Gaixinh vuto

"Con biết mẹ muốn nó, mẹ," Jack nói với giọng khàn khàn bỗng dừng nghẹn ngào, ham muốn bất ngờ. "Con có thể thấy điều đó được viết trên khuôn mặt của mẹ...."

"Sao con DÁM!" Suzy nói, cố phẫn nộ 1 cách yếu ớt. "Đây là M.. Mẹ của anh đang nói chuyện đó, thưa ngài!"

"Con biết chính xác người con đang nói chuyện cùng" Anh nói thẳng. "Con đang nói chuyện với một con chó cái động đực!"

"THẰNG LÕI KHỐN NẠN!" Suzy nhảy dựng và tát vào mặt con trai. Với một tiếng gầm, Jack nắm lấy mẹ mình và hôn nàng mãnh liệt. Suzy vùng vẫy trong nỗi sợ khi nàng cảm thấy cặc của con trai đang chọc vào bụng nàng. Jack dễ dàng ôm người mẹ nhỏ nhắn 5'2"(1 mét 57,48cm) của mình.

Lúc đầu, Suzy ép chặt đôi môi mình, nhưng từ từ sự cương quyết của Jack bắt đầu áp đảo nàng. Sự chống cự của nàng yếu dần. Cuối cùng, nó hoàn toàn chấm dứt. Suzy rên rỉ bất lực trong miệng của con trai mình khi nàng bắt đầu hôn lại anh – ban đầu thì ngập ngừng, sau đó trở thành nụ hôn đầy đam mê. Jack xoa xoa và bóp nắn cặp mông mềm, quyến rũ của mẹ mình khi anh đẩy chiếc lưỡi dài của mình vào miệng nàng. Suzy mở đôi môi run rẩy của mình để đón nhận lưỡi anh và bắt đầu sục mạnh lưỡi của con trai.

Sau một vài phút nút lưỡi nhau, anh nhả lưỡi nàng ra. "Cởi quần áo ra. Anh muốn thấy em khỏa thân."

Suzy bắt đầu phản đối, nhưng Jack làm nàng im bặt với một tiếng quát mệnh lệnh: "Cởi quần áo ra! NGAY BÂY GIỜ!"

Suzy ngần ngại. Nàng đã bị sốc trước thái độ chủ nhân đột ngột của con trai. Trong đời anh, NÀNG là người ban cho ANH những mệnh lệnh, nhưng giờ con trai nàng đã đảo ngược tình hình. Đầu gối của Suzy mềm nhũn. Con trai hoặc không phải con trai, Suzy đột nhiên cảm thấy bị áp đảo, nhu cầu nguyên thuỷ của giống cái đã chịu phục tùng người đàn ông thống trị đang đắc thắng đứng trước mặt nàng.

Và trong một góc rất tối sâu thẳm bên trong tâm hồn mình, nàng yêu nó.

Với những ngón tay run rẩy, nàng cởi cúc áo khoác của nàng và nới lỏng nó ra khỏi đôi vai thon gọn của mình. Sau đó, nàng từ từ đẩy váy xuống chiếc hông cong của mình và để váy rơi xuống sàn nhà. Suzy chỉ đứng đó trong bộ đồ lót ren trắng, mỏng dính, hy vọng thế sẽ thoả mãn con mình. Tuy nhiên hy vọng đó liền nhanh chóng tiêu tan.

"Sao thế? Em đang đợi gì nữa vậy? Cởi hết ra coi!"

Suzy bắt đầu thút thít. "Ồ, kh… không, cưng – làm ơn đi mẹ là mẹ của con mà!"

"Anh đã bảo CỞI HẾT ÁO QUẦN RA MÀ!"

Với những tiếng nức nở vì bị hạ nhục, Suzy thò tay ra sau lưng và tháo móc áo ngực của nàng. Nàng miễn cưỡng để nó rơi xuống, nhưng lại che ngực mình bằng cả hai tay.

"Di chuyển tay em ra coi! " Jack ra lệnh.

Suzy run run vâng lời. "Ôi, Chúaaaa ơi- Mẹ ơi, cặp bưởi của em to quá đi mất!" Jack nói trong sự thán phục.

Suzy lại đỏ mặt.

"Ok – giờ là quần lót của em", Anh nói với sự phấn khích.

"Ôiiii, bé yêu, con đã thấy vú… của mẹ. Thế là là đủ rồi mà? Làm ơn đi."

"Cởi cái quần lót chết tiệt đó ra NGAY!" Jack ra lệnh.

Những giọt nước mắt của sự xấu hổ và ham muốn chảy dài trên khuôn mặt nàng, Suzy chầm chậm vâng lời con trai của mình. Chiếc quần lót mỏng nhỏ xíu của nàng trượt xuống cặp đùi mềm mại của nàng và thả nó xuống nền nhà...

Cuối cùng, Suzy đứng khỏa thân và run rẩy trước con trai nàng. Anh say mê ngắm nhìn thân hình khoả thân của mẹ mình. Những đường cong tuyệt đẹp mê hoặc anh: Cặp vú tuyệt diệu với hai núm vú tuyệt đẹp sưng húp, chiếc hông cong dâm đãng và cặp đùi đáng yêu. Trên tất cả, anh sững sờ trước tam giác lông mu màu nâu hạt dẻ sum sê được cắt tỉa gọn gàng. Con cặc khổng lồ của anh nhảy dựng lắc qua lắc lại.

"Ôi, Chết tiệt, mẹ - em thật quyến rũ và đáng yêu... Anh phải địt em!"

"Ồ, con yêu, không! Làm ơn đi!" Suzy cầu xin. "Chúng ta không thể quan hệ tình dục - chúng ta không thể! Mẹ là MẸẸẸẸ của con!"

"Anh không quan tâm đến điều chết tiệt đó!" Jack gầm lên. "Nhìn con cặc này đi!" Suzy không thể rời mắt khỏi cái cọc thịt của con trai như thể cuộc sống của nàng phụ thuộc vào nó. "Em phải có trách nhiệm! Và đừng cố nói dối và nói rằng em không muốn anh địt em. Thế em giải thích đi tại sao dâm thuỷ của em lại chảy xuống đùi em vậy hả?"

Lần đầu tiên Suzy nhận thấy điều này. "Ồ, CHẾT TIỆT...!" nàng la lên, tức giận trước sự phản bội của cơ thể mình.

Jack ngồi xuống trên chiếc ghế dài và giang rộng 2 chân. "Thôi nào, mẹ - bú cặc anh đi. Em biết em muốn làm thế mà."

gaixinh vuto

Chị Thanh lườm tôi nhưng ép sát người vô hạ bộ tôi rồi ấn nhún cho mông chị đè chặt con cặc tôi. Tồi nhấc bỗng hai chân chị lên khỏi mặt dất, ấn lưng chị xuống rồi tuột quần một lúc cả hai kể cả đồ lót rồi đặt 2 đùi chị lên vai. Lần đầu tiên tôi được nhìn thật rõ gần âm hộ một người chị vợ. *** chị tuyệt vời, thịt cơm dầy cộm, hai mép mu cương cứng nhô cao phủ bên trên là chùm lông đen nhưng hơi thưa ôm sát. Tôi ngắm nhìn cho đã cơn dâm tay vẫn mân mê cơ thể thơm mùi dầu dừa, như muốn so sánh với vợ xem hai chị em có gì khác hoặc giống nhau. Tuy chị đã mấy con,nhưng bụng phẳng lì không mấy vết nhăn, da lại mịn màng hơn vợ tôi, vú chị nhỏ nhưng hây hẩy cái núm vú đỏ, đôi mông thường thôi nhưng hông nẫy nỡ, dấu hiệu ... *** rộng. Không cưỡng lại cảnh dâm, cứ nhìn ngực ai trần là tôi cho là dâm đáng đồng tiền rồi, tôi cúi đầu xuống hạ bộ của chị rồi liếm và hít hà mùi dâm tình. Chị vợ giật nẩy người, cứ hết xoay sang trái lại xoay qua phải, đầu cứ lắc, miệng thì há hốc càng lúc càng lớn theo nhịp liếm bú của thằng em rễ. Tôi bú *** chị tận tình. Kiểu sướng thích như vầy có thể chị chưa được bú *** hoặc không thường xuyên lắm. Tôi thấy chị sướng rõ như 2 với 2 là 4, vì có tuổi mà khe nước từ hơi khô lúc đầu mà ra nhiều như vậy và miệng rên rĩ không ngớt. Tôi cũng sướng ghê gớm, mùi tình dục cứ phảng phất phà lên mặt và vô miệng. Hai mép *** nhu cao, cửa *** đang hé mở, chị ấn cái *** vô miệng thằng tôi. Khi tôi đứng lên, thì chị tiếp tục ấn *** xuống nay là chỗ con cặc đang cương cứng của thằng em rễ. Tôi đè chị cúi người hơn nữa để nâng *** lên cao hơn cho vừa tầm con cặc dâm của tôi. Khi đã vừa, tôi chà đầu cặc lên hai bên mép, cảm thấy *** chị Thanh thật ướt, tôi đưa cái một con cặc vô cái ọt tận tử cung. Chị vợ tôi hét lớn:

- A, a u u a ah, mẹ cha em, cặc gì mà làm chị láng xáng mặt mày, sướng, sướng, à ơ, ừ, ừ, vậy đó, vậy đó, đâm tét *** chị nghen cưng ! đó, đó, cứ đó mà đụ chị ! đụ đi, đụ mạnh đi, dượng ơi, dượng đụ ơi !

gaixinh vuto

gaixinh vuto la gi ?

Cái tên cũng ăn nhập với khuôn mặt phết đấy chứ. Tôi gật đầu bảo để em xem, chút xíu nếu đi được em sẽ báo lại. Tôi chào 2 Anh em di vào trong, Đầu suy nghĩ linh tinh, lão Cường nay nghe thằng trọc bảo là Đại ca (Anh Đại) mà ăn nói như bon công chức. Em gái những tay giang hồ thường làm bảo kê ca ve, đi đòi nợ thuê, chửi tục, văng bậy ngoài đường, sao anh em nhà này khác với bản chất của nó vậy không biết.

Vào trong tôi cầm ly sang bên bàn Lão Đại mời rượu và bảo chút xíu chỉ có em và thằng Bạn đi được thôi. Sang uống với anh chén rượu.

Con bé Phương Anh nhấp 1 chút có vẻ yểu điệu hơn lúc nó bảo tôi bị đui trong WC. Xong xuôi chúng tôi gồm thằng Gà, Lão già, con Nhóc ra KS Hà Nội ăn tối. Lúc đó tôi cũng ngà ngà say.

Xe tôi với thằng Ga ra trước, vì không nói nên thằng Gà nghĩ có hai anh em đi ăn. Ra đến KS Hà Nội, chúng tôi vào trước gặp mấy con nhỏ đi chơi đâu về, thằng Gà đi bên cạnh cầm cái chìa khóa xe lắc vào mông con nhỏ xinh nhất trong đám một cái. Con bé bặm môi nguýt thằng Gà. Mông con bé ngon thật, cặp mông làm con ku tôi thở gấp trong quần.

- Anh Nam! đi đâu về khuya vậy? Lại đây ngồi ăn tối với bọn em luôn.

Thằng Thắng "trố" dân giang hồ chợ xe Ngọc Hà vẫy tay gọi, bàn nó toàn những thằng mặt mũi bặm trợn đội mũ lụp sụp đang ngồi ăn tối. Trong đám có thằng Hải "con" ở cùng dãy nhà với tôi hồi ở trại giam số 6, trong Nghệ An đứng dậy chạy lại phía tôi.

- Nam "rồng". Lâu ngày quá. Tao mới về, may quá gặp mày ở đây, làm cốc nhé, nhớ mày quá. Nó khoác vai tôi kéo về bàn chúng nó. Thằng Gà tìm một cái bàn khuất sau cái cột to ngồi một mình đợi.

Lại đầu bàn nó mở lon bia Ken làm bia bắn tung tóe ra đưa tôi, rồi nó cầm lon bia lên cầm tay tôi cung vào long của nó bảo uống, anh em sống với nhau gần 2 năm trong trại, ra ngoài được 2 năm giờ mới gặp lại. Nó giang tay nói với đám anh em.

- Anh Nam, nhà trên Bờ Hồ. Chiến hữu của tao.

Thằng này bắt đầu lại lè nhè kiểu bán mìn ở Văn phòng Quốc hội rồi. Tôi cầm lon Ken đưa vòng chúc mấy thằng chọi ngồi xung quanh đưa lên miệng tu hết 1/2 rồi đặt xuống, rút điện thoại ra đưa cho thằng Hải "con".

- Mày ấn số mày vào đây, mai mốt rảnh đi chơi bữa, tao tắm rửa cho mày hết mùi trại. Nhe răng cười với nó cái lấy lệ. Bảo qua bên kia có thằng bạn đang ngồi đợi. Định ngoảnh lại bước đi, thấy con bé có cặp mông căng vừa rồi đứng sau lưng. Đang cầm chiếc điện thoại trên tay, tôi dí cái máy về phía nó nói đùa một câu:

- Xin số điện thoại luôn hả em. 

Tôi đùa con bé cho vui vậy mà nó chụp ngay cái điện thoại từ tay tôi ấn lia lịa 091abc9999 rồi ném cho tôi. Đang ngạc nhiên, thằng Thắng "trố" nhìn con bé nói:

- Thấy Zai là xấn rồi, của A. Nam bằng cái lon Ken này, cô chịu được khống đấy.

Tôi định cầm lon Ken lên táng vào mặt tằng chó nhưng sợ nó mất mặt với mấy thằng chọi. Mà cũng đúng thôi, đẹp trai như tôi, mấy con đú này vờn là chuyện thường. Nhưng phải nói nó cũng đẹp lắm. Ghe tai con bé tôi lại nói chơi:

- Có tiền không cho anh mượn 5 triệu. 

Con bé ngơ ngác bởi câu nói đùa của tôi, nhìn theo tôi lúc tôi chạy lại bàn cỗ thằng Gà đang ngồi. Xung quanh có mấy bàn cũng đang nhậu, đa phần là dân chơi, còn lại một số là bọn công chức hay đại gia đang ăn cháo bào ngư. Trong đó có bàn của mấy thằng Hà Tây đang nói chuyện (bọn này tôi cũng biết).

- Con phò nó kêu mày đi "bem" à Nam? 

Thằng Gà mặt như có con ku cứng ngắc đang dính trên trán hỏi tôi. 

- Ăn xong tính sau ông nội. 

Thằng Gà tiếp:

- Mà hai thằng đực ngồi ăn thế này sao mày không bảo mấy con nhỏ sang ăn luôn cho vui. 

Đúng lúc đó cánh tay tôi giơ lên vẫy vẫy. Lão Đại lững thững bước vào với tư thế chậm rãi, theo sau con bé Phương Anh, đi cùng có con bạn ở đâu mới ra cũng xinh ra phết (chắc mới đón ở đâu).

Sau khi con Phương Anh có mặt, cái quán bỗng nhiên ồn ào hẳn. Mấy thằng chọi tóc xanh tóc vàng bên kia đang há mồm nhìn con bé. Nếu không có tiếng cái máy hút mùi của nhà hàng, chắc tôi nghe nghe rõ tiếng nước giãi bon nó rơi lõm tóm xuống sàn nhà mất.

- Chào Anh. Ngồi đây anh Cường.

Tôi lịch sự đứng dậy kéo ghế mời lão ngồi. Thằng Gà chưa hiểu ở đâu ra lão già với hai con nhóc nhưng mặt cũng tươi tỉnh hẳn ra, nó đưa bàn tay bắt tay lão Đại như đi họp.

Đang ăn uống, bên bàn thằng Thắng chửi um lên, đ.c.m thằng nào vứt tàn thuốc lá sang đây. Cái cốc bên bàn mấy Hà Tây phi thẳng sang bàn thằng Thắng "trố". Hải "con" đứng dậy, bỏ tay ra phía sau lưng. 

Đã bảo hôm nay ra đường gặp con nào mới bị hiếp dâm chắc luôn. Toàn chuyện đâu đâu. Con mẹ nó, mình có làm gì đâu mà tự nhiên trên bàn mình cũng nghe cái bộp. Cả 2 băng đang láo nháo chuẩn bị xông vào nhau thì giật mình ngoảnh lại ban phía chúng tôi. Tôi cũng ngoảnh lại, hóa ra lão Đại đập ban tay xuống bàn. Bây giờ tôi mới thấy chữ “Đại” nằm trên mặt thằng cha giảng viên Đại học. Thằng quản lý Nhà hàng biết ý chạy lại cạnh lão ghé cái tai nghe gì đó. Gật đầu lia lịa, sau đố chạy lại phía thằng

gaixinh vuto

Tôi gọi nó lại chỗ bàn học của tôi, chắc khi đi học về nó nhìn cuốn nhật kí bị cạy như thế chắc nó cũng biết là do tôi làm rồi, nhìn nó như một con thỏ mà tôi thương nó quá. Nó hỏi tôi trước
- Hồi chiều anh lục nhật ký của em phải không?
Thực ra chiều nay chỉ có tôi ở nhà thì không phải tôi lục thì còn do ai nữa, tôi không thể và cũng không cần thiết phải nói dối.
- Uh, anh lỡ làm thôi.
Tôi cũng không dám nhìn vào đôi mắt nó. Nước mắt nó chực trào, nó không dám khóc to cũng như nói to vì sợ bố mẹ tôi về thì khổ 
- Tại sao anh lại làm như thế, nó là quyền riêng tư của em mà. Anh quá đáng lắm
Lần đầu tiên tôi thấy nó giận tôi đến như thế, chắc đó là bí mật của cuộc đời nó, tôi xin lỗi nó nó không nói gì, tôi không biết nói làm sao để hỏi nó cả.
- Anh có đọc cuốn nhật kí không 
Tôi gật đầu
- Vậy anh đã đọc hết tất cả. Anh đã biết hết bí mật của em. Anh có biết làm như thế là xấu lắm hay không?

Nó giáo huấn tôi, tôi không nói gì bởi tôi biết tôi đã sai trong chuyện này, tôi hỏi nó những gì viết trong nhật kí chẳng lẽ lại là sự thật. Ban đầu nó bảo không phải nhưng nó không thể qua tôi. Nó kể thực hai hai đứa mên nhau thôi chưa hề ngỏ lời bao giờ, buổi chiều hôm đó nó với lũ bạn trong xóm chơi ở bờ cát ven sông thì thấy thằng chú tôi cũng đứng đó. Nó tách riêng đám bạn ra ngồi một mình để có cơ hội ngồi gần nói chuyện với thằng chú đó. Hai đứa nói chuyện với nhau rất thân mật về chuyện trường lớp, hai đứa cố nói để cho đối phương hiểu rằng mình có cảm tình với nhau. Rồi tự nhiên thằng chú lại ôm nó vào lòng, nó cảm thấy thật ấm áp khi có người ôm nó như thế. Sau đó thằng chú được trớn sờ khắp người nó, chính nó cũng cảm thấy bất ngờ vì hành động quá táo bạo của thằng chú, bình thường thì trông nó có vẻ hiền lành và có phần nhút nhát. Nó cho tay vào sờ bím con C nhưng vấp phải sự kháng cự của con C, chính ngon tay của thằng chú đã vô tình lấy đi sự trong trắng đầu đời của C. Thấy những vệt máu trên tay thằng chú vội vàng đi tới chỗ những đứa trong xóm, con C cảm thấy buồn vì hành động ấy, nó lủi thủi đi về trong sự cay đắng, nói hiểu rằng cuộc đời con gái nó đã chấm hết chỉ vì một hành động không đáng có.
Tôi hỏi hai đứa sau đó thì như thế nào, ngập ngừng một lúc thì con C cũng nói sau đó thằng chú đó cũng không dám gặp mặt con C nữa. Tôi nói với nó để khi nào về tôi sẽ nói với ông bà để cho nó một bài học, con C khóc lóc năn nỉ tôi đừng nói gì, thực ra nếu con C có đồng ý nói thì chưa chắc tôi đã dáng nói ra bởi tôi cũng không phải tốt đẹp gì và tôi cũng muốn giữ chút thể diện cho hai đứa nó. Ở quê tôi họ coi trọng chữ trinh lắm, không cần biết vì lí do gì nhưng nếu chuyện này mà vỡ lỡ ra thì sẽ bị mọi người xem thường. Ban đầu nó khóc lóc sau đó hăm dọa tôi nhưng tôi vẫn bảo là sẽ nói ra với tất cả mọi người. Con C năn nỉ không được nó chuyển sang hăm dọa tôi, nó bảo rắng sẽ kể cho mọi người nghe chuyện hôm tôi sờ mó nó. Tôi cười như muốn thách nó, tôi biết nó không dám đâu bởi nhờ có tôi mà nó ở trong cái nhà này, gia đình nó mang ơn còn không hết thì làm sao mà nói ra chứ vả lại nói ra người chịu thiệt không phải là tôi. Nó biết nó không thể dọa dẫm tôi được, nó chuyển sang van xin, tôi nói với nó chuyện này để tôi tính đã, tôi bảo nó hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nhìn bộ ngực phập phồng theo hơi thở mà tôi không chịu được, qua ngọn đèn tôi thấy thấp thoáng cái nhũ hoa của nó, tôi được thế cho tay sờ cái bộ ngực của em qua lớp áo, em chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám phản ứng với tôi, em luôn bảo với tôi rằng đừng mà, em không thích như thế đâu. Bây giờ tôi chả quan tâm gì tới lời nói nó cả, tôi định cho tay vào sờ thì đúng lúc ấy thì mẹ tôi đi ra chỗ tôi, thực ra mẹ tôi đi vệ sinh sẵn tiện xem tôi học bài như thế nào. Chắc mẹ thấy tôi với C nên nghĩ rằng con C đang hỏi bài tôi nên không quấy rầy chúng tôi. Con C quay lại bàn học rồi đi ngủ. Tôi cũng mất hứng nên cũng đi ngủ luôn.
Thực ra đọc cuốn nhật kí ấy tôi mới hiểu hết cuộc sống gia đình em. Nhìn vẻ bình thường chú tôi có vẻ hiền và có phần thiếu hiểu biết nhưng có tính gia trưởng và hay nhậu nhẹt trong xóm, mỗi lần xỉn chú tôi thường phung phí tiền bạc mặc dù kinh tế gia đình rất khó khăn. Mấy lần thím tôi góp ý đều bị chú tôi cắt phăng nên chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám nói ra ngoài. Chỉ cần có rượu là chú tôi thay đổi hoàn toàn từ một người nông dân thật thà chất phát thành một con ma men. Tôi ngủ đi với những tính toán trong đầu, tôi thiếp đi trong những suy nghĩ ấy.
Mấy ngày sau tôi lên trường cấp 3 ở huyện ( tôi học trường chuyên còn trường này là trường cấp 3 của huyện nơi em Tr học ) diễn văn nghệ, tôi gặp lại phần lớn anh em hồi cấp 2 ( thực ra hồi cấp 2 lớp tôi có 10 nam nhưng đến 35 nữ ). Gặp thằng Nam đi với con nào ấy cả lũ ra hỏi, nó không ngần ngại khi giới thiệu là người yêu nó, hai đứa bắt đầu được một tháng rồi. Con bé ấy nhỏ hơn chúng tôi 1 tuổi, nói chung là khá xinh xắn, nghe anh em nói hai đứa hay hoạt động văn nghệ chung nên thành ra quen nhau rồi mến nhau luôn. Tôi ganh tị với tình yêu của nó, vì học giỏi nhất trong đám bạn cấp 2 cộng với mồn mép cũng nhanh nên anh em giao tôi trọng trách là giới thiệu em nó về đội hình này. Thực ra hồi cấp 2 chúng tôi lập ra cái hội 10 thằng con trai này, thằng Nam là người đầu tiên công khai người yêu với anh em. Tôi không quá quan tâm đến con bé đó, nhưng nhìn hai đứa nó hạnh phúc vui vẻ với nhau mà tôi không thể không ghen tị. Tôi quyết định sẽ tỏ tình với em Yến để một dịp nào đó tôi sẽ tỏ tình với em nó.
Được sự hậu thuẫn của anh em cấp 2, bọn nó cung cấp cho tôi những lời hoa mĩ những lời có cánh để viết một lá thư ngắn đầy cảm xúc nhất. Trong nhóm có 3 đứa học chung trường, nên bọn nó biết em Yến ( bí thư mà rất năng nổ cộng với tài ăn nói có duyên nên không thể lọt khỏi mắt tụi nó). Tụi nó bảo tôi kể tình hình hai đứa và bảo rằng 100% em Yến thích tôi rồi. Tôi nghe mà mát cả ruột và càng có thêm tự tin để gởi lá thư ấy. Ngày hôm sau tôi kẹp lá thư ấy vào quyển tập của em và nhận được lời từ chối của Yến. Có lẽ không ai hiểu được tôi hi vọng vào mối tình đẹp này như thế nào và chắc không ai hiểu tôi được sự thất vọng, nỗi buồn chán trong tôi như thế nào. Trước mặt đám bạn tôi luôn cố tỏ ra một con người vui vẻ lạc quan nhưng tôi không thể giấu nỗi buồn ấy trước đám bạn. Iôi vẫn luôn miệng rằng “ tụi bây yên tâm đi tao không sao đâu, thực ra tao cũng không có tình cảm nhiều với con đó đâu, tỏ tình cho vui thôi, có bồ thì tốt không thì thôi”, nhìn những nụ cười giả tạo cố che đi nỗi trống trải trong lòng, tụi nó không nói ra nhưng đều biết rằng tôi đang rất đau, một nỗi đau khó mà diễn tả thành lời, tôi hi vọng nhiều bao nhiêu để rồi thất vọng bấy nhiêu. Tôi nhớ có một lần đang đi hái dừa với tụi nó, một thằng vô tình hỏi lại tình hình tôi với Yến, tôi đáp lại vẫn câu nói đó, vẫn nụ cười đó. Một thằng trong nhóm nói rằng: “ D, mày không cần thiết phải giấu mọi người ở đâu, không ai nói gì đâu có điều gì buồn bực cứ nói ra đi”. Nghe câu này mà môi tôi như mếu, tôi run lên từng tiếng, những dòng nước mắt muốn tuôn ra ngoài. Tôi cố ngăn lại giọt nước mắt rơi, tụi nó không nói gì cả, nó cũng không muốn làm tôi bối rối hơn nữa để khỏi ai nói rằng: “ con trai lớn rồi mà còn khóc”. 
Tôi bắt đầu vùi đầu vào những trò vô bổ, game online, sex, thuốc lá. Trên trường tôi không hề bỏ học bữa nào nhưng tôi thường xuyên bỏ học thêm thậm chí còn bịa ra thêm một số buổi học để đi và còn lấy trộm tiền để đi đánh điện tử nữa. Có khi bố tôi cho 30k để đó xăng thì tôi chỉ đổ ít hơn số tiền ấy còn lại thì mua thuốc hút. Thực ra hút điếu thuốc ấy tôi cũng khó chịu lắm chứ, cái cảm giác đắng trong họng không thể nào diễn tả được nhưng vẫn cố để chứng tỏ mình là người lớn, mình là một người trưởng thành. Bạn bè tôi cũng nhắc nhở tôi chuyện này bởi chúng hiểu sức học của tôi, niềm hi vọng của bố mẹ , dòng họ và cả danh dự nữa. Tôi có điều kiện để học tập nhưng không cố gắng, bao nhiêu người mơ có điều kiện học tập như tôi. Tôi nhận ra mình càng ngày mê tốc độ, khi ngồi trên xe tôi luôn chạy hết ga ( cũng chỉ khoảng 60km/h ) và cũng may mắn cho tôi là chưa một lần bị té ngã dù nhiều lúc tôi không thể làm chủ tốc độ. Nhưng một đêm, tôi đi chậm nhưng do trời tối nên tôi va với một đứa con gái, tuy tối nhưng tôi vẫn nhận ra là con bé em nhỏ hơn 2 tôi 2 tuổi học chung trường cấp 2 và hiện giờ tôi với nó học chung trường với nhau. Tôi nhận ra nó, bình thường đi nhanh không có chuyện gì hôm nay nổi hứng đi chậm thì lại xảy ra chuyện ( thực ra là do thằng bạn tôi đi xe đạp thôi ). Tôi hơi hốt hoảng tôi với thằng bạn đỡ nó dậy và hỏi thăm thử nó có bị sao hay không, nhìn nó thì cũng không bị gì nghiêm trọng cả bởi tôi thấy chỉ bị trầy đầu gối, nó nhăn nhó bảo chỉ bị đau tay. Mọi người xung quanh bảo nó bị gãy tay tôi lo quá, tôi không biết làm sao để giấu bố tôi đây, bởi mọi người ai chả biết tôi con ông thầy D với lại nó bị gãy tay thì lấy đâu ra tiền mà lo cho nó. Đánh liều tôi mượn điện thoại gọi về cho mẹ tôi báo tin. Nghe đến mấy chứ “ tai nạn giao thông thôi” mà mẹ tôi đã khóc ầm lên ( thực ra tôi không dám gọi với bố mà chỉ dám gọi cho mẹ tôi ). Bố tôi nghe thấy vội giật điện thoại từ mẹ tôi, ông hỏi tôi “ mày bị ở đâu có bị làm sao không”, giọng bố tôi vồ vập. “ Dạ không sao bố ạ, con thì không sao, con lỡ tông con bé Ng học trò cũ của ba ” tôi đáp lí nhí. “ Mẹ, đi đứng không cẩn thận là thế đó”, bố quát tôi qua điện thoại. Tôi biết bố sẽ quát tôi bởi bố tôi rất nóng tính và nghiêm khắc. 
Nhìn ánh đèn xe và đèn xi nhan quen thuộc, chiếc xe dream rẽ trái, bố mẹ tôi đã tới. Bố tôi lại gần tôi và đánh tôi một bạt tai trời giáng, còn mẹ tôi lại xem bé Ng như thế nào. Cái bạt tai ấy làm tôi lạng choạng đứng không vững, một người chạy vào can bố tôi “ thôi, thầy đừng đánh cháu nữa, dù sao cũng chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà, đừng đánh nó nữa”. Mẹ tôi cũng chen ngang vào: “thôi anh D, chở con bé Ng đi xuống bệnh viện trước đã”. Môi tôi run bần bật như muốn khóc, tôi lại cố cản những dòng nước mắt. Tôi rất giận cái nóng tính của bố tôi thực ra trong chuyện này không hẳn tôi sai, tôi đã đi chậm, đèn xe cũng bình thường, còn Ng thì vừa đi vừa giỡn lại cưỡi xe từ trong ngõ tối mù chạy ra mà không quan sát ( Ng đang giỡn với đám bạn đi học chung về ). Dường như trong người tôi đang rất nóng nảy, tôi bực bội bao nhiêu ngày qua bị Y từ chối, những điếu thuốc, những câu chửi trên gameonline làm tôi trở nên lầm lì hơn. 
Tôi bất mãn định dựng cây xe máy về, bố tôi bảo: “mày gởi chiếc xe máy lại và cởi xe đạp này về, về nhà đi rồi lát tao sẽ nói chuyện với mày”. Tôi dắt chiếc xe đạp về mà không thèm nói một lời. Tôi rất bất mãn với cơn nóng tính của bố khi không giữ thể diện của tôi trước đám đông. Tôi khóc, tôi không thể nhịn được, bố chưa hiểu đầu đuôi gì cả mà đã quát mắng tôi. Về đến nhà hai đứa em tôi vội chạy ra hỏi han tôi có bị làm sao không, con bé Ng như thế nào. Tôi quát chúng và bảo chúng vô nhà lo học hành đi đừng vô duyên như thế. Tôi nhờ con em gái tôi gọi điện thoại hỏi thử bé Ng như thế nào, má tôi bảo, không sao đâu chỉ bị trật khớp nhẹ thôi. Tôi nghe mà lòng nhẹ hẳn, tôi chuẩn bị những câu nói để chút nữa thi phần hùng biện với ông già khó tính của tôi. 10h đêm bố mẹ tôi mới về tới nhà, khuôn mặt bố tôi rất khó chịu với tôi, bố tôi bảo phải chở con bé Ng về nhà và xin lỗi bố mẹ nó. Chắc vì nể bố tôi nên họ cũng vui vẻ bỏ qua, dù sao thì bố tôi cũng bớt nóng nảy hơn rồi. Bố tôi gọi tôi ra nói chuyện, không có cái roi nào cả, có lẽ bố tôi cũng biết đấu đuôi câu chuyện chứ không như bố tôi nghĩ, tôi bây giờ chỉ cuối dầu dạ với vâng. Bố tôi bảo từ tối mai là đi học bằng xe đạp. Tôi vội phân trần bởi nếu đi xe đạp mà đi 8 cây số thì lấy sức đâu mà học hành gì nữa. Mẹ tôi cũng nói đỡ vài lời và bố tôi cũng đồng ý cho tôi đi xe máy tất nhiên là phải cẩn thận hơn nữa.
Nằm nghĩ lại tôi cảm giác đây là lần đâu tiên bố tôi nhẹ nhàng đến thế, tôi càng cảm thấy yêu bố tôi hơn ông ấy là người tuyệt vời nhất với tôi.

gaixinh vuto

Xem gaixinh vuto hay nhat 2014

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..