Game hon nhau trong lop hoc

Lúc này thằng Đức đã đóng xông hết các cánh cửa lớp và đang khóa ngoài(để cho chắc ăn rủi nếu lão bảo vệ có đi qua thấy cửa chưa khóa thì mọi chuyện hỏng bết.Khi đẫ khóa xong cửa trước từ bên ngoài nó vao lớp bằng cứa sau va cài chốt chắc chắn lại.Và nó láy trong chiéc cặp của nó chiéc máy quay Video nhỏ nhắn ra khoi căp va cả cái máy anh nữa.Lúc này cô Minh dãy dụa khiếp lăm có trong mơ cô cũng không tưởng tượng ra cảnh này ;1 thăng học sinh to béo đang ngồi lên người cô cùng 3 thằng khác ,1 thằng giũ tay một thằng dí chiếc banh xa lam lên mặt cô dọa dẫm một thằng ngồi đề lên chân cô. Thang Đức đã sửa soạn xong va bắt đầu quay phim.Cứ thế mặc cho cô Minh dãy dụa và kêu ư ư ư chúng tôi mà đầu tiên là thằng Hoàng béo sắp sửa công việc mà chúng tôi mong ước từ lâu “HÃM HIẾP CÔ GIÁO MINH”.

game hon nhau trong lop hoc

"Bây giờ cưng hãy nhớ Tommy, đêm nay cưng không được gọi mẹ là mẹ, hãy gọi mẹ là Leah, ok.” Nàng vừa nói vừa nhìn vào mắt hắn, hắn gật đầu, và Leah nở 1 nụ cười khi nói tiếp: "À và chúng ta có thể tán tỉnh nhau một chút để không ai nghi ngờ điều gì hết? "

Đôi mắt của hắn mở rộng như 1 cái đĩa và hắn nói: "Nhưng mẹ, con không thể tán tỉnh mẹ, mẹ… mẹ là mẹ của con! "

"Nghe này, mẹ không yêu cầu cưng làm điều gì to tát cả, chỉ cần làm điều gì đó nho nhỏ, như một cái ôm hoặc một cánh tay vòng quanh eo của mẹ, hoặc thậm chí là một nụ hôn lên má. Không có gì khác, cưng nghĩ cưng có thể làm như thế chứ? Nếu không được thì ta cũng có thể về nhà." Nàng nói, nghiêm nghị nhìn hắn.

"Dạ, con có thể làm điều đó. " Ông nói nhỏ.

"Sao, cưng thấy xấu hổ khi mọi người nghĩ cưng là chồng của mẹ? Mẹ không đủ nóng bỏng hay sao chứ? " Nàng hỏi giả vờ bị xúc phạm. Nàng đã biết câu trả lời cho câu hỏi đó bởi thứ đang phình lên trong đũng quần của con.

"Không, không phải thế, chỉ là vì điều này khá kỳ lạ." Hắn trả lời và sau đó cúi đầu xuống thấp, dù hắn giật đầu lên nhanh đủ để mắt hắn dừng lại trên khe vú của mẹ hắn. Nàng mỉm cười một lần nữa, cố gắng dỗ dành hắn nhưng nhưng dẫu vậy vẫn có chút trêu chọc trong đó. Nàng thích quậy phá người khác, đặc biệt là khi họ là kẻ rụt rè về chuyện ấy.

"Ok." Hắn nói sau một tiếng thở dài khe khẽ.

"Thư giãn đi, cưng cứ tận hưởng đi. Cưng không bao giờ biết đêm nay sẽ vui đến thế nào đâu." Nàng trấn an hắn. "Và đừng gọi mẹ là mẹ! "

Tiếp đó nàng trượt tay mình vào tay hắn và họ bắt đầu đi về phía cửa ra vào. Trên đường đi, Nàng không ngừng cọ sát cơ thể vào cánh tay hắn, nhẹ nhàng ép ngực vào cánh tay hắn. Hắn bồn chồn và đã nuốt nước bọt vài lần. Yes hắn đang bối rối, và Leah thấy điều đó thực sự rất thú vị.

Khi họ bước vào bữa tiệc, họ đã vào một trong hai phòng chính. Căn phòng đầu tiên họ bước vào là một căn phòng đầy ánh sáng, đã dọn sạch hết bàn ghế và có các hành lang dẫn thẳng đến văn phòng. Đã có khá nhiều người đang đứng ở đây, một vài cặp đôi đang đi lại và vài người đang đứng một mình, nhưng tất cả mọi người đều đã ăn mặc chỉnh tề. Mặc đồ kiểu Elvis, gà, kiểu Simpson, thần tiên, và mọi loại trang phục khác. Leah đoán điều đây là phòng đón khách của chủ tiệc, bởi vì tiếng nhạc phát ra từ phòng bên cạnh.

Đột nhiên, một con kangaroo khổng lồ cùng một con voi bước đến bên cạnh Leah và Tommy. Con trai nàng lúng túng và mất tự nhiên, và Leah hy vọng không ai để ý, đặc biệt là hai tên này.

" A chào buổi tối Leah, Carl . " Kangaroo nói giọng của Harold Marsh, giám đốc bộ phận của Carl . "Rất vui được thấy hai bạn trong đêm nay. "

"Harold, Lydia, tôi cũng rất vui được gặp hai bạn. " Nàng trả lời với một nụ cười rạng rỡ, nhận thấy ánh mắt gã đàn ông lớn tuổi đang nhìn khe vú của mình, "Cảm ơn về lời mời."

"Vớ vẩn, thật vô nghĩa, Carl luôn là nhân viên tốt nhất của chúng tôi, anh ấy luôn luôn được chào đón ở nơi này. Một ngày nào đó thậm chí anh ấy còn có thể trở thành một đối tác. " Lão nói mà không một lần rời mắt khỏi ngực nàng.

Nàng cảm thấy sự căng thẳng của Tommy và quay sang mỉm cười với hắn. Hắn hầm hầm nhìn Harold Marsh, căng thẳng vì muốn bảo hộ mẹ của mình. Nàng vuốt ve cánh tay của hắn để xoa dịu hắn, và cảm thấy con trai khẽ giật mình. Nàng hy vọng họ không nhìn ra điều đó.

Đột nhiên, Tommy nói .

"Anh sẽ đi lấy đồ uống. " Hắn nói và quay người bước đi, để Leah lựa chọn đi theo hoặc bị kéo đi.

Nàng mỉm cười với lão Marsh khi nàng đi theo cánh tay của Tommy, nhưng khi nàng đã đi đủ xa nàng thì thầm một cách giận dữ: " Cái gì thế nào?"

"Lão ta hau háu nhìn mẹ. " Hắn trả lời.

“Mọi người đàn ông đều hau háu nhìn em trong bộ trang phục này, anh hiểu không. Và đừng gọi em là mẹ ! " Nàng nói một cách nhanh chóng và lặng lẽ.

"Xin lỗi." Là tất cả những gì hắn nói, nhưng dẫu sao hắn cũng đã hau háu nhìn mẹ hắn nàng, và nàng không biết điều đó.

Họ đi vào căn phòng khác. Bàn ghế trong căn phòng này cũng đã được dọn sạch, nhưng phòng này lớn gấp 10 lần căn phòng kia, nó tối thui ngoại trừ những bóng đèn lung linh từ một sàn nhảy ở góc xa cuối phòng, đối diện với cánh cửa họ vừa đi vào, và có vài chỉ dẫn tại các hành lang dẫn thẳng đến các văn phòng trong toà nhà.

Mặc dù có ánh đèn từ sàn nhảy song căn phòng vẫn khá tối, và có rất nhiều góc tường tối mà Leah hầu như không thể nhận ra bất cứ ai đang đứng đó cho đến khi họ bước ra vùng sáng.

"Con sẽ đi lấy đồ uống. " Tommy nói khi họ bước vào căn phòng tối, “Mẹ có muốn một ly không m... Leah ? "

Nàng mỉm cười yêu thương với hắn, "Ok, nhưng em không muốn anh uống quá nhiều, anh còn phải lái xe về nhà . "

“Anh lái?" Hắn hét lên, nhưng không quá to để át tiếng nhạc, "Em sẽ cho anh lái xe sao? "

"Dạ, em ở đây để có một đêm tuyệt vời và em thấy anh không hề buồn chán nên em không thấy có lý do nào em không nên uống rượu." Nàng nói với một nụ cười yêu thương, "Bây giờ hãy làm một cậu bé ngoan và đi lấy cho em một ly nha cưng. " Và nàng hôn nhẹ lên má hắn, mắt hắn mở rộng. Leah có thể cười, nhưng thay vào đó nàng lại đi chào hỏi mấy người quen trước khi Tommy quay đi.

game hon nhau trong lop hoc

game hon nhau trong lop hoc la gi ?

Tôi ngồi trên ghế mà ôm cái chân của mình .Không ngờ mới trẹo chân một tí thôi mà cái chân đã sưng to lắm rồi .Tôi ôm cái chân thì cô Minh cũng xin lỗi tôi mà nói :
-Cô xin lỗi , tại cô mà cháu ra nông nỗi như thế này , tại cô cả .
Tôi cố nghiến răng lại ,vừa giận vừa thương cô Minh lên khẽ chịu đau mà nói :
-Không sao đâu mà cô . Tí nữa đi bó thuốc là được thôi mà , cháu chịu đau được mà , tí bố cháu về, cô nói cháu đi đá bóng bị ngã nhé , đừng nói là đỡ cô như vậy .

Tôi nói như vậy thì cô Minh càng tỏ vẻ hỗi lỗi hơn .Cô minh khẽ cầm điện thoại mà gọi điện cho bố tôi mà nói:
-Anh à , thằng Nam ngã anh ạ , chân xưng lên to lắm , anh về ngay nhé !
Tôi thấy càng ngày càng đau hơn nữa .Không lâu sau thì bố tôi cũng về ,Thấy tôi nằm trên ghế cái chân thì sưng lên , cô Minh thì ngồi xuống mà chườm đá vào chỗ sưng của tôi .Vừa thấy tôi nằm nhăn nhó như vậy thì bố tôi cũng hỏi :
-Sao thế , làm sao mà bị thế này hả Nam ?
-Con đá bóng , chẳng may bị ngã thôi , lê mãi mới về đến nhà .Cô Minh đỡ con vào trong nhà rồi để con thế này đấy!

Cô Minh thấy tôi đỡ lời như vậy thì cũng khẽ nói thêm là tôi đau không đi được gọi xe đưa tôi đi bệnh viện .Cô Minh cũng lên gác , lấy mấy thứ đồ của tôi rồi cùng lên xe đưa tôi đi bệnh viện .

Bố tôi thì phóng xe máy đi sau .Trên xe tôi cố chịu đau mà mỉm cười nói :
-Cô đừng nói gì với bố cháu nhé, cô cháu mình biết thôi .

Cô Minh mỉm cười trong nước mắt rồi khẽ gật đầu .Tôi đến thì bác sĩ bảo tôi bị bong gân , cái xương thì cũng hơi nứt một tí lên phải bó bột .

Tầm trưa đi đến viện thì tầm chiều tôi về nhà với cía cổ chân trắng tóan .Thằng Tùng chạy qua nhìn thấy tôi như vậy thì nói:
-Mày làm sao mà thế này , lúc sáng tao có thấy mày bọ làm sao đâu !
Tôi ra hiệu cho Tùng nói khẽ rồi bảo với Tùng :
-Tao đỡ cô Minh bị ngã từ trên gác xuống lên bị đè vào lên mới bị thế này đấy . Đau ơi là đau , à mà tao nhờ mày một việc.
-Việc gì nào , trông cái chân của mày tội nghiệp quá đi mất thôi , nào nói đi tao làm cho .

game hon nhau trong lop hoc

Cám ơn anh đã có lòng giúp đỡ, số tiền của anh cho em chỉ trả đủ phần nào thôi. Nhưng em cũng ráng để giành chút đỉnh để email cho anh. Em muốn kể cho anh chuyện này. Số là hôm đưa anh ra phi trường thì em trở về nhà thì mới hay mẹ của đã vào nhà thương rồi, là chị Hai Bưa kế bên đưa đi giùm. Em buồn quá, chẳng biết làm sao, muốn vào thăm mẹ, nhưng đã quá giờ thăm, em chỉ đành lang thang khắp thành phố. Em khổ quá anh à ! Em ngồi em khóc một mình trong công viên suốt cả buổi. Rồi em tiếp tục lang thang qua mấy khách sạn gần đó. Nơi đó em gặp một ông Tây. Ổng nhìn em thương hại rồi dẫn em tới quán bar để uống bia. Hồi trước tới nay em đâu có uống bia đâu, nhưng tối nay em buồn quá, em uống đại. Uống nhiều. Nhiều lắm ! Em thấy nóng trong mình, ổng hỏi tên em là gì, em chỉ biết nói my name is Bi, còn ông Tây đó thì ổng muốn em kêu ổng là Papa. Anh biết không, em gục đi không biết từ lúc nào. Lúc em tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một căn phòng sang trọng, em mở mền chui ra thì mới hay trên mình em không có một mãnh vải che thân. Em hoang mang lo sợ. Ông Tây đã đi đâu mất rồi. Em cuối xuống lượm cái quần mặc vào, nhưng khi em cuối xuống thì thấy đau rát vô cùng nơi hậu môn. Em chạy vào nhà tắm thì thấy nơi đó bị rách.Anh biết hôn! Em đã khóc, khóc quá trời luôn. Em biết chuyện gì rồi anh ạ. Em buồn lắm ! Em mặc quần áo vào rồi mở cửa bước ra ngoài. Em bỗng phát hiện ở dưới chân cửa là một xấp tiền đô. Tổng cộng là khoảng 50 triệu VN đó anh, em mừng quá. Vậy là có thể trả được nợ rồi, mẹ cũng có tiền thuốc men rồi. Thôi… vài hàng thăm anh, lát nữa em còn phải vào nhà thương thăm mẹ. Mẹ nó, mấy thằng cho thuê máy vi tính nó “chặt” em đẹp quá, mới viết cho anh có vài hàng mà nó đòi ăn em 150 ngàn. Tụi nó tính một phút năm ngàn. Thôi em đi…

game hon nhau trong lop hoc

Xem game hon nhau trong lop hoc hay nhat 2014

Đêm đó nó theo dõi tin tức thật chặt chẻ trên mạng lưới. Số phiếu ngang ngữa. Nó hồi hộp, run sợ. Khi thì Bush thắng, khi thì Gore thắng. Tim của nó như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đêm đó nó ngủ không được vì vẫn chưa biết thắng thua.

Nó vừa chợp mắt được một lát thì giật mình thức giấc khi tiếng gà gáy nhà chị Hai Bưa cất lên. Nó bàng hoàng khi tiếng la của thằng Tiền lanh lảnh ở đầu hẽm : “Ông Bush thắng rồi !” Nó chết điếng trong một phút. Thế là hết rồi. Chiếc xe đạp đã bay rồi, chiếc lắc kỷ niệm của mẹ cũng đi luôn. Phải làm sao đây. Điều mà nó lo hơn hết là đám xã hội đen sẽ “thanh toán” với nó vì số tiền nặng lãi.Nó bỏ trốn ngay ngày hôm đó. Hôm sau nó trở lại với vẻ mặt tươi tắn hơn vì kết quả bầu cử sai lầm. Ông “Go” chưa chịu thua, và ông “Bút” chưa hẳn là thắng.

Nó cứ ngỡ là kết quả sẽ được tuyên bố nay mai, nhưng không ngờ lại kéo dài hai tuần rồi. Bọn cho vay kiếm tới nhà của nó. Đập phá đồ đạc. Hành hung. Nó xin xỏ để gia hạn thêm 1 tuần.

Vài đồng bạc từ nghề đấm bóp dạo không đủ trả tiền lãi nữa. Chủ cá độ thì nhất định không hoàn tiền lại một khi đã đặt tiền vào. Nó phải làm cật lực từ sáng tới tối. Đêm đêm, với “bộ chân sắt” cà tàng và chiếc “tráp” đồ nghề gọn nhẹ, nó xuống đường lầm lũi cho cuộc kiếm tiền gay go. Nhiều đêm nó thức trắng đi bộ lang thang tìm khách ở ngã tư Bảy Hiền. Chiếc xe đạp coi như mất, công cụ duy nhất để cho nó rong ruỗi khắp hang cùng ngõ hẹp để kiếm sống. Nó luôn miệng hỏi khách qua lại “Đấm bóp, giác hơi không anh ? Khuya giảm giá đặc biệt…”. Nhiều hôm nó mệt rã người. Khi trời mưa tầm tã nó cũng phải gồng mình mà đi. Ở nhà một bữa là coi như cái ngón tay của nó sẽ bay mất vì không đủ trả tiền lãi. Nhiều hôm vô mánh thì đỡ, vừa trả được tiền lãi vừa có thể mua được vài viên thuốc cho mẹ cầm hơi.