Gaihu

Có lẽ đường hậu môn mình quá chặt làm cho ảnh đạt tới cực khoái nhanh hơn. Anh Hải rên hừ hừ ngồi phịch xuống salon trong khi anh Nhân tiếp tục nhấp thêm một lúc nữa thì siết chặt lấy người mình, bắn những dòng tinh nóng ấm vào sâu trong âm đạo mình. Do mình nằm xấp nên có những dòng tinh chảy ngược ra ngoài theo cử động rút ra của ảnh. Hai người đàn ông nằm, ngồi rã rời trên salon còn mình cảm thấy thoã mãn vô cùng. Cuối cùng thì mình đã hiểu tại sao những người phụ nữ lăng loàn vẫn cứ không ngừng lao vào con đường mà họ biết là sai trái và bị mọi người chê trách.

gaihu

Dù đang dịp nghỉ hè, nhưng ba má tôi cũng gởi tôi vào Sài Gòn học. Ba má tôi nói Sài Gòn có nhiều thầy giỏi có thể luyện thi đại học cho tôi. Thật ra ba má tôi chỉ muốn tôi xa Linh, cô em con dì và cũng là người yêu của tôi. Tôi trọ học tại nhà bà Tuyết, một người quen thân. Bà Tuyết có căn nhà khá rộng cho học sinh thuê và nấu cơm tháng cho họ.

Có đến trên 10 học sinh nam nữ ăn ở tại đây, nhưng họ đã về quê hết rồi. Thật là buồn khi ngồi một mình trong căn nhà đìu hiu nhìn những cơn mưa thất thường ào tới, nhìn những vũng nước đọng trên con đường tráng nhựa lồi lõm, nhìn những hàng cây ủ rũ ven đường…Tất cả đều buồn bã như tâm hồn tôi. Thật là “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” !
Tôi đang ngồi nhìn cảnh vật thì nghe có tiếng bà Tuyết từ phía sau nhà bếp:
- Cậu Minh xuống ăn cơm mau lên.
- Cái bà Tuyết này lúc nào cũng như đang bị cháy nhà.

Tôi vừa lẩm bẩm vừa đi ra nhà sau. Thấy mâm cơm ngon lành quá, nào là thịt bò xào, nào là canh chua, nào là trứng rán…, tôi vội ngồi xuống bàn cầm đũa ăn, vừa ăn vừa mời cho phải phép:
- Mời dì dùng cơm
- Dì mới ăn xong, con cứ ăn đi.
Tôi không khách sáo nữa, ăn một mạch gần sạch cả mâm cơm. Bà Tuyết nói:
- Thanh niên khoẻ thật. Cháu nói cháu mấy tuổi dì quên mất.
- Năm nay cháu đúng 17.
- À, mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Đã có cô nào chưa ?
Tôi mỉm cười nói:
- Cháu chưa nghĩ đến chuyện đó.
- Chưa nghĩ. Nói láo. Bộ tao không thấy sao.
Tôi ngạc nhiên nói thầm:
- Mình có quen cô nào ở Sài Gòn đâu, có cặp kè với ai ở đây đâu.
Tôi đánh bạo hỏi :
- Dì thấy gì ?
- Tao thấy mầy…
- Hồi nào, với ai?
- Hôm qua, với…mầy.
- Sao ?
- Thì ở trong buồng tắm đó. Xin lỗi, dì không tọc mạch đâu, nhưng tình cờ dì thấy. Mầy mãi mê quá, quên đóng cửa, quên cả để ý đến người chung quanh. Con làm vậy rất hại sức khỏe, mất tự nhiên. Tìm một con nhỏ nào đi. Thiếu gì.
Tôi nói :
-  Ở đâu mà tìm cho ra.
- À, để xem..Hay là…Tánh dì hay nói thẳng, có gì nói nấy. Nếu dì nói nghe không lọt tai thì xem như chưa hề nghe dì nói.
- Dì cứ nói.
- Con hãy nói hết sức thành thật. Xong rồi dì sẽ nói qua chuyện con. Con thấy dì có thể tái giá được không ? Hay là dì già quá, không ai thèm lấy ?
- Dì mà già chi. Hình như năm nay dì 45 tuổi. Nghe nói có nhiều phụ nữ đến…70 còn có bồ mà.
- Nhưng con thấy dì ra sao? Có còn hấp dẫn đàn ông không?
- Sao lại không. Người dì cao ráo, nước da trắng, mặt đẹp, hai cặp giò như ..các cô hoa hậu, lại thêm cái ngực…Bộ dì tưởng con không thấy dì ở trần sao…
Đôi khi dì cũng quên đóng cửa buồng tắm. Bà chủ nhà đỏ mặt nói :
- Thằng ranh con.
- Thôi, con không nói nữa đâu.
-  Nói nữa đi.
- Con xin lỗi dì nghe. Vì thấy dì ở trần mà con chịu không nổi, phải vô buồng tắm…
- Hiểu rồi. Thôi cứ như thế này…Mà thôi, không nói đâu.
- Dì cứ nói đi. Con biết tánh dì thẳng thắn mà.
- Thôi, thôi, không nói.
Bà Tuyết đứng dậy định đi ra nhà sau. Tôi níu bà ta lại:
- Nói đi.
Bà Tuyết ngập ngừng một lát rồi nói :
- Thôi, được rồi. Dì đề nghị như thế này. Dì …giúp con, con… giúp dì. Con biết là dì góa chồng 6 năm nay rồi. Dì rất cám ơn con nếu thỉnh thoảng con… ngủ với dì, một tuần chừng 2 lần. Dì …dì sẽ không lấy tiền ăn ở.

Đúng số tôi là số luôn luôn có đàn bà …Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh. Tuy bà Tuyết lớn tuổi, nhưng cái đó hề gì, nhất là khi bà Tuyết là một phụ nữ đẹp và sẳn sàng. Tôi cũng có nghe phong phanh người ta nói về tánh dâm của bà Tuyết, nhưng tôi không ngờ người đàn bà lớn hơn tôi gần 30 tuổi này lại khéo dẫn dắt câu chuyện đến chỗ bất ngờ thích thú như vậy. Tôi hỏi :
-  Bắt đầu từ lúc nào ?
- Ngay bây giờ.
- Vâng.
Tôi nói xong, mạnh dạn thò cả hai tay vào ngực bà Tuyết và vo vo đôi vú mướp đồ sộ, vẫn còn săn cứng không thua gì đôi vú của một thiếu nữ. Thấy tôi có vẻ hùng hổ quá, bà Tuyết nói :
- Minh hãy từ từ. Đối với phụ nữ, đừng quá hấp tấp. Hãy hôn ngực dì đi…sờ ở dưới đi . Đúng rồi . Ôi chao, đã quá…quá…ướt hết sì líp rồi nè…

Tôi không thể chần chờ được nữa. Bà già ở thuê đi chợ sắp về rồi, phải giải quyết gấp vấn đề sinh lý. Một thằng con trai sung sức và dâm như tôi làm sao chịu nổi khi hơn tháng rồi không được gần đàn bà. Tôi lôi bà chủ vào phòng, khóa cửa lại. Tôi thô bạo đè bà ta xuống giường, thô bạo tụt quần bà ta ra, thô bạo cởi tung chiếc sì líp, cái áo, cái nịt vú và nhìn khắp thân thể người đàn bà lớn tuổi này xem có gì khác hơn các người phụ nữ trẻ không. Rõ ràng là có khác lạ, nghĩa là nó hấp dẫn theo một khía cạnh khác, làm cho tôi say mê thêm. Cặp vú mướp đồ sộ, giống như một thứ trái cây đã chín mùi, da không mịn màng lắm nhưng còn rát săn chắc, cái bụng có một nếp nhăn mờ vì đã qua một lần sinh nở, cái mu khá cao có rất nhiều lông . Tôi vừa nuốt nước bọt vừa cho cu vào lồn bà Tuyết nắt lia lịa. Cái lồn không rộng, cu tôi lại khá lớn, nên đụ sướng quá, sít rịt như có ai bóp. Thỉnh thoảng bà Tuyết lại làm cho lồn nhép nhép, khiến tôi chỉ muốn trào ra, nhưng cố nhịn. Chúng tôi ôm nhau đụ hơn nửa giờ mà bà già ở thuê vẫn chưa về. Tôi hỏi bà chủ :
- Dì muốn ra chưa ?
- Để hai người cùng ra một lần đi.

Bà chủ nói xong, vặn người, nẩy đít, ôm chặc lấy tôi. Tôi cũng làm như vậy và bắn tinh khí ra. Tôi mệt quá, định nằm lăn ra giường thì bà Tuyết nói :
-  Nằm trên người dì thêm chút nữa đi. Sao hấp tấp qúa vậy.

Tôi lại tiếp tục nằm trên bụng bà ta. Tôi mơ mơ màng màng rồi cứ trần truồng như vậy mà ngủ cho đến chiều tối. Lúc thức dậy tôi không thấy bà Tuyết đâu cả. Nhưng một lát sau bà ta vào phòng tôi với một ly cam vắt trên tay. Tôi hỏi:
- Bà già đâu rồi?
- Xin phép về nhà rồi.

Chúng tôi lại tự do thoải mái như một cặp vợ chồng. Chúng tôi nằm trên giường đùa nhau như hai đứa trẻ. Bà chủ lấy tay mân mê cu của tôi và hỏi :
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Tôi trả lời và lấy tay chỉ vào cặp vú bà Tuyết hỏi:
- Sao to vậy ?
- Trời sinh vậy.
Chúng tôi ôm nhau cười, xong rồi lại hôn nhau. Bà Tuyết nói:
- Trường có xa không?
- Xa. Không biết đi học bằng phương tiện gì đây ?
- Mua Honda mà đi.
- Không đủ tiền.
- Đây cho mượn.
- Sao giúp Minh nhiều quá vậy ?
- Chuyện nhỏ. Còn giúp nhiều hơn nữa kia.
- Giúp gì ?
- Đây không ấm ớ đâu, nói thẳng luôn.
- Cứ nói đi.
- Nếu không chịu thì thôi. Coi như không nói.
- Thôi đừng vòng vo nữa. Cứ nói đi.
- Muốn làm …trai chơi không ?
- Trai chơi là gì ?
- Có gái chơi thì có trai chơi. Nam nữ bình quyền mà.
- Có phải muốn nói làm đĩ đực không ?
- Đúng.
- Ai chơi mà làm. Ngoài ra rủi gặp mấy con mẹ xấu như ma, làm sao lên được mà …đụ.
- Đây lựa cho, với điều kiện là đừng quên đây. Hãy ở lại đây cho tới khi tốt nghiệp, đừng đi đâu cả. Chịu không ?
- Chịu. Nhưng chơi không hay là có tiền ?
- Sao khờ vậy. Làm tiền thì phải lấy tiền. Không những có tiền mà còn có nhiều nữa.
- Bà nào đẹp, miễn phí.
- Không cần thiết. Toàn mấy bà giàu cả. Tối mai sẽ có một bà, vợ giám đốc công ty cổ phần thương mại SEASIA. Nhưng Minh phải giả vờ mới được.
- Giả vờ gì ?
- Làm bộ còn trai tơ. Khéo chiều ý bà ta, bảo đảm có thể mua được nửa cái xe Dream Nhật.
- Đề nghị tuyệt hay.

Tối hôm sau, trong lúc tôi đang ngồi làm bài tập thì có tiếng chuông gọi cửa. Bà Tuyết nhanh chân chạy ra mở cổng. Môt phụ nữ bước vào nhà. Bà ta chỉ thoáng quay mặt về phía tôi rồi cùng bà chủ đi ra nhà sau. Tôi hồi hộp nhìn theo bà khách. “Chắc đây là bà vợ ông Giám Đốc Công Ty Thương Mại Cổ Phần SEASIA”. Tôi nghĩ vậy rồi giả vờ cắm cúi làm bài, trí óc chỉ nghĩ đến bà khách. Bà ta có một thân hình thật khêu gợi với dáng đi uyển chuyển và quý phái. Tôi không nhìn rõ mặt bà ta được vì khuôn mặt hầu như bị che lấp hết bởi cái mũ rộng vành.

Chừng 10 phút sau, bà Tuyết đến nói nhỏ với tôi :
-  Đó là bà giám đốc. Dì đã nói với bà ấy rồi. Bây giờ dì đi có việc, ngày mai mới về.
Bà Tuyết trang điểm qua loa rồi dắt chiếc xe Dream đi.
Sau khi bà Tuyết đi rồi tôi vẫn ngồi giả vờ tiếp tục làm bài. Năm phút trôi qua, mười phút trôi qua, rồi nửa giờ trôi qua, bà khách vẫn tỉnh bơ ngồi xem báo. Một lát sau bà ho khẻ một tiếng rồi nói :
- Có bài xì không ?
Tôi nói :
- Dạ có.
- Cho mượn đi.

Tôi đi lấy bộ bài xì đưa cho bà ta. Bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt người phụ nữ. Đó là một khuôn mặt đẹp tuyệt vời, với nét trang nghiêm và hiền diệu. Bà ta trạc 35 tuổi, trông rất sang trọng với những trang sức và mùi nước hoa đắt tiền. Bà ta cầm bộ bài, đăm đăm nhìn tôi và nói :
-  Nóng quá ! Tắm cái đã. Hay là em tắm trước đi.
-  Chị tắm đi. Em qua phòng tắm bên kia.
Tôi vào phòng tắm. Tắm xong tôi lên nhà trên ngồi đợi. Một lát sau bà ta từ phòng tắm đi ra với bộ đồ pyjama rất kín đáo và hỏi tôi :
- Tên là Minh phải không ? Em mấy tuổi ?
- Dạ 17
- Tốt. Chắc em biết đánh bài cào ?
- Bài cào ai mà không biết.
- Vào trong này chơi bài đi ! Bà ta nói xong, đứng dậy đi vào phòng ngủ của tôi một cách rất tự nhiên. Tôi hồi hộp theo sau. Bà ta leo lên giường, ngồi xếp bằng và xóc bài. Tôi cũng leo lên giường và ngồi đối diện. Tôi hỏi:
- Đánh không thôi sao?
- Em muốn đánh ăn tiền, búng tai hay quẹt lọ nồi?
- Em không dám đánh ăn tiền với chị đâu,
- Búng tai hả?
- Đau chết.
- Thế thì xuống bếp lấy cái nồi…
- Hay là lấy ống sáp môi của chị ?
Bà khách cười, phô những chiếc răng trắng như những viên ngọc :
- Tuyệt ! Em thật là giàu sáng kiến.

Bà khách lấy ống sáp môi ra bỏ trên giường. Lúc đầu chúng tôi chơi bài cào, lát sau lại chơi xì phé và xập xám. Thế rồi sau một tiếng đồng hồ sát phạt nhau, chúng tôi người nào cũng dính đầy sáp môi trên mặt. Chúng tôi nhìn nhau cười ré lên như hai đứa trẻ. Bà khách nói:
- Chị tên là Chi Mai. Từ ngày có chồng chị chưa bao giờ vui như hôm nay.
Thế là chúng tôi thân nhau. Chúng tôi lục tung các thứ rau, thịt, cá… mà bà Tuyết để trong tủ lạnh đem ra nấu nướng và ăn chung với nhau. Ăn xong, chúng tôi lại đem bài ra bói, rồi lại chơi xập xám. Chị Mai nói:
- Chơi bài khơi khơi như thế này chán thấy mồ.
- Vậy chị muốn chơi …kiểu gì ?
- Cũng bợm quá nhỉ. Vậy mà cứ tưởng ngây thơ. Không phải “kiểu gì” mà là “ăn gì”. Được rồi, chơi “bài ăn da” đi ! – - -
- Nghĩa là sao?
- Nghĩa là ai thua, phải …phải…cởi áo quần ra, mỗi lần thua cởi một món quần hay áo tuỳ ý. Ai cởi hết áo quần trước là thua.
- Chị muốn nói ai trần truồng như nhộng trong khi người kia vẫn còn mặc một món đồ trên người là thua phải không ? Được, em chịu liền. Nhưng hình như chị mặc trong người đến 4 món: áo, quần, xú- chiêng, xì – líp, trong khi em chỉ có 3 món trên người vì em không mặt áo lót. Như vậy không công bình.
- Chà, em quan sát chị hơi kỹ đó. Sẽ tính như em mặc 4 món thôi, nghĩa là một lần em thua khỏi cởi. – Đồng ý. Nhưng không được ăn gian.
- Ai thèm ăn gian.
- Nhưng người thắng cuộc thì có lợi gì ? Hay chỉ nhìn khơi khơi như vậy thôi ?
- Nhìn đủ …sướng rồi còn muốn gì nữa.
- Không, em muốn sau đó đánh thêm một “ván bài lật ngửa” nữa. Em muốn nói cụ thể là nếu cái người trần truồng như nhộng đó bị thua thì nằm ngửa ra cho người kia…
- Quỷ thật. Trong đầu em cứ nghĩ là chị thua. Nếu em thua thì em nằm ngửa hay sấp ? Nếu chị thắng thì em tưởng là chị sẽ …làm gì em sao ?
Tôi thất vọng nghĩ :”Vậy thì chị ấy tới đây làm gì. Có thật như bà Tuyết nói không? “. Tôi rầu rầu nói:
- Nếu chị thắng thì chị búng tai em .
- Được, hạ hồi phân giải.
- Rồi, bắt đầu đi.

Chi Mai rút bài và nặng bài giống như một tay chuyên nghiệp. Tôi cũng rút 3 cây bài lên xem: chín nút. Tôi mỉm cười để bài xuống giường. Chi Mai nói:
- Khui.

Cả hai đều trình bài ra : Người nào cũng đều chín nút. Thế là huề, chẳng ai phải cởi đồ ra cả.
Lần thứ nhì tôi được 7 nút, Chi Mai 8 nút. Thế là tôi thua. Tôi định cởi cái áo sơ mi ra nhưng Chi Mai nói :
-  Khỏi, coi như em đã mặc 4 món đồ và cởi ra bớt một món rồi, còn lại ba.
Ván bài thứ ba tôi lại thua. Tôi cởi chiếc áo sơ mi ra. Chi Mai đăm đăm nhìn bộ ngực trẻ trung và nở nang của tôi. Tôi thấy hình như chị ấy đang nuốt nước bọt.
Ván bài thứ tư tôi thắng. Thấy Chi Mai có vẻ ngần ngừ, tôi nói :
- Chị muốn ăn gian hả?
- Không đâu. Nhưng em phải để chị chuẩn bị…tinh thần. Dù sao chị cũng là phụ nữ.

Chi Mai nói xong, chần chừ một lát rồi từ từ nằm nghiêng qua một bên định cởi quần ra nhưng chiếc quần quái ác lại cột giây thắt nút theo kiẻu gì đó không mở ra được. Chị nói :
- Em cho chị mượn cái kéo hay con dao cũng được.
Tôi đi lấy cây kéo đưa cho chị. Chị cắt sợi giây lưng quần một cách nhanh nhẩu và cởi quần ra. Tim tôi như muốn vọt ra ngoài. Ôi cặp chân và cặp đùi mới đẹp làm sao ! Chúng thon và trắng như tuyết. Tôi hồi hộp nghĩ không lẽ chị ấy muốn mình làm liền sao? Ô không, chị này khôn thật. Khi ngồi lên, cái áo khá dài che hết cả chiếc xì- líp.
Ván thứ năm, Chi Mai lại thua. Tôi mỉm cười nói:
- Chắc lần này chị không dám cởi cái…ở dưới đâu.

Sau một lát im lặng và chần chừ, Chi Mai nằm nghiêng người, rồi tụt xì – líp ra. Chiếc xì- líp màu hồng nhạt, mỏng tanh và nhỏ xíu. Cái áo vẫn che kín cửa ngõ thiên đường. Tôi vừa nhìn cặp đùi của Chi Mai vừa lẩm bẩm : ” Chị này khôn thật. Cái áo rộng thật là lợi hại ” Ván thứ sáu, tôi thua. Tôi nằm nghiêng xuống và cởi cái quần dài ra, xong chồm người về phía trước, cố ý che dấu bớt con cu to dài đang đội cái xì- líp lên, căng cứng. Chi Mai liếc nhìn vào háng tôi, mặt đỏ như gất.

gaihu

gaihu la gi ?

Trong tích tắc em đã lỡ nhìn thấy cảnh tượng chị L không mảnh vải che thân. Chỉ tích tắc thôi. Em vội đóng sầm cửa lại, xin lỗi luôn mồm rồi đi lên quán. Lúc này em hoàn toàn hoang mang, chẳng còn biết trời trăng gì nữa, hình ảnh đó cứ nhấp nháy liên tục trong đầu em. Em ngồi vào bàn, bật laptop lên mà chẳng biết làm gì, cứ vào Chrome rồi lại thoát ra. Thực sự lúc này đây, em không còn mặt mũi nào nhìn chị L được nữa, suy nghĩ về việc nghỉ việc thoáng qua trong đầu em, nhưng rồi cũng cho qua. Cảm giác lúc này lạ lắm, vừa sợ, vừa lo, vừa bồi hồi mà lại vừa thích, tim cứ đập thình thịch. Em còn không dám nhìn về hướng nhà vệ sinh, sợ phải thấy chỉ. Em quay lại liếc về hướng toilet thì chị L đã lù lù bước về hướng em từ lúc nào, có lẽ tiếng nhạc đã át đi tiếng bước chân của chỉ, khiến em không lường trước được. Tim em như ngưng đi một nhịp, em quay lại, giả bộ chăm chú vào laptop. Em thật sự không dám quay mặt lại hướng quầy cũng như không tài nào nhấc chân ra khỏi ghế được, tay em bắt đầu đổ mồ hôi, lạnh ngắt. 
Lúc này thì có khách vào quán, là bổn phận của mình, em lấy hết can đảm đứng dậy quay lại phia quầy lấy menu cho khách, em liếc thoáng qua chỗ chị L hay ngồi thì thấy chỉ đang ghi sổ sách, vẻ mặt như chưa có gì xảy ra cả. Em tới bàn khách đưa menu rồi vào gọi con Lacoste làm thức uống cho khách, nó chả nói năng gì, cứ lầm lầm lì lì mà làm. Thật ra thì con Lacoste này không đến nỗi xấu như con cá sấu, chỉ là cách ăn mặc, cách cột tóc với cặp mắt kính nên nhìn nó giống như một con Nerd vậy, theo em nghĩ nếu nó cắt tóc giống chị L, mặc áo ôm vào một tý, tháo cặp mắt kính già nua ấy đi thì có lẽ cũng xinh phết. Đoạn rồi nó làm xong thức uống rồi em bưng lên cho khách, em lại một lần nước liếc trộm chị L, chỉ vẫn chăm chú vào đống sổ sách đó. Em cứ nhìn mãi mà không đi ý xung quanh, vấp cái chân ghế, đổ nguyên ly sinh tố xuống sàn cái xoảng. Khách giật cả mình, em thì cuống cuồng cúi xuống nhặt các mảnh vỡ lên khay mà luôn miệng xin lỗi khách. Nhặt xong miểng chai thì em quay vào đinh lấy cây lau nhà, vừa quay lại thì chị L đã đứng ngay sau lưng em, trên tay cầm đồ lau nhà. Em nhìn vào mắt chỉ được nửa giây thì cúi mặt xuống nhìn không định hướng.
-Lần sao cẩn thận nha em…!
Rồi đưa cây lau nhà cho em. Em cứ lau lấy lau để như máy móc, trong đầu lúc này suy nghĩ lung tung lên cả. 

đã 07:15 PM, trong quán có khoảng 4, 5 khách gì đấy, và họ đã có thức uống rồi, cũng không có khách nào vô thêm, thời gian nhàn rỗi lại đến. Trên cái quầy dài, chị L ngồi ở đầu bên trái, em thì ngồi gần giữa giữa, hơi dịch sang bên phải, nơi làm việc của con Lacoste, nó đang bấm điện thoại. Chị L đang nói chuyện điện thoại với ai đó, em thì cũng bình tĩnh được phần nào, thường thì hay ngồi gần bên quầy chị L, nhưng hôm nay em chả dám ngồi đấy nữa, ngồi sang bên phải gần chỗ con Lacoste, ngồi gần nó cả cũng lâu rồi mà chả nói chuyện gì thấy cũng kỳ kỳ, em liền bắt chuyện:
-Ủa bạn tên gì vậy ha?
Nó ngước lên nhìn em
-B.N
Lần đầu tiên em nghe được giọng nó, giọng miền nam, giọng cũng dễ thương. Em hỏi tiếp:
-Ùm……Bạn mấy tuổi ta?
-M…Mười bảy.
Nghe xong cũng không bất ngờ gì, nhìn nó cũng đoán chừng 17, 18 tuổi là cùng. Mà con này nó nói chuyện với em mà cứ cúi mặt xuống, lâu lâu lại ngẩng lên, cứ như nó sợ em ăn thịt nó vậy. nói thì lí nhí trong miệng. Im lặng một hồi em nói vui với nó:
-Sao em không cắt tóc kiểu khác đi, anh nghĩ em cắt mấy kiểu hàn quốc hợp lắm đó.
Nó chẳng nói gì cả, nghe xong cấu đó nó cứ dúi mặt vào cái điện thoại bấm bấm. thiệt chả hiểu nổi. Hình như em đụng chạm gì tới nó rồi thì phải, nhiều khi nó nghỉ em chê tóc nó xấu. Thôi kệ mẹ nó, em chả them nói chuyện nữa. Ngồi một hồi thì gần 08:00 PM, nó thu xếp đồ chuẩn bị đi về, con này chắc cũng làm 2 ca giống em mà ca tối nó làm tới 8h thôi, chắc thân con gái không dám về khuya một mình.

Đây là thời điểm em sợ nhất, em mong càng nhiều khách vào càng tốt, chứ để em một mình với chị L ở đây chắc em có nước độn thổ mất. Khách khứa lần lượt ra về, rồi người cuối cùng cũng đi ra, chả có ma mới nào vào nữa. Và bây giờ…trong quán, chỉ còn mình em và chị L…Em cảm thấy không khí nặng nề vô cùng, dường như không thở nổi, em ngồi chơi laptop, vào mấy trang báo kéo lên kéo xuống mãi, mồ hồ tay cứ tuôn ra. Em lại nhớ đến cảnh tượng khỏa thân của chị L, tuy chỉ thấy trong tích tắc thôi nhưng cứ ám ảnh em mãi. Thực sự lúc này cũng có hơi rạo rực trong người đó, dường như chị L cũng xấu hổ nên cứ lôi giấy tờ ra mà soạn đi soạn lại, chả nhìn lấy em một cái. Rồi cũng lác đác vài ba khách tới uống, chị L pha, em bưng ra cho khách, chả ai nói ai câu nào. 
Rồi cũng tới giờ về, em dọn bàn ghế, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, xong xuôi hết rồi cùng chị L ra ngoài. Chị L khóa cửa, em thì chằng muốn nán lại chút nào, nổ máy về trước, chẳng dám mở miệng chào chị một câu.

Về tới nhà, em tắm rửa rồi vào phòng nằm phịch xuống mà ngủ luôn, một ngày quá căng thẳng.

Hôm sau đi làm, vừa bước vào cửa, nhìn vào quầy. Em ngớ người ra như trời trồng, con Lacoste đã cắt tóc hàn quốc, nhìn cute vãi ra các thím ạ…

gaihu

Vậy là tôi chỉ có 5 ngày,5 ngày để hành động,để có thể được hưởng thụ cái thân xác của mẹ kế.Chơi gái thì tôi chơi nhiều rồi,nhưng cảm giác làm tình vs 1 người đàn bà lớn tuổi,lại là mẹ kế làm tôi thấy phấn khích.Buổi sáng hôm đó tôi dậy khá sớm,xuống nhà đã thấy dì lục đục chuẩn bị đồ,dì bảo hnay tôi chở dì sang nhà bà cô cách nhà tôi khoảng 10 cây số,ở nhà mãi cũng buồn nên tôi đồng ý.Tôi chở dì ngồi sau mà đằng trước thằng nhỏ cứ ngọ nguậy,ngực dì cọ vào lưng tôi,mùi thơm nước hoa của dì khiến tôi ko tập trung được,đi 10 cây số mà cảm giác như 20 cây,mãi rồi cũng đến nơi.Cả ngày hôm đó coi như đi tong,dì rất vui khi được gặp lại người bà con ngoài này sau bao năm xa cách,nói chuyện trên trời dưới biển luyên thuyên.Sau khi ăn 2 bữa cơm,tôi giục dì về không muộn rồi vì lúc đó cũng là 9h tối rôi.Trên đường về dì bảo,giờ về sớm quá dì cũng chỉ có đi ngủ luôn,hay là con chở dì đi chỗ nào chơi.Tôi bảo:
_Vậy đi uống nước mía không dì
_Thôi đêm hôm sợ uống đồ có đường béo lắm,con chở dì ra chỗ nào mát mát ngồi chơi rồi về
dì nói thế làm tôi mở cờ trong bụng,tôi quay xe chở dì ra hồ hóng mát,ở hồ toàn cặp tình nhân,họ quấn lấy nhau,hôn hít sờ soạng.Dì bảo tôi:
_sao chỗ mát và đẹp thế này mà lắm đôi thế,họ không thấy ngại khi làm thế à
_Dì cổ hủ quá,yêu nhau thì phải thế chứ-tôi cười cười
Dì cười tủm tỉm không nói gì nữa,2 dì con dừng lại ở một cái ghế,hôm nay nhìn dì mặc quần bó,áo sơ mi kiểu cách bồng cốt,nhìn cặp mông nảy nở và cái chân dài mà tôi ko kiềm được lòng.Ngồi xuống cạnh dì rồi mà mắt tôi cứ liếc cặp chân đó.Ngực dì tuỳ ko to mà trắng,nhìn rất khiêu gợi,nhòm qua cổ áo tôi thấy nó trắng phau,chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực. Dì bảo khen ở đây mát và thoải mái quá,ở miền nam quê dì người ta hay ngồi bãi biển hơn,đông người lắm.chot dì hỏi tôi:
_N và người yêu mới chia tay à
_Sao dì biết-tôi hơi bất ngờ
_Thì dì thấy lâu rồi cô bé đó không đến nhà mình nữa mà.Thế sao lại chia tay vậy N
_tại không hợp dì ah,
Dì cười đầy ẩn ý và nói:_không hợp mà thấy sang nhà toàn lên gác đóng cửa kín mít là sao.Tôi hơi giật mình,hoá ra bà dì này cũng để ý gớm.
_Thì bao nhiêu chuyện phải có 1 chuyện hợp chứ dì,thôi dì con mình về đi.nhắc đến chuyện đó cộng với dáng vẻ khêu gợi của bà dì làm cu tôi ngóc đầu dậy,không chuyển hướng nhanh bà ấy nhìn thấy thì chết.Về đến nhà dì xí ngay phòng tắm,kêu tắm trước chứ nóng lắm.Tôi đành leo lên phòng,lôi điện thoại ra,tay xóc óc tưởng tượng vậy.Đang phiêu du với tấm hình loã lồ với cái mông trắng và cái mép *** hồng hồng của dì thì tôi nghe tiếng kêu thất thanh dưới nhà tắm.Vội phi xuống,tôi gõ cửa nhà tắm:
_sao thế dì??? dì tôi vội mở cửa,mặt tái mét lắp bắp:_thạch thùng,nó nhảy vào người dì,sợ quá.Tôi thở phào,thế mà tưởng chuyện gì hoá ra bà này cũng nhát lắm.sau khi định thần lại,tôi mới để ý.dì tôi đang mặc bộ đồ lót màu đen,đôi chân dài trắng,cái mông to,cả 2 cái vú nhỏ xinh nữa.Dì tôi sợ quá giờ mới hoàn hồn vội che những phần nhạy cảm nhất,mặt đỏ ửng.Tôi phi vôi xuống ko kịp mặc quần dài,mặc mỗi cái quần đùi mỏng,con cặc cương cứng thò hẳn đầu ra ngoài quần đùi.2 người im lặng mất 2 giây rồi dì bảo:
_cám ơn con,dì đỡ sợ rồi con lên đi
_dì để con đỡ dì lên nhà,nhìn dì vẫn run cầm cập kìa. tôi biết chỉ có cơ hội này mới được tiếp xúc với cơ thể dì thôi
_thôi không cần đâu dì mặc nốt đồi rồi tự lên được
không để dì nói thêm,tôi khoác vai kéo dì lên,dì ngại ngùng gạt tay tôi yếu ớt ra,nhìn từ trên xuống,ngực dì tròn trắng làm tôi không kiềm được,con cặc càng cứng hơn.Hình như dì cũng nhìn thấy mặt dì đỏ phừng phừng lắp bắp:_ thôi con để dì..tôi vội ôm chặt lấy dì,áp sát dì vào bộ ngực lực lưỡng của tôi,nghe hơi thở và cảm nhận hơi ấm của dì phả vào người mà tôi thấy nóng ran khắp người.Rồi không để dì kịp định thần,tôi cúi xuống hôn lên môi dì,lưỡi tôi lùa vào quấn lấy lưỡi dì.cánh tay lực lưỡng ép người dì chặt vào tôi,con cặc cọ vào bụng dì.Dì hơi đẩy tôi ra mà sức đàn bà không thắng được thanh niên trẻ khoẻ,một tay tôi vội luồn xuống quần dì,tìm kiếm cái mép *** mà tôi hàng ao ước.Tay tôi tách mép *** dì ra và xoa ,có chút nước,tôi mừng thầm vì biết dì cũng nứng.Chợt dì đẩy mạnh tôi ra:
_con làm gì vậy,điên ah
_Con đang điên đây,Dì làm con phát thèm,dì không mặc đồ lót,dì khiêu gợi con mọi lúc mọi nơi-tôi hét lên.Rồi lại lao vào dì,ẩy dì vào sát tường.
_A a buông ra con,không được
Tôi không nghe thấy dì nữa,2 tay luồn xuống dưới áo lót bóp vú dì,xoa 2 núm vú,tôi hôn ngấu nghiến dì,dì vẫn né tránh nhưng hình như bị kích thích 2 núm vú dì phản ứng yếu ớt hơn.Tôi xé toạc áo lót dì,nhìn cặp vú mà tôi cười thầm,đầu vú vẫn hồng quá,nhìn mặt và ánh mắt sợ sệt của dì tôi càng thích hơn.tôi tuột cái quần đùi,cầm tay dì dí vào con cặc của tôi.Dì rụt vội tay lại,chắc tại nó to quá.tôi kéo quần lót dì xuống đến gối,ngón tay móc vào bướm dì mà xoa,mà chọc vào lỗ *** dì.Hình như dì lâu ngày không được bố tôi động chạm,đã thôi không giãy giụa mà thở hổn hển,nước *** ướt đãm bàn tay tôi.
tôi quỳ xuống,tụt hăn cái quần lót ra khỏi chân dì,tôi úp mặt vào cái *** đầy nước của dì một cách say đắm,tôi thè lưỡi liếm sâu vào *** dì,mút hết cái thứ nước nồng nồng chảy ra,thỉnh thoảng lại đưa lưỡi lên liếm hột le dì.
Nhìn lên trên tôi thấy dì mắt nhắm nghiền,mồm thở hổn hển,tiếng rên ư ư phát ra từ cổ họng dì càng làm tôi phấn khích.Tôi đứng dậy cầm tay dì dí vào con cặc của tôi,lần này dì xóc nhẹ nhẹ làm tôi sướng phát điên,tôi bú liếm điên cuồng 2 bầu vú dì
_a....a....a nhẹ thôi con ơi,đau dì- Dì kêu lên khi tôi cắn 2 núm vú dì,nhưng hình như dì càng phấn khích,ưỡn ngực như muốn ấn vú vào mồm tôi,tay dì xóc thật nhanh.

gaihu

Xem gaihu hay nhat 2014

Hưng nói nhỏ:
“Thân thể bà Ngọc đẹp quá!”
Ngọc ấp úng:
“Lúc tối có kẻ . . hiếp người. . . . . . . . . . . . khiếp quá!”
Hưng chửa thẹn:
“Hưng quá say! Nên không biết ai? Xin lỗi!”
Ngọc hỏi lại:
“Bây giờ biết rồi. . . mà vẫn . . . làm. !!”
Hưng tới luôn:
“Biết xong, mặt mủi. . . . . làm mới. . . . . đã!”
Ngọc hứ lên, đôi mông nàng cựa quậy nhẹ khi ngón tay Hưng thụt vào lấy ra đi sâu vào âm hộ, Ngọc hẩy nhẹ mông lên nói trong hơi thở bắt đầu hổn hển:
“Nhứt định. . . . . không cho Hưng làm đâu!”
Hưng đưa môi vào núm vú, liếm nhẹ nói:
“Không cho. . . . thì cũng làm thôi!”
Hắn đưa lưỡi liếm từ từ đến rốn và nhẹ nhàng xuống thêm phía dưới, xâm nhập vùng cấm địa. Ngọc dạng chân khi hắn liếm mạnh vào vùng nhậy cảm, mòng dóc hé lộ đỏ tươi, nàng hẩy âm hộ cho thật sát môi miệng hắn. Con hơn cha nhà có phước. Thằng nhỏ làm Ngọc ngất ngư. Nó bú lồn sành sõi tuyệt vời. Cái lưỡi mạnh khỏe của Hưng vẫn hùng dũng đánh vào yếu huyệt, chất dâm thủy ứa ra òa vỡ, Ngọc rên rĩ: ” Trời ơi! Hưng. . . . . giết tôi rồi!. . . . sướng quá Hưng Ah ah ahah. . . . Hưng ơi!. . . !”

Tháng Tư trở về Luân vào nói với Ngọc: “Má và chị Hoa sinh nhật cùng tháng, nên Hưng và con muốn tổ chức một buổi mừng sinh nhật cùng ngày cho vui. Tụi con tính hết rồi. Chúng ta rũ nhau đi ăn, sau đó khiêu vũ. Má nghĩ sao?”

Ngọc vui vẽ nhận lời. Đến ngày hẹn bên nhà Hoa, nàng cũng sửa soạn áo quần thật đẹp cho buổi tối nay. Luân nói với Ngọc: “Con qua đón chị Hoa, còn thằng Hưng đón má, đi như vậy cho nó tình!”Ngọc nhìn Luân con mắt nhều ý nghĩa. Nhưng Luân vẫn chưa biết mẹ hắn đã làn chàn với Hưng từ khuya rồi. Hôm nay ngọc trang điểm thật kỷ, nàng mặc một cái một cái váy nhung dài ôm sát người. Trời cho nàng một thân hình bắt mắt, hấp dẫn, quí phái. Bên kia Hoa lại đơn giản hơn, tuy nàng chọn rất kỹ chiếc váy đầm đồ tơ mỏng và ngắn, như muốn khoe đôi chân dài, có lẽ nàng trẻ hơn Ngọc. Buổi tiệc nhỏ nhưng trong nhà hàng sang trọng. Luân và Hưng thuê nguyên một nhóm ca nhạc để hát bài mừng sinh nhật. Tiệc tàn, hai nàng đều vui mừng vì có những đứa con ngoan. Luần đề nghị với Ngọc: “Thôi! Tối nay Hưng chở má đi khiêu vũ và con với chị Hoa đi riêng. Sinh nhật nầy đặt biệt mà!” Ai cũng đồng ý va mừng trong bụng. Đôi má của Hoa và Ngọc ánh lên nét hồng đỏ vì rượu, nhưng trong lòng xôn xao râm rân gợi cảm vì biết tối nay hai thằng nhỏ sẽ đần mình một trận nên thân.

Từ thành cửa sổ trên lầu trông xuống phố xá đèn đuốc ban đêm vẫn còn sáng, mọi người đi đứng qua lại. Nếu tinh ý người ta nhìn lên nhìm thấy hai tay Hoa bám chặc vào thành cửa sổ như đang dòm xuống giòng người đàng qua lại. Chiếc váy đầm tơ mỏng Từ phía sau Luân đã kéo đến ngang hông. Đôi Mông không quần lót nhô về phía sau, khi Luân kề sát dương vật mình đẩy thật ngọt vào âm hộ của Hoa nắc từ tốn. Vừa trông xuống phố vừa cảm giác âm hộ rần lên , cơn sướng từ những cú hẩy tới của Luân len vào cơ thể, Hoa bám chặc tay vào thành cửa rên khẽ những tiếng nho nhỏ. Nếu những người đi dưới đường phố chỉ tinh ý chút đỉnh người ta sẽ nghe tiếng rên gợi dục của nàng. Nàng như muốn gục xuống, Luân phải cố giữ thật chặc đôi mông nàng. Vẫn chiếc váy đầm tơ lụa, Hoa vẫn đứng nhìn xuống phố, thân hình nhấp nhô như sóng, những chất dâm thủy từ âm hộ rĩ ra len xuống vòng háng. Phía sau Luân vẫn bền bỉ đẩy tới những cái thật mạnh. Dương vật chàng kéo ra dút vào ngon lành, dưới phố mọi người vẫn vô tình đi qua. Thêm một sinh nhật tuyệt vời đi qua đời Hoa

Trong chiếc xe dạo phố, Ngọc vẫn ngồi nghiêm chỉnh quí phái bên Hưng. Nàng không thích khiêu vũ, vì nàng không thích chỗ đông người, Hưng rũ Ngọc đi dạo phố đêm, nàng thích lắm, trên xe chỉ hai người Ngọc thoải mái hơn. Lối xưng hô cũng lạ tai. Ngọc gọi Hưng trống không và hắn gọi nàng là bà Ngọc. Ngọc nhìn thấy Thuận trong Hưng, trẻ, của mùi con trai quyến rũ. Sau đêm hai người biết nhau, Ngọc nghe hồn trẻ lại. Nàng đã ngủ với thằng con trai còn nhỏ hơn con mình. Lạ thật!nàng chẳng thấy gì xấu hỗ. Xe chạy êm ái Ngọc cất tiếng:
“Sao Hưng không nói tiếng nào vậy!?”
Hưng cười quây qua nàng nói:
“Hưng đang nghĩ tối nay tụi mình làm tình như thế nào. . . . . cho đã!”
Ngọc nẫy lên:
“Ê! Mình đàng hoàng nha!Cấm hẳn!”
Hưng tiếp:
“Cấm thế nào được, Chày đã vô cối rồi hì. hì. . . hì”
Ngọc cười to nói:
“Kệ ai! Đây không cho vô đâu. . . nhỏ!”
Hưng nói:
” Không cho vô ai thèm. . . cho biết!”
Ngọc tiếp lời:
“Tìm mấy cô khác đi. . . !Của nầy già rồi!”
Hưng tới luôn:
“Già mà nước nôi đầy đủ. . . . gấp ba lần trẻ. . hì. . . . hì!”
Ngọc nói:
“Sao biết còn nước nôi!”
Hưng ngó sang rồi nói:
“Đã vào ngoáy rồi. . . mới biết chứ!”
Ngọc in lặng vai giây nói:
“Con nít quỉ!”
Hưng cười lớn phóng xe bon bon. Khi ngang qua tiệm bán đèn cầy hắn dừng lại ghé vào mua một số đèn cầy rồi trực chỉ nhà Ngọc.
Nến được thắp trong nhà thay cho đèn điện. Cái bập bùng ánh sáng làm không gian thật lãng mạn trữ tình. Trời tháng Tư bên ngoài còn lạnh. Lò sưởi được thắp lên, nổ lách tách, hai người chung nhau đốt trong tiếng cười. Ngọc đến máy hát, tiếng nhạc cất lên trầm bỗng qua tiếng hát Ý lan: “Một lần nào cho tôi gặp lại em. . . Đôi môi đó. . . đến nay. . . còn nồng!” “Chưa gặp em. . . . . tôi đã biết rằng. . . có nàng . . . như trăng. . . !”Hưng và Ngọc dìu nhau trong tiếng nhạc, tay hắn lần lên kéo nhẹ phẹt mơ tuya xuống, những áo quần từ từ rơi chung quanh thảm, hai cơ thể trần truồng ôm nhau theo tiếng nhạc. Đôi gò hồng đào nhô ra thú vị, tay Hưng lần xuống ôm đôi mông Ngọc nhấc lên kéo mạnh vào người, hai bộ phận sinh dục cà cợt trêu nhau thú vị. Điệu nhạc vẫn trôi quanh, hai môi gắn liền. Khi Ngọc nẫy chân lên dương vật Hưng cương cứng tiến vào âm hộ Ngọc ngọt liệm ướt nhẹp. Tiếng nhạc vẫn buông lơi ” Mắt xang. . . là bóng dừa hoang dại. . . âu yếm nhìn em không nói năng. . . Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ. . . !”Hai bộ phận sinh dục dính chặc nhau không rời, Hưng bế nàng đi theo tiếng nhạc với thân thể lên xuống khi miệng Ngọc phát ra riếng rên. người đàn bà gần đến tuổi hồi xuân đạt được khoái cảm nhất trần gian. Mông nàng nhíu lại, âm hộ co bóp chặt vào dương vật Hưng, hắn nhẹ nhàng thả nhẹ hai thân thể xuống thảm. Những cú dập liên tục không ngừng theo giòng âm thanh cuống quít hoang lạc tận cùng trong tiếng bập bùng của lửa tình cháy đỏ.

Cái tin Ngọc bi ung thư thời kỳ cuối làm chấn động tinh thần mọi người. Nàng từ chối gặp Hưng, cho đến ngày mãn phần. Nàng chỉ nhắn với Hưng theo lời Luân vài chữ là nàng rất cám ơn, vậy thôi. Hưng gục xuống trên phần mộ khi mưa âm thầm qua rơi rớt trên vai chàng. Sau đó Hưng bỏ đi biền biệt chẳng biết hắn đi đâu.

Hoa bước vào tuổi 40 vẫn đẹp lộng lẫy. Nét đẹp của loài trái cây chín mùi ngọt lịm, . Bỗng một hôm nàng tuyên bố với Luân là nàng lấây chồng. Luân chới với, nhưng vãn bình tỉnh theo chân Hoa về nhà nàng. Hoa lấy ra một tấm hình người đàn ông da trắng người Mỹ lớn tuổi, nàng nói:
“Tui sẽ có chồng, tuổi tác mình chênh lệch quá Luân ơi. Thằng cha nầy nhà giàu, theo tui quá, nên tui quyệt định!”
Luân buồn bả:
“Chị có chồng. . . thì em chúc mừng. . . có nghĩa từ đây mình. . . . hết gặp nhau!”
Hoa phá lên cười:
“Hết chó gì. . . muốn đụ là mình đụ thôi! Ai cấm, chả cấm tui bỏ chả ngay! Tui là của Luân mà. . . nhưng Luân cũng phải có vợ, đẻ con, còn tui già rồi”
Câu nói của Hoa làm chàng mủi lòng, hắn ôm nàng hôn say đắm. Tay hắn thò xuống xoa âm hộ Hoa nói: “Cái nầy của tui nữa nha!” Hoa cười tay tìm dương vật Luân: “Cái chày thịt nầy có lấy vợ thì cũng còn của tui nha!”Hai người lại hôn nhau đắm đuối khi Luân mở từng hạt nút áo của Hoa ra.

Hoa gọi Luân trong tuần trăng mật của nàng:
“Luân, ở đây. . . chị cô đơn quá!”
Luân hỏi:
“Chị đang ở đâu?”
” Bahama, Trong khách sạn hải đảo”
Luân nói:
“Chồng chị đâu?”
“Vừa làm ăn xong, chả ra lan can ngắm biển”
Luân cười:
“Men! Chơi đã! Mà còn cô đơn nỗi gì bà chị!”
Hoa cười buồn:
“Được thôi! Nhưng nhớ Luân da diết! Có nhớ lần mình đi chơi núi không, đó mới là chơi đã!”
Luân nói:
“Thôi nha! Có chồng rồi. . . đừng lộn xộn. . . mà ông ta làm ăn ra sao?”
“Được thôi. . . nhưng không bằng Luân!”
Luân la lên:
“Bộ chị muốn hai cái chày thịt giã một luợt sao?!”
Hoa nói nhẹ:
“Không! Chỉ một cái của Luân đủ rồi!”
Bỗng nàng cúp phone nói nhanh:
“Chả vào rồi, sẽ gọi lại”
Buổi tối Hoa lại gọi cho Luân.
“Nầy Luân!”
Luân hỏi:
“Có gì nữa đây?!”
“Ổng đi uống rượu dưới bar, tui không muốn đi, Lại thấy cô đơn quá sức, nên gọi Luân!”
Luân nói rầu:
‘Chưa có ai quái như chị!Tuần trăng mật mà than. Bộ thằng chả không biết bú lồn chị sao!?”
Im lặng vài giây:
“Có nhớ lần đầu Luân bú chị không! Đã thật!”
Luân cười tiếp:
“Nầy bà chị kỳ quái của tôi!Trăng mật mà nói chuyện đâu đâu!”
Phone lại cúp.
Hai tuần sau Hoa lại gọi phone cho Luân:
“Luân! Cái Hĩm của Luân về tới nhà. Ông gìa đi công tác, tới không?”
Luân tới nhà Hoa, nhưng ở một địa chỉ khác. Căn biệt thự nguy nga to lớn. Hoa đón hắn ngoài cửa trong chiếc quần jeans bó sát rạt da thịt . Hẳn nàng cũng biết hắn thích loại đàn bà nầy. Luân tươi cười hỏi nàng:
“Sao cái hĩm của Luân đâu? Có rộng ra không?”
Hoa hẩy mu về phía trước trông thật dâm rồi nói:
“Vẫn còn tốt, và bót lắm, nó chỉ thích cái chày thịt của Luân thôi!”

Hắn rượt nàng vào đán cỏ xanh bên hồ tắm lộ thiên thật đẹp. Hắn đè nàng xuống bãi cỏ, tay xoa mạnh bạo vào âm hộ bên ngoài quàân Jeans của nàng. Hoa cười nắc nẻ, hai người hôn nhau đắm đuối. Hoa thực tình yêu Luân, tình yêu có thật, tình yêu không giải nghĩa, Hai thân xác nhập một, Hắn kéo quần Jeans lên khỏi đầu gối, tay vạch quần lót nhỏ qua, rồi đẩy thẳng dương vật cương cứng vào âm hộ nàng. Cỏ non co rúm lại dưới thân thể Hoa. Hai thân thể hòa nhập mạnh bạo. Hai người nhảy xuống hồ tắm. Hoa rú lên trong sung sướng tình yêu khi Luân say sưa bú âm hộ nàng. Nàng thật hạnh phúc. Luân tiếp tục giã cái chày thịt to trong âm hộ Hoa cho đến khi sướng ngất cả hai người. Nước mắt hoa bỗng ràn rụa trên má nàng, Luân cũng khóc theo. Trên trời bỗng nỗi cơn giông rồi đỗ những hạt mưa xuống trên hai cơ thể dính nhau trần truồng.

Dì Út của Luân qua Mỹ diện đoàn tụ. Ngọc bảo lảnh em nàng đã lâu, nhưng khì Dì Út qua tới thì Ngọc đã qua đời. Hôm Luân đón Dì Út ở Phi trường, chàng không ngờ Dì Út còn trẻ quá, cỡ tuổi với chàng, Lúc mẹ còn, chàng chỉ nhìn hình, vì là con Út nên dì nhỏ hơn mẹ Luân nhiều. Nhưng cái làm chàng ngạc nhiên nhất là Dì Út giống mẹ chàng thật nhiều, chỉ có cao lớn hơn thôi. Hai dì cháu ôm nhau mừng tủi, Dì Út khóc như mưa khi nhìn thấy Luân. Tình thương của Luân dâng cao và sung sướng khi biết giờ đây có thêm tình ruột thịt. Hôm ra đón phi trường có vợ chồng Hoa nữa. Về đến nhà thì Hoa mời mọi người đi ăn nhà hàng. Chỉ vài tháng sau dì Út quen lần với cuộc sống, và nàng trở thành người mẹ thứ hai săn sóc cho Luân bửa ăn giấc ngủ. Nàng rất tinh ý khi hỏi Luân: Hoa là gì của chàng, ?sao hai người thân mật gần nhau quá, Luân tránh không trả lời, chỉ nói gia đình Hoa là bạn thân nhất từ thời còn Ngọc. Một năm sau thì dì Út đã đi làm và bắt kịp nhịp sống ở Mỹ. Nàng hối thúc Luân có vợ để nàng có cháu bồng bế. Luân cũng đùa lại là dì còn trẻ và nên có chồng. Hai dì cháu hợp tánh nên thương nhau. Dì Út tên thật là Vân, đã có chồng nhưng bỏ nhau rất sớm. vì đêm tân hôn người chồng khám phá nàng đã mất trinh, sau đó vì tánh tình ích kỷ, thủ cựu quá đáng nên không ở nhau được. Ngọc thương em muốn nàng qua Mỹ làm lại cuộc đời. Vân nhìn xa giống Ngọc như đúc, tánh tình cởi mở và phóng khoáng. 17 tuổi nàng đã biết đàn ông, nhưng biết giử nên nàng không bị mang bầu bì. Vân thích đọc sách hiểu nhiều về kiến thức phổ thông, tâm hồn lãng mạn , nhưng mang nhiều mặc cảm với đàn ông VN, vì nàng nghĩ đàn ông VN thường có lòng tự phụ và coi thường đàn bà, xem đàn bà là hạng đái không qua ngọn cỏ, xài xong là bỏ nhưng không muốn cho ai đụng tới, dó là bản chất của kẻ lộng quyền và ích kỹ. Nhưng sau khi qua Mỹ thời gian Vân nhìn thấy đàn ông nào trên thế giới cũng giống nhau. Có khi còn tệ hơn nữa. Như đàn ông ở Trung Đông, những người đêm Tôn Giáo vào đời và hành hạ đàn bà như miếng giẻ rách không bằng. Bất cứ nơi nào thời nào con người nhân danh tôn giáo để giết người hay chà đạp nhân phẩm, bất luận đàn ông hay đàn bà đều là sự láo khoắt bịp bợm và tồi tệ. Bây giờ Dì Út lại thấy đàn ông Việt Nam lương thiện hơn nhiều. Nhiều người con tốt hơn đàn ông bản xứ. Có thể môi trường sống thay đổi bản tánh con người.

Luân đang lui cui sửa xe, con nhỏ Việt Nam ùa tới dở giọng thấy gét:
“Anh Luân xe tui anh nói sử a xong mà thằng Mỹ cà chớn kia nói chưa lấy được!?” Thấy Luân đang bận chưa trả lời con nhỏ phan: ” Bộ anh điếc sao! Không trả lời!”Luân bực mình gắt lên: “Bộ không thấy người ta bận hay sao nhỏ!” Con nhỏ chu miệng: ” Tui mà nhỏ hả!”Luân chui ra khỏi gầm xe nheo mắt nhìn nàng nghĩ: con nhỏ trông không tệ, cao ráo, mặt mày sáng sủa đẹp, mặc một cái váy jeans ngắn củn cởn, tóc nhượm màu vàng nâu óng ánh. Nó là con Hà con gái bạn ngày xưa của Ngọc. Nhỏ tuổi hơn chàng nhưng Luân không chú ý gì nó, nó học sau Luân vài ba lớp gì đó cùng thời trung học, học hành làn chàn nhưng cũng ráng ra đại học với bằng kế toán nên hách lắm. Luân nói: ” Thì không lấy xe được thì. . . . . anh đưa về, lo mẹ gì!” Con nhỏ lườm chàng nói: ” Ai anh em với anh. . . !”Nhưng với ánh mắt rất ngọt ngào, Hà nhìn Luân rất lẵng. Nói ngay, hồi xưa trong trường không có VN nhiều, Hà để ý đến Luân nhưng hắn ham chơi không biết. Bây giờ nhìn con nhỏ được quá Luân nghe chút xôn xao, chàng tán: ” Thì anh cũng không được sao!. . . lỡ mai thành gì đó. . . coi chừng bị đòn! Cuối tuần có làm gì không?” Hà hỏi lại: “Làm gì. . . . bộ muốn rũ rê hả!” Luân tiếp: ” Thì đi movie! Đi ăn chung!” Hà không trả lời nhưng ra vẻ đồng ý.

[X] Close.