Hiep dam bao luc

Đang đi cà nhắc thất thểu về nhà, nó bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, một chiếc Honda dừng lại người lao xuống bên nó là Nhung.

- Anh đi đâu đây ? sao lại dắt bộ

Nhìn qua bộ dáng lấm lem đất của nó, Nhung có vẻ nhận ra điều gì đó ở chân phải đang khập khiễng của nó, quay sang nói với ba

- Ba về trước đi, con tí con về với anh H nhé

- Ừ vậy ba về trước nhé

Nhung quay lại, mắt đã hơi ướt

- Anh mới đi đâu về vậy, sao lại đi khập khiễng thế kia ?

- À…à.. chuyện này…. Đi về đi tí anh nói cho nghe

Vậy là Nhung lên chở nó, chiếc xe đạp thể thao dàn ngang có hơi khó khăn cho Nhung, nhưng được nó ngồi đằng sau làm tựa, Nhung ngồi lên yên rồi bắt đầu đạp chở nó về, ngồi sau, ôm eo Nhung, nó hít hít mùi hương từ tóc Nhung đang lòa xòa bay bay vào mặt nó, thoảng trong mùi hương đó, còn mùi hương khác, mùi hương của xử nữ …. Nó cảm thấy hạnh phúc…
Về đến nhà nó, Nhung dắt xe vào nhà, mở cửa cho nó

- Em đợi anh chút nha, anh đi tắm đã, dơ quá

- Vâng

Nó đi tắm, đứng dưới làn nước của vòi sen, nó cảm thấy thoải mái, làn nước mát cả vào mặt nó làm với bớt đi cơn đau từ sườn và ống quyền. Tắm xong, nó lên phòng khách, Nhung đang ngồi đó, có vẻ chờ đợi nó.

- Anh nói đi ! sao lại thế ?

- À..à, em nhớ cái thằng lớp 12 cứ lẽo đẽo theo em ở trường không ?

- Nhớ, ảnh đánh anh à ?

- Không ! là đấu võ với nhau, ổng nói nếu ko muốn đấu thì phải từ bỏ em

- Vậy là sáng anh nói dối em ?

- Ừ ! anh không muốn em lo lắng

- Anh đánh thắng ổng à ? ổng là Nhất đẳng Karate mà ?

- À..à.. tại hên thôi

- Xí ! không tin, dễ hên quá ha ?

- Thiệt mà ha.a.a.

- Không tin, anh nói dối, anh cũng có võ sao ?

- À.. cái này…

- Cái này sao ? anh còn nói dối em không chơi với anh luôn

- Ặc ! không có, chỉ là anh học Thái Cực quyền từ nhỏ nên…

- Hả ! anh học võ từ nhỏ ? sao anh không cho em biết ?

- À.. thì có hỏi đâu mà nói, nó lè lưỡi ra làm mặt xấu

- A..a… không chịu, anh dấu em…

- Thì giờ nói rồi mà

- Không chịu, em cũng muốn học, anh dạy em đi

- Ặc, xung dữ

- Kệ, học để sau này trị anh

- Trời vậy ko dạy đâu ha.a..

- Ghét ! em không chơi với anh nữa, em về đây

Nhón mong đứng dậy, làm vẻ giận dỗi, Nhung xăm xăm đi ra cửa

- Rồi … rồi, chỉ … chỉ được chưa ?

Thay đổi thái độ 180 độ, nụ cười trên vẻ mặt của nhưng hiện ra, quay đầu chạy lại ôm nó, cánh tay Nhung ôm qua bả sườn của nó siết lại, chợt nó cảm thấy nói đau lên..

- Ui da ! cái sườn mới bị lĩnh đòn xong đó, đau quá, thả anh ra đi

- Hả ! anh bị đánh ở sườn nữa hả ?

Nói rồi, Nhung vạch áo nó lên, vết bầm trên sườn chứng tỏ điều nó nói là thật

- Anh để dầu gió ở đâu ? để em thoa cho

- Trên bàn học anh có một chai đó

Nhung chạy vào lấy rồi cởi áo nó ra, thoa cho nó, nó nhìn Nhung làm công việc này mà thấy mủi lòng, thấy hạnh phúc, tự nhiên muốn ôm Nhung quá, nó vươn tay ra, ôm Nhung vào lòng, nhìn xuống khuôn mặt đỏ ửng bên dưới, nó đặt một nụ hôn vào môi Nhung, nó liếm qua môi, lách lưỡi vào trong, đụng hàm răng rồi cố dùng lưỡi cạy hàm răng đó ra, như hiểu được điều đó từ lần trước, Nhung cũng nhẹ nhàng há miệng ra, rồi lưỡi lại tìm lưỡi.

Nó cảm nhận miệng của Nhung ngọt quá, cái thứ nước kia cũng ngọt nữa, lần thứ hai hôn nhau kể từ lần trước, nó đang bay trong cảm xúc dâng trào.
Nhung đẩy nó ra, lấy tay khẽ đấm vào ngực nó, rồi lại áp mặt vào ngực nó, im lặng không nói gì.

Thế là thứ hai tuần sau đã đến, như đã hứa nó sẽ dạy Nhung Thái Cực, nó không dạy Nhung Thái Cực ứng chiến như Chính Tông, chỉ sử dụng để bổ trợ thân thể, khỏe khoắn và phòng thủ. Thái Cực Huyền Tông (một nhánh của Thái Cực này chính là các bài Dưỡng sinh mà các cụ hay tập ngoài công viên)
Cho dù là tập bất cứ Nhánh nào của Thái Cực, 2 thế thủ Kinji và Kaori đều có cả, Thái Cực lấy cân bằng làm tâm điểm, chân phải khỏe và giữ cân bằng tuyệt đối cho cơ thể, vì vậy ban đầu các bài luyện chân cân bằng là rất cần thiết, vào những buổi chiều, nó đều bắt Nhung đứng tấn Kinji để luyện độ dẻo dai của chân.

2 tháng sau, nó bắt đầu cho Nhung đấu thử để luyện độ nhanh nhạy trong phản ứng, hôm nay nó bắt Nhung phải thủ thế để nó tấn công.

Nó lao đến đưa nắm đấm vào thẳng mặt của Nhung, không dùng lực, chỉ dùng sự nhanh nhạy, Nhưng đưa tay lên nằm lấy bàn tay nó, xoay tròn vào kẹp thế vào nách, khẽ kéo nó tới và xoay người vật nó ra sau, nó coi như mình là người không biết võ, cứ để cho Nhung đánh từ đầu đến cuối, cho đến khi vật ngã nó ra, tay Nhung vẫn cầm tay nó…

Nó nằm đó nhìn Nhung, cô gái này đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều, độ ngộ học của Nhung cũng khá cao, 2 tháng có thể sử dụng thuần thục 1 bài quyền của Thái Cực là điều đáng vui.

Nó khẽ kéo tay của Nhung, dùng thêm một ít thế của Thái Cực, Nhung bị bất ngờ nên không có cách để chống cự, cả thân người đổ ầm lên người của nó nằm dưới, nó thò tay cù léc hai bên sườn của Nhung

- Phạt … này, phat.. này, cái tội luyện tập mà dám vật anh mạnh như vậy…. đau chết người rồi

Vừa nói tay nó vẫn liên tục cù léc Nhung. Cười phá lên trên người nó, Nhung cũng vùng vằng để né tránh bàn tay của nó, chính vì thế, bàn tay của nó đôi lúc lại không còn nằm ở sườn, nằm ở đâu đó trên ngọn đồi, mềm mềm, chỉ là vẫn phải qua lớp áo lá … cứ như vậy nó trở lên đen tối hơn, chủ động tấn công vào hai ngọn đồi chưa ai khai phá này, như nhận ra điều đó, Nhung đánh mạnh vào ngực nó, nũng nịu

- Anh…. xấu…. xa, anh… đen …tối

- Ha.a..a

Nó kéo Nhung xuống, đặt tay sau gáy Nhung, ghì đầu Nhung xuống và hai đứa lại hôn nhau, hôn say đắm, hôn như chưa từng được hôn, nó lật Nhung lên trên vẫn giữ nguyên vị trí của 2 môi, tay nó vuốt vẻ trên 2 ngọn đồi vắng, Nhung đưa tay lên, nắm lấy cổ tay nó, ghì lại, như không cho nó làm điều xấu xa đó, nhưng nó nào có buông tha, vẫn cứ dùng lực để tham quan 2 ngọn đồi, Nhung cũng không còn kéo tay nó nữa, chỉ là vẫn nắm cổ tay nó……

Chuyện cứ thế diễn ra cho đến hết năm học lớp 10, không có sự kiện gì quan trọng xảy ra….

hiep dam bao luc

Sau đó tôi vào trong văn phòng con trai cuả ông chủ tịch, người đã thuê tôi, lạnh lùng, đẹp trai, rất quan tâm cho công ty đó là tất cả những gì tôi có thế mô tả.

“Tôi đã đọc lí lịch cuả anh, một nhân viên quản lí giỏi, rất cao cấp có thế đạt được tất cả yêu cầu cuả khách hàng cho dù nó rất kì quặc khó thực hiện. Công ty chúng tôi hiện đang cần một nhân viên như thế, chúng tôi tin tường vào anh.”

“Cảm ơn ông. Nhân tiện đây tôi cũng thấy lạ khi người “sếp” cuả tôi lại là con trai ngài chủ tịch, như vậy ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi làm việc gì ở công ty này?” Không khó khăn gì nhận ra sự kì lạ, con trai cuả chủ tịch công ty đích thân đi thuê nhân viên, chỉ có một nguyên nhân, ông ta không tin bất kì ai trong công ty.

“Một công việc dễ dàng. Tôi muốn anh đánh đổ thế lực cuả vị phó giám đốc trong công ty.” Anh ta vào thằng đề.

“Sao ạ, phó giám đốc?” Tôi ngạc nhiên. hỏi

“Đúng thế, phó giám đốc Đặng Long đã từ vị trí một thợ máy leo lên tới chức vụ phó giám đốc. Trong vòng vài năm gần đây đã xảy ra mâu thuẫn giữa cha tôi và ông ta. Đặc biết những người bạn chí thân cuả ông ta, Lí Hiển, giám đốc phòng kế hoạch và Nguyễn Hùng, tổ trường phòng kế hoạch 1 và một số người khác trong công ty có hành động rất lạ. Đây chĩ là một dự cảm, nhưng tôi có thế cảm nhận rằng vị phó giám đốc này đang muốn lật đổ cha tôi để nắm toàn bộ quyền trong công ty, nhưng tôi chưa có bằng chứng do vậy tôi muốn việc này tiến hành một cách bí mật,”

“Như vậy là ngài muốn tôi âm thầm thu thập bằng chứng và đẩy họ ra khỏi công ty trước khi kì hợp hội đồng quản trị tới phài không?”

“Hoàn toàn chính xác, đó là việc tôi muốn anh làm, và anh có thời gian 3 tháng để tiến hành trước khi cuộc họp kế tiếp diễn ra. Còn phương pháp nào thì tuỳ ở anh, và còn một điều đừng quên. ĐỪNG BAO GIỜ PHẢN BỘI TÔI. ANH HIỀU CHƯẢ?”


Tôi về phòng làm việc cuả mình, dĩ nhiên là một tổ trường tôi cũng có nhân viên riêng cuả mình, nhưng dường như chằng ai muốn làm viện, họ toàn ngồi chơi, tôi mặc kệ, đi thằng vào trong văn phòng mình. Một email được gửi từ con trai giám đốc, trong đó có tất cả hồ sờ về tất cả nhận viên trong công ty và những người có liến quan tới phó giám đốc. Vưà lúc đó có một nhân viên bước vào.

“Chào tổ trường, tôi tên là Đặng Ngọc Anh, mời ngài coi qua về những thiết kế cuả tôi. Tôi mơ về việc này từ nhỏ, tôi thích thiết kế từ nhỏ và mong trở thành một nhà thiết kế hàng đầu........................................”

“Uhm.........Ok.........Cô có thế pha giùm tôi li trà không?”

hiep dam bao luc

hiep dam bao luc la gi ?

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày. 

hiep dam bao luc

Một cốt truyện hay dựa trên những gì có thật, những mảnh vỡ ẩn sâu trong tâm hồn một người con gái, một bức thư nhở vả, một số phận long đong. Đã đủ để làm nên một tác phẩm chưa? Câu trả lời là có thể? Nhưng có thể với một nhà văn chứ không phải có thể với một kẻ nghiệp dư như tôi, một kẻ vẫn còn lăn lộn kiếm sống cả ngày tối về chỉ muốn thư giãn bên những bản nhạc, bộ phim, một kẻ gần gũi với những chiếc server, với những đường dây mạng, những cốc bia với khách hàng nhiều hơn là sách và bút. Tôi chỉ có vốn sống kha khá bởi va chạm với nhiều tầng lớp khác nhau, từ những anh cửu vạn bốc xếp, cho đến những công tử chịu chơi hay các giám đốc công ty lớn. Nhưng điều đấy cũng chẳng giúp gì được tôi để trở thành một cây viết được. 

Tôi đã đắn đo suy nghĩ mãi, trước khi quyết định viết hay không và khi đọc đi đọc lại những trang word ấy tôi thấy mình nên viết tiếp, viết không phải vì nghĩ rằng mình có khả năng mà viết để những người khác thấy được sự tàn nhẫn của cuộc đời. Nó không đẹp như những câu truyện mà các bạn hay được đọc. Không có hậu, không có may mắn, không có phép lạ. Có thể tôi không lột tả được hết cảm xúc của nhân vật chính nhưng quả thật nhân vật chính có những lí do để không thể viết được và tôi cũng không thể từ chối một người con gái như thế. Tôi sẽ bắt đầu viết từ hôm nay, mong rằng các bạn hãy để câu chuyện này như một bài học khác về cuộc sống, tôi sẽ cố viết để nó đủ sức bay thật xa, vươn tới đủ các thành phần của xã hội. Các bạn hãy comm để động viên, góp ‎y’ vào tác phẩm này giúp tôi nhé! Tks
P/s: Nhờ bác Ngaodu cho Thread này lên chú ‎y’ nhé! Cái này là vì cô gái ấy không phải vì bản thân tôi! Tks Bác


Câu chuyện bắt đầu ở một làng chài ven biển, nơi sóng biển ngày đêm không biết mệt mỏi xô lên những bờ cát trắng. Biển nuôi làng chài bằng những tài nguyên tôm cá vô tận trong lòng, bằng những hạt muối trắng tinh mặn chát nhưng biển cũng đôi khi tàn nhẫn để lại trong bờ những ngôi mộ tượng trưng mà chẳng có gì bên dưới bởi những cơn giông tố bất chợt, bởi những cơn sóng cả bất ngờ đã lấy đi cả thuyền và người. Tàn nhẫn là thế nhưng những người dân chài chẳng bao giờ oán trách biển, họ vẫn cặm cụi đan lưới đóng thuyền rồi bước bàn chân chai sạn bị cứa ngang dọc bởi những con hà để lên thuyền ra khơi hy vọng vào những mẻ lưới bội thu nuôi sống gia đình. Đã bao đời nay như thành cái lệ, trai tráng đàn ông sẽ lên thuyền đánh cá, soi mực, câu đêm, phụ nữ đan lưới làm muối, trẻ em thì đứa đan lưới, đứa dậm bề bề, cào mỏ quạ để kiếm những bữa canh cho gia đình hoặc có thể là lên chợ bán kiếm ít tiền mua quần áo mới. Và vòng quay dường như luôn định sẵn cho mỗi mái nhà trên cái làng chài bé nhỏ này.

Mặt trời đỏ ối đã bắt đầu trồi dần từ đường chân trời được kẻ bằng những con sóng biển đang chầm chậm đổ vào bờ tạo nên những âm thanh rì rào quen thuộc như bao buổi sáng khác. Lác đác những thuyền câu đêm về muộn đang cập bờ để các chị em phụ nữ tranh nhau những mẻ cá tôm tươi rói mang lên chợ bán hy vọng kiếm lời, phía xa nơi những mỏm đá, đám trẻ con vạn chài vừa nô đùa vừa bước thoăn thoắt trên những phiến đá đầy hà bám để cào những con mỏ quạ. Những đứa con trai con gái vui vẻ cười đùa trong bãi đá, cả đám đều có chung một bộ dạng quần áo lấm lem bùn, mái tóc khô vì nắng và gió biển, làn bánh mật đặc trưng của dân miền biển. Chợt có tiếng trẻ con hướng từ bờ cát phía ngòai những hòn đá lởm chởm đầy hà vọng vào
- Chị Trinh ơi! Em dậy rồi em dậy rồi

Một đứa con gái tóc có mái tóc xơ xác dài ngang vai được buộc tạm bằng sợi dây thun ngẩng cái trán đã lấm tấm mồ hôi hướng về nơi bờ cát nhoẻn hàm răng trắng bóc cười hớn hở
- Chích chòe hả! Chờ chị tí chị vào ngay đây!
Rồi Trinh thoăn thoăt bàn chân trần chai sạn bước lên những phiến đá đi vào bờ. Thằng bè độ 6 tuổi đen nhẻm trông khá là tinh nghịch, đôi mắt tròn đen láy như con gái vừa lấy chân té nước đùa với sóng vừa vẫy tay với chị
- Nhanh lên chị Trinh ơi không nước biển lên cao mất
Trinh rảo chân nhanh hơn trên bãi cát chạy về phía thằng em trai vừa mắng yêu
- Hư thể! Ai cho dậy sớm thế này! 
Thằng bé không đáp lời Trinh nó lấy ngay chiếc que đã chuẩn bị từ trước huơ huơ trước mặt
- Em dậy sớm để học mà! Chị dậy em học đi nào! Em muốn học giỏi như chị cơ
Trinh bật cười để chiếc rổ đựng đầy những con mỏ quạ vẫn còn bám bùn toàn thân xuống rồi kéo thằng bé lại gần thơm nựng lên má nó 1 cái:
- Rồi thế bắt đầu học nhé! Hôm nay Chích chòe của chị phải viết nhanh hơn và nhiều hơn hôm qua nhé! Xem biển có thắng được Chích chòe không nào!
Chích chòe hớn hở “dạ” một tiếng rồi chạy ra chỗ cát phẳng phiu nhất đưa chiếc que viết lên nền cát những chữ của bảng chữ cái, miệng thì ê a đọc theo những chữ vừa viết xuống. Cứ mỗi chữ thằng bé viết xuống và đọc xong sóng biển lại tiến đến cuốn những nét chữ nguệch ngọac ấy vào lòng biển như muốn học cùng với thằng bé. Cũng có những chữ Chích chòe chưa kịp viết xong biển đã ào đến cuốn lấy khiến nó hậm hực dậm chân dậm tay rồi lại chạy lên phía trên một chút để viết tránh cho những con sóng có thể đến nhanh hơn.

Trinh tháo chiếc chun buộc tóc để mái tóc lòa xòa bay trong gió biển mỉm cười ngắm nhìn em trai, mới ngày nào nó còn bé tí tẹo đỏ hỏn trong vòng tay nâng niu như sợ vỡ đồ của mẹ trong ánh mắt đầy hy vọng của bố giờ đã sắp vào lớp 1 rồi. Trinh nhớ ngày Trinh hát bài “Có con chim vành khuyên nhỏ” bên cái cũi của đứa em, mỗi lần nghe đến đoạn “Chim gặp anh chích chòe! Chào anh” đứa em trai lúc nào cũng toe toét cười mặc dù chẳng hiểu gì khiến Trinh thích thú hát đi hát lại câu đấy để chọc cười. Rồi chẳng biết từ bao giờ Trinh gọi em trai mình là Chích Chờe mặc dù bố đã đặt cho nó cái tên Mạnh Dũng, bố muốn đứa con trai duy nhất của mình mạnh mẽ, dũng cảm để sau này có thể gánh vác cả gia đình. Nhìn nét chữ nguệch ngọac của chích chòe trên bờ cát nơi mà bố đã dẫn Trinh ra ngày Trinh bé tí bảo Trinh rằng “Mặt trời của biển chính là chiếc đèn bàn vĩ đại nhất, bờ cát này là cái bảng viết đẹp nhất và những cơn sóng biển chính là thứ tận tụy hơn một người thầy khi luôn cặm cụi lau bảng cho những người hiếu học” Trinh thấy có một niềm vui nhỏ bé cứ dâng lên trong lòng như những cơn sóng biển.

Chích chòe đã kết thúc phần viết bảng chữ cái tự bao giờ, nó cất giọng trong trẻo gọi Trinh
- Chị ơi! Hôm nay em chỉ bị không kịp mất 2 chữ thôi! Mai em không để cho biển xóa kịp đâu.
Trinh tiến lại gần đứa em trai bé bỏng xoa mái tóc khô như rễ tre của nó động viên;
- Chích chòe hôm nay giỏi lắm! mai chị sẽ dậy chích chòe viết các chữ số nhé!
Tiếng chích chòe hớn hở đáp lại:
- Vâng chị nhớ đấy! Chị sai lời em mach mẹ đánh chị đấy!
Trinh gật đầu nhìn em không đáp lời rồi hướng ra bãi đá cất giọng gọi
- Ngọc ơi! Ngọc ơi! Về thôi em! Về còn ôn bài nào! Hôm nay đủ rồi!
Có tiếng đáp “vâng” vọng lại từ bãi đá rồi một bóng con gái tóc cắt ngắn đến mang tai, bước chân thoăn thoắt khỏe khoắn trái ngược hẳn với cái dáng người mảnh mai của nó chạy về phía Trinh.
- Hôm nay em đựoc nhiều phết chị ah! Thằng Cường nó nhường cho em một ít đấy!
Trinh với lấy chiếc rá nhỏ của em đổ những con mỏ quạ đầy bùn đất vào rổ của mình rồi cắp lên ngang lưng:
- Thôi đi về thôi! Về tắm rửa còn ôn bài! Không mấy hôm nữa bố đi biển về đứa nào lười học bố lại phạt đứng góc nhà đấy!
Tiếng “Dạ” chỉ còn vang lại chỗ Trinh đứng vì hai đứa đã vừa chạy vừa trêu nhau trên con đường về nhà để lại những vết chân bé xíu trên cát. Trinh bước theo sau nhìn hai đứa em cười hạnh phúc, chợt nhớ lại lời bố “Bố sẽ cố gắng để 3 đứa được học đến nơi đến chốn, Con là chị phải đôn đốc các em không được quên việc học! 3 Đứa chúng mày phải thoát khỏi cái làng chài này để trở thành kỹ sư, bác sĩ chứ không lênh đên trên biển được” Trinh liền rảo bước nhanh hơn để về kèm Ngọc năm nay vào lớp sáu, để quản thằng em tinh nghịch lúc nào cũng sẵn sàng tót ra biển chơi với lũ nhóc trong xóm. Dường như cái khao khát thoát khỏi làng chài và trách nhiệm của một người chị cả trong nhà đã khiến Trinh già dặn hơn so với cái tuổi 14 của mình…..

hiep dam bao luc

Xem hiep dam bao luc hay nhat 2014

Tóc Dài run lên, nửa thân trên của cô đã ngửa hẳn ra sau để lộ cặp ngực no tròn đang ưỡn ra mời gọi. Bác thợ săn hơi khom người xuống ẳm Tóc Dài lên đi về phía chiếc giường.
Bác đặt Tóc Dài nằm lên trên giường. Tóc Dài như không còn biết gì nữa, chân tay duỗi thẳng để mặc cho bác muốn làm gì thì làm. Thấy Tóc Dài nằm im chờ đợi, Bác thợ săn cúi xuống phủ lên mặt, lên môi, lên cổ, lên bộ ngực Tóc Dài những cái hôn ướt đẫm dục vọng. Bác không quên ngậm đầu vú Tóc Dài mà cắn nhè nhẹ. Tóc Dài rên lên, hai tay vò mái đầu muối tiêu của bác trong mười ngón tay búp măng của nàng. Bác thợ săn áp miệng xuống cái lỗ rún dễ thương rồi đưa lưỡi vô ngoáy ngoáy cái lỗ rún. Tóc Dài cong người lên vì nhột. Cười. Bác thợ săn chà bộ râu rậm rạp của mình lên đám lông lồn của Tóc Dài. Tóc Dài vừa xuýt xoa vừa đẩy bác xuống phía dưới nữa. Đôi chân Tóc Dài giờ đây đã cong lên trong khi háng nàng banh rộng ra hết cỡ. Cửa lồn nàng mở rộng, đỏ hồng. Cái mồng dốc đã nhô hẳn ra ngoài làm bác thợ săn chịu không thấu. Bác thè lưỡi liếm vòng quanh lồn nàng, đánh lưỡi xuống lỗ đít đang co thắt và cũng ướt nhẹp, rồi từ từ nhưng mạnh bạo bác đẩy lưỡi vào giữa hai mép lồn nàng mà ngoáy. Tóc Dài thở gấp gáp hơn, ghì đầu bác vô chặt hơn đồng thời mông nàng bắt đầu nảy lên nảy xuống vì nứng. Bác tiếp tục đẩy lưỡi lên liếm một cái thật mạnh vào mồng dốc Tóc Dài.