Gay thu dam

Chị lấy làm kinh hoàng vô cùng song vì không muốn em trai mình buồn, dẫu sao nó cũng xa vắng chị gần mười ngày qua cho nên chị làm thinh mặc dù rất đỗi mắc cỡ, ngại ngùng ; quả thật chị rất lấy làm khó hiểu vì sao thằng em chị lại có hành vi sàm sỡ với chị như thế, có lẽ nào đó lại là bản năng bẩm sinh không điều kiện của con người chăng? Tuy vậy nhưng khó có thể nào chị che giấu được cảm xúc lần đẩu tiên người con gái được tiếp xúc với con trai, chị phải thừa nhận rằng bản thân chị cũng cảm thấy hơi thinh thích khi bàn tay thằng em nhẹ lướt trên từng bộ phận nhạy cảm của chị ; phải nói là nó sờ đến đâu thì chị như là có vô số gai ốc mọc lên đến đấy. Hiện tại, nước bọt cứ liên tục rỉ ra nơi hai bên khóe miệng hai đứa nhưng không tài nào có thể nhểu xuống được vì chúng cứ nút mãi liếm lấy nhau đến mức độ gần như khô khốc cả khoang miệng ; bỗng chốc, không biết có phải do lỗi hai bàn tay thằng Đại hay không mà hai hột nút ốc nơi cổ và ngực chiếc áo đồ bộ vải bông màu xanh bông chấm trắng mà chị nó đang mặc lại bung hở ra một khoảng da thịt trắng hồng như trứng gà lột. Nó nhanh chóng rời môi xuống, úp mặt vào chổ hở hang ấy của chị mà hôn lấy hôn để, hít hà một cách thỏa thuê và phấn khích vô cùng khiến chị nó vừa quằn quại vừa run rẫy trong nỗi niềm sung sướng lẫn lộn với ngượng ngùng, tưng tức.
-Em…em…đừng…-Chị Nam thốt lên nấc nghẹn, hổn hển

Nó chẳng nói chẳng rằng, cứ hôn miết lên chổ ngực non của chị rồi nhẹ nhàng lần hai bàn tay lên tiếp tục cởi bỏ nốt hột nút áo thứ ba, thứ tư rồi thứ năm của người chị ruột ; chị nó vừa ngăn cản nó vừa có vẻ dường như chấp nhận, buông xuôi cho nên chẳng khó khăn gì mà trong giây lát, hai vạt thân áo trước của chị hoàn toàn được nó cởi mở dang rộng ra hai bên. Chị Nam thầm nghĩ cũng may là trong nhà chỉ có mỗi hai chị em chứ nếu mà có ai đi nữa chắc là phải độn thổ mất mà thôi vì trót lỡ phạm phải lề lối lễ giáo gia phong ; với kiến thức phổ thông của một cô gái vừa mới thi xong bậc tú tài thì bất kỳ ai cũng đều biết đây là chuyện bậy bạ không nên, là tội lỗi loạn luân chứ đừng nói riêng là chị. Lẽ đương nhiên là chị không thể nào không lấy làm thắc mắc tại làm sao mà cậu em trai cưng bé bỏng của chị lại có vẻ rành rõi từng thao tác yêu đương, ân ái, làm tình chẳng khác gì người lớn đến như vậy tuy dẫu sao vẫn còn lụp chụp, vụng về ; chị không sao ngờ được rằng nguyên nhân đầu độc thằng nhóc trở thành người lớn quá sớm như vậy chính là cái máy tính LCD nối mạng mà bố mẹ mua cho để trong phòng chị. Mặc dù đây là lần đầu tiên được dịp thực hành vận dụng kiến thức tình dục nhưng vì có lẽ thuộc lòng từng chi tiết trong truyện loạn luân “Dưa hấu Gò rùa” hoặc phim người lớn “Câu chuyện chị em” thành thử cho nên thằng Đại tỏ ra vẻ rất thuộc bài tuy có hơi lung túng, ngần ngại và thật không ngờ là nét non nớt, trẻ con của nó lại ngày càng làm cho chị càng cảm thấy sung sướng, phấn khích tột độ. Quả thật lúc này, sao mà nó lại tỏ ra rất là liều lĩnh mò mẫm hai bàn tay nó lên từ từ cởi hai vai áo chị nó xuống rồi sau đó, vừa phấn khích vừa sợ hãi nó lần lượt tháo hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị, hết cánh tay trái đến cánh tay phải đương nhiên là không thế nào mà không có được sự im lặng đồng tình của chị tuy thể hiện phần nào không rõ ràng cho lắm. Cũng phải mất một khoảng thời gian khá lâu, chiếc áo đồ bộ hãy còn chưa cũ lắm mới lặng lẽ rời khỏi thân thể mỹ miều, trắng nõn của chị và rồi chính hai bàn tay thằng em chị cẩn thận để cất qua một bên vì sợ rớt xuống nền gạch bông sẽ dơ mất ; cũng chính hai bàn tay ấy đang rụt rè, ngần ngại nhẹ luồn xuống dưới vầng lưng thon thả, mềm mại của chị tiếp đó thật là chẳng ngờ, nó lại lần mò tháo hai cái móc sắt cài nối hai sợi dây chiếc nịt vú màu hồng mới tinh chị đang mặc che bộ ngực còn trinh nguyên con gái mơn mởn. 

Đến nước này đây, chị Nam quá đỗi ngỡ ngàng vì chị chẳng dè em trai chị lại tỏ ra ham muốn và khao khát đến mức độ cùng cực như thế này ; trong lúc chị còn đang lẫn lộn hoang mang với ngạc nhiên thì chị lại không thể nào ngờ được rằng cái áo ngực của chị đã không còn bó sát vào da thịt chị nữa mà đang từ từ tuột lệch xuống dưới và bàn tay phải thằng em chị cầm đặt qua một bên trên tấm nệm trãi giường. Thật chẳng khác gì hai gò núi tuyết trắng hồng nhô cao lên trên cao nguyên lộng gió, đôi gò bồng đảo chị Nam không ngớt nhấp nhô nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển gấp rút khác thường và bắt chước nhân vật thằng nhóc trong truyện Dưa hấu Gò Rùa, nó cúi mặt vùi sát vào giữa hai bầu ngực căng tròn, mềm mại của ngưởi chị ruột, sau những cái hôn lấy hôn để, miệng nó lần nhẹ ngậm nút lấy đầu núm vú bên phải của chị. Tuy thực sự là chẳng có gì cả nhưng dường như là đang có muôn vàn dòng sữa ngọt ngào, thơm béo ngầy ngậy dần dần tuôn tràn vào cổ họng nó và chị nó cảm giác có quá nhiều ốc ác mọc nổi lên khắp cả người khiến chị vừa quằn quại vừa rên xiết trong lúc hai bàn tay chị cứ mãi miết vày tới vò lui đầu nó khiến cho tóc nó càng lúc càng rối bù lên. Nó mặc kệ cho chị vò tóc nó thậm chí cào cấu nó hay đánh nó đi chăng nữa thì nó vẫn cứ thản nhiên bú nút vú chị đặng mà tìm kiếm nguồn sống chẳng khác gì đứa bé sơ sinh đang níu vú mẹ lấy hơi thở sống còn ; miệng thì ngậm nút còn bàn tay phải nó cũng không quên lần lên mày mò, nắn bóp bầu vú trái còn lại của chị tựa như người ta đang nhào bột làm bánh. Vậy là quan hệ giữa hai chị em lúc bấy giờ coi như không còn là hai chị em nữa mà trong ngôi nhà vắng lặng hơi người đã trở thành một cặp người tình thậm chí có thể nói đấy chính là một đôi già nhân ngãi non vợ chồng vì ranh giới giữa chúng hoàn toàn bị xóa nhòa không còn gì nữa cả và đêm nay, dĩ nhiên chúng không sao có thể ngờ được rằng lại có chuyện như thế này xảy ra. Một hậu quả tất yếu xảy ra từ những phút giây gần gũi, đụng chạm tuy thật nhỏ nhoi bình thường nhưng kéo dài triền miên những năm năm trời trôi qua vào hoàn cảnh rất dễ dàng bị lôi kéo, sa ngã : con chị đang ở quá tuổi biết yêu còn thằng em thì bị ảnh hưởng bởi những trang web đen thiếu lành mạnh. 

gay thu dam

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

gay thu dam

gay thu dam la gi ?

Các đấng mày râu trong lớp thường tranh nhau giúp đỡ cho nàng về những môn mà nàng yếu kém để mong được hưởng một chút ân huệ nàng ban cho. Trong lớp Hoàng Nam là lớp phó học tập và anh ta la người học giỏi nhất lớp. Hoàng Nam vừa đẹp trai với cái nét đẹp của một quân tử. Bản thân chàng thật sự là một quân tử rất đàng hoàng đứng đắn. Hoàng Nam thường giúp đỡ Quỳnh Hoa nhưng không bao giờ chàng dám ghé lại nhà nàng vì chàng đã nghe nhiều người kể lai sự đền đáp của Quỳnh Hoa đối với họ. Đã nhiều lần mời mọc nhưng Hoàng Nam không đến, điều đó làm cho Quỳnh Hoa rất buồn và nàng đã rắp tâm chiếm hữu trái tim và thân xác Hoàng Nam. Biết là Hoàng Nam sẽ không về nhà mình nên vào một dịp có bài kiểm tra toán sắp đến nàng nhờ Hoàng Nam ở lai giúp cho nàng ôn bài ngay tại trong lớp sau giờ học . Đúng 5 giờ chiều thì tiếng chuông tan học vàng lên và tất cả các hoc sinh đã vui mừng gom góp đồ ra về vì đã trải qua một ngày học mệt mỏi và còn phải về lo ôn bài cho bài thi ngày hôm saụ Trong lớp chỉ còn lại mình Quỳnh Hoa và Hoàng Nam.

gay thu dam

Mà thằng Gà nó già so với tuổi, bon này goi nó bằng chú là không sai chút nào.

Lúc này mới thảnh thơi nhìn ra xung quanh, người đâu mà lắm thế này. Toàn mắt xanh mỏ đỏ, mấy thằng ku hóng hớt chạy trong Bar ra, đang ngó xem chuyện gì, bọn gái đú cũng đứng nhìn như bọn phóng viên đang chớp tin tức để mai viết bài vậy. Mà phải nói gái trong Bar con nào con đấy như bọn tiểu thư đài các, nhưng chẳng ai biết được về nhà đóng cửa, lột cái mặt nạ ra là những con bé chân đất mắt toét, cũng có thể là cô nàng sinh viên ngoan ngoãn hoặc nhân viên văn phòng đeo kính cận. Nhưng cũng có một số là dân ăn chơi đúng kiểu, nhưng loại này rất hiếm. 

Nhìn lại mình thấy bộ dạng như thằng móc túi ngoài chợ đồng xuân bị mấy thằng bên số 7 Thuyền Quang táng xong vậy, áo lệch về một bên lòi cả hình xăm rồng phượng chẳng ra giáng công tư đi chơi chút nào cả. 

Bỗng nhiên trong đám người loi nhoi, lão Đại gì đó bước xuống, với vẻ mặt lạnh lùng. Thôi chết rồi, thằng lùn này em thằng cha Đại này không chừng. Định bảo thằng Gà chạy nhưng thấy lão vẫn không thèm nhìn lại phía chúng tôi. Lão đi đến chiếc Land Rover màu đen đỗ trước cổng, lão mở cửa sau. 

Lần đầu tiên tôi thấy cặp đùi ngon như vậy của một con nhóc, mái tóc màu đen hơi xoăn chút xíu thả ngang bờ vai trần, chiếc ao thun 2 giây màu vàng nhạt và cái quần xóc bò bạc màu có rách chút xíu ở mông lòi cái ren quần lót màu đỏ làm quyến rũ vô cùng, gương mặt trái xoan như búp bê đang lóng ngóng như lần đầu bước vào quán bar vây. Lão Đại lại ghé tai con nhóc nói mấy câu gì đó rồi cả 2 bước vào trong.

Tôi đang định bước theo cái bóng con nhóc nhưng tiếng thằng Gà làm tôi tỉnh lại.

- Bọn mày biết tao là ai không?

- Dạ biết a! Hình sự ạ!

Chút xíu nữa tôi bế thằng bé chạy lại Bà triệu cấp cứu mắt cho nó mất. Ngoài trừ khẩu súng ra, tôi thấy thằng Gà giống nhất là thằng tổ lái về hưu ngồi ngoài quán trà đá hút thuốc lào, chẳng thấy nó anh em mẹ gì với máy thằng bên số 7, số 8 Thuyền Quang gì hết.

- Chúng mày đi lại đây. Thằng Gà quát.

Bắt hai thằng chọi ngồi vào quán nước cạnh quán Bar, thằng Gà hất hàm.

- Chúng mày ở đâu? Băng nào?

- Dạ! bon em ở Nam Định ạ.

- Nam Định? Tạo gọi thằng Thắng “chập” ra đây đưa chúng mày về nhé, Biết nó không?

- Dạ không a!

Thằng Gà này được cái đọc báo hay nghe ai kể chuyện giang hồ là nó nhớ dai lắm.

Cái tên Thắng “ chập” gì đó chắc nó đọc trong Dân trí hay VNnet đây. Tí nữa vãi đãi với thằng này. Bà béo bán nước với tay khều kều vào vai thằng Gà:

- Thôi, bọn nó biết lỗi rồi, cho nó về đi Gà. Mà chúng mày dám đến đây đánh nhau là sai rồi đấy. 

Thằng Gà này có tính hễ cứ chơi “kẹo” vào là muốn cho lên hàng là phải ra ngoài ngồi trà đá chút xíu mới vào nghe nhạc nên bà này chắc là bạn thân nó rồi. Chắc toàn buôn dưa lê với nó khi phê thuốc đây. Hồi trước, đi Bar lúc nào nó cũng mang theo ít hàng để nghe nhạc. Thằng Gà nghe Bà béo nói thì chậm rãi nói như một bậc đàn anh thực thụ:

- Bây giờ bọn mày mua bao thuốc ở đây vào mời bên bàn tao xin lôi rồi biến. Để tao gặp lại 1 lần nữa là tao chở chúng mày về Nam Định luôn nghe chưa? Phắn.

Thằng Gà quay lại nhìn bộ dạng tôi cười một cái rồi thò tay vào trong túi tối lấy chia khoá xe, án nút. 

Đầu bãi xe đèn chiếc BMW X6 chớp đỏ, nó chạy lại mở cốp sau lây cái áo sơ my Louis Vuitton của nó đưa cho tôi mặc vào và quảng chiếc áo rách cho bà bàn nước rồi chúng tôi bước vào Bar uống rượu tiếp.

Bước vào tôi chui thẳng vào WC. Thằng cha lau chùi WC vừa đưa tay mở cánh cửa thì tôi bước vào định rửa tay. Nghe tiếng xoẹt, chiếc Iphone màu trắng của con bé nào rơi tỏm xuống sàn nhà, trượt xuống vũng nước cuối phòng rửa tay nhìn thấy thảm.

- A..aaaaa. Đui hả?

Ngước mắt lên định táng cho nó 1 cái, nhìn khuôn mặt trái xoan, mũi cao, đôi mắt sắc lẹm và gò má hồng hào làm tôi như điện giật. Nếu không có tiếng nhạc chắc tiếng tim trong ***g ngực tôi còn hay hơn thứ bản nonstop nào từng nghe. Bây giờ mà bàn DJ trong bar bị hỏng thì chỉ cần lấy cái dây cắm của hệ thống loa nhét vào cái lỗ sau mông tôi chắc cũng hay không kém những bản Nonstop bất hủ.

Ngoảnh lại nhìn chiếc iphone con bé mới biết mình va vào con bé mới được lão Đại đưa vào, làm văng chiếc Iphone vào vũng nước, chạy lại nhặt lên cho con nhóc, ấn cái nút hôm, máy có vẻ chập chà chập chờn. Ngày hôm nay toàn thứ chuyện đâu đâu. Hôm nay chắc bước chân ra khỏi nhà, chắc có con nào mới bị hiếp dâm đi qua là cái chắc luôn. Mẹ kiếp, khốn nạn thật.

Con bé giật cái điện thoại từ tay tôi, bật lên xem.

- Đen thế. 

Cái môi con bé cong lên, hất hàm sang phía Tôi.

- Đi đứng kiểu gì vậy, hỏng máy rồi, có mắt cho chật mặt à.

Con bé lẩm bẩm trong miệng mấy câu, tuy nhạc đang đập phía ngoài nhưng tôi vẫn nghe rõ. 

gay thu dam

Xem gay thu dam hay nhat 2014

Đang đi cà nhắc thất thểu về nhà, nó bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, một chiếc Honda dừng lại người lao xuống bên nó là Nhung.

- Anh đi đâu đây ? sao lại dắt bộ

Nhìn qua bộ dáng lấm lem đất của nó, Nhung có vẻ nhận ra điều gì đó ở chân phải đang khập khiễng của nó, quay sang nói với ba

- Ba về trước đi, con tí con về với anh H nhé

- Ừ vậy ba về trước nhé

Nhung quay lại, mắt đã hơi ướt

- Anh mới đi đâu về vậy, sao lại đi khập khiễng thế kia ?

- À…à.. chuyện này…. Đi về đi tí anh nói cho nghe

Vậy là Nhung lên chở nó, chiếc xe đạp thể thao dàn ngang có hơi khó khăn cho Nhung, nhưng được nó ngồi đằng sau làm tựa, Nhung ngồi lên yên rồi bắt đầu đạp chở nó về, ngồi sau, ôm eo Nhung, nó hít hít mùi hương từ tóc Nhung đang lòa xòa bay bay vào mặt nó, thoảng trong mùi hương đó, còn mùi hương khác, mùi hương của xử nữ …. Nó cảm thấy hạnh phúc…
Về đến nhà nó, Nhung dắt xe vào nhà, mở cửa cho nó

- Em đợi anh chút nha, anh đi tắm đã, dơ quá

- Vâng

Nó đi tắm, đứng dưới làn nước của vòi sen, nó cảm thấy thoải mái, làn nước mát cả vào mặt nó làm với bớt đi cơn đau từ sườn và ống quyền. Tắm xong, nó lên phòng khách, Nhung đang ngồi đó, có vẻ chờ đợi nó.

- Anh nói đi ! sao lại thế ?

- À..à, em nhớ cái thằng lớp 12 cứ lẽo đẽo theo em ở trường không ?

- Nhớ, ảnh đánh anh à ?

- Không ! là đấu võ với nhau, ổng nói nếu ko muốn đấu thì phải từ bỏ em

- Vậy là sáng anh nói dối em ?

- Ừ ! anh không muốn em lo lắng

- Anh đánh thắng ổng à ? ổng là Nhất đẳng Karate mà ?

- À..à.. tại hên thôi

- Xí ! không tin, dễ hên quá ha ?

- Thiệt mà ha.a.a.

- Không tin, anh nói dối, anh cũng có võ sao ?

- À.. cái này…

- Cái này sao ? anh còn nói dối em không chơi với anh luôn

- Ặc ! không có, chỉ là anh học Thái Cực quyền từ nhỏ nên…

- Hả ! anh học võ từ nhỏ ? sao anh không cho em biết ?

- À.. thì có hỏi đâu mà nói, nó lè lưỡi ra làm mặt xấu

- A..a… không chịu, anh dấu em…

- Thì giờ nói rồi mà

- Không chịu, em cũng muốn học, anh dạy em đi

- Ặc, xung dữ

- Kệ, học để sau này trị anh

- Trời vậy ko dạy đâu ha.a..

- Ghét ! em không chơi với anh nữa, em về đây

Nhón mong đứng dậy, làm vẻ giận dỗi, Nhung xăm xăm đi ra cửa

- Rồi … rồi, chỉ … chỉ được chưa ?

Thay đổi thái độ 180 độ, nụ cười trên vẻ mặt của nhưng hiện ra, quay đầu chạy lại ôm nó, cánh tay Nhung ôm qua bả sườn của nó siết lại, chợt nó cảm thấy nói đau lên..

- Ui da ! cái sườn mới bị lĩnh đòn xong đó, đau quá, thả anh ra đi

- Hả ! anh bị đánh ở sườn nữa hả ?

Nói rồi, Nhung vạch áo nó lên, vết bầm trên sườn chứng tỏ điều nó nói là thật

- Anh để dầu gió ở đâu ? để em thoa cho

- Trên bàn học anh có một chai đó

Nhung chạy vào lấy rồi cởi áo nó ra, thoa cho nó, nó nhìn Nhung làm công việc này mà thấy mủi lòng, thấy hạnh phúc, tự nhiên muốn ôm Nhung quá, nó vươn tay ra, ôm Nhung vào lòng, nhìn xuống khuôn mặt đỏ ửng bên dưới, nó đặt một nụ hôn vào môi Nhung, nó liếm qua môi, lách lưỡi vào trong, đụng hàm răng rồi cố dùng lưỡi cạy hàm răng đó ra, như hiểu được điều đó từ lần trước, Nhung cũng nhẹ nhàng há miệng ra, rồi lưỡi lại tìm lưỡi.

Nó cảm nhận miệng của Nhung ngọt quá, cái thứ nước kia cũng ngọt nữa, lần thứ hai hôn nhau kể từ lần trước, nó đang bay trong cảm xúc dâng trào.
Nhung đẩy nó ra, lấy tay khẽ đấm vào ngực nó, rồi lại áp mặt vào ngực nó, im lặng không nói gì.

Thế là thứ hai tuần sau đã đến, như đã hứa nó sẽ dạy Nhung Thái Cực, nó không dạy Nhung Thái Cực ứng chiến như Chính Tông, chỉ sử dụng để bổ trợ thân thể, khỏe khoắn và phòng thủ. Thái Cực Huyền Tông (một nhánh của Thái Cực này chính là các bài Dưỡng sinh mà các cụ hay tập ngoài công viên)
Cho dù là tập bất cứ Nhánh nào của Thái Cực, 2 thế thủ Kinji và Kaori đều có cả, Thái Cực lấy cân bằng làm tâm điểm, chân phải khỏe và giữ cân bằng tuyệt đối cho cơ thể, vì vậy ban đầu các bài luyện chân cân bằng là rất cần thiết, vào những buổi chiều, nó đều bắt Nhung đứng tấn Kinji để luyện độ dẻo dai của chân.

2 tháng sau, nó bắt đầu cho Nhung đấu thử để luyện độ nhanh nhạy trong phản ứng, hôm nay nó bắt Nhung phải thủ thế để nó tấn công.

Nó lao đến đưa nắm đấm vào thẳng mặt của Nhung, không dùng lực, chỉ dùng sự nhanh nhạy, Nhưng đưa tay lên nằm lấy bàn tay nó, xoay tròn vào kẹp thế vào nách, khẽ kéo nó tới và xoay người vật nó ra sau, nó coi như mình là người không biết võ, cứ để cho Nhung đánh từ đầu đến cuối, cho đến khi vật ngã nó ra, tay Nhung vẫn cầm tay nó…

Nó nằm đó nhìn Nhung, cô gái này đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều, độ ngộ học của Nhung cũng khá cao, 2 tháng có thể sử dụng thuần thục 1 bài quyền của Thái Cực là điều đáng vui.

Nó khẽ kéo tay của Nhung, dùng thêm một ít thế của Thái Cực, Nhung bị bất ngờ nên không có cách để chống cự, cả thân người đổ ầm lên người của nó nằm dưới, nó thò tay cù léc hai bên sườn của Nhung

- Phạt … này, phat.. này, cái tội luyện tập mà dám vật anh mạnh như vậy…. đau chết người rồi

Vừa nói tay nó vẫn liên tục cù léc Nhung. Cười phá lên trên người nó, Nhung cũng vùng vằng để né tránh bàn tay của nó, chính vì thế, bàn tay của nó đôi lúc lại không còn nằm ở sườn, nằm ở đâu đó trên ngọn đồi, mềm mềm, chỉ là vẫn phải qua lớp áo lá … cứ như vậy nó trở lên đen tối hơn, chủ động tấn công vào hai ngọn đồi chưa ai khai phá này, như nhận ra điều đó, Nhung đánh mạnh vào ngực nó, nũng nịu

- Anh…. xấu…. xa, anh… đen …tối

- Ha.a..a

Nó kéo Nhung xuống, đặt tay sau gáy Nhung, ghì đầu Nhung xuống và hai đứa lại hôn nhau, hôn say đắm, hôn như chưa từng được hôn, nó lật Nhung lên trên vẫn giữ nguyên vị trí của 2 môi, tay nó vuốt vẻ trên 2 ngọn đồi vắng, Nhung đưa tay lên, nắm lấy cổ tay nó, ghì lại, như không cho nó làm điều xấu xa đó, nhưng nó nào có buông tha, vẫn cứ dùng lực để tham quan 2 ngọn đồi, Nhung cũng không còn kéo tay nó nữa, chỉ là vẫn nắm cổ tay nó……

Chuyện cứ thế diễn ra cho đến hết năm học lớp 10, không có sự kiện gì quan trọng xảy ra….