Hiep dam em gai con trinh

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”

hiep dam em gai con trinh

Sáng muộn, “Tuấn” mới về nhà, nó nói lớn:

- Mẹ à, con xin lỗi, tối hôm qua con ở lại nhà bạn, quên mất không báo cho mẹ. Sáng nay con cũng ăn sáng ở đó rồi.

Không thấy Huyền trả lời, Tuấn cũng chẳng nói thêm gì, lật đật vào phòng mình đánh một giấc thật say. Nó chẳng nhận ra rằng, đống tàn tích đêm qua trên giường nó đã được dọn sạch.

Tối đến,

Tuấn ngáp dài mấy cái, nó đã tỉnh, nhưng vẫn chưa chịu mở mắt. Vậy là nó đã bỏ bữa trưa. Tuấn quờ quạng xung quanh, nó cảm thấy tay mình đang sờ vào một gì đó mịn mịn, mát mát.

Nó mở mắt và thấy Huyền đang nằm trong vòng tay của mình. Tuấn ngạc nhiên quá đỗi. Rồi nó nhìn thấy một giọt nước mắt lăn trên má Huyền, không, không phải chỉ có một… Mẹ nó đang khóc ư?

- Mẹ… - Tuấn khẽ nói. 

Huyền không nói gì, nàng cứ thút thít như vậy. Tuấn chợt nhận ra người đàn bà trước mặt mình yếu đuối quá, mỏng manh quá, nó xiết mạnh vòng tay của mình, ghì đầu Huyền vào sát ngực mình rồi nói:

- Được rồi mà, được rồi mà mẹ, sao mẹ lại khóc thế? Có phải là con đã làm gì khiến mẹ buồn không?

- Không, con không có lỗi gì cả.

Hơn lúc nào hết, giờ đây Huyền đang rất cần một vòng tay của người đàn ông, có thể che chắn nàng, có thể ôm nàng vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương, để giúp nàng vượt qua nỗi kinh hoàng từ đêm hôm qua. Nhưng người đàn ông (con trai) làm nàng tin tưởng nhất lại chỉ có Tuấn mà thôi. Tuấn hiểu điều đó, nàng càng ôm mẹ chặt hơn, đôi tay xoa xoa tấm lưng mịn màng của nàng qua tấm áo mỏng.

- Con… con làm thế này có được không?

- Mẹ thích lắm, mẹ yêu con. Cảm ơn con nhiều.

- Mẹ cứ khóc đi cho nhẹ nhõm mẹ nhé, dù con không biết vì sao, nhưng con hứa sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ luôn có con mà.

- Cảm ơn con.

Nàng cứ thế ôm Tuấn mà khóc, khóc để quên đi nỗi sầu đau.

===

Mấy ngày sau đó, mẹ con Tuấn có vẻ thân thiết và gần gũi với nhau hơn. Tuấn thích cảm giác này. Mẹ nó dịu dàng, trìu mến, tràn đầy tình yêu thương, sáng dậy lúc nào nó cũng thấy thức ăn trên bàn sẵn, trưa dù có bận Huyền cũng cố về nhà nấu bữa cơm ngon ngọt cho con. Tối Tuấn cũng chả phải làm gì cả, cứ để mẹ nấu cơm rồi rửa bát, giặt giũ các kiểu, nó sống chả khác gì ông hoàng. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Tuấn chợt nhận ra một ngang trái: nó nghĩ là nó đã phải lòng mẹ rồi, không phải chỉ là những ham muốn tình dục nhất thời, nó thực sự yêu Huyền, và muốn chăm sóc, bảo vệ nàng cả đời.

Một ngày nọ, khi Huyền vừa bưng mâm cơm đặt xuống bàn, nàng định ra bếp lấy thêm thức ăn nữa thì Tuấn nắm lấy cổ tay nàng nói:

- Mẹ, ngồi xuống đi đã, con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì thế? Gì thì cũng phải lấy thức ăn đã chứ, nói thì ăn xong rồi nói.

- Không, chuyện này rất quan trọng.

Huyền đành ngồi xuống ghế, hỏi:

- Có chuyện gì thế con?

- Con… con cũng không biết phải nói thế nào. Mẹ… Con yêu mẹ.

Huyền mỉm cười:

- Tất nhiên là mẹ biết con yêu mẹ, đó là tất cả những gì con muốn thổ lộ với mẹ sao?

- Không… ý con là… con thực sự yêu mẹ… tình yêu nam nữ.

Huyền không cười được nữa.

- Con… con nói nhảm gì vậy?

Tuấn đặt tay mình lên tay Huyền, nắm chặt lấy bàn tay nàng nói.

- Con muốn trở thành người đàn ông chăm sóc mẹ cả đời.

Mặt Huyền đỏ bừng.

- Con… đừng suy nghĩ lung tung nữa. Sau này, con sẽ gặp người con gái mà mình yêu mà. Cái gì mà lại yêu chính mẹ đẻ của mình vậy.

- Không! Con đã quyết rồi, mẹ, con thực sự rất yêu mẹ. Con có thể không giỏi khoản ăn nói, không biết phải tỏ tình với một người khác giới thế nào, nhưng con muốn mẹ biết rõ tấm lòng của con. Mẹ…

- Đừng nói gì nữa Tuấn, chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời thôi phải không.

- Không phải suy nghĩ nhất thời đâu Huyền. Anh yêu em. 

Huyền sửng sốt nhìn con mình, nàng không ngờ Tuấn lại có thể nói ra những lời như vậy. Mặt nàng đỏ như gấc, e thẹn như một nàng thiếu nữ lần đầu nghe lời tỏ tình.

- Con… con vừa nói gì.

- Anh nói là anh yêu em, em là người phụ nữ anh yêu nhất thế gian này, Huyền à. 

Huyền câm lặng, không nói được một lời nào. Tuấn rướn người đến đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng khẽ nghiêng đầu định tránh, nhưng Tuấn nhìn ra không có sự phản kháng nào trong hành động đó. Nó cũng chỉ giống như cử chỉ ngượng ngùng của thiếu nữ khi được người yêu hôn mà thôi. Chỉ là một nụ hôn nhẹ, rồi Tuấn lại trở về vị trí ban đầu.

- Tuấn, thế này thật sai trái, chúng ta là mẹ con.

- Đừng quan tâm đến điều đó nữa, Huyền. Giờ anh muốn em là người tình của anh, người yêu của anh, người mà anh cả đời yêu thương và chăm sóc. Em có đồng ý không.

- Tuấn…

Huyền ngập ngừng, là ngập ngừng chứ không phải phản đối hẳn, Tuấn hiểu đó là một sự chấp nhận rồi.

- Anh sẽ luôn yêu em mà Huyền.

- Tuấn… mẹ…

- Giờ chúng ta là tình nhân rồi, em phải đổi cách xưng hô chứ.

- Tuấn… mẹ cần thời gian suy nghĩ. Giờ thì ăn cơm thôi.

Bữa cơm diễn ra khá im lặng, tuy rằng không khiến mẹ đồng ý ngay, nhưng mẹ không quát nó, và lại còn nói “suy nghĩ”, vậy là quá thành công rồi. Tuấn không ngừng mỉm cười suốt buổi tối hôm đó, và cả lúc nằm trên giường nghĩ ngợi. Nó cảm thấy mãn nguyện, dù sao nói ra cũng thật nhẹ lòng. Nó thiếp đi lúc nào không biết.

===

Khác hẳn với mọi ngày, hôm nay Tuấn dậy từ rất sớm trong sự hứng khởi kỳ lạ. Nó đi ra ngoài bếp, mẹ nó vẫn chưa đi làm mà vẫn đang làm bữa sáng cho nó và làm sẵn thức ăn cho bữa trưa. Huyền mặc bộ đồng phục cảnh sát, nhìn từ đằng sau trông nàng thật quyến rũ với bộ mông tròn lẳn. Tuấn khẽ đi đến, vòng hai tay ôm eo nàng nói:

- Hôm qua em ngủ ngon chứ.

Huyền đỏ mặt gật đầu. Nàng không bỏ Tuấn ra mà vẫn để yên cho nó ôm trọn trong lòng, chứng tỏ… khà khà… Tuấn khoái chí cười thầm trong lòng. Nó áp mặt xuống gáy này hít hà mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc bóng mượt của Huyền, rồi đưa lưỡi liếm quanh cổ Huyền. Đoạn, nó bất ngờ quay nàng lại rồi hôn lên môi nàng, một nụ hôn dài của đôi tình nhân, lưỡi nó sục sạo trong miệng nàng, Huyền vẫn để yên. Cuối cùng Tuấn cũng thả miệng Huyền ra, rồi đưa đầu xuống thấp nữa, hít hà giữa đôi gò bồng đảo. Huyền khẽ đẩy Tuấn ra:

- Thôi nào, để em làm thức ăn còn đi làm nữa chứ.

Tuấn giật nảy mình, nó nhìn thẳng vào mắt Huyền.

- Em… em vừa nói gì cơ.

Huyền cúi đầu đỏ mặt.

- Vậy là em đã chấp nhận tình yêu của anh?

- Em cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn không nữa. Chỉ là… em cảm thấy mình cần một bờ vai, một nơi nương tựa luôn chăm sóc và chia sẻ với em. Không phải với tư cách là hai mẹ con. Mà là…

- Hai vợ chồng, anh hiểu. 

Tuấn ghì mạnh tay hơn vào eo Huyền. Cuối cùng, cuối cùng mẹ cũng đã là của nó. Mọi chuyện thật giống như một giấc mơ. Còn sướng khoái hơn cả khi Huyền bú cặc cho Tuấn. Lại nhắc đến cặc, nãy giờ vì quá hạnh phúc mà “cậu nhóc” của Tuấn đã cương lên, đâm thẳng vào bụng Huyền. Nó thích cái cảm giác hai thân thể cọ xát vào nhau như vậy. Huyền đương nhiên cũng biết, nhưng nàng vẫn không nói gì.

- Hì hì, em có cảm nhận thấy không, “thằng nhỏ” của anh cũng còn cảm thấy hạnh phúc nữa là.

Huyền nũng nịu.

- Anh này… Cứ đùa thôi.

- Khà khà… vợ yêu. Anh hạnh phúc quá. Đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta nhé.

- Chuyện này… dù chúng ta có thể là vợ chồng… Nhưng em không chắc về chuyện đó. Chúng ta dù sao cũng là mẹ con, làm vậy mang tội loạn luân lắm. 

- Gì mà loạn luân chứ, đó chỉ là một cái lễ nghĩa ngu xuẩn mà con người đặt ra. Em thấy, thần thoại Hi Lạp con với mẹ còn có thể lấy nhau công khai, mà còn là thần nữa, vậy thì con người sao lại không thể chứ. Giờ chúng ta là vợ chồng, và anh thực sự yêu em. Anh muốn chứng minh tình yêu của mình dành cho em… trên giường.

Huyền phì cười, Tuấn nói một thôi một hồi giảng đạo mà cuối cùng lại tuôn ra hai chữ cuối thật bất ngờ. Tuấn cũng mỉm cười, rồi lại áp sát Huyền vào lòng. Một lúc lâu sau, nó mới bỏ nàng ra rồi khẽ nói:

- Được rồi, em làm thức ăn nốt đi rồi còn đi làm.

===

Đến chiều muộn, Huyền về, vừa mới mở cửa dắt xe vào thì Tuấn đã chờ sẵn ôm trọn lấy tấm thân mồ hôi của Huyền trong bộ đồng phục cảnh sát rồi đặt lên môi nụ hôn nồng cháy. Tuấn thích điều này, nó luôn muốn thể hiện tình cảm với Huyền. Một lúc sau, Tuấn bỏ nàng ra, Huyền cười:

- Gì mà lúc nào cũng hôn hít người ta.

- Hì hì, anh háo hức quá, đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chúng ta.

- Anh này, chỉ được thế là giỏi. 

- Không có suy nghĩ như vậy thì đúng là không phải đàn ông rồi.

- Rồi ông tướng, giờ để em đi tắm đã.

Huyền vào phòng tắm, nàng từ từ lột bỏ bộ đồ trên người xuống, từng đường nét cứ dần hiện ra trước sự phản chiếu của tấm gương sáng bóng. Nàng ngắm nhìn khắp thân thể. Nàng tự hào vì nó. Nó quyến rũ, sexy, hấp dẫn hơn hết thảy những thiếu nữ. Một thân hình đầy đặn, thành thục, gợi cho bọn đàn ông sự ham muốn, chứ không đơn thuần chỉ là “ngắm cho sướng mắt”. Và quả đúng như vậy, nàng đã quyến rũ được cả con trai mình. Nàng mới là người mà Tuấn yêu, chứ không phải những cô bạn gái xinh xắn thường cười đùa cùng nó. 

Nàng từ từ xả nước. Vuốt ve làn da mịn màng của mình. Nàng luôn có sở thích như vậy. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở, thì ra là nàng không bấm chốt.

- Không ngờ em lại dâm đến như vậy, muốn anh vào “hiếp dâm” em khi đang tắm hả.

- Em đâu có ý đó, tại anh cứ suy diễn.

- Sau này tắm em cũng khỏi cần đóng cửa, để anh thích vào ngắm lúc nào thì ngắm, nhé.

Tuấn đến gần Huyền, kéo vai ấn nàng quỳ xuống để đầu ngang với hạ bộ rồi nói.

- Bú cặc cho anh đi.

- Èo, anh này, sao nói bậy thế.

- Nếu em có thể tìm ra một từ ngữ nào phù hợp để thay thế thì hãy nói cho anh biết.

Huyền mỉm cười, rồi kéo quần đùi của Tuấn xuống, nó không mặc sịp, con cặc hiện ra sừng sững hiên ngang, chĩa thẳng vào mặt Huyền. Nàng từ từ cúi sát mặt vào nó, đưa lưỡi đẩy qua đẩy lại rồi cho con cặc vào miệng, nó quá to, miệng nàng chỉ ngậm được 3/4 của nó. Tuấn xoa xoa đầu mẹ nó. Được một lúc, Tuấn bỏ đầu Huyền ra.

- Chỉ vậy thôi, anh đã hạnh phúc lắm rồi, còn lại hãy để dành trên giường nhé.

Nó thực sự muốn dày vò thân xác mẹ nó cả đêm nay, nhưng không phải như lần trước, lần này Tuấn đã hoàn toàn có được sự đồng ý của Huyền.

hiep dam em gai con trinh

hiep dam em gai con trinh la gi ?

Cường và mẹ đi tới siêu thị vào buổi chiều hôm đó và dừng lại mọi gian hàng mà họ thấy. Nhưng thật ngạc nhiên, Cường có vẻ thích thú như vậy và có lẽ là lần đầu nó thấy thú vị như vậy. Dĩ nhiên không phải là đi mua sắm mà là làm cho mẹ nó thích, Cường nghĩ. Cường nhìn mẹ thật kĩ, nó thấy nàng cười, hơi e thẹn hoặc sung sướng khi mua hoặc thử những món mà nàng thích. Khi Lan ra khỏi phòng thử đồ Cường được quyền nhận xét và đưa ra quyết định.Dĩ nhiên nó chọn là những cái đầm sát hoặc những chiếc váy ngắn. Điều tuyệt vời nhất là Cường có thể thấy mẹ nó vui, cười rất nhiều và nó có thể nhìn mẹ nó không chớp mắt kể rừ cái đem nó bắt gặp mẹ nó với Hùng. Tuy nhiên, Cường còn chút e dè vì sợ mẹ nó không hài long. Và có vẻ như nó đã lo lắng thừa. Mẹ nó không những cấm đoán hoặc trách móc nó mà nàng còn xoay quanh để nó có thể đánh giá tốt hơn về bộ đồ nàng đang mặc. Và Cường thích những gì nó được nhìn. Nó nhận thấy rằng, mẹ nó đã giữ cho mình một thân hình thật đẹp và sexy. Thật lạ là từ trước tới giờ Cường không nhận ra mẹ nó sexy tới mức nào, thậm chí còn làm con cặc nó cương cứng khi nhìn mẹ. Cường đã vắt chân lên để che con cặc cương cứng khong cho Lan thấy. Nhưng nàng chẳng có vẻ gì để ý việc đó cả.

Cường rất thích những bộ đồ ở gian hàng Victoria’ Secret. Khi Lan bước khỏi phòng thử đồ với bộ đò màu đỏ bó sát đã làm Cường choáng ngợp. Bộ đồ có màu đỏ tươi, cổ cắt chữ V rộng làm hở một phần bộ ngực no tròn của Lan. Tuy nhiên, đường cắt có vẻ hơi thấp nên làm lộ cả áo lót mà Lan đang mặc. Cả bộ đồ ôm sát thân hình thon gọn của Lan, để lộ cái eo nhỏ và cái mông tròn trịa. 

"Bộ đồ có bó sát quá không?" Lan hỏi

"Không…," Cường nói bà nhanh chóng them vào, "Trông mẹ thật tuyệt với bộ đò này. Nhưng có lẽ nên bỏ áo lót đi. Mẹ quay lại nào ."

Lan quay người lại, nàng nhìn vào gương và thấy Cường đang nhìn mình chằm chằm

Bám chặt vào thành ghế Cường nói, "Con nghĩ, quần lót cũng nên bỏ ra. Con có thể thấy đường viền của quần lót."

Lan ngạc nhiên, quay lại nhìn Cường nhưng nàng nói, "Đợi chút." Lan đi nhanh vào phòng thử đồ và đi ran gay sau chưa đầy 1 phút. "Bây giờ thế nào?"

Cường cảm thấy tim mình đập thình thịch. Lan đã bỏ áo lót và để lộ núm vú đang cương cứng hằn lên cái áo. "Trông..khá..á hơn," Cường lắp bắp.

"Còn cái này thì sao," Lan nói và quay người lại.

Không có đường viền của quần lót 

Cường không thể nào tự chủ được, con cặc nó giựt giựt khi biết mẹ nó trần truồng dưới bộ đồ khoác ngoài mỏng dính. Mọi đường cong của Lan đều được bồ đồ tôn lên. Ngay cả phần hơi lõm vào giữa lung và mông của nàng cũng lộ rõ. "Con thấy..khá…ổn," cố gắng bình thường khi nói trong khi mắt không rời mẹ mình.

Phần còn lại trong buổi chiều thật tuyệt với Cường. Họ đi qua tất cả gian hàng. Chọn lựa đồ và tranh luận về những cái mình thích. Mối quan hệ của họ dường như là của người đàn ông với người đàn bà hơn là của mẹ và con . Mọi người nhòm ngó và bàn luận về họ. Nhưng Cường mặc kệ. Nó thấy mẹ nó rất vui và cười rất nhiều. Đôi mắt Lan long lanh, và nàng cảm thấy hạnh phúc. Mối quan hệ của họ có vẻ được cải thiện rất nhiều từ sau biến cố đó. 

Vài giờ sau với nhiều túi đồ trên tay. Lan và Cường rời siêu thị để đi ăn tối. 

"Mẹ nghĩ mẹ đã mua đồ cho cả năm," Lan cười. "Mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra. Mẹ chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho việc mua đồ thế này."

"Con biết," Cường nói

Lan nói. "Mẹ nghĩ mẹ phải làm mới tủ quần áo chứ?"

"Dạ," Cường trả lời không thoải mái lắm.

Lan cầm tay Cường và nói. "Thật là tuyệt khi có người quan tâm đến mẹ như vậy."

Cường nhìn trong mắt mẹ nó có chút gì hơi mơ hồ, xa xăm. Nó nhanh chóng chuyển đề tài. Nó sợ sự việc sáng nay sẽ được nhắc lại.

Trong khi họ nói chuyện, lần đầu tiên Cường để ý những người đàn ông nhìn mẹ nó. Nó cảm thấy bực và muốn mẹ nó chỉ riêng của nó thôi! Nó cảm thấy điều đó thật điên rồ,..đây là mẹ nó, không phải là bạn gái nó, nhưng Cường không thể nào thôi ý nghĩ đó được. Khi họ rời khỏi nhà hang, nó choàng tay sau lưng mẹ nó như để bảo vệ hoặc theo ý riêng của Cường tới bọn kia “ Đây là hoa đã có chủ”
Lan ép sát người vào Cường đến khi nó cẩm thấy hông mẹ nó áp sáp vào hông nó. Thậm chí Cường còn cảm thấy sự mềm mại của da thịt Lan sau lớp silk của chiếc váy 

Khi về đến nhà Cường lại đượng Lan trình diễn thời trang một lần nữa, nàng như một cô gái tuổi dậy thì. Nàng thử lại tất cacr quần áo lần nữa và hỏi những cái nào hợp, còn những cái nào thì không? Cái nào ngắn, cái nào ôm sát, cái nào để lộ nhiều da thịt. Nàng hỏi rất nhiều. Còng Cường thì vui nư sáo và không quên tiết lộ nó thích nhất là bộ đồ màu đỏ của Victoria Secret. Lan cũng biết ý Cường khi mặc bồ đồ đó, nàng đã không mặc đồ lót. Còn Cường thì thắc mắc, không biết mẹ nó có ăn mặc như vậy để đi ngủ hay không.

Vào cuối ngày, Cường cảm thấy rất mệt mỏi, nó không ngờ rằng việc đi mua sắm lại mệt đến thế Có thể là do có quá nhiều biến cố xảy ra trong thời gian ngắn. Bắt đầu là việc giận giữ khi bắt gặp mẹ nó ngoại tình và bây giờ nó lại nhìn mẹ nó như một người đàn bà gợi tình.

Sau 1 thời gian ngồi ở phòng sinh hoạt chung với ba và mẹ Cường nói, "Con nghĩ con sẽ đi ngủ sớm."

"Được thôi, con yêu," Lan nói. "Mẹ hi vọng không làm con quá mệt, mua sắm mất sức lắm," Lan cười.

"Vậ mẹ phải cho con biết trước chứ," Cường quay lại với nụ cười đến mang tai và hôn mẹ nó trước khi bước lên phòng. Tuy nhiên, vừa đến cửa phòng Cường sực nhớ và chạy nhanh vào phòng tắm trong phòng bố mẹ. Trong ngăn đựng đồ bẩn nó thấy cái nó cần…đó là bộ đồ lót màu đỏ mà mẹ nó đã mặc cả ngày hôm nay. Cường nhanh chóng lấy bộ đồ lót và chạy về phòng. Bằng một thao tác nhanh khủng khiếp nó cởi tuột quần ra và nằm trên giường . Cường nhanh chóng bọc đồ lót quanh con cặc và dùng tay sóc mạnh làm con cặc căng cứng lên.

Cường liền hình dung ra mẹ nó…và bộ đồ lót..hình dung ra nàng đang mặc nó. Sau đó nó thấy Lan khỏa thân trước mặt nó. Nó còn thấy mẹ nó mỉm cười với nó, 2 mắt nhìn con cặc nó thèm thuồng, rồi nàng ngồi xuống giữa 2 chân nó, tay nhè nhẹ sóc con cặc nó. 

Cường có cảm giác nhiw mẹ nó đang bú cặc khi chiếc quần lót quấn quanh đầu khất. Khi nó sóc lên xuống tiếng cọ giữa bộ đồ lót và con cặc làm Cường liên tưởng như mẹ nó đang muốt con cặc một cách thèm thuồng. Tay nó chuyển động nhanh dần. Cường không thể nào chịu nổi nữa. Nó đã có một ngày quá tuyệt rồi. 

"Ah…ah," Cường rên lên,người nó căng lên và nhấc hẩng khỏi giường. Con cặc nó giật liên hồi và bắn tinh xối xả lên bụng, lên đùi nó. Cường thấy sướng vô cùng con cặc cứ bắn tinh như thể không dừng được. .

Một tiếng rên khoái lạc thoát ra khỏi miệng Cường. Không phải vì nó sóc làm nó đạt cực đỉnh mà ý nghĩ về mẹ nó làm Cường không chịu được. Điều đó thật sai trái. Cường không thể nào có ý nghĩ thèm khát mẹ nó được. Cường nằm trên giường tận hưởng cái sướng, lấy te che mắt như muốn níu cảm giác đó mãi.

Đột nhiên cửa phòng nó bật mở. Cường sực nhớ nó đã quên khóa cửa, và người đang bước vào là Lan – mẹ nó. Cường nhanh chóng lấy chăn trùm qua người và lăn qua bên vờ như đang ngủ.

Cường cố gắng điều hòa hơi thở, nó cảm thấy Lan đang dần bước đến giường. Nó sợ rằng mẹ nó sẽ phát hiện ra nó dung đồ lót của mẹ để tự sướng. Và tệ hơn khi nó bắn tinh đầy quần lót của mẹ. 

Cường thậm chí còn nghe Lan thở. Nó hơi hé mắt để nhìn Lan. Và nó biết, Lan đang nhìn vào phía dưới của nó

Lan nở nụ cười khi nàng bước lên lầu để chúc Cường ngủ ngon. Nang muốn cảm ơn con trai về một ngày tuyệt vời. Nàng chưa từng nhớ rằng mình đã vui như thế từ khi lấy Mạnh và kể cả khi đang quen Hùng. Khi Lan gõ cửa Cường không trả lời, nàng nghĩ con đã ngủ. Nhwung khi thấy ánh sáng lóe ra trong phòng, nàng lại muốn vào để hôn con chúc ngủ ngon. 

Lan đã đặt chân vô phòng và nàng khựng lại. Nàng lấy tay che miệng để ngăn tiếng thốt lên. Cái nàng thấy là con trai nàng đang đạt cực khoái với quần lót nàng phủ quanh con cặc và tinh trùng nó phủ đầy khắp ngực, khắp chân nó. Mặc dù nàng nói với con về bộ đồ lót nhưng nàng không ngờ con lại lấy nó nhanh như vậy. Lan dường như đông cứng lại. Nang biết nàng nên rời khỏi chỗ này, nhưng Lan lại bước thêm vào bên trong. Cho đến giờ phút này, cảm giác của nàng và con đã thay đổi..lúc đầu là cải thiện quan hệ và thú vui mua sắm... nhưng đã chuyển sang ham muốn tình dục. Nó bắt đầu từ khi nàng bước ra khỏi phòng thử trong bộ đồ màu đỏ và nàng đã không mặc đồ lót. Lan đã thấy cái cách Cường nhìn mình, nó làm cho ở giữa 2 chân nàng có một cảm giác quen thuộc bùng nổ. Khi Lan chạy vô phòng thay đồ, dâm thủy nàng đã chảy bết xuống chân. Sau khi mặc đồ lót vào thì đồ lót nàng cũng dính đầy dâm thủy. Và nó đã làm tố nhiệm vụ của nó…làm con nàng xuất tinh…Cảm giác của Lan bây giờ cũng giống hồi chiều, dâm thủy cứ tuôn ra từ 2 mép *** ướt nhoẹt. 

Lan run lên khi nhìn thấy thân thể Cường, Cường cao to, với những múi cơ săn chắc do siêng tập thể dục. Nàng nhớ lúc nàng thấy nó ở trạng thái trần truồng…có lẽ là năm Cường 9 hay 10 tuổi. Giờ đây đạp vào mắt nàng là con cặc to, dài với đàu khất ướt nhoẹt và từng bãi tinh trùng vươn vãi khắp người Cường. Mắt Lan nhìn xuống phần che lại của Cường, con cặc của nó vẫn đội một cục trong chiếc chăn. Nàng quá biết thừa những trò này của những đứa con trai tuổi như Cường

Lan còn ngửi thấy mùi ngai ngái của tinh trùng khi nàng ngồi gần Cường. Cản giác dưới âm đạo nàng cứ âm ỉ làm nàng bức rứt, khó chịu. 

Cường cố thở nhẹ nhàng để tránh mẹ nó biết nó không ngủ. Đàng sau đôi mắt nhắm hờ, Cường quan sát mẹ nó qua từng cử động. Cường chỉ mong mẹ nó ra khỏi phòng càng nhanh càng tốt. Khi Lan lại gần, làm Cường cảm thấy một cảm giác kì lạ khi khắp người nó đều bố lên mùi ngai ngái của tinh dịch.

Với sự cử động nhẹ, Cường hơi nghiêng người lên chút vì việc Lan ở lại làm con cặc nó trở nên cương cứng và làm nó đau điếng vì ép xuống giường . Khi nó quay lại, vô tình làm con cặc nó chỉa thẳng lên đội hẳn một cục. Cường thấy Lan lay lay nó 

"Dậy đi Cường," Lan thì thầm.

Cường không có lựa chọn nào khác. Bàng bộ mặt ngỡ ngàng nhất nó tọa ra được CƯờng joir “ Mẹ gọi con?”

"Đừng giả vờ với mẹ," Lan nói, trông mặt nàng có vẻ khác lạ

"Mẹ..ẹ…ẹ..!" Cường rên.
"Xin lỗi con, mẹ không muốn gọi con dậy, nhưng có lẽ con làm bẩn hết chăn rồi."

Mặt Cường bây giờ đỏ lừ vì quê độ.

"Mẹ sẽ đem nó đi giặt," Lan nói, nàng lấy chăn và quần lót ra, vô tình nàng chạm đầu khất nóng hổi của Cường.. Lan rụt tay lại như thể nàng bị phỏng và nhanh chóng cầm đồ ra khỏi căn phòng

Cường suýt nữa phọt tinh lần nữa khi tay mẹ nó chạm vào đầu khất. Nhưng nó đang lo lắng làm sao nhìn mẹ nó vào ngày mai. Mẹ nó đã đúng khi la nó.

Cường không biết rằng Lan chạy vào toilet trong phòng và dùng đồ lót dính đầy tinh dịch của Cường chà xát lên âm đạo cho đến khi cực khoái.

hiep dam em gai con trinh

Bắt đếm phiếu tới lui hoài phát mệt luôn Thấy hoàn cảnh bi đát của nó, thì Kinh Bích Lich mới rũ nó vào một quán cóc để làm một ly sinh tốChuyện của nó là như thế đó, đến ngày hôm nay, 26 tháng 11 năm 2000, tình hình bầu cữ tổng thống cũng vẫn chưa ngã ngũ. Al Gore vẫn cứ đòi đem công bằng luật pháp ra xử lý.. Bush thì cứ lầm bầm “That is it! I am President!, no more counting”. Kinh Bích Lịch chỉ thấy tội cho nó thôi, ham cá độ. Nhè chuyện bầu cử tống thống bên xứ cờ Hoa này mà cũng cá. Tối qua Kinh Bích Lịch có gặp nó ở ngã tư Bảy Hiền.. Sau đó “lì xì” cho nó chút đỉnh tiền để trả nợ và dặn nó, “Chừng nào có chuyện thì email cho anh nha!”

hiep dam em gai con trinh

Xem hiep dam em gai con trinh hay nhat 2014

Từ lúc đó chị bắt đầu để ý nhan sắc mình hơn.Không còn lượm tha lượm thượm như trước.Chồng từ nhà thương về ,ngồi đâu ngồi đấy,cho thì ăn khát cho uống nhưng rất hiền.

 Chị săn sóc chồng kỹ lưỡng như lời tạ tội.Còn thằng Út thì cứ tươi như hoa,coi như pha,hắn đi làm có tiền giúp chị xây dựng gia đình.Bửa hôm chị mang bầu không ai nghĩ gì cả.Rồi chị sanh thằng cu tí giống hệt chồng.Mọi người chia vui,chồng chị ngồi đâu cũng cười ra vẻ hiền triết.

 Từ lúc chị sanh xong da thịt cứ như căng ra, gái một con, ai cũng nói chị đẹp.Chị chỉ cười.Chung quanh chị ở toàn người Mỹ nên đời sống yên lành không ai dòm ngó.Lạ lùng một điều là lúc nào chị cũng coi thằng Út là thằng em,nên chị xưng tao mầy ngọt như đường.Thằng Út vẫn gọi chị hai như mía lụi. Út lại ưa bắt chị ăn mặc cho hợp thời trang.
 “Mầy sao ưa bắt tao mặc mấy cái đồ bó sát,tao mắc cỡ quá hà!cứ đưa cái tèm tẻm phồng ra,coi dị hợm!”