Hiep dam em vo

Mở mắt, sớm thế nhỉ, vơ cái điện thoại, mới 5 rưỡi sáng, cứ người nhớp nháp là không ngủ sâu được. Ngồi dậy, chân với lưng hơi ê ẩm, cái tư thế khó hôm qua làm khổ mình. Kể cả đàn ông, qua tuổi 30 là thấy gánh nặng tuổi tác, sức chiến đấu giảm rõ rệt. Hơn 10 năm trước với first love có đêm 5 chiếc, sáng dậy súc miệng thêm chiếc nữa mới đi làm mà vẫn bình thường, giờ chỉ 1 chiếc tư thế khó là có chuyện liền. Càng già càng thấy kinh nghiệm các cụ đúc kết ít sai, chẳng phải tự nhiên mà tư thế truyền thống lại phổ biến và lưu truyền qua được bao thế hệ. Ngay cả bọn Âu, Mỹ chúng nó cũng truyền thống chứ chả phải mình, chỉ cần tí kỹ thuật, vẫn trên sướng dưới sướng lại khỏe người.
6h hơn mò về nhà bên kia, thằng em sửng sốt, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Tao ngủ sớm thì dậy sớm như mày thôi, nó cười cười, hôm nay anh farmer cho em nhé.
Chống thuyền lùa đàn vịt ra cánh đồng, rồi đổ đó, có vài cái đó mà tôm cá khá nhiều. Trong đây quanh năm mưa thuận gió hòa, chỉ cần chăm chỉ là đủ ăn, có lẽ thế nên con người ta sống với nhau dễ chịu. Chả bù ngoài mình, hết nắng lửa lại đến mưa dầm, quanh năm vất vả, cái tình người nó cũng cằn cỗi hơn. Cơn bão số 8 vừa rồi quật đổ mất cây hoàng lan trước sân. Cây hoàng lan từ hồi xây nhà, đi hơn chục phiên chợ Hàng mới mua được, bà cụ gọi điện cứ than thở tiếc mãi. Chả hiểu sao giờ người ta lại thích ngọc lan, hương ngọc lan thanh nhưng không bền, hoàng lan nồng nàn vương vấn. Chả thế mà cụ Thạch Lam cây đại thụ của Tự Lực Văn Đoàn mới có Dưới Bóng Hoàng Lan để đời. 
Về đế nhà, thấy bóng út loáng thoáng vườn sau, sang thăm dò xem tình hình út thế nào. Nói ku em, tao thấy mình cô út ở nhà cũng tội cho cô ít cá. Không đợi ku em trả lời, nhặt ít trạch chấu đi thẳng sang cô út.
Út máy bay rồi, lại 2 lứa đẻ đương nhiên phải mỡ phải xệ. Nhưng người đàn bà quê mùa, quanh năm đồng áng tay chân, phom của út vẫn ngon lắm. Út đang cuốc mấy luống đất, cái nón che ngang, bộ quần áo vừa phom người. Đứng góc này nhìn, chả ai dám bảo út máy bay. Út mà ở trên thành phố ăn trắng mặc trơn với spa, erobic… nữa thì khối chú phải rớt nước miếng chứ chả riêng mình.
Nghĩ tội cho út, dượng út to khỏe thật nhưng nông dân chân chất, chắc đêm cũng chỉ dám tắt hết đèn leo lên phì phọp mấy cái rồi phọt mịa ra hết là xong. Hôm qua hôn út mà mắt út nhắm nghiền, môi chu lên rồi trơ ra đấy thì chắc mấy chục năm sống với dượng chả bao giờ biết đến cái “đỉnh”. 
Sang bên vườn gọi tướng lên:
- Cô út ơi cô út
Út khẽ liếc ra nhìn, thấy mình, út mần thinh cắm cúi quốc tiếp, biết cái mòi út mắc cỡ mình nói tiếp:
- Con mang cho cô ít cá.
- Để đấy út xin.
Út lí nhí trả lời, mình lại lớn giọng:
- Thôi con về bên nhà, trưa con sang.
Út hốt hoảng ngẩng lên :
- Thui… trưa sang làm gì?
- Cô nghĩ con sang làm gì mà hốt hoảng thế?
Út đứng ớ ra, biết bị đưa vào thế, mặt út đỏ rần rần, đôi mắt ướt long lanh nhìn rồi quày quả bỏ vào nhà. Lại lẽo đẽo xách mớ cá đi theo út, út đi thẳng vào bếp mình theo liền vào, út quay ra:
- Thui về đi
- Đưa cá cho cô chứ có gì đâu?
Vờ đưa túi cá cho út, bất ngờ nắm tay lôi tuột út vào lòng, út cuống quýt dãy dụa như sâu, bực mình rít khẽ:
- Im, người ta thấy bây giờ.
Út im thít trong lòng, đè vào hôn, út lại chu môi lên rồi trơ ra đấy. Luồn tay mò vú, út cương quyết giữ tay lại:
- Thui, ai thấy thì chết. 
Buông út ra: 
- Thôi con về.
Út thở hắt ra như trút được gánh nặng, mình bồi tiếp:
- Trưa con sang…
- Thui… không được đâu.
Giọng út dài ra van vỉ, nhìn út cười:
- Thì có làm gì đâu mà được với không được.
Bỏ út đứng thảnh thốt trong bếp, đi về bên nhà, nghĩ bung, đàn bà lạ thật, chỉ hơi bóng gió là nghĩ ngay đến chủ đề máu, vậy mà trách đàn ông dâm với dê… chả biết đàn ông hay đàn bà dâm hơn..

hiep dam em vo

Hằng đêm ông Vinh cứ mơ tưởng cô con dâu xinh xắn dễ thương vú l*n nghồn nghộn đang nằm chàng hảng cho thằng con ông đ* là ông nứng c*c, ngày Danh mới quen với Hạnh dẩn về nhà ra mắt ông nhìn con bé trẻ trung tươi mơn mởn xinh đẹp nhí nhảnh, là ông đã có ý tưởng không đàng hoàng, nhiều lần vào mùa hè hai đứa nó đi chơi về nhà ông nhìn thấy Hạnh mặc quần áo hở hang phô bày một chút xíu ở vùng ngực, cái ức trắng ngần đường chẻ ở giữa hai bầu vú được cái xu cheng nâng cao là con c*c ông dựng đứng lên, bây giờ ông cứ chờ thằng con trai đi làm là ông lẻn sang phòng Hạnh nghắm nhìn cô con dâu trần truồng vú l*n phơi ra trước mặt, ông chỉ muốn tiến đến, vuốt ve cái l*n đang tênh hênh mời gọi nhưng không dám chỉ đứng bên cạnh Hạnh kéo quần xuống tự vuốt ve con c*c mình cho đến khi nào bắn khí, xong, ông mới thở dài trở lại phòng mình, đêm nay cũng vậy chờ tiếng xe de ra khỏi nhà xe ông rón rén như thằng ăn trộm đẩy cửa phòng Hạnh bước vào trong, ông cầm thêm cái máy quay phim rà trên thân thể ngồn ngộn của cô con dâu cố lấy hết các góc cạnh, bạo dạn ông kéo chân Hạnh dang ra xa quay cái l*n ẩm ướt của nàng, trên màn ảnh nhỏ cái l*n cắt tỉa lông xinh xắn của Hạnh đang được thu vào ống kính, Hạnh vẫn thở đều đều nàng vẫn say ngủ sau cuộc làm tình mạnh bạo của chồng, đưa tay banh hai mép l*n ra Vinh thâu l*n Hạnh đỏ hon hỏn cái lỗ sâu hun hút mà ông mong muốn được một lần nhét c*c mình vào trong ấy, bên trong vẫn còn vương lại một ít tinh trùng trắng đục của Danh, thấy Hạnh vẫn say mê ngủ ông bạo gan thử chọt ngón tay vào trong l*n, ôi hơi ấm của l*n làm ấm ngón tay của Vinh, sợ nàng thức giấc ông để nguyên ngón tay trong đó không nhúc nhích cử động một hồi lâu, VInh từ từ rút ngón tay ra đưa lên miệng nút, mùi l*n cái mùi mà lâu lắm rồi ông không được hưởng hoà tan theo nước bọt nó ngòn ngọt tanh tanh làm Vinh thích thú, ghé mủi tới thật gần l*n của Hạnh ông hít hà hương thơm từ l*n cô con dâu, Hạnh cựa mình lăn sang một bên ông Vinh hoảng hồn né tránh, lưng Hạnh quay lại phía Vinh nhìn cái lưng dài nước da trắng bóc cái eo thon nhỏ như cái bình hoa làm nổi bật bộ mông tròn lẳng, Vinh le lưỡi liếm mép thèm thuồng, chân Hạnh cái co lên cái duổi thẳng mông nàng to tròn, Vinh chỉ muốn lấy tay vuốt ve cái mông đ*t xinh đẹp nhưng có một điều gì đó kềm hảm ông lại, ông Vinh lấy máy lên quay tiếp, con c*c của Vinh đang nứng lại càng nứng hơn cứng như khúc củi chỉa ra độn cái quần ngủ như cái lều, quay trở về phòng đứng tần ngần suy nghĩ một lúc, Vinh quyết định cởi bỏ hết áo quần trần truồng đi sang phòng cô con dâu con c*c cứng nghắt lắc lư theo mổi bước đi tay vuốt vuốt nó ông thì thầm

hiep dam em vo

hiep dam em vo la gi ?

Chẳng có gì có thể che giấu cho được, phải công nhận rằng đêm nay chị cảm giác tâm hồn mình quả thật là nhẹ nhàng, vui vẻ, thoải mái ; tối trước giữa chị và nó dẫu sao vẫn còn lời qua tiếng lại, vẫn còn có sự phản đối cự tuyệt cho dẫu là hình thức chiếu lệ nhưng đêm nay, tuyệt nhiên tất cả chỉ là sự yên lặng hiến dâng chờ đợi cùng với sự trao tặng trinh nguyên. Dù đã là vợ chồng một lần rồi nhưng do còn ngây thơ thiếu kinh nghiệm cho nên thằng em trai vẫn chưa làm cho chị mình trở thành đàn bà do đó đêm nay chị tự nguyện với lòng là chị trước sau gì thì chị cũng sẽ trân trọng trao cho em mình trinh tiết của chị ; mới chỉ nghĩ đến đó thôi là mặt chị đã ửng đỏ lên như gấc chín chứ đừng nói chi là đến giây phút đó…Vợ chồng ông Thân bà Phụng ở dưới Phước Hải đang chìm trong giấc ngủ say sưa tại nhà và cho dù có thức đi chăng nữa thì hai ông bà không thể nào ngờ được rằng hai đứa con của họ-cô chiêu cậu ấm ở tận Bà Rịa đã một lần trở thành vợ chồng của nhau giờ đây lại tiếp tục yêu đương, ân ái cùng nhau trong đêm mưa dầm tầm tã kéo dài triền miên tưởng chừng như là thiên thu bất tận không bao giờ dứt. Rõ ràng hai ông bà có làm chuyện gì ác đâu mà ông trời sao lại trừng phạt họ bằng cách đọa đày hai đứa con họ vào vòng tình ái loạn luân tội lỗi nhục dục để làm gì cho thêm sầu khổ, bi lụy, đau thương? Cũng do họ một phần lớn là tại sao lại cho con cái sống cách ly ra khỏi vòng kiểm soát của bố mẹ quá sớm lại kéo dài sáu năm trời như vậy thì thử hỏi làm gì mà chúng không vướng vào lưới tình loạn luân tội lỗi cho được? Âu cũng là phần số ông trời đã tiên định cho hai chị em là phải như thế, như thế không thể nào làm khác đi được cho nên đành lòng chấp nhận hoàn cảnh éo le vốn an bày chẳng khác gì đinh đóng cột, ván đóng thuyền,….giờ đây chỉ là chị Nam và thằng Đại hai chị em biết được rồi, đừng để cho hai vợ chồng họ biết được câu chuyện đau lòng này chi cho thêm tủi thêm nhục. Lúc bấy giờ, hai bàn tay khù khờ hãy còn ngáo ộp của thằng em đang bắt đầu mày mò, sờ soạng từ từ tháo cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải bông xanh chị gái nó đang mặc ; hết hột nút thứ nhất, hột nút thứ hai, hột nút thứ ba,…rồi cuối cùng là hột nút thứ năm bung ra làm cho chẳng mấy chốc hai thân áo trước của chị đã bị mở rộng ra hai bên một cách trơ trẽn, phủ phàng. Với khuôn mặt bừng đỏ vì ngượng ngùng do cảm giác đụng chạm xác thịt gái trai, chị nó vừa run rẫy quằn quại vừa nghiêng qua nghiêng lại, lần lượt co rồi duỗi hai cánh tay mình hết tay phải rồi đến tay trái để cho đứa em cởi hai ống tay áo chị ra và rồi sau đó, nó lẳng lặng cầm chiếc áo chị gái nơi bàn tay phải để qua một bên nơi mé trong giường cho chắc ăn khỏi rơi xuống sàn gạch bông. Mặc dù thân thể chị nó đã từng thưởng thức, chiếm đoạt suốt gần một đêm cách đây không lâu nhưng lần này thì nó vẫn không khỏi háo hức, hừng hực khao khát, ham muốn một cách khủng hoảng tột độ ; có thể nói là nó chưa hề chán chê chị nó bất cứ chổ nào và đêm nay, nó dự định sẽ dành rất nhiều thời gian để mà chăm chút khám phá chị kỹ lưỡng, cẩn thận hơn, không hề bỏ sót bất cứ chổ nào. Hai bàn tay nó lần này không còn ngại ngần như lần trước nữa mà đã trở nên có vẻ dạn dĩ, láu lỉnh hơn bởi lẽ mọi đường đi nước bước nó đều thành thạo, tỏ tường ; do dường như quá quen thuộc rồi thì phải thành thử thao tác của nó so với lần đầu tiên có vẻ thành thạo, điêu luyện hơn chăng? Với những cử động mày mò, sờ soạng nơi tấm lưng mềm mại, thon thả của chị, chẳng mấy chốc thì hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú bằng thun voan màu hồng chị gái nó đang mặc đã bung ra khiến cho lớp bảo vệ ngực chị không còn bó sát vào người nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới. Bên ngoài trời tối mịt, thiên nhiên càng lúc càng quằn quại dưới cơn mưa đêm tầm tã triền miên còn bên trong căn nhà hai chị em Nam và Đại, chị gái đang run rẫy trong vòng tay em trai chẳng khác gì tàu lá chuối chao đảo dưới mưa và lúc này đây, bàn tay phải thằng em nhẹ cầm cái áo ngực con chị để qua một bên ở mé trong sát vách tường. 

Đúng như dự định ban đầu, nó hoàn toàn không hề tỏ ra hối hả vội vàng hay hấp tấp chi cả mà trái lại, nó quả thật chậm rãi, từ tốn ; không những thế nó còn tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, tỉ mỉ và trân trọng từng ly từng tý bởi lẽ một điều tất nhiên từ trước đến giờ là nó rất yêu thương, quý trọng chị Hai nó chứ chẳng phải chơi. Khác hẳn với tối trước, chị nó còn dùng dằng dỗi hờn trong cự tuyệt nhưng đêm nay, toàn tâm toàn ý chị đều một mực dâng hiến hoàn toàn cho nó không hề có chuyện chối từ chi cho mất lòng dối dạ thì lẽ nào nó lại đối xử tệ bạc với chị hay chăng? Chỉ vài phút giây mò mẫm sờ soạng của thằng em thôi, chưa chi mà hai bầu vú chị đã săn cứng lên trông thấy chẳng khác gì cặp bưởi vừa chín tới trên cành không ngớt rung động, nhấp nhô nâng lên hạ xuống liên tục theo nhịp thở hổn hển, gấp rút. Bàn tay phải thằng em lúc này cứ mãi miết mày mò, nắn bóp gò ngực trái con chị như là để tìm kiếm một thứ gì đó cho tăng thêm khoái cảm còn khuôn mặt nó thì úp sát vào đồng thời hé miệng ra ngậm nút nhè nhẹ lấy đầu núm vú phải chị mình tựa chừng đứa trẻ sơ sinh đang khát khao tìm bú nguồn sữa mẹ dạt dào biển rộng trời cao. Nếu có người nào đó chỉ được chứng kiến cảnh tượng ân ái, làm tình của hai chị em thôi thì cũng đủ nổi cả da gà khắp cả người chứ đừng nói chi đến chúng là người trong cuộc làm sao mà chịu nổi cảm giác tình yêu rạo rực, nóng bỏng như lò than hồng ngùn ngụt bốc lửa dữ dội ; rõ ràng có thể nói rằng chúng được sinh ra trên cõi đời này chỉ là người tình của nhau chứ không phải gì khác vì bằng chứng hiển nhiên trước mắt : chúng chấp nhận tội lỗi loạn luân với nhau, bất chấp lễ giáo gia phong, bất chấp quan hệ chị em ruột thịt cùng chung một dòng máu không những một lần mà cả đến lần thứ hai. 

hiep dam em vo

Với tác giả nào cũng vậy, đầu câu chuyện đều phải làm thủ tục chào hỏi và thêm thắt đủ thứ chuyện về câu chuyện mà mình sẽ kể, là thực ..v…v. Đối với câu chuyện này hay dở, thật hư tự nó sẽ thể hiện, văn phong không tốt nên cũng có thể sẽ phải học thêm trong quá trình viết. Mời các bạn cùng đọc.

Các bạn cứ thoải mái góp ý kiến, mình sẽ thường xuyên theo dõi comment để rút kinh nghiệm, đừng chửi bậy là được ^^

Đoạn 1 : Năm Cuối THCS
Một Huyện thuộc tỉnh cao nguyên, nằm dọc quốc lộ 26 là nơi nó sinh ra và lớn lên. Kể sơ qua về cuộc sống trước năm cuối THCS, là con trong gia đình CNVC, cha mẹ nó không giàu có, gia đình thuộc hạng trung trung, năm lớp 7 cha nó có bồ nhí bên ngoài … gia đình không êm ấm, tôi buồn, bỏ học gia nhập vào băng nhóm, đánh nhau, chém lộn ….

Cuối năm lớp 8, nó từ bỏ băng nhóm, vì mất căn bản khá nhiều nên cũng chỉ học trung bình chứ không vươn lên nổi như người ta, chỉ có đầu óc nhanh nhạy chỉ nhanh hiểu hơn mà thôi. Cuộc sống vẫn cứ bình thường trôi qua chẳng có nhiều sự kiện nổi trội.

Cuối năm lớp 9 sau khi thi xong tốt nghiệp cả lớp tổ chức chia tay, địa điểm tập trung là Thác Krông Bông, nếu ở dọc QL 26 thì hẳn bạn cũng sẽ biết thác này, trong này chỉ có địa hình hiểm trở về đá tảng lớn xếp nhau, nước trong, khu bên dưới có khá nhiều khách du lịch đến chơi. Cũng khá rành đường vì đã đi nhiều lần lên khu trên đầu nguồn nên tôi dẫn đầu đưa cả lớp lên các tảng đá trên đầu nguồn để tập trung ăn nhậu, xách 2 tay 2 két bia sài gòn đi leo lên theo mấy con đường mòn cuối cùng cũng đến bãi đá trên. Sau khi tập trung, thời tiết gần trưa khá nóng nên mấy đồng chí trong lớp hăng hái đi tắm trước để cho mấy bạn nữ sửa soạn các món ăn, thủ tục ăn uống xong, vì còn là học sinh nên cả lớp chỉ uống có 2 két bia và mấy chai nước ngọt cho mấy bạn nữ thôi.

Đến xế chiều, lúc các ông tướng đã lăn ra mà ngủ, các bạn nữ thì tụm năm tụm bảy nói chuyện om sòm, nó nhảy ra mấy tảng đá giữa sông nằm chơi, đang chuẩn bị thiu thiu do men bia, bỗng nghe các bạn nữ la thất thanh.

Cứu …á…á…. Cứu bạn Nhung với, Nhung nó rớt xuống sông rồi…

Nguyên lai là do mấy bạn nữ ngồi chơi trong chán nên cũng nhảy ra các tảng đá như nó để hóng gió, khoảng cách giữa các tảng đá là khá xa, tuy đá nằm trên nước không trơn nhưng mép đá lại bo tròn nên dễ trợt chân, nhất là chân ướt mà nhảy. Ở sông này đã có nhiều vụ các chết đuối, chủ yếu ở đây là đá tảng nên nước sẽ xoáy qua các khe, ai mà bị cuốn ở đây thì nắm chắc 80% sẽ đi chầu ông bà, hàng năm đều có nhiều vụ tai nạn thương tâm xảy ra ở đây.

Bật dậy, nhìn qua thấy cách nó 2 tảng đá là tảng đá mà Nhung bị trợt chân và đang bị cuốn xuống, lao nhanh qua 2 tảng đá, nhảy xuống dòng sông cố bơi theo Nhung, Nhung đớp nước liên tục do không biết bơi và nước xoáy hút người xuống, nó bơi sải hết tốc lực đến cạnh Nhung, nhưng xảy ra sự cố nguy hiểm mà xém chết cả hai. Nhung trong lúc đớp nước do sợ quá, khi nó đến gần cứ ôm chầm lấy, đè nó xuống rồi ngoi len, làm nó cũng đớp nước mấy ngụm, duỗi chân lặn xuống , lăng mình ra xa Nhung, lấy thế bơi ra sau lưng thọc tay dưới nách ôm từ đằng sau, sải cánh tay trái qua ngực Nhung, lúc này ko còn đủ thời gian mà cảm giác ngưc nghiếc gì nữa, la to lên.

Nhung ….. bà đừng quẫy nữa…. chết cả đám đó…

Có vẻ có tác dụng, Nhung không quẫy nữa, nói thì lâu nhưng tình huống lúc đó nhanh vô cùng, sau khi ôm được Nhung, cố sải mình bơi 1 tay kéo Nhung vào các tảng đá phía trong, nhưng hỡi ôi, bia làm cho sức của nó yếu hẳn đi, nước vẫn cứ đẩy nó và Nhung lao xuống mép thác vèo vèo, trượt qua tảng đá cố lấy tay phải bám vào nó, tay ướt cộng với tốc độ cuốn đi quá nhanh nên tay trượt qua tảng đá, rách ra mấy đường chảy máu tùm lum, cũng phải nói lúc đó thực sự chẳng thấy đau.

Trời ơi…. tay ông chảy máu kìa….á á. Nhung la lên

Trượt dài thêm một khoảng nữa, cố gắng vươn mình vào trong, chỉ còn 2 tảng đá cuối cùng này là lao xuống thác, xuống là chết chắc vì thế nó cố vươn thật mạnh để trôi vào giữa 2 tảng đá, khoảng cách của nó khá rộng khoảng hơn 1 sải chân, hết cách để có thể trụ lại, bỗng lóe lên suy nghĩ trong đầu “Dùng hai tay mới cản được”, nghĩ là làm, xoay mình thật mạnh để lưng về phía khe 2 tảng đá, nó la lên

Nhung….. tui đẩy bà ra một chút, đừng có quẫy nha….

Không biết là do sợ hay sao mà Nhung gật đầu lia lịa, mịa bà, con gái bình thường lì như quỷ, lúc này sao mà hiền gớm >”<. Lấy sức đẩy Nhung ra khỏi người nó, tạo thêm lực để lao về 2 tảng đá, giang rộng hai tay, hai chân để bắt hai bên tảng đá.

Phịch phịch, hai tay hai chân và vào tảng đá như tên bắn, cảm giác nhức buốt truyển từ 4 điểm khác nhau về não một lần quả là cả một cực hình, cuối cùng đã níu lại được, sau khi đã trụ lại được, nó nhìn lên phía trên để chuẩn bị đón Nhung đao lao tới, thì bỗng nhiên tim nhảy lên thình thịch, cảm giác đau nói từ tim ra

Nhung đâu ?...... đâu mất tiêu rồi, mới đây mà.

Đang tính lao mình lên lặn xuống thì thấy Nhung lại trồi lên, tội nghiệp cô nàng, mới chim xuống đớp nước nữa rồi, gồng hết tứ chi đón cú va chạm thần tốc.

Phịch…. Nhung va chạm với thân mình nó, đầu trồi lên được tới cổ của nó, lập tức nó la lên

Ai da … Nhung bà ôm tui đi, tui không níu bà được.

Như đã chuẩn bị trước, Nhưng đưa hai tay lập tức quàng lấy cổ tôi, áp má vào má của nó, ôm chặt cứng. Ôi cha mẹ ơi, lần đầu tiên được gái ôm chặt đến thế… lang man rồi, quay lại tình huống lúc đó, khoảng 3 phút sau đó Nhung cứ bá cổ ôm chặt lấy nó, má kề má cả hai cùng thở hồng hộc, chắc mới đớp nước nên sợ đến thế. Cảm giác đau từ bàn tay truyền đến, bị rách tay, nhúng nước liên tục nên máu không đông lại được, máu cứ chảy từ lúc đó đến giờ. Cảm giác chóng mặt ập đến, nỗi lo sợ của tôi dâng cao, sợ rằng …..

Nhung… Nhung, bà bám lấy tay tui, leo lên tảng đá bên phải đi,nó thấp dễ leo đó…hộc..hộc. Nó gắng sức nói với Nhung

Nhưng tui … sợ.. lắm. Nhung nói

Trời ơi … chết tới nơi rồi.. sợ cái gì, nhanh đi . Nó hét lên

Nhung buông lỏng tay trên cổ nó, lân theo cánh tay phải bò lên tảng đá, thấy Nhung trợt hai lần, như sắp rơi lại trong nước, bỗng nhiên nó quyết định một quyết định liều lĩnh, cố gắng chống chân trái vào tảng đá, buông hai tay, lấy hết sức đẩy mông của Nhung lên tảng đá, Nhung vừa lên được tảng đá cũng là lúc nó bị nước đẩy lọt qua khe đá, đầu nó đập mạnh vào cạnh của tảng đá bên trái trôi xuống dưới.

H …H .. ơi, bơi lên đây đi, H ơi … huu. Hu … Ai cứu H với. Nhung thét lên rồi khóc.

Trước mắt nó tối dần, đớp thêm mấy ngụm nước không rõ, nó chợt cười rồi buông thõng người ra, không còn sức để bơi nữa, tự nhiên lại nghĩ về cha mẹ…. nghĩ về quãng thời gian trước đó …. Mọi thức dần dần nhòa đi, hình như bị nước dìm xuống…. bỗng ..cảm giác đau nhói từ chân phải truyền lại ….

Sực tỉnh táo hơn, nó mới nhận thấy tình huống, do buông thõng người nên khi nước cuốn trôi ngang, có một tảng đá nhỏ hơn 2 tảng kia nằm chắn trên đường trôi, cái nhói vừa rồi là chân trái va vào nó, chính cái chân vướng vào tảng đá đó lại là cái tựa để cả người xoay tròn và áp vào tảng đá, nhanh chóng lấy hai tay bám vào tảng đá rồi cố hết sức kéo mình lên, dòng nước cứ như bàn tay vô hình, cứ như muốn kéo mình xuống vậy. Vật vã một hồi lâu cũng đã bò lên được tảng đá, không còn sức mà lật người lại, úp mình trên tảng đá, mọi thứ tối dần đi…

hiep dam em vo

Xem hiep dam em vo hay nhat 2014

Ngọn đèn dầu đã cạn
Nhưng đêm vẫn vô cùng
Lòng tôi như vô hạn
Trên ngực nàng thanh xuân

Nguyên cả đêm không ngủ được, tôi phải ngồi tập thiền theo cách chỉ dẫn của thân phụ để xóa tan tấm thân vệ nữ trắng nỏn của dì. Thông thường tôi chỉ cần năm phút là nhập định mà nay có đến hơn nửa tiếng mà hình bóng dì cứ lởn vởn trong đầu. Rốt cuộc tôi phải trở lại nguyên tắc căn bản đếm hơi thở để từ từ đi vào vô thức. Khi tôi xả thiền thì trời đã mờ sáng và ngay lập tức hình ảnh dì lại xuất hiện như một bức tranh ăn sâu vào trí nhớ. Không làm sao xóa tan nét gợi cảm của dì được, tôi bước ra sau vườn để tập thể dục và đi mấy đường quyền Thiếu Lâm cao đẳng mới học được từ thân phụ. Khi xong bài quyền mất chừng một tiếng đồng hồ tôi bắt đầu chậm lại để lấy hơi thở. Bổng tôi nghe tiếng gọi của dì từ nhà bếp.
"Dũng ơi! Vào đây dì làm đồ ăn sáng con nha."
Tiếng trong trẻo của dì vang lên làm tôi thót ruột lại. Cảm giác này giống như lúc lên võ đài lần đầu khi ba tôi cho tôi đọ sức với lò võ Huỳnh Sơn nữa năm về trước. Nghĩ cũng lạ. Tôi không biết cảm giác này là sợ hay là kích thích nhưng tôi chỉ biết chắc là tôi thích nó. Tim tôi lại đập thình thịch và mồ hôi đã ướt đẫm trên người lại chảy ra đầm đìa trên trán.
"Con vào ngay thưa dì. Con phải thay đồ đã."
Tôi đáp nhanh và chạy vào phòng lấy khăn lau sơ và thay quần đùi mới. Vì còn nóng trong người sau khi mới tập thể dục xong nên tôi ở trần như thế bước vào phòng ăn (cũng là phòng bếp) nhỏ xíu như cái lổ mũi. Sáng nay dì có vẻ vui hơn hôm qua. Mái tóc dài búi cao trên cổ, dì đang làm bánh mì trứng opla cho tôi và hai dứa bé, trông dì xinh đẹp kiêu sa làm sao! Tôi vẫn chưa dám nhìn thẳng vào dì vì mặc cảm phạm tội tối đó. Dì cũng thế nhưng dì tự nhiên hơn tôi nhiều, khi biết tôi còn mắc cở. Dì vẫn chưa nói thêm tiếng nào và tôi cũng thế. Hai chúng tôi như cùng ngượng ngùng, như hai đứa bé biết mình làm điều gì sai trái vẫn còn giữ kín trong lòng nên vụng về che dấu dầu đã hơi hiểu nhau. Tôi cảm thấy xốn xang khi thấy nét bẻn lẽn của dì khi mỗi lần tôi lấm lét nhìn qua. Dì bước lại gần đặt diã trứng có đến 6 cái trứng gà và vẫn dịu dàng như bao giờ.
"Ăn đi con. Dượng cũng hay ăn nhiều trứng lắm đó nghen. Dượng hay bảo với dì là người luyện võ cần rất nhiều chất đạm."
Ăn xong rồi đi chợ Tân Định với dì để mua thêm trái cây và thịt bò về làm cho tụi con." 

Dì âu yếm nhìn tôi khi tôi mặt còn đỏ bừng vì sau khi hoạt dộng và lẫn xấu hổ. Bàn tay dì cầm cái khăn tay nhỏ nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán tôi. Tôi bỗng dưng cảm động quá. Tôi ngồi nhắm mắt lại khi dì thấm nhẹ những giọt mồ hôi. Ước gì được như thế này vĩnh viễn, tôi chợt nghĩ. Bàn tay dì bổng ngưng la.i rồi dì dùng các ngón tay vuốt ve trên khuôn mặt tôi. Tôi rùng mình. Những ngón tay dài thuôn thả của dì mơn trớn trên má trên mũi và từ từ dần xuống cổ và hai bờ vai rộng. Dì vuốt ve vai tôi một lát trước khi nắn bóp trên đó. Những ngón tay trơn tru bò trên vai và cổ làm người tôi bổng mọc ốc và khoái cảm thoải mái nhẹ nhàng từ từ đi đến. Tôi bổng rên lên một tiếng khẻ. 

[X] Close.