải(lúc mình vào thì Dì giật mình và cố kìm), lúc đó thì mình ko dâm tặc và nghĩ sâu xa như vậy, nhưng khi bình tĩnh mà nhớ thì nó là như thế nhé.Rồi mình nhanh chóng làm xong rồi đứng dậy kéo quần lên đi ra ngoài và khóa cửa lại lên phòng lấy đồ, lát tắm.hic hic, ngồi trên phòng mà bao nhiêu hình dung của đứa con trai đang tuổi xuân phơi phới nhảy loạn xạ trong đầu mình.
Lát sau, mình cũng nghe thấy tiếng mở cửa phòng WC tầng 2 và dì bước vào phòng Dì rồi, mình mở máy tính đá 2 trận FF rồi xuống nhà tắm, tắm, mình leo vào bồn tắm ngâm mình mà con chym cứ dựng đứng và cứng ngắt, cảm giác cứ bồi hồi và…. Mình không phủ nhận là mình từng xem phim heo, tuy nhiên rất ít và lần đầu xem cũng là năm lớp 8, nhưng cũng khá lầu rồi mình sống lành mạnh và ko xem nữa, nghĩ buâng quơ rồi xả nước lên phòng ngủ thì đang phê phê nghe tiếng Dì mở cửa phòng gọi:

- Xuống…xuống ăn cơm trưa đi con.
- Con no rồi_Mình ngái ngủ trả lời.
- Hả???_ rồi chạy thằng xuống nhà dưới.
Lúc đó thì mình ko hiểu tại sao Dì lại như vậy, nhưng bây giờ thì mình đã hiểu lúc đó dì nghĩ gì.Ngủ 1 giấc tới khoảng 4h rưỡi thì mình thấy khó chịu và cảm giác cứ rừng rực, khùng điên luôn ák, khó chịu value, mà cứ hình dung về cái lúc trưa mình thấy được…. cái mà ai ai cũng bít à cái j ak (You know Who- version You know What) và rồi mình cũng bật máy lên và vào gg gõ cái j thì các thím cũng mường tượng ra nhỹ.
Hic, bần tăng thật tội lỗi, hình như là bộ phim về 1 em Mỹ thì phải cũng kéo link chứ xem onl thì mờ lắm, hình như kéo là 1Gb3 thì phải, éo nhớ rõ, ngồi chờ down thì bụng sôi sôi nên xuống kiếm j ăn thì nghe thấy tiếng dì đang băm cái j đó, mình bước xuống khỏi cầu thang thì hình như Dì bắt gặp tiếng chân mình nên Băm vào cái thớt như đúng rồi,ầm ầm ầm, mình hết hồn, Dì quay lại thì thấy Dì đỏ mặt đừng hỏi, phải nói là đỏ như Gất, Dì bước lại tủ lạnh nhìn vào tủ lạnh nói:
-Ăn ram(nem rán) đỡ đi, Dì đang nấu.
Rồi lấy cái dĩa ra đang chuẩn bị đặt lên bàn thì mình nói:
-Hồi trưa, con bị đau bụng nên hấp tấp….._thì bất chợt như Dì lỡ đánh rơi đĩa vậy làm xuống bàn 1 cái Tum rồi cái đĩa xoay nửa vòng, nhìn mặt Dì như kiểu hoảng hốt. rồi Dì gật đầu đi lại chỗ bếp khuấy khuấy, nấu nấu, Lát sau ăn cơm trong im lặng rồi mình lên phòng.Nằm xuống và ngủ tiếp(mình ngủ rất nhiều nhé, không biết tại sao luôn),khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi………….P/s:Mình đang kiếm cái video phù hợp cho chap này, nên hơi lâu mới có chap mới, các thím thông cảm ^