Girl nung lon

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….

girl nung lon

tôi nói - Ừ rồi 2 mơ cháu đừng lên tôi mở cưa nhà tắm coi thử 2 cha con câu Hùng còn ngủ không, tôi quan sát thấy yên ắng thì mở tiếp của ngoài rồi ra giấu cho mợ đi ra lên cầu thang lên sân thượng, tôi rón rén theo sau đóng của rồi đi theo, theo sao mợ tôi vô mông cái ....Beep... mợ quay lại xị mặt làm giấu suỵt. tôi thì vần cười mỉm mỉm.
Cửa lên sân thượng làm bằng sắt có khoá rất kỉ nên phải nhẹ nhàng lắm tôi với mợ với ra được khỏi của rồi khép lại nhẹ nhàng. đứng trên này nhìn xung quanh tối om do họ tắt đèn đi ngủ hết rồi, giờ này thì chỉ có ăn trộm với những người làm chuyện vụng trộm như tôi với mợ hằng mới còn thức thôi. tôi với mợ đứng xem xung quanh rồi tự nhiên môi lại tìm thấy môi lúc nào không này, tôi với mợ múc môi đá lưỡi chảy nước miếng phải nói là cả lít mà vẫn không nhả ra, tay tôi thì bệ lấy mông mợ mà bóp mà vợ còn mợ thì ôm eo tôi cứ thế đến khi tôi chuyển qua bóp vú thì mợ lại Ứ lên 1 tiếng rất to như giải toả cái j đó lâu ngày:
- Sao mợ ứ to zậy.
- Nãy h trong nhà tắm ức chế quá.
- Mới có bóp vú ko mà đã la zậy rồi ko biết tí mò vô tới hang thì sao.
- Ứ ghét nè...
Tôi nhìn loay hoay ko có gì lót cho tôi với mợ ngồi, nên chạy vào chô phơi quần áo lấy cái thùng carton đựng ti vi mới mua ra. bỏ hết mấy miếng mút ra, trải tấm giấy ra cũng đủ chỗ cho 2 người nằm, tôi với mợ ngôi xuống môi kế môi, mợ leo lên người tôi nằm rồi thọt tay vào quần lôi con cu tôi ra.
- Chưa gì mà to zậy rồi ai chịu nổi.
Tôi của xoà:
- vậy mợ chịu nổi nó không.
Mợ không nói gì cuối xuông bú ngay, mợ liếm dọc theo thân con cu của tôi vài vòng rồi bú Chụt... chụt... mợ nhổ nước miếng vọc vọc con cu rồi ngậm 2 hòn rồi cắn môi lại kéo ra thả cái bịch xuống, mợ hết vọc cu chuyển qua bóp 2 hòn dái tôi đau điếng:
- Sau bóp con đau quá vậy.
- Cho chưa dám lầy quần mợ thủ dâm rồi bắn tinh đầy hết.
- Ai biểu mợ tắm mà con nhìn thấy nên con hứng quá nên vây.
Mợ cắn 1 cái ngay miếng da bao quy đầu tôi la lên á :
- Dám dòm mợ tắm nữa nè hư quá nhá, cho chưa.
- Mợ để cửa nhà tắm không đóng lại mà.
- Chứ sao, dụ dê vào chuồng mà. hứ...
Tôi nghe thấy thế ngồi dậy kéo mợ xuống thọc tay thẳng vào quần vợ định chọt 1 cái cho đỡ tức mà nước nhờn của mợ phải nói là quá nhiều như sông như suối vậy. tôi chọt thẳng ngón trỏ vào *** *** mợ rồi giật giật cái tạy mợ là lên:
- Ứ... ứ.. ứ... sướng quá.
Tôi càng làm mợ càng quằn quại sung sướng tay cư vọc cu tôi, làm tôi kích thích theo kinh khủng.
Tôi bắt đầu cởi áo quần của mợ ra, mợ ưởng mu lên cho tôi lột 2 cái quần ra mợ nằm trần truồng nhìn mà phê, tôi bắt đầu tự cởi đồ mình thì mợ không cho phải để cho mợ cởi thì mợi tôi mới chịu, mợ tuột quần rồi kéo áo tôi rán bún con cu tôi 1 cái rồi hôn lên thân nó nói nhỏ:
- Làm mợ sướng mợ thưởng.
tôi nghe thấy thế thì vui lắm, đẩy mợ nẳm ra tâm giấy rồi banh 2 chân mợ để tay vào chà xác, miệng thì bù vú. mợ đẩy đầu tôi xuống lần lần tới cái *** rồi nói:
- Bú *** mợ đi con.
- Bú *** hả. dơ lắm mợ ơi.
- Dơ mà nãy h anh làm j đó.hức..
Tôi như con nai nghe lời rồi đưa đầu xuống mợ lấy tay ấn thêm vào như chỉ bảo, tôi le lưỡi liếm 1 vòng từ dưới xương cụt lên tới đỉnh mủ thì mợưởng mu lên cao 2 chân kẹp chặt đầu tôi lại:
- Sướng làm Hùng ơi, nữa đi ạnh ơi.
Tôi nghe thấy thế liền đè 2 chân mợ ra:
- Mợ nói gì đấy.
- Có nói j đâu con-
- Mợ mới kiu Hùng ơi.
- Chắc mợ phê quá nên gọi tên cậu.
- Mợ gọi tên cậu thì kiu câu lên bú. tôi làm vẻ hòn giỗi mợ 
Mợ liền dỗ ngọt, mợ xin lỗi mà rồi hôn tôi đắm đuối, tôi bỏ quá không nhắc lại rồi lại tiếp tục bú ***. mợ rên lên sung sướng, đang bú thì mợ nói tôi quay cái con cu lại mặt mợ để mợ bú cho sướng, tôi làm theo giống như kiểu 69, mợ mút tôi đê mê phải nói là quá sướng. tôi mân mê *** mợi tới khí nước ra ướt hết tấm giấy thì tôi nói:
- Con đút vào *** mợ nha. 
- Ừ đút đi con.
Tôi vạch *** mợ lấy con cu chà lên chà xuồng cái của mình của mợ rồi động cái lỗ tôi nhét nhẹ nhàn vào, tuy *** mợ đã sinh 2 đứa rồi nhưng vẫn còn khí mới đút vào qua hết cái khất con cu mà cái bao quy đầu tôi đã tụt xuống, đút tới đâu mợ rên tới đó.
- Nữa đi Duy. ư... ư.. ư..
Tôi đút vào hết con chim xuống tận gốc rồi kéo ra cho vào lại, mỗi lần như vậy là mỗi lần mợ rên quằn mình.
- Sướng lắm ư..ư...
- Đã không mợ..
- Đã lắm nữa đi Duy.
Tôi làm càng lúc càng nhanh, mợ lại càng quằn quại kéo tôi xuống mà hôn môi đá lưỡi, tay tôi thì bóp vú mợ lia lia, cặp vú đêm nay phải tan nát với tôi. Tôi với mợ đổi nhiều tư thế khác nhau, tôi kết nhất lác doggy mợ. mợ rên như cha chết, tôi phải cố bịt mồm mợ lại cho giảm bớt, tôi còn chọt tay vào lỗ đít mợ nữa:
- Lần đâu được chọc 2 lỗ 1 lúc
- Sướng không mợ
- Sướng.... nhưng... mà... thốn... quá...con... ơi.
- hồi h mợ chưa được chọc lỗ đit hả.
- Uhm ư...ư...ư... mợ con trinh cái lỗ đit đó Ư... Ư...
- Ư..ư...ư...ư ..
- Con sắp ra rồi, con kéo ra đây.
- Đừng...bắn... vào....***... mợ... đi ....Ư... Ư mợ cũng ra ứ
Tôi bắn ào ạt vào *** mợ cho tới khi con cu tôi nó mềm ọt trong cái *** đâm đảng của gì. tôi rút cu ra thì tinh trung cũng chảy theo ra mép *** mợ dòng trắng đục.
- Con mệt quá mợ ơi.
- mợ sướng lắm nhưng cũng mệt.
Tôi trườn qua ngậm đầu vú mợ rồi nghi ngơi. 
- Con làm sướng hơn hay cậu Hùng sướng hơn.
- Con sướng nhất lâu nhất đã nhất, cậu con mới có tí xíu đã bắn đầy rồi.
- hahah....Thế sao đang chơi mợ lại gọi tên cậu Hùng.
- Mợ quen thế rồi.
- Khi nào con choi cấm mợ gọi tên người khác đó.
- Ừ, mà tối mai mợ về rồi sao chơi nữa.
- Mai con không đi học nghỉ nhà chọt mợ nhá.
- Mai có cậu con ở nhà thì sao.
- Chọt lén chứ sao,
- Hư quá nhé.
Tôi với mợ mặt đồ lại rồi khoá cửa đi xuống ngủ. năm ngủ tôi cố tình thọc tay vào *** mợ cứ thế ngủ, mợ cũng làm ngược lại như vậy với tôi, rồi 2 người chũng tôi ngủ quên ko tù lúc nào không hay đến sang 7h khi thức dậy thì tôi thấy mợ vẫn nằm ngủ còn thằng Vinh với cậu hùng thì đi đâu rôi ko biêt. tôi lấy điện thoại gọi cho Vinh.
- Ủa m với câu đi đâu rồi mợ kiếm kìa.
- Tao đi học rồi, 3tao bạn ổng qua chỏ đi choi do biết tối nay ổng về.
Tôi cúp máy mà trong lòng vui vui có khi hôm nay có trò hay rồi. tôi đi xúc miệng rồi xuống đâu ngõ làm tô bún bò cho lại sức trong khi mợ Hằng vẫn còn đang ngái ngủ. tôi mua thêm hộp xôi mặn mang về cho mợ nhỡ đâu mợ ngủ dậy đói. tôi mang về thì mợ vẫn chưa ngủ dậy, tội mỏ laptop của thằng Vinh lên choi vào đọc báo xem tin tức tới 8h30 thì mợ ngủ dậy chỉ thấy mình tôi ở nhà mợ ngạc nhiên:
- Ủa cậu với anh đâu con.
- cậu đi chơi với bạn rồi do tồi nay về, còn anh Vinh đi học rồi.
- Ừ mợ đi xúc miệng đây,
Tôi nói vọng vào nhà vệ sinh.
- Mợ ngủ gê thiệt đó.
-Uh tối qua mợ mệt quá nên ngủ nhiều.
- Mệt có sướng ko mợ
- Con nói gì đó. mợ làm vẻ nghiêm khắc làm tôi ngạc nhiên kinh khủng cứ tự hỏi mợ bì Điên à. 
- Con có mua đồ ăn sáng cho mợ đó xôi mặn
- Ừ tí mợ ăn. con ăn rồi à.
- Dạ.

girl nung lon

girl nung lon la gi ?

Khung cửa kính ca-bin mờ đi bởi hơi thở của nó giữa tiết trời se se lạnh. Trời vẫn hiu hắt những tia nắng nhạt màu len lõi vào bên trong. Mọi thứ đều nhuốm một màu nhạt nhòa như chính tâm trạng nó lúc này vậy. Sau mỗi sự ra đi của một người thương yêu đều là một khoảng lặng cũng nhạt nhòa như màu nắng. Một ngón tay chìa vào khung cửa kính, là tay chị, là gương mặt chị áp nhẹ vào, thổi phù một cái. Khung kính bổng mờ đục đi hoàn toàn. Nó ngẩn nhìn, chị mĩm cười. Ngón tay thon dài của chị vẽ thành hình đóa hoa, một mũi tên chỉ vào nó và cuối cùng là từ đồ ngốc. Nó nhìn chị, nó mĩm cười vì trò nghịch của chị, không phải đơn thuần là trò nghịch trêu chọc của nữ hoàng, đó là cả một sự chia sẻ, cả những hơi thở ấm áp chị đang nhẹ nhàng cố truyền vào người nó. Chị vẫn ngồi cạnh nó, từ sáng giờ lúc nào chị cũng ngồi gần nó, dù đôi lúc chị cố tỏ ra vô tư đùa giỡn, giành giật vị trí ngồi cạnh nó với anh Phong và Hân thì cuối cùng chị vẫn ngồi vài sát vai với nó. Lúc này cũng vậy, chị im lặng, thôi cười giỡn mà bắt chước nụ cười mĩm của nó, mắt chị áp vào khung cửa, chu miệng thở phù phù. Ngón tay dài của chị thi thoảng lại bấm nhẹ vào bàn tay nó, chẳng ai thấy cả nhưng nó biết chị luôn cố làm như vậy. Cách nhau đến 2 lớp găng tay lận đó nhưng hơi ấm sẻ chia vẫn nhẹ nhàng như ánh nắng.
Càng nghĩ nó càng thấy ấm, càng thấy ấm lại càng đau. Ừ nó vẫn còn nhiều người bên cạnh chia sẻ, còn em về bên ấy, xung quanh em toàn những con người xa lạ. Em sẽ xoay sở thế nào để hạnh phúc, để ấm lòng, để xóa nhòa những tổn thương...
Suy nghĩ linh tinh cuối cùng cáp treo cũng đưa cả đám đến trạm cuối. Cả nhóm lại kéo nhau đi vòng vòng tham quan chùa, không ai dám đùa giỡn gì nửa cả vì nơi chùa chiềng linh thiên dù tín ngưỡng hay không thì thái độ của mỗi người cũng phải khác. Có vẻ nơi này chẳng có gì thú vị ngoài cảnh vật khá đẹp. Đi mõi chân chị kéo nó ngồi xuống bậc thềm phía sau chùa phụng phịu mặt:
- Nhox chị mệt rồi hông đi nửa đâu.
- Ờ vậy mà hồi nảy ai xung chạy trước lắm mà
- Hồi nảy khác giờ khác
- Uhm biết rồi để nhox mua nước cho chị uống.
- Chị muốn uống coca
- Rồi để nhox đi mua.
Nó chạy nhanh lên phía trên gọi Hân với anh Phong quay lại
- Nè hai người chị Phương mệt rồi kìa.
- Haha thấy chưa hồi nảy chạy cho dữ giờ mệt
- 2 người uống gì để em đi mua luôn
- Ừ anh uống nước suối. 
- Hân uống gì? - nó quay qua hỏi nhỏ Hân
- Uhm uống gì cũng được. 
- Vậy uống coca giống chị Phương nha
- Ừ
- Hai người lại ngồi với chị đi. Chờ chút!
Nói xong nó quay lưng đi vòng ra phía trước chùa. Nói là chùa nơi linh thiêng vậy chứ bãi đậu xe phía trước đông nghịt người, nhang khói mù mịt, tiếng mời mọc của những người bán hàng rong, tiếng la hét của mấy người phụ xe, tiếng hướng dẫn viên ồn ao trong chiếc loa nhỏ điện tử...tất cả tạo nên một khung cảnh xô bồ phức tạp trước cổng vào chùa. Nó chen chân vào dòng người rồi dừng lại trước quầy nước gọi một chai nước suối và 3 lon coca ướp lạnh.
- Bao nhiêu cô?
- Cho cô xin 60 ngàn.
15k một chai nước, giá cũng không đến nổi nào. Nó gật đầu thầm nghĩ rồi cho tay vào túi móc tiền trả. Nhưng mà gương mặt nó dần biến sắc khi mò hết túi trước, túi sau, túi áo khoác đều không tháy bóp tiền đâu. Trời phật ơi bóp tiền nó đâu có giữ đâu lấy gì mà trả tiềng nước. Bà bán nước nhìn nó cười từ đầu giờ thôi cười nhìn nó chằm chằm vì thái độ của nó.
- Sao vậy cháu.
- Dạ dạ...cô cho con gửi nước lại. Tiền con bỏ...
Nó chưa nói dứt câu chợt có một bàn tay chìa tờ tiền 100k ra trước mặt nó. Giật mình quay qua, nó ngẩn người vì nhỏ Hân đang đứng bên cạnh mắt nhỏ nghênh nghênh nhìn nó lắc đầu.
- Bó tay với M luôn đó. Hông có giữ tiền mà cũng bày đặt tài lanh chạy đi mua nước. Đầu óc suốt ngày lơ ngơ không vậy hả
- Ờ ờ tại quên
- Thiệt tệ hơn vợ thằng đậu nửa
Hix thiệt ức quá, ai bỉu giữ bóp tiền người ta chi giờ còn nói xấu nửa chứ. Thôi dù sao cũng lỗi tại mình đãng trí, quân tử không chấp chuyện nhỏ nhặt, ghi sổ để đó mai mốt tính sau với cô nàng này mới được. Nó cười gãi gãi đầu
- Ờ thôi biết lỗi rồi. Mà đâu ra đây hay vậy
- Xí Hân hông đi theo chắc M làm ô-sin trả tiền nước luôn chắc.
Nhỏ vừa cằn nhằn vừa đưa tiền cho bà bán nước. Chắc nghe loáng thoáng được câu chuyện của 2 đứa nó bà bán nước tươi cười vừa thối tiền vừa nói chen vào
- Con gái giữ bạn trai cho kỹ.Thằng này ngơ ngơ vậy coi chừng mai mốt nó bỏ quên con thì chết!
Sax bà này cũng rảnh, bán nước không lo còn bày đặt nhiều chuyện góp phần nói xấu nó nửa chứ. Nhỏ Hân lấy tiền thối từ tay bà bán nước quay qua đấm nhẹ lên vai nó.
- Cười gì cười hoài ai thèm giữ mấy người chi cho mệt. Đi nhanh!
Nhỏ gật đầu chào bà bán nước kéo tay đi trở vào trong. Hix coi nó chẳng khác nào trẻ nít không bằng, lại còn nắm tay bắt nó đi nhanh không lại lạc nửa chứ.
- Mà nè đi từ từ làm gì đi nhanh dữ vậy
- Đàn ông con trai gì chậm chạp thấy sợ.
- Nói xấu hoài luôn
- Chứ mấy người tốt chỗ nào đâu đòi nói tốt.
- Ờ ờ. Rồi tính giữ bóp tiền M hoài hả. Đưa cho M đi
- Mệt chút đưa. Mặt M ngơ ngơ vậy làm mất sao
- Hok đưa nảy giờ mua đồ hai lần hok có tiền trả quê muốn chết.
- Hihi đáng đời! Biết quê nửa sao! Kệ muốn mua gì nói Hân mua cho. Mua đồ hông biết trả giá người ta chém cho hết tiền sao
- Hay quá làm như người ta hông chém Hân vậy
- Hân khác M khác. Mặt M đó giờ mua đồ có biết trả giá đâu. Hân con gái rành vụ này hơn M
- Nhưng mà...
- Mệt...kệ M...
Nhỏ hông nói nửa buông tay nó chạy nhanh lên phía trước. Nó đành tiu nghĩu đi từ từ phía sau. Hết đường binh. Ngang như con cua ấy, tiền của nó mà không cho nó giữ, còn dám nói muốn gì nói mua cho nửa. Làm như mẹ nó không bằng. Nhỏ không phải con gái chắc có uýnh lộn quá trời...Kệ đang tâm trạng thất tình ráng nhịn chờ hồi phục tinh thần lại rồi xử lí nhỏ sau cũng dc >.<
Chen vào dòng người đi tham quan chùa, không khó để nhận ra vị trí ngồi của 3 người còn lại bởi sự nổi bật của chị và nhỏ Hân, anh Phong cũng không kém vì chiều cao khá tốt. Hình như nhỏ Hân đang kể cái sự tình đi mua nước mà không đem theo tiền của nó thì phải, trong 3 người kia vừa nói vừa nhìn về phía nó tủm tỉm cười kia mà. Giờ lại gần đó là chết vì nhục, nghĩ vậy nó nhìn quanh kiếm cái ghế đá trống người ngồi xuống, để bọc nước kế bên bình thản khui một lon coca ngồi uống. Uống được nửa lon coca nó đã nghe mùi sát khí sau lưng, là chị, không lẫn vào đâu được. Chưa kịp phản ứng chị đã búng 2 cái rõ mạnh vào má nó kèm theo một cú đấm tra trước mặt nó đe dọa. 
- Muốn để chị chết khát hả nhóc con.
- Có đâu. Tại mỏi chân
-Xí chứ ko phải có người đi mua nước hổng có tiền trả sợ chị chọc quê chứ gì. Đồ ngốc!
Nó bật cười. Ừ thì đúng là ngốc thiệt, dường như với những người xung quanh nó đều ngốc như vậy. Anh Phong với nhỏ Hân cũng đi lại ngồi xuống uống nước. Dòng người mỗi ngày một nhiều đi ngang qua chỗ nó ngồi. Ngay chính lúc này nó mới cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác cô đơn giữa chốn đông người, càng nhiều người lại càng cảm thấy cô đơn. Ngày trước cũng yêu đương, cũng vài mối tình học trò, thích thì quen, chán thì im lặng rời xa nhau. Cùng lắm là một chầu bi-a, một trận đá bóng đã đời với đám bạn vậy là vui vẻ bình thường trở lại. Chẳng có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, im lặng quá nhiều và cố gượng cười quá nhiều như bây giờ.
- Đói bụng rồi. Tụi mình đi ăn đi mọi người. Đi ăn nha nhóc!
Chị phá vỡ sự im lặng bằng lời đề nghị đi ăn mặc dù không gian xung quanh có tí im lặng nào đâu, người đông như đi hội mà. 
- Ờ thì đi! - nó gật đầu
- Ừ cũng được. Vậy mình đi cáp trở về bên kia ha.
Anh Phong toan đứng dậy đi về phía cổng vào cáp treo. Nhưng chị kéo tay anh lại.
- Không! Phương hông muốn đi cáp treo nửa.
- Sao vậy. Xe để bên kia mà Phương
- Hihi đi taxi. Đi nhox....nhanh nhanh mọi người!
Chị cười tươi đứng dậy kéo nó chen vào dòng người chen ra cổng chẳng cho ai kịp đồng ý hay từ chối. Kéo nó leo vào chiếc taxi bên ngoài cổng chùa chị nói nhỏ với nó.
- Trời tối rồi. Chị không muốn ngồi trên cáp treo nửa. Nhìn xuống tối thui sợ lắm.
Chị rùng mình le lưỡi ra vẻ sợ. Nó gật đầu cười. Ra nữ hoàng cũng biết sợ bóng tối. Đi taxi trở về bên kia cũng tốt, giờ cũng tối ngồi trên cáp treo nhìn xuống dưới rừng thông tối om ấy với cái tâm trạng trống rỗng lúc này liệu có làm nổi đau lại nhói lên chăng. Xe lăn bánh. Nó ngồi im lặng bên trái đưa mắt nhìn xuống dưới rừng thông. Đường trở vào thành phố quanh co, một bên là vách đá, bên kia thì sau hun hút. Người ta gọi con đèo duy nhất để bên ngoài đi vào thành phố này là Mimosa. Một cái tên hay hay và dễ thương nhưng có một chút gì đó man mác buồn. Trở về chỗ cáp treo vừa lúc nắng tắt hoàn toàn nhường chỗ cho bóng đêm, thành phố lên đèn, trời se lạnh. Anh Phong chậm rãi đưa chiếc xe lăn bánh một vòng hồ Xuân Hương theo lời chị rồi mới rẽ quay trở về khách sạn cho chị và nhỏ Hân mặc thêm áo ấm. Còn nó và anh Phong thì làm gì có chuẩn bị áo nào khác đâu mà mặc thêm đành ngồi run run dưới sảnh uống trà nóng. Từ lúc gặp chuyện đến giờ anh chưa nói bất cứ lời nào với nó, một lời an ủi cũng không. Sau này anh có nói không phải anh không quan tâm nó mà vì anh biết tính nó sẽ đủ sức vượt qua, hơn nửa chị và Hân thay phiên nhau giành hết phần chia sẻ với nó mất rồi. 
Uống cạn bình trà, phục vụ châm thêm nước cả buổi trời 2 cô nương mới mặc thêm áo xong. Chị và nhỏ Hân xuất hiện, đẹp dịu dàng như hai công chúa tuyết. Đều mặc quần jean, giày boot, chỉ khác nhau về màu sắc của áo khoác và khăn choàng cổ, nhất là chị còn điệu đà đội nguyên một chiếc nón len màu trắng. Cái này không phải mặc thêm áo mà là đi làm điệu hơn thì có. Tất nhiên nó với anh Phong đã quen với hình ảnh xinh đẹp thế này nên vẫn thản nhiên ngồi uống trà, nhưng mấy người khách khác ở sảnh thì lại chú ý tới sự xuất hiện của 2 cô nàng.
- Mình đi ăn hàng, đi chơi trò chơi rồi đi dạo đi mọi người.
Vẫn là chị nhanh nhẩu đề nghị. Tất nhiên không ai từ chối (chẳng ai dám từ chối thì đúng hơn). 
- Rồi để Phong lấy xe.
Anh Phong gật đầu đứng dậy. Nhưng chị kéo anh lại lắc đầu
- Không! Phương không muốn đi xe
- Sao vậy Phương?
- Hihi rồi sẽ biết. Đi nhanh nhox!
Chị cười tươi kéo tay nó chạy nhanh ra khỏi khách sạn. Đừng nói là giờ này chị đòi đi bộ là hơi mệt à. Trời tối, lạnh, cả ngày mệt mõi giờ mà còn cuốc bộ vòng vòng xong chắc đem chôn luôn quá. Nó với anh Phong còn đi được chứ 2 cô nàng mang giày cao gót nhắm đi dc mấy trăm mét đây. Cũng may suy nghĩ điên rồ của nó hơi phong phú. Chị không định đi bộ (quên mất chị là chúa lười). Chị kéo tay nó chạy ra ngoài bãi xe ngoài khu vui chơi. Chọn một chiếc xe ngựa có 2 con ngựa màu nâu leo tót lên ngồi chẳng kịp cho chủ người ta mời gọi gì hết. Hơi bất ngờ vì cách chọn xe nhanh chóng của 2 vị khách trẻ tuổi. Ông cụ chủ xe ngựa tươi cười đội chiếc nón cao bồi lên đầu rút chiếc roi nhìn nó và chị:
- Hai cháu đi đâu?
- Dạ đi vòng vòng
- Có hai đứa thôi hả?
- Hông! Còn hai người nửa đó cụ. Mình đi xe ngựa nha nhox hihi
Chị trả lời ông cụ rồi quay qua cười tươi với nó. Giờ còn hỏi ý kiến nó làm gì nửa, từ chối có được nửa đâu, ngồi vô tư trên xe người ta mất tiêu rồi. Ông cụ leo lên vị trí đánh xe vòng lại cười nói:
- Mấy cháu muốn đi theo giờ hay sao. Một giờ là ....
- Dạ ông chở tụi con đi vòng vòng chừng nào chán thì thôi. Mà 2 đứa con hổng có tiền đâu. Ông hỏi tên kia kìa
Chị vừa nói vừa xòe 1 tay ra vẻ ko có tiền, một tay chỉ về anh Phong. Đúng là nữ hoàng có khác. Mà chị nói cũng đúng hai chị em nó giờ mà thả ở đâu đó là xác định đói nhăn răng, làm gì có tiền trên người mà sài. Chị kéo tay nhỏ Hân lên ngồi kế bên để mặc anh Phong ngẩn ngơ đứng thỏa thuận giá cả với ông cụ chủ xe. Thỏa thuận xong giá cả anh Phong leo lên ngồi đối diện làm vẻ mặt đau khổ.
- Tại sao Phong bị ngồi một mình?
- Tại Phong là người dưng ráng chịu
- Phân biệt đối xử. Phản đối
- Haha phản đối vô hiệu. Không có quyền phản đối luôn.
- Ngồi một mình lạnh lắm.
- Ráng chịu đi......hii ấm ghê luôn nhox hen
Chị vừa nói vừa ôm lấy vai nó dụi dụi đầu chị vào đầu nó. Khẽ nhìn sang bên cạnh, hai má chị hình như vẫn ửng hồng giữa cái lạnh se người. Đà lạt chìm trong màng đêm. Tiếng xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường phố...vòng xe lăn chậm chạp như vòng thời gian của ngày hôm nay vậy...cố im lặng chờ mãi mà vẫn chưa hết ngày - ừ thì chờ cho hết ngày đầu tiên em đi!

girl nung lon

Tụi tôi bây giờ cả đám trần truồng nhưng ấm áp với rượu vang và hơi nước nóng tỏa mờ. Không tránh khỏi, cuộc nói chuyện giữa bốn người trở nên dâm dục khi ba gã đàn ông xoay quanh một ả đàn bà, âu yếm với nàng. Nàng khoái tỉ khi có tới ba người săn đón. Sau một lúc cuộc chuyện trò tán tỉnh cũng chìm xuống nước, Hạnh bắt đầu táy máy tay nàng lên người chồng dưới làn nước khi tụi tôi sít lại gần nhau hơn. Những ngón tay thon rờ nhè nhẹ vòng vòng trên ngực trên bụng làm tôi nóng lòng muốn chộp lấy chúng lôi tay xuống nơi tôi đang cứng như đá, muốn nàng rờ nơi đang cần rờ ! Nhanh lẹ, Danh và Định dời ra phía sau lưng Hạnh bắt đầu mơn trớn lưng và cổ nàng. Tay của hai gã làm như có luồng điện chạy thấu người nàng, sự rờ rẫm của nàng trở nên cuống quít, khao khát ! Đột nhiên nàng rốt cuộc đã nắm lấy tôi, bóp tôi, mát xa tôi, lôi kéo tôi về phía nàng. Hai đầu nhũ hoa nàng chỉa cứng cạ vào tôi khi người nàng run lên, tôi đã đút mấy ngón tay vào nàng thám hiểm nơi đó. Hạnh trẹo người xoay sang Danh bắt đầu thám hiểm người gã trong khi tôi mơn trớn vú nàng với chiếc lưỡi đồng thời mấy ngón tay thọc vào sâu hơn, khều vuốt thành vách gợn sóng da trơn của âm đạo nàng. Hạnh khẽ cười khúc khích nói “Quái, cái gì em bắt được đây này, hình như anh Danh vui gặp được em phải không hở anh ?” Đoạn tiếp “Còn anh sao, Định ? Ối giời, vâng… cái đó của anh thì không còn ngờ gì, heehee… Bây giờ em thật sự có ba người đàn ông rồi…”

Hạnh uốn cong lưng, chân tự động mở ra, mở rộng ra. Ba tụi tôi rờ mó, hôn, liếm nàng khắp người, thay kệ nàng rùng mình, nhột nhạt toàn thân, miệng lắp bắp. “Đ* em đi,” nàng bảo, ghì lấy mặt chồng xuống gương mặt đắm đuối của nàng, “đ* em mạnh đi anh.” Rồi với tiếng gầm gừ trong cuống họng “Tất cả mấy anh, thịt em đi ! Ngay bây giờ !”

girl nung lon

Xem girl nung lon hay nhat 2014

Một giọt nước lăn dài trên ô cửa kính và hoà tan vào cơn mưa lát đát ngoài kia. Từng hạt mưa một lúc nặng trỉu, tiếng rì rầm của giọt mưa rơi ngoài hiên, bầu trời trở thành một màu xám xịt cô đặc, tôi.....tôi vẫn ngồi nhâm nhi ly cafe nóng không đường như mọi ngày. Nhưng hôm nay trong căn nhà tôi lại có thêm một bóng người lùm xùm trong chiếc áo rộng thùng thình cứ đi qua rồi đi lại, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi. Tôi thì cứ như một bóng cây ven đường nhâm nhi với ly nước và xem một bộ phim hay.
- trời ơi sau mưa vậy trời - con nhỏ la ó é
- thì mưa chứ gì. Zị cũng hỏi - tôi thở dài đáp
- ai hỏi mà trả lời - con nhỏ xù lông lên
Tiếng mưa vẫn tí tách không ngừng, ngoài kia gió vẫn thổi mạnh, kiểu này là bảo luôn chứ mưa gì hả trời, con nhỏ cứ đi đi lại lại hai con mắt đăm chiu, lâu lâu lại thở dài. Con nhỏ ngồi phịch xuống kế cạnh tôi rồi nhướng mài lên hỏi
- ê tên gì - tỉnh bơ luôn
- hỏi chi - tôi đáp
- mai mốt đi báo công an chứ chi - con nhỏ ương ngạnh lên
- Minh - tôi đáp
- ừ 
- ừ
Không gian lại tỉnh lặng chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt trên trần, không biết từ lúc nào mà con nhỏ đả tựa vào vai tôi ngủ ngon lành, gương mặt tinh quá nhìn cực kì dễ ghét khi ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng hồng đó, nước mắt của một người lại tiếp tục hoà vào theo làn mưa ngoài hiên. Tôi ghét mưa, tôi cực kì ghét nó. Mưa cứ rơi ngay lúc tôi buồn, ngay lúc tôi chán chường nhất với cuộc sống hiện tại, tôi vẫn im bặt mặt cho con ngủ trên đôi vai không đủ rộng của tôi. Đả bao nhiêu người con gái đả tựa vào đây, nhưng rồi đôi vai này không đủ sức để trở che để bảo về rồi cũng đả xụp xuống và vuột mất người đó. Giờ lại có thêm một người khác lại tựa vào đôi vai này, và nhất là có một giọt nước mắt lại lăn dài trên gương mặt đó. Nước mắt à, bao lâu rồi nhỉ, bao lâu tôi không có nước mắt rồi, chắc nó cũng đả khô cạn mất rồi còn đâu. Nhẹ nhàng đưa tay chầm chậm lao đi giọt nước mắt khô động kia, bốp.......con nhỏ đánh vào tay tôi một tay quẹt nước mắt khịch khịc, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
- làm gì đó thằng biến thái - chữi không nhân từ luôn
- ừ
- tôi hỏi làm gì sao lại trả lời Ừ - nhỏ gặn hỏi
- không làm gì cả - tôi thở dài
- đừng có nói dối 
- không nói dối
Tôi đáp rồi bật dậy bước vào nhà bếp pha tiếp ly cafe mới, từng gịot từng giọt rơi nhẹ xuống cái ly thuỷ tinh kia, con nhỏ đứng sau tôi hầm hừ y chang con mèo bị cướp lấy con cá.
- nhìn gì ? - tôi hỏi
- gì là gì ? - con nhỏ hỏi ngược lại
- ừ 
- ừ cái gì mà ừ
Tôi lặng thinh tiếp tục nhìn ly cafe đang dân lên
- hết mưa rồi
- ừ
- đi mua sách coi, hứa rồi - con nhỏ kéo tôi đứng dậy
- à ừ thay đồ đi - tôi nói
- thay rồi - nhỏ đáp
- ừ đợi chút đi 
- không
- uống li cafe này cái rồi đi - tôi nói
Con nhỏ chụp cái ly cafe uống cái ực , rồi đặt lên chổ củ nhìn tôi rồi nói
- r..ồ..i..đó...đ..i .đư.ợc..chưa.... 
Mặt con nhỏ nhăn nhó nhìn buồn cười không chịu được, đúng là cái thứ bướng bỉnh, muốn gì là phải làm cho được, tôi cười nhạt một cái xoa xoa cái đầu con nhỏ , rồi tiến lại tủ lạnh đeo hộp Vinamilk 100% nguyên chất đưa cho con nhỏ.
- uống đi
- khô..ng..cần - con nhỏ lấp bấp
- uống nhanh lên, cái thứ lì lợm - tôi ngiêm giọng
- ừ
Nhỏ chụp lấy rồi uống ừng ực, tôi nhìn nhỏ cười cười, lâu lắm rồi tôi mới gặp một đứa có cái tính bướng bỉnh cở này. Nhỏ chùi mép mà vẫn còn dính sữa trên mặt nhìn tôi, tôi vội lao thì con nhỏ gạt tay ra
- làm gì đó
- yên coi
Tôi túm lấy con nhỏ rồi lao vết sữa dính trên mặt, khoá cửa cẩn thận xong tôi đưa con nhỏ cái nón bảo hiểm đôi cho con nhỏ đội
- đội vào - tôi nói
- rồi
Phi trên chiếc xe của mình, mưa vẫn còn rơi lát đát, không khí se lạnh , từng vệt nước bắng tung toé hai bên đường khi tôi chạy qua
- zì mà bảo hết mưa à - tôi quay lại hỏi
- không biết - con nhỏ đáp tỉnh bơ
Tôi thở dài rồi đề gas chạy tiếp, không biết mặt tôi có dính lọ không hay sữa còn dính trên mặt con nhỏ hay sao mà người ta nhìn tôi cười cười bí ẩn. lắc lắc đầu vài cái rồi chạy ngay đến nhà sách, má ơi đông quá.
- qua siêu thị đi - con nhỏ nói
- ừ
Lạng vòng vòng một lúc rồi rẽ vào một siêu thị gần đấy, tôi gữi xe xong rồi bước lạch cạch vào trong, trời đả lạnh vừa vào thì gặp ngay máy lạnh khiến teo cả chym. Thở dài định đi tiếp thì thấy con nhỏ đang đứng chổ kia làm cái gì đó, tôi bước lại khều khêù
- đi mua sách hay đi chơi
- đi mua sách
- vậy thì đi nhanh lên - tôi xóc nách con nhỏ đi.
Con nhỏ quẹo qua chổ sách vở còn tôi thì quẹo qua chổ quần áo, quay quay một lúc thì cũng chẵng biết mua bộ nào cho con nhỏ quỹ này. Lý do là chả biết nó mặt size gì nữa.
- anh cần em giúp k ạ - tiếng nhỏ nào đó vang lên
A đây rồi tướng tá cũng giống giống không xi nhê nhau mấy, tôi chụp lấy áo rồi ím ngay vào người nhỏ kia. Con nhỏ này ấp a ấp úng gương mặt đỏ gất, tôi cũng chả quan tâm mấy cho lắm, chọn qua chọn lại cuối cùng cũng được mấy bộ tôi thở dài mệt mõi
- cám ơn nha - tôi nói với nhỏ kia
- dạ hông có gì - so với con kia thì tính tình một trời một vựt.
Ôm cái đống đồ trên tay ra quày tính tiền tỉnh bơ trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ, 
- '' thằng này gay hã ta ''
Con nhỏ thu ngân cứ nhìn tôi cười khúc khích, bộ tôi giống thằng hề lắm hã ta. Tính xong cho vào bọc sách tòn ten ra chổ con nhỏ đang loay hoay vơi đống sách cao vời vợi
- rồi chưa
- rồi - con nhỏ đáp
Nhìn cái đống sách mà tôi phát nãn, lúc trước học cấp 3 lớp 11 khiến tôi muốn phát điên vậy, giờ lại gặp.
- có sài k mà mua lắm thế
- kệ tôi - nhỏ đáp
Tính tiền xong là tôi phi ra khỏi siêi thị và chạy về
- quẹo qua quận 7 đi - con nhỏ nói
- chi ? - tôi hỏi
- quẹo đi đồ lì lợm.
Chạy qua chổ con nhỏ chỉ thị là nguyên một dãy nhà cao vời vợi đẹp nói chung là vl, ai cũng ao ươt chắc anh em cũng biết là chổ nào.
Chừng 15 phút sau con nhỏ quay lại với cái bị đồ trên tay.
- đi 
- ừ
Chạy ngay về nhà thở dài một tiếng, tôi ôm đồ vào rồi thẩy bọc đồ cho con nhỏ
- mua cho đó
- gì thế
- quần áo, quần xì , áo vú - chém chút đừng ngỉ bậy chỉ nói quần áo thôi
- không cần
- ừ
Để mặt con nhỏ ở đó loay hoay , tôi phi thẳng lên giường và chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
- ê..ê..e.e.e.ê - ai đó nói vọng
- gì thế - tôi ngóc đầu dậy
- xuống ăn cơm thằng khốn nạn.