Game hon nhau trong phong tam

Ước mơ to của người thanh hoá – lá rau má to bằng lá sen
Ước mơ to của người Thái Nguyên – Búp chè xanh to bằng bắp chuối…


Đang là một đại ca hoang dã, thả diều có thằng cầm dây chạy. Đi học qua cầu có thằng cõng… vênh vênh tự tại một phương… thế mà lên Hà Nội chui vào cái nhà tập thể toàn bê tông của bố mình chán hẳn. Phòng của bố có mấy chú, bác già già nữa. Bố được phân một cái giường tập thể khá là cao ráo, nhưng hẹp hơn cả cái chiếu đơn. Tối đến hai bố con ngủ trên giường bố phải nằm nghiêng nghiêng vì thằng con quen ngủ ở quê, xoay mình lung tung. Đến đêm bố sờ con không thấy đâu, hốt hoảng đi tìm, té ra ông con lăn xuống gầm giường từ lúc nào và vẫn ngủ ngon lành. 
Lần đầu tiên thằng trẻ trâu như mình được bố dạy đun nước sôi bằng cái ruột gà liên xô. Biết thế nào là điện khi nấu cơm bằng dây me-so đỏ lòm (hồi đó điện có 110v chứ không phải 220v như bây giờ), còn phải đấu vào cái ổn áp cũ nát mới dùng được, thi thoảng còn bị hở điện giật cho tê tay. Cứ chiều chiều tầm 4 giờ là nhặt rau giúp bố, tầm 5 giờ bố về đến nhà nấu cơm ăn. Nhịp sống như thế kéo dài được… 3 ngày, tâm trạng mình chán ngắt, chân tay cuồng loạn kinh khủng. Hôm đó mình đang ậm ự nhặt rau chờ bố về thì tự dưng ở đâu lại nảy nòi ra một thằng cao hơn mình cái đầu, mặc áo thun và quần đùi đến nhà mình rồi hất hàm hỏi mình là ai ở đâu v.v.. và bảo nó là đại ca khu này, muốn sống phải nghe lời nó, rằng thì mà là nó học Tê-côn-đô, rằng thì mà là thích thì nó cho vài chiêu… Thằng ôn xuỵt xuỵt hai hơi rồi doạ mình, tưởng nó đùa ai dè nó làm phát đá thẳng vào mặt mình luôn, mình đang cầm rổ rau nên giơ lên đỡ. Nó đá tung rổ rau luôn. Mình: “Á à, đuỵt mẹ mày chơi ông à!” Và chả biết cái võ mẹ gì mình dùng, ngoài hai từ trẻ trâu ra, bốp bốp hai phát thằng ôn tối tăm mặt mũi định chạy, mình kéo áo vít cổ xuống, tưởng tượng là mình đang ở bờ đê, và chuyện gì thì các bạn cũng đoán được: khóc lóc van xin tha tội. Tối hôm đó thấy lão tổ trưởng dân phố dắt ông con lên gặp bố mình bảo thằng con ông – chỉ tay vào mặt mình, vừa mới đến đã ăn hiếp con lão, đánh con lão thâm tím mặt mày. Blah blah… bố mình mắng mình một trận tơi bời, rằng lên thành phố phải theo nếp thành phố…. v.v… ông kia thấy bố mình mắng con cũng êm êm rồi rút về. Tối đấy bố hỏi chuyện mình, mình kể đầu đuôi, ngày hôm sau bố xin cho mình vào lớp võ tự do của thầy “***” (xin dấu tên) ở nhà thi đấu gì đấy ở phố Quang Trung thì phải. Sau đó một thời gian ngắn thì nhà mình chuyển sang một phòng tập thể riêng, rộng lắm… khoảng 13m2 – bằng nửa cái chuồng lợn ở quê mình, và có mẹ lên ở cùng.
Trong thời gian nghỉ hè ở khu tập thể đó có nhiều cái hay lắm. Việc đầu tiên là phòng bên cạnh có vợ chồng cô Hạnh, có một đứa con tầm 2-3 tuổi, nhà cô khá giả hơn nhà mình nhiều, có máy quạt, có xe máy, có ti vi đen trắng, nền nhà lát đá hoa, chứ không như nhà mình… nền xi măng. Chú thì đi làm đến muộn khuya mới về. Buổi tối nóng nực cô hay mặc quần áo mỏng cho mát. Ngày xưa không có điều hoà, nên toàn phải dùng quạt con cóc, con thỏ để làm mát thôi. Mỗi khi quạt thổi đến là hất áo cô bay lên, hoặc ép lại ngực… in hình nguyên bộ ngực với hai cái đầu ti nhọn hoắt chĩa ra. Mình hay sang chơi với thằng cu con cô, và để hưởng sái cái quạt mát, nên nhìn ngực cô hoài, có khi gió thốc nhìn trọn. Chiếc quần đùi cô mặc cũng là loại mỏng tang, rộng ống, có hoa xanh nhạt – hoa hồng nhạt. Cô hơi đậm người nên mu gồ lên trông thấy. Những lúc cô nằm đọc truyện để mình chơi với thằng con cô thì vô tình chiếc quạt cứ thốc thốc vào cái quần mỏng đó. Cô không mặc quần lót (chắc chờ thằng con ngủ, chú về là phang luôn – bây giờ mình nghĩ thế), nên mỗi lần gió quạt thổi qua, nó lại hất hất mảng quần lên. Không giống những cái tam giác mình nhìn của cô Hà, của các chị các cô tắm sông ở quê, tam giác của cô gọn gàng và trông sạch sẽ lắm, không um tùm như của chị em ở quê. Mỗi khi gió thổi còn chứng kiến vài sợi lông phất phơ… nhưng mình chỉ dám liếc qua, sợ cô phát hiện ánh mắt tội lỗi của mình. Cũng bắt đầu từ đấy mình thèm thuồng cảm giác được ngắm phụ nữ trần truồng. 
“Căn hộ” tập thể mà nhà mình đang ở lại gần ngay bể nước của khu, có cửa sổ nhìn xuống. Cho nên mỗi khi sớm sớm hoặc chiều chiều chị em cô dì ra ngồi xổm bạnh ra giặt đồ là nhìn rõ bầu ngực lấp ló trong những chiếc áo mỏng, cổ rộng. Đa phần các cô đi làm về là thả rông cho mát, hoặc chuẩn bị đi tắm nên cứ cúi xuống mà múc nước, rửa chân, cho mình ở tầng 2 soi xuống nhìn. Mình bắt đầu để ý thêm việc hớ hênh của các cô dì kể từ khi sang nhà cô Hạnh chơi. Không hiểu sao cảm giác nó khác với cảm giác khi mình còn ở quê. Bắt đầu khao khát hơn, bắt đầu chủ động tìm kiếm hơn.
Nhà vệ sinh cũng … tập thể luôn. Tức là xí xổm, mỗi lần đi ị phải xách thêm xô nước để dội. Có cái hay là cánh cửa nhà xí lại… hụt phần dưới, tức là người ngồi trong thì không nhìn thấy người ngoài, nhưng người ngoài cúi sát xuống lại thấy hết nội tình bên dưới. Mình phát hiện ra việc này khi đơn giản là … ngồi ị. Mình bắt đầu để ý các con mồi. Cô Hạnh thì chả cần vào nhà xí, cứ sang chơi với cu con cô là chiêm ngưỡng no nê rồi. Trong khu tập thể có chị Hằng, chị học lớp 12 hay đại học gì đấy, không biết, chỉ thấy chị rất là người lớn. Nhìn chị mơn mởn sức xuân mà cơ thể đầy đặn. Cũng đã nhiều lần ngắm chị cúi giặt đồ rồi. Cặp ngực của chị không to và xệ như của mấy bác già đi làm, nó căng lắm. Cặp mông của chị thì căng tròn trong cái quần ngủ mỏng, chẽ thành hai phần tròn trịa. Mỗi lần chị ra bể nước, bao nhiêu giai từ già đến trẻ đều sững người một nhịp. Nhưng mình muốn nhìn thêm cái phần tam giác của chị nó có khác của những người khác không. Thế là bố trí thời gian theo dõi chị đi… ị. Phát hiện khi chập choạng tối, ít người đi toa lét thì chị mới đi múc một xô nước xách theo ra nhà xí tập thể. Thấy chị xách xô ra là mình về nhà, rồi kêu bố… bố ơi con đau bụng. Bố bảo thì đi ị đi, nhớ mang theo xô nước mà dội. Mình vội vàng xách theo …. nửa xô nước, ngó trước ngó sau và chui vào khu vệ sinh tập thể. Ở đó thấy một cửa đóng, nên mình đoán chị Hằng ở trong đó. Cúi xuống nhìn, thấy đúng một chùm lông đenh nhánh che hết cả khu tam giác, như của mấy chị ở quê. Chị đang rặn hay sao mà nước đái phun ra xối xả, ướt một phần chùm lông và nó bết bết lại với nhau. Mấy giây sau thì… không dám mô tả nữa, vì chứng kiến một lần sợ đến già, mình giả vờ dội xô nước ở nhà xí đối diện rồi té thẳng. Một phần cũng bởi nhà xí bẩn thỉu và hôi thối lắm, cúi sát xuống sàn thì buồn nôn muốn mửa. Thật không bằng cái xí xổm ở quê mình.
Lại nói chuyện học võ, học được 3 tháng mình bảo bố thôi con chả học võ đâu, bố hỏi sao, mình bảo chả học được cái gì, chả đá đấm được ai. Bình thường ở quê toàn đấm, cùng lắm kéo áo, giật tóc hoặc gài chân, hoặc lao vào vật nhau, chứ giờ còn tay trảo, tay đao, tay quyền, rồi tấn nọ tấn kia, chả biết lúc nào dùng cái gì, thôi nghỉ cho đỡ tốn tiền. Thế là nghỉ lớp võ, cũng là lúc bố chạy vạy cho vào một trường không chuyên nổi tiếng nhất Hà Nội. Chỉ tội là học dốt nhất lớp, đội bét sổ, ở một lớp bét khối. Học ở quê thì có ra quái gì đâu, chưa kể trốn học đi chơi suốt, nên ra Hà Nội học sao đọ với con nhà nòi. Chán nản, mặc dù cũng cố nhưng không kết quả, chưa kể một lần học nhạc bị cô bắt xếp tay lên bàn và dùng thước đét sưng tay trước lớp, can tội cô bảo bắt nhịp ¾, và nhớ rõ là bài “Nhạc rừng” vủa Văn Cao, thằng bé cầm thước ngoáy luôn mấy vòng như đảo cơm rang – nhục mặt lắm. Mà mấy quán điện tử 4 nút ven đường hấp dẫn quá cơ: Super Contra (phải phải trái trái dưới trên A B start – bác nào nhớ lệnh hoá mạng 30 vào điểm danh), rồi Super mario, rồi Tetris, Tank… v.v… lần lượt bị phá đảo… Văn đã dốt, lại thấy càng dốt hơn. Cô bắt tập viết nhiều hơn, rồi cô hỏi trong từ “Thuý” thì dấu sắc đánh vào chữ “U” hay chữ “Y”, mình biết điếu đâu, thực lòng trả lời “em không biết”. Cô bảo: “chữ nào là âm chính thì đánh dấu vào chữ đó. Chữ “Thuý” thì âm “Y” là chính nên dấu sắc đánh vào chữ “Y” đó…” Càng học càng thấy mình ngu nên… tốt nhất là đếch học nữa. Lần thứ hai sa đà vào các trò chơi điện tử ven đường, lúc đầu là xin tiền bố ăn sáng, rồi sau đó là…nợ quán luôn, hết năm lớp 6, thành tích bét sổ, bạn bè chẳng ai chơi một thằng xuất thân nhà quê đen nhẻm học dốt như mình, người đứng ra bảo lãnh xin mình vào trường cũng xin lỗi bố mà rằng – thằng con anh đuội lắm, không theo được trường này đâu.
Ngoài những lúc săm soi chị em tắm, trong mình cũng còn chút ngây thơ trong sáng của trẻ con lắm. Trong khu tập thể dần dần mình cũng quen và chơi với bọn trẻ con trong khu. Cứ chiều chiều mình lại chơi ném lon với bọn con trai. Cứ cái vỏ lon 333 hoặc Halida đặt ra rồi cầm cái dép tổ ong mà lia. Mình quen đáp chim ở quê bằng gạch rồi nên việc lia cái vỏ lon bia thì bách phát bách trúng. Có hôm nổi hứng chơi cả nhảy dây với bọn con gái. Trước ở quê chơi với chị Thoa hoài nên nhảy dây chả kém chị em nào. Riêng cái màn dơ dây cao qua đầu, phải tung chân nhảy cao, móc đè xuống thì chỉ có mình có đủ khả năng móc xuống, bọn con gái lè lưỡi…. Chơi với nhiều đứa như thế nhưng mình vẫn có chút mặc cảm. Ấy là mặc cảm của một thằng trẻ trâu, da đen, học dốt… Một hôm chơi chán cũng đi lòng vòng quanh khu tập thể, chợt gặp một đứa con gái ngồi trên bệ cửa sổ, chắc bằng tầm tuổi mình, đang ngồi đọc truyện. Ấn tượng là trông rất dịu dàng, tóc dài uốn xoăn – như công chúa, mặt cực xinh, da cực trắng, môi cực hồng, mắt cực sáng… trông rất thông minh, xinh đẹp trong bộ váy trắng, nhưng hơi buồn buồn…
Mình lại gần: “Chào bạn, sao không ra chơi với tụi mình?”
Gái: “Mình không thích!”
Mình: “Thế à, đang làm gì thế?”
Gái: “Đang đọc truyện”. Rồi gái giơ quyển truyện ra. Đó là truyện tranh màu “tôn ngộ không”.
Mình: “Hay thế, cho tớ xem với…” rồi sán lại. Lần đầu tiên nhìn thấy truyện tranh mà, đẹp vãi anh ngộ…
Gái: “Cậu tên gì?”
Mình: “Tên Q…, nhà ở góc kia”
Gái: “Mình tên Diệp Anh, nhà mình ở góc này”
Người đã đẹp, tên lại hay. Đúng là gái Hà Nội, nhẹ nhàng trong sáng như mùa thu vậy, chả bù cho mấy đứa bạn gái ở quê mình, em nào cũng đen nhẻm, tóc búi thành cuộn hoặc đuôi gà, tên thì toàn Trúc, Mây, Xoan, Cúc, Đào, Mơ… Hai đứa chúi đầu vào đọc truyện. Mình nhớ đó là đoạn tề thiên đại thánh đại náo thiên cung. Sau đó tự nhiên hai đứa trở thành chơi thân và chia sẻ mọi thứ với nhau. Diệp Anh thì hoàn toàn không thích chơi ném lon, cũng chẳng nhảy dây, chẳng thích chốn đông người. Cứ đọc sách, tô màu, vẽ tranh… Mình bồ kết bạn nên cũng bỏ bớt mấy khoản chơi bời kia. Hai đứa tự kỷ chơi với nhau. Có quyển truyện hay thì chia nhau đọc. Có quả chuối cũng bẻ đôi để ăn… Diệp Anh bằng tuổi, cũng học sớm như mình một năm, nhưng học rất giỏi, chả bù cho mình. Trong thâm tâm lúc đó chỉ mong giữ mãi được tình cảm này, và sau này quyết… lấy nàng làm vợ, ke ke ke…. Sau này mới biết là nhà Diệp Anh rất giàu có, có một cửa hàng bán xe máy đàng hoàng. Bố nàng làm ở một văn phòng đỉnh nhất Việt Nam. Nhà ở tập thể chỉ để là hợp thức hoá, che mắt thiên hạ thôi. Mẹ của nàng cũng đẹp kinh hồn và giỏi buôn bán. Bố mẹ nàng cũng không muốn cho nàng chơi thân với bọn trẻ con trong khu, chắc sợ bọn trẻ con làm lộ thông tin… Tình bạn trong sáng phát triển được gần 1 năm thì nàng chuyển nhà đi nơi khác. Lúc đó chẳng có điện thoại, chẳng có di động, nên mất liên lạc luôn. (4 năm trước tình cờ có gặp lại nàng, tại khu tập thể ngày xưa, vì nhà nàng vẫn giữ cái nhà tập thể đó. Nàng giờ đã là một người đàn bà mạn mòi, nét đẹp trong sáng hồn nhiên thánh thiện vẫn còn đó. Mình nhận ra nàng, vì nàng giống hệt mẹ nàng ngày xưa. Nhưng nàng không nhận ra mình. Chắc nàng không thể hình dung ra được một thằng trẻ trâu đen nhẻm còi cọc, tóc vàng hoe vì cháy nắng, lại có một ngày, đứng trước nàng, trong cặp kính trắng, trong bộ vét chững chạc. Và có lẽ thời gian, cuộc sống bộn bề kim tiền làm cho những kỷ niệm trong khu tập thể của hai đứa chỉ là một chút gió thoáng qua. Có đôi chút bỡ ngỡ, có đôi chút xa xăm. Hay là vì hoàn cảnh gì đó mà nàng cố tình không muốn nhận ra một người bạn trong quá khứ… buồn buồn là…).

Lại nói về chuyện học hành. Thấy tình hình cho lên thành phố không ổn, ông cụ lại nhờ cậy bạn bè, gửi mình sang châu Âu. Thật là hết nói với ông cụ. Học tiếng ta còn chưa thông lại còn ném mình sang nước xa xôi, gọi ông bạn bố là bác, bác thay quyền bố dạy mình. Mình chả được học tiếng tăm gì, cứ bị bác vứt vào lớp rồi tự học. Các lớp 7-8, mình tự kỷ, chẳng nói chẳng rằng với ai, dù trong lớp cũng có một cô bé người Việt. Thực ra thì cũng đéo xinh đẹp gì, chỉ là vì nó sống từ bé ở đấy, ngoại ngữ nó giỏi thì nó học khá, còn mình, đuỵt mịa nhìn giáo thấy béo ú là đéo có cảm hứng học. Nhưng mà vì có mình nó là gái việt nên mình cũng hay để ý săm soi nó. Nó biết nên kiêu và khinh mình học dốt lắm. Sang lớp 9 thì mình đã biết tí ngoại ngữ và bắt đầu phát triển đuổi kịp bọn bạn trong lớp. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế. Ở cái tuổi dậy thì này, bọn tây bắt đầu lắm trò ghẹo nhau. Ví dụ một con đứng lên phát biểu, thằng bên cạnh đặt mẹ tay xuống ghế nó ngồi, lúc phát biểu xong vô tình ngồi xuống, vào đúng tay thằng kia, thế là nó… móc lốp luôn. Con bé thì cũng dâm thôi rồi, cứ ngồi im như thế, rồi lấy tay véo yêu thằng bên cạnh. Bàn kế bên thì tranh thủ cô giáo viết trên bảng, thằng đằng sau lấy tay kéo cóc-xê con ngồi trước rồi thả ra đánh đét một cái, con nọ quay xuống lườm yêu. Lớp 9 bọn tây đã hút thuốc phì phèo. Có một thằng đại ca trong lớp chuyên gia thích đánh nhau, mấy lần nó huých mình gây sự nhưng mình nghe lời ông bác, bình tĩnh để “không mất hình ảnh người Việt”, nên thôi, không choảng với nó nữa, mặc dù mình bé con hơn nó thật, nhưng mà động vào trẻ trâu như mình thì… Đm, xin lỗi bần tăng đéo ngại bố con thằng nào. 
Cũng thời gian này đêm về thì ngủ mơ, toàn thấy hình gái mú khoả thân từ tây đến ta đến với mình, rồi cảm giác ấm nóng như lúc xưa nhét trym vào bướm chị Thoa lại ùa về, rồi chợt giật mình tỉnh giấc vì… quần bị ướt rồi! Cũng bắt đầu để ý thấy trym mọc lông đen đều, và trym đã to hơn nhiều so với cái hồi còn ở quê, một lần vì tích cực “thử vận may” mạnh bạo với một em trong tạp chí Playboy mà thằng bạn tây cho mượn, thì tụt được cái đầu rùa ra khỏi bao và hơi đau rát, nhưng sau đó thì không thấy rát nữa… giờ nghĩ lại hoá ra mình mất trinh vì tạp chí Playboy, đèo mịa. Nhưng nghĩ lại, cái đầu “non nớt” của mình cũng bị đầu độc bởi hai bác. 
Thời gian đó khủng hoảng chính trị khắp nơi, ví dụ ở Nga thì Eltsin dùng xe tăng cướp chính quyền, các nước thuộc phe XHCN thì thi nhau tuyên bố tự do. Các kênh truyền thông thì được thả lỏng tự do, nên cứ tối tối là trên tivi chiếu sex-show để câu khách. Có kênh thì chuyên phim Erotic. Ông bác mình tối nào cũng xem, nên mình toàn giả ngủ ké mắt xem cùng. Kể thêm là nhà ngoài bác trai còn có bác gái nữa. Nhà căn hộ có một phòng nên mình được nằm ghế xô-pha cách ly với hai bác nằm trong giường với cái ri-đô che giữa. Thường thì bác chờ cho mình ngủ rồi mới bật tivi xem chương trình đêm, sau 12 giờ. Mình phát hiện ra điều này khi mà vô tình một lần ướt quần trong đêm tỉnh giấc. Từ đó mình hay xem ké tivi qua cái khe ri đô bị hở. Và mình phát hiện ra một điều còn hay hơn nữa, bác và bác gái xem phim thì vừa xem vừa chơi trò vợ chồng với nhau. Cảm giác nằm cách có khoảng hai ba mét thì nghe rõ cả hơi thở gấp gáp và từng tiếng nắc phành phạch của hai bác. Hai bác có tuổi nhưng chơi rất lâu và nhiều tư thế lắm. Mình nhìn được vì có khe hở ri-đô và có ánh sáng tivi hắt ra, và có một cái gương treo phản chiếu đúng góc nhìn của mình, mà thực chất cái ri-đô tự chế bằng vải mỏng cũng không che được mắt thánh của mình. Thành thói quen, cứ một tuần khoảng hai – ba lần là lại được xem hai bác vần vũ với nhau. Bác gái nhiệt tình lắm, mình thấy bóng in qua lớp ri đô đầu tiên hai bác cứ quấn lấy nhau, xoay qua xoay lại mà không hiểu là gì, chỉ thấy chóp chép và ư ư… (mãi giờ mới hiểu là hai bác xếp hình 69), sau đó thì bác trai nằm đè lên, được một lúc lại đổi thành kiểu quỳ, còn bác gái vẫn nằm. Rồi bác trai lại nâng chân bác gái lên, cái tiếng phạch phạch bắt đầu nghe rõ kể từ lúc nâng hai chân bác gái lên. Sau đó là bác gái bò bò, bác trai quỳ đằng sau (mà bây giờ mình mới biết là doggy), tiếng phạch phạch ót ét lại càng rõ nét hơn nữa. Bác gái trẻ hơn bác trai 13 tuổi nên sung lắm. Sau một hồi cảm thấy tiếng thở gấp của cả hai thì nghe tiếng bác gái rên rỉ, âm ư. Có lẽ vì hai bác biết mình ngủ nên cái việc rên rỉ cố kìm nén lại, nhưng càng cố làm như thế thì cái tiếng rên của bác nó càng trở nên hấp dẫn bội phần. Nó không phải ú ớ như mấy em ca-ve rên cho có lệ đâu, nó gằn từng tiếng chắc nịch, theo từng nhịp nắc của bác trai, trong tiếng đó, nó có sự chịu đựng và kìm nén lắm. Sau cùng bao giờ cũng là bác gái vật bác trai xuống, cưỡi lên bụng bác trai nhảy tưng tưng liên hồi rồi, hai tay thì chống lên ngực bác trai, rồi những tiếng rên gằn gằn, những nhịp thở gấp gáp và tiếng ứ ự của bác gái… mình mở mắt căng hết sức để nhìn vào… thì thấy bác gái đổ vật xuống ôm bác trai, bác trai lại chồm lên phạch phạch khoảng 5-7 nhịp nữa thì cũng hứ hừ một tiếng rồi đổ vật xuống… sau đó là tiếng hôn hít, bú mút chóp chép một khoảng thời gian nữa và chìm dần vào bóng đêm. Bác tắt tivi và mình không để ý nữa. Mình ngó chiếc đồng hồ điện tử casio, tổng thời gian mất tròn một tiếng rưỡi, từ lúc phim bắt đầu cho đến lúc tivi tắt. Nói chung nhìn cũng chẳng rõ lắm vì đêm, vì cái ánh sáng lập loè của tivi, và vì cái ri đô nó che nữa. Nhưng bóng hình hai bác in trên tấm vải ri đô lại càng tạo cho mình trí tưởng tượng. Thời gian đó đôi lúc mình cũng “thử vận may” trong lúc hai bác rên rỉ trong kia. Mình chấp nhận ướt quần mà không đi thay, rồi sáng đi tắm thì lấy quần giặt ngay, phơi lên chiếc lò sưởi.
Mấy đứa trong lớp đã yêu nhau, mấy thằng chơi thân kể với mình đã phịch phập con nọ con kia. Cái con ngồi trước được thằng bên cạnh móc lốp trong giờ học lẳng lơ lắm, mắt thì đưa đá gợi tình ướt át, mông thì cong cớn lả lướt. Mình thì như ngố và thèm chơi (kiểu bạn bè trong sáng thôi) với em gái việt trong lớp. Nhưng con dở nó lại coi khinh mình. Đuỵt mịa cái giống nhà nó chứ! 
Bọn tây còn cho mình xem tập bài toàn hình gái khoả thân. Nhân lúc tiện có cái đầu compa nhọn và cây bút bi, mình khắc mẹ nó hình gái khoả thân lên… bàn học. Tài vẽ được trau dồi từ năm lớp 7-8 vì học có hiểu điếu gì đâu, ngồi vẽ bậy trong vở hoài mà… Cuối cùng thì thầy dạy toán chủ nhiệm phát hiện mình khắc hình khoả thân lên bàn, kết hợp với việc trong lúc thằng ngồi trước móc lốp con bên cạnh, mình lấy mẹ cặp ba-lô của nó giấu đi (nghịch kiểu trẻ trâu mà!) thầy phát hiện cho mình nghỉ học luôn và giữa năm lớp 9 thì mình được ông bác trả về nơi sản xuất. Chưa tốt nghiệp phổ thông.
Về VN thì bố lại lo cho mình ko thi được tốt nghiệp lớp 9 để vào cấp ba nên bắt học lại lớp… 8 để năm sau lên lớp 9. Nỗi nhục bị đuổi khỏi trường ở nước ngoài khiến mình tập trung vào học hơn và sau đó thì kết quả các môn tự nhiên rất tốt, còn các môn xã hội lại chết vẫn hoàn chết vì mất gốc, và điển hình là môn văn như đã kể. 
Trong thời kỳ phổ thông, ôn thi đại học, có mấy mối tình học trò vắt vai, nhưng chẳng đi đến sex. Trong sáng lắm, không biết có nên kể ở đây không. Thôi không kể lan man, nhá? Vì đây, suy cho cùng là chuyện sex. Có chút gì đó trong sáng thì điểm điểm cho đỡ nhàm thôi. Không mấy thánh soi lại lôi cả sơ yếu lý lịch của mình post lên đây thì bỏ mịa.
Đại học bố lại gửi sang tây… lại ở nhà bác.

game hon nhau trong phong tam

Chị Hoàng nhìn Lợi, sững sờ không chớp mắt. Trong chốc lát, chị hiểu ra rằng sự phản ứng của Lợi tức là đồng nghĩa với sự bất đồng tình. Chị cảm thấy xấu hổ thực sự, thút thít khóc như mèo, hai hàng nước mắt lăn dài trên hai gò má cao của chị. Khỏi cần phải hỏi, tiếng khóc của chị Năm Hoàng khiến Lợi hiểu ra tất cả mọi chuyện. Tuy mới có 15 tuổi nhưng vì đã từng trãi qua ba mối tình với ba người chị trong gia đình ( chị Sáu Minh, chị Ba Hường và chị Hai Hảo) nên nó biết là chị Năm đang nghĩ gì và chị đang cần gì, muốn gì nơi nó. Nó biết là chị đang rất khổ nhục, cô đơn và buồn tủi. Nghĩ đến đó thôi là Lợi đã thực sự rung động khắp cả người. Từ dưới xương cùng của nó, xuất phát một luồng hơi nóng hầm hập và rần rật chạy dọc lên trung ương thần kinh theo hai bên cột sống rồi lan tỏa khắp tứ chi và châu thân. Nhịp đập trái tim của Lợi càng lúc càng tăng mạnh dần lên và hòa cùng một tần số với trái tim chị Hoàng. Hai cánh tay Lợi khẽ cử động, nhẹ ôm siết lấy tấm lưng đầy đặn, thon thả và mềm mại của người chị thứ năm của nó. Dĩ nhiên là hành động của Lợi, chị Hoàng hiểu và cảm nhận được ngay. Chị rất ngạc nhiên, không ngờ là Lợi tuy mới có 15 tuổi nhưng lại rất nhanh nhạy cảm. Chị vẫn còn thút thít nhưng chị đang vui sướng đón nhận Lợi hôn nhẹ lên mái tóc phủ xỏa kín lưng thật óng ả, mềm mại, êm ái và mượt mà của chị. Chị Hoàng cảm thấy trong thâm tâm chị, cơn bão tình dữ dội đang vỡ òa ra, dâng tràn trong thổn thức, nghẹn ngào, đắng cay lẫn lộn vui sướng, hạnh phúc. Lợi hôn dần lên trán chị Hoàng, chị Hoàng cũng hôn đáp lại lên trán Lợi. Thằng em hôn lên hai mắt của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào mắt thằng em. Thằng em hôn lên hai gò má của con chị, lập tức con chị cũng nhanh chóng hôn trả vào hai gò má thằng em. Hai chị em cứ yên lặng hôn qua hôn lại như thế, đôi khi ngừng lại thở rồi hôn tiếp, mãi miết trong gần hơn 10 phút đồng hồ sau. Cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa Nguyễn Hùng Lợi và chị ruột thứ năm của nó – Nguyễn Thị Diễm Hoàng đã thực sự bắt đầu diễn tiến trong căn lều rẫy dưa hấu ở vùng Gò Rùa hoang vắng giữa đêm khuya tĩnh mịch. Người chị Hoàng mềm dần, chị tự ngã ngửa người nằm xuống chiếc giường gỗ trãi manh chiếu cũ kỹ, gối đầu lên chiếc gối nằm vải trắng bao ngoài đã ngã sang màu cháo lòng. Hai cánh tay chị ôm choàng qua sau gáy Lợi và kéo nó ngã úp xuống nằm lên người chị. Trong không gian yên ắng vắng lặng của đêm khuya và thời gian như lắng đọng lại, đôi môi của Lợi đang lần dò tìm kiếm đôi môi hồng đỏ, dày mọng, mềm mại và hơi dảnh lên của chị Hoàng. Ngay phút giây đầu tiên, chị Hoàng không né tránh chi cả ; trái lại, chị rất háo hức, hồ hởi, nhiệt tình đón nhận lấy nụ hôn môi đầu tiên do thằng em út của chị trao tặng cho. Tuy vậy nhưng vì đây là lần đầu tiên cho nên hai chị em cũng không thể nào không có cảm giác e thẹn, ngượng ngùng, lúng túng, vụng về, lụp chụp dù có dạn dĩ, tự nhiên đếm mấy đi chăng nữa. Hai chị em vừa hổn hển thở vừa luồn môi vào sâu trong môi của nhau đến tận gốc răng cuống lưỡi. Thật không ngờ mà nói, đêm nay lên vườn rẫy dưa Gò Rùa, Lợi lại được có thêm một tình yêu mới với người chị thứ năm xinh đẹp, kiêu sa, diễm lệ. Một mối tình tuy loạn luân và tội lỗi nhưng thật đẹp, thật thơ mộng, thật bất ngờ chẳng khác gì một cơn gió thoảng, một áng mây bay hoặc một cánh hoa rơi. Riêng chị Hoàng, lúc chiều trong khi quá tức giận đấng phu quân, chị cũng không thể nào ngờ được rằng chị sẽ được Lợi – em út của chị mang tình gửi yêu đến trong buổi tối hôm nay ; hiện tại, chị đã hoàn toàn quên hẳn đi anh Vương – người chồng rượu chè be bét của chị, chị chỉ còn biết có Lợi – thằng em cũng là người tình mới của chị. Mối quan hệ chị em ruột và sự hơn kém tuổi tác (chị Hoàng lớn hơn Lợi những 8 tuổi) thực sự không làm giảm đi sự hưng phấn tình yêu của hai chị em. Cả hai đứa đều không đứa nào bận tâm chi đến gia đình, bố mẹ, chị em và mối quan hệ huyết thống ruột rà giữa hai đứa ; hai đứa chỉ còn biết có nhau và biết là chúng đang tự do, thoải mái yêu nhau là được rồi. Hai chị em không ngớt lăn qua lộn lại trên chiếc giường gỗ ; khi thì Lợi nằm trên người chị Hoàng, lúc thì chị Hoàng lại đè lên trên mình nó. Cặp mắt đen láy cong vút hai hàng mi của chị Hoàng luôn nhắm nghiền lại nhưng chị vẫn luôn thao thức. 

game hon nhau trong phong tam

game hon nhau trong phong tam la gi ?

Hai người đang ngồi nhậu ngoài cửa nãy giờ nhìn thấy Lan cứ rung rung đã nghi nghi giờ thấy nàng quay sang ôm Quang thì đã rõ tất cả, tất nhiên chồng Lan không thấy vì quay lưng ra ngoài và đã ú a ú ớ nói không rõ nữa, ngồi tựa đầu vào chiếc xe máy dựng bên cạnh. Thế là họ nháy nhau chúc Thắng vài chén nữa cho chết hẳn. Quay lại với Lan và Quang, lúc này Lan đã nói rõ cho Quang biết là nàng vốn đã chẳng còn gì từ khi yêu Sơn rồi, bởi vì thấy Thắng tốt và muốn cưới Thắng nên nàng đã cấm không cho Thắng động vào để anh nể sợ mình sau này dễ quản lý. Nhắc đến đây Lan chợt thấy có lỗi, quen biết Thắng 2 năm với 1 năm là tình yêu mà Lan cấm Thắng đến sờ vào vú cũng không dám trong khi mình thì bị Sơn địt chán chê rồi. Đã thế sau 1 tháng nhận lời yêu Thắng, Sơn quay về và tìm Lan rất nhiều lần, Lan vẫn hiểu tình yêu của nàng dành cho Sơn lớn đến mức bao năm bù đắp của Thắng cũng chỉ đem lại cho Thắng vị trí thứ 2 trong lòng nàng mà thôi. Lần nào trước khi gặp Sơn Lan cũng cố gắng tự nhủ chỉ coi nhau như bạn bè và lần nào cũng vậy mỗi khi nhìn thấy Sơn tình cảm xưa lại ùa về không thể kiểm soát, nàng lại lao vào Sơn mà làm tình ngay tại phòng trọ để thoả mãn cơn khát khi phải cấm đoán Thắng. Thậm chí có lần khi Thắng đi công tác không đến chơi được Lan giữ bằng được Sơn ở lại làm tình với Lan liền tù tì cả tuần. Cách đây 3 tháng Sơn phải vào Nam làm việc Lan buồn vô cùng nhưng cũng thấy thanh thản vì không làm việc có lỗi với Thắng nữa. Vậy mà hôm nay chỉ vì vài cái vuốt ve nàng lại cắm lên đầu quang một cái sừng mới, nàng cũng thấy áy náy nhưng cái tay Quang đang vuốt ve bên dưới kia thổi ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu Lan. Quay về thực tại khi Quang đã hiểu ra vấn đề, không còn e ngại gì nữa anh lấy ngay 2 ngón tay thọc vào *** Lan đánh cái “nhoẹp”. Bị bất ngờ Lan không kiểm chế nổi rên ứ ứ 2 tiếng mặc cho bạn chồng và chồng ngồi cách chỗ nàng chỉ 5, 6 mét. Quang móc móc ngoáy ngoáy liên hồi làm *** Lan sướng không thể tả, không chịu được cơn thèm địt nàng cong người ra phía trước ép tay Quang xuống nệm ghế rồi di di mông tới lui liên tục làm ngón tay Quang khổ sở chui ra chui vào trong *** Lan. Quang không thể ngờ Lan lại dâm như thế, trước đây mỗi khi anh em đi uống nước với nhau nghe Thắng kể người yêu giữ kinh lắm nên Quang không buồn gạ gẫm gặp mặt. Tay Quang bị *** Lan giữ chặt như vậy không còn làm gì được anh liền quay người sang hôn lấy hôn để vào môi Lan, đôi môi căng mọng ướt át liền ngay lập tức mút chặt lấy lưỡi Quang làm chàng phê không thể tả. Thế mà khi Thắng đòi hôn Lan làm ra mặt sợ sệt chỉ dám chạm môi nhè nhẹ vào môi Thắng, Thắng mơ cũng không được Lan múi lưỡi như đang mút Quang bây giờ. Sàng mông một lúc với hai ngón tay bên trong *** khiến Lan gần như hoá điên, *** Lan dầm dề chảy nước đầy lòng bàn tay Quang, nàng muốn đè Quang ra nhà rồi ngồi lên buồi Quang mà nhấp nhưng không dám vì vẫn còn người ngoài kia, chồng nàng thì không nói làm gì vì đã ngỏm củ tỏi rồi nhưng còn hai người kia không lẽ lại lỗ mãng như thế. Quay ra thấy 2 người nọ vẫn đang ngồi nói chuyện, thực ra là họ đang bàn nhau xem Quang đang giày vò *** Lan thế nào, Lan thì thầm vào tai Quang “Anh ơi em muốn địt, muốn lắm rồi, anh địt em ngay đi! Anh!” rồi vừa dùng *** mút chặt ngón tay Quang như sợ anh rút ra vừa dùng tay cởi cúc quần và kéo tuột khoá quần Quang xuống một cách thô bạo. Chợt trong đầu Lan loé lên một ý, nàng đứng dậy mặc cho nước *** giờ không còn bị cản bởi quần lót rơi rớt xuống ghế, xuống sàn và chảy trên đùi, cầm tay Quang lôi xềnh xệch lên gác như thể sợ Quang đổi ý không địt mình nữa. Nàng mở căn phòng hạnh phúc của chồng và mình rồi kéo Quang vào. Hai người như thể vứt bỏ được hết gánh nặng lao vào nhau như hai con thú động dục, thậm chí vội đến mức không thèm đóng cửa phòng. Lan đẩy Quang ra giường cưới rồi chồm lên cởi tung quần áo của anh. Bộ ngực căng cứng của Lan do nàng hoạt động mạnh quá đã bung cả một bên đầu tí ra, vì bị kích thích tột độ nãy giờ nên vú nàng vươn lên, đầu ti cứng ngắc đỏ hồng, Quang nhìn vào mà chỉ muốn ngậm lấy mà mút lấy mút để. Sau khi bị con vợ động dục của thằng bạn lột trần truồng Quang lấy lại ưu thế đè Lan xuống giật bung cái váy và áo lót xuống bụng để lòi ra cặp vú của kẻ cuồng dâm. Miệng Quang mút chặt môi Lan trong khi hai tay bóp nắn xào xáo cặp vú mơ ước không thương tiếc. Lan đã phát cuồng từ lúc ở ghế sofa rồi nhưng lên đây do thoát khỏi sự theo dõi của mọi người nàng quên hết tất cả mà quắp chặt lấy Quang. Nàng tự tay xé toang bộ váy ngủ vốn dành cho chồng ra để chuẩn bị làm tình với Quang. Sau một hồi nhào nặn chán chê Quang cúi xuống tụt hẳn chiếc quần lót bé tí của Lan ra, khe *** Lan đã hiện lên trước mắt Quang. *** Lan hồng đỏ và khít hơn cả gái trinh, hai mép *** hơi tách nhỏ khoe 2 cái mào hồng hồng chạy từ hột le xuống dưới bóng nhẫy nước. Quang cầm buổi quẹt lên quẹt xuống tách nhè nhẹ 2 mép *** từ trên xuống dưới như trêu ngươi Lan khiến nàng gào lên “Địt đi anh! Em xin anh địt nhanh lên đi anh … gì ơi!” Lan chột dạ, quả thật đến lúc này Lan vẫn chưa biết đồng nghiệp chồng tên là gì mà đã đòi người ta địt như mắc nợ rồi. Chẳng để Lan đợi lâu sau khi quét vài đường cơ bản Quang từ từ đè Lan xuống, đưa cái buồi gân guốc dài gần 2 chục cm của mình từ từ tách *** Lan ra. Lan cũng lon ton ngỏng người dậy ngắm cái giây phút huy hoàng này, buồi Quang to và gân guốc làm Lan tràn trề sung sướng. Vì nước ra quá nhiều nên dù to và dài buồi Quang cũng cứ như toa tàu gặp đường sắt xịn mà chui tọt vào đến tận cuống. “Ahhhh…!” Lan rên lên sung sướng. Đã thế Quang cứ đưa vào một tí lại dừng nên tiếng Ahhh của Lan cứ bị ngắt quãng đến là hài.

game hon nhau trong phong tam

Hai người cứ thế họ nói hết chuyện này đến chuyện khác, nào là về công việc của Quyên và của Thành. Thành vốn là designer, vừa xong anh đến công ty Z để gặp Huy để bàn về logo sản phẩm mới, khi về mới bị ướt sũng thế này. Tuy Thành đã 35 rồi nhưng anh có cái vẻ đạo mạo chín chắn và nói chuyện khá có duyên. Sau một lúc, họ nói chuyện cũng cởi mở hơn. Thành nói chuyện mà lâu lâu lại chú ý cặp vú của Quyên. Cặp vú đẹp quá. Thành đang nghĩ làm thế nào để có thể xoa bóp cặp vú ấy trong sự cho phép của Quyên đây. Bất chợt, anh cảm giác bàn tay mềm mại của Quyên đang đặt lên má mình.
- Anh dễ thương quá. . .

Thành im lặng nhìn Quyên. Đôi mắt cô như chứa đầy ẩn ý “Này cưng, nếu anh muốn ăn thịt em thì đến lúc rồi đó, đừng có chần chừ, không có lần thứ 2 đâu”
- Em cũng vậy. . .

game hon nhau trong phong tam

Xem game hon nhau trong phong tam hay nhat 2014

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?