Game hon nhau trong lop hoc

Chẳng có gì có thể che giấu cho được, phải công nhận rằng đêm nay chị cảm giác tâm hồn mình quả thật là nhẹ nhàng, vui vẻ, thoải mái ; tối trước giữa chị và nó dẫu sao vẫn còn lời qua tiếng lại, vẫn còn có sự phản đối cự tuyệt cho dẫu là hình thức chiếu lệ nhưng đêm nay, tuyệt nhiên tất cả chỉ là sự yên lặng hiến dâng chờ đợi cùng với sự trao tặng trinh nguyên. Dù đã là vợ chồng một lần rồi nhưng do còn ngây thơ thiếu kinh nghiệm cho nên thằng em trai vẫn chưa làm cho chị mình trở thành đàn bà do đó đêm nay chị tự nguyện với lòng là chị trước sau gì thì chị cũng sẽ trân trọng trao cho em mình trinh tiết của chị ; mới chỉ nghĩ đến đó thôi là mặt chị đã ửng đỏ lên như gấc chín chứ đừng nói chi là đến giây phút đó…Vợ chồng ông Thân bà Phụng ở dưới Phước Hải đang chìm trong giấc ngủ say sưa tại nhà và cho dù có thức đi chăng nữa thì hai ông bà không thể nào ngờ được rằng hai đứa con của họ-cô chiêu cậu ấm ở tận Bà Rịa đã một lần trở thành vợ chồng của nhau giờ đây lại tiếp tục yêu đương, ân ái cùng nhau trong đêm mưa dầm tầm tã kéo dài triền miên tưởng chừng như là thiên thu bất tận không bao giờ dứt. Rõ ràng hai ông bà có làm chuyện gì ác đâu mà ông trời sao lại trừng phạt họ bằng cách đọa đày hai đứa con họ vào vòng tình ái loạn luân tội lỗi nhục dục để làm gì cho thêm sầu khổ, bi lụy, đau thương? Cũng do họ một phần lớn là tại sao lại cho con cái sống cách ly ra khỏi vòng kiểm soát của bố mẹ quá sớm lại kéo dài sáu năm trời như vậy thì thử hỏi làm gì mà chúng không vướng vào lưới tình loạn luân tội lỗi cho được? Âu cũng là phần số ông trời đã tiên định cho hai chị em là phải như thế, như thế không thể nào làm khác đi được cho nên đành lòng chấp nhận hoàn cảnh éo le vốn an bày chẳng khác gì đinh đóng cột, ván đóng thuyền,….giờ đây chỉ là chị Nam và thằng Đại hai chị em biết được rồi, đừng để cho hai vợ chồng họ biết được câu chuyện đau lòng này chi cho thêm tủi thêm nhục. Lúc bấy giờ, hai bàn tay khù khờ hãy còn ngáo ộp của thằng em đang bắt đầu mày mò, sờ soạng từ từ tháo cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải bông xanh chị gái nó đang mặc ; hết hột nút thứ nhất, hột nút thứ hai, hột nút thứ ba,…rồi cuối cùng là hột nút thứ năm bung ra làm cho chẳng mấy chốc hai thân áo trước của chị đã bị mở rộng ra hai bên một cách trơ trẽn, phủ phàng. Với khuôn mặt bừng đỏ vì ngượng ngùng do cảm giác đụng chạm xác thịt gái trai, chị nó vừa run rẫy quằn quại vừa nghiêng qua nghiêng lại, lần lượt co rồi duỗi hai cánh tay mình hết tay phải rồi đến tay trái để cho đứa em cởi hai ống tay áo chị ra và rồi sau đó, nó lẳng lặng cầm chiếc áo chị gái nơi bàn tay phải để qua một bên nơi mé trong giường cho chắc ăn khỏi rơi xuống sàn gạch bông. Mặc dù thân thể chị nó đã từng thưởng thức, chiếm đoạt suốt gần một đêm cách đây không lâu nhưng lần này thì nó vẫn không khỏi háo hức, hừng hực khao khát, ham muốn một cách khủng hoảng tột độ ; có thể nói là nó chưa hề chán chê chị nó bất cứ chổ nào và đêm nay, nó dự định sẽ dành rất nhiều thời gian để mà chăm chút khám phá chị kỹ lưỡng, cẩn thận hơn, không hề bỏ sót bất cứ chổ nào. Hai bàn tay nó lần này không còn ngại ngần như lần trước nữa mà đã trở nên có vẻ dạn dĩ, láu lỉnh hơn bởi lẽ mọi đường đi nước bước nó đều thành thạo, tỏ tường ; do dường như quá quen thuộc rồi thì phải thành thử thao tác của nó so với lần đầu tiên có vẻ thành thạo, điêu luyện hơn chăng? Với những cử động mày mò, sờ soạng nơi tấm lưng mềm mại, thon thả của chị, chẳng mấy chốc thì hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú bằng thun voan màu hồng chị gái nó đang mặc đã bung ra khiến cho lớp bảo vệ ngực chị không còn bó sát vào người nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới. Bên ngoài trời tối mịt, thiên nhiên càng lúc càng quằn quại dưới cơn mưa đêm tầm tã triền miên còn bên trong căn nhà hai chị em Nam và Đại, chị gái đang run rẫy trong vòng tay em trai chẳng khác gì tàu lá chuối chao đảo dưới mưa và lúc này đây, bàn tay phải thằng em nhẹ cầm cái áo ngực con chị để qua một bên ở mé trong sát vách tường. 

Đúng như dự định ban đầu, nó hoàn toàn không hề tỏ ra hối hả vội vàng hay hấp tấp chi cả mà trái lại, nó quả thật chậm rãi, từ tốn ; không những thế nó còn tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, tỉ mỉ và trân trọng từng ly từng tý bởi lẽ một điều tất nhiên từ trước đến giờ là nó rất yêu thương, quý trọng chị Hai nó chứ chẳng phải chơi. Khác hẳn với tối trước, chị nó còn dùng dằng dỗi hờn trong cự tuyệt nhưng đêm nay, toàn tâm toàn ý chị đều một mực dâng hiến hoàn toàn cho nó không hề có chuyện chối từ chi cho mất lòng dối dạ thì lẽ nào nó lại đối xử tệ bạc với chị hay chăng? Chỉ vài phút giây mò mẫm sờ soạng của thằng em thôi, chưa chi mà hai bầu vú chị đã săn cứng lên trông thấy chẳng khác gì cặp bưởi vừa chín tới trên cành không ngớt rung động, nhấp nhô nâng lên hạ xuống liên tục theo nhịp thở hổn hển, gấp rút. Bàn tay phải thằng em lúc này cứ mãi miết mày mò, nắn bóp gò ngực trái con chị như là để tìm kiếm một thứ gì đó cho tăng thêm khoái cảm còn khuôn mặt nó thì úp sát vào đồng thời hé miệng ra ngậm nút nhè nhẹ lấy đầu núm vú phải chị mình tựa chừng đứa trẻ sơ sinh đang khát khao tìm bú nguồn sữa mẹ dạt dào biển rộng trời cao. Nếu có người nào đó chỉ được chứng kiến cảnh tượng ân ái, làm tình của hai chị em thôi thì cũng đủ nổi cả da gà khắp cả người chứ đừng nói chi đến chúng là người trong cuộc làm sao mà chịu nổi cảm giác tình yêu rạo rực, nóng bỏng như lò than hồng ngùn ngụt bốc lửa dữ dội ; rõ ràng có thể nói rằng chúng được sinh ra trên cõi đời này chỉ là người tình của nhau chứ không phải gì khác vì bằng chứng hiển nhiên trước mắt : chúng chấp nhận tội lỗi loạn luân với nhau, bất chấp lễ giáo gia phong, bất chấp quan hệ chị em ruột thịt cùng chung một dòng máu không những một lần mà cả đến lần thứ hai. 

game hon nhau trong lop hoc

Mình xúc động vì căn bản ngôi nhà này khá giống với ngôi nhà cũ của mình,chỉ khác mỗi màu sơn sáng hơn và có lót sàn gỗ hầu hết nhà,qua đây cũng kể các tím luôn.

##Nhà cũ của ba mẹ mình xây có 1 trệt và ba lầu(lúc mình học lớp 2 thì chuyển về), có cổng trước, cổng sau(nhưng rất ít mở)sân sau phơi đồ cũng vừa đủ chứ ko rộng lắm.Trong nhà, tầng trệt bao gồm phòng khách ở trên, tới cầu thang lên xuống, rùi phía sau là phòng ăn(bàn ăn,bếp,chỗ rửa tay),1 cái nhà vệ sinh rất bé vì nó nằm dưới cầu thang nền thì kiểu gạch men đen mành dày xuyên suốt chứ ko có kẻ(bao gồm 1 cái bồn rửa mặt nhỏ và 1 cái vòi hoa sen khá lớn đặt khá là sát nhau,vòi nước nhỏ nhưng lại ko có cái bồn cầu nhé), 1 cái phòng nhỏ để máy giặt và 1 cái phòng nhỏ khác để ít đồ cũ và dụng cụ ít SD.Tầng 2 thì là tầng của ba mẹ mình bao gồm: phòng ba mẹ,1 cái phòng nhỏ chỉ đựng vừa 1 cái tủ lớn và dư khoảng cách cho 2 người ngồi là chật, 1 cái WC rất là lớn bao gồm 1 cái bồn tắm rất bự,kế bên là 1 cái vòi hoa sen gắn cứng vào tường, 1 cái bồn rửa tay bên hông cũng bự, 2 cái bồn cầu ngồi bệch và khoảng không trong phòng tắm phải nói là rất nhiều và chưa tận dụng.Tầng 3 là tầng của mình, phòng mình và 1 cái phòng có cái tủ như tầng 2,trong phòng thì chỉ có 1 cái WC và rất bực là trong đó chỉ có 1 cài bồn rửa tay đánh răng mà thôi- mà theo mẹ mình nói là do hùi ở nhà đầu tiên, hùi đó mình mê điện tử băng lắm(cái máy mà cắm băng đứng ak các thím) cứ học xong là chui tọt dô phòng ngồi,chẳng cơm nước,cũng chẳng ra khỏi phòng hoạt động j cả nên khi qua nhà đó 3me mới xây WC dưới tầng 2 cho mình phải chạy lên chạy xuống và những ngày mẹ mình mệt nằm trong phòng thì vẫn được thấy mình chạy lên chạy xuống, hùi đó ngu nên ko biết qúy trọng TG bên mẹ, hì.Tầng 4 nói đúng hơn là cái ban công nhưng có mái che cũng dành cho phơi đồ hay lên hóng mát cũng vui.^^ ##

Mình nằm nghĩ ngợi xíu thì thức dậy đã 9h p.m hơn, lại thấy đói bước xuống nhà thì thấy ba mình ngồi đó hút thuốc, lâu rồi mình không thấy 3 mình hút thuốc, mình đi lại lấy điếu thuốc và dụi,3 mình chỉ cười vì căn bản mẹ mình và mình hùi trước hay làm thế.Ba mình rót trà,nhấp 1 ngụm và nói:

-Dì L là người quen của mẹ, dì là người sg nhưng làm quản lí ks nhỏ của ba mẹ dưới CThơ cũng lâu rồi, hùi mẹ mất dì ấy có lên thăm đó, dì ấy gần 30(mà theo mình sau này biết là sn 85) chưa chồng, hùi trước mẹ con có cưu mang dì và giúp dì nhiều nên bây giờ con quậy cần dạy dỗ và chăm nôm với lại ba cũng sắp ra HN công tác và có lẽ là ở luôn nên dì ấy qua đây, khi nào con xong cấp 3 thì ra ngoải với ba hén.
Mình nghe mà thấy nản, các thím cứ nghĩ kiểu như bị ngta quản lí như cai ngục, chán biết như nào
-Con muốn sống 1 mình, chỉ 1 mình thôi,quen rồi và con muốn bên mẹ_Mình quả quyết nói.
-Nhưng mẹ đồng ý rồi_ba mình ngập ngừng đáp.
-Hả??? Sao..sao mà được._Mình tròn mắt.
-Tối qua,3 mơ thấy mẹ con, mẹ nói hãy làm điều tốt nhứt cho con._Không hiểu mình ăn cái j mà ngu thế ko biết!!! Cứ ba nhắc tới mẹ là mình tin sái cổ, nhưng suy cho cùng ba cũng muốn tốt cho mình thôi.

Vừa dứt lời thì cô L bước vào nhà, trên tay cầm 1 cái bịch(túi) gì đó khá là to nhìn kĩ thì mình biết là đồ ăn, nói chung nhìn nhà cửa thì cũng đâu vào đó vì cả chục người dọn mà ko xong mới ghê.Ăn xong thì ba mình lại đi, mình nói ở lại nhưng ba ko chịu vì cả ngày nay ko ra ks nên giờ phải ra xem sao, mình tự ngẫm mình làm khổ ba nhiều quá, mình đứng lên lại rửa thì tay và lên phòng, vì cơ bản mình ko muốn nói chuyện với ai lúc này, thì nghe thấy:
-Dì tên L, có j cần nhóc hú Dì nghe_ cảm giác đầu tiên là giọng khá trong trẻo,nghe như mấy em tổng đài vinaphone.
Mình sẽ đổi lại gọi là Dì nhé vì cơ bản sau này mình toàn gọi thế.^^Mình chững lại xong lại đi tiếp.Lên phòng soạn đồ đạc thì thấm toát cũng gần 1h sáng, mình học bài qua loa rồi ngủ ấp mặt dưới sàn lúc nào ko hay luôn.Mình nghe thấy tiếng gọi của ai đó:
-D ơi,dzậy con ơi, muộn học rồi con ơi, dzậy nhanh đi con.

Mở mắt ra thì thấy hình ảnh 1 người phụ nữ tóc búi cao, với làn da trắng, gương mặt rất đẹp(ko make up nhé), mang áo len dài tay màu trắng trên áo có cái hình vịt donal, mặc cái váy đen mềm lưng chừng gối ík(lúc đó đang say ke, ai mà nhớ, chỉ nhìn thoáng qua, nhưng sau này thì thấy mặc thường xuyên nên mình mới tả chính xác vậy dc).Mình lờ đờ mở mắt ra, căn bản là chưa muốn dậy ngay vì 2 yếu tố: thứ nhất và cơ bản là mình mở mắt dậy sau khi ngủ thường định thần lại không gian và thời gian, thứ hai là vì mình nằm dưới đất mà Dì lại mặc váy ngồi chân chống chân qùi ngay khoảng đầu của mình nên cơ bản là mình thấy 1 ……nói thẳng ra là cái quần chip màu trắng…

game hon nhau trong lop hoc

game hon nhau trong lop hoc la gi ?

Em bắt đầu van xin anh hay đ*t em đi, hãy làm tình với em đi, kiểu nào cũng đuợc, miễn là cho c*c anh vào trong l*n em, làm em thoả mãn với sự dâm dục của mình. Cuối cùng anh cũng để em được thoả mãn, anh kê con c*c của anh vào gần của mình của em rồi chọc thẳng một phát thật mạnh vào tận trong tử cung của em. “Oạp!”.

Em chưa kịp định thần lại thì anh đã rút ra, để lại trong em một lỗ l*n trong hơ trống hoác. Rồi lại đút ra, đút vào, cứ thể làm cho tử cung em bị chọc những cú rất mạnh, niềm sung sướng thác loạn ngập tràn cả người em. Còn anh, nằm đè lên em, nhưng con mắt của anh thật kinh khủng, nó vằn lên những tia lửa mà người ta chỉ nhìn thấy khi một con đực hiếp dâm một con cái!

game hon nhau trong lop hoc

Nhiều người cảm thấy tư thế đứng, chàng cầm mông nàng và xốc lên hoặc chống dựa vào tường là vô cùng kích thích. Nó tạo cảm giác chàng cực kỳ mạnh mẽ còn nàng thì nhỏ bé, và điều đó sẽ nâng cao những trải nghiệm tình dục. Tuy vậy, tư thế này yêu cầu sức khỏe thể chất và không phải ai cũng có thể thực hiện. Nhưng đối với những người có khả năng, nó sẽ vô cùng tuyệt vời.

game hon nhau trong lop hoc

Xem game hon nhau trong lop hoc hay nhat 2014

Mấy ngày sau đó tôi cảm giác bị mập lên một cách bất thường, hai mi mắt nặng trĩu, toàn thân phù lên. Mẹ tôi đưa tôi đi khám thì phát hiện ra tôi bị “viêm cầu thận cấp”. tôi thấy hơi lo, bác sĩ bảo tôi ở lại bệnh viện để theo dõi còn tôi thì chẳng muốn như thế chút nào tôi cứ nằng nặc về nhà trị bệnh. Khi mới nhập viện họ truyền nước cho tôi, với nhà tôi chẳng có chút kinh nghiệm gì về chuyện bệnh tật nên cũng không để ý, đến khi một người bà con làm trong bệnh viện vào thăm mới thấy bảo y tá dừng ngay việc truyền nước. Cô ấy giải thích, thực ra bệnh viêm cầu thận là hiện tượng dư nước thì làm sao truyền nước vào được. Bố mẹ tôi bị sốc khi thấy trình độ chuyên môn của y tá ở đây.
10 ngày nhập viện với tôi quả là cực hình, cái bệnh viện tỉnh lúc nào cũng ồn ào, hôi hám làm tôi cảm thấy khó chịu trong người. Bác sĩ y tá thì làm việc quan liêu thiếu trách nhiệm. Do tôi có bảo hiểm y tế nên thấy chẳng quan tâm gì nhiều cũng may là có nhiều người quen trong này nên sau đó thấy họ làm việc quan tâm tôi hơn ( chắc cũng có chút đỉnh gì rồi ). Trong quá trình điều trị 10 ngày họ yêu cầu tôi phải nằm im một chỗ, không được cử động mạnh và đặt biệt không được ăn mặn đây mới là điều tôi khó chịu nhất. Không tivi, không internet, không game….. làm sao tôi chịu đựng nổi qua 10 ngày chứ.
Do công việc với lại tôi lớn rồi nên bố mẹ không ở cạnh tôi thường xuyên, còn chuyện cơm nước cũng đã có bà tôi lo ( bà này là dì ruột của mẹ tôi ). Bạn bè của bố mẹ tôi đến thăm tôi rất đông, trong tủ cạnh giường lúc nào cũng đầy ắp sữa, bánh, trái cây… Tôi đếm từng ngày để ra khỏi cái bệnh viện này. Ngày thứ 3, Liễu đến thăm tôi, có lẽ bây giờ Liễu mới biết từ những người bạn của tôi về bệnh tình của tôi. Nhìn dáng dấp của em bước vào phòng mà trong lòng tôi cảm thấy một cảm giác rất lạ, có lẽ đây là lần đầu tiên mà tôi có cảm giác ấy một cảm giác yêu thương em thật sự. Khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi chắc do đạp xe đạp 7,8 cây số để xuống đây. 
Tôi niềm nở để đón chào Liễu:
- Em xuống đây bằng gì vậy
- Thì bằng xe đạp chứ bằng gì nữa, mà sao anh không nói với em biết. – Liễu vừa nói vừa đặt túi trái cây xuống giường.
- Thì có gì đâu mà phải nói em, ai cũng chẳng muốn em phải lo cho anh nhiều.
- Sax, bạn bè mà nói với nhau như thế à, nếu như anh Tùng mà không nói thì em cũng chẳng biết nữa. ( Tùng là thằng bạn hồi cấp 2 của tôi )
- Bạn bè thôi à – Tôi cố trêu em, em đỏ mặt nhưng không trả lời.
- …..
Hôm nay mẹ tôi lại vào bệnh viện thăm tôi như mọi ngày ( mẹ tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa để vào bệnh viện ). Bà bắt cảnh Liễu đang gọt trai cây cho tôi, Liễu nhanh miệng “cháu chào bác”. Có lẽ nhìn thái độ bối rối của tôi và em mẹ tôi cũng đoán được phần nào bởi đơn giản bà là người hiểu tôi nhất và thương tôi nhất. Mẹ đem cơm cho tôi và dẫn Liễu ra ngoài ăn trưa. Tôi thực sự rất lo vì không biết hai người họ nói chuyện gì. 12h trưa tôi thấy mẹ tôi quay trở lại, tôi hỏi mẹ “của Liễu đâu mẹ”, “à, nó về rồi để chiều còn đi học”. Trái với suy nghĩ của tôi khi nghĩ mẹ sẽ hỏi những câu hỏi về Liễu nhưng bà không hỏi gì cả. Tôi không biết phải nên vui hay buồn trong tình huống này. Qua ánh mắt của tôi, bà hiểu tôi đang suy nghĩ cái gì, tôi không biết mẹ sẽ nghĩ tôi như thế nào, sẽ vun đắp cho mối quan hệ hai đứa hay sẽ ngăn cản khi 2 kì thi quan trọng của tôi đang đến gần. Mẹ tôi không muốn xen quá nhiều vào chuyện riêng tư của tôi.
Mấy ngày sau đó, Liễu lại đến thăm tôi và chăm sóc tôi trong bệnh viện, Yến bí thư của lớp đến thăm tôi. Thực ra mấy ngày trước cũng đến rồi nhưng với tư cách là người đứng đầu lớp. Yến vào đúng lúc khi tôi và Liễu đang nắm tay nhau. Tôi bất ngờ không biết giới thiệu sao cả, tôi không muốn yến biết tôi đã có người yêu bởi tôi còn khá nặng tình cảm với Yến. Nhưng tôi không thể không nói ra, tôi đành giới thiệu Liễu bạn gái tôi. Từ trong đôi mắt Yến tôi biết mình không còn một cơ hội nào nữa. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải chấp nhận sự thật phũ phàng ấy. Tôi quyết tâm sẽ yêu thương và chăm sóc Liễu thật tấm lòng mình.