Gaixinh vuto

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

gaixinh vuto

Lan nhìn Hoàng, hôn em đi .. Hoàng cúi xuống hôn, Lan ưỡn người lên đón nhận, Hoàng nút lưỡi thật cừ khôi, bàn tay xoa nhẹ đầu vú Lan dưới làn vải áo, Lan oằn oại, kêu rên “aaannnnhhh …..ơơơơi . .i, khi Hoàng bắt đầu cởi hàng cúc áo thì Lan cố xô tay chàng ra , “đưưừnng aaannhh”, Hoàng biết con mồi đã mê mẩn nên cứ tiếp tục, chàng lòn tay về phía sau tháo bung nịt vú, đôi vú căng tròn trắng ngà hiện ra trước mắt, đầu vú đỏ hồng, Hoàng cúi xuống bú, Lan oằn oại, rên xiết vì khoái lạc, tiếng rên d ! 891;n dập như người hụt hơi

Miệng bú vú tay Hoàng xoa nắn cặp vú căng phồng rồi từ từ lần xuống dưới, thọc tay vào trong xì líp Hoàng móc *** nhè nhẹ rồi mân mê hột le, hột le của Lan nở phồng dưới bàn tay điệu nghệ, Hoàng tụt chiếc quần lót nhẹ nhàng dặt dưới chân giường, lúc này Lan nứng *** quá nên không còn phản đối “lấy lệ”

Hoàng vạch mép *** đứa con gái, lách lưỡi vào giữa khe rồi đưa lưỡi ngoáy vào trong âm hộ, Lan co giật, ưỡn *** lên vì sướng, miệng kêu lảm nhảm những tiếng vô nghĩa, dến khi Hoàng liếm ngược lên đầu hột le, rà lên rà xuống thì hột le hồng mọng căng phồng lòi lên như sắp sửa rớt ra ngoài, Lan thì nẩy *** lên từng chập miệng kêu lảm nhảm, nước *** chảy dàn dụa ra mép

Nhìn hột le hồng mọng, với kinh nghiệm của người đàn ông từng trải, Hoàng biết Lan còn trinh, ý nghĩ được phá trinh sau thời gian dài chưa được hưởng làm chàng đê mê, con cặc đã căng cứng nay càng căng và to hơn 

Không biết ai bảo nhất lưỡi nhì râu, sai mẹ nó rồi, Hoàng cạ bộ râu kẽm vào hột le rà rà từ dưới lên trên, Lan nẩy người lên từng chập, em sướng quá anh ơi, Hoàng cười nhẹ, em có nghe ai nói nứng *** chưa, như tìm ra chân lý Lan kêu lạc giọng, nứng *** quá anh ơi, nứứứứ ..n.n..ng..g.. nứứứứ ..n..n..g lồồô …n…

Hoàng tự nhủ, phải hành em này chết lên chết xuống trước khi hưởng trinh tiết mới đã, bao nhiêu ngón nghề chàng đem rat hi thố hết, 15 phút sau Lan rũ ra như dẻ rách, thở không ra hơi nứứứng ……lồồồn, Lan thều thào rồi lịm đi, Hoàng cũng thấm mệt dù cặc đang căng cứng, chàng nghĩ ngủ một giấc cho khoẻ rồi phá trinh cho em chết mẹ luôn !!!

Hoàng chợt thức giấc, có vật gì mềm ấm với hai quả bưởi trườn lên người chàng, thấy chàng hé mắt Lan tấn công liền, nút lưỡi nhau mào đầu xong Hoàng bắt đầu bú vú, người Lan lại run rẩy rồi biết đường đi nước bbước nàng nằm ngửa ra, đôi vú ưỡn cao, bú vú và vầy vò một chút Hoàng đốt giai đoạn, Lan đã chờ sẵn, *** nàng ưỡn lên, mở tênh hênh chờ đợi, Hoàng bú liếm, đưa râu đi tuyệt chiêu, Lan nẩy *** lên từng chập, bao nhiêu danh từ tục! tìu mới học nàng xử dụng tối đa, kêu đến hụt hơi

gaixinh vuto

gaixinh vuto la gi ?

Truyện này mình viết chơi cho vui, nội dung là viết tiếp phần của phần vắng chồng cũ(bộ nguyên gốc đầu tiên, có 7 chương) nhưng viết theo kiểu song song. Nghĩa là ở đây nhân vật chính không phải là Hà Anh mà là Phong, chồng Hà Anh. Mình nói trước là ý tưởng,cách hành văn hay bất kì cái gì mà các bạn đọc trong này mà cảm thấy quen thuộc là điều hết sức bình thường,mình không sáng tác, mình lấy bên này một ít, chắp bên kia một ít(mình chôm từ rất nhiều nguồn khác nhau, nhưng không phải từ những truyện sex khác, chỉ chôm các cảnh sex của truyện khác mà thôi), mình chỉ thêm phần kết nối giữa các phần mình trộm về để cho nó liền mạch mà thôi.Mà tiết tấu của truyện này rất chậm, và các cảnh về sex thì mình nghĩ là khá tệ, nhưng nếu bạn nào thích truyện có tình tiết, có nội dung, tâm lý tình cảm của nhân vật hợp lý thì các bạn có thể đọc cho vui.Truyện này sẽ không có swing, cũng không có những tình huống ngoại tình một cách công khai, tất cả đều lén lút, không có cưỡng hiếp, và nhất là không có chuyện nhân vật nữ có quan hệ sex với qúa nhiều nhân vật nam nào. Điều quan trọng là viết chơi,giúp các bác giải trí, mà mình viết dở quá thì cũng chửi nhẹ nhàng thôi nhé, vì mình viết thế này mình cũng có được cho tiền đâu, muốn chia sẻ cho anh em có truyện đọc thôi.Hoho, sex một cách lành mạnh và hợp pháp.

Chap 1: kích thích đầu tiên 
Trở lại thời điểm cách 1 năm Phong(chồng Hà Anh) về nước.
Hôm nay Phong ra sân bay để đón bố mẹ vợ, chẳng là tháng trước Hà Anh đã nói với Phong về chuyến đi Châu Âu du lịch của bố mẹ vợ để cho Phong chuẩn bị.
Đến sân bay từ sớm, Phong đợi gần 1 tiếng đồng hồ thì cũng thấy bố mẹ vợ.Bố vợ,ông Quang ,hai bên tóc mai cũng đã hơi hoa râm, có điều nhìn qua vẫn có vẻ rất hoạt bát, ăn mặc cũng rất khéo léo, lịch sự, không hổ là một doanh nhân thành công. Bên cạnh ông là một người phụ nữ trung niên nhưng rất xinh đẹp, ăn mặc cũng rất hợp với vóc dáng, trong sự ung dung cao quý có xen lẫn chút đoan trang tao nhã.
- “Bố, mẹ, con Phong đây”. Phong gọi to khi trông thấy bố mẹ vợ mình.Sau một hồi ngơ ngác thì ông bà cũng nhìn thấy Phong.
- “Phong đấy ah,con đợi lâu chưa”, bà Loan đon đả trả lời, giọng bà có vẻ thoáng mệt sau một chuyến bay dài.
- “Cũng không lâu ah, bố mẹ đưa hành lý cho con rồi ra xe, bố mẹ về nhà nghĩ cho đỡ mệt ”
- “uhm,về nhanh thôi,bố mẹ mệt lắm rồi”.
Bố Hà Anh, ông Quang sắp 55 tuổi, đang làm tổng giám đốc của một công ty lớn, còn bà Loan thì sắp 50. Bà Loan lấy ông khi 19 tuổi, một năm sau thì có Hà Anh. Hồi xưa bà làm y tá nhưng đã nghĩ việc từ lâu để chăm sóc chồng con khi chức vụ của ông ngày càng cao. Cả hai ông bà còn khá trẻ so với tuổi của mình vì có điều kiện chăm sóc sức khỏe tốt với tập thể dục thể thao đều đặn. Đợt sang châu Âu này là đi thăm bạn bè với người thân, ông Quang có 2 người em trai ruột sống ở đây.

Trên xe ô tô.
- “Bố mẹ qua đây định ở chơi bao lâu”.
- “Oh,bố mẹ định ở đây khoảng 1 tuần để gặp gỡ bạn bè cũ,sau đó thì về thành phố A để thăm gia đình 2 chú, nếu có thời gian thì sẽ trở lại đây 1 tuần để đi đâu đó”
- “Vâng,thế con sẽ làm tài xế cho bố mẹ trong 1 tuần này, hiện tại con cũng rảnh, bài vở không nhiều”.
- “Thế thì tốt quá,nhưng không làm phiền việc học của con chứ”
- “Không sao đâu mẹ ah”.
- “Thế thì tối mai con rảnh thì đi với bố mẹ, ngày mai bạn bè người việt bên này có tổ chức một buổi tiệc họp mặt”
- “Vâng, bố mẹ về nghỉ cho khỏe,tối mai con chở bố mẹ đi”.
Xe chạy khoảng 30 phút thì từ ngoại ô vào đến nhà của Phong. Phong đi học bên này,vì gia đình có điều kiện nên thuê một căn nhà có 2 tầng, tiện nghi đầy đủ cả. Sau khi về đến nhà thì Phong thu dọn cho bố mẹ vợ ở phòng ngủ phía trên lầu 2. Sau khi ăn uống xong thì ông Quang và vợ lên lầu nghỉ ngơi. Vì bay một chuyến bay dài,dù có ngồi khoang dành cho doanh nhân đi nữa thì ông Quang cũng cảm thấy mệt mỏi, với lại cộng với việc thường xuyên đi công tác ở nước ngoài nên ông khá thoải mái với việc thay đổi múi giờ nên đi vào giấc ngủ rất nhanh. Còn bà Loan không được như ông chồng, sau một hồi thao thức cũng không ngủ được. Bà nằm trằn trọc trên giường vì không quen với múi giờ, nằm ngủ hoài không được bà cũng buồn chán, cũng cảm thấy khát, bà ngồi dậy đi xuống bếp để kiếm gì uống. Đi qua phòng Phong thì thấy còn sáng đèn, cửa chỉ khép hờ, bà Loan nhìn vào thì thấy Phong đang cắm đầu làm việc bên máy vi tính. Bà Loan nghĩ thầm”con Hà Anh thật may mắn,lấy được người chồng vừa đẹp trai vừa giỏi giang”, bà vui mừng thay cho con gái mình. Xuống bếp,bà mở tủ lạnh để kiếm nước uống,không cẩn thận bà va phải vật gì đó làm nó rớt xuống sàn, tạo nên tiếng ồn trong màn đêm yên ắng. Phong đang ngồi làm việc thì nghe thấy âm thanh lạ, anh ngồi dậy để xuống bếp thì thấy mẹ vợ mình đang lúi húi mở tủ lạnh.
- “Mẹ đang tìm gì đó, có cần con giúp không”
- “Phong ah,con chưa ngủ sao? Mẹ không ngủ được nên xuống uống nước thôi”
- “mẹ uống gì ah, uống bia cho mát nhé”
- “uhm,cũng được”
Sau khi lấy bia xong, hai người bước vào phòng khách nhỏ bên trong, mặt đối mặt ngồi xuống ghế sofa.
- “Con đi học bên này 1 năm rồi, đã quen với việc xa nhà chưa” bà Loan uống một ngụm bia mát lạnh,sau đó quan tâm hỏi han anh con rể.
Phong uống một ngụm bia sau đó tính trả lời, vừa định nói ra câu gì đó, anh không cẩn thận nhìn thấy bà mẹ vợ hớ hênh lộ hàng. Vì đang là ban đêm và đang ở nhà nên bà Loan mặc bộ đầm ngủ, bộ đầm ngủ này rất dài che cả xuống dưới bắp chân, nhưng đó là lúc đứng lên, bây giờ bà Loan ngồi trên ghế sofa, còn gác chân lên ghế, vừa đúng vào góc độ của Phong, chiếc quần lót màu tím có thêu hoa văn của bà mẹ vợ đập vào mắt anh. Có trời cao chứng giám, anh không cố ý nhìm trộm đâu nhé. Đây là lần đầu tiên Phong rơi vào hoàn cảnh này, nhìn thấy phụ nữ lộ hàng hơn nữa là bà mẹ vợ,nên Phong cảm giác hơi ngại ngùng, đồng thời lại có vẻ gì đó khoan khoái. Trước nay đến giờ Phong là người yêu vợ thương con,lại đam vê công việc nên không gái gú bên ngoài gì. Huống hồ đã xa vợ 1 năm mặc dù nhiều lúc muốn đi xả nhu cầu nhưng vì yêu vợ lại sợ mắc bệnh vào thân nên anh còn chần chừ chưa đi thử, nay rơi vào hoàn cảnh này thì làm sao thằng nhỏ của Phong không ngốc đầu lên được chứ.
- “Phong, con bị gì vậy...con..., thằng này...” 
Bà Loan phát hiện ánh mắt của con rể hơi lạ lạ, còn tưởng nó không được khỏe, nhưng khi nhìn kĩ lại cô phát hiện ra lí do khiến Phong có thần sắc dị thường, thì ra mình đã hớ hênh lộ hàng.Bà Loan xấu hổ đến nỗi đỏ ửng cả khuôn mặt, vội đưa chân xuống dùng tay giữ lấy chiếc đầm ngủ, nhưng hành động này càng làm Phong thấy khó xử, thậm chí muốn mau chóng rời khỏi, chỉ là không giải thích được tại sao, trong lòng anh lại dấy lên một nỗi mong chờ muốn được nhìn thêm một chút nữa... 
- “Phong, con...con...” 
Bà Loan thẹn quá hóa giận khi nhìn thấy Phong cứ chúi mắt nhìn vào chỗ đó của mình, bà muốn trách mắng Phong một trận, nhưng vừa định nói ra chợt ý thức được mình nên trách mắng nó như thế nào đây,chuyện tế nhị như thế này, nói ra thì bà thêm xấu hổ. Hơn nữa Bà Loan hiểu lỗi lầm không thuộc về Phong, lỗi thuộc về mình vô ý mới phải. Phong là đàn ông đang thời kì trai trẻ lại xa vợ lâu ngày thế mà mình lại quá hớ hênh, đi gác chân lên trước mặt con rể. Bà Loan là người từng trải, bà hiểu rõ hành vi này khích thích không nhỏ đối với đàn ông.
- “Mẹ, con xin lỗi...” Phong lên tiếng để phá vỡ tình cảnh xấu hổ này. 
- “Xin lỗi cái gì chứ, có chuyện gì đâu chứ , nói lung tung gì thế...” bà Loan vờ đánh trống lảnh để cho trôi qua chuyện này. Bà Loan mỉm cười dịa dàng từ tốn nói:
- “Thời gian không còn sớm nữa, con cũng đi nghỉ sớm đi.” “Ây da!”
Bà Loan vừa mới đứng dậy, không biết có phải là vì quá căng thẳng nên mất thăng bằng, vấp chân muốn ngã xuống đất. Phong phản ứng nhanh nhạy, vội nhảy phốc một cái xông qua đó đỡ lấy Bà Loan sắp ngã, ai ngờ Bà Loan thấy Phong lao tới càng hỗn loạn hơn, trong lúc lúng túng ngã thẳng vào lòng của hắn, trong tích tắc một cơ thể mềm mại lọt vào vòng tay hắn, một mùi hương quyến rũ của đàn bà xông lên mũi. Điều khiến người ta đỏ mặt khó xử hơn nữa là Phong cảm giác được dưới lớp váy ngủ của bà mẹ vợ Bà Loan không mặc áo lót, hắn có thể cảm nhận hai bầu ngực căng tròn và nóng hổi khi Bà Loan tựa vào hắn. Tay Phong đang đặt trên mông bà Loan, anh có cảm giác đang sờ vào một cái gì đó thật mềm,không kiềm chế được anh bóp một cái rồi xoa nó. 
- “Ah, Phong, mẹ không sao, mau buông mẹ ra...” .Người bà Loan như bị điện giật khi Phong xoa tay và bóp mông bà, *** đã ươn ướt vì bị kích thích. Thật ra tâm trạng lúc này của Bà Loan còn căng thẳng hơn Phong, bà không những nhịp tim đập nhanh từng hồi, hơn nữa còn xấu hổ muốn kiếm cái lỗ chui xuống, bà đang nghĩ không biết sau khi liên tiếp xảy ra những việc tối nay, Phong có thay đổi cách nhìn về bà mẹ vợ này không. 
Phong vội buông bà Loan ra, lắp bắp nói nhanh: 
- “Con...con về phòng đi nghỉ trước đây.”
- “Ờ!” 
Bà Loan vội ừ hử một tiếng, hai bàn tay che lấy khuôn mặt nóng bừng bừng, chạy nhanh về phòng của mình, may mà ông Quang đã ngủ, không nhìn thấy khuông mặt đỏ bừng bối rối của bà lúc này . Rất lâu sau đó, nhịp tim đập thình thịch của bà Loan mới trở lại bình thường, bà nhìn vào khuôn mặt ửng đỏ của mình trong gương trang điểm, trong lòng tự oán trách, tự nhủ sau này sẽ cẩn thận hơn, tuyệt đối không để những chuyện như đêm nay xảy ra thêm một lần nữa, dù chỉ là ngoài ý muốn, ngộ nhỡ bị Phong hiểu lầm là mình cố ý quyến rũ thế thì rắc rối to đây.Bà Loan cảm thấy những việc này là chuyện xấu hổ nhất của cả đời bà, mẹ vợ và con rể tiếp xúc thân mật với nhau, nếu người khác biết được thì bà chỉ có chết mới thoát khỏi sự nhục nhã này. Nhưng bà cũng nghĩ lại giây phút kích thích khi Phong ôm bà vào lòng, mùi cơ thể đầy nam tính của Phong khiến bà rạo rực, cả ánh mắt nhuộm đầy tình dục khi Phong nhìn vào chỗ đó của bà, đôi tay rắn chắc, và cái xoa của Phong. Miệng bà Loan rên rỉ, bà đã không tự chủ được mà cho tay vào *** của mình để kích thích nó, tay còn lại đưa lên ngực mình. Càng nghĩ về giây phút tiêu hồn đó tay bà càng hoạt động nhanh hơn, nước trong *** bà cũng ra nhiều hơn. Bỗng có tiếng trở mình của ông Quang, bà giật mình như vừa ăn vụng bị ông Quang bắt gặp, cũng chính lúc này *** bà Loan đã không còn kiềm chế được nữa, bà nằm gục xuống bàn trang điểm miệng vẫn còn rên rỉ sau khi cơn cực khoái qua đi. Nằm nghỉ trong chốc lát bà đi vào phòng tắm để rửa sạch cơ thể và thay áo ngủ. Bà lên giường nằm với chồng, nhìn qua ông chồng, bà thở dài ngao ngán. Ông Quang đã cao tuổi nên đã qua thời kì sung sức, lại đi công tác thường xuyên, khiến cơ thể hừng hực như lửa đói của bà luôn rơi vào tình trạng thiếu thốn. Bà lại là một người phụ nữ truyền thống, đâu phải người phụ nữ nào cũng ngoại tình khi thiếu thốn,thực tế bà chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Nhưng qua chuyện hôm nay, có sẽ cuộc đời bà sẽ bước sang một trang mới, mà chính bà cũng không biết. Bà Loan nằm ngủ với tâm trạng phức tạp, bà nhớ đến chồng,nhớ đến Hà Anh, nhưng những hình ảnh của Phong dần dần lấp đầy tâm trí của bà, bà đi vào giấc ngủ với nụ cười trên khóe môi.

gaixinh vuto

Cô biết cô đã không thắng nổi chính bản thân mình, cô biết là cô làm như vậy là có lỗi với chồng cô lắm. Không cô cũng không thể không thừa nhận cái cảm giác thoả thuê sung sướng khi bản năng đàn bà của cô được thoả mãn. Cô đành phải tự bào chữa cho mình là mình làm như vậy chỉ đơn thuần là bản năng thôi, chẳng qua là một cách giải toả sự căng thẳng, cô vẫn thương yêu chồng con, vẫn hết lòng với gia đình, với lại thà rằng cô như vậy còn hơn là cô cặp bồ ngoại tình thực sự với ai đó. Hơn nữa chắc gì ở bên kia chồng cô giữ được trọn vẹn với cô, đàn ông mà. Sau lần đó khoảng hơn một tuần, mặc dù vẫn chưa hết cảm giác dằn vặt có lỗi với chồng, nhưng Hà Anh lại bồn chồn cảm giác ham muốn. Không biết phải làm thế nào cả, cứ định hỏi cô bạn để nhờ bố trí cho gặp cậu bé hôm trước thì sự xấu hổ lại làm cho cô không sao cất lên lời. May mà Loan có thừa sự nhạy cảm để hiểu cô bạn thân của mình. Cô ta mỉm cười chủ động hỏi Hà Anh là có cần cô gọi giúp cho Thắng không. Hà Anh chỉ còn biết ngượng nghịu gật đầu khe khẽ và không sao dấu được bộ mặt trái soan xinh đẹp ửng hồng lên

gaixinh vuto

Xem gaixinh vuto hay nhat 2014

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

[X] Close.